Nhân gian bất tu tiên - Chương 1344: Dòng Chảy Biến Đổi: Trà Đàm Trong Quán Sách
Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, ánh hoàng hôn từ chương trước đã nhường chỗ cho một buổi chiều tà êm ả, ánh nắng vàng nhạt vẫn còn vương vấn trên những mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình, xuyên qua khung cửa sổ gỗ chạm khắc tinh xảo mà chiếu rọi vào bên trong, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền gạch cũ kỹ. Không gian vẫn vẹn nguyên sự tĩnh lặng, như thể những nỗi ưu tư vừa qua của Linh hay những suy tư sâu sắc của Tạ Trần đã hòa tan vào không khí, để lại một dư vị thanh tao, trầm lắng. Mùi giấy cũ, mùi mực tàu và hương trà thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng nhẹ nhàng của thời gian và tri thức.
Tạ Trần, với thân hình gầy gò của một thư sinh, đang ngồi sau chiếc bàn gỗ sơn son đã bạc màu, tay cầm một quyển cổ thư bìa cứng, những dòng chữ đã phai mờ theo tháng năm nhưng vẫn ẩn chứa biết bao triết lý sâu xa. Đôi mắt hắn khép hờ, tựa như đang đắm chìm vào thế giới của từng con chữ, nhưng cũng như đang lắng nghe từng nhịp thở của vạn vật xung quanh. Làn da trắng nhợt của hắn dưới ánh chiều tà càng thêm phần thư thái, thoát tục, dẫu hắn vẫn luôn tự nhận mình là một phàm nhân. Hắn không có vẻ vội vã, không có sự lo toan, chỉ có một sự bình yên thấm đẫm từ sâu trong cốt tủy.
Cách đó không xa, cạnh một khung cửa sổ khác, Linh đang chăm chú tưới nước cho chậu cây nhỏ mà cô bé và Tạ Trần đã cùng nhau vun trồng. Đôi mắt trong veo của cô bé phản chiếu màu xanh non tơ của những chồi mới nhú, từng giọt nước trong vắt từ chiếc bình gốm được cô bé rót xuống một cách cẩn trọng, như thể sợ làm kinh động đến sự sống bé nhỏ ấy. Những ngón tay mũm mĩm nhẹ nhàng vuốt ve từng chiếc lá, cảm nhận sự mềm mại, mơn mởn của sức sống đang trỗi dậy. Cô bé vẫn còn nhớ như in những lời dạy của Tạ Trần về "Vô Vi Chi Đạo", về sự kiên nhẫn và không nóng vội. Chậu cây, từ một nhánh khô héo, nay đã xanh tươi mơn mởn, là minh chứng sống động cho bài học về sự trưởng thành tự nhiên, không cần thúc ép, không cần thần thông diệu pháp. Vừa rồi, những giọt nước mắt vì số phận nhân vật trong sách đã khiến cô bé thấu hiểu hơn về lòng trắc ẩn, về sự kết nối giữa người với người. Giờ đây, khi nhìn chậu cây, cô bé càng cảm nhận sâu sắc hơn về vòng luân chuyển của sự sống, về sự "vô thường" của vạn vật, nhưng cũng là sự hồi sinh, sự tiếp nối.
Một tiếng bước chân nhẹ nhàng, chậm rãi phá vỡ sự yên tĩnh của quán sách. Đó là Lão Khách, với mái tóc bạc phơ như sương tuyết và khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn của thời gian, đôi mắt ông ánh lên một vẻ ưu tư khó tả. Trang phục của ông giản dị, có phần cũ kỹ nhưng vẫn giữ được sự sạch sẽ, cho thấy ông là người cẩn trọng và giữ gìn. Ông bước vào quán sách, mang theo một làn gió nhẹ của thế gian bên ngoài, của những lo lắng, những hoang mang mà Tạ Trần và Linh đã tạm gác lại. Tạ Trần khẽ ngẩng đầu, đôi mắt sâu thẳm lướt qua Lão Khách, rồi lại từ tốn đặt quyển sách xuống bàn, một nụ cười nhẹ nở trên môi.
"Tạ tiên sinh... à không, Tạ thư sinh." Lão Khách cất giọng, tiếng nói của ông khàn đục nhưng vẫn giữ được sự trang trọng. "Thế gian này, sao mà đổi thay nhanh quá! Cứ ngỡ sẽ có tiên nhân che chở mãi mãi, giờ đây… mọi thứ dường như đang dần sụp đổ. Những lời đồn về Thiên Đạo suy tàn, về các tông môn tranh chấp, về việc tu sĩ 'mất người'… khiến lão phu thực sự hoang mang." Ông thở dài một tiếng, âm thanh nặng trĩu những nỗi lo âu chất chứa trong lòng. "Đời người vốn ngắn ngủi, mà biến động lại quá đỗi dữ dội. Người phàm chúng ta biết nương tựa vào đâu đây, khi cả những bậc tiên nhân cũng không còn giữ được sự vững chãi của mình?"
Tạ Trần lắng nghe những lời của Lão Khách, ánh mắt vẫn điềm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng. Hắn không ngắt lời, chỉ chờ cho Lão Khách trút bỏ hết nỗi lòng. Hắn hiểu rằng, những lời này không chỉ là của riêng Lão Khách, mà là tiếng lòng của biết bao phàm nhân đang đứng trước ngưỡng cửa của một kỷ nguyên mới, đầy rẫy bất an và không chắc chắn.
"Thay đổi là lẽ thường của trời đất, Lão huynh," Tạ Trần trầm ngâm nói, giọng điệu vẫn điềm tĩnh nhưng chứa đựng một sức nặng triết lý. "Con người cũng vậy." Hắn khẽ gật đầu, ra hiệu cho Lão Khách ngồi xuống chiếc ghế quen thuộc đối diện bàn của mình.
Thư Đồng Tiểu An, gầy gò nhưng nhanh nhẹn, đã xuất hiện từ lúc nào, lặng lẽ đặt một chén trà nóng hổi trước mặt Lão Khách, sau đó lại kín đáo lui vào góc quán, đôi mắt toát lên vẻ thông minh luôn chú ý lắng nghe những lời đàm đạo của Tạ Trần. Mùi trà thanh khiết lan tỏa, xua đi phần nào không khí nặng nề của sự ưu tư. Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát dịu nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi, rồi ánh mắt hắn hướng về phía cửa sổ, nơi ánh nắng chiều vẫn đang cố gắng níu giữ những tia sáng cuối cùng trước khi bóng đêm buông xuống. Hắn biết, nỗi lo lắng của Lão Khách là điều hiển nhiên, bởi con người vốn dĩ sợ hãi những điều chưa biết, sợ hãi sự mất mát của những giá trị đã gắn bó suốt bao đời. Nhưng chính trong sự thay đổi đó, lại ẩn chứa một cơ hội, một khởi đầu mới cho nhân gian. Hắn tin vào điều đó, tin vào sức sống mãnh liệt của phàm nhân.
Cuộc trò chuyện giữa Tạ Trần và Lão Khách dần trở nên sâu sắc hơn, như một dòng chảy ngầm len lỏi qua những tầng lớp của hoài nghi và lo lắng. Lão Khách nhấp một ngụm trà, hơi nóng bốc lên làm khuôn mặt già nua của ông càng thêm phần ẩn hiện trong sự mơ hồ. Ông bày tỏ rõ sự hoang mang tột độ trước sự suy yếu của tiên đạo, những câu chuyện về các tiên nhân không còn linh ứng, về những đại tông môn từng là trụ cột của thế gian nay cũng lung lay tận gốc rễ. "Tạ thư sinh," Lão Khách lại cất lời, giọng điệu có phần khẩn khoản hơn. "Ngươi từng có cơ hội bước vào tiên môn, trở thành một trong số những người được 'Thiên Đạo' ưu ái, nhưng lại từ bỏ. Lão phu vẫn luôn thắc mắc, phải chăng ngươi đã nhìn thấu được sự 'thay đổi' này từ sớm? Hay ngươi đã nhận ra điều gì đó mà phàm nhân chúng ta không thể lý giải? Người phàm chúng ta, biết nương tựa vào đâu đây khi cả trời đất cũng đang thay đổi?"
Tạ Trần đặt quyển sách xuống, một cách nhẹ nhàng như sợ làm tổn thương những trang giấy cũ kỹ, rồi đưa ánh mắt nhìn thẳng vào Lão Khách. Ánh mắt hắn sâu thẳm như giếng cổ, phản chiếu sự thấu hiểu và một chút bi ai cho những chấp niệm mà con người vẫn còn vương vấn. "Sự thay đổi, vốn là bản chất của vạn vật, Lão huynh," hắn chậm rãi nói, từng lời như gõ vào tâm can người nghe, không cần phải lớn tiếng mà vẫn vang vọng rõ ràng. "Nước chảy đá mòn, trăng tròn rồi khuyết, xuân đi thu đến, rồi đông tàn. Thiên Đạo hay phàm trần, không có gì là vĩnh cửu. Ngay cả những vì sao trên trời cũng có ngày tàn lụi, huống hồ là những quy tắc do con người tạo ra, hay những quyền năng được ban phát." Hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài ẩn chứa cả sự thấu hiểu về bản chất "vô thường" của thế giới này. "Quan trọng không phải là bám víu vào một 'che chở' nào đó, dù là từ tiên nhân hay thần linh, mà là tìm thấy sức mạnh để thích nghi và tự phát triển từ bên trong mình."
Tạ Trần hơi ngả người về phía trước, ánh mắt hắn lướt qua Lão Khách, qua Linh đang chăm chú bên chậu cây, rồi dừng lại ở một cây cổ thụ già cỗi bên ngoài cửa sổ, những cành lá xào xạc theo làn gió chiều. "Cái cây, khi gặp gió bão, không cố gắng đứng thẳng chống lại mà uốn mình theo chiều gió, rồi lại vươn lên khi bão tan. Nó không chống đối quy luật tự nhiên, mà thuận theo nó, tìm cách mọc rễ sâu hơn vào đất mẹ nhân gian, để vững chãi hơn, để chống chọi được với những thử thách lớn hơn trong tương lai." Hắn quay lại nhìn Lão Khách, đôi mắt ấy như muốn truyền tải một thông điệp vô hình. "Con người cũng vậy, Lão huynh. Thay vì sợ hãi sự sụp đổ của một hệ thống, của một 'Thiên Đạo' đang suy kiệt, chúng ta cần học cách thuận theo dòng chảy của biến đổi, tìm cách thích nghi với nó, và quan trọng hơn cả, là tìm lại giá trị đích thực của chính mình, của 'nhân tính' trong mỗi con người. Đó mới là gốc rễ bền vững nhất, là sự che chở thực sự mà chúng ta có thể nương tựa."
Lão Khách lắng nghe từng lời của Tạ Trần, đôi mắt ông mở to, những nếp nhăn trên trán giãn ra đôi chút. Ông chăm chú đến mức quên cả việc nhấp trà, chén trà trên tay đã nguội lạnh tự lúc nào. Những lời Tạ Trần nói không phải là thần thông diệu pháp, cũng không phải là lời tiên tri về một tương lai tươi sáng, mà là những triết lý giản dị, gần gũi với cuộc sống của phàm nhân. Nhưng chính sự giản dị ấy lại ẩn chứa một sức mạnh lay động lòng người, một sự thật hiển nhiên mà bấy lâu nay ông đã bị những chấp niệm về 'tiên đạo' làm cho lu mờ. Nỗi lo lắng, hoang mang trong ông vẫn còn đó, nhưng đã xuất hiện một tia sáng nhỏ, một hạt mầm của sự thấu hiểu bắt đầu nảy nở. Ông cảm thấy một sự đối lập rõ rệt giữa những lời đồn thổi về 'mất người' trong giới tu sĩ và triết lý về 'nhân tính' mà Tạ Trần đang đề cao. Phải chăng, cái giá của sự bất tử, của quyền năng quá lớn, lại là sự đánh đổi mất đi bản chất con người? Và phải chăng, con đường 'sống một đời bình thường', giữ trọn vẹn 'nhân tính' lại là con đường duy nhất để thoát khỏi vòng xoáy 'vô thường' này?
Tạ Trần nhìn phản ứng của Lão Khách, hắn biết rằng không thể một sớm một chiều mà thay đổi được cả một tư duy đã ăn sâu vào tiềm thức bao đời. Nhưng ít nhất, hắn đã gieo được một hạt giống. Hắn lại nhấp một ngụm trà, hương vị thanh tao dường như làm dịu đi cả những nỗi lo âu vô hình đang lơ lửng trong không khí. Hắn tin rằng, chỉ cần con người chịu mở lòng đón nhận, chịu suy ngẫm, thì những giá trị chân thật nhất sẽ tự khắc hiện hữu, không cần bất kỳ sự tác động nào từ bên ngoài. Đó chính là "Vô Vi Chi Đạo" mà hắn đã và đang kiên trì thực hiện, không phải là không làm gì, mà là làm những điều đúng đắn, thuận theo tự nhiên, để mọi thứ tự phát triển theo quy luật của nó.
Khi ánh hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía Tây, quán sách của Tạ Trần cũng chìm dần vào một màu vàng cam ấm áp, huyền ảo. Gió mát nhẹ nhàng lùa qua khung cửa, mang theo mùi hương của cỏ cây và đất đai, hòa cùng mùi giấy cũ và hương trà thanh thoát. Linh, từ góc của mình, vẫn đang chăm chú tưới nước cho chậu cây nhỏ. Đôi tai cô bé không bỏ sót bất kỳ lời nào của Tạ Trần. Cô bé nhìn chậu cây, nhớ lại những ngày nó héo úa, gầy guộc. Khi đó, cô bé cũng từng sốt ruột, muốn cây nhanh chóng xanh tươi trở lại. Nhưng Tạ Trần đã dạy cô bé cách kiên nhẫn, không cố gắng thúc ép nó lớn nhanh bằng cách đổ thật nhiều nước hay bón thật nhiều phân. Chỉ cần chăm sóc vừa đủ, thuận theo quy luật tự nhiên, rồi cây sẽ tự khắc vươn mình. Và quả thật, giờ đây, cây đã xanh tươi trở lại, những chồi non mơn mởn đung đưa trong gió, như một lời khẳng định cho triết lý của Tạ Trần.
Linh khẽ vuốt nhẹ chiếc lá non, một nụ cười nhẹ nở trên môi cô bé. "Đúng v���y, phải tự mình vươn lên… như cái cây này," cô bé khẽ thì thầm với chậu cây, giọng nói nhỏ nhẹ như một làn gió thoảng qua. Lời nói của Tạ Trần về việc "mọc rễ sâu hơn vào đất mẹ nhân gian" đã chạm đến một điều gì đó sâu thẳm trong tâm hồn non trẻ của Linh, gợi nhắc cô bé về những bài học mà cô bé đã học được từ những câu chuyện, từ những giọt nước mắt trắc ẩn của chính mình. Cô bé cảm thấy một sự kết nối sâu sắc giữa lời Tạ Trần nói và bài học mà mình đã trải qua. Nó không chỉ là về cái cây, mà còn là về chính cô bé, về con người, về cách mà mỗi cá thể phải tự mình tìm lấy sự vững chãi trong thế giới đầy biến động này.
Tạ Trần, dường như đã nghe thấy lời thì thầm của Linh, ánh mắt hắn lướt qua cô bé, một nụ cười nhẹ mãn nguyện nở trên môi. "Mỗi chúng ta đều là một cái cây, Linh nhi," hắn nói, giọng điệu nhẹ nhàng như tiếng gió chiều, nhưng chứa đựng sự thấu hiểu vô hạn. "Cứ thuận theo tự nhiên mà trưởng thành." Hắn không cần phải nói nhiều hơn, bởi hắn biết, Linh đã hiểu. Cô bé đã không chỉ nghe, mà còn cảm nhận và lĩnh hội được bài học về sự thay đổi, về khả năng thích nghi và sức mạnh từ bên trong. Cô bé quay sang nhìn Tạ Trần, đôi mắt trong veo khẽ gật đầu, như muốn nói rằng cô đã thực sự hiểu, không chỉ bằng lý trí mà còn bằng cả trái tim non nớt của mình.
Lão Khách, người vẫn đang chìm đắm trong những suy tư về lời Tạ Trần, cũng nhìn về phía Linh và chậu cây. Một tia sáng lóe lên trong đôi mắt ưu tư của ông, tựa như một hạt mầm hy vọng vừa được gieo vào mảnh đất khô cằn của tâm hồn. Ông không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, nhìn Tạ Trần với một ánh mắt hàm chứa sự tôn kính sâu sắc. Phải chăng, những gì Tạ Trần nói không chỉ là những triết lý suông, mà còn là con đường, là phương hướng cho những phàm nhân như ông, những người đang lạc lối giữa dòng chảy biến động của thời cuộc? Lão Khách cảm nhận được, chính trong sự bình dị của quán sách này, trong những lời nói không màu mè của Tạ Trần, lại ẩn chứa một sức mạnh vĩ đại hơn bất kỳ thần thông nào, một sức mạnh đến từ sự thấu hiểu bản chất của vạn vật và lòng tin vào con người.
Ánh sáng yếu dần, bóng tối bắt đầu bao trùm Thị Trấn An Bình. Nhưng trong quán sách nhỏ, một ngọn đèn dầu đã được thắp lên, chiếu rọi một vầng sáng ấm áp, như xua đi những lo lắng, những hoang mang của thế gian bên ngoài. Tạ Trần nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh trên nền trời đêm. Hắn cảm nhận được sự luân hồi của vạn vật, những thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải bằng cách vươn tới sức mạnh tối thượng của Thiên Đạo, mà bằng cách đào sâu vào giá trị của nhân gian, của những điều bình dị nhất, của khả năng tự thân thích nghi và trưởng thành. Hắn tin rằng, những hạt mầm triết lý về "Vô Vi Chi Đạo" và "Nhân Đạo" đang nảy nở trong tâm hồn non trẻ của Linh, trong sự thấu hiểu dần dần của Lão Khách, sẽ trở thành nền móng vững chắc cho một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, nơi mỗi phàm nhân đều có thể tự mình trở thành "người làm vườn" cho "Bình Thường Vĩnh Cửu."
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.