Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1371: Lời Hát Của Trí Tuệ: Linh Gieo Mầm Tâm Hồn Trẻ Thơ

Tiếng "tíc tắc" đều đặn của chiếc đồng hồ cơ khí bên góc phòng vẫn vang lên, như một lời nhắc nhở về sự luân hồi của vạn vật, về sự trôi chảy không ngừng của thời gian. Các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, và Linh, với ngòi bút và lời nói của mình, đã đặt những viên gạch đầu tiên cho một con đường mới, con đường của sự trọn vẹn trong "Bình Thường Vĩnh Cửu." Nàng đã gieo những hạt mầm tri thức và lòng nhân ái vào mảnh đất tâm hồn non nớt của các em nhỏ, và giờ đây, với tâm thế nhẹ nhõm cùng sự thanh thản chưa từng có, nàng và Tiểu An bước ra khỏi ngưỡng cửa Trường Học Phàm Nhân, hòa mình vào dòng người tấp nập của Thị Trấn An Bình khi buổi chiều muộn dần buông xuống.

**Cảnh 1: Thị Trấn An Bình**

Con đường chính của Thị Trấn An Bình vào buổi chiều tà là một bức tranh sống động của cuộc sống phàm trần. Nắng vàng dịu, không còn gay gắt như giữa trưa, trải một lớp mật óng ả lên những mái ngói rêu phong của các ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản. Dọc hai bên đường, các quán trọ với tấm biển gỗ đã bạc màu, những cửa hàng nhỏ san sát nhau, bày bán đủ thứ vật phẩm từ vải vóc, gia vị đến đồ gốm sứ thô mộc. Âm thanh hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc: tiếng nói chuyện râm ran của người mua kẻ bán, tiếng rao hàng the thé của những tiểu thương cần mẫn, tiếng lộc cộc của bánh xe ngựa chở hàng, và tiếng bước chân vội vã, nặng nhọc hay khoan thai lướt qua. Không khí mang theo mùi thức ăn từ những quán ăn nhỏ, mùi gỗ mục và đất ẩm sau cơn mưa chiều qua, xen lẫn chút hương vị mồ hôi mặn mòi của những người lao động. Tất cả tạo nên một vẻ nhộn nhịp vừa phải, ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình, một sự hài hòa đến lạ lùng.

Linh, với dáng vẻ thanh thoát trong bộ y phục vải bố giản dị, bước đi bên cạnh Tiểu An, th�� đồng nhỏ bé, lanh lợi. Khuôn mặt nàng vẫn còn vương vấn nét rạng rỡ từ buổi chia sẻ ở trường, đôi mắt sáng ngời lấp lánh niềm vui. Tuy nhiên, sâu thẳm trong tâm trí nàng, một suy tư mới đã nảy sinh, như một hạt mầm vừa được gieo xuống mảnh đất màu mỡ. Linh không ngừng nghĩ về cách làm thế nào để những triết lý về "Nhân Đạo" và "Bình Thường Vĩnh Cửu" có thể thấm nhuần vào tâm hồn trẻ thơ một cách tự nhiên hơn, không gò bó bởi những bức tường trường học hay những quy tắc cứng nhắc.

"Tiểu An," Linh khẽ nói, giọng nàng trầm ấm và dịu dàng, nhưng vẫn mang một sự suy tư rõ rệt, "em nghĩ kể chuyện ở trường vẫn còn hơi gò bó. Các em nhỏ tuy chăm chú lắng nghe, nhưng tỷ tỷ cảm thấy, chúng vẫn còn giữ một khoảng cách nhất định, như thể đang học một bài học vậy. Làm sao để các em nhỏ cảm thấy thoải mái hơn khi suy nghĩ về những điều lớn lao, không phải là học thuộc, mà là cảm nhận và thấu hiểu từ chính trái tim mình?"

Tiểu An, với đôi mắt to tròn, thông minh, ngước nhìn Linh. Cậu bé đã quen với những câu hỏi triết lý bất chợt của Linh, và luôn cố gắng đưa ra những ý kiến chân thành nhất của mình. "Thưa tỷ tỷ, có lẽ là do ở trong lớp học, các em phải ngồi ngay ngắn, phải giữ trật tự. Tỷ tỷ nói những điều lớn lao như vậy, có lẽ không gian cần tự do hơn." Cậu bé ngập ngừng một lát, rồi như chợt nhớ ra điều gì, ánh mắt sáng lên. "Tỷ tỷ có thể thử ở khu vườn nhỏ phía sau chợ, nơi các em hay chơi đùa ấy. Ở đó tự do hơn nhiều! Con thấy các bạn nhỏ thường tụ tập ở đó vào mỗi buổi chiều sau khi tan học, chạy nhảy, vui đùa mà không bị ai quản thúc. Nếu tỷ tỷ đến đó, có lẽ các bạn sẽ cảm thấy thoải mái hơn khi nghe tỷ tỷ kể chuyện, giống như nghe một người chị lớn vậy."

Linh gật gù, ánh mắt nàng dần sáng lên theo từng lời của Tiểu An. "Đúng vậy, Tiểu An! Em nói rất phải. Một không gian tự do, nơi tâm hồn trẻ thơ không bị ràng buộc bởi bất kỳ khuôn khổ nào. Nơi đó, những hạt giống tri thức mới có thể nảy mầm một cách tự nhiên nhất." Nàng tưởng tượng đến hình ảnh những đứa trẻ đang nô đùa trên bãi cỏ xanh, ti��ng cười giòn tan vang vọng, và rồi nàng xuất hiện, kể cho chúng nghe những câu chuyện về hạt mầm, về cái cây, về dòng sông, về những giá trị giản dị nhưng sâu sắc của cuộc sống. Đó không phải là một buổi học, mà là một buổi chia sẻ, một cuộc trò chuyện giữa những tâm hồn thuần khiết.

Trong quán sách cũ kỹ, nằm khuất sau một gốc cây cổ thụ lớn, Tạ Trần vẫn trầm tĩnh ngồi bên bàn trà, tay cầm một quyển sách đã úa màu thời gian. Thân hình hắn gầy gò, thư sinh, không có chút vẻ cường tráng nào của người luyện võ hay tu tiên. Làn da trắng nhợt do ít tiếp xúc với nắng gió, càng tôn lên vẻ thanh tú của khuôn mặt. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, tưởng chừng như đang lơ đễnh nhìn ra con phố tấp nập, nhưng thực chất lại dõi theo từng cử chỉ, từng lời nói của Linh và Tiểu An. Hắn đã nghe rõ mồn một cuộc đối thoại của hai đứa trẻ, không bỏ sót một từ nào. Một nụ cười cực kỳ hiếm hoi và mãn nguyện khẽ xuất hiện trên môi hắn, chỉ thoáng qua như một làn gió thoảng, rồi lại biến mất, trả lại vẻ trầm mặc cố hữu.

Tạ Trần không nói gì, không can thiệp. Hắn tin vào sự lựa chọn của Linh, tin vào khả năng của nàng trong việc tìm ra con đường của riêng mình để truyền bá "Nhân Đạo". Hắn biết, Linh không còn là cô bé học trò ngày nào chỉ biết lắng nghe và ghi chép. Nàng đã trưởng thành, đã bắt đầu tự mình suy tư, tự mình tìm tòi, và quan trọng hơn, tự mình hành động. Đó chính là điều mà Tạ Trần luôn mong mỏi: không phải là một người sao chép triết lý của hắn, mà là một người kế thừa tinh thần, người sẽ tiếp tục phát triển và gieo mầm những giá trị đó vào thế giới một cách sống động nhất. Hắn cảm thấy một sự bình yên sâu sắc dâng trào trong lòng, như thể nhìn thấy một dòng sông nhỏ đang tự mình tìm đường ra biển lớn. Cái "vô vi" của hắn không phải là sự thờ ơ, mà là sự tin tưởng tuyệt đối vào quy luật tự nhiên, vào sự phát triển nội tại của vạn vật và con người. Hạt giống đã được gieo, và giờ đây, hắn chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi ngày chúng đơm hoa kết trái.

Buổi chiều tà càng thêm phần diễm lệ. Những tia nắng cuối cùng của ngày như những ngón tay vàng óng, vuốt ve các mái nhà, làm bừng sáng những hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí. Tiếng chuông chùa xa xa vọng lại, ngân nga trong gió, như một lời nhắc nhở về sự vô thường của thời gian và sự vĩnh cửu của những giá trị tinh thần. Linh và Tiểu An bước nhanh hơn, hướng về phía khu vườn nhỏ sau chợ, nơi những tiếng cười trong trẻo của trẻ thơ đã bắt đầu vọng đến.

**Cảnh 2: Khu Vườn Nhỏ Sau Chợ**

Khu vườn nhỏ nằm khuất sau những dãy cửa hàng sầm uất của Thị Trấn An Bình, như một ốc đảo xanh mát tách biệt khỏi sự hối hả của cuộc sống. Nắng vàng dịu cuối buổi chiều trải một tấm thảm lụa ấm áp lên thảm cỏ non xanh mướt, điểm xuyết những đóa hoa dại đủ màu sắc đang đua nhau khoe sắc. Vài cây cổ thụ già cỗi vươn mình sừng sững, tán lá xum xuê như những chiếc ô khổng lồ che mát cả một góc vườn, tạo nên những khoảng bóng râm mát rượi. Không khí trong lành, mang theo mùi cỏ mới cắt, mùi đất ẩm và hương hoa dại thoang thoảng, dịu mát và dễ chịu. Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng gió xào xạc luồn qua kẽ lá, hòa cùng tiếng cười đùa trong trẻo của một nhóm các em nhỏ đang chạy nhảy nô đùa.

Linh và Tiểu An bước vào khu vườn, những tiếng cười nói vui vẻ lập tức thu hút sự chú ý của các em. Hơn chục đứa trẻ, tuổi từ năm sáu đến mười tuổi, với quần áo đơn giản, lem luốc đất cát, đôi mắt trong veo và đầy sự hiếu kỳ, đang chơi trò đuổi bắt, trốn tìm. Trong số đó, có một cậu bé nhỏ bé, lanh lợi, đôi mắt sáng và luôn chạy nhảy khắp nơi – đó chính là Tiểu Hoạt Bát, đứa trẻ tinh nghịch mà Tạ Trần thường xuyên bắt gặp trước quán sách của mình.

Linh khẽ mỉm cười, ánh mắt nàng ánh lên vẻ yêu thương và kiên nhẫn. Nàng không vội vàng lại gần, mà chậm rãi ngồi xuống một tảng đá lớn bằng phẳng, nằm dưới bóng mát của một cây đa cổ thụ. Tiểu An cũng ngồi xuống bên cạnh nàng, cẩn thận đặt giỏ sách nhỏ xuống đất. Vài em nhỏ, vì tò mò, đã ngừng chơi và rón rén lại gần. Khi thấy Linh không có vẻ gì đáng sợ, những đứa trẻ khác cũng dần kéo đến, vây quanh nàng như những chú chim non quấn quýt bên mẹ.

"Chào các em!" Linh cất giọng ấm áp, dịu dàng, tựa như một làn gió mát lành thổi qua. Giọng nói của nàng không hề gò bó hay nghiêm nghị như một giáo viên, mà gần gũi, thân thiện như một người chị lớn. "Tỷ tỷ có một câu chuyện rất hay muốn kể, các em có muốn nghe không?"

Các em nhỏ nhìn nhau, ánh mắt đầy vẻ hào hứng và tò mò. Sự xuất hiện của Linh, cùng với vẻ đẹp dịu dàng và nụ cười ấm áp của nàng, đã lập tức thu hút sự chú ý của chúng.

Tiểu Hoạt Bát, với bản tính tinh nghịch và lanh lợi, là người đầu tiên lên tiếng, đôi mắt sáng long lanh. Cậu bé tiến lên một bước, hỏi với giọng điệu đầy vẻ thích thú: "Có ạ! Có phải là chuyện về chú cáo biết nói không ạ? Hay là chuyện về ông tiên có phép thuật biến hóa ạ?" Trong thế giới Thập Phương Nhân Gian, dù Thiên Đạo đang suy kiệt, những câu chuyện về tiên nhân, phép thuật vẫn luôn là đề tài hấp dẫn đối với trẻ thơ.

Linh khẽ lắc đầu, nụ cười trên môi nàng càng thêm phần rạng rỡ. "Không phải chú cáo, mà cũng không phải ông tiên. Câu chuyện tỷ tỷ muốn kể hôm nay, là về một hạt mầm nhỏ... một hạt mầm biết ước mơ." Nàng nói, giọng kể truyền cảm, như đang vẽ ra một bức tranh huyền ảo trước mắt các em.

Một em nhỏ khác, một bé gái với mái tóc tết bím và đôi mắt to tròn, ngây thơ hỏi: "Hạt mầm ước mơ gì ạ?"

"Nó ước mơ được lớn lên thành một cái cây thật to, che mát cho mọi người, và kết trái thật ngọt để sẻ chia," Linh trả lời, ánh mắt nàng xa xăm như nhìn về một khung cảnh t��ởng tượng. Nàng dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm vào tâm trí non nớt của các em. "Nhưng để làm được điều đó, nó cần gì nhỉ? Liệu nó có cần phép thuật thần thông không? Hay cần một người tiên ông đến ban cho nó sức mạnh kỳ diệu?"

Những đứa trẻ nhìn nhau, rồi lại nhìn Linh, vẻ mặt đầy suy tư. Chúng bắt đầu xì xào bàn tán nho nhỏ.

"Cần nước ạ!" một em bé trai giơ tay.

"Cần mặt trời!" một em khác nhanh nhảu nói.

"Cần đất màu mỡ nữa ạ!" Tiểu Hoạt Bát cũng không chịu kém cạnh, cậu bé hăng hái đưa ra ý kiến của mình.

Linh gật đầu, khen ngợi từng câu trả lời. "Đúng vậy! Rất đúng! Nước, mặt trời, đất màu mỡ... Tất cả những điều đó đều rất quan trọng. Nhưng quan trọng hơn cả, là gì các em biết không?" Nàng nhìn từng gương mặt nhỏ bé, trìu mến. "Quan trọng hơn cả, là hạt mầm ấy phải có một trái tim kiên cường, không ngừng vươn lên, không ngừng cố gắng, dù gặp mưa gió bão bùng, dù bị bóng tối che phủ. Và nó phải biết rằng, nó không đơn độc. Nó có những h���t mầm khác bên cạnh, có những loài vật nhỏ bé bầu bạn, có cả bầu trời bao la che chở."

Tạ Trần, đứng khuất sau gốc cây cổ thụ lớn cách đó không xa, tĩnh lặng quan sát toàn bộ cảnh tượng. Hắn mặc một bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, gần như hòa lẫn vào màu sắc của cây cối và hoàng hôn đang buông xuống. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, thường ngày mang vẻ suy tư và lạnh lùng, giờ đây lại ánh lên một tia sáng ấm áp, ẩn chứa sự hài lòng sâu sắc. Hắn nhìn cách Linh kể chuyện, không phải bằng những lời lẽ cao siêu hay triết lý khô khan, mà bằng ngôn ngữ của trái tim, bằng những hình ảnh gần gũi nhất với trẻ thơ. Nàng không ép buộc, không giảng giải, mà khơi gợi sự tò mò, dẫn dắt các em nhỏ tự mình khám phá.

Hắn khẽ gật đầu, một nụ cười mờ nhạt lại thoáng qua trên môi. Linh đã làm rất tốt. Nàng đã tìm ra cách để những triết lý về "nhân quả," về "cộng đồng," về "sống một đời bình thường" không còn là những khái niệm xa vời, mà trở thành một phần của thế giới quan của trẻ thơ. Cái cách nàng đặt câu hỏi, cách nàng lắng nghe những câu trả lời ngây thơ nhưng đầy trí tuệ của các em, đã cho thấy một sự thấu hiểu sâu sắc về tâm hồn con người. Linh đang dần định hình vai trò của mình không chỉ là một học trò mà còn là một nhà giáo dục, một người truyền bá triết lý "Nhân Đạo" cho thế hệ tương lai, thông qua những câu chuyện giản dị và đầy ý nghĩa. Những hạt giống này, dù nhỏ bé, nhưng lại là nền tảng vững chắc cho một kỷ nguyên mới, nơi tri thức và nhân tính là cốt lõi, thay thế cho sự ám ảnh về tu tiên. Tạ Trần cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng, như thể một gánh nặng vô hình đã được trút bỏ.

Linh tiếp tục câu chuyện, nàng kể về hành trình lớn lên của hạt mầm, về những khó khăn nó gặp phải, về sự giúp đỡ của mưa gió, của đất đai, của những sinh vật nhỏ bé. Nàng nhấn mạnh rằng, mỗi một hành động nhỏ bé đều có thể tạo nên sự khác biệt, và mỗi chúng ta, giống như hạt mầm kia, đều có thể vươn lên, kết trái ngọt, và sẻ chia cho cuộc đời, mà không cần bất cứ phép màu nào. Các em nhỏ chăm chú l��ng nghe, đôi mắt tròn xoe, gương mặt phản chiếu ánh hoàng hôn, như những đóa hoa nhỏ đang hé nở trong buổi chiều tà. Ngay cả Tiểu Hoạt Bát, ban đầu còn nghịch ngợm, giờ đây cũng ngồi im phăng phắc, hoàn toàn bị cuốn hút vào câu chuyện của Linh. Giọng kể của nàng, trầm bổng và truyền cảm, như một lời hát ru êm đềm, gieo vào tâm hồn non nớt của chúng những hạt giống của lòng tốt, của sự kiên cường và của tình yêu đối với cuộc sống bình dị.

**Cảnh 3: Khu Vườn Nhỏ - Hoàng Hôn Buông Xuống**

Hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống, nhuộm cả bầu trời trong xanh bằng những vệt cam, hồng và tím rực rỡ, như một bức tranh thủy mặc diễm lệ. Gió nhẹ vẫn thổi, mang theo hơi sương se lạnh của buổi chiều, lướt qua da thịt, nhưng không làm giảm đi sự ấm áp của không khí trong khu vườn nhỏ. Tiếng chim hót dần thưa thớt, nhường chỗ cho tiếng côn trùng rả rích, báo hiệu một đêm yên bình sắp đến. Dưới ánh sáng vàng dịu cuối ngày, khuôn mặt rạng rỡ của Linh, nụ cười hồn nhiên của các em nhỏ, và ánh mắt sâu thẳm của Tạ Trần, tất c��� đều được khắc họa rõ nét, như những điểm nhấn trong một bức tranh tĩnh vật.

Sau khi câu chuyện về hạt mầm ước mơ kết thúc, Linh không vội vàng kết luận hay giảng giải. Nàng muốn các em tự mình cảm nhận, tự mình suy ngẫm. Nàng nhìn quanh những gương mặt tò mò, háo hức, và một ý tưởng chợt nảy ra trong đầu.

"Các em à," Linh nói, giọng nàng vẫn giữ sự dịu dàng và truyền cảm, "vậy thì, cái cây ước mơ của mỗi em sẽ trông như thế nào? Nó sẽ làm gì để giúp đỡ những bạn cây khác? Hay giúp chú chim, chị ong, hay những loài vật nhỏ bé khác trong khu vườn này?" Nàng vừa nói, vừa lấy ra từ giỏ sách của Tiểu An những tờ giấy trắng tinh và vài cây bút chì màu. "Chúng ta hãy cùng nhau vẽ nên 'cái cây ước mơ' của riêng mình nhé. Hãy vẽ xem cái cây của các em sẽ làm gì để mang lại niềm vui và sự sẻ chia cho mọi người xung quanh."

Các em nhỏ reo lên thích thú. Đối với chúng, việc được vẽ tranh luôn là một hoạt động đầy hấp dẫn. Tiểu An nhanh nhẹn giúp Linh phát giấy và bút chì màu cho từng em. Ngay lập tức, khu vườn nhỏ trở nên sôi động với tiếng xì xào bàn tán, tiếng bút chì cọ xát trên giấy, và những tiếng cười khúc khích. Mỗi em nhỏ đều hăng say cúi xuống, với đôi bàn tay nhỏ bé cầm bút chì, vẽ nên thế giới tưởng tượng của riêng mình. Những nét vẽ nguệch ngoạc, thô sơ nhưng đầy màu sắc và chứa đựng cả một tâm hồn trong trẻo.

Linh đi lại giữa các em, đôi khi cúi xuống sửa cho một nét vẽ còn vụng về, đôi khi lại hỏi han về ý tưởng của chúng. "Vậy cái cây của em sẽ làm gì để giúp đỡ những bạn cây khác? Hay giúp chú chim, chị ong?" Nàng khuyến khích các em không chỉ vẽ một cái cây đơn thuần, mà còn vẽ những hành động, những mối liên kết mà cái cây đó tạo ra với thế giới xung quanh.

Một em nhỏ, với bức tranh vẽ một cái cây có tán lá thật rộng, ngước lên nhìn Linh, đôi mắt sáng lấp lánh. "Cây của con sẽ cho chú chim đậu, rồi cho ong hút mật hoa của con ạ! Con còn vẽ thêm một cái tổ chim nhỏ trên cành để chú chim có nhà nữa!"

Tiểu Hoạt Bát, cậu bé tinh nghịch, ban đầu còn vẽ những hình thù kỳ dị, giờ đây cũng ��ã tập trung hơn. Bức tranh của cậu bé là một cái cây trĩu quả, những quả táo đỏ tươi, căng mọng. Cậu bé giơ bức tranh lên, khuôn mặt lem luốc nhưng đầy tự hào: "Cây của con sẽ có quả thật to, thật ngọt để chia cho các bạn! Rồi con sẽ rủ các bạn đến hái quả cùng, chia cho mọi người trong làng nữa!"

Linh mỉm cười rạng rỡ, nụ cười của nàng ấm áp như ánh nắng cuối chiều. Nàng xoa đầu Tiểu Hoạt Bát, giọng nói tràn đầy sự khích lệ: "Đó chính là lòng tốt và sự sẻ chia, Tiểu Hoạt Bát. Các em thấy không? Chúng ta không cần phép thuật to lớn hay những quyền năng siêu phàm để làm được những điều tốt đẹp. Chỉ cần một trái tim biết yêu thương, biết quan tâm đến những người xung quanh thôi. Mỗi một hành động nhỏ bé của chúng ta, như cái cây kết trái ngọt, như chiếc lá che mưa, đều có thể mang lại niềm vui và hạnh phúc cho cuộc sống này. Đó chính là ý nghĩa của 'nhân quả', của sự kết nối giữa mọi vật trong vũ trụ này."

Tạ Trần, vẫn đứng lặng lẽ dưới gốc cây cổ thụ, khẽ nhắm mắt. Hắn không cần nhìn, hắn có thể cảm nhận được sự bình yên và hy vọng đang lan tỏa trong không khí. Trong tâm trí hắn, một dòng suy nghĩ sâu sắc hiện lên: "Những hạt mầm đã được gieo... và chúng đang lớn lên thật mạnh mẽ." Không chỉ là những hạt mầm tri thức, mà còn là những hạt mầm của lòng tốt, của sự sẻ chia, của tình yêu cuộc sống bình dị. Hắn thấy rõ ràng con đường "Vô Vi Chi Đạo" của mình đang được Linh tiếp nối một cách sống động nhất. Hắn không cần phải trực tiếp hành động, không cần phải rao giảng những lời lẽ cao siêu. Chỉ cần gieo hạt giống, và rồi tin tưởng vào sự phát triển tự nhiên của vạn vật. Linh, với sự nhiệt huyết và tấm lòng chân thành của nàng, đã trở thành người gieo mầm xuất sắc, định hình thế giới thông qua những trái tim non nớt.

Trong không gian tĩnh lặng ấy, Tạ Trần cảm thấy tâm hồn mình được gột rửa, được thanh lọc. Hắn hiểu rằng, sự luân hồi của vạn vật không chỉ là sự thay đổi của hình thái, mà còn là sự kế thừa của tinh thần, của tri thức. Các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, và Linh, những đứa trẻ này, chính là những người sẽ tiếp tục con đường đó. Những buổi "kể chuyện triết lý" của Linh sẽ trở thành một phần quan trọng trong việc giáo dục thế hệ mới, hình thành nên "Nhân Đạo" vững chắc cho kỷ nguyên Bình Thường Vĩnh Cửu. Và Tiểu Hoạt Bát cùng các em nhỏ khác, những người được Linh truyền cảm hứng, sẽ trở thành những người tiên phong trong việc áp dụng các giá trị nhân văn vào cuộc sống và có thể trở thành những nhân vật quan trọng trong tương lai, xây dựng nên một xã hội mà Tạ Trần đã ấp ủ bấy lâu.

Khi những tia sáng cuối cùng của hoàng hôn dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, các em nhỏ đã hoàn thành xong những bức tranh của mình. Chúng cẩn thận thu dọn bút màu, giấy vẽ, rồi tíu tít khoe những tác phẩm của mình cho Linh. Mỗi bức tranh là một minh chứng sống động cho sự sáng tạo và lòng tốt thuần khiết của trẻ thơ. Linh nhìn chúng, lòng nàng tràn ngập niềm vui và sự mãn nguyện. Nàng đã thành công. Nàng đã truyền cảm hứng cho chúng về sự tò mò, lòng tốt và tình yêu ��ối với cuộc sống bình dị, không cần đến bất kỳ sự thần thông nào.

Tạ Trần, ẩn mình trong bóng tối mờ ảo dưới gốc cây cổ thụ, khẽ mở mắt. Hắn nhìn Linh đang tươi cười tạm biệt các em nhỏ, nhìn những đứa trẻ chạy nhảy về nhà, lòng tràn đầy niềm vui và những ý tưởng mới mẻ. Hắn biết, con đường mà hắn đã chọn, con đường của một phàm nhân, của một người gieo mầm tri thức, đang dần kết trái. Và Linh, cô bé học trò ngày nào, giờ đây đã trở thành một người dẫn đường, một ngọn lửa nhỏ thắp sáng những tâm hồn non nớt, định hình tương lai của "Bình Thường Vĩnh Cửu". Cái nắm tay nhỏ bé của một em gái, ánh mắt ngưỡng mộ, lời nói ngây thơ nhưng chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc, tất cả đều là những dấu hiệu cho thấy, hạt giống đã bén rễ, và một khu rừng tri thức và lòng nhân ái đang chờ ngày vươn mình. Hắn khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ nhõm, chứa đựng cả sự bình yên và một chút cảm hoài về một kỷ nguyên đã qua. Thiên Đạo có thể suy tàn, nhưng Nhân Đạo sẽ vĩnh cửu.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free