Nhân gian bất tu tiên - Chương 1354: Bí Quyết Hạnh Phúc: Lời Triết Lý Từ Cô Bé
Tạ Trần vẫn còn cảm nhận được dư âm của buổi kể chuyện nơi quảng trường, nơi những hạt mầm lòng tốt đã được gieo vào tâm hồn non nớt của đám trẻ. Hắn đã quay về quán sách, lật giở những trang cổ thư mục nát, nhưng tâm trí vẫn vương vấn nụ cười mãn nguyện của Linh, ánh mắt ngây thơ nhưng dần thấu hiểu của Khoai và Sắn. Hắn biết, đó không chỉ là một câu chuyện, mà là một bài học nhân sinh sâu sắc, được truyền tải một cách tự nhiên nhất, không cần đến giáo điều hay ép buộc. Đó chính là 'Nhân Đạo', đang lặng lẽ chảy trong dòng mạch của nhân gian, tưới tắm cho những tâm hồn cần được vỗ về.
Khi ánh chiều tà bắt đầu dát vàng lên những mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình, Tạ Trần khẽ khép cuốn "Vô Vi Chi Đạo" lại. Bụi thời gian vương trên bìa sách, nhưng những triết lý bên trong vẫn vẹn nguyên, sáng tỏ như ánh trăng vằng vặc. Hắn ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy Linh và Tiểu An đang rảo bước trên con đường nhỏ dẫn về phía Quán Trà Vọng Giang. Hai bóng hình bé nhỏ, một điềm tĩnh, một hoạt bát, mang theo hơi thở của một kỷ nguyên mới. Hắn không nói gì, chỉ khẽ mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự ấm áp hiếm thấy.
***
Quán Trà Vọng Giang, như tên gọi của nó, nằm ngay cạnh con sông Vọng Giang hiền hòa, với kiến trúc gỗ đơn giản nhưng tinh tế. Những cột gỗ sẫm màu, những mái ngói cong cong và ban công mở rộng ra mặt sông, tạo nên một không gian thư thái, tách biệt khỏi sự ồn ào của phố thị. Chiều tà buông xuống, ánh nắng vàng nhạt xiên qua những tán cây liễu rủ bên bờ, nhảy nhót trên mặt sông lấp lánh như dát vàng. Gió nhẹ từ sông thổi vào, mang theo hơi ẩm mát lành và mùi hương thoang thoảng của hoa cỏ dại ven bờ.
Linh và Tiểu An chọn một bàn nhỏ ngay sát ban công, nơi có thể phóng tầm mắt ra xa, ngắm nhìn dòng sông lững lờ trôi. Tiếng nước sông chảy róc rách như một bản nhạc thiền định, hòa cùng tiếng chim hót líu lo gọi đàn trong vòm cây xanh um. Xa xa, tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của vài ba vị khách khác vọng đến, không đủ lớn để phá vỡ sự yên bình, mà chỉ như những nốt nhạc điểm xuyết thêm cho bức tranh chiều tà. Bà Chủ Quán Trà, một người phụ nữ phúc hậu với vẻ mặt hiền từ và nụ cười luôn thường trực, ân cần mang ra hai chén trà sen thơm lừng. Hơi ấm từ chén trà lan tỏa, xua đi chút mệt mỏi sau một buổi chiều hoạt động.
Tạ Trần, không hẹn mà gặp, cũng có mặt tại quán. Hắn chọn một góc khuất, gần cửa sổ, nơi có ánh sáng vừa đủ để tiếp tục đọc cuốn "Vô Vi Chi Đạo" của mình. Thân hình gầy gò của hắn nép mình vào chiếc ghế gỗ cũ kỹ, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, phản chiếu chút ánh sáng vàng của buổi hoàng hôn. Làn da trắng nhợt của hắn, kết quả của những tháng ngày ẩn m��nh trong thư phòng, càng làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm, luôn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư. Hắn nhấp một ngụm trà Thiết Quan Âm, vị chát nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi, rồi khẽ liếc nhìn Linh và Tiểu An. Ánh mắt hắn ấm áp, chất chứa một niềm tin thầm lặng.
"Chị Linh, hôm nay mấy đứa nhỏ thích câu chuyện của chị lắm đó!" Tiểu An, với đôi mắt to tròn lấp lánh vẻ hiếu kỳ và ngưỡng mộ, reo lên. Cậu bé gầy gò, mặc chiếc áo vải thô cũ, nhưng tinh thần lại vô cùng phấn chấn. Tiểu An đã theo Linh từ khi cô bé bắt đầu buổi kể chuyện, chứng kiến toàn bộ quá trình Linh khéo léo hóa giải mâu thuẫn giữa Khoai và Sắn. Đối với cậu, Linh không chỉ là người chị lớn, mà còn là một hình mẫu, một người thầy.
Linh khẽ mỉm cười, nụ cười trong trẻo như ánh nắng cuối ngày. Cô bé nhìn dòng sông, nơi những con thuyền nhỏ đang lướt đi chậm rãi. "Chỉ mong các em hiểu được chút ít, thế là đủ rồi." Giọng Linh trầm ấm, mang theo một sự chín chắn lạ thường so với tuổi tác. "Mỗi hạt mầm lòng tốt được gieo xuống, dù nhỏ bé đến đâu, cũng sẽ có ngày nảy mầm. 'Nhân Đạo' không phải là điều gì xa vời, nó là những hành động tử tế hằng ngày, là sự sẻ chia, là lòng bao dung. Ta tin rằng, chỉ cần chúng ta kiên trì vun đắp, thế hệ mai sau sẽ tự mình tìm thấy con đường của riêng họ, một con đường không cần đến sức mạnh hư vô của tiên đạo, mà vẫn có thể tạo nên một thế giới trọn vẹn."
Tạ Trần khẽ lật một trang sách. Hắn không nói gì, nhưng nội tâm lại đồng điệu với suy nghĩ của Linh. Hắn nhìn cô bé, nhìn Tiểu An, và thấy được tương lai của 'Bình Thường Vĩnh Cửu' đang dần hiện hữu. Đó là một tương lai không cần đến những vị tiên nhân cưỡi mây đạp gió, không cần đến những cuộc chiến tranh giành linh khí, mà là một thế giới được kiến tạo bởi chính những con người bình thường, bằng những giá trị nhân văn giản dị nhưng bền vững. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng vun đắp cho tương lai của nhân gian, và Linh chính là một minh chứng sống động cho điều đó. Niềm hy vọng trong lòng Tạ Trần không phải là một sự kỳ vọng viển vông, mà là một niềm tin vững chắc, được nuôi dưỡng từ những biểu hiện cụ thể của 'Nhân Đạo' mà hắn đã chứng kiến. Hắn nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị đắng chát dần chuyển sang ngọt hậu, giống như cuộc đời vậy, trải qua thăng trầm mới thấy được cái đẹp của sự bình yên.
Bà Chủ Quán Trà, sau khi đặt chén trà xuống, cũng không vội rời đi. Bà đứng đó, ánh mắt hiền từ nhìn Linh và Tiểu An. Bà đã nghe loáng thoáng về buổi kể chuyện, và những lời bàn tán về sự thông tuệ của cô bé Linh đã lan truyền trong thị trấn. Bà mỉm cười, vẻ mặt đầy vẻ ưu ái: "Cô bé Linh đây quả là có phúc đức. Từ nhỏ đã thấu hiểu lẽ đời, lại có tấm lòng bao dung. Chắc hẳn là được tiên sinh Tạ Trần chỉ dạy nhiều lắm."
Linh khẽ lắc đầu: "Bà chủ quá khen. Cháu chỉ làm những gì mình cảm thấy đúng thôi ạ. Tiên sinh Tạ Trần thì luôn là người dẫn lối, nhưng những bài học sâu sắc nhất lại đến từ chính cuộc sống hằng ngày, từ những con người bình dị quanh ta."
Tiểu An gật đầu lia lịa: "Đúng vậy đó bà! Chị Linh kể chuyện hay lắm, lại còn biết cách làm cho mọi người vui vẻ nữa." Cậu bé uống một ngụm trà sen, vị ngọt thanh mát thấm vào cổ họng, xua đi cái nóng bức còn vương lại của buổi chiều. Cậu cảm thấy vô cùng may mắn khi được ở bên cạnh Linh, được học hỏi từ cô bé mỗi ngày. Thế giới xung quanh cậu, dưới góc nhìn của Linh, trở nên tươi đẹp và ý nghĩa hơn bao giờ hết.
Tạ Trần, nghe những lời đó, chỉ khẽ nhếch môi cười, không đáp lời. Hắn biết, Linh đã tự mình tìm thấy con đường, tự mình lĩnh ngộ. Nhiệm vụ của hắn không phải là chỉ dạy, mà là tạo ra một môi trường, một xã hội nơi những hạt mầm 'Nhân Đạo' có thể tự do nảy mầm và phát triển. Cuốn Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo' trên tay hắn dường như cũng đang tỏa ra một thứ ánh sáng huyền ảo, hòa quyện với ánh hoàng hôn, như muốn nói rằng, đôi khi, sự "vô vi" lại chính là hành động vĩ đại nhất. Hắn khẽ nhắm mắt, cảm nhận làn gió mát từ sông lướt qua mặt, mang theo mùi của sự sống, của hy vọng.
***
Khi ánh hoàng hôn dần lụi tàn, nhường chỗ cho sắc tím của chạng vạng, một Lão Khách Trọ ngồi ở một góc khuất khác của quán đã lâu, khẽ cựa mình. Râu tóc ông lão đã bạc trắng, khuôn mặt hằn lên những nếp nhăn của tháng năm phiêu bạt, đôi mắt tuy mệt mỏi nhưng vẫn ánh lên vẻ tinh tường. Ông ta vận một bộ y phục đã sờn cũ, bên mình luôn mang theo một chiếc túi vải phồng to, chất chứa bao nhiêu vật dụng và cả những câu chuyện của đường xa. Suốt buổi chiều, ông lão đã im lặng quan sát, lắng nghe những lời bàn tán về cô bé Linh, về buổi kể chuyện về lòng tốt, và về sự chín chắn lạ thường của cô bé. Trong lòng ông dấy lên một sự tò mò pha chút hoài nghi. Ông đã đi qua bao nhiêu núi sông, gặp gỡ bao nhiêu hạng người, chứng kiến bao nhiêu thịnh suy, nhưng chưa bao giờ ông thấy một đứa trẻ lại có thể nói ra những lời lẽ sâu sắc đến vậy.
Lão Khách Trọ chậm rãi đặt chén trà xuống, khẽ thở dài một tiếng, rồi đứng dậy. Tiếng ghế gỗ cọ vào nền nhà tạo nên một âm thanh khẽ khàng, đủ để thu hút sự chú ý của Linh và Ti���u An. Tiểu An, với bản tính cảnh giác của một đứa trẻ lớn lên trong thời buổi đầy biến động, hơi rụt người lại, đôi mắt to tròn nhìn ông lão. Linh thì vẫn bình thản, ánh mắt trong veo nhưng sâu sắc, khẽ ngẩng đầu nhìn người khách lạ.
Lão Khách Trọ chắp tay, cúi đầu khẽ khàng, giọng nói trầm và từ tốn, mang theo phong thái của người từng trải. "Xin lỗi làm phiền. Lão đây đã ngồi ở đây từ nãy giờ, nghe loáng thoáng những lời bàn tán về cô bé. Lão có một câu hỏi, không biết cô bé có thể giải đáp không?"
Tiểu An nhìn Linh, hơi do dự, nhưng Linh chỉ khẽ gật đầu trấn an cậu bé. "Ông muốn hỏi gì?" Tiểu An hỏi, giọng vẫn còn chút cảnh giác.
Linh khẽ mỉm cười nhẹ, nụ cười ấy như xua tan đi sự xa cách. "Mời lão cứ hỏi." Cô bé nói, giọng điệu điềm tĩnh và lịch sự, không chút e dè hay sợ sệt. Ánh mắt cô bé không né tránh, mà nhìn thẳng vào Lão Khách Trọ, như thể có thể nhìn thấu những ưu tư ẩn sâu trong tâm hồn ông.
Tạ Trần, từ góc khuất, cũng khẽ ngước mắt lên. Hắn không lộ diện, không can thiệp, chỉ im lặng quan sát. Hắn biết, đây là một cơ hội để 'Nhân Đạo' được thử thách và khẳng định giá trị của nó, không phải qua những cuộc tranh luận học thuật, mà qua một cuộc đối thoại chân thành giữa một người đã trải qua phong ba và một tâm hồn trong trẻo, chưa vướng bận bụi trần. Hắn cảm nhận được sự hoài nghi ẩn chứa trong giọng nói của Lão Khách Trọ, nhưng cũng thấy được một khao khát tìm kiếm chân lý le lói trong đôi mắt mệt mỏi của ông. Hắn khẽ nhấp một ngụm trà, vị trà đã nguội đi một chút, nhưng vẫn giữ được hương vị đặc trưng. Hắn biết, cuộc đối thoại này sẽ không tầm thường.
Lão Khách Trọ thấy Linh không hề tỏ ra sợ hãi hay bất ngờ, ngược lại còn có vẻ điềm nhiên đón nhận, sự hoài nghi trong lòng ông vơi đi một chút, thay vào đó là sự tôn trọng. Ông khẽ gật đầu, ánh mắt thăm dò lướt qua Linh, như muốn tìm kiếm một dấu vết nào đó của sự giả tạo hay non nớt, nhưng chỉ thấy một sự chân thành và sâu sắc đến lạ kỳ. Ông đã gặp qua không ít những kẻ tự xưng là cao nhân, nhưng ít ai có được sự bình thản như cô bé này. Ông tự hỏi, liệu có phải những điều ông nghe được về cô bé là thật, hay chỉ là những lời đồn thổi quá mức? Nhưng dù sao đi nữa, ông vẫn muốn nghe câu trả lời từ chính miệng cô bé.
Tiểu An, thấy Linh bình tĩnh như vậy, cũng dần thả lỏng. Cậu bé nhìn chằm chằm vào Lão Khách Trọ, chờ đợi câu hỏi. Không khí trong quán trà bỗng trở nên tĩnh lặng hơn, như thể mọi người đều nín thở chờ đợi một điều gì đó đặc biệt sắp xảy ra. Tiếng nước sông chảy dường như cũng chậm lại, tiếng chim hót cũng thưa thớt hơn, chỉ còn lại sự giao thoa của những ánh mắt, của những tâm hồn đang tìm kiếm.
***
Hoàng hôn bắt đầu buông xuống nhanh hơn, nhuộm một màu tím than lên bầu trời, hòa lẫn với những vệt cam đỏ cuối cùng của ngày. Khung cảnh Quán Trà Vọng Giang trở nên huyền ảo hơn dưới ánh sáng leo lét của những chiếc đèn lồng dầu mới được thắp lên. Làn gió từ sông thổi vào cũng mang theo chút hơi se lạnh, báo hiệu đêm đã về.
Lão Khách Trọ nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo của Linh, đôi mắt dường như có thể nhìn thấu mọi ưu tư. Ông thở ra một hơi dài, như trút bỏ gánh nặng của bao năm phiêu bạt. "Cô bé còn nhỏ, nhưng sao lại có vẻ thấu hiểu lẽ đời như vậy? Lão đây phiêu bạt giang hồ bao năm, đã đi qua bao nhiêu danh sơn đại xuyên, gặp gỡ bao nhiêu kỳ nhân dị sĩ, chứng kiến bao nhiêu thăng trầm của nhân thế. Lão đã từng đuổi theo quyền lực, từng tìm kiếm danh vọng, từng khao khát những phép thuật thần thông để có thể trường sinh bất lão, để thoát khỏi khổ ải. Nhưng cuối cùng, lão vẫn thấy lòng mình trống rỗng, vẫn chưa tìm thấy cái gọi là 'bí quyết để sống vui vẻ'. Cô bé có thể nói cho lão biết không? Cái bí quyết đó... rốt cuộc là gì?" Giọng ông trầm ấm, chất chứa đầy sự mệt mỏi và hoài nghi của một người đã trải qua quá nhiều, nhưng đồng thời cũng ẩn chứa một niềm hy vọng mong manh, như tia sáng cuối cùng của buổi hoàng hôn.
Linh lắng nghe câu hỏi của Lão Khách Trọ một cách chăm chú, không hề ngắt lời. Cô bé đặt chén trà xuống, hai tay đan vào nhau trên bàn, dáng vẻ điềm tĩnh đến lạ thường. Trên môi cô bé nở một nụ cười hồn nhiên, nhưng ánh mắt lại sâu sắc, như chứa đựng cả một triết lý sống. Cô bé nhìn Lão Khách Trọ, và rồi nhìn ra dòng sông đang dần chìm vào bóng tối.
"Cháu nghĩ, đó là tìm thấy niềm vui trong những điều nhỏ nhặt nhất quanh mình, và yêu thương mọi người ạ." Linh nhẹ nhàng đáp, giọng nói trong trẻo nhưng từng lời lại vang vọng như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya, gõ vào sâu thẳm tâm hồn. "Niềm vui không phải là điều gì xa vời, không phải là những thứ to lớn, quyền năng mà người ta cố gắng theo đuổi cả đời. Niềm vui có thể là một bông hoa vừa nở sau cơn mưa, một tách trà nóng hổi giữa tiết trời se lạnh, tiếng chim hót mỗi buổi sớm mai, hay chỉ đơn giản là ánh nắng ban mai rọi qua khung cửa sổ."
Cô bé khẽ dừng lại, như để lời nói thấm sâu vào tâm trí Lão Khách Trọ. "Khi chúng ta học cách trân trọng những điều bé nhỏ ấy, khi chúng ta biết ơn từng khoảnh khắc được sống, thì lòng mình sẽ tự động tràn ngập sự an yên. Và từ sự an yên đó, niềm vui sẽ tự đến, không cần phải tìm kiếm hay cố gắng giành giật."
"Nhưng đó mới chỉ là một phần, thưa lão." Linh tiếp lời, ánh mắt nhìn thẳng vào Lão Khách Trọ, sự kiên định hiện rõ trong đôi mắt trong veo. "Điều quan trọng hơn cả, đó là yêu thương mọi người. Yêu thương cỏ cây, yêu thương con người, yêu thương cả những khó khăn mình gặp phải. Khi lòng mình rộng mở, thì mọi thứ đều trở nên đáng yêu, và niềm vui sẽ tự đến."
Linh giải thích thêm, từng lời như những dòng suối mát lành gột rửa tâm hồn. "Yêu thương cỏ cây, là biết trân trọng sự sống, biết rằng mỗi cái cây, mỗi bông hoa đều có giá trị của riêng nó, đều góp phần làm đẹp cho thế giới này. Yêu thương con ngư���i, là biết sẻ chia, biết thấu hiểu, biết rằng ai cũng có nỗi khổ niềm vui riêng, và một nụ cười, một lời động viên có thể thay đổi cả một ngày của ai đó. Giống như buổi chiều nay, khi cháu kể chuyện cho các em nhỏ. Niềm vui của cháu không phải đến từ việc được khen ngợi, mà đến từ việc thấy các em hiểu ra bài học về lòng tốt, thấy chúng biết nhường nhịn, sẻ chia. Cái niềm vui đó, nó chân thật và sâu sắc hơn bất cứ thứ gì khác."
"Và cả yêu thương những khó khăn mình gặp phải nữa." Linh kết luận, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời đang dần sẫm tối. "Mỗi khó khăn đều là một bài học, một thử thách để chúng ta trưởng thành hơn. Nếu chúng ta biết chấp nhận, biết đối mặt và học hỏi từ chúng, thì ngay cả những lúc gian nan nhất cũng có thể trở thành những kỷ niệm đáng giá, giúp ta trân trọng hơn những khoảnh khắc bình yên sau này. Khi lòng mình không còn chấp niệm vào những điều phù phiếm, khi mình biết đủ, biết trân trọng, và biết yêu thương vô điều kiện, thì đó chính là bí quyết để sống vui vẻ, một niềm vui bền vững, không bị lay chuyển bởi ngoại cảnh."
Lão Khách Trọ lắng nghe từng lời, vẻ mặt từ ngạc nhiên chuyển sang suy tư sâu sắc. Ông đã từng phiêu bạt khắp chốn, tìm kiếm những bí mật tu tiên, những pháp bảo vô giá, những công pháp trường sinh bất lão. Ông đã từng tin rằng, chỉ có sức mạnh siêu phàm mới có thể mang lại hạnh phúc và sự tự do. Nhưng giờ đây, những lời nói giản dị, mộc mạc từ một cô bé nhỏ lại lay động tâm can ông hơn bất kỳ lời dạy dỗ cao siêu nào của các bậc tiên nhân. Ông nhắm mắt lại, trong tâm trí hiện lên hình ảnh những ngày tháng rong ruổi, những cuộc tranh giành, những đêm dài cô độc. Ông đã bỏ qua quá nhiều điều nhỏ nhặt, đã không học cách yêu thương, mà chỉ biết theo đuổi những thứ xa vời. Cái giá phải trả cho sự "mất người" của những tu sĩ, hóa ra không chỉ là sự đánh mất cảm xúc, ký ức, mà còn là sự đánh mất cả khả năng cảm nhận niềm vui giản dị của cuộc sống.
Tạ Trần, từ xa, vẫn lặng lẽ quan sát. Hắn thấy Lão Khách Trọ run rẩy khẽ nắm chặt tay, thấy đôi mắt mệt m��i của ông lão dần ánh lên một tia sáng mới. Hắn biết, Linh đã chạm đến một điều gì đó rất sâu sắc trong tâm hồn người lữ khách. Đó chính là sức mạnh của 'Nhân Đạo', không cần đến thần thông, không cần đến phép thuật, mà chỉ bằng sự chân thành, bằng lòng yêu thương và sự thấu hiểu, có thể hóa giải những chấp niệm, những ưu phiền của con người. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện. Hắn biết, hạt mầm đã được gieo.
***
Đêm đã xuống hoàn toàn, bao trùm Thị Trấn An Bình bằng một màn sương mỏng, se lạnh. Ánh trăng bạc vằng vặc trên cao, đổ bóng xuống mặt sông Vọng Giang, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, tĩnh mịch. Những chiếc đèn lồng dầu trong Quán Trà Vọng Giang tỏa ra ánh sáng vàng ấm áp, xua đi cái lạnh của đêm.
Lão Khách Trọ trầm ngâm một lúc lâu, như thể đang tiêu hóa từng lời nói của Linh, từng mảnh ghép trong cuộc đời ông đang được sắp xếp lại. Sau đó, ông thở dài một tiếng, một tiếng thở dài không còn sự mệt mỏi hay hoài nghi, mà là một tiếng thở dài của sự giải thoát, của sự giác ngộ. Đôi mắt ông ta, giờ đây, không chỉ sáng hơn mà còn lấp lánh một niềm tin mới, một sự bình yên đã tìm thấy. Ông đứng dậy, cúi đầu thật sâu trước Linh, ánh mắt tràn đầy sự chân thành và biết ơn.
"Lão đã phiêu bạt bao năm, tìm kiếm những điều cao xa, những bí mật của Thiên Đạo, của sự bất tử, mà không ngờ chân lý lại giản dị đến vậy... Đa tạ cô bé đã chỉ điểm." Giọng ông lão khẽ run, mang theo chút xúc động. "Lời nói của cô bé đã gột rửa tâm hồn lão, giúp lão nhìn thấy những điều mà lão đã bỏ quên suốt bao nhiêu năm tháng. Thì ra, cái bí quyết để sống vui vẻ không nằm ở đâu xa xôi, mà nằm ngay trong chính trái tim mình, trong những điều nhỏ nhặt mà ta vô tình bỏ qua."
Bà Chủ Quán Trà, người đã im lặng quan sát từ nãy đến giờ, cũng không kìm được sự xúc động. Bà lau khóe mắt, khẽ lắc đầu. "Chà, đúng là trẻ nhỏ bây giờ thấu hiểu hơn người lớn chúng ta nhiều! Những lời lẽ ấy, ngay cả các vị trưởng lão trong am tự cũng chưa chắc đã nói được sâu sắc đến vậy." Bà nhìn Linh với ánh mắt ��ầy vẻ ngưỡng mộ và yêu mến. Các vị khách khác trong quán cũng đều gật gù đồng tình, trên khuôn mặt ai nấy đều hiện rõ vẻ suy tư.
Tiểu An, thấy Lão Khách Trọ thay đổi hoàn toàn thái độ, từ vẻ hoài nghi ban đầu sang sự thành kính, cậu bé cũng cảm thấy vui lây. Cậu bé nhìn Linh, trong lòng càng thêm ngưỡng mộ người chị của mình.
Linh chỉ khẽ mỉm cười, không nhận công. "Cháu chỉ nói những gì cháu cảm nhận được thôi ạ."
Lão Khách Trọ không ở lại lâu. Ông ta lại cúi chào Linh một lần nữa, ánh mắt dường như đã trút bỏ được gánh nặng ngàn cân. Ông ta rời đi, bước chân không còn nặng nề như khi đến, mà trở nên nhẹ nhõm, thanh thoát hơn. Bóng ông lão hòa vào màn đêm, mang theo một chân lý mới, một niềm hy vọng mới cho quãng đời còn lại của mình. Sự giác ngộ của Lão Khách Trọ sau khi nghe Linh nói cho thấy 'Nhân Đạo' không chỉ là một triết lý trừu tượng mà là một phương pháp sống có thể thay đổi nhận thức của con người, ngay cả những người từng trải qua bao phong ba bão táp.
Tạ Trần, khẽ mỉm cười, gấp cuốn sách "Vô Vi Chi Đạo" lại. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn ra dòng sông, chìm vào suy nghĩ. Hắn cảm nhận được làn gió se lạnh mang theo mùi sương đêm, nhưng trong lòng lại ấm áp lạ thường. Hắn biết, khả năng Linh kết nối và thấu hiểu sâu sắc từ người lớn tuổi, cùng với cách cô bé áp dụng triết lý 'Nhân Đạo' vào các tình huống đời thường, báo hiệu vai trò quan trọng của cô bé trong việc gìn giữ và phát triển các giá trị nhân văn, trở thành một trụ cột tinh thần cho kỷ nguyên mới.
Sự hài lòng và niềm hy vọng của Tạ Trần khi quan sát Linh củng cố thông điệp rằng thế hệ mới sẽ tiếp tục phát triển những giá trị mà anh trân trọng, tạo nên một 'Bình Thường Vĩnh Cửu' bền vững. Những hạt mầm 'Nhân Đạo' đã được gieo, không chỉ trong tâm hồn trẻ thơ, mà còn trong trái tim của những người từng trải, những người đã lãng quên giá trị thực sự của cuộc sống.
Hắn nhìn ánh trăng bạc trên mặt nước, lung linh huyền ảo. Trong giây phút ấy, hắn cảm thấy một sự bình yên sâu sắc. Thiên Đạo có thể suy kiệt, tiên môn có thể không còn, nhưng nhân gian vẫn sẽ tiếp tục, với những con người sống trọn vẹn, tìm thấy niềm vui trong những điều bình dị nhất. Đó chính là sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng vun đắp cho tương lai của nhân gian, không cần đến sự can thiệp của bất kỳ thế lực siêu nhiên nào. Tạ Trần khẽ thở dài, một tiếng thở dài của sự an yên, của niềm tin vào một kỷ nguyên mới, nơi con người là trung tâm của mọi giá trị.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.