Nhân gian bất tu tiên - Chương 1368: Ngòi Bút Nhân Gian: Linh Khắc Họa Tinh Hoa Cộng Đồng
Bầu không khí trong quán sách sau khi Tiểu Lão Bà và Lão Nông rời đi vẫn còn phảng phất dư âm của sự hòa giải, một niềm an yên hiếm có. Ánh chiều tà vẫn còn vương vấn nơi khung cửa sổ, nhưng giờ đây, sắc đỏ ấy không còn mang vẻ bi tráng của một kỷ nguyên suy tàn, mà như một lời hứa hẹn về một bình minh mới, một sự khởi đầu. Linh cảm thấy một dòng chảy ấm áp lan tỏa trong huyết quản, một niềm vui thanh khiết tựa sương mai, khi nàng nhận ra rằng lời nói của mình, bằng cách nào đó, đã thực sự chạm đến tận cùng trái tim những người cố chấp, đã ‘phá cục’ những chấp niệm vốn tưởng chừng khó lòng lay chuyển. Nàng ngồi im lặng, đôi tay khẽ vuốt ve trang sách vẫn còn mở, ánh mắt trong veo nhìn ra khoảng không vô định, như đang cố gắng thấu triệt thêm những tầng nghĩa sâu xa của cái gọi là ‘nhân quả’ và ‘cộng đồng’.
Tạ Trần, người vẫn an nhiên tự tại ngồi ở góc bàn như một bức tượng sống, khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy không phô trương, không ồn ào, chỉ nhẹ như gió thoảng mây bay, nhưng lại chứa đựng bao lớp ý nghĩa. Đó không chỉ là sự hài lòng trước sự trưởng thành vượt bậc của Linh, mà còn là niềm tự hào sâu sắc, một hạt giống hy vọng vừa nảy mầm trong lòng đất cằn cỗi của một kỷ nguyên đang dần chuyển mình. Hắn biết, Linh đã không chỉ đơn thuần sửa được chiếc đồng hồ cơ khí tinh xảo bằng sự tỉ mỉ và trí tuệ phàm nhân, không chỉ giúp hóa giải một mâu thuẫn dai dẳng trong thôn bằng những lời lẽ chân thành, mà nàng đã tìm thấy tiếng nói của chính mình. Nàng đã thực sự trở thành một "người kể chuyện của Nhân Gian", một người không chỉ truyền đạt câu chữ, mà còn thổi hồn vào từng triết lý, biến những khái niệm trừu tượng thành những câu chuyện sống động, có khả năng lay động tận cùng tâm khảm của con người. Cô bé ấy, nàng đã không chỉ học được cái gọi là "Vô Vi Chi Đạo" từ hắn, mà còn tự mình phát triển nó, vun đắp nó bằng chính những trải nghiệm và cảm nhận của bản thân, khiến nó trở nên gần gũi, hữu hình hơn bao giờ hết.
Tiểu An, vẫn còn đang ngây ngất trong sự thán phục, reo lên, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió đầu xuân, phá tan sự tĩnh lặng: "Linh tỷ tỷ giỏi quá! Thật đúng là 'nhân quả' mà tiên sinh nói! Tỷ đã dùng lời kể để kết nối mọi người!" Cậu bé nhìn Linh bằng ánh mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ, như thể vừa chứng kiến một phép màu. Trong tâm trí non nớt của Tiểu An, Linh tỷ tỷ không khác gì một vị tiên giáng trần, nhưng lại dùng những cách thức bình dị nhất để làm những điều phi thường.
Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt sâu thẳm của hắn ánh lên sự thấu hiểu. Trong lòng hắn, hình ảnh của Linh lúc này không chỉ là một cô bé thông minh, mà là một mầm non đầy hứa hẹn cho kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà hắn đã lặng lẽ vun đắp và chờ đợi. Hắn biết, con đường của "Nhân Đạo" sẽ không bao giờ dễ dàng, sẽ còn lắm chông gai và thử thách. Nhưng với những thế hệ như Linh, những người biết trân trọng giá trị con người, biết dùng trí tuệ và lòng nhân ái để hóa giải mọi chấp niệm, mọi mâu thuẫn, thì con đường ấy, dù gập ghềnh đến đâu, cuối cùng cũng sẽ rộng mở, dẫn lối đến một tương lai tươi sáng hơn.
Hắn đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh chiều tà cuối cùng cũng đã nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhuộm một màu tím sẫm lên bầu trời vô tận. Tạ Trần thầm nghĩ, đây chính là khởi đầu, khởi đầu của một kỷ nguyên mới, nơi con người sẽ tự mình khám phá, tự mình xây dựng, không còn phải dựa dẫm vào những điều hư ảo, những phép thuật viển vông của Thiên Đạo suy tàn. Con người sẽ không còn "mất người" vì cố chấp vào những đỉnh cao không tưởng, mà sẽ tìm thấy sự trọn vẹn, sự bình yên trong chính cuộc sống bình thường của mình, trong những giá trị nhân văn giản dị mà bền vững. Tiếng "tíc tắc" của chiếc đồng hồ cơ khí vẫn đều đặn vang vọng trong không gian tĩnh mịch của quán sách, như nhịp đập của một trái tim bền bỉ, của một tinh thần không ngừng nghỉ, một minh chứng sống động cho sự bền bỉ của trí tuệ phàm nhân.
Dòng suy tư của Tạ Trần không kéo dài quá lâu. Hắn khẽ đặt cuốn sách đang đọc dở xuống, nhìn Linh, ánh mắt dịu dàng nhưng đầy ẩn ý: "Lời nói, dù có thể lay động lòng người trong khoảnh khắc, nhưng rồi cũng sẽ tan biến vào gió bụi thời gian. Chỉ có chữ viết, mới có khả năng lưu truyền vĩnh cửu. Con đã hiểu được 'nhân quả' trong cộng đồng, đã cảm nhận được sức mạnh của sự đoàn kết và nỗi đau của sự chia rẽ. Vậy tại sao, con không thử khắc họa nó bằng ngòi bút của mình?"
Linh giật mình khỏi dòng suy nghĩ miên man, ngẩng đầu nhìn Tạ Trần. Nàng có chút bất ngờ, nhưng rồi ánh mắt nàng lại ánh lên vẻ suy tư sâu sắc. "Viết... con sợ không thể diễn đạt hết những gì tiên sinh đã dạy, những gì con đã cảm nhận. Những triết lý ấy... chúng quá sâu sắc, quá bao la, con sợ ngòi bút non nớt của mình không thể tải hết được." Nàng cầm lấy cây bút lông đặt trên bàn, khẽ vuốt ve thân bút bằng gỗ mun đen bóng, cảm nhận sự lạnh lẽo và tĩnh lặng của nó. Ngòi bút ấy, đối với nàng, dường như mang một trọng trách quá lớn. Viết ra những điều sâu xa như "ý nghĩa của cộng đồng", "nhân quả" giữa người với người... đó không phải là việc của một cô bé mười mấy tuổi.
Tạ Trần không nói thêm lời nào, chỉ khẽ gật đầu, một động tác nhỏ nhưng đầy khuyến khích. Hắn hiểu sự ngần ngại của Linh, hiểu gánh nặng mà nàng đang cảm thấy. Nhưng hắn cũng tin tưởng vào khả năng của nàng, tin rằng nàng có thể làm được, và hơn hết, tin rằng nàng cần phải làm được điều đó. Chữ viết không chỉ là công cụ để lưu giữ tri thức, mà còn là phương tiện để định hình tư tưởng, để gieo mầm những giá trị mới vào lòng người trong kỷ nguyên đang dần định hình này. Tiểu An ngồi bên cạnh, tò mò nhìn Linh, rồi lại nhìn Tạ Trần, như muốn hiểu ý nghĩa sâu xa của lời nói ấy. Cậu bé không hiểu hết, nhưng cảm nhận được tầm quan trọng của nó. "Linh tỷ tỷ sẽ viết gì ạ? Có phải là câu chuyện về dòng suối không?" cậu bé hỏi, giọng trong trẻo.
Linh khẽ lắc đầu, đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm vào cây bút lông. "Không chỉ là câu chuyện về dòng suối, Tiểu An ạ. Đó là về tất cả những câu chuyện, những con người, những mối liên kết tạo nên cái gọi là... cộng đồng." Nàng ngừng lại, hít một hơi thật sâu. Nàng cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một ngọn lửa nhỏ vừa được thắp lên trong tâm khảm. Có lẽ, nàng không cần phải diễn đạt hoàn hảo mọi triết lý, nàng chỉ cần viết ra những gì nàng đã thấy, đã nghe, đã cảm nhận, bằng chính trái tim và khối óc của mình. Đó chính là cách để "Vô Vi Chi Đạo" của Tạ Trần, những giá trị của "Nhân Đạo", được lan truyền, được khắc sâu vào tâm trí của thế hệ mai sau, không phải bằng sự ép buộc, mà bằng sự thấu hiểu và đồng cảm. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải bằng cách vươn tới những đỉnh cao hư ảo, mà bằng cách đào sâu vào chính bản chất của con người. Và Linh, với khả năng kể chuyện và truyền cảm của mình, giờ đây sẽ còn có thêm ngòi bút, chắc chắn sẽ là một nhân vật quan trọng trong việc giữ gìn và phát triển triết lý 'Nhân Đạo', không chỉ bằng hành động mà còn bằng những câu chuyện, định hình tư tưởng của thế hệ mới, gieo mầm những giá trị nhân văn trong kỷ nguyên 'Bình Thường Vĩnh Cửu' này.
***
Khi ánh hoàng hôn dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, quán sách của Tạ Trần chìm vào một không khí tĩnh lặng đến lạ thường. Ngoại trừ tiếng "tíc tắc" đều đặn của chiếc đồng hồ cơ khí và tiếng gió đêm rì rào bên ngoài, chỉ còn lại tiếng bút lông sột soạt trên giấy, đều đặn và kiên trì. Linh đã vùi mình vào bàn viết từ lúc nào không hay, xung quanh nàng là những chồng sách cổ chất cao, toát ra mùi giấy cũ và mực tàu thoang thoảng, một mùi hương đặc trưng của tri thức và thời gian. Ánh đèn lồng dịu nhẹ treo trên trần tỏa ra thứ ánh sáng vàng ấm áp, đủ để soi rõ từng nét chữ nàng viết, từng sợi tóc mai lòa xòa trên trán. Nàng không còn vẻ ngần ngại ban đầu. Giờ đây, gương mặt nàng tập trung cao độ, đôi lúc nhíu mày suy nghĩ, đôi khi lại viết liền một mạch, như thể những con chữ tuôn trào từ sâu thẳm tâm hồn nàng, không thể kìm nén.
"Cộng đồng... không phải là những cá thể riêng lẻ, mà là một dòng chảy, mỗi người là một giọt nước..." Nàng thì thầm, ngòi bút vẫn không ngừng nghỉ. Nàng gạch xóa, rồi lại viết, cố gắng tìm kiếm những từ ngữ chính xác nhất, những hình ảnh ẩn dụ sắc nét nhất để diễn tả cái khái niệm trừu tượng nhưng lại vô cùng gần gũi ấy. Đối với Linh, việc viết ra bài luận này không chỉ là một thử thách về ngôn ngữ, mà còn là một hành trình tự khám phá, một cuộc đối thoại nội tâm sâu sắc về những điều nàng đã học, đã trải nghiệm. Nàng nhớ lại câu chuyện về dòng suối, về sự chia cắt và hòa hợp, về chiếc đồng hồ tinh xảo và những chi tiết nhỏ bé tạo nên sự vận hành của cả một hệ thống. Tất cả, đều là 'nhân quả', đều là những bài học về sự gắn kết, về vai trò của mỗi cá nhân trong một tổng thể lớn hơn.
Nàng dừng lại, đưa tay vuốt nhẹ trang giấy vừa viết, những dòng chữ đen tuyền nằm gọn gàng trên nền giấy trắng ngà. Dù đã viết được một đoạn khá dài, nhưng nàng vẫn cảm thấy chưa đủ, chưa thể chạm đến cái tinh túy nhất của 'ý nghĩa cộng đồng'. Nàng chợt nhìn sang chồng sách cổ bên cạnh, ánh mắt dừng lại ở một cuốn Cổ Thư đã ngả màu thời gian, đó chính là cuốn 'Vô Vi Chi Đạo' mà Tạ Trần thường hay đọc. Nàng khẽ khàng cầm lấy cuốn sách, cảm nhận sự thô ráp của bìa giấy cũ kỹ, mùi hương đặc trưng của lịch sử phả vào khứu giác. Lật từng trang sách đã sờn cũ, nàng đọc lướt qua những đoạn văn mà nàng đã được Tạ Trần giảng giải, những triết lý về sự thuận theo tự nhiên, về việc buông bỏ chấp niệm, về sự cân bằng và hài hòa.
"Vô vi bất tranh, vạn vật tự sinh..." Nàng lẩm nhẩm một câu trong sách. "Vậy thì, cộng đồng cũng vậy chăng? Không tranh giành, không cố chấp, mọi người cùng nương tựa, cùng phát triển?" Một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu nàng như một tia chớp xé ngang màn đêm. Nàng nhận ra rằng, triết lý "Vô Vi Chi Đạo" không chỉ áp dụng cho cá nhân, mà còn có thể mở rộng ra cho cả một cộng ��ồng. Sự hòa hợp, sự đoàn kết không đến từ sự ép buộc hay những luật lệ cứng nhắc, mà đến từ sự tự nguyện, từ việc mỗi cá nhân thấu hiểu và tôn trọng vị trí của mình, hòa mình vào dòng chảy chung mà không đánh mất đi bản sắc.
Với cảm hứng mới mẻ tràn đầy, Linh lại đặt bút xuống. Ngòi bút của nàng giờ đây không còn sự gượng gạo, mà trở nên linh hoạt và mạnh mẽ hơn. Những con chữ tuôn ra, không chỉ là những lời lẽ khô khan, mà là những dòng cảm xúc, những suy tư sâu sắc được gói ghém cẩn thận. Nàng viết về sự tương trợ lẫn nhau, về những sợi dây vô hình kết nối con người với con người, về cái giá phải trả khi một cộng đồng tan rã vì những mâu thuẫn nhỏ nhen. Nàng dùng hình ảnh dòng suối để nói về sự luân chuyển, dòng máu để nói về sự sống, và bầu trời để nói về sự bao dung. Mỗi từ, mỗi câu đều được nàng chọn lọc kỹ lưỡng, không chỉ để truyền đạt ý nghĩa, mà còn để chạm đến trái tim người đọc, giống như cách nàng đã làm với Tiểu Lão Bà và Lão Nông.
Tiểu An, sau một ngày dài hiếu kỳ và thán phục, đã không thể cưỡng lại được cơn buồn ngủ. Cậu bé gục đầu xuống bàn, chìm vào giấc mộng đẹp, hơi thở đều đều, nhẹ nhàng như một chiếc lá rơi. Tạ Trần, vẫn an tĩnh ngồi ở vị trí của mình, không làm phiền Linh. Hắn lặng lẽ pha một ấm trà mới, hương trà thoang thoảng lan tỏa trong không gian, làm dịu đi cái lạnh se của đêm khuya. Hắn nhìn Linh, nhìn cách nàng vùi mình vào từng câu chữ, nhìn sự kiên trì và niềm say mê hiện rõ trên gương mặt nàng. Hắn không cần phải nói lời nào, chỉ cần sự hiện diện của hắn, sự quan sát thầm lặng ấy, đã là một nguồn động viên vô giá. Hắn biết, Linh đang không chỉ viết một bài luận, mà nàng đang đặt những viên gạch đầu tiên cho một nền móng triết lý mới, một nền móng vững chắc cho kỷ nguyên mà hắn đã hằng mơ ước – kỷ nguyên của "Bình Thường Vĩnh Cửu". Hắn tin rằng, bài luận này của Linh, một ngày nào đó, sẽ không chỉ là những dòng chữ trên giấy, mà sẽ trở thành một phần của tri thức chung, một ngọn hải đăng dẫn lối cho những thế hệ mai sau.
***
Đêm đã về khuya, gió se lạnh luồn qua khe cửa, khiến ánh đèn lồng khẽ lay động. Ngoài kia, vạn vật chìm sâu vào giấc ngủ, chỉ còn lại quán sách của Tạ Trần vẫn còn thức. Linh đặt bút xuống, hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực căng tràn một niềm mãn nguyện khó tả. Bài luận đã hoàn thành. Những dòng chữ, bằng mực tàu đen tuyền, nằm gọn gàng trên từng trang giấy trắng tinh, như những hạt ngọc được sắp đặt cẩn thận. Đó không chỉ là một bài viết, mà là toàn bộ tâm huyết, là những gì nàng đã chiêm nghiệm về 'tinh hoa cộng đồng', về mối liên kết vô hình nhưng mạnh mẽ giữa con người với con người, về cái gọi là 'nhân quả' trong đời sống xã hội. Nàng cẩn thận xếp chồng giấy đã viết sang một bên, động tác nhẹ nhàng như sợ làm vỡ đi sự thanh khiết của nó.
Tạ Trần, vẫn an tĩnh ở vị trí cũ, khẽ quay đầu nhìn nàng. Đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên một vẻ thấu hiểu, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên khóe môi. Nụ cười ấy không cần lời nói, nhưng lại chứa đựng tất cả sự tán thành, sự hài lòng và cả niềm hy vọng. Linh nhìn thấy nụ cười ấy, và nàng hiểu. Nàng hiểu rằng mình đã làm được, không chỉ là hoàn thành một bài viết, mà là đã vượt qua chính mình, đã thể hiện được những gì sâu sắc nhất trong tâm hồn.
"Xong rồi..." Linh thì thầm, giọng nàng khẽ khàng như tiếng lá rơi trong đêm. Nàng không biết mình đang nói với ai, với Tạ Trần, với Tiểu An đang say ngủ, hay với chính bản thân nàng. Nhưng lời thì thầm ấy lại chứa đựng một sự giải thoát, một sự thanh thản sau một hành trình dài đấu tranh với câu chữ và tư tưởng.
Tạ Trần không đáp lời bằng âm thanh, chỉ khẽ gật đầu. Ánh mắt hắn như muốn nói: *Linh, con đã tìm thấy con đường của mình.* Con đường của một người không chỉ sống theo những triết lý, mà còn có khả năng kiến tạo, khả năng truyền bá những triết lý ấy đến với mọi người, bằng lời nói và giờ đây, bằng cả ngòi bút. Hắn biết, bài luận này của Linh, dù chỉ là những trang giấy mỏng manh, nhưng lại mang trong mình một sức mạnh tiềm tàng, một hạt giống tư tưởng có thể nảy mầm và phát triển mạnh m��� trong kỷ nguyên Nhân Gian mới. Nó có thể trở thành một văn bản quan trọng, một trong những nền tảng triết lý cho kỷ nguyên Nhân Gian mới, nơi 'ý nghĩa của cộng đồng' được đề cao, nơi con người không còn "mất người" vì cố chấp vào những danh vọng hư ảo của tiên đạo, mà tìm thấy sự trọn vẹn trong chính cuộc sống bình thường, trong sự gắn kết với những người xung quanh.
Linh đang dần phát triển thành một nhà tư tưởng, một người truyền bá triết lý 'Nhân Đạo' không chỉ bằng lời nói mà còn bằng chữ viết, củng cố vai trò của cô trong việc định hình xã hội tương lai. Sự chấp thuận thầm lặng của Tạ Trần cho thấy hắn đã tìm thấy người kế thừa tinh thần, người sẽ tiếp tục con đường 'Vô Vi Chi Đạo' của hắn một cách gián tiếp, thông qua việc gieo mầm tri thức và đạo lý nhân sinh.
Tiếng "tíc tắc" của chiếc đồng hồ cơ khí vẫn vang vọng đều đặn, không ngừng nghỉ. Nó như một lời nhắc nhở về sự trôi chảy không ngừng của thời gian, về sự luân hồi của vạn vật, và về một kỷ nguyên mới đang dần hiện hữu, đ��ợc xây dựng không phải bằng sức mạnh thần thông, mà bằng trí tuệ, lòng nhân ái và những giá trị nhân sinh cốt lõi. Trong không gian tĩnh mịch của quán sách, Linh ngồi đó, gương mặt thanh thản, đôi mắt trong veo, ánh lên niềm hy vọng về một tương lai mà nàng, bằng ngòi bút của mình, đã góp phần kiến tạo.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.