Nhân gian bất tu tiên - Chương 1381: Mai Thường Ghé Sách Quán: Vị Đạo Nhân Gian
Ánh nắng chiều vàng óng như mật rót qua khung cửa sổ bằng gỗ mun, hắt lên những giá sách cao ngất trong quán của Tạ Trần. Những hạt bụi li ti lấp lánh như tinh tú nhỏ bé, nhảy múa trong vũ điệu vô thanh của thời gian, vẽ nên một bức tranh tĩnh tại mà sống động. Quán sách vẫn mang vẻ cổ kính, ấm cúng như bao ngày, với mùi giấy cũ, mực in, và thoang thoảng hương trà mới pha lẫn với mùi gỗ đàn hương dịu nhẹ, tạo nên một không gian tách biệt khỏi sự ồn ào của phố thị bên ngoài. Tạ Trần ngồi sau quầy, thân hình gầy gò ẩn mình trong bộ áo vải bố cũ kỹ, đôi mắt sâu thẳm ẩn sau trang sách cổ đang cầm trên tay. Hắn đọc, nhưng tâm trí lại không hoàn toàn đắm chìm vào từng con chữ, mà phảng phất như một hồ nước phẳng lặng, phản chiếu mọi biến động xung quanh.
Một làn gió nhẹ lướt qua ngưỡng cửa, mang theo tiếng rao hàng xa xăm và mùi hương của những gánh hàng rong, rồi một bóng hình thanh tú xuất hiện. Đó là Mai. Nàng bước vào, y phục đơn giản, có dính vài vết mực màu, mái tóc đen mượt tết gọn gàng, đôi mắt sáng lấp lánh sự tò mò và niềm đam mê. Nàng khẽ gật đầu chào Tạ Trần và Thư Đồng Tiểu An đang chăm chỉ sắp xếp lại một chồng sách ở góc phòng, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Tiểu An, với đôi mắt lanh lợi sau lớp kính dày, cũng đáp lại bằng một cái gật đầu nhỏ, rồi lại quay về với công việc của mình, nhưng thỉnh thoảng vẫn liếc nhìn Mai với vẻ hiếu kỳ.
Mai không dừng lại ở những kệ sách chứa đầy các bộ tiên pháp huyền ảo hay bí kíp tu luyện, nơi một thời là niềm khao khát của vô số tu sĩ. Nàng lướ qua chúng một cách thờ ơ, như thể những cuốn sách ấy chỉ là những vật trang trí vô tri. Thay vào đó, bước chân nàng nhẹ nhàng dẫn nàng đến khu vực sách văn học, lịch sử, nơi những câu chuyện về nhân tình thế thái, về cuộc đời của những phàm nhân bình thường được ghi chép lại. Nàng dùng đầu ngón tay lướt nhẹ trên gáy sách, như đang tìm kiếm một người bạn tâm giao đã thất lạc.
"Tiên sinh Tạ Trần," Mai cất tiếng, giọng nói trong trẻo mà tràn đầy sức sống, phá vỡ sự tĩnh lặng của quán. "Hôm nay quán có thêm sách mới về những câu chuyện kỳ lạ của phàm nhân không ạ?" Nàng quay lại, ánh mắt tràn đầy mong đợi.
Tạ Trần khẽ nhấc mắt khỏi trang sách, một nụ cười nhẹ, gần như vô hình, thoáng qua trên khuôn mặt thanh tú. "Tri thức nhân gian rộng lớn hơn cả biển cả, sao có thể kể hết trong một hai cuốn sách?" Hắn đặt cuốn sách xuống bàn, tiếng bìa sách cũ khẽ khàng vang lên. "Nhưng ta tin con sẽ tìm thấy điều mình muốn. Mỗi cuốn sách ở đây đều chứa đựng một thế giới riêng, một mảnh ghép của ‘nhân tình thế thái’ mà con đang tìm kiếm."
Mai gật đầu, môi mím lại thành một đường cong duyên dáng, rồi lại tiếp tục hành trình khám phá của mình giữa những kệ sách. Nàng không vội vã, không s���t ruột. Mỗi lần nàng dừng lại trước một tựa sách, dường như có một sợi dây vô hình kết nối nàng với những câu chuyện ẩn chứa bên trong. Nàng cầm lên một cuốn, lật giở vài trang, đôi mắt chăm chú đọc lướt qua những dòng chữ đã ngả màu thời gian. Tạ Trần nhìn nàng, trong ánh mắt hắn có sự mãn nguyện thầm lặng. Hắn đã từng thấy không biết bao nhiêu tu sĩ, bao nhiêu kẻ phàm trần lao đầu vào tìm kiếm những cuốn bí kíp tu luyện, những cuốn sách ghi chép về thần thông quảng đại, với khát vọng thành tiên, trường sinh bất tử. Nhưng Mai thì khác. Nàng tìm kiếm những thứ dung dị nhất, những câu chuyện về con người, về những mảnh đời bình thường mà đôi khi người ta lại dễ dàng lãng quên.
"Tiểu An," Tạ Trần khẽ gọi, giọng trầm mà không kém phần ấm áp. "Con thấy đấy, những thứ tưởng chừng như vô dụng, như những câu chuyện 'phàm tục' này, lại có sức hút mãnh liệt với một số người." Hắn nhấp một ngụm trà, hương thơm lan tỏa nhẹ nhàng. "Trong cái thời đại mà Thiên Đạo suy kiệt, mà người ta khao khát quyền năng để vá trời, để tìm kiếm sự trường sinh, thì lại có những người như Mai, tìm thấy giá trị trong chính sự hữu hạn, trong cái 'vô thường' của kiếp nhân sinh."
Tiểu An gật đầu, đôi mắt thông minh của cậu bé nhìn về phía Mai, rồi lại nhìn Tạ Trần. "Thưa tiên sinh, con thấy Mai tỷ tỷ không giống những người khác. Nàng không bao giờ hỏi về tiên pháp, hay những truyền thuyết về các vị thần tiên."
Tạ Trần khẽ thở dài, tiếng thở dài mang theo chút hoài niệm, nhưng cũng đầy hy vọng. "Đúng vậy. Đó là điều quý giá. Khi con người ta không còn 'chấp niệm' vào việc thành tiên, vào sức mạnh siêu nhiên, thì tâm hồn họ mới thực sự được giải thoát, mới có thể nhìn thấy vẻ đẹp chân thật của cuộc sống này." Hắn lại lật trang sách, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi Mai. "Những câu chuyện về 'nhân tình thế thái' không mang lại sức mạnh tức thời, không mang lại địa vị cao sang, nhưng chúng nuôi dưỡng tâm hồn, chúng dạy con người ta về lòng trắc ẩn, về sự kiên cường, về tình yêu thương – những thứ mà tu sĩ dù có tu luyện đến cảnh giới tối cao c��ng chưa chắc đã có được, thậm chí còn 'mất người' mà quên lãng."
Bên ngoài, ánh nắng đã tắt hẳn, nhường chỗ cho sắc hoàng hôn đỏ cam đang dần buông xuống trên mái nhà ngói. Những ánh đèn lồng đầu tiên bắt đầu thắp sáng, tạo nên những đốm sáng ấm áp trên con phố. Mai ngồi ở một góc quán sách quen thuộc, cạnh cửa sổ, nơi ánh sáng tự nhiên còn sót lại vừa đủ để nàng đọc. Nàng đang chăm chú đọc một cuốn sách bìa đã sờn cũ, những trang giấy đã ngả màu cháo lòng, chứa đựng những câu chuyện về một gia đình nông dân qua ba thế hệ, về những thăng trầm của họ trước bão tố cuộc đời. Thỉnh thoảng, nàng lại rút ra một cuốn sổ nhỏ và cây bút chì, phác họa nhanh một nét mặt, một dáng người, hay một cảnh vật nào đó mà câu chuyện đã gợi lên trong tâm trí nàng. Nét mặt cô thể hiện sự say mê tột độ, đôi mắt lấp lánh khi cô hòa mình vào thế giới của những con chữ, của những mảnh đời bình dị.
"Thật kỳ lạ..." Mai khẽ lẩm bẩm, giọng nói nhỏ đến mức gần như chỉ là tiếng thì thầm với chính mình, nhưng Tạ Trần, với thính giác nhạy bén của mình, vẫn có thể nghe thấy. "...những câu chuyện về con người lại có thể lay động lòng người hơn cả những trận chiến long trời lở đất của tiên nhân... Những trận chiến ấy, dù hào hùng đến mấy, cũng chỉ là sự tranh giành quyền lực, là sự so tài sức mạnh. Nhưng những câu chuyện này, chúng chạm vào sâu thẳm trái tim, chúng khiến ta cười, khiến ta khóc, khiến ta suy ngẫm về ý nghĩa của cuộc đời." Nàng ngừng lại, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn lồng đã bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên mặt đường. "Con người, dù nhỏ bé, dù yếu ớt, nhưng lại có thể tạo nên những câu chuyện vĩ đại đến vậy."
Tạ Trần ngồi im lặng, nhấp một ngụm trà. Trong suy nghĩ của hắn, một dòng chảy triết lý đang cuộn trào. "Nước chảy đá mòn... hạt giống đã nảy mầm..." Hắn nghĩ. Hắn đã gieo những hạt giống của 'Nhân Đạo' vào mảnh đất cằn cỗi của một kỷ nguyên đang suy tàn, nơi Thiên Đạo đã gần như cạn kiệt linh khí, nơi con người vẫn còn 'chấp niệm' với việc thành tiên. Và giờ ��ây, hắn nhìn thấy những mầm non đầu tiên đang vươn mình, xanh tốt. Mai chính là một trong những mầm non ấy, một biểu tượng sống động cho cái Kỷ Nguyên Nhân Gian mà hắn hằng mong muốn. Nàng không cần bất kỳ sự can thiệp nào của hắn, nàng tự nhiên tìm thấy con đường của mình, tự nhiên cảm nhận được giá trị của cuộc sống phàm nhân. Đó chính là sự 'vô vi' mà hắn hằng theo đuổi – để vạn vật tự nhiên phát triển, tự nhiên tìm thấy chân lý.
Tiểu An, sau khi sắp xếp xong chồng sách, cũng tò mò nhìn về phía Mai. Cậu bé thấy Mai cứ chăm chú vẽ, rồi lại đọc, rồi lại vẽ. Cậu bé không hiểu hết được những suy nghĩ sâu xa của tiên sinh, nhưng cậu bé cảm nhận được một điều gì đó rất đặc biệt ở Mai. Một sự bình yên, một sự kiên định lạ thường, không giống với bất kỳ ai mà cậu bé từng thấy. Ngay cả những thư sinh uyên bác nhất, khi đến quán, cũng thường chỉ tìm những bộ sách về Nho học, về kinh sử, những thứ liên quan đến công danh, sự nghiệp. Còn Mai, nàng tìm những câu chuyện về tình yêu, về nỗi đau, về sự hy sinh, về những điều rất đỗi "người".
Tạ Trần khẽ thở dài, một nụ cười ẩn hiện trên môi. Hắn nhớ lại những lời chê bai của Lão Khách Buôn hôm trước, về cái gọi là "nghệ thuật vô dụng" của Mai. Hắn biết, tư tưởng cũ vẫn còn ăn sâu bám rễ trong tâm trí nhiều người, họ vẫn coi trọng giá trị vật chất, giá trị quyền năng hơn mọi thứ khác. Nhưng Mai, nàng đã vượt lên trên những định kiến ấy. Nàng không cần linh thạch, nàng không cần thần thông. Nàng chỉ cần những câu chuyện, những nét cọ, và một trái tim thuần khiết để cảm nhận vẻ đẹp của cuộc sống. Đó là một hành trình dài, một cuộc cách mạng thầm lặng trong nhận thức của con người, nhưng Mai đã là người tiên phong, một ngọn lửa nhỏ thắp sáng con đường cho Kỷ Nguyên Nhân Gian.
Hoàng hôn đã hoàn toàn buông xuống, bóng tối bao trùm bên ngoài, chỉ còn ánh sáng ấm áp từ những chiếc đèn lồng trong quán. Mai đặt cuốn sách cô đã đọc xong lên quầy, cùng với một vài cuốn khác mà cô muốn mượn về nhà. Tạ Trần nhìn cô với ánh mắt ấm áp, như một người thầy nhìn thấy học trò mình đã trưởng thành. Tiểu An đang dọn dẹp các kệ sách gần đó, cố gắng làm việc thật nhẹ nhàng để không làm phiền, nhưng đôi tai cậu bé vẫn vểnh lên, tò mò lắng nghe cuộc trò chuyện giữa hai người.
"Tiên sinh Tạ Trần," Mai nói, giọng nàng hơi run lên vì xúc động, nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên định. "Những câu chuyện này... chúng không có linh khí, không có thần thông, nhưng chúng lại dạy con nhiều hơn bất kỳ bộ tiên pháp nào. Chúng kể về lòng người, về tình yêu, nỗi đau, về cách con người đối mặt với số phận. Con cảm thấy những điều đó mới là chân thật nhất, mới là nguồn cảm hứng vô tận cho con vẽ. Con đã từng đọc rất nhiều sách về tiên pháp, về những kỳ tích của các vị tiên nhân, nhưng con chưa bao giờ cảm thấy được sự kết nối sâu sắc như khi đọc những câu chuyện về một người mẹ mất con, về một người chồng chờ vợ nơi chiến trường, hay về một đứa trẻ mồ côi cố gắng vươn lên giữa cuộc đời khắc nghiệt."
Tạ Trần khẽ gật đầu, đặt tay lên chồng sách Mai vừa trả. "Chân lý không nằm ở sức mạnh, mà ở sự thấu hiểu, Mai ạ. Khi con người hiểu được chính mình, hiểu được người khác, thì mỗi nét vẽ, mỗi câu chuyện đều có thể trở thành một thứ 'pháp' vô biên, đúng không? Một nét cọ đơn giản, nếu nó được vẽ bằng cả tấm lòng, bằng sự thấu cảm sâu sắc, thì nó có thể lay động lòng người hơn cả một đạo pháp huyền ảo có thể dời sông lấp biển. Bởi vì đạo pháp ấy chỉ là biểu hiện của sức mạnh, còn nét cọ kia là biểu hiện của 'nhân tính' – thứ mà Thiên Đạo đang dần đánh mất."
Mai gật đầu lia lịa, đôi mắt nàng sáng rực lên. "Vâng! Con tin là vậy. Con sẽ cố gắng vẽ nên những bức tranh kể về 'nhân tình thế thái', để mọi người thấy được vẻ đẹp của cuộc sống bình dị, thấy được giá trị của từng khoảnh khắc, của từng số phận. Con không muốn vẽ những bức tranh bay bổng, thoát tục, hay những cảnh giới tiên cảnh mà không ai có thể chạm tới. Con muốn vẽ những điều chân thật, những điều mà mỗi người phàm nhân đều có thể cảm nhận, đều có thể nhìn thấy chính mình trong đó. Con muốn dùng nét cọ của mình để nói lên rằng, cuộc sống bình thường này, những cảm xúc bình thường này, cũng là một dạng 'tiên cảnh' rồi."
Nụ cười trên môi Tạ Trần càng thêm rõ ràng. "Con đã tìm thấy con đường của mình, Mai. Và đó là một con đường đúng đắn, một con đường mà Kỷ Nguyên Nhân Gian này đang rất cần. Sẽ có rất nhiều người cần được con truyền cảm hứng, cần được con chỉ cho thấy vẻ đẹp tiềm ẩn trong những điều bình dị nhất." Hắn khẽ vuốt ve bìa cuốn sách cổ. "Sự say mê của con với 'nhân tình thế thái' và khả năng chuyển hóa chúng thành nghệ thuật báo hiệu sự phát triển mạnh mẽ của văn hóa, nghệ thuật phàm nhân trong Kỷ Nguyên Nhân Gian. Lời nói của ta về 'chân lý không nằm ở sức mạnh' không chỉ là lời khuyên cho con, mà còn là thông điệp cốt lõi của cả một thời đại."
Mai cúi chào Tạ Trần và Tiểu An, sự hân hoan thể hiện rõ trên khuôn mặt nàng. Nàng rời khỏi quán, mang theo những cuốn sách mới mượn, cùng với một nụ cười rạng rỡ và nguồn cảm hứng mới. Bước chân nàng nhẹ nhàng, như thể nàng đang bay bổng trên những đám mây của riêng mình. Tiểu An nhìn theo bóng nàng khuất dần trong màn đêm. Cậu bé nhìn vào những cuốn sách Mai đã trả, rồi nhìn sang cuốn sách Tạ Trần đang đọc. Trong khoảnh khắc đó, cậu bé dường như đã hiểu ra rằng, Mai là một ví dụ rõ nét cho thấy 'thế hệ mới' đang tự nhiên tìm đến và phát triển triết lý 'Nhân Đạo' mà Tạ Trần đã ươm mầm. Sẽ có thêm nhiều nhân vật khác đi theo hướng này, không ngừng khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải là một vòng lặp vô tận, mà là một sự tiến hóa không ngừng, dần dần khắc họa nên một Kỷ Nguyên Bình Thường Vĩnh Cửu, nơi mà con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.
Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà cuối cùng, đôi mắt hắn vẫn dõi theo hướng Mai vừa đi. Hắn biết, hành trình còn rất dài, nhưng hạt giống đã nảy mầm, và Kỷ Nguyên Nhân Gian đã có những người tiên phong, những người sẽ dùng chính cuộc sống bình thường của họ để định hình một tương lai không cần đến tiên.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.