Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1365: Câu Chuyện Về Dòng Suối: Sức Mạnh Thật Sự Của Nhân Tâm

Ánh chiều tà vàng óng như mật rót qua khung cửa sổ lớn của quán sách, vẽ nên những vệt sáng dài trên nền gạch cũ kỹ, nhuộm vàng cả không gian vốn dĩ trầm mặc. Mùi giấy cũ, mực khô và hương trà thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng mà ấm cúng, như ôm ấp lấy ba bóng người đang ngồi đối diện nhau. Linh, với đôi mắt còn lấp lánh niềm háo hức và những suy tư mới mẻ từ chuyến đi Thôn Vân Sơn, ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế gỗ, cạnh nàng là Tiểu An, thư đồng nhỏ bé, cũng đang lắng nghe với vẻ chăm chú hiếm thấy.

Tạ Trần, thư sinh gầy gò với vẻ ngoài thư thái, làn da trắng nhợt dưới ánh hoàng hôn càng thêm phần thanh thoát, chậm rãi rót thêm trà vào hai chiếc chén nhỏ. Động tác của anh ung dung, tự tại, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ điềm tĩnh của người đã thấu hiểu nhân gian. Đôi mắt sâu thẳm của anh, vốn dĩ luôn như một hồ nước không đáy chứa đựng vô vàn triết lý, giờ đây ánh lên nét ôn hòa, trìu mến khi nhìn hai đứa trẻ. Anh biết, những hạt mầm tri thức mà anh gieo đang nảy nở, và sự nảy nở ấy không chỉ dừng lại ở lý thuyết sách vở.

Linh khẽ nhấp một ngụm trà, hơi nóng lan tỏa làm dịu đi những suy nghĩ đang cuộn trào trong tâm trí cô bé. Nàng đặt chén trà xuống, ngước nhìn Tạ Trần, giọng nói vẫn còn vương vấn sự trẻ thơ nhưng đã chứa đựng một sự nghiêm túc bất ngờ: “Tiên sinh, con thấy các bác nông dân ở Thôn Vân Sơn thật sự rất kiên cường. Họ đối mặt với đất đai khô cằn, với sâu bệnh, với những biến đổi của thời tiết mà vẫn không hề nao núng, vẫn kiên trì tìm cách để mùa màng bội thu. Đó đúng là một sức mạnh phi thường, một sự 'vô vi' trong hành động mà con đã cảm nhận được. Nhưng mà... nếu có chuyện gì đó không thể chỉ dùng sức người mà giải quyết thì sao ạ? Ví dụ như... những người có phép thuật gây rối, những tu sĩ mà tiên sinh từng kể, họ có thể dùng một niệm hóa sông thành biển, một chưởng phá nát núi non. Khi đối mặt với sức mạnh như thế, liệu sự kiên cường và lòng tốt của phàm nhân có còn ý nghĩa gì không ạ?”

Câu hỏi của Linh không chỉ là sự tò mò của một đứa trẻ, mà là một vấn đề cốt lõi mà nhân gian đã phải đối mặt hàng thiên niên kỷ, một xung đột giữa lý tưởng "nhân đạo" và hiện thực khắc nghiệt của "tiên đạo". Tạ Trần mỉm cười nhẹ, ánh mắt anh hơi xa xăm, như đang lướt qua hàng ngàn trang sách ký ức. “Đúng vậy, đôi khi sức người có hạn. Phép thuật, tu vi có thể mang lại sức mạnh to lớn, có thể thay đổi cảnh vật trong chốc lát, có thể khiến người thường kinh sợ, thậm chí là thần phục. Nhưng sức mạnh không chỉ nằm ở phép thuật, mà còn ở một điều khác... một điều mà càng tu luyện cao thâm, người ta lại càng dễ ‘mất người’, dễ lãng quên, dễ coi thường. Để ta kể cho các con nghe một câu chuyện.”

Linh và Tiểu An liền ngồi thẳng lưng hơn, ánh mắt dán chặt vào Tạ Trần, không muốn bỏ lỡ một lời nào. Trong quán sách yên tĩnh, tiếng gió nhẹ thoảng qua khe cửa, làm lay động vài trang sách cũ trên giá, tạo nên một âm thanh xào xạc rất khẽ, như muốn hòa cùng giọng kể của Tạ Trần. Ánh đèn dầu đã được thắp lên, lung linh hắt bóng trên tường, tạo nên những hình thù kỳ ảo, càng khiến không gian thêm phần huyền hoặc, kích thích trí tưởng tượng của hai đứa trẻ. Tạ Trần chậm rãi kể, giọng anh trầm ấm, điềm tĩnh, như dòng suối róc rách chảy qua những phiến đá thời gian.

“Cách đây chừng hai mươi năm, khi Thiên Đạo còn chưa suy kiệt đến mức này, khi những tu sĩ vẫn còn coi mình là những kẻ cai quản thế gian, có một ngôi làng nhỏ nằm sâu trong thung lũng, tên là Lạc Thủy Thôn. Cuộc sống của dân làng nơi ấy hoàn toàn phụ thuộc vào một dòng suối nhỏ chảy từ ngọn núi Thiên Nhãn. Dòng suối ấy không chỉ cung cấp nước uống, nước tưới tiêu cho những thửa ruộng bậc thang, mà còn là linh hồn của cả ngôi làng, mang lại sự sống và bình yên. Người dân Lạc Thủy Thôn sống cuộc đời chất phác, quanh năm làm bạn với đất trời, họ hiểu rõ quy luật của dòng nước, của thời tiết, và sống m��t cuộc đời vô vi, không tranh chấp, không tham cầu. Họ tìm thấy sự trọn vẹn trong từng hạt gạo, từng giọt nước mà thiên nhiên ban tặng.”

Tạ Trần dừng lại một chút, nhấp một ngụm trà, rồi tiếp tục câu chuyện, ánh mắt anh như xuyên thấu qua bức tường thời gian, trở về với những ký ức xưa cũ. “Nhưng rồi, một ngày nọ, một tu sĩ trẻ tuổi, vừa mới xuống núi sau khi đột phá cảnh giới, tình cờ đi ngang qua Lạc Thủy Thôn. Y là một kẻ kiêu ngạo, tự cho mình là thiên tài, tin rằng phép thuật có thể thay đổi mọi thứ, có thể ‘vá trời’ theo ý muốn của mình. Thấy dòng suối Lạc Thủy chảy qua thôn, y cho rằng nó chảy quá quanh co, không hiệu quả, và nghĩ rằng mình có thể dùng sức mạnh thần thông để ‘cải tạo’ tự nhiên, làm cho dòng chảy thẳng hơn, nhanh hơn, để ‘giúp đỡ’ dân làng.”

Tiểu An nghe đến đây, đôi mắt to tròn mở lớn, có vẻ hơi bối rối. “Nhưng tu sĩ đó muốn giúp dân làng mà, tiên sinh?”

Tạ Trần khẽ lắc đầu, nụ cười ẩn chứa chút bi ai. “Ý niệm ‘giúp đỡ’ đôi khi lại là khởi nguồn của tai họa, đặc biệt khi sự giúp đỡ đó không dựa trên sự thấu hiểu, mà dựa trên sự tự phụ và sức mạnh cưỡng ép. Người tu sĩ đó nghĩ rằng mình đang làm điều tốt, nhưng lại bỏ qua quy luật tự nhiên và lòng người. Y không hiểu rằng dòng suối chảy quanh co không phải vì nó ‘chưa hoàn hảo’, mà vì đó là cách nó hòa mình vào địa hình, cách nó nuôi dưỡng từng gốc cây, từng tảng đá ven bờ. Y không biết rằng sự chậm rãi, uốn lượn ấy chính là biểu hiện của ‘vô vi’, của sự thuận theo tự nhiên. Với một niệm lực, y đã thi triển phép thuật, mở một con kênh mới, ép dòng suối chảy thẳng tắp, nhanh hơn theo ý mình. Con kênh mới đó quả thật đã rút ngắn đường chảy, nhưng lại vô tình làm cạn kiệt một nhánh suối khác, nhánh suối nhỏ vốn vẫn cung cấp nước cho một thôn xóm lân cận, tên là An Cư Thôn, nằm ở hạ nguồn.”

Sự yên bình trong quán sách dường như bị phá vỡ bởi câu chuyện căng thẳng. Linh và Tiểu An nín thở lắng nghe, cảm nhận được sự bất an đang len lỏi.

Tạ Trần tiếp tục: “Phép thuật có thể thay đổi c��nh vật, nhưng không thể thay đổi được sự tham lam hay nỗi sợ hãi trong lòng người. Khi nhánh suối của An Cư Thôn cạn kiệt, dân làng An Cư mất đi nguồn sống, họ oán hận Lạc Thủy Thôn, cho rằng Lạc Thủy Thôn đã dùng mưu kế để chiếm đoạt nước. Mâu thuẫn bùng lên. Hai thôn vốn dĩ hòa thuận bỗng trở thành thù địch. Những lời nói cay nghiệt, những ánh mắt căm hờn, rồi đến những cuộc xô xát nhỏ nổ ra. Người tu sĩ kia, sau khi ‘cải tạo’ xong, thấy dòng suối chảy nhanh hơn, liền đắc ý bỏ đi, không hề hay biết về hậu quả nhân quả mà hành động của mình đã gây ra. Y chỉ thấy sự ‘hiệu quả’ bề mặt, mà không thấy được sự ‘mất người’ sâu xa trong lòng dân làng, sự phá vỡ mối liên kết hài hòa bấy lâu nay.”

Tạ Trần thở dài một tiếng, tiếng thở dài mang theo chút suy tư về sự vô thường của thế sự. “Dân làng Lạc Thủy Thôn cũng không thể giải thích được, bởi họ cũng không hiểu vì sao nhánh suối kia lại cạn. Họ chỉ biết rằng, họ đang có đủ nước, và họ cũng không muốn mất đi nguồn nước đó. Mối hận thù cứ thế lớn dần, như một vết thương không được chữa lành, dần mục ruỗng. Những người vốn dĩ chất phác, lương thiện, vì miếng nước, vì nguồn sống mà trở nên nghi kỵ, tranh giành, thậm chí là thù ghét nhau. Đó chính là cái giá của sự can thiệp thô bạo vào quy luật tự nhiên, vào sự hài hòa của nhân gian, một sự can thiệp đến từ thứ sức mạnh mà người ta gọi là ‘phép thuật’ mà không có sự thấu hiểu về ‘nhân quả’.”

Linh trầm ngâm, đôi mắt nàng nhìn chằm chằm vào chén trà trước mặt, như đang cố gắng hình dung ra cảnh tượng hỗn loạn và đau khổ đó. Nàng đã từng thấy sự bình yên của Thôn Vân Sơn, sự hòa hợp của con người với đất đai. Giờ đây, câu chuyện của Tạ Trần vẽ ra một bức tranh hoàn toàn đối lập, một bức tranh về sự phá hoại đến từ sức mạnh mà không có trí tuệ.

“Vậy, tiên sinh đã làm gì ạ?” Tiểu An không kìm được sự tò mò, hỏi nhỏ.

Tạ Trần mỉm cười, ánh mắt anh dịu lại. “Ta khi đó cũng chỉ là một thư sinh, không có chút tu vi nào, cũng không biết phép thuật. Nhưng ta có đôi mắt đ�� quan sát, có đôi tai để lắng nghe, và một trái tim để cảm nhận. Ta đã đến cả hai thôn, lắng nghe những lời than vãn, những nỗi oán hận, những câu chuyện bị bóp méo bởi sự hiểu lầm và nỗi sợ hãi. Ta nhận ra rằng, vấn đề không nằm ở dòng suối hay ở phép thuật của tu sĩ kia, mà nằm ở sự ‘mất người’ trong lòng dân làng, sự thiếu tin tưởng và thấu hiểu lẫn nhau. Đó là một ‘nút thắt’ về nhân quả mà chỉ có ‘nhân tâm’ mới có thể gỡ bỏ.”

Bên ngoài cửa sổ, màn đêm đã hoàn toàn buông xuống, và những vì sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh trên nền trời đen thẳm, như những viên kim cương được rải trên tấm màn nhung vô tận. Ánh đèn dầu trong quán sách càng trở nên ấm áp, hắt sáng lên khuôn mặt chăm chú của Linh và Tiểu An. Mùi trà thơm lừng, quyện với mùi trầm hương thoảng nhẹ từ góc phòng, tạo nên một không gian thiền định, thích hợp cho những câu chuyện chứa đựng triết lý sâu xa.

Tạ Trần tiếp tục câu chuyện, giọng anh trở nên chậm rãi hơn, như muốn nhấn nhá từng lời, để chúng thấm sâu vào tâm trí hai đứa trẻ. “Ta không dùng bất kỳ phép thuật nào, bởi vì ta tin rằng phép thuật chỉ có thể giải quyết vấn đề bề mặt, không thể chữa lành vết thương trong lòng người. Hơn nữa, ta cũng không có phép thuật để dùng. Cái ta có, chỉ là sự quan sát tỉ mỉ, là trí tuệ để suy luận, và là lòng kiên nhẫn vô hạn. Ta dành nhiều ngày liền để đi dọc theo dòng suối, từ thượng nguồn xuống hạ nguồn, không chỉ quan sát dòng chảy hiện tại mà còn tìm hiểu dấu vết của những dòng chảy cũ, những mạch nước ngầm. Ta hỏi chuyện những người già nhất trong làng, những người đã chứng kiến bao mùa nước lên xuống, bao sự đổi thay của đất trời. Ta cố gắng thấu hiểu ‘quy luật tự nhiên’ của dòng suối, cái cách nó đã ‘vô vi’ mà nuôi dưỡng vùng đất này suốt bao đời.”

Linh gật gù, nàng hiểu rằng Tạ Trần đang muốn nói đến sự ‘thấu hiểu bản chất’ mà nàng đã học được từ Lão Nông ở Thôn Vân Sơn. Nhưng ở đây, sự thấu hiểu ấy không chỉ áp dụng cho đất đai, mà còn cho cả dòng nước và quan trọng hơn, cho cả lòng người.

“Sau khi đã hiểu rõ cặn kẽ đường đi của nước, ta bắt đầu đi lại giữa hai thôn Lạc Thủy và An Cư. Lúc đầu, họ đều nghi ngờ ta, cho rằng ta là gián điệp của thôn bên kia, hoặc là một kẻ lập dị. Nhưng ta không nản lòng. Ta kể cho họ nghe về những quy luật của nước, về việc nước chảy từ cao xuống thấp, về việc mạch nước ngầm liên kết với nhau như thế nào, về việc dòng suối không hề có ‘ý chí’ để thiên vị thôn này hay thôn kia. Ta không buộc tội ai, cũng không bênh vực ai. Ta chỉ trình bày sự thật, những sự thật mà đôi khi con người vì nỗi sợ hãi và chấp niệm mà bỏ qua. Ta cũng kể cho họ nghe về ‘nhân quả’, về việc một hành động dù vô tình hay hữu ý đều sẽ dẫn đến những hệ quả không lường, và về việc sự thù hận chỉ làm cạn kiệt cả tâm hồn lẫn nguồn sống của tất cả.”

Tạ Trần dừng lại, nhìn Linh và Tiểu An, ánh mắt anh đầy vẻ suy tư. “Điều khó khăn nhất không phải là tìm ra giải pháp kỹ thuật để dẫn nước, mà là làm sao để hai thôn tin tưởng lẫn nhau trở lại, để họ cùng nhau ‘phá cục’ của sự thù hận và nghi kỵ. Ta đã đề xuất một giải pháp: thay vì cố gắng ‘ép’ dòng suối chảy theo ý muốn, hãy thuận theo nó, và cùng nhau xây dựng một hệ thống dẫn nước đơn giản nhưng hiệu quả, dựa trên sự chia sẻ và tin tưởng lẫn nhau. Một hệ thống mà cả hai thôn đều phải cùng góp sức, cùng quản lý, và cùng hưởng lợi. Điều này đòi hỏi họ phải từ bỏ sự chấp niệm vào việc ‘độc chiếm’ nguồn nước, phải học cách ‘vô vi’ trong việc quản lý tài nguyên, nghĩa là để nó chảy tự nhiên nhưng được điều tiết một cách hài hòa.”

Tiểu An vẫn còn hơi bối rối. “Nhưng làm sao họ tin nhau được ạ, khi họ đã ghét nhau đến thế?”

“Đó chính là lúc ‘lòng tốt’ và ‘sự kiên cường’ của nhân tâm phát huy tác dụng,” Tạ Trần đáp, giọng anh trầm ấm mà mạnh mẽ. “Ta đã sống cùng họ, ăn cùng họ, làm việc cùng họ. Ta không nói suông. Ta cùng họ đào kênh, cùng họ vác đá, cùng họ tính toán đường nước. Ta không ngại khó khăn, không ngại những lời chửi rủa, những ánh mắt nghi ngờ. Dần dần, họ thấy được sự chân thành c��a ta, thấy được rằng ta không mưu cầu lợi lộc cá nhân, mà chỉ muốn họ tìm lại được sự bình yên. Ta cũng chỉ ra cho họ thấy, rằng nếu cứ tiếp tục thù hận, mùa màng sẽ thất bát, con cái sẽ đói khổ. Cuộc sống bình thường của họ sẽ bị hủy hoại bởi chính những chấp niệm trong lòng họ. Sự ‘mất người’ trong tâm hồn sẽ dẫn đến sự ‘mất người’ trong cuộc sống.”

Linh nghe đến đây, đôi mắt nàng sáng lên, dường như đã bắt đầu thấu hiểu một điều gì đó sâu sắc. “Vậy là, tiên sinh đã dùng sự kiên cường của mình, và lòng tốt của mình, để khơi gợi lòng tốt và sự tin tưởng trong lòng họ?”

“Chính xác,” Tạ Trần gật đầu. “Sức mạnh thực sự không phải là làm cho dòng nước chảy theo ý mình bằng phép thuật, mà là hiểu được quy luật của nước, và cùng nhau tìm ra cách để dòng nước ấy nuôi dưỡng tất cả, một cách bền vững và hài hòa. Đó là sự kiên cường của nhân tâm, của lòng tốt, và của trí tuệ mà phép thuật không thể nào so sánh được. Phép thuật có thể tạo ra kỳ tích, nhưng kỳ tích đó đôi khi lại là một ảo ảnh, không bền vững, và có thể dẫn đến những hệ quả nhân quả khôn lường. Còn lòng người, khi đã được hàn gắn, khi đã tìm lại được sự thấu hiểu, thì đó mới là sức mạnh vĩnh cửu, là nền móng vững chắc cho ‘Bình Thường Vĩnh Cửu’.”

Tạ Trần kết thúc câu chuyện, ánh mắt ôn hòa nhìn Linh và Tiểu An đang chìm đắm trong suy tư. Tiếng gió nhẹ vẫn thổi qua khe cửa, mùi giấy cũ và trà thơm vẫn thoang thoảng, ánh đèn dầu vẫn lung linh hắt bóng trên tường. Nhưng trong không gian ấm cúng ấy, dường như có một điều gì đó đã thay đổi trong tâm trí hai đứa trẻ. Sự yên bình này không phải là sự tĩnh lặng đơn thuần, mà là sự yên bình của một tâm hồn đang tiếp nhận và thấu hiểu những chân lý sâu sắc.

Linh nhìn Tạ Trần, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những vì sao đang lấp lánh như những câu chuyện chưa kể. Nàng cảm thấy một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về giá trị của nhân tính và trí tuệ. Nàng nhận ra rằng, dù phép thuật có thể tạo ra những kỳ công hiển hách, nhưng chính sự kiên cường, lòng tốt và trí tuệ của con người mới là thứ có thể chữa lành những vết thương, hàn gắn những rạn nứt, và xây dựng nên một cuộc sống thực sự trọn vẹn. Nàng biết, những bài học này, không chỉ nằm trong sách vở 'Vô Vi Chi Đạo', mà còn ẩn chứa trong từng câu chuyện, từng số phận của nhân gian, và đó chính là con đường mà nàng sẽ tiếp tục khám phá. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải bằng cách vươn tới những đỉnh cao hư ảo, mà bằng cách đào sâu vào chính bản chất của con người.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free