Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1367: Lời Kể Từ Trái Tim: Linh Thổi Hồn Vào Triết Lý Nhân Gian

Tiếng "tíc tắc" của chiếc đồng hồ vang vọng trong không gian quán sách, đều đặn và mạnh mẽ, như nhịp đập của một trái tim mới, của một kỷ nguyên mới đang dần hình thành trong dòng chảy vô thường của nhân gian. Linh ngước nhìn Tạ Trần, ánh mắt rực sáng niềm tin, hiểu rằng hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải bằng cách vươn tới những đỉnh cao hư ảo, mà bằng cách đào sâu vào chính bản chất của con người, sẽ mãi tiếp diễn qua sự luân hồi của vạn vật, qua các thế hệ kế tiếp.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng đầu ngày vàng nhạt, mong manh như sợi tơ vương qua khung cửa sổ quán sách, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn gỗ đã cũ. Không gian nơi đây vẫn giữ vẻ trầm mặc cố hữu, mùi giấy cũ và mực in thoảng nhẹ, hòa quyện với hương trà thanh khiết mà Tạ Trần vừa pha. Linh và Tiểu An ngồi đối diện nhau bên chiếc bàn gỗ lim bóng loáng, trên tay là những quyển sách đã ngả màu thời gian. Tiểu An miệt mài với từng dòng chữ, thỉnh thoảng lại đưa tay gãi đầu, vẻ mặt lấm lét như vừa gặp phải một câu đố hóc búa. Trong khi đó, Linh lại có vẻ trầm tư hơn, nàng không đọc, chỉ lật giở trang sách một cách vô thức, ánh mắt xa xăm. Nàng thỉnh thoảng lại liếc nhìn Tạ Trần đang ngồi ở một góc khuất, tay cầm chén trà, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vạn điều.

Kể từ câu chuyện dòng suối và rồi đến chiếc đồng hồ cơ khí ngày hôm qua, tâm trí Linh chưa lúc nào ngơi nghỉ. Nàng đã lĩnh hội được sâu sắc hơn về "Vô Vi Chi Đạo" của Tạ Trần, không chỉ là sự buông bỏ cố chấp mà còn là khả năng nhìn thấu bản chất, kết nối nhân tâm để hóa giải những khúc mắc tưởng chừng không lời giải. Trí tuệ phàm trần, sự kiên cường và lòng nhân ái – những điều Tạ Trần vẫn luôn nhấn mạnh – đã được chứng minh qua hai sự việc cụ thể. Nhưng rồi, một câu hỏi khác lại nảy sinh, như một làn mây mỏng che phủ tâm trí non trẻ của nàng: Làm thế nào để những giá trị ấy không chỉ là của riêng một vài người, mà có thể lan tỏa, chạm đến trái tim của vạn nhân?

"Tiên sinh," Linh cất giọng nhỏ nhẹ, phá vỡ sự tĩnh lặng của buổi sớm, "con vẫn đang nghĩ về câu chuyện dòng suối và chiếc đồng hồ. Con hiểu rằng trí tuệ và lòng nhân ái có thể giải quyết nhiều vấn đề, nhưng làm sao để mọi người cùng hiểu và tin vào điều đó?"

Tạ Trần đặt chén trà xuống bàn, tiếng gốm sứ chạm nhẹ vào nhau trong trẻo đến lạ. Anh ngước mắt nhìn Linh, đôi mắt tinh anh như nhìn thấu tận đáy lòng nàng. "Đó là một câu hỏi hay, Linh," anh đáp, giọng trầm ấm như tiếng gió xao động lá cây. "Đôi khi, lời nói cần có sức mạnh để chạm đến trái tim. Lý lẽ có thể thuyết phục, nhưng cảm xúc mới là thứ neo giữ niềm tin. Con người ta thường sống bằng những câu chuyện, những hồi ức, những cảm nhận cá nhân. Một câu chuyện được kể đúng lúc, đúng người, có thể mạnh hơn vạn lời thuyết giáo khô khan."

Anh khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. "Con thấy đấy, những bài học ta rút ra từ cuộc sống, từ những sự việc tưởng chừng nhỏ nhặt, chúng đều là những mảnh ghép của một bức tranh lớn hơn về 'Nhân Đạo'. Vấn đề không phải là buộc người khác phải tin, mà là giúp họ tự mình nhìn thấy, tự mình cảm nhận. Và đôi khi, cách hiệu quả nhất để làm điều đó, chính là thông qua những lời kể từ trái tim."

Linh gật đầu, nàng hiểu. Nàng cầm cây bút lông, từ từ mở quyển sổ tay đã sờn cũ, ghi lại những lời của Tạ Trần một cách cẩn thận. Từng nét chữ thanh mảnh hiện ra trên giấy, như khắc sâu vào tâm khảm. Tiểu An, dù đang cố gắng giải nghĩa một đoạn văn cổ, cũng ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn chăm chú lắng nghe cuộc đối thoại giữa Linh và Tạ Trần. Cậu bé dường như cũng cảm nhận được sự sâu sắc trong từng lời nói, dù chưa thể lý giải trọn vẹn. Trong khoảnh khắc ấy, không gian quán sách không chỉ là nơi chứa đựng tri thức, mà còn là nơi ươm mầm cho những tư tưởng mới, nơi thế hệ kế cận ��ang dần tìm thấy con đường của riêng mình trong kỷ nguyên 'Bình Thường Vĩnh Cửu'. Tạ Trần, với vẻ ngoài bình thản, vẫn luôn là người gieo mầm, quan sát những mầm non ấy nảy nở, tự do vươn mình đón ánh sáng nhân gian.

***

Tiếng nắng ngoài kia dần trở nên gay gắt hơn, báo hiệu buổi sáng đang chuyển mình vào giữa trưa. Không khí trong quán sách vẫn tĩnh lặng, nhưng sự yên bình ấy đột ngột bị phá vỡ bởi tiếng bước chân nặng nề và những lời than vãn vọng vào từ ngoài cửa. Một bóng người lưng còng, tóc bạc phơ, bước vào. Đó là Tiểu Lão Bà, người phụ nữ mà Tạ Trần vẫn thường đùa là "nói to nhất thị trấn". Gương mặt bà nhăn nheo, nhưng đôi mắt sáng quắc như đèn lồng, và lúc này, chúng đang ánh lên vẻ bực bội, khó chịu. Bà chống gậy lạch bạch đi vào, phía sau là Lão Nông, một người đàn ông da đen sạm vì nắng gió, tay chân chai sạn, luôn đội chiếc nón lá đã bạc màu. Vẻ mặt ông đầy mệt mỏi, cam chịu, như thể gánh nặng của cả trời đất đang đè lên đôi vai gầy guộc.

"Ôi tiên sinh Tạ Trần ơi!" Tiểu Lão B�� vừa đặt chân vào ngưỡng cửa đã cất giọng the thé, "Lại là chuyện con đường đó! Ông xem, cái thằng cha nhà bên cứ khăng khăng đó là đất của lão, không cho ai đi qua cả. Con đường mòn đó đã bao đời nay là của chung, là lối đi duy nhất ra đồng của mấy nhà chúng tôi, vậy mà giờ lão ta lại chặn lại, nói là của riêng lão. Thật là vô lý hết sức!" Bà vung tay, chiếc gậy tre chạm vào khung cửa kêu cộp một tiếng, khiến Tiểu An đang đọc sách giật mình.

Lão Nông thở dài thườn thượt, đặt chiếc nón lá xuống bàn một cách nặng nề. "Đã nói mãi rồi, đường là của chung, là mạch sống của cả xóm. Nhưng cứ nhắc đến là lại cãi nhau. Sáng nào cũng nghe tiếng cãi vã, chiều nào cũng thấy mặt nặng mày nhẹ. Chẳng biết phải làm sao nữa, tiên sinh ạ. Dân làng ai cũng khó chịu, nhưng ai cũng ngại va chạm, sợ làm lớn chuyện. Tình làng nghĩa xóm cứ thế mà rạn nứt dần, vì một con đường nhỏ bé mà thôi." Ông nói, giọng khàn khàn, ánh mắt chứa đầy sự bất lực. Ông ngồi bệt xuống chiếc ghế gỗ gần cửa, như thể mọi sức lực đã bị rút cạn.

Linh lắng nghe câu chuyện, trong lòng dấy lên một cảm giác quen thuộc. Nàng nhớ lại câu chuyện dòng suối, nhớ lại lời Tạ Trần về việc "nhân quả" trong mọi sự, về sự kết nối giữa vạn vật. Cái sự "tranh giành" con đường này, có khác gì sự "tranh giành" nguồn nước năm xưa? Cả hai đều là những vấn đề đời thường, nhỏ nhặt, nhưng lại có thể gây ra những mâu thuẫn lớn, làm tổn hại đến sự hòa hợp của cộng đồng. Nàng nhìn sang Tạ Trần, anh vẫn bình thản ngồi đó, ánh mắt vẫn giữ vẻ trầm mặc cố hữu, nhưng Linh biết, anh đang chờ đợi. Chờ đợi nàng.

Một cảm giác thôi thúc mạnh mẽ dâng lên trong lòng Linh. Nàng cảm thấy mình không thể chỉ ngồi yên lắng nghe những lời than vãn ấy nữa. Đây chính là cơ hội để nàng áp dụng những gì đã học, để thử sức mạnh của "lời nói từ trái tim" mà Tạ Trần vừa nhắc đến. Nàng hít một hơi thật sâu, gạt bỏ đi chút ngần ngại ban đầu.

"Nếu hai vị không phiền," Linh từ tốn cất tiếng, giọng nàng trong trẻo nhưng đầy kiên định, thu hút sự chú ý của Tiểu Lão Bà và Lão Nông, "liệu con có thể kể cho hai vị nghe một câu chuyện không?"

Tiểu Lão Bà cau mày, nhìn Linh với ánh mắt nghi hoặc. "Kể chuyện gì? Giờ này còn tâm trạng nào mà nghe kể chuyện chứ, con bé. Cái chuyện con đường này, không phải chỉ vài ba câu chuyện là giải quyết được đâu." Bà nói, giọng vẫn còn chút bực dọc.

Lão Nông cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt mệt mỏi pha lẫn chút ngạc nhiên. "Con bé... con muốn kể chuyện gì?"

Linh khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy tự tin. Nàng không cố gắng tranh cãi, không cố gắng thuyết phục bằng lý lẽ khô khan. Nàng biết, con đường duy nhất để chạm đến trái tim họ lúc này là thông qua cảm xúc. Nàng nhìn thẳng vào đôi mắt của hai vị khách, ánh mắt nàng sáng ngời, đầy sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn. Nàng đã sẵn sàng để trở thành một "người kể chuyện" của Nhân Gian. Tạ Trần, từ góc bàn của mình, khẽ nhếch môi. Anh biết, Linh đã tìm thấy con đường của riêng mình.

***

Trong không gian quán sách tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió xào xạc bên ngoài và tiếng "tíc tắc" đều đặn của chiếc đồng hồ. Linh đứng giữa quán, thân hình nhỏ nhắn nhưng toát lên một vẻ kiên định lạ thường. Nàng bắt đầu kể chuyện, giọng nói lúc trầm bổng, lúc tha thiết, như một dòng suối nhỏ đang len lỏi qua từng khe đá, chảy vào lòng người. Nàng không kể về con đường tranh chấp của hai vị khách, mà kể về câu chuyện của dòng suối năm xưa, câu chuyện mà Tạ Trần đã kể cho nàng nghe.

"Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ bé nằm dưới chân Thôn Vân Sơn, có một dòng suối trong lành chảy qua. Dòng suối ấy không chỉ mang đến nước uống, mà còn là linh hồn của cả ngôi làng, là nơi trẻ con nô đùa, là nơi người lớn giặt giũ, là nơi cây cối xanh tươi, mùa màng bội thu," Linh mở đầu, giọng nàng chậm rãi, rõ ràng, như đang vẽ ra một bức tranh bằng lời. "Thế rồi, một ngày nọ, dòng suối bỗng trở nên đục ngầu, cá tôm chết hết, cây cối héo úa. Nguồn nước bị ô nhiễm, dân làng rơi vào cảnh khốn cùng, bệnh tật hoành hành. Họ cãi vã, đổ lỗi cho nhau, ai cũng nghĩ rằng người khác đã làm ô uế dòng suối. Lòng người cũng vì thế mà trở nên đục ngầu, đầy nghi kỵ và oán hận."

Ánh mắt Linh quét qua Tiểu Lão Bà và Lão Nông. Ban đầu, Tiểu Lão Bà vẫn còn cau có, đôi môi mím chặt, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể cất tiếng ngắt lời. Lão Nông thì vẫn vẻ mặt mệt mỏi, nhưng đôi mắt đã bắt đầu hé mở, chăm chú lắng nghe. Linh tiếp tục, nàng không chỉ thuật lại sự kiện, mà còn thổi hồn vào từng chi tiết, khắc họa cảm xúc của dân làng năm xưa, sự tuyệt vọng khi nguồn nước bị ô nhiễm, và niềm vui vỡ òa khi họ học được cách hợp tác.

"Dân làng lúc ấy, tưởng chừng như đã không còn lối thoát. Nhưng rồi, có một người đã đứng ra, không phải bằng phép thuật hay quyền uy, mà bằng chính sự thấu hiểu và lòng nhân ái. Người ấy đã giúp dân làng nhận ra rằng, dòng suối bị ô nhiễm không phải do một ai cố ý, mà là do sự thiếu hiểu biết, do sự thờ ơ của mỗi người. Và quan trọng hơn, người ấy đã giúp họ nhìn thấy rằng, chỉ khi mọi người cùng nhau, đặt lợi ích chung lên trên hết, thì dòng suối mới có thể trong lành trở lại."

Giọng Linh lúc này trở nên mạnh mẽ hơn, đầy nhiệt huyết. "Mọi người đã cùng nhau dọn dẹp, cùng nhau bảo vệ nguồn nước. Họ đã học được cách lắng nghe nhau, tin tưởng nhau. Và rồi, điều kỳ diệu đã xảy ra. Dòng suối lại trong lành như xưa, cây cối lại đâm chồi nảy lộc, tiếng cười lại vang vọng khắp làng. Hơn cả thế, lòng người cũng được thanh lọc, những mối hiềm khích tan biến, tình làng nghĩa xóm lại càng thêm bền chặt."

Linh dừng lại một chút, để cho những lời nàng vừa nói thấm sâu vào tâm trí người nghe. Nàng nhìn thẳng vào đôi mắt của Tiểu Lão Bà, rồi sang Lão Nông, ánh mắt nàng chứa đựng một sự đồng cảm sâu sắc. "Dòng suối không chỉ là nước, nó là mạch sống. Khi mạch sống bị cản trở, không chỉ cây cối héo úa, mà lòng người cũng khô cằn. Nhưng khi mọi người cùng nhau, không phải vì lợi ích riêng, mà vì sự sống chung, dòng suối lại trong lành, và cả những con đường mòn cũng rộng mở hơn trong tim mỗi người. Bởi vì, thực chất, con đường ấy đâu chỉ là một lối đi vật chất? Nó còn là con đường giao cảm giữa những trái tim, là sợi dây kết nối tình người. Nếu con đường ấy bị bít lại bởi sự cố chấp, thì không chỉ bước chân không đi được, mà cả lòng người cũng sẽ chẳng thể tìm thấy nhau."

Nàng khéo léo liên hệ sự 'ô nhiễm' của dòng suối với sự 'ô nhiễm' trong lòng người do mâu thuẫn, và sự 'thanh lọc' của dòng suối với sự 'thanh lọc' của tâm hồn khi có sự thấu hiểu. Tiểu An ngồi yên lặng ở góc bàn, đôi mắt sáng ngời, chăm chú dõi theo từng cử chỉ, từng lời nói của Linh. Cậu bé như đang thấy lại hình ảnh dòng suối trong vắt, thấy lại những gương mặt khắc khổ của dân làng năm xưa, và cả niềm vui vỡ òa khi họ tìm lại được sự bình yên.

Tiểu Lão Bà và Lão Nông, ban đầu còn vẻ nghi ngờ, nay đã hoàn toàn bị cuốn hút. Nét cau có trên gương mặt Tiểu Lão Bà đã giãn ra, thay vào đó là vẻ đăm chiêu, suy tư. Bà lão không còn vung gậy, mà nắm chặt tay vào nhau, như thể đang cố gắng nắm giữ một điều gì đó vô hình. Lão Nông thì cúi gằm mặt xuống, chiếc nón lá đặt trên đùi, ông lặng lẽ lắng nghe, từng lời của Linh như những giọt mưa thấm dần vào mảnh đất khô cằn trong lòng ông. Họ không còn chỉ nghe một câu chuyện, họ đang nhìn thấy chính mình, chính những mâu thuẫn trong làng mình, hiện hữu rõ ràng qua lời kể sống động của Linh. Giọng kể truyền cảm của nàng, lúc trầm bổng, lúc tha thiết, đã thực sự chạm đến trái tim họ, khiến họ phải suy ngẫm về "nhân quả" của chính những hành động của mình. Tạ Trần, từ góc bàn của mình, khẽ gật đầu, ẩn chứa một nụ cười mãn nguyện. Anh biết, Linh đã không chỉ kể một câu chuyện, nàng đã gieo một hạt giống.

***

Một sự im lặng bao trùm quán sách sau lời kể của Linh, nặng trĩu nhưng không hề ngột ngạt, mà ngược lại, mang một vẻ tĩnh lặng đầy suy tư. Tiếng "tíc tắc" của chiếc đồng hồ cơ khí lúc này nghe rõ ràng hơn bao giờ hết, như nhịp đập chậm rãi của thời gian, cho phép những hạt giống triết lý Linh vừa gieo cắm kịp bén rễ trong lòng người nghe. Tiểu Lão Bà và Lão Nông nhìn nhau, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chiều tà đã bắt đầu nhuộm vàng những mái nhà cổ kính của Thị Trấn An Bình. Ánh mắt họ không còn vẻ bực bội hay mệt mỏi, mà thay vào đó là sự trầm ngâm sâu sắc, như thể đang nhìn thấy chính câu chuyện của mình, của những mâu thuẫn nhỏ nhặt nhưng dai dẳng, hiện hữu qua lời kể của Linh.

Sau một hồi lâu, chính Tiểu Lão Bà là người phá vỡ sự im lặng. Bà thở dài một tiếng, tiếng thở dài không còn vẻ oán trách mà đầy sự thấu hiểu và có chút hối hận. "Thôi rồi, con bé nói phải. Chúng tôi vì một con đường nhỏ mà suýt làm hỏng cả tình làng nghĩa xóm, làm hỏng cả cái mạch sống của cộng đồng. Cứ nghĩ rằng mình đúng, cứ chấp nhất vào những cái lợi nhỏ bé trước mắt mà quên đi cái tình, cái nghĩa đã bao đời vun đắp." Bà lắc đầu, gương mặt nhăn nheo chợt giãn ra, như vừa trút được một gánh nặng.

Lão Nông cũng gật đầu lia lịa, đôi mắt ông rưng rưng, chứa đựng sự sám hối chân thành. "Đúng vậy. Có lẽ... chúng tôi đã quên mất cái tình. Chúng tôi đã để cho lòng tham, cho sự cố chấp che mờ lý trí, khiến con đường mòn chung thành ra con đường chia rẽ. Giờ nghe con bé kể, mới thấy rõ mình sai ở đâu. Dòng su���i cũng như con đường, đều là của chung, đều cần được mọi người cùng nhau gìn giữ, cùng nhau vun đắp." Ông đứng dậy, cúi đầu thật sâu về phía Linh, vẻ mặt đầy sự biết ơn. "Cảm ơn con bé, đã khai sáng cho lão già này."

Tiểu Lão Bà cũng đứng dậy, bà không còn vẻ gắt gỏng như lúc mới đến. Bà nhìn Linh bằng ánh mắt ấm áp, đầy sự cảm kích. "Cảm ơn tiên sinh Tạ Trần đã dạy dỗ ra một đứa trẻ thông tuệ như vậy, và cảm ơn con bé Linh. Chúng tôi sẽ về, sẽ nói chuyện lại với nhà bên. Chắc chắn, mọi chuyện sẽ khác."

Họ cúi chào Tạ Trần và Linh một lần nữa, rồi lặng lẽ rời khỏi quán sách, bước chân nhẹ nhõm hơn rất nhiều so với lúc họ đến. Bầu không khí trong quán sách trở lại vẻ yên bình vốn có, nhưng giờ đây, nó mang một sự ấm áp lan tỏa, một cảm giác bình yên đến từ sự hóa giải mâu thuẫn. Linh cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng, một niềm vui thanh khiết khi nhìn thấy lời nói của mình đã thực sự chạm đến trái tim người khác, đã "phá cục" những chấp niệm cố hữu.

Tạ Trần, vẫn bình thản ngồi ở góc bàn, khẽ mỉm cười. Nụ cười của anh lúc này không chỉ là sự hài lòng, mà còn là niềm tự hào sâu sắc. Anh biết, Linh đã không chỉ sửa được chiếc đồng hồ, không chỉ giúp hóa giải mâu thuẫn nhỏ, mà nàng đã tìm thấy tiếng nói của mình, đã thực sự trở thành một "người kể chuyện của Nhân Gian". Cô bé đã không chỉ học được triết lý "Vô Vi Chi Đạo" từ anh, mà còn tự mình phát triển nó, biến những khái niệm trừu tượng thành những câu chuyện sống động, có khả năng lay động lòng người.

Anh nhìn Linh, ánh mắt anh như muốn nói: *Linh, con đã thực sự trở thành một người kể chuyện của Nhân Gian.*

Tiểu An reo mừng, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió: "Linh tỷ tỷ giỏi quá! Thật đúng là 'nhân quả' mà tiên sinh nói! Tỷ đã dùng lời kể để kết nối mọi người!"

Tạ Trần khẽ gật đầu, trong lòng anh, hình ảnh của Linh lúc này không chỉ là một cô bé thông minh, mà là một mầm non đầy hứa hẹn cho kỷ nguyên mới. Anh biết, con đường của "Nhân Đạo" sẽ không dễ dàng, sẽ còn nhiều chông gai, nhưng với những thế hệ như Linh, những người biết trân trọng giá trị con người, biết dùng trí tuệ và lòng nhân ái để hóa giải mọi chấp niệm, thì con đường ấy chắc chắn sẽ rộng mở.

Anh đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh chiều tà đang dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời. Tạ Trần thầm nghĩ, đây chính là khởi đầu của một kỷ nguyên mới, nơi con người sẽ tự mình khám phá, tự mình xây dựng, không dựa vào những điều hư ảo. Con người sẽ không 'mất người' vì cố chấp vào những điều không thể, mà sẽ tìm thấy sự trọn vẹn trong chính cuộc sống bình thường của mình. Tiếng "tíc tắc" của chiếc đồng hồ vẫn đều đặn vang vọng, như nhịp đập của một trái tim bền bỉ, của một tinh thần không ngừng nghỉ.

Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải bằng cách vươn tới những đỉnh cao hư ảo, mà bằng cách đào sâu vào chính bản chất của con người. Và Linh, với khả năng kể chuyện và truyền cảm của mình, chắc chắn sẽ là một nhân vật quan trọng trong việc giữ gìn và phát triển triết lý 'Nhân Đạo', không chỉ bằng hành động mà còn bằng những câu chuyện, định hình tư tưởng của thế hệ mới, gieo mầm những giá trị nhân văn trong kỷ nguyên 'Bình Thường Vĩnh Cửu' này.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free