Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1348: Chân Nghĩa Tự Do: Bài Học Từ Quán Sách

Tiếng chim hót líu lo ngoài khung cửa, tựa như một khúc ca gọi mời bình minh, len lỏi qua từng kẽ lá, đánh thức vạn vật sau một đêm dài. Trong quán sách nhỏ nơi Thị Trấn An Bình, ánh nắng mai dịu nhẹ, trong trẻo như pha lê, khẽ lướt qua những kệ sách gỗ cũ kỹ, đậu lại trên trang giấy ố vàng của một cuốn sách đang mở. Linh ngồi đó, bên khung cửa sổ rộng, tay vẫn giữ cuốn sách "Cổ Hiền Lục" mà Tạ Trần từng dạy, nhưng đôi mắt lại không hề tập trung vào những dòng chữ Hán cổ, mà lại lạc về phía xa xăm, nơi những tia nắng đầu tiên đang dát vàng trên mái ngói rêu phong của những ngôi nhà đối diện.

Giấc mơ đêm qua vẫn còn vương vấn trong tâm trí cô bé, sống động đến lạ lùng. Một thế giới không có tranh giành, không có tiên nhân hay ma vật, chỉ có con người sống an nhiên, hòa thuận. Đó là một mộng cảnh quá đỗi bình yên, quá đỗi đẹp đẽ, khiến Linh vẫn còn đắm chìm trong dư vị của nó. Nhưng rồi, khi ánh nắng thực tại dần trở nên chói chang hơn, kéo cô bé trở về với hiện tại khắc nghiệt của "khoảng 20 năm trước", một hiện thực nơi Thiên Đạo vẫn còn suy tàn, nơi những chấp niệm về quyền lực và sự bất tử vẫn còn ám ảnh nhân gian, một nỗi băn khoăn lại dấy lên trong l��ng Linh.

"Liệu một thế giới như vậy có thực sự tồn tại?" Linh khẽ thì thầm, giọng nói tựa như tiếng gió thoảng qua, chỉ đủ cho chính cô bé nghe thấy. "Và làm sao để mọi người có thể sống tự do mà không làm tổn thương nhau?"

Cô bé nhớ lại những bài học từ Tạ Trần về "nhân quả", về những lá thư cũ chất chứa bi thương của những kẻ mải mê truy cầu tiên đạo mà "mất người". Cô bé cũng nhớ đến Lão Khách đã ghé quán hôm trước, với ánh mắt lo lắng và sự do dự không thể che giấu, dù ông ta đã cố gắng tỏ ra bình thản. "Ánh mắt thấu tâm" đã mách bảo Linh rằng dù là phàm nhân, họ vẫn mang trong mình những gánh nặng, những giằng xé nội tâm. Nếu mọi người đều được "tự do" làm điều mình muốn, liệu có phải sẽ dẫn đến một sự hỗn loạn mới, một kiểu "mất người" khác, nơi mỗi người vì cái tôi của mình mà giẫm đạp lên người khác?

Cuốn sách trong tay Linh trở nên nặng nề, tựa như chứa đựng vô vàn những câu hỏi không lời đáp. Cô bé khẽ thở dài, một hơi thở mang theo sự trăn trở của một tâm hồn non nớt đang cố gắng thấu hiểu những triết lý nhân sinh sâu sắc. Gấp cuốn sách lại, Linh đặt nó gọn gàng lên bàn, rồi đứng dậy. Đôi chân bé nhỏ nhưng đầy quyết tâm, bước từng bước nhẹ nhàng ra khỏi góc cửa sổ, tìm đến nơi Tạ Trần vẫn thường ngồi pha trà mỗi sáng, tìm kiếm một lời giải đáp cho những băn khoăn đang vây lấy tâm trí mình. Mùi giấy cũ và trà thanh khiết vẫn phảng phất trong không khí, hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch nhưng cũng vô cùng ấm áp, như một vòng tay vô hình đang ôm lấy những tâm hồn lạc lối.

***

Tạ Trần, với thân hình gầy gò của một thư sinh, đang ngồi bên bàn gỗ cũ kỹ, động tác pha trà chậm rãi và thanh thoát. Tay hắn cầm ấm trà bằng đất nung đã ngả màu thời gian, rót dòng nước nóng từ từ vào chén sứ trắng ngà. Hơi nước mờ ảo bốc lên, mang theo hương trà thoang thoảng, dịu mát, lan tỏa khắp căn phòng. Mỗi cử chỉ của hắn đều toát lên một vẻ bình thản, tĩnh tại, như thể mọi sự vội vã của thế gian đều không thể chạm tới được hắn. Đôi mắt sâu thẳm của Tạ Trần, luôn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, giờ đây lại dịu dàng nhìn vào dòng nước đang xoáy trong chén trà, như thể trong đó ẩn chứa cả một vũ trụ triết lý.

Linh rụt rè đến bên, đứng lặng lẽ một lúc, nhìn theo động tác pha trà của Tạ Trần. Cô bé không dám phá vỡ sự yên tĩnh đang bao trùm lấy không gian, nhưng những câu hỏi trong lòng lại thôi thúc cô bé phải lên tiếng.

"Thưa tiên sinh," Linh khẽ gọi, giọng nói nhỏ nhẹ, mang theo chút bẽn lẽn.

Tạ Trần không giật mình, như thể hắn đã biết Linh sẽ đến. Hắn vẫn tiếp tục rót trà cho đến khi chén đầy, rồi nhẹ nhàng đặt ấm xuống bàn. Hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt thâm thúy nhìn vào Linh, ánh mắt dịu dàng nhưng cũng ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. "Linh à, con có điều gì muốn hỏi ta sao?"

Linh hít một hơi thật sâu, dồn hết can đảm. "Dạ, con... con vẫn còn băn khoăn về giấc mơ đêm qua." Cô bé dừng lại một chút, tìm kiếm từ ngữ phù hợp. "Con mơ thấy một thế giới thật đẹp, mọi người đều tự do, sống theo ý mình. Nhưng con không hiểu... làm sao để tự do mà không gây ra hỗn loạn? Liệu tự do có phải là muốn làm gì thì làm không ạ?" Cô bé nhớ lại những lời Tạ Trần nói về "tiếng lòng của nhân tính", về "Kỷ nguyên Bình Thường Vĩnh Cửu", và cô bé muốn hiểu rõ hơn về con đường để đạt đến cái đích ấy.

Tạ Trần mỉm cười nhẹ, rồi khẽ gật đầu. Hắn cầm chén trà nóng hổi lên, đưa cho Linh. "Con hãy uống một chén trà đi đã. Để tâm hồn được tĩnh lặng, thì những câu hỏi sâu sắc mới có thể tìm thấy lời đáp." Linh ngoan ngoãn đón lấy chén trà, hơi nóng từ chén trà truyền qua lòng bàn tay, mang lại một cảm giác ấm áp, xua đi phần nào sự bối rối trong lòng cô bé. Tạ Trần lại rót thêm một chén nữa cho mình, rồi đặt ấm trà xuống bàn, ánh mắt hắn dõi vào khoảng không trước mặt, như đang suy ngẫm về một điều gì đó rất xa xôi, rất cổ xưa.

"Linh à, tự do mà con nói đến, có lẽ không phải là sự phóng túng không giới hạn." Giọng Tạ Trần trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của quán sách, mỗi từ ngữ đều được hắn lựa chọn cẩn thận, như những hạt ngọc quý. "Con nghĩ xem, một con chim tự do bay lượn trên bầu trời xanh, nó có cần tuân theo quy luật của gió, của bầu trời không? Nó có thể chọn bay cao, bay thấp, bay về phương nào, nhưng nó không thể bay ngược lại chiều gió nếu không muốn hao tổn sức lực, nó không thể bay xuyên qua những đám mây giông bão nếu không muốn gặp hiểm nguy. Sự tự do của nó nằm trong việc hiểu rõ quy luật của tự nhiên, và lựa chọn hành động trong khuôn khổ ấy."

Linh im lặng lắng nghe, đôi mắt mở to, cố gắng thấu hiểu từng lời của Tạ Trần. Cô bé hình dung ra hình ảnh con chim tự do giữa không trung, và nhận ra sự hợp lý trong lời giải thích của hắn.

Tạ Trần tiếp tục, giọng điệu trở nên sâu lắng hơn, như đang gieo vào tâm trí Linh những hạt mầm của triết lý. "Tự do chân chính không phải là không có giới hạn, mà là tự do trong ý thức. Khi con hiểu rõ bản thân, hiểu rõ người khác, hiểu rõ vạn vật xung quanh, thì mọi hành động của con đều xuất phát từ sự thấu hiểu, từ trách nhiệm. Đó mới là tự do." Hắn khẽ nhấp một ngụm trà, hơi nóng làm dịu đi cổ họng, rồi tiếp tục. "Nếu con muốn làm điều mình muốn, nhưng điều đó gây hại cho người khác, đó có còn là tự do không? Hay đó chỉ là sự ích kỷ được che đậy dưới lớp vỏ của 'mong muốn cá nhân'?"

Ánh mắt Tạ Trần nhìn thẳng vào Linh, nhưng không phải là một cái nhìn dò xét, mà là một ánh nhìn khuyến khích cô bé tự mình suy nghĩ. "Con hãy nhớ đến những câu chuyện trong các lá thư cũ, về những kẻ tu sĩ vì muốn 'tự do' thoát khỏi sinh lão bệnh tử mà bất chấp tất cả, gây ra bao nhiêu bi kịch cho nhân gian. Họ cho rằng đó là tự do, nhưng thực chất, họ chỉ đang bị trói buộc bởi chấp niệm của chính mình, bởi nỗi sợ hãi và dục vọng. Họ đã 'mất người', đánh mất đi sự đồng cảm, sự thấu hiểu, và cuối cùng, đánh mất chính bản thân mình."

Linh gật gù, những lời của Tạ Trần như một làn nước trong vắt, gột rửa đi những lầm tưởng ban đầu của cô bé về khái niệm "tự do". Cô bé bắt đầu nhận ra sự khác biệt sâu sắc giữa "tự do phóng túng" và "tự do có ý thức".

"Mỗi người chúng ta đều là một phần của thế giới này, Linh à," Tạ Trần nói tiếp, giọng điệu trở nên đầy nhân văn. "Sự tự do của con phải đi kèm với sự tôn trọng tự do của người khác. Con không thể muốn bay lượn mà không quan tâm đến việc đôi cánh của con có thể quạt đổ tổ ấm của một con chim khác. Con không thể muốn hái một bông hoa mà không nghĩ đến việc nó cũng đang sống, đang góp phần tô điểm cho cuộc đời. Khi con sống có trách nhiệm với bản thân, với cộng đồng, con mới thực sự là người tự do, bởi vì tâm hồn con không bị trói buộc bởi sự hối hận hay sự gây hại."

Hắn khẽ đặt chén trà xuống bàn, tạo ra một tiếng động nhỏ xíu trong không gian tĩnh lặng. "Kỷ nguyên Bình Thường Vĩnh Cửu, cái thế giới mà con đã mơ thấy, nó không phải là một nơi mà ai muốn làm gì thì làm. Nó là một nơi mà mỗi cá nhân đều ý thức được vai trò của mình, ý thức được mối liên hệ sâu sắc giữa mình và vạn vật. Khi đó, sự tự do của mỗi người sẽ không còn là một quyền lợi cá nhân tách rời, mà là một phần của sự hài hòa chung, một sự cân bằng tinh tế giữa các mối quan hệ. Đó là tự do của sự thấu hiểu, của lòng nhân ái, của sự tôn trọng."

Tạ Trần nhìn sâu vào đôi mắt trong veo của Linh, ánh mắt hắn tràn đầy sự tin tưởng vào tiềm năng của cô bé. "Con đã có 'ánh mắt thấu tâm', con đã thấy được 'nhân quả'. Con có khả năng nhìn thấu nỗi lòng của người khác, hiểu được những giằng xé bên trong họ. Đó chính là nền tảng để con có thể sống một cuộc đời tự do chân chính, bởi vì con sẽ luôn đặt mình vào vị trí của người khác trước khi hành động. Con sẽ không bao giờ 'mất người' vì những ham muốn cá nhân, mà sẽ luôn giữ trọn vẹn nhân tính của mình, và thậm chí, giúp những người khác cũng tìm thấy được con đường ấy."

Linh im lặng lắng nghe, đôi mắt cô bé mở to, từ từ gật gù. Mỗi lời của Tạ Trần như gieo một hạt giống mới vào tâm hồn cô bé, từ từ nảy mầm và phát triển. Sự bối rối ban đầu dần tan biến, thay vào đó là một sự thấu hiểu sâu sắc, một cảm giác bình yên và rõ ràng đến lạ. Tiếng gió nhẹ luồn qua khung cửa, mang theo mùi hương của cỏ cây và đất trời, hòa quyện cùng mùi trà và sách cũ, tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh lặng và trí tuệ. Linh biết, cô bé vừa được tiếp nhận một bài học quý giá, không phải về phép thuật hay quyền năng, mà về chính bản chất của cuộc sống, về ý nghĩa của sự tồn tại trong một thế giới đang dần chuyển mình.

***

Buổi trưa, ánh nắng vàng ươm rải khắp quán sách, xuyên qua khung cửa sổ, chiếu thẳng vào nơi Linh đang ngồi. Chén trà trên tay cô bé đã nguội lạnh từ lâu, nhưng tâm trí cô bé lại đang bừng cháy. Những lời của Tạ Trần vẫn còn văng vẳng bên tai, tựa như những dòng suối mát lành, gột rửa đi mọi nghi hoặc, gỡ rối từng nút thắt trong tâm hồn. Linh ngồi đó, một mình, nhưng không hề cảm thấy cô đơn. Thay vào đó là một sự tĩnh lặng sâu sắc, một cảm giác giác ngộ nhẹ nhàng.

"Tự do chân chính không phải là không có giới hạn, mà là tự do trong ý thức. Khi con hiểu rõ bản thân, hiểu rõ người khác, hiểu rõ vạn vật xung quanh, thì mọi hành động của con đều xuất phát từ sự thấu hiểu, từ trách nhiệm. Đó mới là tự do."

Cô bé nhớ lại từng lời, từng câu, như thể đang khắc ghi chúng vào tận sâu thẳm trái tim mình. Linh đã từng nghĩ, giấc mơ về một thế giới bình yên, nơi mọi người sống tự do, là một điều không tưởng, một viễn cảnh xa vời. Nhưng giờ đây, cô bé hiểu rằng, giấc mơ ấy không ph���i là một sự phóng túng vô kỷ luật, mà là một trạng thái của sự hài hòa, của sự cân bằng, được xây dựng trên nền tảng của trách nhiệm và sự tôn trọng lẫn nhau.

"Sự tự do của con phải đi kèm với sự tôn trọng tự do của người khác. Khi con sống có trách nhiệm với bản thân, với cộng đồng, con mới thực sự là người tự do, bởi vì tâm hồn con không bị trói buộc bởi sự hối hận hay sự gây hại."

Linh khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy vẻ quyết tâm. "Con hiểu rồi, tiên sinh. Tự do không phải là làm mọi điều mình muốn, mà là sống có trách nhiệm, có ý thức, và tôn trọng người khác." Cô bé thì thầm, giọng nói giờ đây không còn bối rối hay nghi ngại, mà đã thay bằng sự tự tin và rõ ràng. Bài học này không chỉ là một khái niệm trừu tượng, mà là một kim chỉ nam, một nền tảng vững chắc để cô bé có thể xây dựng nên thế giới mà mình đã mơ.

Từ giờ trở đi, Linh biết rằng, việc xây dựng "Kỷ nguyên Bình Thường Vĩnh Cửu" không phải là một nhiệm vụ của những kẻ có quyền năng siêu phàm, mà là hành trình của mỗi cá nhân, bắt đầu từ những hành động nhỏ bé nhất, từ việc định nghĩa lại "tự do" và "trách nhiệm" trong cuộc sống hàng ngày. Cô bé đặt chén trà nguội xuống bàn, khẽ ngẩng đầu nhìn ra khung cửa sổ. Ánh nắng vàng óng ả vẫn đang rải khắp con phố nhỏ của Thị Trấn An Bình, nhuộm vàng những mái nhà, những con đường đất, và cả những khuôn mặt chất phác của những người dân đang qua lại.

Trong tâm trí Linh, một hình ảnh mới dần hiện rõ. Không phải là những cảnh tượng hùng vĩ của tiên giới hay những trận chiến long trời lở đất, mà là những khoảnh khắc bình dị, những hành động nhân ái nhỏ nhoi. Một người nông dân cần mẫn chăm sóc ruộng đồng của mình, không tham lam chiếm đoạt đất đai của người khác. Một người thợ rèn miệt mài với tiếng búa, tạo ra những vật dụng hữu ích, không tìm cách lừa gạt khách hàng. Một người mẹ dạy con lòng nhân ái, không gieo vào chúng những hận thù hay chấp niệm về quyền lực. Đó là những viên gạch đầu tiên, vững chắc nhất, để xây dựng nên một thế giới nơi mọi người đều được tự do, nhưng sự tự do đó lại kết nối họ với nhau bằng sợi dây của trách nhiệm và tình người.

Linh nhắm mắt lại, hít thở thật sâu mùi hương của sách cũ và trà thanh khiết, cảm nhận sự bình yên thấm đẫm trong từng tế bào. Cô bé biết rằng, bản thân mình, với "ánh mắt thấu tâm" và những bài học từ Tạ Trần, có thể trở thành một phần nhỏ bé nhưng quan trọng trong hành trình ấy. Không phải bằng quyền năng định đoạt, mà bằng khả năng thấu hiểu, kết nối, và truyền tải những giá trị nhân văn mà Thiên Đạo đã bỏ quên. Giấc mơ không chỉ còn là mộng cảnh, mà là một viễn cảnh có thể đạt được, từng bước một, từ chính nơi đây, từ chính những con người phàm trần này, những người sẽ tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần phải thành tiên.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free