Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1356: Hồ Nguyệt Ảnh và Giọt Nước Mắt Bình Yên: Linh Chia Sẻ Hy Vọng

Sau buổi sáng đầy ý nghĩa tại khu chợ, nơi những khúc mắc nhỏ nhặt được gỡ bỏ bằng sự chân thành và lòng thấu hiểu, Linh vẫn giữ nụ cười rạng rỡ như ánh ban mai. Tiếng cười trong trẻo của cô bé, cùng với sự reo hò của Tiểu An, vẫn còn vương vấn trong không khí khi họ cùng Tạ Trần rời khỏi khu vực sửa cầu, tiếp tục hành trình dọc theo những con phố nhỏ ven Hồ Nguyệt Ảnh. Con đường lát đá cuội trải dài, hơi ẩm từ mặt hồ phả lên mang theo mùi nước trong lành, xen lẫn với mùi cỏ non và hương hoa dại thoang thoảng từ những bụi cây ven đường. Nắng chiều đã ngả vàng, trải một lớp mật óng ả lên những mái ngói rêu phong và những bức tường quét vôi trắng của Thị Trấn An Bình.

Thị trấn vào giờ này nhộn nhịp vừa phải, không quá ồn ào nhưng cũng chẳng hề tĩnh lặng. Tiếng bước chân lạo xạo trên đá, tiếng trò chuyện râm ran từ các hàng quán bán đồ ăn vặt ven đường, tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây cổ thụ, và xa xa là tiếng gió nhẹ xào xạc qua tán lá. Tất cả hòa quyện tạo nên một bản nhạc bình yên, một bức tranh sống động của đời sống phàm nhân. Mùi thức ăn thơm lừng từ những quán mì, quán bánh, mùi gỗ mộc mạc từ những căn nhà mới sửa sang, và mùi hoa nhài dịu nhẹ từ một ban công nào đó, tất cả cùng xộc vào khứu giác, khiến người ta cảm thấy dễ chịu, lòng dâng lên một cảm giác ấm áp lạ thường.

Tiểu An, vẫn còn hưng phấn sau sự kiện ở cây cầu, không ngừng kể lại chi tiết cho Tạ Trần nghe về việc Linh đã khéo léo hóa giải sự bất đồng giữa Lão Bán Sách Cũ và Cô Gái Dệt Lụa như thế nào. Cậu bé vừa đi vừa nhảy chân sáo, đôi mắt toát lên vẻ thông minh sáng ngời, giọng nói líu lo, đầy tự hào về người chị của mình.

“Anh Tạ Trần, chị Linh nói đúng đ��, mọi người cùng nhau làm việc vui hơn nhiều!” Tiểu An reo lên, quay đầu lại nhìn Tạ Trần. “Lão Bán Sách Cũ với cô Dệt Lụa cứ cãi nhau mãi, nhưng chị Linh chỉ nói vài câu là họ hiểu ra ngay! Rồi mọi người cùng nhau đẩy thanh gỗ, ‘cạch’ một cái là vào khớp luôn! Thật là kỳ diệu!”

Tạ Trần mỉm cười nhẹ, ánh mắt sâu thẳm ánh lên vẻ thấu hiểu và mãn nguyện. Hắn không nói nhiều, chỉ lắng nghe một cách kiên nhẫn. Thân hình gầy gò của hắn, trong bộ áo vải bố cũ kỹ, bước đi trầm tĩnh và vững vàng. Làn da trắng nhợt của một thư sinh ít tiếp xúc với nắng gió, nhưng đôi mắt hắn thì lại rực sáng, dường như có thể nhìn thấu mọi tâm can, mọi sự vận hành của nhân gian. Hắn khẽ gật đầu, đồng tình với lời nói hồn nhiên của Tiểu An.

“Đúng vậy, Tiểu An,” Tạ Trần đáp, giọng nói trầm tĩnh mà ấm áp, “Sức mạnh của sự đoàn kết và lòng nhân ái không gì sánh bằng. Có những thứ, tiên pháp vạn năng cũng khó làm được, nhưng tấm lòng chân thành của con người lại có thể giải quyết một cách dễ dàng.”

Hắn nhìn Linh, cô bé đang đi phía trước, thỉnh thoảng lại chỉ trỏ những điều thú vị ven đường cho Tiểu An xem, đôi mắt trong veo phản chiếu thế giới một cách đầy thiện ý và tò mò. Nụ cười của Linh, không chỉ là nụ cười của một đứa trẻ, mà còn là nụ cười của sự thấu hiểu, của một tâm hồn thuần khiết không bị vấy bẩn bởi những chấp niệm thế tục. Tạ Trần biết, những gì hắn hằng mong mỏi cho kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu" đang dần thành hình, không phải qua những phép tắc cao siêu hay những bài học khô khan, mà qua chính những hành động nhỏ bé, chân thực và đầy tình người như thế này.

Hắn nhớ lại triết lý "Vô Vi Chi Đạo" mà hắn luôn theo đuổi – không can thiệp quá sâu, không gượng ép, để vạn vật tự nhiên phát triển theo quy luật của nó. Và Linh, cô bé này, chính là một minh chứng sống động cho triết lý ấy. Cô bé không cần ai dạy dỗ, không cần ai phải thúc ép, tự thân cô bé đã bộc lộ khả năng kết nối, khả năng hàn gắn những vết rạn nứt trong lòng người. Hắn cảm thấy một niềm tin sâu sắc hơn vào tương lai c��a nhân gian, một niềm tin không dựa trên sức mạnh của tu sĩ hay sự phù hộ của Thiên Đạo đã suy kiệt, mà dựa trên chính bản chất tốt đẹp của con người. Những hạt mầm của "Nhân Đạo" đang được gieo trồng và nảy nở một cách tự nhiên nhất, từ những tâm hồn trong trẻo như Linh. Hắn tựa như một người làm vườn, chỉ đứng từ xa quan sát, mỉm cười khi thấy những chồi non vươn lên mạnh mẽ dưới ánh nắng ấm áp của tình người.

Con đường nhỏ dẫn họ đi sâu hơn vào khu vực ven hồ. Ánh nắng chiều dần dịu lại, nhuộm đỏ cả một góc trời. Không khí càng lúc càng mát mẻ hơn, mang theo hơi sương mỏng từ mặt hồ. Tiếng côn trùng bắt đầu râm ran đâu đó trong những lùm cây, báo hiệu hoàng hôn sắp buông xuống.

Khi ba người đến gần một khu vực yên tĩnh hơn, nơi những tán liễu rủ dài xuống mặt nước biếc xanh của Hồ Nguyệt Ảnh, một bóng dáng mảnh mai chợt lọt vào tầm mắt họ. Dưới gốc liễu cổ thụ, nơi những cành lá mềm mại buông lơi như những dải lụa xanh, có một người con gái đang ngồi cô độc. Nàng mặc bộ y phục truyền thống màu trắng ngà, mái tóc đen dài xõa xuống vai, ẩn hiện một vẻ đẹp thanh thoát nhưng lại đượm buồn. Đôi mắt nàng xa xăm, nhìn vô định vào mặt hồ phẳng lặng, nơi ánh hoàng hôn đang vẽ nên những vệt màu rực rỡ nhưng cũng đầy hoài niệm.

Một cây đàn cầm cũ kỹ nằm trên đùi nàng, nhưng nàng không hề gảy. Những ngón tay thon dài của nàng chỉ vuốt ve từng sợi dây đàn một cách vô thức, tựa như đang tìm kiếm một âm điệu đã thất lạc, một ký ức đã phai mờ. Nàng dường như đã ngồi đó rất lâu, chìm đắm trong thế giới riêng của mình, một thế giới của những nỗi niềm khó nói, tách biệt hoàn toàn với sự nhộn nhịp của thị trấn. Bầu không khí xung quanh nàng, dù dưới ánh hoàng hôn lãng mạn, vẫn bao trùm một nỗi u sầu khó tả, một sự nặng nề của tâm hồn đang vướng bận. Tiếng nước vỗ bờ nhẹ nhàng, tiếng gió xào xạc qua tán liễu cũng không thể xua tan được vẻ ảm đạm trên gương mặt nàng.

Linh, với sự nhạy cảm bẩm sinh của mình, là người đầu tiên nhận ra điều bất thường. Nụ cười trên môi cô bé dần t���t, thay vào đó là vẻ lo lắng và cảm thông. Cô bé dừng bước, đôi mắt trong veo nhìn chằm chằm vào bóng dáng cô độc dưới gốc liễu.

“Kìa, Tiểu An, hình như có ai đó đang buồn…” Linh khẽ nói, giọng đầy vẻ ái ngại.

Tiểu An cũng dừng lại, nhìn theo ánh mắt của Linh. Cậu bé nhận ra ngay người đó. “Là cô Mộng Dao! Sao cô ấy lại ngồi một mình thế này? Cô ấy trông buồn quá…” Tiểu An thì thầm, đôi mày nhỏ nhíu lại vẻ lo lắng. Nàng Thơ Mộng Dao là một người quen thuộc trong thị trấn, nổi tiếng với tài đàn hát và những bức họa đầy cảm xúc. Nhưng hôm nay, vẻ mặt nàng lại chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm mà ngay cả một đứa trẻ như Tiểu An cũng có thể cảm nhận được.

Tạ Trần cũng đã dừng lại, hắn đứng tựa vào một gốc cây gần đó, giữ một khoảng cách vừa đủ, ánh mắt dõi theo Mộng Dao. Ánh mắt hắn thoáng qua một vẻ ưu tư. Hắn đã nhìn thấy không ít những tâm hồn lạc lối, những con người bị cuốn vào vòng xoáy của chấp niệm, dù là tu sĩ hay phàm nhân. Nỗi buồn của Mộng Dao không phải là mới lạ đối với hắn, nhưng cách nó hiển hiện trong một bối cảnh bình yên như thế này lại khiến hắn suy ngẫm.

“Có lẽ nàng ấy đang có chuyện phiền lòng, không tiện làm phiền.” Tạ Trần nhẹ giọng nói, nhưng trong ánh mắt hắn không hề có ý định phớt lờ. Hắn biết, Linh sẽ không để yên. Bản năng của cô bé là kết nối, là hàn gắn. Và hắn, trong vai trò một người quan sát, sẽ để cô bé làm điều đó, để chứng kiến một lần nữa sức mạnh của "Nhân Đạo" được thể hiện. Hắn tin rằng, ngay cả trong kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu", những nỗi đau tinh thần, những góc khuất trong tâm hồn con người vẫn sẽ tồn tại. Vấn đề không phải là xóa bỏ chúng, mà là cách con người đối diện, cách con người an ủi lẫn nhau, và cách con người tìm thấy ý nghĩa ngay cả trong sự vô thường của cảm xúc. Hắn nhận ra, sự luân hồi của vạn vật không chỉ là sự thay đổi của đất trời, mà còn là sự luân chuyển của cảm xúc, của hy vọng và thất vọng trong lòng người. Và Linh, dường như, đã được trời phú cho khả năng dẫn lối cho những dòng cảm xúc ấy, giúp chúng tìm về bến bờ bình yên.

Với sự hồn nhiên và lòng trắc ẩn bẩm sinh, Linh nhẹ nhàng tiến lại gần Mộng Dao, từng bước chân nhỏ không hề gây ra tiếng động lớn trên nền cỏ mềm. Hoàng hôn dần buông xuống sâu hơn, nhuộm đỏ cả mặt hồ Nguyệt Ảnh, tạo nên một khung cảnh vừa đẹp đẽ vừa bi tráng. Ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà hắt lên bóng dáng mảnh mai của Mộng Dao, càng khiến nàng trông cô độc và yếu đuối hơn. Mùi nước hồ trong lành hòa lẫn với mùi hoa cỏ ven bờ thoang thoảng trong gió, nhưng vẫn không thể xua đi được vẻ u sầu đang bao trùm nàng.

Linh không nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh Mộng Dao, trên lớp cỏ mềm mại dưới tán liễu rủ. Cánh tay nhỏ bé của cô bé khẽ chạm vào tay áo nàng. Mộng Dao giật mình, đôi mắt vốn xa xăm nay lộ rõ vẻ e dè, ngước nhìn Linh. Nhưng khi bắt gặp ánh mắt trong veo, không chút phán xét mà tràn đầy sự quan tâm của cô bé, cùng với nụ cười ấm áp như ánh nắng cuối ngày, nàng chợt dịu lại.

Linh không vội hỏi han, chỉ đơn giản là ngồi đó, im lặng một lúc, cảm nhận không khí nặng trĩu của nỗi buồn đang bao trùm. Tiếng nước vỗ bờ nhẹ nhàng, tiếng gió xào xạc qua tán liễu như một bản nhạc nền êm dịu cho khoảnh khắc tĩnh lặng này. Sau đó, Linh khẽ nhìn cây đàn cầm cũ kỹ trên đùi Mộng Dao.

“Chào cô ạ. Cô ngồi đây một mình có buồn không? Cháu thấy cây đàn của cô đẹp quá, sao cô không gảy?” Linh hỏi, giọng nói trong trẻo nhưng đầy chân thành, không chút giả tạo.

Mộng Dao khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu nỗi thất vọng. Nàng nhìn vào cây đàn, ánh mắt vẫn còn xa xăm, giọng nói nhỏ và buồn bã, như tiếng gió thoảng qua kẽ lá. “Nó... nó không còn muốn hát nữa... Ta cũng không biết phải làm gì nữa rồi, không tìm thấy vẻ đẹp trong những gì ta làm...” Ngón tay nàng vuốt nhẹ lên những sợi dây đàn, nhưng không hề có ý định gảy. Nỗi buồn của nàng dường như đã thấm vào từng thớ gỗ của cây đàn, khiến nó cũng trở nên câm lặng.

Nàng Thơ Mộng Dao, vốn dĩ là một nghệ sĩ tài hoa của Thị Trấn An Bình, luôn tìm kiếm sự hoàn hảo trong từng nét vẽ, từng giai điệu. Nhưng dạo gần đây, nàng đã rơi vào một cái bẫy của chính mình. Nàng đã cố gắng tạo ra một tác phẩm "để đời", một giai điệu "hoàn hảo" có thể chạm đến tận cùng tâm hồn người nghe, nhưng liên tục thất bại. Mỗi lần cố gắng, nàng lại càng cảm thấy nguồn cảm hứng vơi cạn, ý nghĩa trong nghệ thuật dần mất đi. Cảm giác bất lực và thất vọng đè nặng lên trái tim nàng, khiến nàng nghi ngờ cả tài năng và mục đích sống của mình. Nàng cảm thấy mình đã "mất người", không phải theo nghĩa mất đi ký ức hay cảm xúc như những tu sĩ, mà là mất đi phần nhân tính, phần hồn cốt trong nghệ thuật, mất đi khả năng cảm nhận vẻ đẹp bình dị của cuộc sống.

Linh lắng nghe một cách chăm chú, đôi mắt không rời khỏi gương mặt u sầu của Mộng Dao. Cô bé không vội đưa ra lời khuyên, chỉ đơn giản là đặt tay nhẹ nhàng lên vai Mộng Dao, truyền đi một dòng ấm áp, một sự đồng cảm chân thành. Mộng Dao ban đầu hơi khựng lại, nhưng sự ấm áp từ bàn tay nhỏ bé của Linh, cùng với ánh mắt thấu hiểu của cô bé, đã khiến nàng dần thả lỏng. Nàng từ từ quay sang nhìn Linh, ánh mắt tìm kiếm một điểm tựa, một tia sáng trong màn đêm u tối của tâm hồn mình.

Linh mỉm cười dịu dàng, tiếp tục nói, giọng điệu vẫn hồn nhiên nhưng lại chứa đựng một sự sâu sắc đáng kinh ngạc, như thể cô bé đã trải qua rất nhiều điều. "Cháu hiểu mà. Đ��i khi, những điều đẹp nhất lại nằm ở những gì không hoàn hảo. Giống như một bông hoa, dù có tàn phai, nó vẫn đã từng rất đẹp, đúng không cô? Vẻ đẹp của nó không phải ở sự vĩnh cửu, mà ở khoảnh khắc nó nở rộ và cả khi nó trở về với đất mẹ."

Cô bé khẽ siết nhẹ bàn tay trên vai Mộng Dao, rồi bắt đầu kể những câu chuyện nhỏ, những câu chuyện bình dị mà cô bé đã chứng kiến trong Thị Trấn An Bình.

"Cháu biết một bác thợ gốm, bác ấy luôn nói rằng chiếc bình đẹp nhất không phải là chiếc bình không có một vết xước nào, mà là chiếc bình có một vết nứt nhỏ, được bác ấy khéo léo tráng men lại. Vết nứt ấy không làm chiếc bình xấu đi, mà ngược lại, nó kể một câu chuyện về quá trình được tạo ra, về sự kiên cường và cả vẻ đẹp của sự không hoàn hảo. Bác ấy nói, chính những vết nứt ấy mới làm cho mỗi chiếc bình trở nên độc đáo, không cái nào giống cái nào." Linh kể, ánh mắt lấp lánh.

"Và cả những người thợ làm cầu gỗ sáng nay nữa," Linh tiếp tục, "họ không tìm cách làm một cây cầu hoàn hảo, không một kẽ hở. Họ tìm cách để những thanh gỗ, dù không đồng đều, vẫn có thể gắn kết với nhau, tạo nên một sự vững chãi. Mỗi vết nứt trên gỗ, mỗi lớp rêu phong bám vào, đều là một phần của cây cầu, là dấu vết của thời gian, của những bàn chân đã đi qua. Nó không hoàn hảo, nhưng nó có linh hồn, có câu chuyện của riêng nó."

Cô bé còn kể về một người thợ thêu, người đã thêu một bức tranh phong cảnh, nhưng lại lỡ làm rơi một giọt mực nhỏ vào giữa bức tranh. Thay vì vứt bỏ, người thợ ấy đã khéo léo thêu một con chuồn chuồn nhỏ đậu ngay trên vết mực, biến cái lỗi lầm thành một điểm nhấn độc đáo, một vẻ đẹp bất ngờ.

Những câu chuyện của Linh, dù đơn giản, nhưng lại có sức mạnh kỳ diệu. Chúng không phải là những lời khuyên giáo điều, mà là những minh chứng sống động về vẻ đẹp của sự chân thành, của quá trình, của sự kiên cường và chấp nhận những điều không hoàn hảo trong cuộc sống. Mộng Dao lắng nghe từng lời, đôi mắt nàng dần dần rời khỏi mặt hồ xa xăm, tập trung vào gương m��t trong sáng của Linh. Tiếng thở dài của nàng không còn nặng nề như trước, thay vào đó là những tiếng hít thở đều đặn hơn. Nàng cảm thấy một dòng ấm áp lan tỏa từ bàn tay Linh, không chỉ ở vai nàng, mà còn lan vào sâu trong trái tim.

Tạ Trần, vẫn đứng từ xa, khẽ gật đầu. Hắn đã thấy điều mình mong muốn. Linh không cần dùng đến những lời lẽ hoa mỹ hay những phép thuật cao siêu. Cô bé chỉ dùng tấm lòng chân thành, dùng những câu chuyện đời thường để chạm đến tâm hồn đang tổn thương của Mộng Dao. Đây chính là "Nhân Đạo" mà hắn hằng tin tưởng, một đạo lý không cần đến sức mạnh ngoại tại, mà dựa vào chính những giá trị nhân văn sâu sắc nhất. Hắn nhận ra, Linh không chỉ đơn thuần là an ủi một người đang buồn, mà còn đang gieo một hạt giống hy vọng vào tâm hồn Mộng Dao, hạt giống của "Vô Vi Chi Đạo" – tìm thấy giá trị trong chính cuộc sống bình dị và sự chân thành của quá trình, chứ không phải chỉ ở sự hoàn hảo của kết quả. Cô bé đang dạy Mộng Dao rằng vẻ đẹp thực sự nằm ở sự trọn vẹn của một đời sống, với đủ mọi cung bậc cảm xúc, với đủ mọi vết nứt và sự không hoàn hảo.

Tiểu An cũng lại gần hơn, ngồi xuống bên cạnh Linh, im lặng lắng nghe những câu chuyện của chị. Cậu bé cảm thấy ấm áp lạ thường khi chứng kiến cảnh tượng này. Bầu không khí u sầu ban nãy dần tan biến, thay vào đó là một sự ấm áp, cảm thông và gần gũi bao trùm dưới tán liễu. Hoàng hôn đã gần như tắt hẳn, chỉ còn lại một vệt đỏ cam cuối cùng nơi chân trời. Đêm đã bắt đầu buông xuống.

Dưới ánh trăng dần ló rạng, Mộng Dao ngẩng đầu nhìn Linh. Đôi mắt nàng, giờ đây, không còn u sầu mà thay vào đó là một tia sáng mới, một sự bình yên lạ kỳ. Nàng khẽ mỉm cười, một nụ cười thật sự, không chút gượng gạo, lần đầu tiên sau một thời gian dài chìm đắm trong nỗi buồn. Ánh trăng lung linh trên mặt hồ Nguyệt Ảnh, phản chiếu ánh sáng dịu dàng lên gương mặt nàng, khiến vẻ đẹp thanh thoát của nàng càng thêm phần huyền ảo. Tiếng côn trùng đêm đã bắt đầu kêu rả rích, như một bản hòa tấu êm đềm của thiên nhiên.

Mộng Dao nắm chặt tay Linh, cảm thấy một dòng ấm áp chảy qua, không chỉ là hơi ấm từ bàn tay nhỏ bé của cô bé, mà còn là sự ấm áp từ trái tim chân thành, sự kết nối sâu sắc giữa hai tâm hồn.

“Cảm ơn con, Linh.” Giọng Mộng Dao giờ đây không còn khản đặc vì buồn bã, mà trong trẻo hơn, nhẹ nhàng hơn, như tiếng nước vỗ bờ êm ái. “Lời nói của con... đã thắp sáng lại tâm hồn ta. Có lẽ ta đã quá chú trọng vào cái gọi là 'hoàn hảo' mà quên mất vẻ đẹp của sự chân thành và những điều nhỏ bé, những vết nứt làm nên câu chuyện của riêng nó.” Nàng nhìn vào cây đàn cầm trên đùi mình, ánh mắt không còn vẻ chán nản mà thay vào đó là sự trìu mến, như thể nàng vừa tìm lại được một người bạn cũ.

Tiểu An, thấy Mộng Dao đã vui vẻ hơn, cũng hào hứng lại gần, giọng nói líu lo thêm vài lời động viên. “Đúng đó cô Mộng Dao! Chị Linh nói đúng lắm! Cô cứ gảy đàn theo cách cô muốn, chắc chắn sẽ hay!”

Linh mỉm cười rạng rỡ, cái nắm tay của Mộng Dao khiến cô bé cảm thấy hạnh phúc. “Đâu có ạ, cô Mộng Dao. Chỉ cần cô tìm thấy niềm vui trong những điều nhỏ bé, thì mọi thứ sẽ lại tươi đẹp thôi! Cháu tin cô sẽ lại gảy đàn thật hay, thật cảm động!” Cô bé nói, ánh mắt lấp lánh niềm tin.

Mộng Dao đứng dậy, vuốt ve cây đàn cầm với ánh mắt trìu mến hơn. Nàng dường như đã tìm lại được nguồn cảm hứng đã mất, không phải từ một sự hoàn hảo viển vông, mà từ chính sự chấp nhận những điều không hoàn hảo, từ vẻ đẹp của sự chân thành và quá trình sáng tạo. Nàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi nước hồ trong lành và hương hoa cỏ thoang thoảng trong gió đêm mát mẻ. Nỗi buồn đã tan biến, nhường chỗ cho một sự thanh bình và hy vọng mới.

“Ta tin là vậy. Cảm ơn con rất nhiều, tiểu cô nương.” Mộng Dao nói, cúi đầu nhẹ. Nàng nhìn Tạ Trần đang đứng tựa gốc cây, ánh mắt nàng thoáng qua sự biết ơn. Dù Tạ Trần không nói lời nào, nàng cũng cảm nhận được sự hiện diện và ánh mắt thấu hiểu của hắn.

Linh và Tiểu An cùng Mộng Dao trao đổi thêm vài lời cuối trước khi tiếp tục cuộc hành trình. Linh hứa sẽ ghé thăm Mộng Dao để nghe nàng gảy đàn khi nàng tìm lại được nguồn cảm hứng. Mộng Dao tiễn ba người bằng một nụ cười rạng rỡ và một ánh mắt đầy hy vọng.

Tạ Trần, chậm rãi bước theo Linh và Tiểu An khi họ tiếp tục rời đi. Ánh trăng đã lên cao, soi sáng con đường trở về. Hắn nhìn theo bóng lưng của Mộng Dao, người đang vuốt ve cây đàn với một vẻ mặt bình yên. Trên môi hắn nở một nụ cười mãn nguyện. Khả năng chữa lành cảm xúc và kết nối con người của Linh ngày càng sâu sắc, báo hiệu cô bé sẽ trở thành một "ngọn hải đăng" tinh thần, một trụ cột cảm xúc quan trọng cho cộng đồng trong kỷ nguyên mới, không cần đến sức mạnh hay địa vị.

Sự thay đổi trong tâm trạng của Mộng Dao sau khi được Linh an ủi cho thấy sức mạnh của "Nhân Đạo" không chỉ là giải quyết xung đột vật chất mà còn là hàn gắn những vết thương lòng, củng cố nền tảng tinh thần cho kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu". Tạ Trần nhận ra rằng những giá trị anh theo đuổi đang được thế hệ kế cận tự nhiên phát huy. Linh không phải là một tu sĩ, không hề có tiên pháp, nhưng cô bé lại làm được điều mà nhiều đại năng tu tiên cũng khó lòng đạt được – đó là chạm đến sâu thẳm tâm hồn con người, giúp họ tìm lại chính mình.

Đây chính là sự phát triển của "Vô Vi Chi Đạo", không phải là sự bất động, mà là sự dung dưỡng, sự thấu hiểu và sự chấp nhận mọi khía cạnh của cuộc sống. Nó khẳng định con đường mà Tạ Trần đã chọn là đúng đắn và có sức lan tỏa, mang lại sự bình yên đích thực cho nhân gian. Hắn tin tưởng rằng, trong kỷ nguyên mới này, con người sẽ không cần phải khao khát thành tiên để tìm thấy ý nghĩa và sự trọn vẹn. Họ sẽ tìm thấy nó ngay trong cuộc sống bình dị, trong những mối quan hệ chân thành, trong những giọt nước mắt và nụ cười, và trong chính khả năng chữa lành lẫn nhau. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng mang đến những giá trị mới, những hy vọng mới, không cần đến bất kỳ sự phù hộ nào từ Thiên Đạo đã suy kiệt.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free