Nhân gian bất tu tiên - Chương 1372: Hạt Mầm Của Tương Lai: Lời Giải Đáp Giữa Nhân Gian
Hoàng hôn buông mình chầm chậm trên Thị Trấn An Bình, nhuộm vàng những mái ngói rêu phong và con đường lát đá cổ kính. Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, ánh nắng cuối ngày len lỏi qua ô cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng huyền ảo trên nền gỗ cũ kỹ và những chồng sách cao ngất. Mùi giấy cũ, mực và hương trà thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một không khí tĩnh mịch, an yên. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố quen thuộc, ngồi tựa lưng vào ghế mây, tay cầm một cuốn sách đã ố vàng, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn không thực sự đọc từng dòng chữ. Thỉnh thoảng, ánh mắt hắn lại hướng về góc sân nhỏ phía sau quán.
Ở đó, dưới tán cây bàng cổ thụ lá xanh rờn, một khung cảnh tràn đầy sức sống đang diễn ra. Linh, nay đã là một thiếu nữ mười sáu, mười bảy tuổi, với mái tóc đen dài xõa ngang vai và ánh mắt trong trẻo, đang say sưa kể chuyện. Nàng ngồi giữa vòng tròn của vài đứa trẻ nhỏ, đôi mắt to tròn, lấp lánh sự tò mò và trong sáng, đang chăm chú lắng nghe từng lời của nàng. Thư Đồng Tiểu An, gầy gò nhưng đôi mắt tinh anh, ngồi cạnh Linh, thỉnh thoảng lại phụ họa bằng những cử chỉ đáng yêu, khiến lũ trẻ khúc khích cười. Giọng Linh trầm bổng, êm ái như dòng suối róc rách, như làn gió mát giữa trưa hè, kể về những điều giản dị nhưng chứa đựng chiều sâu:
“...Và thế là, hạt giống nhỏ bé ấy đã lớn lên, không phải nhờ phép thuật to lớn hay những lời nguyền chú bí ẩn, mà chỉ đơn thuần là nhờ sự chăm sóc của tình yêu thương, của lòng kiên nhẫn. Mỗi giọt sương mai, mỗi tia nắng ấm, mỗi lời thì thầm của gió, đều là những dưỡng chất nuôi dưỡng cho nó. Cây ấy vươn m��nh, đâm chồi, kết trái, không phải để khoe khoang sự vĩ đại của mình, mà để chia sẻ những quả ngọt cho muôn loài, cho những ai đói khát.”
Một cậu bé có đôi má phúng phính, mắt chớp chớp hỏi: “Thế cây ấy có trở thành tiên cây không ạ? Có thể biến ra phép thuật không?”
Linh mỉm cười dịu dàng, xoa đầu cậu bé: “Không, nó vẫn chỉ là một cái cây bình thường thôi, con ạ. Nhưng nó lại làm được điều mà nhiều tiên nhân cũng khó lòng làm được. Nó mang lại niềm vui, sự no đủ, và cả hy vọng cho những người xung quanh. Đó chẳng phải là một điều kỳ diệu hơn cả phép thuật sao? Bởi vì, phép thuật có thể tạo ra ảo ảnh, nhưng tình yêu thương và sự sẻ chia thì tạo nên sự thật, tạo nên cuộc sống.”
Tiểu An gật đầu lia lịa, ánh mắt ngưỡng mộ nhìn Linh. Những đứa trẻ khác trầm ngâm, rồi lại ríu rít đặt thêm câu hỏi về lòng tốt, về sự sẻ chia, về ý nghĩa của những hành động nhỏ bé. Tạ Trần khẽ nhắm mắt, một nụ cười mãn nguyện hiện trên môi. Hắn không cần nhìn, hắn có thể cảm nhận được sự bình yên và hy vọng đang lan tỏa trong không khí. Trong tâm trí hắn, một dòng suy nghĩ sâu sắc hiện lên: *“Hạt giống đã nảy mầm... và đang vươn mình mạnh mẽ.”*
Hắn nhớ lại những ngày đầu, khi Linh còn là một cô bé ngây thơ, mới chập chững bước vào quán sách này, khao khát tri thức. Hắn đã kiên nhẫn gieo vào tâm hồn non nớt ấy những hạt mầm của “Nhân Đạo,” của triết lý “Vô Vi Chi Đạo,” không phải bằng những bài giảng khô khan, mà bằng những câu chuyện, bằng những gợi mở tinh tế. Hắn không hề ép buộc, không hề định hướng, chỉ đơn thuần là gieo hạt và quan sát. Và giờ đây, hắn đang thu hoạch những “quả ngọt” đầu tiên. Linh không chỉ tiếp thu, mà còn phát triển, tự mình trở thành một người gieo mầm khác, truyền bá những giá trị nhân văn một cách tự nhiên, giản dị nhất đến thế hệ kế cận. Đó chính là sự luân hồi của tri thức, sự kế thừa của tinh thần, vượt qua mọi giới hạn của thời gian và không gian.
Tạ Trần mở mắt, đưa tay khẽ vuốt ve bìa cuốn sách cổ. Hắn không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài. Hắn trọng chữ “sống” – một cuộc sống trọn vẹn, chân thực. Và hắn đã tìm thấy sự trọn vẹn ấy trong những khoảnh khắc như thế này: khi nhìn thấy những nụ cười trong trẻo, những ánh mắt lấp lánh hy vọng, những tâm hồn non nớt đang được nuôi dưỡng bằng lòng tốt và tri thức. Thiên Đạo có thể suy tàn, nhưng Nhân Đạo sẽ vĩnh cửu, bởi nó được xây dựng trên nền tảng của con người, của sự sống, của những giá trị trường tồn. Hắn không còn là “điểm neo nhân quả” duy nhất nữa. Linh và những đứa trẻ này, chính là những điểm neo mới, những hạt mầm cho một kỷ nguyên Bình Thường Vĩnh Cửu, nơi con người tìm thấy ý nghĩa mà không cần thành tiên. Sự mãn nguyện tràn ngập tâm hồn hắn, một sự mãn nguyện sâu sắc, tĩnh lặng, như dòng sông ngầm chảy mãi dưới lòng đất, nuôi dưỡng sự sống mà không cần ai biết đến sự tồn tại của nó. Hắn khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ nhõm, chứa đựng cả sự bình yên và một chút cảm hoài về một kỷ nguyên đã qua, một kỷ nguyên mà có lẽ, hắn đã góp phần khép lại, để mở ra một chương mới tươi sáng hơn cho nhân gian.
***
Khi những tia nắng vàng bắt đầu nhạt dần, mang theo hơi ấm cuối cùng của một ngày, một bóng người gầy gò, phong trần bước vào quán sách. Đó là Lão Lữ Khách, dáng người khắc khổ, mái tóc điểm bạc, khuôn mặt hằn những vết chân chim của thời gian và những chuyến đi dài. Ông khoác trên mình bộ y phục đã sờn cũ, vai vác một chiếc túi vải thô, tay chống cây gậy trúc đã bóng loáng vì năm tháng. Đôi mắt ông tinh anh, sâu sắc, như đã chứng kiến bao thăng trầm của nhân thế, lướt qua từng giá sách chất đầy tri thức, rồi dừng lại trên Tạ Trần. Mùi bụi đường và gió lộng thoảng qua, hòa lẫn với mùi giấy cũ và trà trong quán. Tiếng bước chân của lão lữ khách khẽ khàng, nhưng đủ để Tạ Trần nhận ra sự hiện diện của một vị khách đặc biệt.
Tạ Trần khẽ gật đầu chào, đặt cuốn sách xuống bàn, rót thêm một chén trà nóng. Lão Lữ Khách mỉm cười đáp lễ, rồi chậm rãi ngồi xuống đối diện hắn. Tiếng chén trà chạm khẽ vào đĩa sứ tạo ra âm thanh trong trẻo, phá vỡ sự tĩnh lặng ban đầu.
“Hương trà của tiên sinh vẫn thanh khiết như cố hương,” Lão Lữ Khách trầm giọng nói, giọng nói khàn khàn nhưng vẫn giữ được vẻ tao nhã. “Đã bao năm rồi, ta vẫn không quên được vị trà này.”
Tạ Trần khẽ mỉm cười: “Khách quan vẫn còn nhớ, thật là phúc phận của tiện quán.”
Hai người trò chuyện vu vơ về thời tiết, về những vùng đất xa xôi mà Lão Lữ Khách đã đi qua, về những đổi thay của nhân gian trong suốt những năm tháng qua. Lão Lữ Khách kể về những thị trấn mới mọc lên, những cánh đồng phì nhiêu hơn, những con người sống bình dị, không còn quá nặng lòng với con đường tu tiên đầy cạm bẫy. Ông kể về những câu chuyện dân gian mới, những bài ca ca ngợi tình người, tình đất, thay vì những truyền thuyết về tiên nhân giáng thế. Tạ Trần lắng nghe, thỉnh thoảng khẽ gật đầu, trong lòng thầm đối chiếu những câu chuyện ấy với những gì hắn đã tiên liệu.
Sau một hồi lâu, khi ánh chiều đã ngả hẳn sang sắc tím, Lão Lữ Khách thở dài một tiếng, ánh mắt đầy trăn trở nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng cuối cùng đang lụi tàn. Khuôn mặt khắc khổ của ông càng thêm vẻ suy tư.
“Tạ tiên sinh,” Lão Lữ Khách nói, giọng nói mang theo sự hoài nghi và lo lắng ẩn sâu, “ta đã đi qua bao miền đất, thấy bao sự đổi thay. Tiên đạo đã ẩn mình, linh khí ngày càng mỏng, phàm nhân tự sinh tồn. Cuộc sống dường như bình yên hơn, nhưng cũng có những nỗi lo lắng mới nảy sinh. Nhiều người vẫn còn bàng hoàng, chưa thể chấp nhận được sự thật rằng kỷ nguyên của tiên nhân đã qua. Họ sợ hãi một thế giới không có thần linh bảo hộ, không có những phép màu để nương tựa. Họ tự hỏi, liệu có còn hy vọng nào cho nhân gian này không? Vậy, tương lai của thế giới này, rốt cuộc là gì? Liệu có còn hy vọng, hay nhân gian sẽ chìm vào quên lãng và suy tàn?”
Câu hỏi của Lão Lữ Khách, tưởng chừng giản đơn, nhưng lại chứa đựng nỗi băn khoăn chung của biết bao người dân trong một kỷ nguyên đang chuyển mình, một kỷ nguyên mà ranh giới giữa tiên và phàm đã thực sự biến mất. Đó là sự lo lắng về một tương lai vô định, về cái giá của sự “mất người” khi Thiên Đạo suy kiệt, và về bản chất của sự tồn tại khi không còn lý tưởng thành tiên để theo đuổi. Những suy nghĩ ấy không chỉ là của riêng Lão Lữ Khách, mà còn là tiếng vọng của một thời đại, một chấp niệm còn sót lại về một thế giới cũ. Tạ Trần khẽ đặt chén trà xuống bàn, tiếng sứ chạm khẽ vào nhau, tạo nên một âm thanh nhỏ bé nhưng rõ ràng trong không gian tĩnh lặng. Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt tinh anh của Lão Lữ Khách, ánh mắt hắn sâu thẳm, như chứa đựng cả ngàn năm nhân quả.
“Tương lai…” Tạ Trần khẽ lặp lại, giọng điệu trầm tĩnh nhưng đầy hàm ý. Hắn không vội vã trả lời, mà cho phép sự tĩnh lặng bao trùm, cho phép Lão Lữ Khách tự mình cảm nhận sự nặng trĩu của câu hỏi mà ông vừa đặt ra. Trong khoảnh khắc ấy, Tạ Trần không chỉ nhìn thấy sự hoài nghi của Lão Lữ Khách, mà còn nhìn thấu cả sự vô thường của vạn vật, và sự kiên cường ẩn chứa trong tâm hồn phàm nhân. Hắn biết rằng, câu trả lời không thể chỉ là những lời lẽ sáo rỗng, mà phải là một sự thức tỉnh, một hạt giống hy vọng được gieo vào tâm hồn đang trăn trở. Hắn đã chờ đợi một câu hỏi như thế này, một người như thế này, để những hạt giống mà hắn đã gieo trồng có thể lan tỏa xa hơn, rộng hơn, không chỉ trong những bức tường của quán sách nhỏ bé này. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu và mãn nguyện.
***
Ánh hoàng hôn đã buông xuống hoàn toàn, nhuộm tím cả không gian. Những ánh đèn lồng thắp lên lờ mờ trong quán sách, hắt những vệt sáng lung linh lên những giá sách cao ngất, tạo nên một bầu không khí huyền ảo, ấm cúng. Tiếng kể chuyện của Linh từ góc sân vẫn vọng vào, dù đã nhỏ hơn, nhưng vẫn đủ để nghe thấy những tiếng cười khúc khích trong trẻo của lũ trẻ. Tạ Trần mỉm cười nhẹ, không nói thêm lời nào. Hắn chỉ khẽ nhấc tay, một cử chỉ chậm rãi, thong thả, chỉ về phía Linh đang ngồi giữa vòng vây của đám trẻ. Ở đó, Linh vẫn đang say sưa kể chuyện, ánh mắt cô bé lấp lánh như những vì sao nhỏ mới nhú trên bầu trời đêm, miệng vẫn không ngừng tuôn ra những lời lẽ giản dị mà sâu sắc. Những đứa trẻ nhỏ, đôi mắt to tròn, vẫn đang ngước nhìn nàng đầy ngưỡng mộ, như thể nàng đang nắm giữ cả một kho tàng tri thức vô tận.
“Cô bé… chính là tương lai đó,” Tạ Trần nói, giọng điệu bình thản, trầm ấm, nhưng chứa đựng một sự kiên định vững chắc, một niềm tin không gì lay chuyển được. Lời nói của hắn không mang chút vẻ cao ngạo hay rao giảng, mà như một dòng suối mát lành, thấm sâu vào lòng người. Hắn không dùng những từ ngữ hoa mỹ, không vẽ ra một viễn cảnh xa vời, mà chỉ đơn thuần chỉ ra một sự thật đang hiện hữu, ngay trước mắt Lão Lữ Khách.
Lão Lữ Khách ngỡ ngàng, ánh mắt tinh anh ban đầu đầy hoài nghi, từ từ nhìn theo hướng tay Tạ Trần chỉ. Ông nhìn Linh, nhìn những đứa trẻ xung quanh nàng, nhìn nụ cười hồn nhiên, ánh mắt trong trẻo của họ. Ban đầu, ông chỉ thấy một cô bé đang kể chuyện cho lũ trẻ con, một khung cảnh bình dị, đời thường đến mức không thể bình thường hơn. Nhưng rồi, khi lời nói của Tạ Trần vọng lại trong tâm trí, ông bắt đầu nhìn thấy những điều khác. Ông thấy s�� nhiệt huyết trong ánh mắt Linh, sự say mê trong từng lời nàng kể, sự khát khao tri thức và lòng tốt đang được gieo mầm trong những tâm hồn non nớt. Ông thấy những nụ cười, những ánh mắt lấp lánh của lũ trẻ, không còn ám ảnh bởi sự thành tiên, không còn bị trói buộc bởi những quyền năng siêu phàm, mà chỉ đơn thuần là niềm vui thuần khiết, là sự tò mò vô tận về thế giới xung quanh.
“Tương lai…” Lão Lữ Khách thì thầm, giọng nói khàn khàn, như thể vừa khám phá ra một bí mật vĩ đại. Đôi mắt ông chớp chớp, như cố gắng hấp thụ trọn vẹn hình ảnh ấy, rồi lại nhìn Tạ Trần, khuôn mặt dần giãn ra, những nếp nhăn khắc khổ như được xoa dịu. Một tia sáng của hy vọng, một sự thấu hiểu sâu sắc, rực sáng trong đôi mắt ông. Ông đã đi khắp nhân gian, tìm kiếm những lời giải đáp trong những tông môn đổ nát, trong những di tích cổ xưa, trong những lời tiên tri mờ mịt. Nhưng đáp án lại nằm ở đây, ngay trong một quán sách nhỏ, trong một khung cảnh bình dị đến không ngờ, trong một cô bé phàm nhân đang say sưa gieo những hạt mầm tri thức và lòng tốt.
Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ, nơi đêm đen đã bao trùm, nhưng những vì sao đã bắt đầu lấp lánh. Hắn không cần phải giải thích thêm. Lão Lữ Khách đã tự mình chiêm nghiệm, tự mình tìm thấy lời giải đáp. Đó chính là ý nghĩa của “Vô Vi Chi Đạo” – không cần hành động trực tiếp, không cần rao giảng giáo điều, chỉ cần gieo hạt giống và tin tưởng vào sự phát triển tự nhiên của vạn vật, tin tưởng vào khả năng tự thức tỉnh của con người. Linh, với sự hồn nhiên và lòng chân thành của nàng, đã trở thành người hiện thân cho những gì Tạ Trần đã ấp ủ bấy lâu. Nàng không phải là một vị cứu tinh với phép thuật siêu phàm, mà là một người gieo mầm, một ngọn lửa nhỏ thắp sáng những tâm hồn non nớt, định hình tương lai của "Bình Thường Vĩnh Cửu" bằng chính những giá trị nhân văn cốt lõi.
Lão Lữ Khách đứng dậy, cúi đầu thật sâu trước Tạ Trần, một sự tôn kính chân thành từ tận đáy lòng. Ông không còn vẻ hoài nghi hay trăn trở, thay vào đó là một sự bình yên nội tại và một niềm hy vọng mới mẻ. Ông hiểu rằng, sự suy tàn của Thiên Đạo không phải là dấu chấm hết, mà là khởi đầu cho một kỷ nguyên mới, nơi con người tự mình làm chủ vận mệnh, tự mình xây dựng nên ý nghĩa cuộc sống, không còn bị ràng buộc bởi chấp niệm thành tiên. Những câu chuyện và giá trị mà Linh đang gieo mầm sẽ là nền tảng vững chắc cho một xã hội mới, nơi con người tìm thấy ý nghĩa cuộc sống mà không cần tìm đến quyền năng siêu phàm. Có lẽ, ông sẽ không còn là một lữ khách lang thang vô định nữa. Có lẽ, ông sẽ trở thành một "người kể chuyện," truyền bá câu chuyện này, câu chuyện về tương lai của nhân gian, cho những ai còn đang loay hoay trong bóng đêm của sự hoài nghi.
Khi Lão Lữ Khách rời đi, bóng ông in dài trên con đường lát đá dưới ánh trăng. Tạ Trần vẫn ngồi đó, tay khẽ vuốt ve bìa cuốn cổ thư đặt trên bàn, như một lời nhắc nhở về “Vô Vi Chi Đạo” mà hắn đã theo đuổi. Tiếng kể chuyện của Linh vẫn vang vọng, hòa cùng tiếng gió xào xạc qua tán lá cây bàng, và tiếng cười trong trẻo của lũ trẻ. Hắn biết, một kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu, không phải bằng những trận chiến long trời lở đất, không phải bằng những phép thuật kinh thiên động địa, mà bằng những điều giản dị nhất: một câu chuyện, một nụ cười, một hạt mầm lòng tốt được gieo vào tâm hồn trẻ thơ. Đó chính là sự luân hồi của vạn vật, sự kế thừa của tinh thần, và là lời giải đáp vĩnh cửu cho tương lai của nhân gian.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.