Nhân gian bất tu tiên - Chương 1375: Kết Nối Thâm Sâu: Linh Khát Khao Hiểu Rõ Nhân Quả
Trong lòng Tạ Trần, một cảm giác bình yên sâu sắc lan tỏa. Hắn biết, con đường phía trước còn dài, nhưng những hạt mầm đã gieo đã bắt đầu nảy nở, và đó chính là nền móng vững chắc cho một kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu". Ánh sáng của ngọn đuốc nhân tính, tuy không chói lọi như tiên hỏa, nhưng lại bền bỉ và ấm áp, đủ sức soi sáng cho cả một thời đại. Hắn đứng đó, dưới vầng trăng khuyết và những vì sao lấp lánh, để mặc cho làn gió đêm se lạnh mơn man trên làn da, cảm nhận từng hơi thở của nhân gian đang chuyển mình. Tâm cảnh của hắn đã đạt đến một tầng thứ phiêu diêu, vô vi, nơi mọi chấp niệm, mọi gánh nặng đều tan biến, chỉ còn lại sự thấu hiểu và tin tưởng tuyệt đối vào dòng chảy tự nhiên của vạn vật. Quán sách chìm trong tĩnh lặng, như một hòn đảo nhỏ giữa biển đêm mênh mông, nơi triết lý và trí tuệ ẩn mình chờ đợi những tâm hồn khao khát tìm hiểu.
Đêm đã về khuya, không khí trở nên se lạnh hơn, mang theo hơi sương mỏng giăng mắc ngoài hiên. Ánh trăng dịu dàng, tựa như một dải lụa bạc, xuyên qua khung cửa sổ bằng gỗ mộc mạc, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên nền gạch cũ kỹ. Tiếng gió đêm rì rào, thì thầm qua kẽ lá của những cây cổ thụ ngoài sân, hòa cùng tiếng côn trùng kêu vọng từ xa, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch của thiên nhiên. Trong quán sách, chỉ có Tạ Trần ngồi bên chiếc bàn quen thuộc, ánh đèn lồng nhỏ đặt trên bàn tỏa ra thứ ánh sáng vàng ấm áp, đủ để chiếu sáng trang sách cũ kỹ đang mở ra trước mắt hắn. Mùi giấy cũ, mực, gỗ và mùi hương trà thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí trầm mặc, ấm cúng nhưng cũng tràn ngập sự suy tư. Hắn khẽ lật một trang sách, động tác nhẹ nhàng như sợ làm vỡ tan sự yên tĩnh bao trùm. Đôi mắt sâu thẳm của hắn vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự, không chỉ là những dòng chữ trên giấy mà còn là những lớp ẩn ý sâu xa của thế sự.
"Tiên sinh..." Một giọng nói nhỏ, hơi ngập ngừng vang lên từ ngưỡng cửa, phá vỡ sự tĩnh lặng. Tạ Trần khẽ ngẩng đầu, đôi mắt hắn hơi nheo lại khi nhìn về phía âm thanh. Linh, với mái tóc đen mượt thường buộc gọn gàng, toát lên vẻ thanh thoát, giản dị trong bộ trang phục thường ngày, đang đứng ở ngưỡng cửa. Đôi mắt nàng sáng ngời sự tò mò và trí tuệ, ánh lên một vẻ ngưỡng mộ không che giấu, nhưng cũng phảng phất chút băn khoăn. Bên cạnh nàng, Thư Đồng Tiểu An, người thư sinh nhỏ gầy gò với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đứng sau lưng Linh, cũng nhìn về phía Tạ Trần với một sự tò mò trẻ thơ. Ánh mắt Tiểu An thoáng chút mệt mỏi vì đã khuya, nhưng vẫn giữ được sự tỉnh táo thường thấy khi ở bên cạnh Linh và Tạ Trần.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ấy như xua đi một phần cái se lạnh của đêm khuya. "Chuyện gì khiến con phải bận tâm đến mức này, Linh? Đã khuya rồi, sao còn chưa nghỉ ngơi?" Giọng hắn trầm ấm, điềm tĩnh, mang theo sự quan tâm nhẹ nhàng. Linh bước nhẹ vào quán, mỗi bước chân đều cẩn trọng như sợ làm phiền. Tiểu An theo sau, ánh mắt không ngừng đảo quanh, quan sát từng chi tiết nhỏ trong quán sách quen thuộc.
"Con... con có điều muốn hỏi, tiên sinh," Linh nói, giọng nàng có chút run rẩy nhưng vẫn kiên định. Nàng tiến lại gần bàn, đứng cách Tạ Trần một khoảng, ánh mắt vẫn không rời khỏi hắn. "Con đã suy nghĩ rất nhiều về những điều tiên sinh từng dạy, và cả những gì con đã trải qua... đặc biệt là với Mai Hoa, và khi con giúp các em nhỏ giải quyết những mâu thuẫn nhỏ nhặt." Nàng dừng lại một chút, như đang tìm kiếm từ ngữ phù hợp để diễn đạt suy nghĩ của mình. "Con muốn hiểu về... nhân quả. Không phải để dùng nó, để thao túng hay để đạt được gì đó, mà là để hiểu rõ hơn về thế giới này, về những mối liên hệ ẩn sâu trong vạn vật."
Tạ Trần khẽ gật đầu, đôi mắt hắn chứa đựng một vẻ thấu hiểu sâu sắc. Hắn đã dự cảm được điều này. Linh, với trí tuệ và sự nhạy cảm phi thường của mình, sớm muộn gì cũng sẽ chạm đến những khái niệm cốt lõi nhất của "Nhân Đạo". Hắn đặt cuốn sách cũ kỹ xuống bàn một cách nhẹ nhàng, khẽ thở dài một hơi thật chậm. Đây không phải là một câu hỏi đơn thuần, mà là một bước ngoặt trong hành trình nhận thức của một con người. "Con muốn hiểu về nhân quả..." Hắn lặp lại lời Linh, như để tự mình chiêm nghiệm lại ý nghĩa của nó. Trong thâm tâm, Tạ Trần biết rằng đây là một khoảnh khắc quan trọng. Hắn từng lo ngại rằng những lời dạy của mình, dù là tinh hoa của trí tuệ nhân gian, cũng có thể bị hiểu lầm, bị bóp méo nếu người học mang theo dục vọng. Nhưng Linh không như vậy. Sự trong sáng và khao khát chân thành trong đôi mắt nàng đã nói lên tất cả. Nàng không tìm kiếm quyền năng, mà tìm kiếm sự thật.
"Ngồi xuống đi, Linh, Tiểu An," Tạ Trần nhẹ nhàng mời, chỉ tay vào hai chiếc ghế trống đối diện hắn. Hắn không vội trả lời câu hỏi của Linh ngay lập tức. Thay vào đó, hắn chậm rãi đứng dậy, bước đến chiếc bàn nhỏ đặt ấm trà. Động tác của hắn ung dung, điềm tĩnh, mỗi cử chỉ đều mang một vẻ thiền định. Hắn khẽ khàng lấy ra một loại trà thơm, mùi hương thanh khiết của nó lập tức lan tỏa trong không gian. Hắn châm nước, dòng nước nóng từ ấm trà chảy xuống, tạo nên tiếng rì rào khe khẽ, như một bản nhạc thiền định. Linh và Tiểu An ngồi xuống, ánh mắt vẫn dõi theo từng cử động của Tạ Trần, một sự chờ đợi đầy tôn kính. Tiểu An, dù mệt mỏi, cũng không dám lên tiếng, chỉ lặng lẽ quan sát.
Tạ Trần pha trà một cách tỉ mỉ, từng bước từng bước, như thể đó là một nghi thức cổ xưa. Hắn đặt những chén trà nhỏ bằng sứ trắng tinh khiết lên bàn, rót đầy chất lỏng màu hổ phách óng ánh. Hơi ấm từ chén trà bốc lên, mang theo hương thơm dịu nhẹ, xua tan một phần cái lạnh của đêm. Hắn đặt một chén trà trước mặt Linh, một chén trước mặt Tiểu An, và một chén cho chính mình. "Nhân quả..." Hắn lại khẽ nhắc, rồi nhấp một ngụm trà. Vị chát nhẹ, ngọt hậu lan tỏa trong khoang miệng. "Không phải là luật trời giáng xuống, cũng không phải là phép thuật hay thần thông gì ghê gớm. Nó là dòng chảy tự nhiên của cuộc đời, là quy luật vận hành của vạn vật, là sự liên kết vô hình giữa mọi hành động và hệ quả của nó."
Hắn nhìn sâu vào đôi mắt khao khát của Linh, ánh mắt hắn như chứa đựng cả một kho tàng tri thức. "Con thấy đấy, Linh. Cây gieo hạt nào, sẽ trổ quả nấy. Hạt giống thiện lương sẽ cho ra trái ngọt lành, hạt giống ác độc sẽ sinh ra quả đắng cay. Đó là một chân lý đơn giản, nhưng lại bị che lấp bởi vô vàn chấp niệm, vô vàn dục vọng của con người, đặc biệt là những kẻ tu hành ngày trước." Tạ Trần khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo chút hoài niệm về một thời đại đã qua. "Họ muốn đoạt lấy nhân quả, muốn điều khiển nó, muốn biến nó thành công cụ để đạt được sự bất tử, quyền lực. Nhưng nhân quả không thể bị đoạt, không thể bị điều khiển. Nó chỉ có thể được thấu hiểu và thuận theo."
Linh chăm chú lắng nghe, gật gù suy ngẫm. Nàng nhấp một ngụm trà, cảm nhận hơi ấm lan tỏa trong cơ thể. "Vậy... những gì Mai Hoa làm, sự chân thành của cô ấy khi biểu diễn, và việc cô ấy vượt qua nỗi sợ hãi... đó cũng là một phần nhân quả sao, tiên sinh?" Nàng hỏi, đôi mắt lấp lánh như tìm thấy mối liên hệ.
Tạ Trần mỉm cười. "Đúng vậy, Linh. Hoàn toàn chính xác. Cái thiện lương gieo ra, tự khắc sẽ sinh ra những hạt mầm thiện lương khác. Mai Hoa gieo sự chân thành, gieo niềm đam mê âm nhạc của mình, gieo cả sự dũng cảm đối mặt với nỗi sợ hãi. Và cái quả nàng nhận được không chỉ là sự tán thưởng của khán giả, mà còn là sự bình yên trong tâm hồn, là sự trưởng thành của chính nàng. Hơn nữa, sự chân thành của nàng đã chạm đến trái tim người nghe, khiến họ cảm nhận được vẻ đẹp của âm nhạc, đó cũng là một loại quả thiện lương khác. Nó không cần sức mạnh, chỉ cần sự chân thành." Hắn kh��� nhấp một ngụm trà nữa, rồi tiếp lời. "Con cũng vậy, Linh. Con đã gieo những hạt mầm của sự đồng cảm, của trí tuệ khi con giúp Mai Hoa, khi con hòa giải cho những đứa trẻ. Những hạt mầm ấy sẽ nảy nở thành sự tin tưởng, sự gắn kết trong cộng đồng, và cả sự phát triển của những tâm hồn non trẻ ấy."
Tiểu An, dù còn nhỏ, cũng chăm chú lắng nghe. Cậu bé cảm nhận được sự sâu sắc trong lời nói của Tạ Trần, dù chưa thể thấu hiểu hết tất cả. Cậu bé nhìn Linh, nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn chén trà ấm trên tay. Trong tâm trí non nớt của Tiểu An, một khái niệm mới mẻ đang dần được hình thành, một khái niệm về sự kết nối giữa mọi thứ xung quanh.
"Nhưng... nếu có người gieo ác nghiệp thì sao, tiên sinh?" Linh hỏi, giọng nàng thoáng chút lo lắng. "Liệu họ có phải chịu quả báo không?"
Tạ Trần nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đang dần lu mờ, báo hiệu một ngày mới sắp đến. "Quả báo không phải là sự trừng phạt của một thế lực siêu nhiên nào đó, Linh. Quả báo là hệ quả tự nhiên của hành động. Kẻ gieo rắc ác độc, làm tổn thương người khác, thì trước tiên, họ sẽ gieo rắc sự bất an, sợ hãi vào chính tâm hồn mình. Lòng họ sẽ không bao giờ được thanh thản. Rồi những hành động đó sẽ tạo ra sự oán hận, sự thù địch từ những người xung quanh, từ chính xã hội mà họ đang sống. Đó chính là quả báo. Có thể không phải ngay lập tức, nhưng nó sẽ đến, như dòng sông chảy về biển, như cây trổ quả khi đủ ngày tháng." Hắn lại đưa mắt nhìn Linh, đôi mắt chứa đựng sự bao dung. "Điều quan trọng không phải là sợ hãi quả báo, mà là hiểu rằng mỗi lựa chọn, mỗi hành động của chúng ta đều có một sức nặng riêng, đều tạo ra một gợn sóng trong dòng chảy nhân quả. Khi ta hiểu điều đó, ta sẽ sống có trách nhiệm hơn, cẩn trọng hơn với từng lời nói, từng hành động của mình."
Hắn khẽ đặt tay lên cuốn Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo' đang nằm trên bàn, một cuốn sách đã ngả màu thời gian, gáy sách sờn cũ, nhưng lại chứa đựng những tinh hoa của trí tuệ nhân gian. "Cuốn sách này... và cả những gì ta đã trải qua, đã dạy cho ta điều này. 'Vô vi' không phải là không làm gì cả, mà là thuận theo tự nhiên, không cưỡng cầu, không cố chấp. Khi ta thuận theo dòng chảy nhân quả, mọi sự sẽ tự nhiên viên mãn, tự nhiên phát triển." Hắn nói, giọng hắn nhẹ bẫng như một làn gió, nhưng lại mang một sức nặng của sự chiêm nghiệm cả một đời. "Con không cần phải học cách điều khiển nhân quả, vì điều đó là bất khả thi và sẽ chỉ dẫn đến sự 'mất người' như những tu sĩ ngày xưa. Con chỉ cần học cách thấu hiểu nó, học cách sống hòa hợp với nó, và từ đó, con sẽ tìm thấy sự bình yên và trọn vẹn trong cuộc đời."
Bầu không khí trong quán sách trở nên trang trọng, tập trung, nhưng không hề căng thẳng, mà tràn ngập sự thấu hiểu. Linh đã hoàn toàn bị cuốn hút vào từng lời nói của Tạ Trần. Nàng cảm thấy như những mảnh ghép rời rạc trong tâm trí mình đang dần được sắp xếp lại, tạo thành một bức tranh toàn cảnh về thế giới. Nàng nhận ra rằng, triết lý "nhân quả" mà Tạ Trần đang giảng giải khác xa với những gì nàng từng nghe về "thiên đạo" hay "luật trời" của các tông môn ngày trước. Đó không phải là một hệ thống thần bí, hà khắc, mà là một quy luật tự nhiên, gần gũi, gắn liền với mỗi khoảnh khắc sống của con người. Nàng hiểu rằng, cái thiện lương mà Tạ Trần nhắc đến không phải là sự bố thí hào nhoáng hay hành động vĩ đại, mà là sự chân thành trong từng cử chỉ, từng lời nói, từng suy nghĩ. Nó là sự đồng cảm, là lòng bao dung, là sự cố gắng kiến tạo một cuộc sống tốt đẹp hơn cho chính mình và những người xung quanh.
Đêm đã dần chuyển mình sang rạng sáng. Ngoài kia, ánh trăng đã hoàn toàn khuất dạng, nhường chỗ cho những vệt hồng đầu tiên của bình minh đang rạng ở phía chân trời. Không khí càng thêm se lạnh, nhưng trong quán sách, hơi ấm từ chén trà và sự ấm áp từ tri thức đã xua đi mọi giá lạnh. Một nụ cười thanh thản và một ánh sáng mới đã bừng lên trong đôi mắt Linh. Nàng cảm thấy như một gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ, thay vào đó là sự thanh thản và một nguồn năng lượng mới.
"Con hiểu rồi, tiên sinh," Linh nói, giọng nàng không còn vẻ băn khoăn mà thay vào đó là sự kiên định. "Nhân quả không phải là để sợ hãi, cũng không phải là để thao túng. Nó là để thấu hiểu và sống có trách nhiệm hơn. Sống thuận theo nhân quả, chính là thuận theo đạo trời, đạo người... và cũng là cách để con người tìm thấy sự bình yên và trọn vẹn trong cuộc sống của mình." Nàng cảm thấy một sự kết nối sâu sắc hơn với mọi thứ xung quanh, với con người, với thiên nhiên, với cả những điều nhỏ nhặt nhất. Sự hiểu biết này không mang lại cho nàng quyền năng siêu phàm, nhưng lại mang đến một sức mạnh nội tại, một sự an tĩnh mà trước đây nàng chưa từng cảm nhận được.
Tạ Trần nhìn Linh, ánh mắt hắn tràn đầy sự tin tưởng. Một nụ cười mãn nguyện hiện lên trên môi hắn, nụ cười của một người thầy đã thành công trong việc gieo mầm trí tuệ vào một tâm hồn thuần khiết. Hắn khẽ gật đầu, không cần nói thêm lời nào nữa. Sự thấu hiểu của Linh đã nói lên tất cả. Đây chính là điều hắn mong mỏi: một thế hệ mới không khao khát thành tiên, không bị mê hoặc bởi quyền năng, mà tìm kiếm sự trọn vẹn trong chính kiếp nhân sinh, trong việc sống hòa hợp với quy luật tự nhiên của "nhân quả".
Tiểu An, dù không hiểu hết mọi điều, cũng cảm nhận được sự trang trọng của khoảnh khắc. Cậu bé nhìn Linh bằng ánh mắt tò mò và ngưỡng mộ, nhận ra rằng Linh vừa trải qua một sự thay đổi lớn lao bên trong. Cậu bé cũng cảm thấy một sự bình yên lạ thường lan tỏa trong không gian, một sự bình yên khác hẳn với những câu chuyện về tiên giới hay thần thông mà cậu bé từng nghe.
Linh đứng dậy, cúi đầu thật sâu, một cái cúi đầu đầy kính trọng và biết ơn đối với Tạ Trần. "Con cảm ơn tiên sinh đã khai sáng cho con." Nàng nói, giọng nói chân thành từ tận đáy lòng.
Tạ Trần chỉ khẽ đưa tay lên, một động tác nhẹ nhàng như xua đi sự khách sáo. "Con không cần cảm ơn ta, Linh. Đó là con tự mình thấu hiểu. Ta chỉ là người dẫn lối. Ngọn đuốc nhân tính mà con đang mang trong mình, chính là ánh sáng tự thân của kỷ nguyên mới này. Con sẽ là người lãnh đạo tinh thần, không phải bằng quyền lực hay phép thuật, mà bằng trí tuệ và sự thấu hiểu sâu sắc về nhân quả, định hình tương lai của Kỷ Nguyên Nhân Gian." Hắn nói, ánh mắt nhìn xa xăm, như đã nhìn thấy một tương lai tươi sáng đang dần hiện hữu. "Khái niệm 'nhân quả' này, không phải là một công cụ tu luyện, mà là một triết lý sống cốt lõi trong kỷ nguyên mới, nó sẽ giúp các con xây dựng một thế giới nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên."
Hắn đứng dậy, bước ra ngoài hiên. Bình minh đang rạng rỡ, nhuộm vàng cả một góc trời. Không khí se lạnh của đêm đã tan biến, thay vào đó là sự tươi mới, trong lành của một ngày mới. Tạ Trần biết, vai trò của hắn đang dần lùi về phía sau. Hắn sẽ tiếp tục trở thành một người quan sát và dẫn dắt vô hình, tin tưởng vào khả năng tự phát triển của thế hệ mới. Hắn đã gieo những hạt giống, và giờ là lúc để chúng tự mình đâm chồi nảy lộc, tự mình trưởng thành. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải là một vòng lặp vô tận, mà là một sự tiến hóa không ngừng, mỗi thế hệ lại mang theo một hơi thở mới, một cách nhìn mới, một sự phát triển mới.
Linh nhìn theo bóng Tạ Trần, trái tim nàng ngập tràn sự biết ơn và một cảm giác trách nhiệm thiêng liêng. Nàng biết rằng, con đường phía trước còn dài, nhưng với sự thấu hiểu về "nhân quả" này, nàng sẽ vững bước hơn, sẽ sống trọn vẹn hơn trong kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu", nơi mỗi hành động nhỏ bé đều mang ý nghĩa, nơi mỗi con người đều có thể tìm thấy ý nghĩa tồn tại của mình mà không cần phải khao khát thành tiên. Bình minh lên, ánh sáng lan tỏa, soi rọi cả quán sách nhỏ và cả tâm hồn trong sáng của Linh, hứa hẹn một ngày mới, một kỷ nguyên mới, đầy ắp những chân lý giản dị mà sâu sắc.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.