Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1364: Khao Khát Tri Thức: Từ Sách Vở Đến Cánh Đồng

Linh, với mái tóc đen dài thường được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, ngồi yên bên bệ cửa sổ quen thuộc của quán sách Tạ Trần. Thân hình cô bé gầy gò, thanh tú, ẩn trong bộ áo vải màu xanh nhạt đã sờn cũ, càng làm nổi bật vẻ mong manh nhưng cũng đầy kiên nghị. Nắng sớm tháng tư đã rải những sợi vàng nhạt qua khung cửa gỗ chạm trổ tinh xảo, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên nền nhà lát gạch cũ kỹ và trên trang sách cổ xưa mà cô bé đang cầm. Cuốn "Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo" ấy, với những trang giấy ố vàng và mùi mực cũ thoang thoảng, đã trở thành người bạn đồng hành thân thiết của Linh trong những ngày gần đây, khơi mở trong tâm hồn cô bé một mạch nguồn triết lý sâu thẳm. Tiếng lật sách khẽ khàng của Linh như hòa vào tiếng gió nhẹ lùa qua khe cửa, mang theo hương trà thoang thoảng từ chiếc ấm nhỏ trên bàn và mùi giấy cũ, mực quen thuộc của quán. Xa xa, tiếng cười nói hồn nhiên của đám trẻ con trong phố vọng lại, nhưng dường như không thể phá vỡ bầu không khí yên tĩnh, ấm cúng, đậm chất tri thức và suy tư đang bao trùm nơi đây.

Linh không đọc theo cách thông thường. Đôi mắt cô bé tuy vẫn hướng về những dòng chữ cổ xưa đầy triết lý, nhưng ánh nhìn lại xuyên thấu qua chúng, chạm đến một chân trời rộng lớn hơn nhiều. Lòng cô bé vẫn còn vương vấn những suy tư sâu sắc từ buổi tối hôm qua, khi Tạ Trần đã khẽ gật đầu, xác nhận sự thấu hiểu của cô bé về bản chất của "con người" và "vô vi" – những khái niệm tưởng chừng trừu tượng nhưng lại vô cùng gần gũi với cuộc sống. Mỗi lần đọc lại một đoạn, một nếp nhăn khẽ hiện lên trên vầng trán thanh tú của cô bé, rồi lại giãn ra, như thể cô bé đang gỡ rối một sợi tơ vò trong tâm trí mình, cố gắng kết nối những mảnh ghép tri thức lại với nhau. Cô bé đã đọc đi đọc lại cuốn sách này nhiều lần, mỗi lần lại phát hiện thêm những tầng ý nghĩa mới, những đạo lý tưởng chừng giản dị nhưng lại ẩn chứa trí tuệ uyên thâm của tiền nhân, của một kỷ nguyên đã qua và một kỷ nguyên đang dần định hình.

Tạ Trần, trong bộ áo vải bố cũ kỹ, gầy gò nhưng thanh thoát, với làn da trắng nhợt do ít tiếp xúc với nắng gió, đang chậm rãi sắp xếp lại những chồng sách trên kệ cao. Anh không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, nhưng mỗi động tác của anh đều toát lên một sự ung dung, trầm tĩnh đến lạ, như một thiền sư đang thực hiện nghi lễ của mình. Mỗi cuốn sách được anh đặt vào vị trí của nó như thể anh đang đặt một mảnh ghép vào bức tranh vạn vật, một sự tôn trọng tuyệt đối dành cho tri thức, cho mỗi trang giấy chứa đựng tâm huyết của người viết. Anh không nói gì, nhưng thỉnh thoảng, đôi mắt sâu thẳm của anh, luôn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự, lại liếc nhìn về phía Linh, một nụ cười mãn nguyện rất khẽ nở trên môi. Anh biết cô bé đang suy nghĩ, đang nỗ lực kết nối những con chữ vô tri với thế giới hữu hình, hữu sống ngoài kia. Đó là một quá trình t��� khai mở, một hành trình mà anh luôn khuyến khích, không hề can thiệp bằng quyền năng, chỉ lặng lẽ quan sát và gieo mầm tư duy.

Thư Đồng Tiểu An, với thân hình gầy gò và đôi mắt thông minh, đang cặm cụi quét dọn sàn nhà. Cậu bé đôi khi ngẩng đầu nhìn Linh, có vẻ tò mò nhưng không dám quấy rầy. Cậu biết, khi Linh chìm đắm vào sách vở, đó là lúc cô bé đang phiêu du trong thế giới của riêng mình, một thế giới mà cậu bé vẫn đang cố gắng khám phá. Cậu bé hiểu rằng Linh đang học những điều sâu xa, những điều mà cậu bé cũng mơ ước được thấu hiểu một ngày nào đó, không chỉ bằng cách đọc, mà bằng cả sự trải nghiệm.

Bất chợt, Linh khẽ đặt cuốn sách xuống, một tiếng động rất nhẹ nhưng đủ để phá vỡ sự tĩnh lặng đang bao trùm không gian quán sách. Cô bé quay đầu lại, đôi mắt sáng ngời, ánh nhìn đầy trăn trở nhưng cũng rực sáng một ý niệm mới, một khao khát cháy bỏng. Có một sự thôi thúc mạnh mẽ đang dâng trào trong lòng cô bé, một khao khát vượt thoát khỏi giới hạn của lý thuyết để chạm vào thực tiễn, để kiểm chứng những đạo lý bằng chính cuộc đời mình.

"Tiên sinh," giọng Linh trong trẻo, mang theo chút suy tư, nhưng cũng đầy sự kiên định. "Con đã đọc cuốn sách này rất nhiều lần, con hiểu những đạo lý bên trong. Con hiểu 'vô vi' là thuận theo tự nhiên, là không cưỡng cầu, là tìm thấy sự bình yên nội tại, là không chấp niệm vào những được mất, vinh nhục của cõi đời này." Cô bé dừng lại một chút, ánh mắt trở nên kiên định hơn, như thể đã hạ quyết tâm. "Nhưng con muốn biết, làm thế nào để thấy 'Vô Vi' không chỉ là những con chữ vô tri trên trang giấy đã úa màu, mà là chính cuộc sống đang diễn ra? Làm thế nào để con có thể 'thấy' nó, 'chạm' vào nó, 'cảm nhận' nó bằng cả tâm hồn, bằng cả năm giác quan, chứ không chỉ là 'hiểu' nó qua những lời văn hoa mỹ, những triết lý cao siêu?" Cô bé mong muốn một sự thấu hiểu trọn vẹn, không chỉ là kiến thức suông, mà là sự minh triết được đúc kết từ trải nghiệm thực tế.

Tạ Trần dừng tay, đặt cuốn sách cuối cùng lên kệ với một động tác nhẹ nhàng, như thể đang đặt một sinh linh vào giấc ngủ. Anh quay người lại, đối mặt với Linh, nụ cười vẫn nhẹ như làn gió thoảng, không hề phô trương. Giọng anh trầm tĩnh, từng lời như thấm vào không khí, không một chút vội vã, không một chút thúc ép. "Tri thức chân chính không chỉ nằm trong sách, Linh à. Sách là con đường, là ánh đèn soi lối, là tấm bản đồ chỉ dẫn cho kẻ bộ hành. Nhưng đích đến lại nằm ở vạn vật xung quanh con, ở chính cuộc sống này, ở những điều bình dị nhất mà con thường ngày có thể vô tình bỏ qua." Anh bước chậm rãi đến bên cửa sổ, nơi ánh nắng vẫn đang nhảy múa trên bậu cửa sổ gỗ, soi rọi những hạt bụi li ti trong không khí như những tinh tú nhỏ bé. "Ngươi nhìn ra ngoài kia xem. Đất đai nuôi dưỡng vạn vật, cây cối đâm chồi nảy lộc không cần ai thúc giục, dòng suối chảy không ngừng nghỉ từ nguồn ra biển cả, không hề cưỡng cầu hay vướng bận bởi điều gì. Ngươi có thấy sự 'vô vi' của nó không? Sự vận hành tự nhiên, không một chút cưỡng cầu, không một chút chấp niệm, nhưng lại tạo nên sự sống muôn màu vạn trạng, nuôi dưỡng bao nhiêu sinh linh, bao nhiêu số phận qua bao đời, bằng một quy luật vô thường nhưng đầy trí tuệ."

Linh khẽ chớp mắt, đôi môi hé mở, như muốn nói điều gì đó, nhưng rồi lại im lặng lắng nghe, tâm trí cô bé đang cố gắng hình dung ra những điều Tạ Trần vừa nói. Cô bé đã nghe Tạ Trần nói về điều này nhiều lần, nhưng hôm nay, với câu hỏi của chính mình, những lời đó lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác, sâu sắc hơn, cụ thể hơn, như thể chúng đang nói trực tiếp vào tâm hồn cô bé. Cô bé cảm thấy như một cánh cửa mới đang dần hé mở trong tâm trí mình, dẫn đến một kho tàng tri thức vô hạn. "Ý tiên sinh là, con phải tự mình đi tìm, tự mình cảm nhận, tự mình trải nghiệm để thực sự thấu hiểu những đạo lý ấy?"

Tạ Trần gật đầu, ánh mắt anh tràn đầy sự tin tưởng. "Con người, dù có trí tuệ đến mấy, dù có đọc vạn cuốn sách thánh hiền, cũng chỉ là một phần nhỏ bé của thiên địa, một giọt nước giữa đại dương bao la. Muốn hiểu thiên địa, muốn hiểu 'vô vi', không thể chỉ ngồi trong thư phòng mà nghiền ngẫm những con chữ đã khô héo, những lý thuyết đã được đúc kết. Phải bước ra ngoài, phải quan sát bằng đôi mắt tinh tường, phải trải nghiệm bằng cả năm giác quan, bằng cả tâm hồn mình. Mỗi hạt cát li ti dưới chân, mỗi ngọn cỏ dại ven đường, mỗi giọt sương mai đọng trên lá, mỗi tiếng chim hót gọi bình minh đều ẩn chứa những đạo lý thâm sâu, những chân lý vĩnh cửu, nếu con biết cách nhìn, biết cách lắng nghe, biết cách cảm nhận bằng một tâm hồn rộng mở và không định kiến." Anh khẽ khàng vuốt ve cuốn sách trên tay. "Sách là cái bóng của tri thức, là dấu chân của người đã đi qua, nhưng cuộc sống mới là hiện thực của nó, là con đường mà con phải tự mình bước đi và khám phá."

Linh trầm ngâm, những lời của Tạ Trần như những hạt giống tri thức đang gieo vào mảnh đất tâm hồn cô bé. Cô bé hiểu ý Tạ Trần. Tri thức trong sách là nền tảng, là kim chỉ nam, nhưng cuộc sống mới là giáo đường thực sự, là nơi kiểm chứng và tôi luyện mọi lý thuyết. Cô bé muốn vượt qua rào cản của lý thuyết để chạm đến chiều sâu của tri thức thực tiễn, không phải bằng cách tu luyện phép thuật, mà bằng cách hòa mình vào dòng chảy của nhân gian. Cô bé muốn kiểm chứng những gì mình đã đọc, đã suy ngẫm, bằng chính đôi mắt và tâm hồn của mình, bằng những trải nghiệm sống động, chân thực nhất. Một ngọn lửa khao khát tri thức, không phải tri thức hàn lâm khô khan mà là tri thức sống động, cháy bùng lên trong lòng cô bé, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, thúc giục cô bé phải hành động. Cô bé cảm thấy mình cần phải hòa mình vào dòng chảy của cuộc sống, để những lý thuyết trừu tượng trở thành những nhận thức cụ thể, sâu sắc, những phần không thể thiếu trong con người mình.

"Con muốn đi." Linh nói, giọng cô bé giờ đây đầy quyết tâm, không chút do dự, ánh mắt sáng ngời như vì sao đêm. "Con muốn đi ra ngoài, đến những nơi mà cuộc sống đang diễn ra một cách chân thực nhất. Con muốn nhìn xem đất đai nuôi dưỡng vạn vật như thế nào, muốn thấy cây cối đâm chồi nảy lộc ra sao mà không cần tiên pháp, muốn lắng nghe dòng suối hát khúc ca của nó không ngừng nghỉ. Con muốn tự mình tìm kiếm những biểu hiện của 'vô vi' trong từng khoảnh khắc bình dị của cuộc đời, trong từng hơi thở của nhân gian." Cô bé quay sang Tiểu An, người đang chăm chú lắng nghe câu chuyện của hai người, đôi mắt toát lên vẻ thông minh và hiếu kỳ. "Tiểu An, ngươi có muốn đi cùng ta không? Ngươi có muốn cùng ta khám phá thế giới này, không phải bằng pháp thuật hay tiên khí, mà bằng chính đôi mắt và khối óc, bằng cả trái tim của chúng ta?"

Tiểu An gật đầu lia lịa, đôi mắt cậu bé sáng rỡ, không giấu nổi sự phấn khích. "Có ạ! Con cũng muốn đi xem! Con muốn xem 'vô vi' là như thế nào, không chỉ qua lời tiên sinh và Linh tỷ tỷ, mà bằng chính đôi mắt con! Con muốn thấy những gì sách vở không thể nói hết, những điều mà chúng ta chỉ có thể cảm nhận bằng cách sống!" Cậu bé đã sẵn sàng cho một cuộc phiêu lưu, dù chỉ là một cuộc phiêu lưu bình dị trong thế giới phàm trần, nhưng lại hứa hẹn bao điều kỳ diệu.

Tạ Trần nhìn hai đứa trẻ, nụ cười trên môi anh càng thêm mãn nguyện. Anh biết, những hạt mầm đã được gieo, và giờ đây, chúng đang tự mình vươn lên, tìm kiếm ánh sáng của tri thức thực tiễn. Đó chính là con đường của 'Nhân Đạo', con đường mà anh hằng mong muốn: một con đường nơi con người tự thân khai mở trí tuệ, tự thân tìm kiếm chân lý, không dựa vào bất kỳ quyền năng siêu nhiên nào, mà dựa vào chính sức mạnh của nhân tính và sự thấu hiểu. Anh không nói thêm lời nào, chỉ khẽ phất tay, ngầm đồng ý cho chuyến hành trình khám phá của hai đứa trẻ. Anh tin rằng, chính những trải nghiệm này sẽ giúp Linh và Tiểu An kết nối các khái niệm triết học trừu tượng với những hiện thực cụ thể, hữu hình của cuộc sống hàng ngày, vượt qua rào cản của lý thuyết để chạm đến chiều sâu của tri thức thực tiễn, và từ đó, tự mình định hình nên ý nghĩa của "Bình Thường Vĩnh Cửu".

***

Theo sự gợi ý tinh tế của Tạ Trần, và cũng là theo tiếng gọi từ sâu thẳm trong tâm hồn mình, Linh và Tiểu An đã quyết định đến Thôn Vân Sơn. Đó là một ngôi làng nhỏ nằm cách Thị Trấn An Bình không xa, ẩn mình giữa những đồi cây xanh mướt, nổi tiếng với những cánh đồng lúa trù phú và những người nông dân chất phác, cần cù, quanh năm gắn bó với đất đai. Con đường đất dẫn vào làng uốn lượn giữa những hàng cây cổ thụ xanh um, tán lá xòe rộng như những chi��c ô khổng lồ che mát cả một đoạn đường dài, thỉnh thoảng lại có những bụi hoa dại nở rộ, khoe sắc trong nắng. Thi thoảng, một làn gió nhẹ thoảng qua, mang theo mùi đất ẩm sau những cơn mưa đêm, hòa quyện với mùi cỏ cây hoang dại và hương hoa dại ven đường, tạo nên một bản giao hưởng của thiên nhiên, một bức tranh sống động của nhân gian.

Tiếng chim hót líu lo từ sâu trong tán lá, tiếng suối chảy róc rách đâu đó phía xa, tiếng gà gáy thưa thớt từ những ngôi nhà mái ngói đỏ tươi ẩn mình dưới những rặng tre xanh ngát, và cả tiếng trẻ con nô đùa rộn ràng vọng lại từ một khoảng sân nhỏ, tất cả tạo nên một bức tranh yên bình, thanh tĩnh, gần gũi với thiên nhiên đến lạ. Không khí trong lành, mát rượi, khác hẳn với sự ồn ào náo nhiệt của phố thị, nơi những lo toan mưu sinh đôi khi lấn át cả vẻ đẹp của cuộc sống.

Nắng trưa đã lên cao, nhưng không quá gay gắt, chỉ đủ để làm ấm không khí và khiến những giọt sương còn vương trên lá cây lấp lánh như những viên ngọc trai quý giá. Linh và Tiểu An bước đi chậm rãi, đôi mắt không ngừng quan sát mọi thứ xung quanh, mỗi bước chân đều mang theo sự háo hức khám phá. Linh cảm nhận rõ ràng sự tĩnh lặng của những cánh đồng đang vào mùa gieo cấy, nơi những mầm xanh non tơ đang hé mình đón ánh sáng mặt trời, vươn lên mạnh mẽ, đầy sức sống. Cảm giác đất dưới chân khi đi bộ, sự mềm mại của những thảm cỏ dại ven đường, mùi bùn non thoang thoảng từ những ruộng lúa vừa được cày xới, tất cả đều là những điều mà cô bé ít khi được trải nghiệm sâu sắc khi chỉ quanh quẩn trong quán sách. Cô bé hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự sống đang chảy tràn trong từng tế bào của mình, một sự sống không cần đến tiên khí hay pháp thuật, mà thuần túy là của nhân gian, của những điều bình dị nhất.

Họ đi sâu vào trong làng, qua những con đường mòn quen thuộc và những lối nhỏ rợp bóng cây, và chẳng mấy chốc đã nhìn thấy một bóng người quen thuộc trên cánh đồng. Đó là Lão Nông, với làn da đen sạm vì nắng gió, đã chai sạn theo năm tháng lao động vất vả, minh chứng cho sự gắn bó bền bỉ với đất đai. Mái tóc bạc phơ của ông được che kín dưới chiếc nón lá đã sờn cũ, thể hiện sự mộc mạc và giản dị, không chút phô trương. Ông đang cặm cụi làm việc trên một mảnh ruộng nhỏ, nơi đất đai có vẻ cằn cỗi hơn những khu vực xung quanh, và những loại cỏ dại cứng đầu đang vươn mình tranh giành dinh dưỡng với mầm cây non. Đôi bàn tay chai sạn của ông thoăn thoắt nhưng không hề vội vã, mỗi động tác đều dứt khoát và đầy kinh nghiệm, như thể ông đang thực hiện một nghi lễ thiêng liêng với đất mẹ, một sự giao cảm sâu sắc giữa con người và tự nhiên.

Tiểu An, vốn là một đứa trẻ hiếu động và tò mò, nhanh chóng chạy đến gần. "Lão Nông ơi, đất này có vẻ khó làm quá ạ?" cậu bé hỏi, ánh mắt đầy ngạc nhiên nhìn những luống đất khô cằn, có vẻ không thuận lợi để gieo trồng. "Con thấy đất ở đây cứng hơn những chỗ khác, và cỏ dại cũng nhiều hơn nữa. Chắc phải tốn nhiều công sức lắm ạ?"

Lão Nông ngẩng đầu lên, nụ cười hiền lành và đầy bao dung nở trên khuôn mặt đầy nếp nhăn, những vết chân chim hằn sâu nơi khóe mắt, thể hiện sự từng trải của một đời người. Ông khẽ khàng lau mồ hôi trên trán bằng mu bàn tay đã sạm đen, rồi nhìn hai đứa trẻ với ánh mắt ấm áp. "À, là Tiểu An với Linh đấy à? Hai đứa lại ra đây chơi à? Nắng trưa gay gắt, đừng để say nắng nhé." Giọng ông chậm rãi, bình thản, như thể ông đang nói về một người bạn cũ, một tri kỷ thấu hiểu. "Đất này... ừm, nó có cái khó của nó đấy." Ông không vội vã trả lời, mà dùng tay cảm nhận từng nắm đất, bóp nhẹ, rồi lại thả ra, như thể đang trò chuyện với chính mảnh đất ấy, lắng nghe những gì nó muốn nói. "Đất cũng như người, có lúc khỏe lúc yếu. Có lúc màu mỡ phì nhiêu, cho ra hạt gạo vàng óng, có lúc lại khô cằn sỏi đá, cần sự chăm sóc đặc biệt. Không thể cứ thế mà ép buộc nó phải cho ra sản lượng tốt được, không thể cưỡng cầu nó phải giống như những mảnh đất màu mỡ khác. Mỗi mảnh đất có một số phận, một tính cách riêng, và người làm nông phải biết cách thấu hiểu nó."

Linh đứng yên lặng quan sát, từng lời của Lão Nông như thấm vào tâm trí cô bé. Cô bé thấy Lão Nông không hề tỏ ra bực bội hay nản lòng trước mảnh đất khó nhằn này. Thay vào đó, ông chậm rãi quan sát, dùng tay cảm nhận đất, rồi kiên nhẫn xử lý từng chút một, không một chút vội vã. Ông không dùng sức mạnh thô bạo để nhổ phăng những cây cỏ dại, mà nhẹ nhàng cạy gốc, cố gắng không làm tổn thương cấu trúc đất, không phá vỡ sự cân bằng tự nhiên vốn có của nó. Ông không vội vàng gieo hạt, mà cẩn thận bón thêm phân hữu cơ được ủ từ rơm rạ và lá cây mục, vun xới từng luống một, như thể đang vỗ về, an ủi mảnh đất, khuyến khích nó phục hồi sức sống một cách tự nhiên nhất.

"Phải biết nương theo nó, tìm cách giúp nó, chứ không thể ép buộc." Lão Nông tiếp lời, ánh mắt ông nhìn mảnh đất đầy vẻ thấu hiểu và trân trọng. "Nếu đất yếu, ta phải bồi đắp cho nó, phải cho nó ăn, cho nó nghỉ ngơi, để nó có thời gian hồi phục. Nếu nó có cỏ dại, ta phải kiên nhẫn nhổ đi từng chút một, để gốc rễ của cây trồng không bị tổn thương, để chúng có đủ không gian và dinh dưỡng mà phát triển. Mọi thứ đều có quy luật của nó. Cưỡng cầu chỉ làm hỏng việc, chỉ làm tổn thương đến sự cân bằng vốn có. Thuận theo tự nhiên, nhưng cũng phải biết cách 'giúp' tự nhiên, biết cách hòa mình vào dòng chảy của nó mà không làm thay đổi bản chất, không gây ra sự mất mát."

Linh lắng nghe từng lời của Lão Nông, và một tia sáng bừng lên trong tâm trí cô bé, như một bông hoa sen vừa nở rộ trong hồ nước tĩnh lặng, xua tan đi màn sương mù của những khái niệm trừu tượng. Cô bé thầm nhủ: "Đây chính là 'vô vi' ư? Không phải không làm gì, không phải là buông xuôi mặc kệ số phận hay sự lười biếng. Mà là làm đúng lúc, thuận theo tự nhiên, không cưỡng cầu, không chấp niệm vào kết quả. Không phải là sự lười biếng, mà là một sự 'làm' đầy trí tuệ, đầy sự thấu hiểu sâu sắc về vạn vật, về quy luật vô thường của cuộc đời." Cô bé chợt nhớ lại những dòng chữ trong "Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo" về sự vận hành của thiên địa, về đạo lý của nước, của gió, của cỏ cây. Tất cả đều vận hành theo một quy luật tự nhiên, không một chút cưỡng cầu, nhưng lại tạo n��n sự sống và sự biến đổi không ngừng, một sự biến đổi vô thường nhưng hài hòa, không hề có sự mất người trong quá trình đó.

Lão Nông đã không dùng bất kỳ sức mạnh siêu nhiên nào, không có một chút tiên khí hay pháp thuật nào được vận dụng. Ông chỉ dùng trí tuệ, kinh nghiệm được đúc kết từ bao đời, và sự kiên nhẫn vô bờ bến của một phàm nhân. Ông không cố gắng thay đổi bản chất của mảnh đất cằn cỗi bằng sức mạnh, mà ông tìm cách bồi đắp, hỗ trợ để nó có thể phát huy tiềm năng của mình một cách tự nhiên nhất, theo cách riêng của nó. Đó không phải là sự không làm gì, mà là một sự "làm" đầy trí tuệ, một sự "làm" trong sự thấu hiểu và tôn trọng quy luật tự nhiên. Linh cảm thấy như một bức màn che phủ đã được vén lên, cho phép cô bé nhìn thấy một khía cạnh mới mẻ và sâu sắc hơn về "vô vi" mà sách vở chưa thể diễn tả trọn vẹn, một sự "phá cục" của những suy nghĩ cũ kỹ. Cô bé nhận ra rằng, tri thức thực sự không chỉ nằm trong những con chữ khô khan, mà nó ẩn chứa trong mỗi hành động, mỗi sự vật, mỗi quy luật vận hành của cuộc sống bình dị này. Và để hiểu được nó, cần phải có sự quan sát tinh tế, sự trải nghiệm thực tế và một tâm hồn rộng mở, không định kiến, không chấp niệm. Cô bé đã thấy một phần của "Bình Thường Vĩnh Cửu" đang hiện hữu ngay trước mắt mình, trong sự kiên nhẫn và trí tuệ của Lão Nông, một phàm nhân sống trọn vẹn với "nhân quả" của mình.

***

Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm vàng cả Thị Trấn An Bình một sắc màu dịu mát, lãng đãng đến nao lòng. Ánh nắng chiều cuối ngày rải rác qua những tán cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi, tạo nên những bóng đổ dài trên con đường lát đá cổ kính. Không khí se lạnh dần, mang theo hơi sương mỏng manh của buổi chiều tà. Tiếng chuông gió treo ở hiên quán sách khẽ leng keng trong làn gió nhẹ, âm thanh trong trẻo như tiếng cười của trẻ thơ, hòa cùng tiếng xe ngựa chạy qua đường xa xa, tạo nên một bản hòa tấu êm đềm của buổi chiều tà nhân gian, một khúc ca bình dị nhưng đầy sức sống. Mùi hương trầm nhẹ nhàng phảng phất từ bàn thờ nhỏ trong góc quán, quyện với mùi sách cũ quen thuộc và hương trà thoang thoảng, mang đến một cảm giác thư thái và bình yên đến lạ.

Linh và Tiểu An trở về quán sách khi bầu trời đã chuyển sang sắc tím hồng, những đám mây ngũ sắc trôi lững lờ trên nền trời bao la, báo hiệu một đêm tĩnh mịch sắp đến. Cả hai đứa trẻ đều có vẻ mệt mỏi sau chuyến đi bộ dài, đôi má ửng hồng vì nắng gió, nhưng đôi mắt của Linh lại sáng rỡ một cách lạ thường, như thể cô bé vừa tìm thấy một kho báu vô giá, một chân lý vĩ đại đã được ẩn giấu trong những điều giản dị nhất của cuộc sống phàm nhân. Tiểu An thì vẫn còn luyên thuyên kể về những con gà mải miết bới đất tìm sâu, những chú chó trung thành chạy theo Lão Nông trên cánh đồng mà cậu bé đã thấy ở Thôn Vân Sơn, nhưng Linh thì lại trầm tĩnh hơn hẳn, những suy tư sâu sắc vẫn còn lấp lánh trong ánh mắt, như những ngôi sao nhỏ vừa được thắp sáng.

Cô bé nhẹ nhàng ngồi xuống chiếc ghế gỗ cũ đối diện Tạ Trần, người đang nhâm nhi chén trà chiều, đôi mắt khép hờ như đang nhập định vào cõi vô vi. Khuôn m��t Tạ Trần vẫn thanh tú, với làn da trắng nhợt và vẻ gầy gò của một thư sinh. Đôi mắt sâu thẳm của anh, luôn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự, giờ đây lại mở ra, nhìn Linh với một ánh mắt khuyến khích và đầy sự thấu hiểu, như thể anh đã biết trước những gì cô bé muốn nói.

"Tiên sinh," Linh bắt đầu, giọng cô bé chứa đựng sự phấn khích và một chút hưng phấn trí tuệ, như thể một dòng suối tri thức vừa vỡ bờ trong tâm hồn. "Con đã hiểu ra rồi. 'Vô Vi' không phải là không làm gì, không phải là buông xuôi mặc kệ mọi thứ như con vẫn nghĩ lúc đầu, cũng không phải là một sự lười biếng hay trốn tránh trách nhiệm. Nó không phải là một sự thụ động." Cô bé hít một hơi thật sâu, ánh mắt vẫn rạng rỡ. "Con đã thấy Lão Nông làm việc trên cánh đồng... Đất đai khô cằn, cỏ dại mọc đầy, nhưng ông ấy không bỏ cuộc, không hề than vãn hay tìm cách cưỡng cầu bằng sức mạnh. Ông ấy không có chấp niệm phải thay đổi hoàn toàn bản chất của mảnh đất."

Tạ Trần khẽ gật đầu, một nụ cười mãn nguyện rất nhẹ nhàng nở trên môi anh, như một đóa hoa sen vừa hé nụ. Anh không ngắt lời Linh, để cô bé tự mình diễn đạt trọn vẹn những gì đã cảm nhận và thấu hiểu. Anh biết, đây là khoảnh khắc quan trọng trong hành trình khai mở trí tuệ của cô bé, một bước ngoặt trong việc từ bỏ "tiên đạo" để thấu hiểu "nhân đạo".

"Ông ấy quan sát mảnh đất, dùng tay cảm nhận nó, như thể đang trò chuyện với một sinh linh vậy, lắng nghe tiếng nói của đất mẹ. Ông ấy hiểu rằng đất có lúc khỏe lúc yếu, như lời ông ấy nói. Ông ấy không cố gắng ép buộc nó phải trở nên màu mỡ ngay lập tức bằng pháp thuật hay sức mạnh, mà ông kiên nhẫn bồi đắp, vun xới, nhổ cỏ dại từng chút một, một cách nhẹ nhàng, cẩn trọng, không làm tổn thương. Ông ấy thuận theo quy luật của đất, của cây trồng, của thời tiết, của vạn vật. Ông ấy không chống lại tự nhiên, mà hòa mình vào nó, 'giúp' tự nhiên phát triển theo cách tốt nhất của nó, theo dòng chảy vô thường của tạo hóa, để sống một đời bình thường nhưng đầy ý nghĩa."

Linh dừng lại một chút, đôi mắt cô bé rạng rỡ hơn bao giờ hết, như hai vì sao nhỏ lấp lánh trong đêm. "Con hiểu rồi, tiên sinh. 'Vô Vi' chính là hiểu rõ bản chất của sự vật, của quy luật vận hành của thiên địa, để hành động một cách tự nhiên và hiệu quả nhất, không có chấp niệm, không có cưỡng cầu. Không phải không làm, mà là làm đúng lúc, đúng cách, không phí phạm công sức, không làm trái ý trời đất, không gây ra sự mất người. Như cách Lão Nông chăm sóc đất vậy, đó là một sự 'làm' đầy trí tuệ và sự thấu hiểu sâu sắc, một sự 'phá cục' của những suy nghĩ cũ kỹ về sự can thiệp của con người vào tự nhiên."

Tạ Trần khẽ gật đầu, nụ cười trên môi anh càng thêm sâu sắc, ánh mắt anh nhìn Linh đầy vẻ trìu mến và tự hào. "Ngươi đã thấy được rồi." Anh chỉ nói ngắn gọn ba từ ấy, nhưng ba từ đó chứa đựng tất cả sự đồng tình, sự tán thưởng và sự xác nhận cho những gì Linh vừa nói. Đó không chỉ là câu trả lời, mà còn là sự xác nhận cho một chân lý mà anh đã theo đuổi suốt cuộc đời mình, một chân lý về "Bình Thường Vĩnh C���u" và ý nghĩa của việc "sống".

Linh cảm thấy một sự bình yên lan tỏa trong tâm hồn, một sự thấu hiểu rõ ràng hơn về ý nghĩa của "vô vi" và về bản chất của "con người" mà cô bé đã suy ngẫm từ hôm qua. Sự bình yên này không đến từ sức mạnh hay quyền năng, từ những thứ có thể mất đi, mà là sự bình yên đến từ sự thấu hiểu nội tại, từ sự hòa hợp với quy luật của vạn vật, từ việc không còn chấp niệm vào những điều phù du, vào khát khao thành tiên.

"Con muốn học hỏi thêm nhiều điều như vậy, tiên sinh," Linh nói tiếp, giọng cô bé giờ đây đầy khát khao và quyết tâm, như một dòng chảy không ngừng nghỉ, một khát vọng khám phá không biên giới. "Không chỉ từ sách vở, những con chữ đã được người khác viết ra, mà còn từ mọi người, mọi vật xung quanh con, từ chính cuộc sống đang diễn ra từng ngày, từng giờ. Con muốn đi đến những cánh đồng mênh mông, đến những dòng sông cuộn chảy, đến những khu chợ đông đúc. Con muốn lắng nghe câu chuyện của những người nông dân chất phác, những người thợ thủ công khéo léo, nh��ng người bán hàng rong cần mẫn. Con muốn hiểu cách họ sống, cách họ làm việc, cách họ tìm thấy ý nghĩa và niềm vui trong cuộc đời bình dị của mình. Con muốn tự mình khám phá ra những đạo lý ẩn chứa trong từng khoảnh khắc, từng hành động của nhân gian, để thấu hiểu trọn vẹn hơn về 'nhân quả' và 'vô thường'."

Tạ Trần im lặng lắng nghe, ánh mắt anh xa xăm, nhìn về phía chân trời nơi những vì sao đã bắt đầu lấp lánh như những viên kim cương trên tấm màn nhung đen. Ánh mắt anh tràn ngập vẻ hài lòng và một niềm tin sâu sắc vào tương lai. Anh nhìn Linh, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đã hoàn toàn buông xuống, và những vì sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh trên nền trời. Anh biết, khát vọng học hỏi không ngừng và khả năng liên kết triết lý với thực tế của Linh báo hiệu cô bé sẽ trở thành một nhà tư tưởng, một người tiên phong trong việc định hình tri thức và văn hóa của kỷ nguyên Nhân Gian mới, không bằng quyền lực hay tu vi siêu phàm, mà bằng trí tuệ, lòng nhân ái và sự thấu hiểu sâu sắc về cuộc đời.

Sự nhấn mạnh vào việc học hỏi từ cuộc sống bình dị và quy luật tự nhiên củng cố thông điệp rằng 'Nhân Đạo' sẽ phát triển dựa trên trí tuệ, sự thấu hiểu và lòng nhân ái, không phải trên sức mạnh hay quyền lực, không phải trên sự tranh giành hay chấp niệm. Mối quan hệ giữa Tạ Trần và Linh, nơi Tạ Trần đóng vai trò người gieo mầm và Linh là người tự mình khám phá, minh chứng cho phương pháp giáo dục và phát triển của 'Nhân Đạo' – khuyến khích sự tự chủ và tư duy sâu sắc, để mỗi con người đều có thể tự mình tìm thấy chân lý, tự mình "sống một đời bình thường" mà không cần "thành tiên". Anh tin rằng, chính những hành trình khám phá này sẽ giúp Linh và thế hệ trẻ của Nhân Gian xây dựng một nền móng vững chắc cho "Bình Thường Vĩnh Cửu", nơi mỗi người đều có thể tìm thấy sự trọn vẹn và ý nghĩa trong cuộc sống của chính mình, mà không cần phải thành tiên hay vươn tới những đỉnh cao hư ảo. Đó là một kỷ nguyên mà con người thực sự "sống", sống trọn vẹn từng khoảnh khắc, giữ trọn vẹn nhân tính của mình trong một thế giới mà Thiên Đạo ��ang dần suy kiệt.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free