Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1345: Bức Thư Thời Gian: Linh Giải Mã Dòng Chảy Nhân Gian

Ánh hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía Tây, quán sách của Tạ Trần cũng chìm dần vào một màu vàng cam ấm áp, huyền ảo. Gió mát nhẹ nhàng lùa qua khung cửa, mang theo mùi hương của cỏ cây và đất đai, hòa cùng mùi giấy cũ và hương trà thanh thoát. Linh, từ góc của mình, vẫn đang chăm chú tưới nước cho chậu cây nhỏ. Đôi tai cô bé không bỏ sót bất kỳ lời nào của Tạ Trần. Cô bé nhìn chậu cây, nhớ lại những ngày nó héo úa, gầy guộc. Khi đó, cô bé cũng từng sốt ruột, muốn cây nhanh chóng xanh tươi trở lại. Nhưng Tạ Trần đã dạy cô bé cách kiên nhẫn, không cố gắng thúc ép nó lớn nhanh bằng cách đổ thật nhiều nước hay bón thật nhiều phân. Chỉ cần chăm sóc vừa đủ, thuận theo quy luật tự nhiên, rồi cây sẽ tự khắc vươn mình. Và quả thật, giờ đây, cây đã xanh tươi trở lại, những chồi non mơn mởn đung đưa trong gió, như một lời khẳng định cho triết lý của Tạ Trần.

Linh khẽ vuốt nhẹ chiếc lá non, một nụ cười nhẹ nở trên môi cô bé. "Đúng vậy, phải tự mình vươn lên… như cái cây này," cô bé khẽ thì thầm với chậu cây, giọng nói nhỏ nhẹ như một làn gió thoảng qua. Lời nói của Tạ Trần về việc "mọc rễ sâu hơn vào đất mẹ nhân gian" đã chạm đến một điều gì đó sâu thẳm trong tâm hồn non trẻ của Linh, gợi nhắc cô bé về những bài học mà cô bé đã học được từ những câu chuyện, từ những giọt nước mắt trắc ẩn của chính mình. Cô bé cảm thấy một sự kết nối sâu sắc giữa lời Tạ Trần nói và bài học mà mình đã trải qua. Nó không chỉ là về cái cây, mà còn là về chính cô bé, về con người, về cách mà mỗi cá thể phải tự mình tìm lấy sự vững chãi trong thế giới đầy biến động này.

Tạ Trần, dường như đã nghe thấy lời thì thầm của Linh, ánh mắt hắn lướt qua cô bé, một nụ cười nhẹ mãn nguyện nở trên môi. "Mỗi chúng ta đều là một cái cây, Linh nhi," hắn nói, giọng điệu nhẹ nhàng như tiếng gió chiều, nhưng chứa đựng sự thấu hiểu vô hạn. "Cứ thuận theo tự nhiên mà trưởng thành." Hắn không cần phải nói nhiều hơn, bởi hắn biết, Linh đã hiểu. Cô bé đã không chỉ nghe, mà còn cảm nhận và lĩnh hội được bài học về sự thay đổi, về khả năng thích nghi và sức mạnh từ bên trong. Cô bé quay sang nhìn Tạ Trần, đôi mắt trong veo khẽ gật đầu, như muốn nói rằng cô đã thực sự hiểu, không chỉ bằng lý trí mà còn bằng cả trái tim non nớt của mình.

Lão Khách, người vẫn đang chìm đắm trong những suy tư về lời Tạ Trần, cũng nhìn về phía Linh và chậu cây. Một tia sáng lóe lên trong đôi mắt ưu tư của ông, tựa như một hạt mầm hy vọng vừa được gieo vào mảnh đất khô cằn của tâm hồn. Ông không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, nhìn Tạ Trần với một ánh mắt hàm chứa sự tôn kính sâu sắc. Phải chăng, những gì Tạ Trần nói không chỉ là những triết lý suông, mà còn là con đường, là phương hướng cho những phàm nhân như ông, những người đang lạc lối giữa dòng chảy biến động của thời cuộc? Lão Khách cảm nhận được, chính trong sự bình dị của quán sách này, trong những lời nói không màu mè của Tạ Trần, lại ẩn chứa một sức mạnh vĩ đại hơn bất kỳ thần thông nào, một sức mạnh đến từ sự thấu hiểu bản chất của vạn vật và lòng tin vào con người.

Ánh sáng yếu dần, bóng tối bắt đầu bao trùm Thị Trấn An Bình. Nhưng trong quán sách nhỏ, một ngọn đèn dầu đã được thắp lên, chiếu rọi một vầng sáng ấm áp, như xua đi những lo lắng, những hoang mang của thế gian bên ngoài. Tạ Trần nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh trên nền trời đêm. Hắn cảm nhận được sự luân hồi của vạn vật, những thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải bằng cách vươn tới sức mạnh tối thượng của Thiên Đạo, mà bằng cách đào sâu vào giá trị của nhân gian, của những điều bình dị nhất, của khả năng tự thân thích nghi và trưởng thành. Hắn tin rằng, những hạt mầm triết lý về "Vô Vi Chi Đạo" và "Nhân Đạo" đang nảy nở trong tâm hồn non trẻ của Linh, trong sự thấu hiểu dần dần của Lão Khách, sẽ trở thành nền móng vững chắc cho một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, nơi mỗi phàm nhân đều có thể tự mình trở thành "người làm vườn" cho "Bình Thường Vĩnh Cửu."

***

Tạ Trần khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ tựa gió thoảng, rồi từ từ quay người lại. Hắn trở về vị trí sau quầy sách quen thuộc, thân hình gầy gò của hắn ẩn hiện trong vầng sáng dịu của ngọn đèn dầu. Khuôn mặt thanh tú, với đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, giờ đây lại mang một nét trầm mặc đặc trưng. Hắn nhẹ nhàng cầm lên một cuốn sách cũ, bìa đã sờn, giấy đã ngả màu ố vàng, từ tốn lật từng trang. Tiếng giấy sột soạt khe khẽ vang lên trong không gian tĩnh mịch của quán sách, hòa cùng tiếng gió nhẹ lùa qua khung cửa sổ. Dù đang đọc sách, nhưng tâm trí Tạ Trần dường như lại đang trôi dạt về một nơi xa xăm nào đó, nơi những ký ức và suy tư đan xen.

Phía xa, thư đồng Tiểu An, với thân hình gầy gò và đôi mắt thông minh, vẫn đang cẩn thận lau dọn từng giá sách. Cậu bé tỉ mẩn dùng chiếc khăn vải thô đã sờn, nhẹ nhàng phủi đi những hạt bụi li ti đang lượn lờ trong ánh sáng vàng cam hắt ra từ ngọn đèn. Mùi gỗ cũ của giá sách, mùi giấy cổ kính của những cuốn sách lâu năm, và mùi trà thanh khiết vừa pha vẫn còn vương vấn trong không khí, tạo nên một bầu không khí ấm cúng và an yên đến lạ. Tiểu An thỉnh thoảng liếc nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn sang Linh, tựa như đang tìm hiểu điều gì đó trong sự yên lặng của cả ba.

Linh, sau khi đặt bình tưới nước xuống, vẫn đứng bên chậu cây, đôi mắt sáng ngời chăm chú quan sát Tạ Trần. Cô bé đã hiểu được ý nghĩa của "Vô Vi Chi Đạo" và "Nhân Đạo" qua những lời nói của tiên sinh, nhưng sâu thẳm trong lòng vẫn còn những thắc mắc. Cuộc đời không chỉ có sự bình yên và trưởng thành thuận theo tự nhiên. Nó còn có những biến cố, những mối quan hệ, những câu chuyện mà cô bé vẫn chưa thể chạm tới. Ánh mắt cô bé lướt qua Tạ Trần, rồi dừng lại ở một chồng thư cũ được buộc gọn gàng bằng sợi đay thô, nằm ngay ngắn trên bàn làm việc của hắn. Những phong thư ấy đã ngả màu thời gian, giấy đã ố vàng, có lẽ đã trải qua bao nhiêu thăng trầm cùng với thế giới này. Chúng không phải là những cuốn sách mới, cũng không phải là những bản khắc tiên văn lấp lánh, nhưng từ chúng lại toát ra một sự hấp dẫn kỳ lạ đối với Linh. Chúng như chứa đựng những bí mật, những mảnh ghép của một quá khứ mà cô bé chưa từng được biết đến một cách trực tiếp.

Lòng hiếu kỳ trỗi dậy, Linh khẽ hít một hơi thật sâu, rồi rón rén bước lại gần bàn làm việc của Tạ Trần. Tiếng bước chân nhẹ đến mức chỉ như một chiếc lá rơi. Cô bé đứng cạnh bàn, đôi mắt trong veo nhìn chằm chằm vào chồng thư, rồi lại ngước nhìn Tạ Trần, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ vẻ ngập ngừng.

"Tiên sinh," Linh cất tiếng, giọng nói trong trẻo và nhỏ nhẹ như tiếng suối reo, "con có thể giúp người sắp xếp những bức thư này không ạ?"

Tạ Trần ngừng đọc sách, ánh mắt hắn từ từ rời khỏi trang giấy, hướng về phía Linh. Một nụ cười nhẹ, gần như vô hình, nở trên môi hắn. Hắn đặt cuốn sách xuống bàn một cách nhẹ nhàng, không gây ra bất kỳ tiếng động lớn nào. Hắn biết Linh không chỉ muốn sắp xếp, mà còn muốn khám phá, muốn tìm hiểu. Đó là một phần của quá trình trưởng thành, một phần của việc "mọc rễ sâu hơn vào đất mẹ nhân gian" mà hắn đã nói.

"Ồ? Con có hứng thú với chúng sao, Linh?" Tạ Trần hỏi, giọng điệu của hắn trầm ấm và dịu dàng, như làn gió mát xoa dịu tâm hồn. Hắn không hề ngạc nhiên trước sự tò mò của cô bé. Linh luôn là một đứa trẻ có khả năng thấu hiểu và cảm nhận sâu sắc những điều ẩn chứa phía sau vẻ bề ngoài.

Linh khẽ gật đầu, đôi mắt lấp lánh như sao đêm. "Dạ, con thấy chúng cũ kỹ nhưng dường như chứa đựng nhiều câu chuyện. Con muốn biết... những câu chuyện đó là gì." Cô bé chỉ vào chồng thư, ngón tay nhỏ xíu khẽ chạm nhẹ vào một phong thư đã sờn mép. Sự tò mò của cô bé không phải là sự tò mò hời hợt, mà là một khao khát thực sự muốn hiểu về thế giới, về những con người đã từng sống và cảm nhận trong những dòng thư đó. Cô bé cảm thấy một sự kết nối mơ hồ với những linh hồn đã gửi gắm tâm tư mình vào những mảnh giấy mỏng manh ấy.

Tạ Trần nhìn Linh, rồi lại nhìn chồng thư. Những lá thư này, hắn đã giữ lại qua bao năm tháng, như những mảnh vỡ của một thời đại đã qua, của những con người đã từng bước qua cuộc đời hắn, hoặc những người mà hắn chỉ biết qua lời kể, qua những giao ước vô hình. Chúng là bằng chứng sống động cho sự biến đổi của Thập Phương Nhân Gian, là những câu chuyện về hy vọng và thất vọng, về sức mạnh và sự yếu đuối, về niềm tin và sự buông bỏ. Chúng là lịch sử, nhưng không phải lịch sử được ghi chép trong những bộ sử biên niên khô khan, mà là lịch sử được kể bằng cảm xúc, bằng những dòng chữ viết tay run rẩy, bằng những giọt mực đã phai màu.

Hắn khẽ mỉm cười, nụ cười mãn nguyện ấy sâu hơn, rõ ràng hơn một chút so với trước đó. "Được thôi, Linh nhi," hắn nói, giọng nói vẫn điềm tĩnh nhưng chứa đựng sự tin tưởng. "Con cứ sắp xếp chúng theo ý con. Mỗi bức thư đều là một mảnh ghép của nhân gian, một câu chuyện đang chờ được lắng nghe. Hãy đọc, hãy cảm nhận, và con sẽ thấy... thế giới này rộng lớn và phức tạp hơn con nghĩ nhiều." Tạ Trần gật đầu đồng ý, một cử chỉ đơn giản nhưng chứa đựng sự khuyến khích vô bờ. Hắn tin vào khả năng của Linh, tin vào bản năng thấu cảm của cô bé, tin rằng những bức thư này sẽ là những người thầy thầm lặng, mở ra một cánh cửa mới cho sự hiểu biết của cô bé về lịch sử và nhân tình thế thái.

Linh reo lên một tiếng nhỏ, ánh mắt vui mừng rạng rỡ. Cô bé nhanh chóng ngồi xuống chiếc ghế nhỏ bên cạnh bàn, đôi tay nhỏ bé nhưng cẩn trọng, bắt đầu công việc. Tiểu An, từ phía xa, cũng tò mò nhìn về phía chồng thư, nhưng cậu bé hiểu rằng đây là công việc của Linh, và cậu vẫn tiếp tục lau dọn trong im lặng. Quán sách nhỏ, trong ánh sáng chiều tà, bỗng trở nên sống động hơn với sự hiện diện của Linh và những câu chuyện đang chờ được đánh thức.

***

Trong ánh sáng cuối chiều đang dần nhạt nhòa, Linh ngồi xuống chiếc ghế nhỏ, đôi tay thoăn thoắt nhưng vô cùng cẩn trọng gỡ sợi đay đang buộc chồng thư cũ. Mùi giấy cũ đặc trưng, pha lẫn chút hương bụi thời gian, xộc vào khứu giác cô bé, mang theo một cảm giác vừa xa lạ vừa thân quen. Cô bé bắt đầu sắp xếp những phong thư theo cách riêng của mình, có thể là theo kích cỡ, theo màu sắc của mực, hay theo cảm nhận về độ cũ kỹ của giấy. Mỗi phong thư được mở ra một cách nhẹ nhàng, như thể sợ làm vỡ tan những kỷ niệm mỏng manh được niêm phong bên trong.

Linh bắt đầu đọc lướt qua những dòng chữ đã ngả màu thời gian, đôi mắt trong veo di chuyển nhanh chóng trên những trang giấy. Có những bức thư chỉ là vài dòng ngắn ngủi, có những bức lại dài dằng dặc, kể lể tâm tình. Cô bé nhận ra, những lá thư này đến từ đủ mọi tầng lớp trong xã hội Thập Phương Nhân Gian, từ những người tu sĩ cho đến những phàm nhân bình dị nhất. Mỗi lá thư là một mảnh ghép của một thế giới đang dần thay đổi, một bằng chứng sống động cho sự suy tàn của Thiên Đạo và sự trỗi dậy của nhân gian.

"Thư của... một vị tu sĩ trẻ, than thở về sự suy yếu của linh khí..." Linh khẽ thì thầm, giọng nói mang theo chút ngạc nhiên. Cô bé đọc lướt qua những dòng chữ được viết bằng nét bút điêu luyện, nhưng lại thấm đẫm sự tuyệt vọng. Vị tu sĩ đó than vãn về việc linh khí ngày càng mỏng, việc tu luyện trở nên khó khăn gấp bội, và những lời hứa về sự bất tử, về cảnh giới tiên nhân dường như chỉ còn là một giấc mộng hão huyền. Hắn viết về nỗi sợ hãi khi nhìn thấy các sư huynh đệ dần "mất người," đánh mất cảm xúc, ký ức và nhân tính trong cuộc chiến vô vọng để giữ lấy chút linh lực cuối cùng. Nỗi đau ấy, dù được viết bởi một người xa lạ, vẫn chạm đến trái tim non trẻ của Linh, gợi cho cô bé nhớ về những câu chuyện bi kịch mà cô đã đọc, về sự mong manh của những giá trị con người trước sức mạnh của sự suy tàn.

Linh đặt bức thư xuống, ánh mắt suy tư. Cô bé chưa từng trải nghiệm trực tiếp thế giới tu tiên, nhưng qua những dòng chữ này, cô bé có thể cảm nhận được nỗi sợ hãi, sự bất lực và cả nỗi bi tráng của những người đã từng khao khát thành tiên. Họ đã hy sinh quá nhiều, đánh đổi quá nhiều, chỉ để chạy theo một thứ quyền năng đang dần biến mất.

Cô bé tiếp tục lật giở. Một phong thư khác, nét chữ có vẻ nguệch ngoạc hơn, không được trau chuốt như bức thư trước, nhưng lại toát lên một sự chân thật đến lạ. "Lại có thư của một người phàm, kể về ước mơ được xây một ngôi nhà nhỏ bên sông, không màng đến tiên duyên..." Linh đọc, đôi mắt mở to vì ngạc nhiên. Đây là một người nông dân, hay một người thợ thủ công, với những ước mơ giản dị đến không ngờ. Hắn không hề nhắc đến linh khí, không hề than thở về Thiên Đạo. Thay vào đó, hắn viết về mùa màng bội thu, về tiếng cười của con trẻ, về mong ước có một mái nhà tranh bên dòng suối nhỏ, nơi có thể trồng rau, nuôi cá, sống một đời bình thường, an yên cùng gia đình. Hắn nói rằng, "tiên duyên" hay "thành tiên" đều là những giấc mộng xa vời, không bằng một bữa cơm ấm cúng, một giấc ngủ ngon lành dưới mái nhà của chính mình.

Sự đối lập giữa hai bức thư quá rõ ràng, đến mức khiến Linh phải dừng lại. Một bên là sự tiếc nuối, than vãn về những gì đã mất; một bên là sự mãn nguyện, trân trọng những gì đang có. Cô bé cảm thấy một sự đồng cảm sâu sắc với người phàm nhân kia, người đã chọn con đường bình dị giữa bao nhiêu hỗn loạn. Dường như, hắn đã tìm thấy sự trọn vẹn mà rất nhiều tu sĩ khác không thể có được, ngay cả khi họ sở hữu thần thông quảng đại.

Tiểu An, đang lau dọn gần đó, thấy Linh cứ mãi đọc và thì thầm, không khỏi tò mò. Cậu bé nhẹ nhàng bước lại gần, đôi mắt thông minh nhìn vào những mảnh giấy cũ trên bàn. "Có gì hay vậy, Linh?" cậu bé hỏi, giọng nói cũng nhỏ nhẹ, sợ làm gián đoạn sự tập trung của cô bé.

Linh ngước lên, đôi mắt vẫn còn đọng lại những suy tư từ hai bức thư vừa đọc. Cô bé nhìn Tiểu An, rồi lại nhìn những lá thư, một nụ cười nhẹ nở trên môi. "Rất nhiều, Tiểu An ạ, rất nhiều..." cô bé nói, giọng điệu trầm lắng hơn thường lệ. "Có những người muốn thành tiên nhưng lại mất tất cả. Có những người không màng thành tiên, chỉ muốn sống một cuộc đời bình thường, nhưng lại tìm thấy sự an yên."

Cô bé giải thích, không phải bằng những lời lẽ cao siêu, mà bằng sự chân thật của một đứa trẻ đang dần thấu hiểu thế giới. "Họ viết về những ước mơ, về nỗi sợ hãi, về những điều họ tin tưởng. Những câu chuyện này... không giống như trong sách sử. Chúng là những tiếng lòng thật sự của con người." Linh nhẹ nhàng đặt tay lên chồng thư, cảm nhận sự thô ráp của giấy cũ, như thể đang chạm vào chính những linh hồn đã từng viết nên những dòng chữ đó. Cô bé nhận ra rằng, dù là tu sĩ hay phàm nhân, mỗi người đều có những chấp niệm, những khao khát, và những nỗi sợ hãi riêng. Nhưng điều khác biệt là cách họ đối diện với chúng, và cách họ định nghĩa hạnh phúc của mình trong một thế giới đang dần trở nên vô thường.

Tạ Trần, từ phía quầy sách, đã lắng nghe toàn bộ cuộc đối thoại nhỏ giữa Linh và Tiểu An. Hắn khẽ gật đầu, trong lòng cảm thấy mãn nguyện. Linh đang không chỉ đọc những dòng chữ, mà còn đang đọc những số phận, những tâm hồn. Cô bé đang học cách thấu hiểu nhân quả, không phải qua những phép tắc huyền bí, mà qua sự kết nối sâu sắc với những câu chuyện đời thường. Đây chính là cách mà "Nhân Đạo" được truyền thừa, không phải bằng sự giảng giải khô khan, mà bằng sự cảm nhận và thấu hiểu từ chính trái tim. Bụi vẫn lượn lờ trong ánh sáng đèn dầu, và tiếng gió vẫn xào xạc bên ngoài, nhưng trong quán sách nhỏ, một dòng chảy của tri thức và cảm xúc đang được khơi thông, lặng lẽ nhưng mạnh mẽ.

***

Hoàng hôn đã buông hẳn, màn đêm dần buông xuống Thị Trấn An Bình. Bên ngoài khung cửa sổ, những vì sao đã bắt đầu lấp lánh trên nền trời đen thẫm, và một làn gió se lạnh khẽ lùa vào quán sách, làm lay động ngọn lửa nhỏ trong đèn dầu, khiến những bóng hình trong quán nhảy múa huyền ảo trên tường. Mùi trà thanh khiết đã phai bớt, nhường chỗ cho mùi gỗ mục, mùi giấy cũ và một chút hương đất thoang thoảng từ bên ngoài, tạo nên một không gian trầm lắng và cổ kính.

Linh, đôi mắt vẫn mở to, tiếp tục lật giở những bức thư. Cô bé đã sắp xếp được một chồng thư khá cao, phân loại chúng một cách trực giác, nhưng đôi khi lại dừng lại rất lâu ở một bức thư nào đó. Mỗi lá thư là một mảnh đời, một tiếng vọng từ quá khứ, và Linh đang đắm chìm vào những dòng chảy thời gian ấy. Cô bé cảm thấy mình đang đi xuyên qua lịch sử, không phải của những vị đế vương hay anh hùng, mà là của những con người bình thường, với những nỗi niềm rất đỗi nhân gian.

Rồi, đôi tay nhỏ bé của Linh khẽ run lên khi cô bé chạm vào một phong thư đặc biệt. Nó không quá cũ kỹ như những bức thư khác, nhưng lại được niêm phong cẩn thận bằng một loại sáp đã đổi màu, và trên đó không ghi tên người gửi, chỉ có một ký hiệu đơn giản: một bông hoa sen nở rộ. Cô bé mở phong thư ra một cách chậm rãi, như thể đang mở một chiếc hộp chứa đựng những bí mật thiêng liêng nhất. Nét chữ bên trong không phải là nét chữ điêu luyện của tu sĩ, cũng không phải là nét chữ nguệch ngoạc của phàm nhân. Nó là nét chữ thanh thoát, mềm mại, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh kiên cường, như thể được viết bởi một người phụ nữ.

Linh bắt đầu đọc, và càng đọc, đôi mắt cô bé càng mở to hơn, giọng nói khẽ run lên khi cô bé cố gắng đọc thành tiếng một đoạn. "Người này... đã từ bỏ tất cả chỉ để bảo vệ một lời hứa... Nhưng cuối cùng lại không thể..."

Lá thư kể về một người phụ nữ, không hề có tiên duyên hay căn cốt tu hành, nhưng lại mang trong mình một tình yêu sâu sắc và một lời hứa bất diệt. Nàng đã sống trong thời kỳ Thiên Đạo suy kiệt nhất, khi ranh giới tiên phàm mờ nhạt, và nhiều người chọn con đường tu tiên để tìm kiếm sức mạnh, hòng cứu vãn thế giới. Nhưng nàng thì khác. Nàng chỉ muốn bảo vệ một thị trấn nhỏ, bảo vệ những con người bình thường, những mảnh đời yếu ớt không ai quan tâm. Nàng đã dùng chính sinh mạng mình, dùng sự kiên cường của một phàm nhân, để đứng lên chống lại những thế lực muốn hủy diệt nơi chốn bình yên ấy. Lá thư là những dòng tâm sự cuối cùng của nàng, gửi gắm niềm tin vào một tương lai tươi sáng hơn, nơi con người không còn phải chiến đấu vì quyền năng, mà vì tình yêu và sự sống. Nhưng cuối cùng, nàng đã không thể làm được. Thị trấn vẫn bị hủy hoại, và nàng đã ra đi, mang theo lời hứa dang dở.

Linh đặt lá thư xuống bàn, đôi mắt cô bé nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi những vì sao lấp lánh. Trái tim non nớt của cô bé quặn thắt lại. Cô bé cảm nhận được nỗi đau, sự hy sinh và cả sự bất lực của người phụ nữ ấy. Đó không phải là một bi kịch của một vị tiên nhân vĩ đại, mà là bi kịch của một phàm nhân, một con người bình thường nhưng lại mang trong mình một trái tim vĩ đại. Cô bé cũng cảm thấy một sự giằng xé nội tâm: sự hy sinh có đáng giá không, khi kết quả cuối cùng vẫn là sự mất mát?

Tạ Trần, người đã lặng lẽ theo dõi Linh từ nãy đến giờ, thấy cô bé đặt lá thư xuống, đôi mắt hắn cũng ánh lên một tia hoài niệm. Hắn biết lá thư đó đến từ ai, và hắn cũng biết câu chuyện đằng sau nó. Đó là một trong vô vàn những câu chuyện bi tráng của thời kỳ "20 năm trước", khi thế giới đang chuyển mình, và nhân tính bị thử thách đến tận cùng. Hắn chậm rãi bước lại gần, rồi nhẹ nhàng đặt tay lên chồng thư, bao gồm cả lá thư mà Linh vừa đọc. Bàn tay hắn, gầy gò nhưng ấm áp, như muốn xoa dịu những linh hồn đã khuất, và cũng như muốn trấn an Linh.

"Đó là cái giá của niềm tin, và đôi khi, của sự bất lực trước dòng chảy của thế sự," Tạ Trần nói, giọng điệu trầm tĩnh nhưng chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm, như thể hắn đã chứng kiến quá nhiều mất mát trong cuộc đời mình. "Nàng ấy đã tin vào một điều gì đó cao cả hơn bản thân, cao cả hơn cả sự sống và cái chết. Và nàng đã sống trọn vẹn với niềm tin ấy."

Linh quay sang nhìn Tạ Trần, đôi mắt trong veo đầy băn khoăn. "Vậy... tiên sinh nghĩ gì về họ? Về những lựa chọn đó? Về sự hy sinh khi biết trước kết cục có thể là thất bại?" cô bé hỏi, giọng nói khẽ run rẩy, muốn tìm kiếm một lời giải đáp cho những cảm xúc phức tạp đang dâng trào trong lòng. Cô bé muốn hiểu, liệu có ý nghĩa gì trong những hành động dường như vô vọng đó.

Tạ Trần nhìn sâu vào đôi mắt của Linh, ánh mắt hắn chất chứa sự thấu hiểu vô hạn. Hắn biết Linh đang vật lộn với ý nghĩa của sự sống và cái chết, của niềm tin và sự thất bại. "Mỗi người đều có con đường riêng, Linh nhi," hắn đáp, giọng nói vẫn điềm tĩnh nhưng từng lời từng chữ đều mang sức nặng của triết lý. "Quan trọng là họ đã sống trọn vẹn với những gì mình tin tưởng, dù kết cục có ra sao. Đó chính là ý nghĩa của nhân gian."

Hắn khẽ vuốt nhẹ chồng thư. "Không phải mọi hành động đều phải mang lại một kết quả viên mãn, một chiến thắng vang dội. Đôi khi, chính hành trình, chính sự kiên cường khi đối mặt với nghịch cảnh, chính sự giữ vững niềm tin vào những giá trị tốt đẹp trong một thế giới hỗn loạn, mới là điều đáng quý nhất. Nàng ấy đã không thành công trong việc bảo vệ tất cả, nhưng nàng đã không 'mất người'. Nàng đã giữ trọn vẹn nhân tính của mình, giữ trọn vẹn tình yêu và lời hứa. Và đó, Linh nhi, là một chiến thắng vĩ đại hơn bất kỳ thần thông nào, một di sản quý giá hơn bất kỳ cảnh giới tiên nhân nào."

Linh lắng nghe từng lời Tạ Trần nói, đôi mắt cô bé từ từ sáng lên. Cô bé đã hiểu. Những bức thư này không chỉ là những câu chuyện về quá khứ, mà còn là những bài học về hiện tại và tương lai. Chúng là bằng chứng rằng, ngay cả khi Thiên Đạo suy kiệt, ngay cả khi mọi thứ đều vô thường, thì nhân tính, tình yêu, và niềm tin vào những điều tốt đẹp vẫn sẽ tồn tại. Cô bé nhận ra rằng, khả năng thấu hiểu cảm xúc sâu sắc và lòng trắc ẩn của mình không chỉ là để đọc những câu chuyện, mà còn là để kết nối với những linh hồn, để hiểu được ý nghĩa của những lựa chọn và hy sinh.

Tạ Trần nhìn Linh, một nụ cười nhẹ mãn nguyện nở trên môi. Hắn biết, hạt mầm của sự thấu hiểu đã bén rễ sâu sắc trong tâm hồn cô bé. Những bức thư từ quá khứ, đặc biệt là lá thư từ thời kỳ chuyển giao "20 năm trước", đã không chỉ kể lại một câu chuyện, mà còn gieo vào lòng Linh một niềm tin vững chắc vào giá trị của nhân gian. Chính sự trọn vẹn trong niềm tin, trong cách sống, chứ không phải sức mạnh hay quyền năng, mới là điều định hình nên một kỷ nguyên mới, nơi mỗi con người có thể tìm thấy ý nghĩa và sự bình yên của riêng mình. Trong ánh sáng dịu của ngọn đèn dầu, Linh cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng, một sự kết nối vô hình với tất cả những linh hồn đã từng sống, đã từng yêu, đã từng hy sinh vì những điều họ tin tưởng, trong cái thế giới Thập Phương Nhân Gian đầy biến động này.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free