Nhân gian bất tu tiên - Chương 1370: Hạt Giống Tri Thức: Linh Truyền Cảm Hứng Nơi Học Đường
Làn hương trà thoang thoảng quyện cùng mùi giấy cũ và mực mới vẫn lảng vảng trong không gian quán sách, như một dấu ấn vô hình của khoảnh khắc thấu hiểu vừa qua. Linh vẫn ngồi đó, đôi mắt trong veo khẽ chớp, ánh nhìn như xuyên thấu qua những trang giấy mỏng manh của bài luận, chạm đến những chân trời tư tưởng xa xăm. Nàng đặt bàn tay nhỏ bé lên tập giấy, cảm nhận từng nét mực đã khô, từng con chữ mang theo tâm huyết và triết lý mà nàng đã gói ghém. Trong lòng nàng, niềm vui và sự tự hào vẫn còn vương vấn, tựa như ánh nắng mai còn đọng trên những giọt sương. Nhưng xen lẫn vào đó, một nỗi băn khoăn mới lại nhen nhóm, một câu hỏi lớn hơn về con đường phía trước.
Tạ Trần, người vẫn an tọa trên chiếc ghế mây quen thuộc, đôi mắt sâu thẳm khẽ dõi theo từng cử chỉ, từng biểu cảm nhỏ nhất trên gương mặt Linh. Một nụ cười nhạt nhưng đầy mãn nguyện vẫn phảng phất nơi khóe môi hắn, tựa hồ một làn gió nhẹ lướt qua mặt hồ phẳng lặng, để lại những gợn sóng cảm xúc khó lường. Hắn không nói, nhưng sự hiện diện trầm tĩnh của hắn, ánh mắt như chứa đựng cả trăm ngàn năm phong sương, lại là một nguồn động viên vô hình, một điểm tựa vững chãi cho những suy tư non trẻ. Hắn hiểu rằng, sự chấp thuận của hắn không chỉ là lời khen ngợi cho một tác phẩm, mà còn là sự công nhận cho một hành trình, một sự trưởng thành về cả trí tuệ lẫn nhân cách. Linh đã không chỉ viết ra những điều đã được dạy, mà nàng đã thực sự "thấm nhuần", đã biến những triết lý trừu tượng thành một phần máu thịt của chính mình.
Tiểu An, sau khi đã lau dọn xong những kệ sách phía trong, lén lút nhìn về phía sư tỷ và tiên sinh. Cậu bé không hiểu hết được sự trang trọng của khoảnh khắc này, nhưng nụ cười của Tạ Trần, cái gật đầu nhẹ nhàng của hắn, và những giọt nước mắt hạnh phúc của Linh đã nói lên tất cả. Trong tâm trí non nớt của Tiểu An, sư tỷ Linh giờ đây không chỉ là một người chị giỏi giang, mà còn là một hình tượng đáng ngưỡng mộ, một người có thể khiến tiên sinh vốn ít khi biểu lộ cảm xúc phải mỉm cười. Cậu bé ước gì mình cũng có thể làm được điều gì đó vĩ đại như vậy, để nhận được ánh mắt tán thưởng tương tự từ Tạ Trần. Cậu thầm nghĩ, bài luận này chắc chắn phải là một áng văn chương lay động lòng người lắm, bởi nó đã chạm đến trái tim của cả vị tiên sinh uyên bác lẫn sư tỷ đầy cảm xúc. Cậu bé lại tiếp tục công việc của mình, nhưng trong lòng đã gieo thêm một hạt giống của sự tò mò và khao khát tri thức.
Linh hít một hơi thật sâu, như muốn gom nhặt lại những mảnh cảm xúc đang vỡ òa trong lồng ngực. Nàng ngẩng đầu, ánh mắt hướng về phía Tạ Trần, giọng nói vẫn còn hơi run rẩy, nhưng đã mang theo một sự kiên định mới: "Tiên sinh, con chưa từng nghĩ chữ viết lại có sức mạnh đến vậy, nó như một con đường dẫn lối cho những suy nghĩ của con." Nàng ngừng lại một chút, khẽ vuốt ve bìa bài luận, "Trước đây, con chỉ nghĩ lời nói mới có thể lay động lòng người, nhưng khi con đặt bút xuống, con mới nhận ra, mỗi con chữ đều mang theo một sức nặng riêng, một sự vĩnh cửu mà lời nói khó lòng sánh kịp. Nó như một dòng chảy ngầm, lặng lẽ nhưng mãnh liệt, có thể xuyên qua mọi rào cản thời gian và không gian."
Tạ Trần đặt chén trà xuống bàn, tiếng "cạch" nhẹ nhàng vang lên trong tĩnh mịch. Hắn nhìn Linh, đôi mắt lóe lên một tia sáng thâm thúy: "Lời nói bay xa, chữ viết lưu truyền. Nhưng quan trọng hơn, là ý nghĩa ẩn chứa bên trong. Con đã tìm thấy ý nghĩa của mình, Linh ạ." Giọng hắn trầm ấm, vang vọng như tiếng chuông chùa giữa không gian u tịch, từng chữ từng chữ như gieo vào tâm khảm Linh một hạt giống của sự tự tin. "Mỗi câu chuyện, mỗi triết lý, nếu không được ghi lại, không được đúc kết, thì dù có vang vọng đến đâu cũng sẽ dần phai nhạt theo gió bụi thời gian. Chữ viết là phương tiện để giữ lại những giá trị cốt lõi, để chúng không bị biến dạng, không bị lãng quên." Hắn khẽ đưa tay chỉ vào những giá sách cũ kỹ xung quanh, nơi hàng ngàn cuốn sách đã trải qua bao thăng trầm của lịch sử, vẫn lặng lẽ nằm đó, chờ đợi những tâm hồn đồng điệu đến khai mở. "Những cuốn sách này, không phải chỉ là giấy và mực. Chúng là trí tuệ của bao đời, là những dòng sông tư tưởng chảy mãi không ngừng."
Linh lắng nghe từng lời của Tạ Trần, cảm thấy như có một bức màn mờ mịt vừa được vén lên trong tâm trí nàng. Nàng gật đầu, nhưng nỗi băn khoăn vẫn chưa hoàn toàn tan biến. "Con... con hiểu điều đó, tiên sinh. Nhưng con vẫn còn băn khoăn, làm sao để những điều này không chỉ nằm trên giấy, mà thực sự sống trong lòng người?" Nàng nh��n ra bên ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng ban mai đang nhảy múa trên tán lá cây xanh mướt. "Làm sao để những triết lý về cộng đồng, về nhân quả, về sự trọn vẹn của một đời phàm nhân có thể chạm đến những trái tim khác, không phải chỉ những người đã sẵn sàng lắng nghe?" Câu hỏi của Linh không chỉ là một sự tò mò đơn thuần, mà là một khát vọng cháy bỏng, một sự thôi thúc muốn chia sẻ ánh sáng tri thức mà nàng đã nhận được. Nàng muốn những giá trị ấy không chỉ là những dòng chữ khô khan trên giấy, mà phải hóa thành hơi thở, thành nhịp đập của một xã hội mới, nơi con người sống trọn vẹn với nhân tính của mình, không còn bị ám ảnh bởi chấp niệm thành tiên hư ảo.
Tạ Trần chỉ mỉm cười nhẹ, ánh mắt hắn như chứa đựng ngàn vạn lời giải đáp, nhưng hắn lại chọn sự im lặng. Hắn biết rằng, con đường đi tìm câu trả lời ấy phải do chính Linh tự bước đi, tự trải nghiệm. "Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống," hắn thầm nghĩ, "và Linh, với ngòi bút của mình, đã đặt những viên gạch đầu tiên cho một con đường mới." Hắn tin vào sự lan tỏa của tri thức, tin vào sức mạnh của một hạt giống chân lý được gieo vào mảnh đất màu mỡ của lòng người. Hắn chỉ khẽ gật đầu một lần nữa, động tác chậm rãi và trang trọng, như một lời khẳng định cuối cùng về sự tán thành sâu sắc. Bàn tay gầy gò của hắn, với những ngón tay thon dài, đặt trên tập bài luận, một cái chạm nhẹ nhàng nhưng đầy ý nghĩa, như một lời khẳng định về sự giao hòa giữa tri thức cũ và tư tưởng mới, giữa người gieo mầm và mầm cây đang vươn mình. Mùi trà thơm, mùi giấy cũ, và mùi mực mới vẫn hòa quyện, tạo nên một bản giao hưởng của tri thức và nhân tính, vang vọng mãi trong không gian tĩnh mịch của quán sách nhỏ, nơi khởi nguồn của một kỷ nguyên mới đang dần hé lộ. Linh, với trái tim thanh thản và đôi mắt trong veo, ánh lên niềm tin vững chắc vào tương lai, tin vào sức mạnh của ngòi bút và triết lý mà nàng đã góp phần kiến tạo, nhưng đồng thời, nàng cũng sẵn sàng đối mặt với những thử thách mới trên hành trình lan tỏa những giá trị ấy.
***
Thời gian trôi đi thật khẽ, như dòng suối nhỏ lững lờ chảy qua những ghềnh đá. Ánh nắng ban mai dần nhường chỗ cho vẻ rực rỡ của buổi trưa, nhuộm vàng cả con đường lát đá trước quán sách. Gió vẫn thổi nhẹ, mang theo hương hoa cỏ dại từ những cánh đồng xa, hòa lẫn vào mùi thơm quen thuộc của gỗ và giấy. Trong quán, Linh vẫn ngồi bên bàn, tay khẽ lật giở những trang sách cũ, nhưng tâm trí nàng lại đang ở một nơi nào đó xa xăm, miên man suy nghĩ về câu hỏi mà nàng đã đặt ra cho Tạ Trần. Làm sao để triết lý sống động trong lòng người? Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm hồn nàng, thôi thúc nàng tìm kiếm một con đường.
Đúng lúc đó, một bóng người gầy gò, cao gầy xuất hiện trước cửa quán. Đó là một vị Thầy Giáo Làng, gương mặt hiền từ ẩn sau cặp kính lão, đôi mắt tinh anh như chứa đựng cả kho tàng tri thức. Ông vận một bộ áo vải thô đã sờn, nhưng gọn gàng và sạch sẽ, tay cầm một chiếc thước gỗ đã nhẵn bóng qua bao năm tháng đứng trên bục giảng. Bước chân ông chậm rãi, trang trọng, tựa hồ mỗi bước đi đều mang theo sự tôn kính đối với tri thức. Khi bước vào quán, ông khẽ cúi đầu chào Tạ Trần, sau đó ánh mắt tìm đến Linh, nở một nụ cười ấm áp.
"Thưa Tạ tiên sinh, và tiểu thư Linh," Thầy Giáo Làng cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng đầy sự trang trọng, "tôi là thầy giáo của Trường Học Phàm Nhân ở đầu làng. Tên tôi là Trần An, là một người đã dành cả đời mình cho sự nghiệp gieo mầm tri thức." Ông khẽ cúi mình một lần nữa, thể hiện sự kính trọng. "Chúng tôi đã được nghe về những câu chuyện mà tiểu thư Linh đã kể, những câu chuyện về dòng suối, chiếc đồng hồ, và sự mâu thuẫn của dân làng. Đặc biệt, chúng tôi còn may mắn được đọc bản thảo bài luận sâu sắc của cô về 'ý nghĩa của cộng đồng' thông qua sự giới thiệu của vài vị lão bô trong làng. Những lời lẽ của tiểu thư đã lay động không ít trái tim, và khiến chúng tôi phải suy ngẫm rất nhiều về con đường giáo dục mà chúng tôi đang đi."
Linh sững sờ, đôi mắt tròn xoe ngạc nhiên. Nàng không ngờ bài luận của mình lại có thể lan truyền nhanh đến vậy, và được một vị thầy giáo đáng kính như vậy biết đến. Khuôn mặt nàng ửng đỏ vì bất ngờ và một chút ngượng ngùng. Nàng khẽ cúi đầu đáp lễ, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả, vừa hạnh phúc, vừa lo lắng. Nàng quay sang nhìn Tạ Trần, tìm kiếm sự trấn an.
Thầy Trần An tiếp lời, ánh mắt hiền từ nhưng đầy sự chân thành: "Những tư tưởng của tiểu thư, đặc biệt là về 'mạng lưới nhân quả' và 'Vô Vi Chi Đạo' trong cộng đồng, đã mở ra một hướng đi mới cho chúng tôi trong việc giáo dục thế hệ trẻ. Chúng tôi kính mong tiểu thư có thể dành chút thời gian đến trường, chia sẻ những suy nghĩ ấy với các em nhỏ, để thắp lên ngọn lửa tri thức và nhân ái trong lòng chúng. Chúng tôi tin rằng, những lời lẽ giản dị nhưng sâu sắc của tiểu thư sẽ là một nguồn cảm hứng vô giá đối với các em." Ông nói xong, lại một lần nữa cúi đầu, thể hiện sự thành tâm mời gọi.
"Con... con sao ạ?" Linh khẽ thốt lên, giọng nói còn vương chút ngỡ ngàng. Nàng chưa bao giờ nghĩ mình sẽ đứng trước một đám đông để diễn thuyết, đặc biệt là trước những đứa trẻ. Nàng vẫn còn cảm thấy mình là một học trò, một người đang trên con đường học hỏi, chứ chưa phải là một người thầy, một người truyền bá. Nỗi rụt rè thường trực vẫn còn đó, khiến nàng cảm thấy chút e ngại trước một vai trò mới mẻ và trọng đại này. "Liệu con có đủ khả năng không? Liệu con có thể diễn đạt những điều sâu sắc ấy một cách dễ hiểu cho các em nhỏ được không?" Hàng loạt câu hỏi hiện lên trong tâm trí nàng, tạo thành một cơn lốc xoáy cảm xúc.
Tạ Trần, vẫn trầm tĩnh như thường lệ, khẽ đặt chén trà xuống, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi hắn. Nụ cười ấy không chỉ là sự tán thành, mà còn là sự động viên, là một niềm tin vững chắc vào khả năng của Linh. "Đó là một vinh dự, Linh. Hãy để hạt giống của con được gieo trồng." Giọng hắn không cao, không thấp, nhưng lại mang một sức nặng lay động lòng người. Hắn biết rằng, đây chính là cơ hội để Linh thực sự "sống" với những triết lý mà nàng đã viết ra, để chúng không chỉ nằm trên giấy, mà hóa thành hành động, thành sự lan tỏa. Hắn đã gieo mầm tri thức, và giờ là lúc để Linh tự tay vun trồng, chăm sóc những hạt mầm ấy, để chúng nảy nở và đơm hoa kết trái.
Ánh mắt Linh hướng về phía Tạ Trần, nhìn thấy sự tin tưởng không chút nghi ngờ trong đôi mắt sâu thẳm của hắn. Nàng cảm thấy một luồng sức mạnh vô hình truyền đến, xua tan đi phần nào sự rụt rè ban đầu. Nàng khẽ hít sâu, gật đầu một cách chậm rãi và trang trọng. "Vâng, thưa Thầy Trần An, con xin nhận lời." Giọng nàng đã bớt đi sự run rẩy, thay vào đó là một sự quyết t��m mới. Trong lòng nàng, một cảm xúc khó tả dâng trào, đó là sự pha trộn giữa niềm vui được công nhận, sự lo lắng trước thử thách, và một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn chia sẻ những gì mình đã học được. Nàng hiểu rằng, đây không chỉ là một lời mời đơn thuần, mà là một cơ hội để nàng thực hiện khát vọng của mình, để những triết lý về "Nhân Đạo" và "Vô Vi Chi Đạo" thực sự đi vào lòng người, bắt đầu từ những tâm hồn non nớt, trong sáng nhất. Tiểu An, đứng bên cạnh, cũng cảm thấy một niềm vui lây. Cậu bé ngưỡng mộ sư tỷ, và trong khoảnh khắc đó, cậu bé lại càng thêm tin rằng, sư tỷ Linh của mình sẽ làm được những điều thật phi thường.
***
Chiều hôm sau, ánh nắng vẫn trải vàng trên khắp Thị Trấn An Bình, nhưng không còn gay gắt như buổi trưa, mà dịu nhẹ, ấm áp, tựa hồ muốn ôm ấp mọi cảnh vật vào lòng. Linh, trong bộ áo vải giản dị nhưng sạch sẽ, cùng với Thư Đồng Tiểu An, bước chân theo Thầy Giáo Làng Trần An đến Trường Học Phàm Nhân. Ngôi trường nằm nép mình bên một con đường nhỏ, bao quanh bởi những hàng cây xanh mướt và những luống hoa dại đủ màu sắc. Kiến trúc của trường hết sức mộc mạc, chỉ là một tòa nhà gỗ với mái ngói đỏ tươi, nhưng lại toát lên vẻ bình yên và thân thiện. Sân trường rộng rãi, được lát đá cuội, nơi tiếng cười đùa và những tiếng reo hò của lũ trẻ vẫn còn vương vấn trong không khí, dù giờ học đã bắt đầu. Mùi gỗ mới, mùi giấy cũ, và thoang thoảng hương phấn bảng hòa quyện cùng mùi hoa dại từ bên ngoài, tạo nên một bầu không khí đặc trưng của nơi tri thức được gieo mầm.
Khi Linh bước vào một trong những phòng học, một sự im lặng lạ thường bao trùm. Hơn hai mươi đôi mắt trẻ thơ, tròn xoe và đầy tò mò, đồng loạt hướng về phía nàng. Các em học sinh nhỏ, tuổi từ sáu đến mười, ngồi ngay ngắn trên những chiếc ghế gỗ mộc mạc, gương mặt ngây thơ và háo hức. Thư Đồng Tiểu An ngồi xuống một chiếc ghế cuối lớp, đôi mắt sáng ngời đầy tự hào dõi theo sư tỷ của mình. Thầy Trần An mỉm cười, vỗ nhẹ vào vai Linh, như một lời động viên thầm lặng, rồi ông quay sang các em học sinh.
"Các em thân mến," Thầy Trần An nói, giọng ấm áp và hiền từ, "hôm nay chúng ta sẽ có một vị khách đặc biệt, một người chị, một người bạn đã dành rất nhiều tâm huyết để chiêm nghiệm về cuộc sống, về ý nghĩa của cộng đồng chúng ta. Chắc hẳn các em đã từng nghe về những câu chuyện mà chị ấy đã kể ở quán sách của Tiên sinh Tạ Trần, đúng không nào?" Tiếng "Dạ!" đồng thanh vang lên, đầy hào hứng. "Vậy thì, hãy lắng nghe những điều chị Linh sẽ chia sẻ ngày hôm nay nhé." Ông nói xong, nhường chỗ cho Linh.
Linh đứng trước đám đông các em nhỏ, ban đầu cảm thấy một chút rụt rè. Nàng hít một hơi thật sâu, ánh mắt quét qua từng gương mặt ngây thơ, rồi nàng mỉm cười. Nụ cười ấy ấm áp như ánh nắng chiều, xua tan đi mọi khoảng cách. "Chào các em," nàng bắt đầu, giọng nói trong trẻo và truyền cảm, "chị là Linh. Chị rất vui khi được đến đây và chia sẻ với các em những điều mà chị đã học hỏi được. Các em có biết không, thế giới xung quanh chúng ta, từ những hạt cát nhỏ bé đến những ngọn núi hùng vĩ, từ một dòng suối nhỏ đến một chiếc đồng hồ cũ kỹ, hay ngay cả một cái cây cổ thụ to lớn, chúng đều có những câu chuyện của riêng mình không?"
Một em học sinh, với mái tóc tết hai bím và đôi mắt to tròn, giơ tay xung phong. "Thưa chị, vậy cái cây cổ thụ ở đầu làng kể chuyện gì ạ?" Giọng em bé trong veo, đầy vẻ tò mò.
Linh mỉm cười, cảm thấy sự rụt rè trong lòng tan biến dần. "À, cái cây cổ thụ ấy ư? Nó kể về sự kiên nhẫn, về việc đứng vững giữa bão táp phong ba, dù gió có thổi mạnh đến đâu, dù mưa có rơi tầm tã thế nào, nó vẫn không gục ngã. Nó còn kể về cách nó che chở cho những sinh linh nhỏ bé, cho những chú chim làm tổ trên cành, cho những người lữ khách dừng chân nghỉ ngơi dưới bóng mát của nó. Giống như cộng đồng của chúng ta vậy, các em ạ. Mỗi người chúng ta, dù là một em nhỏ, một người lớn, một người thợ thủ công, hay một người nông dân, đều là một phần của cộng đồng lớn. Chúng ta giống như những chiếc lá, những cành cây trên cùng một thân cây cổ thụ. Mỗi người đều có vai trò riêng, nhưng khi chúng ta cùng nhau đứng vững, cùng nhau che chở và giúp đỡ lẫn nhau, chúng ta sẽ tạo nên một sự vững chắc không gì lay chuyển nổi."
Các em nhỏ lắng nghe một cách chăm chú, đôi mắt mở to, cố gắng hình dung ra hình ảnh cái cây cổ thụ và cộng đồng mà Linh vừa nói. Một em khác giơ tay: "Vậy thì, làm sao để chúng ta có thể giúp đỡ nhau ạ, thưa chị?"
Linh nhẹ nhàng trả lời: "Giúp đỡ nhau không phải lúc nào cũng cần những việc làm lớn lao. Đôi khi, chỉ là một nụ cười, một lời hỏi thăm, một bàn tay đưa ra khi bạn mình gặp khó khăn. Hay như khi các em cùng nhau dọn dẹp lớp học, cùng nhau chia sẻ đồ chơi, cùng nhau học bài... Đó chính là cách chúng ta xây dựng nên một cộng đồng vững mạnh và ấm áp. Mọi hành động nhỏ bé của chúng ta đều có thể tạo ra những ảnh hưởng lớn, giống như một hòn đá nhỏ ném xuống hồ, tạo nên những gợn sóng lan tỏa." Linh dùng những ví dụ đơn giản từ cuộc sống hàng ngày, những câu chuyện ngắn gọn về tình bạn, sự sẻ chia để minh họa các khái niệm về "nhân quả" và "cộng đồng", giúp các em nhỏ dễ dàng tiếp thu. Nàng không dùng những từ ngữ hàn lâm, mà thay vào đó là ngôn ngữ của trái tim, của sự đồng cảm.
Thầy Trần An, đứng ở phía sau, gật đầu liên tục, ánh mắt ông lộ rõ vẻ tâm đắc. "Những lời này thật sâu sắc, tiểu thư Linh đã giúp các em hiểu rõ hơn về giá trị của sự đoàn kết và lòng nhân ái bằng những hình ảnh thật gần gũi. Thật là một phương pháp giáo dục tuyệt vời!" Ông thầm nghĩ.
Buổi chia sẻ của Linh kéo dài gần một canh giờ. Nàng kể về những câu chuyện nhỏ nhặt trong cuộc sống hàng ngày, về cách mỗi người đều là một mắt xích trong "mạng lưới nhân quả" rộng lớn, về sự trọn vẹn khi sống một cuộc đời bình thường, không cần những phép thuật thần thông hay những lời hứa hẹn về sự bất tử. Các em nhỏ lắng nghe không ngớt, đôi khi reo lên thích thú, đôi khi lại đặt những câu hỏi ngây thơ nhưng đầy trí tuệ. Một em bé gái còn chạy đến nắm lấy tay Linh, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ. Cái nắm tay nhỏ bé ấy, ấm áp và chân thành, khiến trái tim Linh như tan chảy.
Khi buổi nói chuyện kết thúc, tiếng vỗ tay rộn ràng vang lên khắp căn phòng. Linh nhìn những gương mặt rạng rỡ, những đôi mắt sáng ngời của các em nhỏ, và cảm thấy một luồng năng lượng mới, một sự tự tin và mục đích rõ ràng hơn bao giờ hết. Nàng đã vượt qua chính mình, đã tìm thấy cách để những triết lý không chỉ nằm trên giấy, mà thực sự "sống" trong lòng người. Nàng đã gieo những hạt giống đầu tiên của "Nhân Đạo" vào mảnh đất tâm hồn non nớt, và nàng tin rằng, những hạt giống ấy sẽ nảy mầm, vươn mình, và một ngày nào đó sẽ tạo nên một khu rừng tri thức và lòng nhân ái.
Tạm biệt các em nhỏ và Thầy Trần An, Linh và Tiểu An quay trở về quán sách. Trên đường đi, Linh cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể, một sự thanh thản mà nàng chưa từng trải qua. Nàng hiểu rằng, đây chính là con đường của mình, con đường của một người truyền bá triết lý trong kỷ nguyên mới, nơi giá trị con người được đề cao hơn mọi phép tắc thần thông. Tạ Trần, ngồi trong quán sách, vẫn trầm tĩnh như thường lệ, nhưng ánh mắt hắn khi nhìn thấy Linh trở về lại ánh lên một tia sáng ấm áp. Hắn biết, hạt giống đã được gieo, và Linh đang dần định hình vai trò của mình không chỉ là một học trò mà còn là một nhà giáo dục, một người truyền bá triết lý "Nhân Đạo" cho thế hệ tương lai. Trường Học Phàm Nhân và những buổi chia sẻ như của Linh có thể là nền tảng cho một hệ thống giáo dục mới, nơi tri thức và nhân tính là cốt lõi, thay thế cho sự ám ảnh về tu tiên. Sự chấp thuận và mãn nguyện của Tạ Trần cho thấy hắn đã tìm thấy người kế thừa tinh thần, người sẽ tiếp tục con đường "Vô Vi Chi Đạo" của hắn một cách gián tiếp, thông qua việc gieo mầm tri thức và nhân tính vào xã hội. Tiếng "tíc tắc" đều đặn của chiếc đồng hồ cơ khí bên góc phòng vẫn vang lên, như một lời nhắc nhở về sự luân hồi của vạn vật, về sự trôi chảy không ngừng của thời gian. Các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, và Linh, với ngòi bút và lời nói của mình, đã đặt những viên gạch đầu tiên cho một con đường mới, con đường của sự trọn vẹn trong "Bình Thường Vĩnh Cửu".
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.