Nhân gian bất tu tiên - Chương 1374: Ngọn Đuốc Nhân Tính: Tạ Trần Chiêm Nghiệm Sự Tiếp Nối
Ánh hoàng hôn vàng óng như mật, rót tràn qua khung cửa sổ gỗ lim sẫm màu, nhuộm một vệt dài lên nền gạch xanh rêu và những chồng sách cũ kỹ trong quán của Tạ Trần. Không gian vốn dĩ trầm mặc giờ đây được khoác lên một tấm áo choàng ấm áp, dịu dàng, như níu giữ bước chân của thời gian. Tạ Trần, thân hình gầy gò, thư sinh, vẫn ngồi yên vị bên chiếc bàn gỗ lim quen thuộc, tay cầm một cuốn kinh thư đã sờn gáy, những trang giấy ố vàng mỏng manh như cánh ve sầu. Làn da trắng nhợt của hắn dưới ánh chiều tà càng thêm phần thư nhã, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự trần ai, nhưng lại không hề vương chút bụi trần. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, càng tôn lên vẻ thanh thoát, thoát tục của một người đã sớm rời xa thế sự phù hoa. Hắn mặc một bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương, hòa mình vào không khí cổ kính của quán sách.
Thế nhưng, tâm trí hắn lúc này lại không tập trung vào những dòng chữ cổ xưa, những triết lý thâm sâu vốn là lẽ sống của hắn bấy lâu. Ánh mắt hắn lơ đãng dõi ra khoảng sân nhỏ phía sau quán, nơi ti���ng cười nói trong trẻo của trẻ thơ vọng vào, phá tan sự tĩnh lặng nhưng lại mang đến một cảm giác ấm áp lạ thường, một thanh âm của sự sống đang nảy nở. Tiếng lật sách khẽ khàng của hắn dường như cũng nhường chỗ cho những thanh âm trong trẻo ấy, hòa vào tiếng chuông gió khẽ khàng lay động nơi hiên nhà. Mùi trà thơm thoang thoảng từ chén trà men ngọc trên bàn quyện với mùi giấy cũ và mực từ những kệ sách cao ngút, tạo nên một bầu không khí yên bình, tĩnh lặng nhưng ấm áp, tràn ngập sự tri thức và an yên, một chốn dung thân lý tưởng cho những tâm hồn muốn thoát ly khỏi những xô bồ của thế gian.
Hắn khẽ nhấp một ngụm trà, vị đắng chát ban đầu tan dần trong khoang miệng, để lại dư vị ngọt thanh, như chính dòng chảy của thời gian và cuộc đời.
"Tiếng cười này..." Tạ Trần thầm nghĩ, ánh mắt hắn như xuyên thấu qua bức tường vô hình của quá khứ, "khác hẳn tiếng kiếm reo, tiếng pháp thuật nổ vang của hai mươi năm về trước." Hắn nhớ lại những năm tháng Thiên Đạo suy kiệt, khi linh khí mỏng manh đến độ mỗi hơi thở đều mang theo vị đắng của sự tuyệt vọng. Những trận chiến giành giật cơ duyên, những cuộc tranh hùng đoạt lợi của các tông môn, tiếng binh khí va chạm chan chát, tiếng pháp thuật bùng nổ xé toạc không gian, tiếng kêu gào thảm thiết của những kẻ "mất người" vì chấp niệm tu tiên. Tất cả những thanh âm ấy, dù đã lùi vào dĩ vãng, nhưng vẫn còn in hằn trong ký ức hắn như một bức tranh bi tráng của một kỷ nguyên sắp tàn.
Hai mươi năm trước, thế gian này chìm trong một nỗi sợ hãi vô hình, nỗi sợ về sự suy tàn, về một tương lai mịt mờ khi không còn tiên đạo dẫn lối. Các tông môn danh tiếng tìm mọi cách để "vá trời", để níu kéo một thời đại huy hoàng đã qua, nhưng tất cả chỉ như những con thiêu thân lao vào lửa, càng cố gắng càng lún sâu vào vòng xoáy của chấp niệm và sự "mất người". Còn hắn, Tạ Trần, lại chọn con đường ngược lại – con đường của sự buông bỏ, của "vô vi", tin tưởng vào sức mạnh nội tại của nhân gian, vào khả năng tự mình tìm thấy ý nghĩa cuộc sống mà không cần đến sự phù hộ của bất kỳ quyền năng siêu phàm nào. Hắn đã gieo những hạt mầm triết lý ấy, và giờ đây, hắn đang chứng kiến chúng nảy nở.
Cái cách Mai Hoa, một nghệ nhân trẻ tài năng, đã vượt qua nỗi sợ hãi sân khấu trong buổi biểu diễn hôm trước, không phải bằng pháp thuật hay sự ban ơn của tiên nhân, mà bằng sự chân thành của trái tim và sự đồng cảm của Linh, chính là một minh chứng sống động. Tiếng đàn của nàng, từ ban đầu còn run rẩy, đã dần trở nên du dương, bay bổng, uyển chuyển, chạm đến trái tim người nghe bởi sự thuần khiết, không chút giả tạo. Đó không phải là khúc nhạc từ chốn tiên cảnh, mà là giai điệu chảy từ chính cõi nhân gian, từ một trái tim đã tìm thấy sự bình yên. Tạ Trần nhớ lại nụ cười mãn nguyện của hắn khi ấy, không chỉ vì Mai Hoa đã thành công, mà còn vì hắn nhìn thấy sự chuyển mình rõ rệt của "Nhân Gian", một kỷ nguyên nơi con người tự mình tìm thấy ý nghĩa, tự mình tạo dựng nên vẻ đẹp.
Hắn khẽ nhắm mắt, cảm nhận làn gió nhẹ luồn qua khe cửa, mang theo hơi thở của đất trời và sự sống. Sự "tiếp nối" mà hắn từng suy ngẫm, không phải là sự sao chép hay kế thừa một cách máy móc, mà là sự phát triển tự nhiên, sự chuyển hóa từ một hình thái này sang một hình thái khác. Thiên Đạo suy kiệt, tiên môn không còn, nhưng nhân tính vẫn ở đó, không những không suy giảm mà còn được tôi luyện, trở nên thuần khiết hơn. Những giá trị mà hắn đã dày công suy tư, giờ đây lại được một cô bé nhỏ tuổi như Linh thấu hiểu và thực hành một cách tự nhiên, không chút gượng ép. Đó chính là sự huyền diệu của "nhân quả", những gì gieo trồng bằng chân tâm sẽ trổ hoa kết trái đúng lúc, đúng chỗ.
Tạ Trần mở mắt, ánh mắt hắn vẫn dõi về phía sân sau, nơi tiếng cười giòn tan của trẻ con vẫn không ngừng vang vọng. Những đứa trẻ ấy, với sự hồn nhiên và trí tò mò bất tận, chính là nền móng của "Bình Thường Vĩnh Cửu". Chúng không biết đến khái niệm tu tiên, không màng đến sự bất tử, mà chỉ sống trọn vẹn trong từng khoảnh khắc, tìm kiếm niềm vui từ những điều giản dị nhất. Đó chính là "nhân tính" thuần khiết nhất, là thứ mà những tu sĩ ngày xưa đã đánh mất trên con đường mưu cầu sức mạnh và quyền năng. Hắn tin tưởng rằng, thế hệ này sẽ không lặp lại sai lầm của thế hệ trước, bởi vì chúng được nuôi dưỡng bằng tình yêu thương, sự thấu hiểu và lòng nhân ái, những giá trị cốt lõi của "Nhân Đạo". Hắn đã chọn con đường "vô vi", không can thiệp trực tiếp vào dòng chảy của thế sự, mà chỉ gieo mầm triết lý, tin tưởng vào sự tự thân vận động của vạn vật. Và giờ đây, hắn thấy mình đã đúng. Sự phát triển của Linh, của Mai Hoa, của những đứa trẻ khác, chính là câu trả lời hùng hồn nhất cho triết lý của hắn.
Hắn lại nhấp một ngụm trà nữa, cảm giác ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Cái cảm giác bình yên sâu sắc này, không phải là sự thờ ơ hay lãnh đạm, mà là sự mãn nguyện của một người đã tìm thấy ý nghĩa thực sự của cuộc đời, không phải trong những mục tiêu cao xa mà trong chính sự bình dị, chân thực của đời sống. Con đường phía trước của Nhân Gian còn dài, nhưng hắn tin rằng, những hạt mầm đã gieo đã bắt đầu nảy nở, và đó chính là nền móng vững chắc cho một kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu", nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Hắn lặng lẽ quan sát, như một người chèo đò đã đưa khách sang sông, và giờ đây an nhiên ngắm nhìn con thuyền ấy tự mình vượt qua sóng gió.
***
Ở góc sân nhỏ phía sau quán sách, nơi ánh nắng hoàng hôn dịu mát vẫn còn vương vấn, nhuộm vàng những chiếc lá đang xào xạc trong làn gió nhẹ, một khung cảnh tràn đầy sức sống đang diễn ra. Tiếng cười khúc khích của trẻ con vang vọng khắp nơi, tựa như những chuỗi ngọc trai rơi trên nền đá, trong trẻo và hồn nhiên. Mùi hoa dại nở ven tường thoang thoảng bay trong gió, quyện với mùi đất ẩm sau cơn mưa nhỏ buổi sáng, tạo nên một bầu không khí vui vẻ, ngập tràn sức sống và sự vô tư.
Linh, cô bé lanh lợi với đôi mắt sáng và nụ cười hồn nhiên, mái tóc tết gọn gàng, mặc bộ váy vải đơn giản nhưng sạch sẽ, đang là trung tâm của đám trẻ. Bên cạnh nàng là Thư Đồng Tiểu An, thân hình gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, mặc chiếc áo vải thô cũ nhưng luôn gọn gàng, cậu bé chăm chú lắng nghe từng lời Linh nói. Cả hai đều mang vẻ trong sáng của thế hệ mới, không chút vướng bận bởi những lo toan của người lớn.
Đám trẻ đang quây quần chơi đùa với một con búp bê gỗ được đẽo gọt đơn giản nhưng rất tinh xảo. Đột nhiên, một cảnh tranh chấp nhỏ nổ ra. Hai đứa trẻ, một bé trai tên Tiểu Cương và một bé gái tên Mai Anh, cùng lúc giằng lấy con búp bê. Tiểu Cương lớn hơn một chút, bặm môi cố kéo mạnh, Mai Anh thì giữ chặt, đôi mắt rưng rưng chực khóc. Tiếng cãi vã nho nhỏ bắt đầu vang lên, làm bầu không khí vui tươi bỗng chốc trở nên căng thẳng.
"Con búp bê này là của ta!" Tiểu Cương phụng phịu nói, tay vẫn giữ chặt.
"Không phải! Ta giữ nó trước!" Mai Anh đáp lại, giọng nói đã bắt đầu nghẹn ngào.
Linh, không cần ai sai bảo, lập tức bước tới. Nàng không hề la mắng hay giành giật con búp bê từ tay hai đứa trẻ, mà chỉ đơn giản cúi xuống, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào cả hai với một sự dịu dàng khó tả. Nàng khẽ đặt tay lên vai Tiểu Cương, rồi nhẹ nhàng xoa đầu Mai Anh.
"Các con à," giọng Linh trầm ấm, ngọt ngào như mật, không chút trách cứ, "con búp bê này rất thích được chơi cùng tất cả chúng ta. Nếu chỉ một người giữ, nó sẽ buồn lắm. Các con thử nghĩ xem, nếu nó chỉ được một mình Tiểu Cương chơi, Mai Anh sẽ không được chơi cùng, nó có vui không? Hay nếu nó chỉ được một mình Mai Anh ôm ấp, Tiểu Cương lại đứng nhìn từ xa, nó có cảm thấy thiếu thốn không?"
Hai đứa trẻ ngẩng đầu nhìn Linh, sự giận dỗi trong mắt chúng dần tan biến, thay vào đó là vẻ bối rối. Chúng chưa từng nghĩ đến cảm xúc của con búp bê.
Linh tiếp tục, giọng nàng thủ thỉ như kể một câu chuyện cổ tích: "Giống như những ngón tay trên một bàn tay vậy. Mỗi ngón đều quan trọng, phải không? Ngón cái mạnh mẽ, ngón trỏ linh hoạt, ngón giữa cao lớn, ngón áp út mềm mại, ngón út nhỏ xinh. Nếu một ngón bị đau, cả bàn tay có vui được không? Hay nếu chỉ một ngón được làm việc, những ngón khác có cảm thấy mình vô dụng không?"
Tiểu An đứng cạnh, chăm chú lắng nghe. Cậu bé, với vẻ hiếu học và tò mò, như thể đây là một bài học quan trọng hơn bất kỳ bài học nào trong sách vở mà tiên sinh Tạ Trần đã dạy. Cậu bé gật gù, ánh mắt lấp lánh sự thấu hiểu.
"Và các con có nhớ câu chuyện về hai chú chim sẻ cùng chia sẻ một hạt ngô không?" Linh nói, đôi mắt nàng ánh lên vẻ tinh nghịch, "Chú sẻ Đen và chú sẻ Trắng, ban đầu ai cũng muốn giành hạt ngô to nhất cho riêng mình. Nhưng rồi, khi chúng nhìn thấy nhau đói bụng, chúng đã quyết định chia sẻ. Và các con biết không? Hạt ngô nhỏ bé ấy, khi được chia đôi, không chỉ đủ cho cả hai chú sẻ no bụng, mà còn mang lại cho chúng niềm vui lớn hơn gấp bội. Chúng không chỉ ăn no, mà còn có thêm một người bạn để cùng hót ca, cùng bay lượn."
Tiểu Cương và Mai Anh nhìn nhau. Vẻ mặt chúng bắt đầu thay đổi, từ bướng bỉnh sang ngẫm nghĩ, rồi dần chuyển sang hối lỗi.
"Các con xem, hạt ngô nhỏ bé, nhưng khi hai chú sẻ cùng ăn, chúng không chỉ no bụng, mà còn có thêm niềm vui. Vậy con búp bê này, nếu hai con cùng chơi, nó sẽ vui gấp đôi, và các con cũng vậy," Linh dịu dàng tiếp lời. "Nó sẽ vui vì được cả hai con yêu quý, được cả hai con chơi cùng. Chúng ta cùng chơi, không ai bị bỏ lại. Như vậy, niềm vui sẽ lớn hơn rất nhiều, phải không?"
Tiểu An không đợi Linh nói hết, đã nhanh nhảu tiếp lời, giọng nói tràn đầy sự thấu hiểu: "Đúng vậy! Chú chim sẻ một mình sẽ không vui bằng hai chú chim sẻ cùng nhau ăn hạt ngô đâu! Và búp bê cũng vậy, nó cũng muốn có nhiều bạn chơi cùng!"
Lời nói của Tiểu An như một lời khẳng định cuối cùng. Tiểu Cương buông lỏng tay, nhường con búp bê cho Mai Anh. Mai Anh cũng không còn giữ chặt nữa, nàng ngẩng đầu nhìn Tiểu Cương, rồi mỉm cười.
"Vậy chúng ta cùng chơi nhé?" Mai Anh đề nghị, giọng nói đã vui vẻ trở lại.
Tiểu Cương gật đầu lia lịa. "Đúng rồi! Cùng chơi! Mai Anh làm mẹ, Tiểu Cương làm cha, con búp bê là con của chúng ta!"
Tiếng cười khúc khích lại vang lên. Đám trẻ lại quây quần bên nhau, cùng nhau chơi đùa trong hòa thuận. Con búp bê gỗ, giờ đây không còn là vật tranh giành, mà trở thành cầu nối cho tình bạn và sự sẻ chia. Linh mỉm cười mãn nguyện, nàng đứng dậy, khẽ vuốt mái tóc tết gọn gàng, đôi mắt nàng ánh lên niềm vui sướng khi nhìn thấy những hạt mầm lòng tốt đang nảy nở trong tâm hồn non nớt của những đứa trẻ. Nàng không cần bất kỳ quyền năng siêu phàm nào, không cần bất kỳ phép thuật nào, mà chỉ bằng sự đồng cảm, trí tuệ và một câu chuyện ngụ ngôn đơn giản, nàng đã hóa giải được mâu thuẫn, gieo vào lòng những đứa trẻ giá trị của sự sẻ chia và tình bạn. Đó chính là "Nhân Đạo" đang được Linh truyền bá một cách tự nhiên và giản dị nhất, không phải bằng những lời thuyết giảng cao siêu, mà bằng những hành động nhỏ bé, chân thành, chạm đến trái tim. Đây không chỉ là một trò chơi của trẻ con, mà là một bài học sâu sắc về cách sống, cách đối xử với nhau trong một kỷ nguyên mới, nơi giá trị nhân văn và sự kết nối con người là chìa khóa.
***
Đêm đã về khuya, bầu trời Thị Trấn An Bình trải dài một tấm thảm nhung đen tuyền điểm xuyết vô vàn vì tinh tú lấp lánh, tựa như những viên kim cương được rắc vội vàng lên tấm màn vô tận. Dưới ánh trăng khuyết treo lơ lửng trên đỉnh trời, quán sách của Tạ Trần chìm vào bóng đêm tĩnh mịch, chỉ còn ngọn đèn dầu lay lắt trên bàn, tỏa ra một vầng sáng nhỏ ấm áp, cố gắng xua đi cái lạnh lẽo của màn đêm. Âm thanh duy nhất còn lại là tiếng côn trùng đêm rả rích từ những bụi cây sau sân, cùng tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa, tạo nên một bản giao hưởng tự nhiên của sự tĩnh lặng. Mùi đèn dầu ấm áp quyện với mùi gỗ đàn hương dịu nhẹ từ chiếc bàn nơi Tạ Trần ngồi, bao trùm lấy không gian, mang theo chút suy tư và hoài niệm.
Cuốn sách trên tay anh đã khép lại từ lâu, nằm im lìm bên chén trà đã nguội lạnh. Ánh mắt Tạ Trần xa xăm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bầu trời đêm trải dài vô tận. Trong tâm trí anh, hình ảnh Linh vừa rồi hiện lên rõ nét, từng lời nói, cử chỉ của cô bé như một dòng suối mát lành, rửa trôi đi những bận tâm còn sót lại trong anh. Hắn nhớ lại lời nói của Linh, về những ngón tay trên một bàn tay, về hai chú chim sẻ cùng chia sẻ một hạt ngô. Những lời lẽ đơn giản ấy, không hề mang theo chút giáo điều hay quyền năng siêu phàm nào, nhưng lại có sức mạnh hơn vạn lời kinh, ngàn phép thuật mà hắn từng nghe thấy từ các tu sĩ của Thiên Đạo. Chúng chạm đến bản chất thuần khiết nhất của nhân tính, nơi sự sẻ chia, lòng thấu hiểu và tình yêu thương là nền tảng.
"Ngày xưa, ta từng nghĩ sẽ phải gồng mình gánh vác, phải dùng trí tuệ để dẫn dắt," Tạ Trần thầm nghĩ, giọng nói nội tâm trầm lắng như tiếng gió đêm. Hắn nhớ lại những tháng ngày lang thang khắp nhân gian, chứng kiến sự suy tàn của Thiên Đạo, sự "mất người" của các tu sĩ, và nỗi tuyệt vọng của phàm nhân. Khi ấy, hắn đã cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai, một trách nhiệm to lớn phải tìm ra con đường thoát cho thế giới này. Hắn đã dùng trí tuệ sắc bén của mình để nhìn thấu "nhân quả", để "phá cục" của Thiên Đạo, để mở ra một kỷ nguyên mới. Hắn từng tin rằng, chỉ có sự dẫn dắt của hắn, sự minh triết của hắn mới có thể đưa nhân gian thoát khỏi vực sâu.
"Nhưng giờ đây, những giá trị ấy lại tự nhiên nảy mầm trong một đứa trẻ," hắn tiếp tục suy tư, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. "Ngọn đuốc... không phải là lửa tiên đạo chói lọi, không phải là ánh hào quang chói mắt của những kẻ tu tiên với phép thuật thông thiên, mà là ánh sáng ấm áp của lòng người. Nó không thiêu đốt, không làm 'mất người', mà nó soi rọi, nó kết nối, nó sưởi ấm những trái tim cô đơn. Ngọn đuốc ấy không phải là quyền năng, mà là nhân ái. Không phải là sự bất tử, mà là sự trọn vẹn trong từng khoảnh khắc sống."
Linh, với sự hồn nhiên và lòng chân thành của nàng, đang phát triển thành một người lãnh đạo tinh thần, không phải bằng quyền lực hay phép thuật, mà bằng sự thấu hiểu và lòng nhân ái. Cô bé đang mang ngọn đuốc nhân tính ấy đi xa hơn hắn nghĩ, và theo một cách thuần khiết hơn hắn từng hình dung. Hắn từng lo ngại rằng, khi không còn tiên đạo, nhân gian sẽ rơi vào hỗn loạn, sẽ mất đi phương hướng. Nhưng Linh, và những đứa trẻ như nàng, đã chứng minh điều ngược lại. Chúng đang tự mình xây dựng nên một thế giới mới, một thế giới dựa trên những giá trị nhân văn sâu sắc, nơi mỗi hành động nhỏ bé đều mang ý nghĩa, nơi mỗi con người đều có thể tìm thấy ý nghĩa tồn tại của mình mà không cần phải khao khát thành tiên.
Triết lý "Vô Vi Chi Đạo" của Tạ Trần không phải là sự buông xuôi, mà là sự tin tưởng tuyệt đối vào quy luật tự nhiên của vạn vật. Đó là việc gieo mầm, rồi để hạt mầm ấy tự mình nảy nở, tự mình phát triển, không cần sự can thiệp thô bạo. Hắn đã gieo những hạt mầm ấy, và giờ đây, hắn đang chứng kiến chúng đơm hoa kết trái. Những sự kiện nhỏ bé như Mai Hoa vượt qua nỗi sợ hãi, hay Linh hóa giải mâu thuẫn của đám trẻ, chính là những minh chứng sống động nhất cho sự thành công của "Nhân Đạo". Chúng cho thấy rằng, các vấn đề đời thường trong kỷ nguyên mới sẽ được giải quyết thông qua sự kết nối, trí tuệ và lòng tốt của con người, không cần đến phép thuật hay sức mạnh siêu nhiên.
Tạ Trần thở dài một hơi thật nhẹ, một nụ cười mãn nguyện hiện lên trên khóe môi anh. Đó là nụ cười của một người đã hoàn thành sứ mệnh của mình, không phải bằng cách chiến thắng một cuộc chiến long trời lở đất, mà bằng cách kiến tạo một nền móng vững chắc cho một tương lai bình yên. Anh cảm nhận rõ ràng rằng, vai trò của mình đang dần lùi về phía sau. Anh sẽ dần lùi sâu hơn vào cảnh giới "vô vi" tuyệt đối, để thế giới tự vận hành và phát triển theo con đường của nó, với thế hệ mới là người cầm lái. Hắn tin tưởng vào khả năng của thế hệ này, tin tưởng vào sự tự thân vận động của "nhân quả", tin tưởng vào khả năng của con người tự mình tìm thấy s��� trọn vẹn.
Hắn đứng dậy, khẽ bước ra ngoài hiên, ngước nhìn vầng trăng khuyết và những vì sao trên bầu trời đêm. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống. Không phải là một vòng lặp vô tận, mà là một sự tiến hóa không ngừng, mỗi thế hệ lại mang theo một hơi thở mới, một cách nhìn mới, một sự phát triển mới. Linh chính là một minh chứng sống động cho tương lai ấy. "Kỷ Nguyên Nhân Gian" sẽ tiếp tục phát triển mạnh mẽ dựa trên các giá trị nhân văn, không cần đến sự can thiệp của tiên đạo hay các quyền năng siêu phàm.
Trong lòng Tạ Trần, một cảm giác bình yên sâu sắc lan tỏa. Hắn biết, con đường phía trước còn dài, nhưng những hạt mầm đã gieo đã bắt đầu nảy nở, và đó chính là nền móng vững chắc cho một kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu". Ánh sáng của ngọn đuốc nhân tính, tuy không chói lọi như tiên hỏa, nhưng lại bền bỉ và ấm áp, đủ sức soi sáng cho cả một thời đại.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.