Nhân gian bất tu tiên - Chương 1347: Mộng Cảnh Bình Yên: Linh và Thế Giới Lý Tưởng
Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ gỗ cũ kỹ của quán sách, vẽ nên những vệt vàng nhạt trên nền gạch đất nung, nơi từng hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí tĩnh lặng. Cái se lạnh đầu ngày vẫn còn vương vấn, luồn lách qua khe cửa, mơn man trên làn da, nhắc nhở về sự chuyển mình của vạn vật. Linh, với mái tóc đen nhánh còn vương chút rối bù của giấc ngủ, ngồi tựa vào khung cửa sổ, đôi mắt tinh anh thường ngày nay lại ánh lên vẻ xa xăm, như thể tâm trí cô bé vẫn còn đang lãng du ở một nơi nào đó rất xa xôi, một thế giới khác.
Hơi ấm từ bàn tay Tạ Trần vẫn còn vương vấn trên đỉnh đầu, lời nói của hắn văng vẳng bên tai: "Một ánh mắt thấu tâm... khả năng của một phàm nhân, nhưng lại vượt xa mọi cảnh giới tu tiên." Những lời ấy như một hạt giống đã được gieo vào tâm hồn Linh, nảy mầm thành một luồng suy tư miên man suốt đêm. Cô bé hiểu rằng, cái "ánh mắt" ấy không phải là thần thông, không phải là thứ có thể luyện được qua kinh thư hay pháp quyết, mà là một sự kết nối bản năng với nhân tính, một sợi dây vô hình níu giữ cô bé với dòng chảy nhân quả của thế gian.
Đêm qua, sau khi Tạ Trần đã nhẹ nhàng khép lại cánh cửa phòng, Linh vẫn trằn trọc mãi. Những câu chuyện trong các lá thư cũ, nỗi lòng của Lão Khách mà cô bé vừa "đọc" được, và cả sự khẳng định của Tạ Trần, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh hỗn độn nhưng cũng đầy mê hoặc trong tâm trí non nớt. Cô bé tự hỏi, rốt cuộc thì "nhân tính" là gì, và nó có sức mạnh đến đâu mà có thể vượt qua cả tu tiên, vượt qua cả Thiên Đạo đang suy kiệt? Và rồi, trong giấc ngủ chập chờn, một thế giới hiện ra, rõ ràng đến lạ, như một lời giải đáp, hay có lẽ, là một khao khát sâu thẳm được hình thành từ những trăn trở ấy.
Quán sách giờ này vẫn còn chìm trong sự yên tĩnh đặc trưng của buổi sáng sớm. Mùi giấy cũ, mực khô và gỗ mục thoảng nhẹ trong không gian, quyện với chút hương trầm thanh khiết mà Tạ Trần thường đốt, tạo nên một bầu không khí vừa trầm mặc, vừa an yên. Tạ Trần đang ngồi bên bàn trà quen thuộc, lưng thẳng tắp, động tác pha trà chậm rãi và uyển chuyển, như một nghi lễ đã được lặp đi lặp lại hàng nghìn lần. Nước sôi reo nhẹ trong ấm đất, hơi nước mỏng manh bốc lên, mang theo hương trà thoang thoảng. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát Linh qua làn hơi mờ ảo, đôi mắt sâu thẳm tựa hồ như có thể nhìn thấu mọi suy nghĩ đang giằng xé trong tâm hồn cô bé. Hắn biết, Linh đang trải qua một sự chuyển hóa nội tại, một sự giác ngộ về thế giới này, và hắn chỉ cần ở đó, làm một người lắng nghe, một điểm tựa vững chãi.
Linh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất ẩm từ khu vườn nhỏ bên ngoài, tiếng chim hót líu lo đâu đó trên mái nhà. Những âm thanh quen thuộc ấy, bỗng chốc trở nên sống động và ý nghĩa hơn bao giờ hết, như thể cô bé vừa được ban cho một giác quan mới để cảm nhận sự tồn tại. Cô bé quay đầu lại, đôi mắt trong veo nhìn về phía Tạ Trần, người vẫn đang rót trà vào một tách sứ trắng ngà. Khuôn mặt thanh tú, gầy gò của hắn, trong ánh nắng yếu ớt, toát lên vẻ điềm tĩnh đến lạ. Hắn đặt tách trà xuống, một làn khói mỏng manh vấn vít quanh miệng tách, rồi khẽ ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của Linh. Một nụ cười nhẹ, rất nhẹ, hé nở trên môi hắn, không hề có chút gượng ép, mà lại đầy thấu hiểu và ấm áp.
"Tiên sinh..." Linh khẽ thì thầm, giọng nói còn vương chút ngái ngủ và sự bối rối. Cô bé ngập ngừng, như thể không biết phải bắt đầu từ đâu để diễn tả những gì mình đã trải qua. "Con vừa có một giấc mơ... lạ lắm."
Tạ Trần không vội vã, hắn chỉ khẽ nhướng mày, ánh mắt khuyến khích. Hắn chậm rãi nhấp một ngụm trà, vị đắng chát ban đầu tan ra thành hậu vị ngọt thanh, như chính những gì hắn đang cảm nhận về sự trưởng thành của Linh. "Ồ?" Hắn đáp, giọng trầm ấm như tiếng suối chảy. "Lạ đến mức nào mà khiến con bé suy tư như vậy?" Hắn đặt tách trà xuống, ánh mắt hoàn toàn hướng về Linh, sẵn sàng lắng nghe, sẵn sàng để cô bé thổ lộ mọi điều. Hắn không hề thúc giục, không hề tỏ vẻ tò mò thái quá, mà chỉ đơn thuần là một sự hiện diện tĩnh lặng, một không gian an toàn để Linh có thể mở lòng. Hắn biết, những giấc mơ của một đứa trẻ như Linh, được nuôi dưỡng bởi những câu chuyện nhân gian và sự thấu hiểu sâu sắc, thường ẩn chứa những điều không hề tầm thường.
Linh nhìn vào đôi mắt ấy, cảm nhận được sự tin tưởng vô điều kiện từ Tạ Trần. Nét mặt cô bé vẫn còn chút bối rối, nhưng đã bắt đầu ánh lên vẻ khao khát được sẻ chia. Cô bé khẽ gật đầu, như thể đang tự trấn an chính mình. Những hình ảnh trong giấc mơ bắt đầu hiện rõ hơn trong tâm trí cô bé, như những thước phim quay chậm. Nó không phải là một giấc mơ hoang đường với tiên nhân hay ma quỷ, mà là một điều gì đó rất đỗi... đời thường, nhưng lại vô cùng phi thường trong cái thế giới đang chìm dần vào suy tàn này. Cô bé cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ phải kể cho Tạ Trần nghe, bởi vì hắn là người duy nhất có thể hiểu được những điều mà cô bé cảm nhận, những điều mà cô bé đang khao khát. Mùi hương của trà, của sách cũ, của gỗ mục, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng êm dịu, như đang vỗ về tâm hồn cô bé, khuyến khích cô bé cất lên tiếng lòng mình.
***
Buổi sáng dần trôi qua, ánh nắng đã ấm áp hơn, rải những mảng vàng tươi tắn lên khắp các kệ sách gỗ đã cũ kỹ, làm nổi bật những gáy sách sờn màu thời gian. Tiếng chim hót ngoài vườn đã trở nên rộn ràng hơn, hòa cùng tiếng gió xào xạc luồn qua những tán cây, tạo nên một bản nhạc tự nhiên êm đềm. Thư Đồng Tiểu An, với thân hình gầy gò và đôi mắt tinh nhanh, đang lúi húi sắp xếp lại một chồng sách cao ngất, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn về phía Tạ Trần và Linh, tai lắng nghe những lời trò chuyện. Tuy còn nhỏ tuổi, nhưng Tiểu An đã sớm nhận ra được sự đặc biệt trong mối quan hệ giữa tiên sinh và Linh tỷ tỷ, và những câu chuyện mà họ nói với nhau luôn ẩn chứa những điều sâu xa mà cậu bé chưa thể hiểu hết.
Linh, sau phút giây bối rối ban đầu, đã tìm lại được sự tự tin. Cô bé rời khỏi bệ cửa sổ, bước lại gần bàn trà, ngồi xuống chiếc ghế đối diện với Tạ Trần. Hơi ấm từ tách trà phả vào mặt, mang theo mùi hương thanh nhã, giúp cô bé ổn định tâm trí. Cô bé bắt đầu kể, giọng nói tuy khẽ khàng nhưng chứa đựng một sự say mê lạ thường, như thể cô bé đang sống lại trong chính giấc mơ của mình.
"Trong mơ, tiên sinh..." Linh bắt đầu, đôi mắt trong veo như chứa đựng cả một thế giới mới. "Con thấy một nơi... không có tiên môn, không có tu sĩ, cũng chẳng có những trận chiến kinh thiên động địa. Không có ma vật ẩn mình trong bóng tối, cũng không có những linh khí suy kiệt hay Thiên Đạo đang hấp hối." Cô bé miêu tả bằng những từ ngữ giản dị, nhưng mỗi từ đều mang một sức nặng của sự đối lập với thực tại mà cô bé đã biết qua những câu chuyện và những lá thư cũ. "Mọi người sống với nhau rất... bình thường. Họ không tranh giành nhau linh khí, không tìm kiếm con đường trường sinh bất tử, không khao khát quyền lực hay danh vọng."
Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, lắng nghe từng lời của Linh, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ thấu hiểu. Hắn không ngắt lời, chỉ im lặng để cô bé tự do diễn đạt. Hắn biết, đây không chỉ là một giấc mơ đơn thuần, mà là một tiếng lòng, một khao khát được ấp ủ từ những gì Linh đã học được, đã cảm nhận được về "nhân quả" và "nhân tính".
Linh tiếp tục, giọng nói trở nên hào hứng hơn, như thể cô bé đang vẽ ra một bức tranh bằng lời. "�� đó, mọi người đều cười, tiên sinh. Tiếng cười trong trẻo, không vương chút lo toan hay sợ hãi. Họ làm nông, dệt vải, làm gốm, đánh cá... những công việc rất đỗi bình dị. Họ giúp đỡ lẫn nhau, chia sẻ những gì mình có. Khi một người gặp khó khăn, những người khác sẽ tự động đến giúp, không đòi hỏi báo đáp. Một nụ cười, một lời cảm ơn chân thành, đã là đủ."
Cô bé chợt dừng lại, suy nghĩ một lát, rồi nói tiếp, "Con không thấy ai 'mất người' cả, tiên sinh. Họ vẫn giữ trọn vẹn cảm xúc của mình. Họ biết buồn, biết vui, biết giận, biết thương. Họ trân trọng những bữa ăn được chuẩn bị kỹ lưỡng, những câu chuyện được kể bên bếp lửa hồng, những buổi chiều tà ngồi ngắm hoàng hôn. Họ trân trọng sự sống, trân trọng nhau. Con không thấy quyền lực, cũng không thấy sự 'mất người'." Giọng cô bé nhỏ dần, như thể đang tự hỏi chính mình. "Chỉ là... sống thôi, tiên sinh ạ."
Tạ Trần đặt tách trà xuống, một tiếng khẽ chạm nhẹ nhàng. Hắn nhìn Linh, ánh mắt tràn đầy sự ấm áp. "Sống thôi... Đó là một thế giới như thế nào, Linh?" Hắn nhẹ nhàng hỏi, khuyến khích cô bé đào sâu hơn vào cảm nhận của mình. Hắn muốn Linh không chỉ kể lại, mà còn phải cảm nhận lại, phải định hình rõ ràng hơn về cái "thế giới" ấy trong tâm trí.
Linh ngẩng đầu lên, ánh mắt bừng sáng. "Bình yên lắm, tiên sinh, như dòng suối chảy qua núi, không tranh giành, không vội vã. Nước trong veo, phản chiếu cả bầu trời xanh biếc. Cây cối xanh tươi, chim chóc hót vang. Con người sống gần gũi với thiên nhiên, không cố gắng chinh phục hay thay đổi nó, mà chỉ hòa mình vào. Họ không chất chứa quá nhiều chấp niệm, không ôm giữ quá nhiều khao khát xa vời. Những ước muốn của họ rất giản dị: một mùa màng bội thu, một mái nhà ấm cúng, một gia đình hạnh phúc, một người bạn tri kỷ để cùng chia sẻ những vui buồn.
"Con thấy một người thợ gốm, tay thoăn thoắt nặn nên những chiếc bình, chiếc chén. Khuôn mặt ông ấy lấm lem đất sét, nhưng ánh mắt lại tràn đầy niềm vui và sự thỏa mãn. Ông ấy không nghĩ đến việc làm ra những bảo vật để bán với giá cắt cổ, mà chỉ nghĩ đến việc tạo ra những vật dụng đẹp đẽ, hữu ích cho mọi người. Rồi một người nông dân, đang gieo từng hạt giống xuống lòng đất. Ông ấy không cầu mong trở thành một đại gia, chỉ mong vụ mùa bội thu để nuôi sống gia đình và chia sẻ với những người xung quanh. Con thấy những đứa trẻ chạy nhảy vô tư trên đồng cỏ xanh mướt, tiếng cười của chúng vang vọng khắp không gian, không chút ưu tư hay lo sợ về tương lai."
Linh ngừng lại, hít thở sâu, như thể cô bé vừa chạy một chặng đường dài trong giấc mơ ấy. "Con người ở đó, họ không phải lo lắng về việc linh khí cạn kiệt, hay việc Thiên Đạo sụp đổ. Họ không cần phải tu luyện để có được sức mạnh, bởi vì sức mạnh lớn nhất của họ chính là sự kết nối, sự thấu hiểu và tình yêu thương dành cho nhau. Không có kẻ mạnh bắt nạt kẻ yếu, không có kẻ giàu áp bức kẻ nghèo. Mọi người đều bình đẳng, đều được tôn trọng."
Tiểu An, lúc này đã ngừng tay, đôi mắt tròn xoe nhìn Linh tỷ tỷ, trong lòng cậu bé cũng hiện lên những hình ảnh về một thế giới tươi đẹp, khác xa với những câu chuyện về yêu ma quỷ quái mà cậu bé từng nghe. Cậu bé chưa bao giờ tưởng tư��ng ra một nơi mà con người chỉ cần "sống thôi" lại có thể hạnh phúc đến vậy.
Linh nhìn sang Tạ Trần, ánh mắt cô bé giờ đây không còn sự bối rối, mà thay vào đó là một vẻ băn khoăn, một câu hỏi lớn lao. "Nhưng mà, tiên sinh... một thế giới như vậy... liệu có thật không ạ? Con thấy nó xa vời quá." Giọng cô bé nhỏ dần, như sợ rằng những gì mình vừa kể chỉ là một ảo ảnh mong manh, dễ vỡ. Cô bé đã chứng kiến quá nhiều điều trái ngược trong những lá thư cũ, trong câu chuyện của Lão Khách, trong cái thế giới đang dần mục ruỗng này. Những tranh giành, những mất mát, những nỗi sợ hãi... tất cả đều là thực tại nghiệt ngã mà cô bé biết. Làm sao một giấc mơ đẹp đẽ như vậy lại có thể tồn tại được? Làm sao con người có thể từ bỏ những chấp niệm sâu xa về sức mạnh, về sự bất tử mà họ đã theo đuổi hàng ngàn năm? Câu hỏi của Linh không chỉ là sự hoài nghi của một đứa trẻ, mà còn là nỗi băn khoăn của toàn bộ nhân gian, của những người đang đứng trước ngưỡng cửa của một kỷ nguyên mới, không biết liệu họ có thể tìm thấy một con đường khác, một giá trị khác hay không.
***
Ánh nắng đã lên cao, xuyên qua khung cửa sổ, chiếu thẳng vào giữa quán sách, tạo thành một vệt sáng chói lọi trên nền nhà. Không khí trở nên ấm áp hơn, xua đi cái se lạnh đầu ngày. Tạ Trần nhìn Linh, ánh mắt hắn tràn đầy sự dịu dàng và tin tưởng, như thể hắn đang nhìn thấy một hạt mầm quý giá vừa nảy nở. Hắn khẽ đặt tay lên vai cô bé, hơi ấm từ bàn tay gầy gò của hắn lan tỏa, như một nguồn năng lượng vỗ về, trấn an. Cái chạm nhẹ ấy không chỉ là sự an ủi, mà còn là một lời khẳng định thầm lặng, một sự kết nối sâu sắc giữa người thầy và người trò, giữa người dẫn đường và người tìm kiếm.
"Giấc mơ của con, Linh, không phải là hư ảo," Tạ Trần nói, giọng trầm ấm và điềm tĩnh, như tiếng chuông chùa vang vọng trong không gian tĩnh lặng, mang theo một sự uyên thâm khó tả. Hắn không nói rằng nó là hiện thực, cũng không phủ nhận nó là tưởng tượng, mà hắn gọi nó là "tiếng lòng của nhân tính". "Nó là tiếng lòng của nhân tính, là khao khát sâu thẳm về một cuộc sống trọn vẹn, chân thực. Nó là hình ảnh phản chiếu của một tương lai mà nhân gian vẫn luôn kiếm tìm, một cái đích mà chúng ta, những người phàm nhân, đang hướng tới."
Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, rồi tiếp tục, ánh mắt hắn dõi về phía xa xăm, như thể hắn đang nhìn thấy chính cái thế giới trong giấc mơ của Linh, không phải bằng thị giác, mà bằng một thứ nhận thức sâu sắc hơn. Hắn biết, những gì Linh mơ thấy không phải là điều mới mẻ, mà là một lý tưởng đã bị lãng quên, bị che lấp bởi những chấp niệm về tiên đạo, về quyền lực. "Con đã học được từ những lá thư cũ về nỗi đau và sự mất mát khi con người theo đuổi những thứ phù phiếm. Con đã dùng 'ánh mắt thấu tâm' để nhìn thấu nỗi lo lắng của Lão Khách, hiểu được sự giằng xé nội tâm khi con người phải đối mặt với những lựa chọn mang tính nhân quả."
Hắn khẽ siết nhẹ bàn tay trên vai Linh, rồi nói tiếp, giọng điệu trở nên sâu lắng hơn, như đang gieo vào tâm trí cô bé những hạt mầm của triết lý. "Khi con người ngừng tranh giành linh khí, ngừng theo đuổi quyền lực và sự bất tử vô nghĩa, họ sẽ tìm thấy giá trị thực sự trong chính cuộc sống bình dị này. Khi họ không còn chấp niệm vào việc 'thành tiên' để thoát ly khỏi những đau khổ của trần thế, họ sẽ nhận ra rằng hạnh phúc không nằm ở những cảnh giới cao siêu, mà nằm ngay trong từng hơi thở, từng bữa ăn, từng khoảnh khắc được sống trọn vẹn với những người mình yêu thương."
Tạ Trần nhìn sâu vào đôi mắt trong veo của Linh, ánh mắt hắn tràn đầy sự tin tưởng. "Giấc mơ không có tiên nhân, không có ma vật, chỉ có con người, đó chính là 'nhân đạo' thuần túy nhất. Đó là nền tảng cho 'Kỷ nguyên Bình Thường Vĩnh Cửu', nơi mà giá trị của một cuộc đời được định nghĩa không phải bằng sức mạnh hay danh vọng, mà bằng những cảm xúc chân thật, những mối quan hệ bền chặt và những hành động nhân ái. Khi ấy, Linh, giấc mơ của con sẽ không còn là mộng cảnh nữa, mà là hiện thực của nhân gian."
Hắn ngừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm sâu vào tâm hồn Linh. Tiếng chim hót ngoài cửa sổ, tiếng gió xào xạc trên những tán cây, tất cả như hòa cùng lời nói của Tạ Trần, tạo nên một bản giao hưởng của sự hy vọng và triết lý. "Con đã thấy được sự hòa thuận, sự sẻ chia, sự trân trọng những điều nhỏ bé. Đó là những viên gạch đầu tiên để xây dựng nên một thế giới mà con người không còn 'mất người', mà luôn giữ trọn vẹn nhân tính của mình."
Linh ngẩng đầu lên, ánh mắt cô bé bừng sáng. Những lời nói của Tạ Trần như một làn gió mát lành, xua tan đi mọi nghi hoặc trong lòng cô bé. Giấc mơ của cô bé không phải là một điều hoang đường, mà là một khao khát có cơ sở, một viễn cảnh có thể đạt được. Nó là một hình ảnh trực quan về cái "Kỷ nguyên Bình Thường Vĩnh Cửu" mà Tạ Trần đã âm thầm kiến tạo, không bằng phép thuật, mà bằng trí tuệ và sự kiên định vào giá trị nhân sinh. Cô bé hiểu rằng, cái thế giới mà cô bé đã nhìn thấy trong mơ không phải là một món quà từ trời ban, mà là thành quả của sự lựa chọn, của sự buông bỏ những chấp niệm cũ kỹ, và của việc trân trọng những giá trị cốt lõi của con người.
Cảm giác ấm áp từ bàn tay Tạ Trần trên vai cô bé, cùng với những lời nói thấm thía của hắn, đã gieo vào lòng Linh một hạt mầm của niềm tin và mục đích. Cô bé không còn cảm thấy bối rối hay xa lạ với giấc mơ ấy nữa, mà thay vào đó là một sự kết nối sâu sắc, một ý thức về vai trò của mình. Dưới sự dẫn dắt của Tạ Trần, Linh đang dần trở thành một "điểm neo nhân quả" khác, không phải bằng quyền năng định đoạt, mà bằng khả năng kết nối và hàn gắn những mảnh vỡ của nhân gian, bằng việc thấu hiểu và truyền tải những giá trị nhân văn mà Thiên Đạo đã bỏ quên. Giấc mơ ấy, giờ đây không chỉ là của riêng Linh, mà còn là một ánh sáng hy vọng cho toàn bộ nhân gian đang đứng trước ngưỡng cửa của một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà con người sẽ tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần phải thành tiên.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.