Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1373: Giai Điệu Từ Trái Tim: Linh Giúp Mai Hoa Vượt Qua Sợ Hãi

Sau khi Lão Lữ Khách rời đi, bóng ông in dài trên con đường lát đá dưới ánh trăng, Tạ Trần vẫn ngồi đó, tay khẽ vuốt ve bìa cuốn cổ thư đặt trên bàn, như một lời nhắc nhở về “Vô Vi Chi Đạo” mà hắn đã theo đuổi. Tiếng kể chuyện của Linh vẫn vang vọng, hòa cùng tiếng gió xào xạc qua tán lá cây bàng, và tiếng cười trong trẻo của lũ trẻ. Hắn biết, một kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu, không phải bằng những trận chiến long trời lở đất, không phải bằng những phép thuật kinh thiên động địa, mà bằng những điều giản dị nhất: một câu chuyện, một nụ cười, một hạt mầm lòng tốt được gieo vào tâm hồn trẻ thơ. Đó chính là sự luân hồi của vạn vật, sự kế thừa của tinh thần, và là lời giải đáp vĩnh cửu cho tương lai của nhân gian.

***

Hoàng hôn buông mình trên Thị Trấn An Bình, tô điểm những mái ngói rêu phong bằng một sắc cam đỏ rực rỡ, hệt như một bức họa thủy mặc được vẽ nên bởi bàn tay của thời gian. Những ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản, mộc mạc nhưng vững chãi, san sát nhau dọc theo con đường lát đá, tạo nên một mê cung ấm cúng của đời sống. Tiếng nói chuyện rì rầm, tiếng rao hàng vang vọng từ các quán ăn, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường, cùng tiếng bước chân vội vã của người đi lại, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống phàm trần. Mùi thức ăn thơm lừng từ các gánh hàng rong, mùi gỗ mục và đất ẩm sau cơn mưa chiều, lẫn trong chút mùi mồ hôi mặn mòi của những con người lao động cần mẫn, tạo nên một bức tranh sinh động về một thị trấn đang chuyển mình từ ban ngày sang màn đêm. Dù nhộn nhịp, nhưng nơi đây vẫn giữ được vẻ yên bình lạ lùng, một sự ồn ào có trật tự, một bầu không khí thân thiện lan tỏa khắp chốn.

Tại một góc nhỏ của quảng trường trung tâm, nơi một sân khấu tạm được dựng lên bằng những tấm ván gỗ thô sơ cho buổi biểu diễn văn nghệ cộng đồng sắp tới, Mai Hoa đang ngồi co ro, ôm chặt cây cầm thân thuộc. Ánh sáng vàng vọt của chiều tà hắt lên gương mặt thanh tú của cô bé, làm lộ rõ vẻ lo lắng tột độ. Đôi mắt to tròn thường ngày long lanh nay lại ẩn chứa một nỗi sợ hãi không tên, và đôi môi mỏng mím chặt, cố gắng kiềm chế sự run rẩy. Đôi tay thon dài, ngón tay ngà ngọc, vốn dĩ phải khéo léo lướt trên phím đàn, giờ đây lại cứ lóng ngóng, như thể chúng chẳng còn nghe theo sự sai khiến của chủ nhân. Mai Hoa cố gắng tập luyện một đoạn nhạc, nhưng tiếng đàn cất lên lại lạc nhịp, đứt quãng, không còn giữ được sự uyển chuyển, du dương thường thấy. Cô bé thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu thất vọng, ánh mắt ngước nhìn lên bầu trời đang dần sẫm lại, như muốn tìm kiếm một sự giải thoát.

Linh và Tiểu An, vừa tan buổi học, đang đi dạo ngang qua. Linh, với ánh mắt lấp lánh niềm vui và nụ cười rạng rỡ thường trực, chợt dừng bước khi nhìn thấy Mai Hoa. Cô bé cảm nhận được sự bất an toát ra từ Mai Hoa, một cảm giác quen thuộc mà cô bé đã từng trải qua nhiều lần khi đứng trước các em nhỏ để kể chuyện. Thư Đồng Tiểu An, với dáng vẻ gầy gò và đôi mắt thông minh, cũng nhận ra sự khác lạ của người bạn.

“Mai Hoa, nàng có vẻ lo lắng. Có chuyện gì vậy?” Linh cất tiếng hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, chứa đựng sự quan tâm chân thành. Nàng nhẹ nhàng tiến lại gần, vẻ mặt toát lên sự bình yên và tự tin, như một tia nắng xua đi bóng tối lo âu.

Mai Hoa giật mình, ngẩng đầu lên nhìn Linh. Đôi mắt nàng vẫn còn vương vấn nỗi sợ hãi, giọng nói lí nhí, gần như không nghe rõ: “Ta… ta sợ quá, Linh. Tay ta cứ run bần bật, ta sợ sẽ làm hỏng mất. Ta đã tập luyện rất nhiều, nhưng cứ nghĩ đến việc phải đứng trước nhiều người như vậy, ta lại… lại không thể làm được.” Nàng siết chặt cây cầm, như thể đó là chiếc phao cứu sinh duy nhất giữa biển khơi sợ hãi.

Tiểu An, đứng cạnh Linh, cũng lên tiếng động viên: “Tiếng đàn của nàng vốn rất hay mà, Mai Hoa. Thầy Tạ Trần cũng từng khen nàng có thiên phú âm luật. Đừng sợ. Chắc chắn mọi người sẽ thích thôi.” Tiểu An nói một cách tự nhiên, chất phác, nhưng lời nói của cậu bé cũng không đủ để xoa dịu nỗi sợ hãi đang dâng trào trong lòng Mai Hoa. Nàng vẫn cúi đầu, mái tóc đen tết gọn gàng rũ xuống che đi một phần gương mặt, như muốn ẩn mình khỏi thế gian.

Linh nhẹ nhàng đặt tay lên vai Mai Hoa, cái chạm tay ấm áp như truyền thêm hơi ấm và sự tự tin cho người bạn. “Sợ hãi là điều tự nhiên, Mai Hoa. Ai trong chúng ta cũng đều có những lúc như vậy. Điều quan trọng không phải là không sợ, mà là cách chúng ta đối diện với nỗi sợ ấy.” Nàng mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự thấu hiểu. “Nàng có muốn đến quán sách của Tạ Trần không? Nơi đó yên tĩnh hơn, có lẽ nàng sẽ cảm thấy thoải mái hơn một chút.” Linh không cố gắng ép buộc Mai Hoa phải đối diện ngay lập tức, mà đưa ra một lựa chọn nhẹ nhàng, thể hiện sự tinh tế và khả năng cảm thông sâu sắc. Nàng biết, đôi khi, điều cần nhất không phải là lời khuyên, mà là một không gian an toàn và một người bạn đồng hành.

Mai Hoa ngập ngừng một lát, rồi khẽ gật đầu. Nàng không còn sức để từ chối, và lời đề nghị của Linh, dù đơn giản, lại mang đến một cảm giác an ủi lạ thường. Cả ba lặng lẽ rời khỏi quảng trường đang dần lên đèn, để lại phía sau những âm thanh huyên náo của thị trấn, và hướng về phía quán sách nhỏ của Tạ Trần, nơi luôn ẩn chứa một sự bình yên diệu kỳ, một chốn dung chứa những tâm hồn đang tìm kiếm sự tĩnh lặng giữa dòng đời vô thường. Linh biết, đây không chỉ là một buổi biểu diễn đơn thuần, mà là một thử thách nội tâm của Mai Hoa, một hạt mầm cảm xúc cần được chăm sóc để nảy nở.

***

Khi hoàng hôn đã hoàn toàn nhường chỗ cho màn đêm, và những ánh đèn lồng bắt đầu thắp sáng các ngõ phố, Linh dẫn Mai Hoa và Tiểu An về đến quán sách của Tạ Trần. Quán sách nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, tách biệt khỏi sự ồn ào của thị trấn, nhưng không hề xa cách. Kiến trúc đơn giản, mộc mạc của quán sách như hòa mình vào cảnh vật xung quanh, tạo nên một không gian ấm cúng và đầy chất thơ. Bên trong, không khí yên tĩnh, trầm mặc bao trùm, chỉ có tiếng lật sách khẽ khàng đâu đó, hoặc tiếng bút lông sột soạt trên giấy của Tạ Trần khi hắn ghi chép. Mùi giấy cũ đã ngả màu thời gian, mùi mực tàu thoang thoảng, và hương trà thanh mát từ ấm trà nghi ngút khói trên bàn Tạ Trần, tất cả hòa quyện lại, tạo nên một bầu không khí đặc trưng, vừa thân thuộc vừa bí ẩn. Linh khí, tuy mỏng manh trên khắp nhân gian, nhưng tại đây lại có vẻ thanh khiết hơn, như được gạn lọc qua những trang sách và những suy tư thâm trầm.

Tạ Trần vẫn ngồi đó, bên chiếc bàn trà quen thuộc, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa vẻ tĩnh tại của một người đã thấu hiểu sự vô thường. Hắn đang lật giở một cuốn cổ thư đã ố vàng, nhưng tâm trí hắn lại không hoàn toàn chìm đắm trong từng con chữ. Từ khi Linh bước vào cùng Mai Hoa, đôi mắt hắn đã thu trọn mọi chuyện, từ vẻ lo lắng hằn sâu trên gương mặt Mai Hoa, đến sự quan tâm chân thành và tinh tế của Linh. Hắn khẽ nhấp một ngụm trà, động tác chậm rãi, ung dung, dường như không để ý đến sự hiện diện của ba đứa trẻ, nhưng thực chất, từng lời nói, từng cử chỉ của chúng đều không lọt qua khỏi tầm quan sát của hắn.

Linh dẫn Mai Hoa đến một góc yên tĩnh của quán sách, nơi có hai chiếc ghế tựa bằng tre đơn giản và một chiếc bàn gỗ nhỏ. Nàng nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh Mai Hoa, ánh mắt trìu mến. “Mai Hoa, nàng có biết, khi ta kể chuyện cho Tiểu An và các em nhỏ, đôi khi ta cũng cảm thấy lo lắng. Sợ mình không đủ hay, sợ chúng sẽ không thích, sợ mình sẽ không thể truyền tải hết những gì muốn nói.” Linh mở lời, giọng nói chân thành, không hề có chút ngượng nghịu, như đang kể về một câu chuyện rất đỗi bình thường của chính mình. Nàng không cố gắng che giấu những cảm xúc yếu mềm, mà dùng chính những trải nghiệm của bản thân để tạo sự kết nối.

Mai Hoa ngạc nhiên ngẩng đầu. Nàng vẫn luôn ngưỡng mộ sự tự tin và khả năng thu hút người khác của Linh, chưa bao giờ nghĩ rằng Linh cũng có những nỗi sợ hãi tương tự. “Nhưng nàng kể chuyện rất hay mà! Ta thấy các em nhỏ đều say mê lắng nghe, ánh mắt chúng lấp lánh sự tò mò. Nàng luôn khiến cho câu chuyện trở nên sống động, như thể chúng ta đang sống trong đó vậy.” Mai Hoa đáp lại, giọng nói vẫn còn chút run rẩy nhưng đã bớt đi phần nào sự căng thẳng.

Linh khẽ cười, nụ cười dịu dàng như ánh trăng rằm. “Không phải vì ta hay, Mai Hoa. Hay dở chỉ là một phần rất nhỏ. Điều quan trọng không phải là chúng ta kể hay đến mức nào, hay chơi đàn điêu luyện ra sao, mà là vì ta muốn chia sẻ câu chuyện đó, muốn chúng cảm nhận được điều tốt đẹp trong đó. Ta muốn gieo vào lòng chúng những hạt mầm về lòng tốt, về sự tò mò, về tình yêu cuộc sống. Và khi ta tập trung vào điều đó, nỗi sợ hãi dường như tan biến. Nó không còn là về ta nữa, mà là về những gì ta muốn trao đi.” Linh đặt tay lên tay Mai Hoa, cái chạm nhẹ nhàng nhưng đầy sức mạnh của sự đồng cảm. “Khi nàng chơi đàn, nàng muốn điều gì? Nàng muốn thể hiện sự điêu luyện của mình, hay nàng muốn chia sẻ giai điệu từ trái tim mình, muốn người nghe cảm nhận được vẻ đẹp của âm nhạc, của cảm xúc mà nàng gửi gắm?”

Mai Hoa lắng nghe từng lời của Linh, đôi mắt to tròn dần bớt đi vẻ lo lắng, thay vào đó là sự suy tư sâu sắc. Nàng vốn dĩ yêu âm nhạc, yêu cây cầm như một phần máu thịt của mình. Nàng chơi đàn không phải để khoe khoang kỹ thuật, mà vì những giai điệu ấy là tiếng lòng của nàng, là cách nàng bày tỏ những cảm xúc không thể nói thành lời. Những lời của Linh như một dòng nước mát xoa dịu tâm hồn đang khô cằn vì sợ hãi của nàng, giúp nàng nhìn rõ hơn về mục đích thật sự của mình. Nàng đã quá tập trung vào nỗi sợ hãi bị đánh giá, mà quên đi tình yêu thuần khiết dành cho âm nhạc. Nỗi sợ “mất người” trong hành trình thành tiên đã không còn, nhưng nỗi sợ “mất mình” trong một thế giới phàm trần vẫn luôn rình rập, ẩn hiện trong mỗi con người.

Tạ Trần, từ phía bàn trà, khẽ nhấp một ngụm trà, khóe môi ẩn hiện một nụ cười kín đáo. Hắn không nói một lời nào, nhưng ánh mắt hắn vẫn dõi theo Linh và Mai Hoa. Hắn nhận ra, những hạt mầm triết lý về “Vô Vi Chi Đạo,” về sự chân thành và lòng nhân ái mà hắn đã gieo vào tâm hồn Linh ngày nào, giờ đây đã nảy nở, đâm chồi, và đang bắt đầu lan tỏa sang những người xung quanh. Linh không cần những giáo điều phức tạp, nàng chỉ dùng chính trải nghiệm và sự thấu hiểu của mình để dẫn dắt Mai Hoa. Tạ Trần nghĩ thầm: “Hạt mầm đã nảy nở. Đã đến lúc chúng tự mình tìm thấy ánh sáng.” Hắn tin tưởng vào sự phát triển tự nhiên của vạn vật, tin tưởng vào khả năng tự thức tỉnh của con người, không cần đến sự can thiệp trực tiếp hay những quyền năng siêu phàm. Đó chính là bản chất của kỷ nguyên “Bình Thường Vĩnh Cửu” mà hắn hằng mong ước.

Mai Hoa dần thả lỏng, đôi tay nắm chặt cây cầm giờ đây đã bớt run rẩy. Nàng ngẩng đầu nhìn Linh, ánh mắt tràn đầy sự biết ơn và một tia sáng mới. “Ta hiểu rồi, Linh. Ta… ta muốn chia sẻ âm nhạc của mình. Ta muốn mọi người cảm nhận được vẻ đẹp của nó, như cách ta cảm nhận được.” Giọng nàng vẫn còn chút yếu ớt, nhưng đã chứa đựng sự quyết tâm. Linh mỉm cười rạng rỡ, cái nắm tay của nàng siết nhẹ hơn, như một lời động viên không lời. Nàng biết, Mai Hoa đã tìm thấy con đường của riêng mình, không phải bằng sự ép buộc, mà bằng sự thức tỉnh từ nội tâm.

***

Đêm đã buông xuống hoàn toàn, và Thị Trấn An Bình khoác lên mình một vẻ đẹp huyền ảo dưới ánh trăng thanh và vô vàn vì sao lấp lánh. Quảng trường trung tâm, giờ đây đã được thắp sáng bởi những chiếc đèn lồng đủ màu sắc, trở nên nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Tiếng cười nói, tiếng reo hò, tiếng vỗ tay của khán giả hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí lễ hội ấm áp và thân thiện. Mùi thức ăn vẫn còn vương vấn trong không khí, cùng với hương hoa dạ lý thoang thoảng từ những khu vườn lân cận, làm cho buổi tối thêm phần dễ chịu.

Buổi biểu diễn văn nghệ cộng đồng bắt đầu. Từng tiết mục lần lượt trôi qua, từ những khúc hát dân ca mộc mạc, đến những điệu múa uyển chuyển, tất cả đều nhận được sự cổ vũ nồng nhiệt từ người dân thị trấn. Đến lượt Mai Hoa, cô bé bước ra sân khấu với cây cầm trên tay. Dù đã được Linh an ủi và tự mình suy ngẫm, ánh mắt nàng vẫn còn chút lo lắng, đôi môi mím chặt, và bàn tay khẽ nắm chặt dây đàn. Hàng trăm ánh mắt đổ dồn về phía nàng, khiến tim nàng đập thình thịch, những nỗi sợ hãi cũ dường như muốn trỗi dậy.

Nhưng rồi, khi ánh mắt nàng lướt qua hàng ghế khán giả, nàng nhìn thấy Linh. Linh đang mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ, động viên, ánh mắt lấp lánh niềm tin. Bên cạnh Linh là Tiểu An, cậu bé cũng mỉm cười và giơ ngón cái lên khích lệ. Hình ảnh ấy, cùng với những lời Linh đã nói về sự chân thành, và cả những lần Tạ Trần từng nói về ý nghĩa của việc "sống một đời bình thường," về việc tìm thấy giá trị trong những điều giản dị, đột nhiên hiện rõ trong tâm trí Mai Hoa. Nàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực mình căng tràn khí trời mát lạnh của đêm, và dồn hết tâm trí vào cây cầm.

Những ngón tay thon dài của Mai Hoa bắt đầu lướt trên phím đàn. Tiếng đàn cất lên, ban đầu còn hơi ngập ngừng, có chút run rẩy. Nhưng rồi, khi nàng nhắm mắt lại, chỉ còn cảm nhận giai điệu chảy từ trái tim mình, tiếng đàn dần trở nên du dương, bay bổng, uyển chuyển. Nàng không còn nghĩ đến nỗi sợ hãi, không còn để tâm đến ánh mắt của đám đông, mà chỉ còn giai điệu và trái tim muốn chia sẻ. Từng nốt nhạc như những hạt sương đêm lấp lánh, rơi nhẹ vào lòng người nghe, mang theo một vẻ đẹp thuần khiết và sự bình yên sâu lắng. Tiếng đàn lúc trầm bổng, lúc nhẹ nhàng như làn gió mơn man, lúc lại dồn dập như dòng suối reo, vẽ nên một bức tranh âm thanh sống động, chạm đến những góc sâu kín nhất trong tâm hồn.

Khán giả, bao gồm cả Người Kể Chuyện và Bà Chủ Quán Trà, say sưa lắng nghe. Người Kể Chuyện, dáng người gầy gò với vẻ mặt hóm hỉnh, khẽ phe phẩy chiếc quạt giấy trên tay, ánh mắt lấp lánh sự tán thưởng. “Giai điệu này thật thanh tao, thật khiến lòng người yên bình! Chẳng kém gì những khúc nhạc từ chốn tiên cảnh ngày xưa!” Ông ta thốt lên, giọng nói đầy vẻ thích thú.

Bà Chủ Quán Trà, với vẻ mặt phúc hậu và nụ cười hiền từ, cũng gật gù tán đồng. “Con bé này có tài thật, ban nãy còn thấy nó lo lắng lắm mà! Chắc phải có quý nhân phù trợ mới khiến nó vững vàng đến vậy.” Bà vừa nói vừa đưa mắt nhìn về phía Linh, khẽ cười.

Tạ Trần đứng từ xa, nép mình trong bóng tối của một gốc cây cổ thụ, ánh mắt hắn dõi theo Mai Hoa trên sân khấu. Hắn không cần phải đến gần, cũng không cần phải nói thêm lời nào. Cái cách Mai Hoa vượt qua nỗi sợ hãi, cái cách nàng tìm thấy sự bình yên trong chính âm nhạc của mình, chính là lời giải đáp hùng hồn nhất cho những triết lý mà hắn đã gieo mầm. Nụ cười mãn nguyện hiện rõ trên khóe môi hắn, một nụ cười không chỉ vì Mai Hoa đã thành công, mà còn vì hắn nhìn thấy sự chuyển mình rõ rệt của “Nhân Gian,” một kỷ nguyên nơi con người tự mình tìm thấy ý nghĩa, tự mình tạo dựng nên vẻ đẹp, không cần đến sự phù hộ của Thiên Đạo hay sự ban ơn của tiên nhân.

Mai Hoa hoàn thành bản nhạc, tiếng đàn tắt hẳn, để lại một khoảng lặng đầy cảm xúc. Rồi, như vỡ òa, một tràng pháo tay nồng nhiệt vang lên khắp quảng trường. Khán giả đứng dậy, reo hò, vỗ tay tán thưởng không ngớt. Mai Hoa cúi chào, đôi mắt nàng rạng rỡ, một nụ cười tươi tắn nở trên môi, lần đầu tiên không còn chút sợ hãi hay lo lắng nào. Nàng cảm nhận được sự kết nối mãnh liệt với những người đang lắng nghe, cảm thấy mình đã thực sự chia sẻ được một phần trái tim mình.

Linh chạy đến ôm chầm lấy Mai Hoa, nụ cười trên môi nàng rạng rỡ như ánh trăng. “Mai Hoa, nàng thật tuyệt vời! Nàng đã làm được rồi!” Linh nói, giọng nói tràn đầy niềm tự hào và hạnh phúc.

Mai Hoa ôm chặt lấy Linh, thì thầm: “Cảm ơn nàng, Linh. Cảm ơn nàng đã giúp ta tìm thấy chính mình.”

Tạ Trần lặng lẽ quay lưng, bước về quán sách. Hắn không ở lại để tận hưởng những lời khen ngợi hay sự ngưỡng mộ. Đối với hắn, thành công không phải là sự công nhận từ bên ngoài, mà là sự phát triển từ bên trong. Trong lòng hắn, một cảm giác bình yên sâu sắc lan tỏa. Hắn cảm nhận rõ ràng sự chuyển mình của “Nhân Gian,” không phải bằng những biến cố long trời lở đất, mà bằng những thay đổi nhỏ bé, những hạt mầm lòng tốt, sự thấu hiểu và lòng nhân ái được gieo vào từng con người. Linh, với sự hồn nhiên và lòng chân thành của nàng, đang phát triển thành một người lãnh đạo tinh thần, không phải bằng quyền lực mà bằng sự thấu hiểu và lòng nhân ái, báo hiệu vai trò quan trọng của cô bé trong việc định hình “Nhân Đạo.” Sự kiện nhỏ này, tuy chỉ là một buổi biểu diễn văn nghệ, nhưng đã minh họa cách các vấn đề đời thường trong kỷ nguyên mới sẽ được giải quyết thông qua sự kết nối, trí tuệ và lòng tốt của con người, không cần đến phép thuật hay sức mạnh siêu nhiên. Tạ Trần ngày càng lùi về vị trí người quan sát, tin tưởng vào khả năng của thế hệ mới, củng cố triết lý “vô vi” của anh. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, và Linh chính là một minh chứng sống động cho tương lai ấy. Hắn biết, con đường phía trước còn dài, nhưng những hạt mầm đã gieo đã bắt đầu nảy nở, và đó chính là nền móng vững chắc cho một kỷ nguyên “Bình Thường Vĩnh Cửu.”

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free