Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1355: Nụ Cười Kết Nối: Linh và Sợi Dây Chung Cộng Đồng

Ánh trăng bạc vằng vặc trên cao, đổ bóng xuống mặt sông Vọng Giang, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, tĩnh mịch. Những chiếc đèn lồng dầu trong Quán Trà Vọng Giang tỏa ra ánh sáng vàng ấm áp, xua đi cái lạnh của đêm. Lão Khách Trọ trầm ngâm một lúc lâu, như thể đang tiêu hóa từng lời nói của Linh, từng mảnh ghép trong cuộc đời ông đang được sắp xếp lại. Sau đó, ông thở dài một tiếng, một tiếng thở dài không còn sự mệt mỏi hay hoài nghi, mà là một tiếng thở dài của sự giải thoát, của sự giác ngộ. Đôi mắt ông ta, giờ đây, không chỉ sáng hơn mà còn lấp lánh một niềm tin mới, một sự bình yên đã tìm thấy. Ông đứng dậy, cúi đầu thật sâu trước Linh, ánh mắt tràn đầy sự chân thành và biết ơn.

"Lão đã phiêu bạt bao năm, tìm kiếm những điều cao xa, những bí mật của Thiên Đạo, của sự bất tử, mà không ngờ chân lý lại giản dị đến vậy... Đa tạ cô bé đã chỉ điểm." Giọng ông lão khẽ run, mang theo chút xúc động. "Lời nói của cô bé đã gột rửa tâm hồn lão, giúp lão nhìn thấy những điều mà lão đã bỏ quên suốt bao nhiêu năm tháng. Thì ra, cái bí quyết để sống vui vẻ không nằm ở đâu xa xôi, mà nằm ngay trong chính trái tim mình, trong những điều nhỏ nhặt mà ta vô tình bỏ qua."

Bà Chủ Quán Trà, người đã im lặng quan sát từ nãy đến giờ, cũng không kìm được sự xúc động. Bà lau khóe mắt, khẽ lắc đầu. "Chà, đúng là trẻ nhỏ bây giờ thấu hiểu hơn người lớn chúng ta nhiều! Những lời lẽ ấy, ngay cả các vị trưởng lão trong am tự cũng chưa chắc đã nói được sâu sắc đến vậy." Bà nhìn Linh với ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ và yêu mến. Các vị khách khác trong quán cũng đều gật gù đồng tình, trên khuôn mặt ai nấy đều hiện rõ vẻ suy tư. Tiểu An, thấy Lão Khách Trọ thay đổi hoàn toàn thái độ, từ vẻ hoài nghi ban đầu sang sự thành kính, cậu bé cũng cảm thấy vui lây. Cậu bé nhìn Linh, trong lòng càng thêm ngưỡng mộ người chị của mình. Linh chỉ khẽ mỉm cười, không nhận công. "Cháu chỉ nói những gì cháu cảm nhận được thôi ạ."

Lão Khách Trọ không ở lại lâu. Ông ta lại cúi chào Linh một lần nữa, ánh mắt dường như đã trút bỏ được gánh nặng ngàn cân. Ông ta rời đi, bước chân không còn nặng nề như khi đến, mà trở nên nhẹ nhõm, thanh thoát hơn. Bóng ông lão hòa vào màn đêm, mang theo một chân lý mới, một niềm hy vọng mới cho quãng đời còn lại của mình. Sự giác ngộ của Lão Khách Trọ sau khi nghe Linh nói cho thấy 'Nhân Đạo' không chỉ là một triết lý trừu tượng mà là một phương pháp sống có thể thay đổi nhận thức của con người, ngay cả những người từng trải qua bao phong ba bão táp.

Tạ Trần, khẽ mỉm cười, gấp cuốn sách "Vô Vi Chi Đạo" lại. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn ra dòng sông, chìm vào suy nghĩ. Hắn cảm nhận được làn gió se lạnh mang theo mùi sương đêm, nhưng trong lòng lại ấm áp lạ thường. Hắn biết, khả năng Linh kết nối và thấu hiểu sâu sắc từ người lớn tuổi, cùng với cách cô bé áp dụng triết lý 'Nhân Đạo' vào các tình huống đời thường, báo hiệu vai trò quan trọng của cô bé trong việc gìn giữ và phát triển các giá trị nhân văn, trở thành một trụ cột tinh thần cho kỷ nguyên mới. Sự hài lòng và niềm hy vọng của Tạ Trần khi quan sát Linh củng cố thông điệp rằng thế hệ mới sẽ tiếp tục phát triển những giá trị mà anh trân trọng, tạo nên một 'Bình Thường Vĩnh Cửu' bền vững. Những hạt mầm 'Nhân Đạo' đã được gieo, không chỉ trong tâm hồn trẻ thơ, mà còn trong trái tim của những người từng trải, những người đã lãng quên giá trị thực sự của cuộc sống. Hắn nhìn ánh trăng bạc trên mặt nước, lung linh huyền ảo. Trong giây phút ấy, hắn cảm thấy một sự bình yên sâu sắc. Thiên Đạo có thể suy kiệt, tiên môn có thể không còn, nhưng nhân gian vẫn sẽ tiếp tục, với những con người sống trọn vẹn, tìm thấy niềm vui trong những điều bình dị nhất. Đó chính là sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng vun đắp cho tương lai của nhân gian, không cần đến sự can thiệp của bất kỳ thế lực siêu nhiên nào. Tạ Trần khẽ thở dài, một tiếng thở dài của sự an yên, của niềm tin vào một kỷ nguyên mới, nơi con người là trung tâm của mọi giá trị.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của bình minh vừa kịp xuyên qua màn sương mỏng, nhuộm vàng những mái ngói rêu phong và con đường lát đá của Thị Trấn An Bình, một ngày mới lại bắt đầu. Không khí trong lành, mang theo mùi ẩm của đất sau một đêm sương và chút hương thơm dịu nhẹ của hoa dại ven đường. Tiếng chim hót líu lo, như khúc ca gọi mời vạn vật thức giấc, hòa lẫn với tiếng rao hàng xa xa của những người bán bánh bao nóng hổi, tiếng nước giếng khẽ khàng và tiếng bước chân rộn ràng của những người dân đầu tiên thức dậy.

Linh, Tiểu An v�� Tạ Trần rời khỏi Quán Trà Vọng Giang, bước chân nhẹ nhõm trên con phố chính đang dần bừng tỉnh. Linh vẫn tràn đầy năng lượng, đôi mắt to tròn lấp lánh sự tò mò, không ngừng dõi theo mọi hoạt động diễn ra xung quanh. Nụ cười rạng rỡ thường trực trên môi cô bé, như một ngọn đèn nhỏ thắp sáng cả không gian. Cô bé không ngừng chỉ trỏ những cảnh vật mới lạ, những gương mặt thân quen, hay những gian hàng đang dọn dẹp để chuẩn bị cho một ngày tấp nập.

"Anh Tạ Trần, anh Tiểu An, nhìn kìa, hôm nay mọi người làm gì mà vui thế?" Linh reo lên, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió, thu hút ánh mắt của vài người đi đường. Cô bé chỉ vào một nhóm người đang cùng nhau dựng một gian hàng mới, trên khuôn mặt ai nấy đều hằn lên nụ cười sảng khoái và tinh thần hợp tác. "Họ trông thật hạnh phúc!"

Tiểu An theo sát bên cạnh, vừa đi vừa suy ngẫm về những lời Linh đã nói tối qua. Cậu bé vốn là người hiếu học, thích đào sâu suy nghĩ, và những triết lý giản dị mà Linh chia sẻ đã mở ra trong tâm trí cậu một thế giới quan mới mẻ. "Linh tỷ tỷ, tối qua tỷ nói về hạnh phúc... liệu có phải là những điều nhỏ bé như thế này không? Nhìn mọi người cùng nhau làm việc, cùng nhau cười đùa, không tranh giành, không tính toán..."

Linh quay lại nhìn Tiểu An, đôi mắt lấp lánh như chứa đựng cả bầu trời sao. "Đúng vậy đó, Tiểu An. Hạnh phúc không phải là một đích đến xa xôi, mà là những khoảnh khắc chúng ta cùng nhau sẻ chia, cùng nhau tạo dựng. Giống như những bông hoa ven đường, chỉ cần một chút nắng, một chút mưa, chúng ta sẽ nở rộ và làm đẹp cho đời."

Tạ Trần bước chậm rãi phía sau, thân hình gầy gò của hắn ẩn hiện trong bộ áo vải bố đơn giản, không chút phô trương. Hắn không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt tĩnh lặng quan sát mọi thứ xung quanh. Hắn cảm nhận nhịp sống bình dị của nhân gian, một nhịp điệu chậm rãi nhưng kiên cường, không bị ảnh hưởng bởi sự suy kiệt của Thiên Đạo hay sự tranh giành của tiên môn. Hắn nhìn Linh, nhìn nụ cười hồn nhiên của cô bé, và trong thâm tâm hắn chợt vang lên một ý nghĩ: "Nụ cười đó... nó có thể xua tan mọi kho���ng cách." Nụ cười của Linh không chỉ là sự vui vẻ đơn thuần, mà còn là một cầu nối vô hình, kết nối những trái tim xa lạ, hàn gắn những vết rạn nứt trong cộng đồng. Hắn chợt nhớ lại lời của Lão Khách Trọ đêm qua, về việc tìm thấy chân lý trong những điều giản dị nhất. Linh, với sự hồn nhiên của mình, lại là người thể hiện rõ ràng nhất cái "chân lý" ấy.

Ánh nắng ban mai vàng óng trải dài trên con phố, làm nổi bật những hàng cây xanh mướt, những bức tường đá cũ kỹ và cả những gương mặt hân hoan của người dân. Mùi bánh bao mới ra lò thoang thoảng quyện với mùi trà thơm từ các quán ven đường, tạo nên một bản giao hưởng của hương vị, đánh thức mọi giác quan. Tạ Trần hít sâu một hơi, cảm nhận sự sống động của nhân gian, một sự sống động mà hắn tin rằng sẽ bền vững hơn mọi quyền năng hay phép thuật. Hắn tin rằng, chính những khoảnh khắc bình dị này, chính những nụ cười và sự sẻ chia này, sẽ là nền tảng cho một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà con người tìm thấy ý nghĩa trong cuộc sống của chính mình, không c��n phải trông chờ vào bất kỳ sự cứu rỗi nào từ bên ngoài. Linh đang dần trở thành một "người thầy" tinh thần không tự biết, gieo những hạt mầm "Nhân Đạo" vào lòng những người xung quanh, một cách tự nhiên và đầy thuyết phục.

***

Tiếp tục hành trình dạo bước qua các con phố, nhóm Tạ Trần dần tiến sâu hơn vào khu chợ của Thị Trấn An Bình, nơi không khí càng trở nên nhộn nhịp. Âm thanh huyên náo của tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng xe đẩy lạch cạch xen lẫn tiếng cười nói rộn ràng. Mùi gia vị, mùi cá tươi, mùi rau quả trộn lẫn vào nhau, tạo nên một bản hòa tấu hương vị đặc trưng của chợ. Tại một con kênh nhỏ chảy qua rìa chợ, nơi có một cây cầu gỗ cũ kỹ đang được tu sửa, một khung cảnh hơi khác thường thu hút sự chú ý của Linh.

Chiếc cầu gỗ, vốn là huyết mạch nối liền hai khu vực của chợ, đang bị hỏng một nhịp. Vài người dân đang cố gắng lắp một thanh gỗ lớn vào vị trí, nhưng có vẻ như công việc không mấy suôn sẻ. Linh nhìn thấy Lão Bán Sách Cũ, người mà cô bé đã gặp vài lần tại quán sách của Tạ Trần, đang đứng giữa đám đông, khuôn mặt cau có. Bên cạnh ông là Cô Gái Dệt Lụa, một thiếu nữ dịu dàng nhưng đôi mắt hiện rõ vẻ bực bội, đang khẽ thở dài. Cả hai người dường như đang tranh cãi nhỏ về cách lắp đặt thanh gỗ, tạo ra một bầu không khí khó xử và căng thẳng nhẹ.

Lão Bán Sách Cũ, người với vẻ ngoài gầy gò, đôi mắt cận thị ẩn sau cặp kính tre, thường ngày trầm tĩnh nhưng giờ đây lại tỏ ra khá cố chấp. Ông ta khua tay, chỉ vào thanh gỗ đang nằm chỏng chơ: "Không đúng! Phải nghiêng sang bên này một chút mới vững chắc được! Thanh gỗ này có vân gỗ xoắn, phải đặt đúng chiều để chịu lực, đã nói bao lần rồi mà!" Giọng ông ta có chút bực dọc, mang theo cái vẻ tự tin của người từng trải, đã đọc qua vạn quyển sách, tưởng ch���ng như mọi lý lẽ đều nằm trong tay.

Cô Gái Dệt Lụa, với đôi tay khéo léo thường ngày chỉ biết se tơ dệt lụa, giờ đây lại đang cầm một đầu thanh gỗ, trán lấm tấm mồ hôi. Nàng mặc y phục đơn giản, màu chàm, tóc búi gọn gàng. "Nhưng thưa lão nhân, nếu vậy thì sẽ bị lệch, nước mưa sẽ đọng lại ở giữa cầu! Chẳng phải nên để nó hơi dốc về phía kia sao? Nước sẽ chảy đi, cầu sẽ bền hơn, không bị mục rữa nhanh chóng." Giọng nàng nhỏ nhẹ, nhưng kiên định, mang theo sự tỉ mỉ và logic của người làm công việc đòi hỏi sự chính xác. Nàng nhìn vào chi tiết, vào hậu quả lâu dài, trong khi Lão Bán Sách Cũ lại chú trọng vào sự vững chắc tức thời.

Một vài người dân khác đứng xung quanh cũng có vẻ bối rối, không biết nên nghe theo ai. Họ là những gương mặt chất phác, đời thường, chỉ muốn cây cầu được sửa xong nhanh chóng để việc đi lại thuận tiện. Tiếng rì rầm bàn tán vang lên, nhưng không ai thực sự đưa ra được một giải pháp khiến cả hai bên hài lòng. Sự bất đồng nhỏ này, dù không lớn, nhưng lại làm chậm trễ công việc và gieo rắc một chút khó chịu vào không khí buổi sáng.

Linh, với đôi mắt to tròn lấp lánh sự thông minh và nụ cười rạng rỡ thường trực, tiến lại gần. Cô bé không chút do dự hay e ngại trước vẻ căng thẳng của người lớn. Tiểu An theo sát phía sau, ánh mắt tò mò quan sát. Cậu bé cảm thấy chút lo lắng khi thấy Lão Bán Sách Cũ và Cô Gái Dệt Lụa có vẻ không vui.

"Chào các vị, các vị đang làm gì vậy ạ? Trông có vẻ khó khăn quá..." Linh cất tiếng, giọng trong trẻo, hồn nhiên, như một làn gió mát xua tan đi cái không khí ngột ngạt. Cô bé không hỏi ai đúng ai sai, chỉ đơn thuần bày tỏ sự quan tâm chân thành. Nụ cười của cô bé không hề giả tạo, mà là một sự phản chiếu của nội tâm thuần khiết.

Lão Bán Sách Cũ, đang cau mày định cãi thêm, nghe thấy tiếng Linh thì hơi giật mình. Ông ta ngước lên, thấy khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt trong veo của cô bé, vẻ khó chịu trên mặt ông ta bỗng dịu đi vài phần. Ông gãi đầu, trông có vẻ hơi lúng túng. Cô Gái Dệt Lụa cũng ngẩng đầu lên, vẻ mặt tập trung nhìn vào thanh gỗ giờ chuyển sang nhìn Linh, khẽ thở dài một hơi, sự mệt mỏi hiện rõ trong đôi mắt.

Tạ Trần đứng cách đó một khoảng, nấp sau một gian hàng bán vải lụa thô. Hắn không can thiệp, chỉ lặng lẽ quan sát. Hắn biết, những xung đột nhỏ nhặt như thế này thường xuyên xảy ra trong đời sống cộng đồng. Chúng không cần đến sức mạnh phi phàm hay trí tuệ siêu việt để giải quyết, mà cần đến sự thấu hiểu, sự kết nối giữa những con người. Hắn muốn xem Linh sẽ làm gì, bởi hắn tin vào khả năng đặc biệt của cô bé trong việc hóa giải những mâu thuẫn bằng sự chân thành của mình. Hắn nhận ra rằng đây chính là một trong những bài học quan trọng của 'Nhân Đạo', nơi sự gắn kết không đến từ ép buộc mà từ sự đồng thuận, sự thấu cảm. Nơi những người phàm nhân tự tìm cách giải quyết vấn đề của mình, không cần đến sự can thiệp của những kẻ tự xưng là "tiên".

Mùi gỗ mới được đẽo gọt thoang thoảng trong không khí, xen lẫn mùi bùn đất ẩm ướt từ con kênh chảy qua. Tiếng nước kênh chảy róc rách, êm tai, như một lời nhắc nhở về dòng chảy vô thường của vạn vật. Trong khoảnh khắc đó, Tạ Trần cảm nhận được sự đối lập giữa vẻ đẹp tĩnh lặng của thiên nhiên và sự ồn ào, đôi khi căng thẳng, của đời sống con người. Nhưng hắn cũng tin rằng, chính trong sự tương phản ấy, con người sẽ tìm thấy ý nghĩa và cách để hòa hợp.

***

Linh, với sự chân thành và nụ cười rạng rỡ, lắng nghe cả Lão Bán Sách Cũ và Cô Gái Dệt Lụa trình bày quan điểm của họ. Cô bé không hề ngắt lời, chỉ im lặng gật đầu, đôi mắt to tròn chăm chú theo dõi từng lời nói, từng cử chỉ của họ. Cô bé không phán xét, không nghiêng về phía nào, mà chỉ đơn thuần cố gắng thấu hiểu gốc rễ của vấn đề. Sau khi cả hai người đã nói xong, Linh khẽ chỉ tay vào một điểm nối trên thanh gỗ, nơi có một vết nứt nhỏ nhưng tinh vi, rồi kể một câu chuyện ngắn, giọng nói trong trẻo như tiếng suối reo giữa rừng già.

"Cháu thấy, đôi khi một chút nhường nhịn, một chút lắng nghe, giống như những cành cây trong rừng vậy. Mỗi cành cây đều có hướng mọc riêng, có sức mạnh riêng. N���u chúng cứ vươn thẳng theo ý mình, cố chấp mà không uốn mình, thì khi gió bão đến, chúng sẽ dễ dàng gãy đổ. Nhưng nếu biết cách đan vào nhau, nương tựa vào nhau, dù chỉ là một chút uốn cong, một chút chấp nhận, thì chúng sẽ tạo thành một vòm cây vững chắc, cùng nhau chống chọi với cuồng phong bão táp."

Lời nói đơn giản, mộc mạc của Linh, không hề mang tính giáo điều hay phô trương, nhưng lại chạm đến lòng người một cách kỳ lạ. Nó không phải là một giải pháp kỹ thuật, mà là một chân lý về sự hòa hợp, về sức mạnh của sự đoàn kết. Lão Bán Sách Cũ và Cô Gái Dệt Lụa nhìn nhau, rồi nhìn Linh, sự cứng nhắc trên khuôn mặt họ dần tan biến. Họ vốn dĩ đều là những người tốt bụng, chỉ là do chấp niệm vào ý kiến của mình mà không nhìn thấy bức tranh lớn hơn. Giờ đây, qua lời của một cô bé, họ như bừng tỉnh.

Lão Bán Sách Cũ là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng, ông ta cười vang, tiếng cười sảng khoái và tự trào. "Ha ha, đúng là trẻ nhỏ nói cũng có lý! Lão hồ đồ rồi! Cứ tưởng mình đọc nhiều sách thì cái gì cũng biết, ai dè lại thua một cô bé con! Cái lý của sự hòa hợp, lão lại quên mất. Đúng là, đôi khi những điều giản dị nhất lại chứa đựng chân lý sâu xa nhất." Ông ta gãi đầu, vẻ mặt không còn khó chịu mà thay vào đó là sự cởi mở, vui vẻ.

Cô Gái Dệt Lụa cũng khẽ mỉm cười, đôi mắt dịu dàng nhìn Linh đầy vẻ biết ơn. "Vậy là cả hai cách đều đúng, chỉ cần chúng ta biết cách hòa hợp chúng lại, tìm ra điểm chung để cùng nhau xây dựng... Cảm ơn tiểu cô nương đã chỉ điểm. Ta đã quá cứng nhắc rồi." Nàng nhìn sang Lão Bán Sách Cũ, ánh mắt không còn sự đối đầu mà thay vào đó là sự thấu hiểu.

Họ bắt đầu thử làm theo gợi ý của Linh, không phải là một giải pháp hoàn toàn mới, mà là một sự kết hợp khéo léo giữa hai ý tưởng ban đầu, có sự nhường nhịn và lắng nghe lẫn nhau. Mọi người xung quanh cũng nhận ra điều đó. Với tinh thần hợp tác mới, thanh gỗ lớn được nâng lên, và bất ngờ thay, nó khớp vào vị trí một cách hoàn hảo, không nghiêng lệch, cũng không có khe hở nào đáng lo ngại. Một tiếng "cạch" nhẹ nhàng vang lên, như một dấu hiệu của sự thành công.

Mọi người phá lên cười, không khí căng thẳng ban nãy hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự hân hoan và gắn kết. "Đúng là cô bé có phúc khí!" Một người phụ nữ lớn tuổi khen ngợi. "Cây cầu này chắc chắn sẽ bền vững lắm đây, vì nó được xây bằng tình đoàn kết!"

Tiểu An reo hò vui sướng, "Linh tỷ tỷ giỏi quá!" Cậu bé nhìn Linh với ánh mắt đầy ngưỡng mộ, cảm thấy vô cùng tự hào về người chị của mình.

Linh chỉ khẽ mỉm cười, vẻ mặt khiêm tốn. Cô bé không tìm kiếm lời khen, chỉ đơn thuần hạnh phúc khi thấy mọi người tìm được tiếng nói chung. Nụ cười của cô bé trong khoảnh khắc đó thực sự có sức mạnh kết nối, xua tan mọi khoảng cách và hiểu lầm.

Tạ Trần, vẫn đứng sau gian hàng bán vải, khẽ mỉm cười mãn nguyện. Hắn đã thấy điều mình mong muốn. Khả năng kết nối và hòa giải của Linh, dù chỉ trong những tình huống nhỏ nhặt và đời thường, đã cho thấy cô bé có tiềm năng trở thành một "trụ cột" tinh thần, một chất xúc tác quan trọng cho sự gắn kết của kỷ nguyên Nhân Gian mới. Cô bé không cần dùng đến quyền năng tiên pháp hay những lời lẽ hùng biện, chỉ bằng sự chân thành và thấu hiểu, cô bé đã làm được điều mà nhiều tu sĩ có thể không làm được.

Hắn nhận ra rằng "Vô Vi Chi Đạo" không chỉ là buông bỏ những chấp niệm của thế gian, mà còn là sự dung dưỡng những giá trị nhân văn cơ bản nhất, những giá trị làm nên con người. Linh chính là minh chứng sống động cho điều đó, báo hiệu sự phát triển của triết lý này trong tương lai, một triết lý mà con người không cần phải "thành tiên" để tìm thấy ý nghĩa.

Việc một vấn đề nhỏ của cộng đồng được giải quyết bằng lòng nhân ái và sự thấu hiểu, bằng sự hợp tác của những người phàm nhân thay vì quyền lực hay phép thuật, đã củng cố tiền đề cho một xã hội phàm nhân tự cường. Nơi đây, con người là trung tâm của mọi giải pháp, là người tự định đoạt vận mệnh của chính mình. Sự kiện này, dù nhỏ, nhưng lại là một viên gạch vững chắc đặt nền móng cho "Bình Thường Vĩnh Cửu" mà Tạ Trần hằng mong mỏi.

Hắn nhìn bầu trời trong xanh, cảm nhận ánh nắng ấm áp chiếu rọi. Mùi gỗ mới, tiếng cười nói rộn ràng, và cả tiếng nước kênh chảy róc rách, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống. Tạ Trần biết rằng, nhân gian này sẽ tiếp tục tồn tại, tiếp tục phát triển, và những giá trị nhân văn sẽ được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác, bền bỉ và vĩnh cửu, không cần đến bất kỳ sự phù hộ nào từ Thiên Đạo đã suy kiệt.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free