Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1389: Góc Kể Chuyện: Tiếng Vọng Tâm Hồn

Ánh đèn lồng mờ ảo vẫn còn vương vấn trên những mái nhà tranh, chiếu rọi xuống con đường đất mềm mại của Thị Trấn An Bình. Tiếng kể chuyện, tiếng cười giòn tan và cả những tiếng thở dài khe khẽ từ "Góc Kể Chuyện" đêm qua vẫn còn vọng lại trong ký ức của Mai. Nàng đã về quán sách của Tạ Trần từ khuya, nhưng giấc ngủ chẳng thể đến trọn vẹn, tâm trí vẫn vương vấn mãi những câu chuyện chân thực, mộc mạc mà lay động lòng người. Nàng hình dung lại gương mặt rạng rỡ của Bà Mối Mai khi kể về mối tình đầu, ánh mắt đong đầy nỗi nhớ của người phụ nữ trung niên khi nhắc đến người chồng quá cố, và cả sự bẽn lẽn của một thiếu nữ lần đầu tiên dám thổ lộ nỗi lòng mình. Tất cả, như những đốm lửa nhỏ, đang dần nhóm lên một ngọn lửa lớn hơn trong trái tim nàng.

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn vương vấn trên đỉnh núi xa xăm, nhuộm vàng những đám mây ngũ sắc, Mai đã thức giấc. Nàng không đợi Tiểu An, mà vội vã chạy đến cái góc nhỏ ven đường, nơi đêm qua đã trở thành điểm tựa cho bao tâm hồn. Không khí buổi sớm mai mang theo hơi sương lành lạnh, quyện lẫn mùi đất ẩm và hương hoa dại. Nàng hít thở thật sâu, cảm nhận sự tinh khôi của một ngày mới, như thể chính nàng cũng đang được tái sinh sau một đêm đầy ắp cảm xúc. Nơi đây, không còn là một góc đường vô danh, mà đã trở thành một không gian thiêng liêng, nơi con người có thể trút bỏ gánh nặng, tìm thấy sự đồng cảm.

Tiểu An, với dáng người gầy gò, đôi mắt tinh anh, cũng tất tả chạy đến ngay sau đó. Thằng bé vẫn còn ngái ngủ, mái tóc bù xù, nhưng ánh mắt lại rạng rỡ một niềm hân hoan khó tả. Đêm qua, sau khi nghe những câu chuyện, Tiểu An đã không ngừng hỏi Mai về ý nghĩa của chúng, về những cảm xúc phức tạp mà mỗi con người mang theo. Đối với một đứa trẻ, thế giới nội tâm của người lớn là một mê cung đầy bí ẩn, nhưng cũng đầy hấp dẫn. Giờ đây, khi được chứng kiến tận mắt sức mạnh của sự chia sẻ, thằng bé càng thêm tò mò và khao khát được học hỏi.

"Tỷ Mai, chúng ta cần sắp xếp lại ghế không?" Tiểu An hỏi, giọng còn ngái ngủ nhưng đầy nhiệt tình.

Mai mỉm cười, cái mỉm cười ấm áp và tràn đầy năng lượng. "Không cần vội, Tiểu An. Cứ để mọi thứ tự nhiên. Điều quan trọng không phải là sự sắp đặt, mà là tấm lòng của chúng ta." Nàng nói, trong khi tay vẫn nhẹ nhàng lau đi những hạt sương đêm còn đọng trên chiếc ghế gỗ đơn sơ. Nàng đặt một bình hoa dại nhỏ lên chiếc bàn con, những bông hoa trắng muốt còn đẫm sương, tỏa hương thơm dịu nhẹ, như muốn gửi gắm một thông điệp về sự thuần khiết và bình dị.

Nắng dần lên cao, phủ vàng khắp Thị Trấn An Bình. Tiếng gà gáy vang vọng từ những mái nhà xa xa, hòa cùng tiếng rao hàng của những người bán đậu phụ, bánh trái, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc s��ng đời thường. Dòng người bắt đầu tấp nập hơn. Những nông dân gánh vác nông sản ra chợ, những người thợ thủ công mở cửa hàng, tiếng búa gõ, tiếng cưa xẻ vang lên đều đặn. Mùi thức ăn sáng từ các quán ăn ven đường bắt đầu lan tỏa, mùi gỗ mới, mùi đất ẩm sau một đêm sương cũng đan xen, tạo nên một bức tranh sống động, chân thực. Bầu không khí vẫn nhộn nhịp vừa phải, ồn ào nhưng không hỗn loạn, vẫn giữ được vẻ yên bình đặc trưng của một thị trấn đã thoát ly khỏi vòng xoáy tranh giành của tiên đạo.

Lần này, không cần Bà Mối Mai phải khuấy động, người dân đã tự động tụ tập đông hơn tại "Góc Kể Chuyện". Họ không còn e dè như buổi tối hôm trước. Có lẽ, những câu chuyện của Bà Mối Mai đã gieo vào lòng họ một hạt giống của sự dũng cảm, của niềm tin rằng mình cũng có thể nói lên nỗi lòng. Một vài người chỉ đứng từ xa quan sát, ánh mắt tò mò nhưng vẫn còn chút ngần ngại. Nhưng đa số, họ đã tiến lại gần hơn, có người ngồi xuống những chiếc ghế gỗ, có người đứng tựa vào tường, tất cả đều hư��ng ánh mắt về phía Mai và Tiểu An.

Mai đứng dậy, đôi mắt nàng lấp lánh ánh sáng của niềm hy vọng. Nàng không nói nhiều, chỉ mỉm cười ấm áp, bao dung. "Mọi người đừng ngại, đây là nơi chúng ta chia sẻ, không có đúng sai, chỉ có tấm lòng." Giọng nàng trong trẻo, tự nhiên, nhưng lại có một sức hút kỳ lạ, như một làn gió mát xua tan đi mọi gánh nặng.

Trong đám đông, Lão Ngư Dân – với làn da đen sạm vì nắng gió, mái tóc và bộ râu bạc trắng như cước, đôi mắt sâu hoắm chứa đựng bao nỗi ưu tư của biển cả – là người đầu tiên mạnh dạn bước tới. Ông lão, mặc một chiếc áo vải thô đã sờn cũ, tay vẫn cầm chiếc gậy tre quen thuộc, chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế đầu tiên. Ông hít một hơi thật sâu, ánh mắt quét qua một lượt những gương mặt đang nhìn ông với sự tò mò và chờ đợi.

"Tôi... tôi đã đi khắp nơi, thấy nhiều điều. Biển cả vô thường, cũng như lòng người vậy." Lão Ngư Dân mở lời, giọng ông trầm đục, khàn khàn như tiếng sóng vỗ vào ghềnh đá. "Từ khi còn là một thằng nhóc con, tôi đã theo cha ra biển. Sống với biển, tôi học được sự kiên nhẫn, sự dũng cảm. Nhưng cũng học được nỗi cô đơn, nỗi mất mát." Ông lão ngưng lại, ánh mắt xa xăm, như đang nhìn thấy lại những con sóng bạc đầu của quá khứ.

Tiểu An ngồi cạnh Mai, chăm chú lắng nghe, tay thằng bé cầm cây bút lông và cuốn sổ tay, cố gắng ghi lại từng lời của ông lão. Mai thì lắng nghe bằng cả trái tim, ánh mắt đồng cảm, không hề ngắt lời.

"Vợ tôi mất sớm vì một trận bão biển. Con trai tôi, nó cũng theo cha ra khơi, rồi một ngày, nó không về nữa..." Giọng Lão Ngư Dân nghẹn lại, đôi mắt ông rưng rưng. Những nếp nhăn trên gương mặt ông càng hằn sâu thêm, như những dấu vết mà thời gian và sóng gió đã khắc lên cuộc đời ông. "Tôi cứ nghĩ, cuộc đời mình cứ thế mà trôi qua, cô độc như một con thuyền lạc giữa đại dương mênh mông. Rồi tôi đến Thị Trấn An Bình này, tìm một góc nhỏ để vá lưới, để sống qua ngày. Tôi không còn đủ sức để ra khơi xa nữa."

Một sự im lặng bao trùm "Góc Kể Chuyện". Mọi người đều nín thở lắng nghe, như thể đang cùng ông lão trải qua những thăng trầm của cuộc đời.

"Nhưng rồi, tôi gặp được những con người ở đây. Những người hàng xóm, họ không hỏi tôi về quá khứ, không phán xét tôi. Họ chỉ đơn giản là quan tâm, là chia sẻ." Ông lão đưa ánh mắt ấm áp nhìn Mai và Tiểu An, rồi quét một lượt qua những gương mặt xung quanh. "Có lần tôi ốm nặng, không ai thân thích. Chính Bà Mối Mai đây, cô ấy đã mang cháo đến, chăm sóc tôi như người nhà. Rồi cả cô bé bán cá đầu chợ, nó cũng thường xuyên mang cho tôi những mẻ cá tươi ngon, không lấy tiền." Ông lão khẽ cười, một nụ cười hiền hậu, nhưng đong đầy nước mắt. "Tôi đã từng nghĩ, cái quý giá nhất là những mẻ cá đầy khoang, là sự tự do của biển cả. Nhưng giờ đây tôi mới biết, cái quý giá nhất, lại là cái bình dị này... là những tấm lòng, là sự ấm áp của tình người."

Lão Ngư Dân kết thúc câu chuyện, ông thở phào một tiếng, như trút bỏ được một gánh nặng đã đè nén bao năm. Đôi mắt ông không còn đượm buồn nữa, mà ánh lên tia hy vọng, tia sáng của sự bình yên đã tìm thấy. Mai tiến lại gần, khẽ nắm lấy bàn tay chai sạn của ông lão. "Cảm ơn ông, Lão Ngư Dân. Câu chuyện của ông đã chạm đến trái tim của tất cả chúng tôi."

Tiểu An đã ghi chép đầy đủ, thằng bé ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn còn đọng lại sự xúc động. "Ông ơi, liệu con có thể vẽ ông, vẽ con thuyền của ông không?"

Lão Ngư Dân mỉm cười gật đầu, "Được chứ, được chứ, Tiểu An. Vẽ đi, rồi cho ông xem."

Và cứ thế, câu chuyện đầu tiên của ngày thứ hai đã khơi gợi bao cảm xúc. Người dân không còn ngại ngùng nữa. Họ nhận ra rằng, ở đây, họ không cần phải cố gắng thể hiện mình là ai, không cần phải đeo mặt nạ. Họ chỉ cần là chính họ, với tất cả những ưu tư, những niềm vui, những mất mát mà cuộc đời đã ban tặng. Những hạt giống của lòng trắc ẩn và sự thấu hiểu, được gieo từ đêm qua, giờ đây đã bắt đầu nảy mầm, đâm chồi mạnh mẽ dưới ánh nắng ban mai.

***

Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời Thị Trấn An Bình. Những câu chuyện nối tiếp nhau, như những dòng sông nh�� hòa vào đại dương bao la. Từ những câu chuyện về tình yêu đôi lứa, về tình làng nghĩa xóm, đến những nỗi lo toan về miếng cơm manh áo, về những ước mơ nhỏ nhoi của cuộc đời. Mỗi câu chuyện là một mảnh ghép, cùng nhau tạo nên bức tranh đầy màu sắc của nhân gian. Không khí ban đầu có chút e dè, giờ đây đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là sự cởi mở, chân thành và ấm áp.

Tiểu Lão Bà, một người phụ nữ lưng còng, tóc bạc phơ, gương mặt nhăn nheo nhưng đôi mắt sáng quắc, là người tiếp theo. Bà vốn nổi tiếng là người khó tính, ít nói, nhưng giờ đây, dưới ánh đèn lồng ấm áp và sự bao dung của những người xung quanh, bà cũng rụt rè bước lên. Chiếc gậy tre quen thuộc của bà khẽ gõ lóc cóc trên nền đất. Bà ngồi xuống, đôi tay run run vuốt phẳng chiếc áo vải đã cũ.

"Tôi... tôi đã sống gần tám mươi năm trên đời này rồi." Giọng bà run run, nghe rõ từng tiếng. "Con cái tôi, đứa nào cũng trưởng thành, lập gia đình hết rồi. Chúng nó đi làm ăn xa, thỉnh thoảng mới về thăm. Cứ tưởng về già sẽ cô độc, sẽ chỉ có một mình thui thủi trong căn nhà trống trải này." Bà lão ngưng lại, đôi mắt xa xăm, như đang nhìn về một khoảng trống vô định trong tâm hồn.

Mai lắng nghe với tất cả sự tôn kính. Tiểu An ghi chép không ngừng nghỉ, nét mặt thằng bé đầy vẻ tập trung.

"Ngày xưa, tôi khó tính lắm. Ai làm gì không vừa ý là tôi mắng mỏ, tôi cằn nhằn. Chắc vì thế mà ít ai muốn gần tôi." Bà lão khẽ cười, một nụ cười chua chát. "Tôi cứ nghĩ, đó là cách để bảo vệ mình, để không ai có thể làm tổn thương mình. Nhưng rồi, khi về già, khi không còn ai bên cạnh, tôi mới thấy cái cô đơn nó đáng sợ đến nhường nào."

Một vài người trong đám đông khẽ gật đầu, có lẽ họ cũng đã từng trải qua những cảm xúc tương tự. Mùi thức ăn đường phố đã nhạt dần, thay vào đó là mùi hương nhẹ của hoa dạ lý hương, hòa lẫn với mùi gỗ cũ từ những chiếc ghế, tạo nên một không gian tĩnh lặng, trầm lắng hơn. Ánh hoàng hôn dần lặn, màn đêm buông xuống, những ngọn đèn lồng bắt đầu tỏa sáng rực rỡ hơn, hắt lên những gương mặt đang đắm chìm trong câu chuyện.

"Nhưng rồi, cái góc kể chuyện này xuất hiện." Bà lão đưa ánh mắt lấp lánh nhìn Mai. "Ban đầu tôi cũng không tin đâu. Nghĩ là trò trẻ con, rảnh rỗi sinh nông nổi. Nhưng rồi, tôi nghe những câu chuyện của mọi người. Tôi thấy người ta khóc, người ta cười, người ta chia sẻ. Rồi tôi nghĩ, liệu mình cũng có thể không?" Bà hít một hơi sâu, như lấy hết can đảm. "Nhờ có mấy đứa nhỏ, nhờ có những lúc ngồi lại thế này, tôi lại thấy ấm lòng. Mấy đứa trẻ trong xóm, chúng nó thấy tôi ngồi một mình, lại chạy đến hỏi han, đưa cho tôi quả táo, củ khoai. Bà Mối Mai đây, cô ấy còn dắt tôi đi chợ, lựa cho tôi mấy miếng vải đẹp để may áo mới."

Giọng bà lão càng lúc càng rõ ràng hơn, không còn run rẩy như lúc đầu. Ánh mắt bà lấp lánh niềm vui, niềm hạnh phúc giản dị khi được quan tâm, được sẻ chia. "Tôi nhận ra, không phải ai cũng muốn xa lánh tôi. Chỉ là tôi đã tự nhốt mình trong cái vỏ bọc khó tính đó quá lâu. Giờ đây, tôi muốn được mở lòng, muốn được nói ra những gì mình đã giữ kín bấy lâu. Cảm ơn các con, cảm ơn tất cả mọi người." Bà lão kết thúc câu chuyện, đôi mắt bà đong đầy những giọt lệ hạnh phúc.

Mai tiến đến, ôm nhẹ lấy bà lão, hành động đó như một sợi dây vô hình, kết nối tất cả mọi người lại với nhau. Tiếng vỗ tay vang lên, không quá lớn, nhưng đủ ấm áp để sưởi ấm trái tim bà lão và cả những người xung quanh.

Trong đám đông, Lão Gia Phủ, người luôn giữ vẻ uy nghi, ăn mặc sang trọng, bộ râu dài được vuốt ve cẩn thận, cũng bất giác thở dài. Ông không nói gì, chỉ vuốt râu, ánh mắt trầm tư. Lão Gia Phủ từng là một người hoài nghi, từng nghĩ những câu chuyện đời thường này thật tầm thường, không xứng đáng với thời gian của ông. Nhưng giờ đây, khi nghe những lời chân thật từ Tiểu Lão Bà, ông chợt nhận ra một điều gì đó. Cuộc đời ông, với bao nhiêu tranh giành danh lợi, bao nhiêu toan tính, liệu có thực sự hạnh phúc hơn những người bình dị này? 'Đời người... hóa ra lại đơn giản vậy sao?', ông thầm nghĩ, trong lòng dâng lên một sự chua xót khó tả.

Xa xa, trên mái nhà đối diện, ẩn mình trong bóng tối của một con hẻm nhỏ, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn đứng đó, như một bức tượng bạch ngọc hòa mình vào màn đêm. Nàng chứng kiến toàn bộ cảnh tượng, từ nỗi buồn của Lão Ngư Dân đến niềm hạnh phúc vỡ òa của Tiểu Lão Bà. Nàng nhìn thấy những giọt nước mắt, những nụ cười, những cái ôm ấm áp. Tất cả những cảm xúc chân thật đó, như những mũi kim nhỏ, đâm vào tâm hồn nàng, lay chuyển những giáo điều đã ăn sâu bám rễ trong nàng suốt bao năm tu luyện.

Trong tâm trí nàng, những lời của Tạ Trần lại vang vọng: "Cái gọi là 'mất người' không phải là mất đi pháp lực, mà là mất đi khả năng cảm nhận, khả năng thấu hiểu... mất đi cái gốc rễ của nhân tính." Nàng đã từng coi thường những giá trị phàm tục này, coi chúng là yếu đuối, là những ràng buộc cản trở con đường tu tiên. Nhưng giờ đây, nàng cảm thấy một sự hỗn loạn trong tâm trí mình. Những giáo điều về tu vi, về sự vô cảm của tiên đạo, đang dần bị lung lay bởi sức mạnh của những câu chuyện đời thường này. Sức mạnh vô hình của sự kết nối, của lòng trắc ẩn, của sự thấu hiểu này, không hề yếu ớt. Trái lại, nó mạnh mẽ đến nỗi có thể lay chuyển cả một tâm hồn đã từng chai sạn như nàng. Nàng nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Mỗi câu chuyện, mỗi cảm xúc chân thật đều là một đòn giáng mạnh vào bức tường thành vững chắc mà nàng đã xây dựng quanh trái tim mình. Nàng không còn chắc chắn về con đường mình đã chọn, về giá trị của tu vi và sức mạnh pháp thuật. Những giáo điều cũ của tiên môn đang lung lay trong tâm trí nàng, tạo thành một cơn bão nội tâm dữ dội.

***

Đêm khuya, Thị Trấn An Bình dần chìm vào giấc ngủ yên bình. Tiếng gà gáy đã im bặt, chỉ còn tiếng gió thoảng qua khe cửa, mang theo hơi lạnh của màn đêm và hương thơm dịu nhẹ của những đóa hoa đang hé nở. Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, ánh đèn dầu vẫn còn lay lắt, hắt lên những kệ sách cao vút và bóng dáng gầy gò của Tạ Trần đang ngồi bên bàn trà, tay cầm một quyển sách cũ đã ngả màu ố vàng. Mùi giấy cũ, mực và hương trà thoảng nhẹ tạo nên một không gian tĩnh lặng, đầy triết lý.

Không lâu sau, cánh cửa quán sách khẽ mở, Mai và Tiểu An bước vào, mang theo hơi lạnh của đêm và sự hưng phấn, xúc động còn vương vấn từ "Góc Kể Chuyện". Tiểu An dụi dụi mắt, nhưng đôi mắt thằng bé vẫn sáng rực. Mai thì không giấu nổi niềm vui, gương mặt nàng rạng rỡ như ánh trăng rằm.

"Tiên sinh, ngài có biết không? Hôm nay... hôm nay thật tuyệt vời!" Mai không thể chờ đợi, nàng vội vàng kể lại cho Tạ Trần nghe về những gì đã diễn ra. "Lão Ngư Dân đã kể về cuộc đời lênh đênh trên biển, về nỗi nhớ nhà. Rồi Tiểu Lão Bà, bà ấy đã chia sẻ về sự cô đơn, về niềm vui khi được mọi người quan tâm. Con chưa bao giờ thấy mọi người mở lòng như vậy... giống như một sợi dây vô hình kết nối tất cả." Giọng nàng tràn đầy xúc động, cứ như chính nàng là người đã trải qua tất cả những câu chuyện đó.

Tiểu An cũng gật gù phụ họa, "Đúng vậy, tiên sinh. Lão Ngư Dân còn hứa sẽ cho con vẽ thuyền của ông ấy nữa!" Thằng bé chìa cuốn sổ tay ra, những nét chữ nguệch ngoạc nhưng đầy tâm huyết ghi lại từng câu chuyện, từng cảm xúc.

Tạ Trần đặt cuốn sách xuống, ngước nhìn Mai và Tiểu An. Đôi mắt sâu thẳm của anh ánh lên vẻ thấu hiểu, một nụ cười nhẹ nở trên môi. "Đúng vậy, Mai. Con người cần được lắng nghe, và cũng cần lắng nghe người khác. Đó là nền tảng của sự thấu hiểu, và cũng là khởi đầu của mọi sự thay đổi." Giọng anh trầm ấm, điềm tĩnh, như dòng suối mát chảy qua tâm hồn đang sôi sục của Mai. "Mỗi câu chuyện được kể ra, không chỉ là lời tự sự của người nói, mà còn là một tấm gương phản chiếu tâm hồn người nghe. Khi con người ta lắng nghe, h�� không chỉ nghe bằng tai, mà còn nghe bằng trái tim, bằng những trải nghiệm của chính mình. Sự đồng cảm, thấu hiểu, vì thế mà nảy nở."

Anh nhấp một ngụm trà, hương trà thơm dịu lan tỏa trong không gian tĩnh mịch. "Việc chia sẻ không phải để tìm kiếm lời giải cho mọi vấn đề, bởi lẽ cuộc đời vốn dĩ vô thường, không có đáp án tuyệt đối. Nó là để 'thấy' và 'được thấy'. Để người nói cảm thấy mình không đơn độc, không bị lãng quên. Để người nghe nhận ra rằng, dù cuộc đời mỗi người mỗi khác, nhưng những cảm xúc, những nỗi niềm, lại có chung một sợi dây liên kết vô hình."

Mai trầm ngâm lắng nghe, từng lời của Tạ Trần như một dòng chảy triết lý, làm sáng tỏ những băn khoăn còn vương vấn trong lòng nàng. Nàng nhận ra, "Góc Kể Chuyện" không chỉ đơn thuần là nơi để kể chuyện, mà là một không gian thiêng liêng, nơi nhân tính được nuôi dưỡng, nơi những hạt giống của lòng trắc ẩn được gieo trồng.

"Nhân quả," Tạ Trần khẽ nói, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng vằng vặc đang chiếu sáng vạn vật. "Mỗi lời nói, mỗi hành động đều là một nhân, và nó sẽ tạo ra một quả. Khi con người chia sẻ, khi họ lắng nghe, họ đang gieo những hạt nhân thiện lành. Và những hạt nhân đó, theo dòng chảy của nhân quả, sẽ nảy nở thành một xã hội của sự thấu hiểu và yêu thương." Anh quay lại nhìn Mai, nụ cười vẫn đọng trên môi. "Những gì con và Tiểu An đang làm, Mai, không phải là chuyện nhỏ. Nó đang phá cục, đang kiến tạo một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên."

Nghe Tạ Trần nói, Mai cảm thấy lòng mình ấm áp lạ thường, một niềm tin vững chắc vào con đường mình đang đi. Tiểu An thì đã ngủ gật trên bàn, cuốn sổ tay vẫn mở ra, những dòng chữ về Lão Ngư Dân và Tiểu Lão Bà như một minh chứng cho sức mạnh của những câu chuyện đời thường.

Cùng lúc đó, cách đó không xa, Lăng Nguyệt Tiên Tử đang ngồi thiền trên một tảng đá lớn, đôi mắt nhắm nghiền nhưng tâm trí nàng lại hỗn loạn. Những lời của Tạ Trần, những hình ảnh về "Góc Kể Chuyện" vẫn quay cuồng trong đầu nàng. Nàng nhớ lại lời anh nói về "sức mạnh vô hình", về sự kết nối, về việc "vá" lại những lỗ hổng trong tâm hồn. Nàng đã từng nghĩ, tiên đạo là con đường duy nhất để đạt được sự trường tồn, sự vĩnh cửu. Nàng đã từ bỏ bao nhiêu cảm xúc, bao nhiêu ràng buộc của phàm trần để theo đuổi cảnh giới cao nhất. Nhưng giờ đây, nàng lại cảm thấy một sự trống rỗng, một sự hụt hẫng lạ thường.

"Sức mạnh vô hình... không phải là pháp thuật, mà là sự chân thành..." Nàng lẩm bẩm, giọng nói khẽ khàng như tiếng gió thoảng. Nàng chợt nhận ra, con đường của tiên đạo mà nàng từng theo đuổi, có lẽ đã khiến nàng "mất người" theo đúng nghĩa đen. Nàng có được sức mạnh, có được tuổi thọ, nhưng lại đánh mất đi khả năng cảm nhận những điều nhỏ bé, bình dị nhưng vô cùng quý giá của cuộc sống. Nàng đã trở nên lạnh lùng, vô cảm, như một bức tượng băng giá.

Ánh trăng vằng vặc chiếu rọi xuống gương mặt nàng, để lộ vẻ đẹp thanh khiết nhưng cũng đầy ưu tư. Lăng Nguyệt Tiên Tử mở mắt, ánh mắt nàng không còn sự lạnh lùng như trước, mà thay vào đó là một sự bối rối, một sự tìm kiếm. Nàng đã thấy sức mạnh của sự kết nối phàm nhân, một sức mạnh mà pháp thuật không thể nào sánh bằng. Một sức mạnh có thể chữa lành vết thương lòng, có thể sưởi ấm tâm hồn, có thể gắn kết con người lại với nhau.

Nàng hiểu rằng, sự thay đổi trong nhận thức của nàng sẽ không chỉ dừng lại ở suy nghĩ, mà sẽ dẫn đến những hành động cụ thể để tìm hiểu sâu hơn về 'Nhân Đạo', thậm chí là bảo vệ nó, thay vì chỉ quan sát. Có lẽ, con đường của phàm nhân, của sự kết nối, mới chính là thứ có thể "vá" lại những lỗ hổng trong tâm hồn, điều mà tiên đạo đã bỏ quên bấy lâu. Những hạt giống của sự thấu hiểu và chia sẻ đã được gieo, và chúng sẽ nảy mầm, đâm chồi, tạo nên một khu vườn nhân tính tươi tốt trong Kỷ Nguyên Nhân Gian này, một khu vườn mà Tạ Trần đã ấp ủ, và Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù không nói ra, cũng đang dần chấp nhận và muốn bảo vệ.

Dưới ánh trăng, "Góc Kể Chuyện" vẫn tĩnh lặng, nhưng những câu chuyện của nó đã bay xa, gieo vào lòng người những hạt mầm hy vọng. Mỗi câu chuyện được kể, mỗi trái tim được kết nối, chính là một bước đi nhỏ, nhưng vững chắc, trên con đường tìm kiếm sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Và đây, chính là nền móng cho một kỷ nguyên mới, nơi sự luân hồi của vạn vật sẽ tiếp diễn, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải qua những phép thuật xa vời, mà qua những giá trị bình dị nhất của nhân gian.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free