Nhân gian bất tu tiên - Chương 1346: Ánh Mắt Thấu Tâm: Linh và Nghệ Thuật Đọc Người
Ánh sáng dịu dàng của ngọn đèn dầu vẫn còn vương vấn trong tâm trí Linh khi cô bé đặt chồng thư cũ xuống, nhưng giờ đây, một tia nắng ban mai đã len lỏi qua ô cửa sổ, phủ lên những trang sách một lớp bụi vàng óng ánh. Tiếng gió nhẹ lùa qua khung cửa, mang theo hơi sương sớm và mùi hương của đất ẩm sau một đêm không mưa, hòa quyện với mùi giấy cũ, mực và chút hương trà thanh tao còn sót lại từ tối qua. Linh, với đôi mắt vẫn còn đong đầy suy tư về những câu chuyện bi tráng từ quá khứ, cẩn thận sắp xếp lại một chồng sách vừa được trả, động tác nhẹ nhàng như sợ làm xáo động những ký ức đang ngủ yên trong từng trang giấy.
Mỗi cuốn sách, với cô bé lúc này, không chỉ là những dòng chữ khô khan, mà là một cánh cửa mở ra thế giới nội tâm của những con người đã từng sống, từng yêu, từng hy sinh. Cô bé cảm thấy mình đã hiểu hơn, sâu sắc hơn, về những nỗi niềm, những lựa chọn nghiệt ngã của phàm nhân trong một kỷ nguyên đang chuyển mình. Hình ảnh người phụ nữ trong lá thư cuối cùng, với niềm tin và sự bất lực đến tận cùng, cứ luẩn quẩn trong tâm trí Linh. Cô bé tự hỏi, phải chăng cái giá của nhân tính, của sự "không mất người" lại cay đắng đến vậy, khi đôi khi nó chỉ đổi lấy sự mất mát và thất bại trong mắt thế nhân? Nhưng rồi, lời Tạ Trần vang vọng: "Không phải mọi hành động đều phải mang lại một kết quả viên mãn... chính hành trình, chính sự kiên cường... chính sự giữ vững niềm tin vào những giá trị tốt đẹp... mới là điều đáng quý nhất." Câu nói ấy như một dòng suối mát lành, rửa trôi đi những băn khoăn, thay vào đó là một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về ý nghĩa của sự tồn tại. Linh nhận ra, giá trị đích thực không nằm ở cảnh giới tiên nhân hay thần thông vạn pháp, mà nằm ở chính cái "nhân" trong "nhân gian", cái "tình" trong "tình người".
Thư Đồng Tiểu An ngồi ở một góc khác của quán, chăm chú chép bài, tiếng bút sột soạt trên giấy, thỉnh thoảng lại lẩm nhẩm những câu chữ khó. Cậu bé gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ hiếu học, nhưng tâm trí vẫn còn quá đơn thuần để thấu hiểu những tầng nghĩa sâu xa mà Linh đang chiêm nghiệm. Đối với Tiểu An, quán sách là một kho tàng tri thức, là nơi để học thuộc lòng những đạo lý cổ kim, còn đối với Linh, nó đã trở thành một trường học của cuộc đời, nơi cô bé học cách "đọc" không chỉ những dòng chữ, mà còn là những tâm hồn.
Tạ Trần ngồi ở bàn trà quen thuộc, dáng vẻ thư sinh gầy gò, làn da trắng nhợt phản chiếu ánh sáng mờ ảo. Hắn khẽ nhấp một ngụm trà, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa trong không khí. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, như hồ nước tĩnh lặng có thể phản chiếu vạn vật, lặng lẽ quan sát Linh. Hắn thấy cô bé đặt những cuốn sách lên kệ một cách nhẹ nhàng, nhưng trong mỗi động tác đều toát lên một sự tôn kính đặc biệt. Hắn thấy ánh mắt cô bé không còn sự bối rối của đêm qua, mà thay vào đó là một vẻ kiên định, một sự trưởng thành đến lạ. "Con bé đã trưởng thành hơn rất nhiều," hắn thầm nghĩ, một nụ cười nhẹ, đầy mãn nguyện, nở trên môi. Tạ Trần biết, những bài học về "nhân quả" và "Vô Vi Chi Đạo" mà hắn đã gieo trồng đang dần đơm hoa kết trái trong tâm hồn cô bé. Linh đang dần học được cách nhìn thấu thế giới bằng một nhãn quan khác, không phải bằng thần thông hay phép thuật, mà bằng sự thấu hiểu và lòng đồng cảm sâu sắc nhất của một phàm nhân. Đó chính là nền móng cho kỷ nguyên mới, kỷ nguyên của "Bình Thường Vĩnh Cửu", nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.
***
Khi mặt trời đã lên cao, nhuộm vàng cả con đường lát đá dẫn vào quán, không gian yên bình bỗng có chút xáo động nhẹ. Một tiếng cửa gỗ kẽo kẹt vang lên, báo hiệu có khách. Lão Khách, người đàn ông phong trần với mái tóc điểm bạc và cây quạt cũ kỹ trên tay, bước vào quán. Ông là một gương mặt quen thuộc, thường xuyên ghé thăm để tìm đọc những cuốn thoại bản cũ, hay đôi khi chỉ đơn giản là ngồi nhâm nhi chén trà, lắng nghe những câu chuyện phiếm bên chén nước. Hôm nay, ông vẫn giữ nụ cười niềm nở thường thấy trên môi, nhưng Linh, với khả năng quan sát ngày càng tinh tế của mình, nhận ra có điều gì đó không ổn.
"A, tiểu thư Linh càng ngày càng xinh đẹp. Tiên sinh Tạ Trần vẫn khỏe chứ?" Lão Khách cất tiếng chào, giọng nói vẫn cố giữ vẻ vui vẻ thường ngày. Ông đưa mắt nhìn Linh, rồi chuyển sang Tạ Trần, người đang khẽ gật đầu đáp lễ.
Linh mỉm cười đáp lại, nhưng đôi mắt cô bé lại lướt nhanh qua từng chi tiết trên khuôn mặt và cử chỉ của Lão Khách. Nụ cười của ông có vẻ tươi tắn, nhưng khóe mắt lại hằn lên những nếp nhăn của sự mệt mỏi, và một tia u hoài thoáng qua rất nhanh, đủ để Linh bắt gặp. Tay ông ta nắm chặt cây quạt cũ đến trắng bệch, một cử chỉ vô thức phản ánh sự căng thẳng bên trong. Bước chân của ông, dù cố tỏ ra thong thả, nhưng lại mang một sự nặng nề, dường như đang kéo lê một gánh nặng vô hình nào đó. Linh chợt nhớ lại lời Tạ Trần về việc "đọc" những lá thư cũ, về việc cảm nhận "nhân quả" ẩn chứa trong từng dòng chữ. Giờ đây, cô bé đang áp dụng những gì đã học được vào một "bức thư sống" ngay trước mắt mình.
"Ta muốn tìm một cuốn sách về... sự bình yên," Lão Khách nói, giọng ông ta khẽ trùng xuống, ánh mắt lảng tránh khi ông lướt qua những giá sách. "Cuộc đời này, càng ngày càng khó nắm bắt." Ông ta dừng lại trước một kệ sách cũ, nơi trưng bày những cuốn kinh thư Phật giáo và những tác phẩm về triết lý ẩn dật, nhưng cuối cùng, bàn tay ông lại hướng đến một cuốn thoại bản cũ kỹ về "cuộc sống điền viên," miêu tả cảnh một gia đình sống an nhàn nơi thôn dã, xa lánh sự đời.
Linh quan sát hành động đó một cách tinh tế. "Ông ấy nói về bình yên, nhưng đôi mắt lại ẩn chứa sự bất an," cô bé thầm nghĩ. "Tay ông ấy nắm chặt cây quạt đến trắng bệch. Và cuốn sách ông ấy chọn, không phải là thứ ông ấy thực sự muốn đọc, mà là thứ ông ấy khao khát được trải nghiệm, một sự trốn tránh khỏi thực tại." Sự chọn lựa này, đối với Linh, không phải là một sở thích đơn thuần, mà là một lời kêu cứu thầm lặng. Lão Khách đang tìm kiếm một lối thoát, một sự an ủi trong những trang sách, bởi lẽ cuộc sống thực tại của ông đang gặp phải một rắc rối lớn, khiến ông không thể tìm thấy sự bình yên mà mình hằng mong ước.
Tạ Trần, từ bàn trà, khẽ mỉm cười đáp lời Lão Khách, nhưng ánh mắt hắn lại liếc nhìn Linh. Hắn nhận thấy sự tập trung cao độ trong ánh mắt cô bé, một vẻ chăm chú hiếm thấy. Hắn biết, Linh đang "đọc" Lão Khách, không phải bằng phép thuật, mà bằng sự nhạy cảm bẩm sinh và khả năng liên kết những chi tiết nhỏ nhặt thành một bức tranh tổng thể. Hắn không ngạc nhiên, bởi hắn đã nhận ra khả năng này của Linh từ lâu, chỉ là giờ đây nó đang dần bộc lộ một cách rõ nét hơn, sâu sắc hơn, sau những bài học về "nhân quả" và sự thấu hiểu nhân gian. Nụ cười của Tạ Trần càng thêm phần mãn nguyện. Cô bé, đứa trẻ phàm nhân này, đang phát triển một loại "thần thông" khác, một loại sức mạnh không cần đến linh khí suy kiệt của Thiên Đạo, mà bắt nguồn từ chính bản chất của con người.
***
Lão Khách rời đi sau khi mua cuốn sách về "cuộc sống điền viên," nụ cười vẫn gượng gạo, bước chân vẫn nặng nề. Linh vẫn đứng đó, đôi mắt đăm chiêu nhìn theo bóng lưng khuất dần của ông lão. Không gian quán sách lại trở về với sự yên tĩnh vốn có, chỉ còn tiếng gió nhẹ lùa qua khung cửa sổ, tiếng lá cây xào xạc bên ngoài, và tiếng bút sột soạt của Thư Đồng Tiểu An. Mùi trà thơm lẩn quất trong không khí, giờ đây mang một vẻ dịu dàng, trầm lắng hơn.
Tạ Trần đặt chén trà xuống, tiếng men sứ chạm nhẹ vào bàn gỗ, tạo nên một âm thanh thanh thoát. Hắn khẽ ho một tiếng, rồi nhẹ nhàng hỏi, phá tan sự tĩnh lặng đang bao trùm lấy Linh: "Con thấy Lão Khách hôm nay thế nào?"
Linh giật mình, quay lại nhìn Tạ Trần. Đôi mắt cô bé ánh lên vẻ suy tư sâu sắc. "Con cảm thấy... ông ấy không thực sự vui vẻ, tiên sinh," cô bé bắt đầu, giọng nói khẽ khàng, như sợ làm vỡ tan bầu không khí đang lắng đọng. "Dù ông ấy cố gắng che giấu, nhưng ánh mắt và cử chỉ của ông ấy đã nói lên tất cả." Cô bé kể lại những gì mình đã quan sát được, từng chi tiết nhỏ nhặt: "Nụ cười của ông ấy không vươn tới khóe mắt. Bàn tay ông ấy nắm chặt cây quạt đến trắng bệch, một cử chỉ của sự căng thẳng. Khi nói về 'bình yên', ánh mắt ông ấy lại lảng tránh, như đang che giấu một điều gì đó. Và cuốn sách ông ấy chọn, không phải là một cuốn thoại bản thông thường để giải trí, mà là một sự khao khát thoát ly, một mong muốn tìm thấy sự an ủi trong một thế giới khác."
Linh ngừng lại một chút, như đang sắp xếp lại những mảnh ghép thông tin trong đầu mình, rồi cô bé tiếp tục, giọng nói trở nên kiên định hơn: "Con nghĩ, sự bình yên đó đang bị đe dọa từ chính trong nhà ông ấy, tiên sinh. Có lẽ... có lẽ con trai ông ấy muốn rời đi, muốn theo đuổi một con đường khác, nhưng Lão Khách lại không dám nói ra, không biết phải làm sao để giữ con ở lại, hay để chấp nhận sự ra đi đó." Cô bé đã không chỉ đọc được cảm xúc, mà còn suy luận ra nguyên nhân sâu xa đằng sau những cảm xúc ấy, dựa trên những dấu hiệu tưởng chừng như vô cùng nhỏ nhặt. Đó không phải là suy đoán bâng quơ, mà là một chuỗi liên kết nhân quả được xây dựng từ sự quan sát tinh tế và lòng đồng cảm sâu sắc.
Tạ Trần lắng nghe từng lời Linh nói, đôi mắt hắn ánh lên vẻ tán thưởng. Hắn mỉm cười, một nụ cười ấm áp và đầy thấu hiểu. Hắn biết, Linh đã không chỉ "đọc" được Lão Khách, mà còn "đọc" được cả một câu chuyện ẩn chứa đằng sau vẻ ngoài bình thản. Hắn chậm rãi gật đầu, sau đó đứng dậy, bước lại gần Linh. Bàn tay gầy gò của hắn nhẹ nhàng đặt lên mái tóc cô bé, xoa đầu một cách trìu mến. Hơi ấm từ bàn tay hắn lan tỏa, như một lời khẳng định, một sự khích lệ vô hình.
"Một ánh mắt thấu tâm," Tạ Trần nói, giọng điệu trầm tĩnh nhưng chứa đựng một sự công nhận sâu sắc. "Con đã thấy được điều mà người khác không thấy, nghe được điều mà người khác không nghe. Đó không phải là thần thông hay phép thuật, Linh nhi, mà là sự tinh tế và lòng đồng cảm của con. Là khả năng của một phàm nhân, nhưng lại vượt xa mọi cảnh giới tu tiên."
Hắn nhìn sâu vào đôi mắt trong veo của Linh, ánh mắt tràn đầy sự khích lệ. "Thế gian này, khi Thiên Đạo dần suy kiệt, khi tiên môn không còn là ngọn hải đăng duy nhất soi đường, thì chính những khả năng như của con mới là điều quý giá nhất. Nó giúp con kết nối với nhân gian, thấu hiểu nhân tình thế thái, và tìm thấy 'nhân quả' trong từng hơi thở, từng lựa chọn của con người. Khả năng này, Linh nhi, sẽ là nền móng để con giải quyết những vấn đề xã hội, những xung đột nội tâm, và xây dựng sự thấu hiểu trong kỷ nguyên 'Bình Thường Vĩnh Cửu'. Con đang học cách sống trọn vẹn với những gì mình tin tưởng, và hơn thế nữa, con đang học cách giúp người khác cũng có thể sống như vậy."
Linh cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay Tạ Trần, và những lời nói của hắn như một dòng suối tưới mát tâm hồn. Cô bé đã hiểu. Khả năng "đọc vị" này không phải là một gánh nặng, mà là một món quà, một phương thức để cô bé kết nối sâu sắc hơn với thế giới xung quanh, với những linh hồn đang vật lộn trong cuộc sống phàm trần. Nó là một phần của "Vô Vi Chi Đạo," một con đường mà Tạ Trần đã dẫn dắt cô bé đi theo, không bằng sức mạnh mà bằng trí tuệ và lòng nhân ái. Cô bé nhận ra rằng, trong cái thế giới đang chuyển mình này, nơi ranh giới giữa tiên và phàm đã mờ nhạt, thì việc giữ trọn vẹn nhân tính, thấu hiểu và đồng cảm với nỗi niềm của đồng loại, chính là "chiến thắng vĩ đại" nhất, và là di sản quý giá nhất mà bất kỳ ai cũng có thể để lại cho một kỷ nguyên mới. Dưới sự dẫn dắt của Tạ Trần, Linh đang dần trở thành một "điểm neo nhân quả" khác, không phải bằng quyền năng định đoạt, mà bằng khả năng kết nối và hàn gắn những mảnh vỡ của nhân gian.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.