Nhân gian bất tu tiên - Chương 1343: Linh và Câu Chuyện Vô Hình: Nước Mắt Cho Một Số Phận Giấy
Trong sự im lặng của buổi chiều tà, quán sách của Tạ Trần, với mùi đất ẩm, mùi lá non, và tiếng lật sách đều đều, trở thành một minh chứng sống động cho "kỷ nguyên Bình Thường Vĩnh Cửu" đang chầm chậm nảy nở, từ những điều bình dị nhất của nhân gian. Ánh hoàng hôn cuối cùng đã lụi tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng trong quán sách, một ngọn đèn dầu nhỏ đã được thắp lên, soi rọi ánh sáng vàng ấm áp lên những kệ sách cũ kỹ, phủ lên không gian một vẻ huyền ảo, tĩnh mịch.
Sáng hôm sau, bình minh rạng rỡ chiếu qua khung cửa sổ, rọi sáng từng hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí, đậu trên những kệ sách cũ kỹ và những cuốn sách đã ngả màu thời gian. Không khí trong lành, mát mẻ sau một đêm tĩnh lặng, mang theo chút hương đất ẩm và mùi lá non thoang thoảng từ chậu cây nhỏ đặt cạnh cửa sổ. Tiếng chim hót líu lo ngoài vòm cây cổ thụ trước quán, hòa cùng tiếng gió nhẹ thoảng qua những khe cửa mở, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của buổi sớm mai. Tạ Trần ngồi ở bàn đọc sách quen thuộc, thưởng thức một chén trà nóng, hơi khói nghi ngút bốc lên, mang theo hương trà thanh thoát, hòa vào mùi giấy cũ và mực đọng lại từ hàng trăm năm qua. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua từng trang sách cổ, nhưng thỉnh thoảng, ánh mắt ấy lại khẽ liếc nhìn về phía Linh, một nụ cười nhẹ ẩn hiện nơi khóe môi.
Linh, với chiếc bình tưới nước bằng đất nung nhỏ bé trong tay, đang cẩn thận tưới từng chút nước cho chậu cây. Chậu cây, sau những ngày được chăm sóc tỉ mỉ, giờ đây đã xanh tốt trở lại, những chồi non xanh biếc vươn mình đầy sức sống, lá cây mướt mát như vừa được phủ một lớp sương mai. Cô bé mỉm cười mãn nguyện, khẽ vuốt ve một chiếc lá non, trong lòng dâng lên niềm vui sướng và sự bình yên. "Tiên sinh, chậu cây này... nó đã khỏe lại thật rồi," Linh nhỏ giọng nói, giọng điệu chứa đựng niềm hân hoan khó tả, như thể cô bé vừa hoàn thành một việc trọng đại. "Nó không còn héo úa nữa, mà còn mọc thêm nhiều lá non mới. Con đã học được cách kiên nhẫn rồi, tiên sinh." Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt đầy ẩn ý, không cần phải nói thêm lời nào. Hắn biết, Linh đã thực sự thấu hiểu bài học về "Vô Vi Chi Đạo" qua hành động bình dị nhất: chăm sóc một sinh linh bé nhỏ.
Thư Đồng Tiểu An, cũng không chịu kém cạnh, đang loay hoay sắp xếp lại một chồng sách cao ngất ngưởng ở góc quán. Cậu bé gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, mặc chiếc áo vải thô cũ kỹ, nhưng động tác lại khá thuần thục. Thỉnh thoảng, cậu bé lại ngẩng đầu lên, liếc nhìn Linh và chậu cây, rồi lại nhìn Tạ Trần. Trong tâm trí non nớt của Tiểu An, tiên sinh và Linh đang làm những điều kỳ diệu, không phải bằng phép thuật mà bằng sự bình yên và thấu hiểu. Sau khi chăm sóc cây xong, Linh cất bình tưới nước vào chỗ cũ. Ánh mắt cô bé vô tình lướt qua một góc kệ sách cũ kỹ, nơi một cuốn sách đã phai màu, bìa đã sờn rách, nằm khuất sau những cuốn sách dày cộp khác. Một sự tò mò vô hình kéo cô bé đến gần. Cô bé nhẹ nhàng rút cuốn sách ra, phủi đi lớp bụi thời gian, lật giở những trang giấy đã ố vàng. Không biết vì sao, cuốn sách này lại có một sức hút kỳ lạ đối với Linh, như thể nó đang gọi mời cô bé khám phá một câu chuyện đã bị lãng quên từ rất lâu. Trong giây phút đó, một hạt mầm tò mò đã được gieo vào tâm hồn non trẻ của Linh, mở ra một cánh cửa mới đến với thế giới của những câu chuyện và cảm xúc.
***
Linh ngồi ở một góc quen thuộc của quán sách, nơi ánh sáng ban mai chiếu rõ ràng nhất qua khung cửa sổ, đủ để soi rọi từng nét chữ trên trang giấy. Xung quanh cô bé, không gian vẫn tĩnh lặng như tờ, chỉ có tiếng lật trang sách nhẹ nhàng của Linh, hòa cùng tiếng chim hót xa xăm từ vòm cây cổ thụ và tiếng xào xạc rất khẽ của lá cây khi gió nhẹ lướt qua bên ngoài. Một mùi giấy cũ nồng hơn, đặc trưng của những cuốn sách đã trải qua bao thăng trầm của thời gian, hòa quyện với mùi gỗ đàn hương thanh nhã từ chiếc bàn đọc sách. Bầu không khí trong quán sách lúc này yên tĩnh, nhưng không hề tịch mịch; nó là một sự tập trung cao độ, một sự chìm đắm hoàn toàn vào thế giới của tri thức và cảm xúc.
Cuốn sách Linh đang đọc không phải là những câu chuyện cổ tích về tiên nhân hay thần thú mà cô bé vẫn thường nghe. Đó là một câu chuyện về cuộc đời của một cô gái trẻ trong một gia đình nghèo khó ở một làng quê hẻo lánh, nơi không có dấu vết của tu sĩ hay phép thuật. Từng dòng chữ kể về những ngày tháng vật lộn với đói nghèo, với sự bất công của những người giàu có, với định kiến nặng nề của xã hội cũ. Cô gái ấy phải đối mặt với những mất mát liên tiếp: người cha bệnh tật, người mẹ lao lực mà chết, rồi đến người em trai bé bỏng cũng không qua khỏi một căn bệnh hiểm nghèo vì không có tiền mua thuốc. Mỗi trang sách là một gánh nặng, một nỗi đau mà nhân vật phải gánh chịu, nhưng cô vẫn kiên cường sống, chỉ để hy vọng vào một ngày mai tươi sáng hơn, dù hy vọng ấy mong manh như ngọn nến trước gió.
Linh ban đầu chỉ tò mò, nhưng càng đọc, gương mặt cô bé càng biến sắc. Đôi mắt trong veo của cô bé mở to, phản chiếu từng cung bậc cảm xúc của nhân vật. Từ sự tò mò ban đầu, ánh mắt ấy chuyển sang sự đồng cảm sâu sắc khi cô bé hình dung ra cảnh đói ăn, thiếu mặc, cảnh người thân ra đi mà không thể làm gì được. Một nỗi buồn man mác bắt đầu vương trên gương mặt non nớt của Linh. Cô bé nắm chặt cuốn sách, những ngón tay nhỏ bé dường như đang cố gắng níu giữ lấy từng mảnh đời của nhân vật, lòng cảm thấy nặng trĩu theo từng dòng chữ, từng nỗi đau, từng giọt nước mắt mà cô gái trong truyện đã phải nuốt vào trong. Linh cảm nhận được sự bất lực, sự cô đơn của nhân vật ấy, như thể chính cô bé đang sống trong câu chuyện đó, đang trải qua những khổ đau ấy.
Tạ Trần, từ bàn mình, vẫn giữ vẻ tĩnh lặng vốn có. Hắn vẫn cầm quyển sách cũ, đôi mắt sâu thẳm lướt qua từng hàng chữ Hán cổ, nhưng thỉnh thoảng, ánh mắt hắn lại hướng về phía Linh. Hắn không nói một lời nào, chỉ lặng lẽ quan sát từng biểu cảm tinh tế trên gương mặt cô bé. Hắn thấy đôi mày Linh khẽ nhíu lại khi nhân vật gặp khó khăn, thấy khóe môi cô bé trĩu xuống khi nhân vật phải chịu đựng mất mát, thấy đôi mắt Linh dần ướt át khi nỗi đau lên đến đỉnh điểm. Tạ Trần không cần phải hỏi, hắn biết Linh đang chìm đắm trong một câu chuyện về những số phận phàm trần, những câu chuyện mà hắn đã từng thấy, từng chiêm nghiệm. Hắn biết, đây chính là bài học thực tế nhất về "Nhân Đạo," về sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn, những điều không thể học được từ những cuốn tiên thư cao siêu hay những phép thuật thần thông. Hắn tin rằng, khả năng cảm nhận nỗi đau của người khác, dù là qua một trang giấy, chính là nền tảng vững chắc nhất cho một "kỷ nguyên Bình Thường Vĩnh Cửu," nơi con người không cần đến sức mạnh phi thường để tìm thấy giá trị của mình, mà bằng chính sự kết nối sâu sắc giữa các tâm hồn.
***
Thời gian trôi qua, tiếng chim hót ngoài cửa sổ đã thưa dần, ánh nắng ban mai đã chuyển thành cái gay gắt của buổi trưa, nhưng bên trong quán sách vẫn mát mẻ và tĩnh lặng. Tuy nhiên, sự im lặng ấy chợt bị phá vỡ bởi một tiếng nức nở rất khẽ, nghẹn ngào. Linh không kìm được nước mắt khi đọc đến đoạn cao trào, nơi nhân vật chính trong sách, sau bao thăng trầm, bao mất mát, cuối cùng lại phải chứng kiến người thân duy nhất còn lại của mình – một người cô già yếu – ra đi vì bệnh tật và sự nghèo đói cùng cực, không có lấy một nén hương tươm tất để đưa tiễn. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má cô bé, thấm ướt trang giấy mỏng, làm nhòe đi vài nét chữ cuối cùng của chương. Cô bé nức nở, tiếng khóc nhỏ nhưng đầy bi thương, không phải vì sợ hãi hay yếu đuối, mà là vì một nỗi ��ồng cảm sâu sắc, một sự thấu hiểu đến tận cùng nỗi đau của người khác. Lòng Linh như bị bóp nghẹt, cảm giác bất lực trước số phận nghiệt ngã của nhân vật giấy ấy dâng trào.
Tạ Trần, người đã quan sát toàn bộ quá trình, nhẹ nhàng đặt cuốn sách đang đọc xuống, tạo ra một tiếng động rất khẽ trong không gian tĩnh mịch. Hắn không nói một lời, không một tiếng thở dài, chỉ lặng lẽ đứng dậy. Thân hình gầy gò, thư sinh của hắn di chuyển nhẹ nhàng như một bóng ma, bước đến bên Linh. Hắn ngồi xổm xuống, ngang tầm mắt cô bé, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ hoe, đẫm lệ của Linh. Hắn không hỏi về nội dung cuốn sách, không hỏi Linh đang khóc vì điều gì, bởi hắn biết. Hắn chỉ nhẹ nhàng đưa cho Linh một chiếc khăn tay sạch, tinh tươm, được gấp gọn gàng. Chiếc khăn tay mang theo chút hương trà thoang thoảng, một mùi hương quen thuộc, an ủi.
"Mọi câu chuyện... dù là những nét mực trên giấy, hay những lời truyền miệng từ ngàn xưa... đều là một phần của cuộc đời, con bé ạ," Tạ Trần nói, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng, nhưng vang vọng khắp không gian tĩnh lặng của quán sách, mang theo một sự thấu hiểu sâu sắc. Linh cầm lấy chiếc khăn tay, dụi mắt, cố gắng nín khóc, nhưng tiếng nức nở vẫn nghẹn ngào trong cổ họng. "Tiên sinh... con bé ấy... thật đáng thương quá..." Linh nói, giọng đứt quãng, từng lời như bị vỡ vụn bởi nỗi xúc động. "Nó đã mất đi tất cả... nó đã cố gắng rất nhiều... nhưng tại sao... tại sao cuộc đời lại bất công đến vậy?"
Tạ Trần khẽ vuốt tóc Linh, động tác nhẹ nhàng, trấn an. Hắn không phản bác, cũng không đưa ra những lời an ủi sáo rỗng. Hắn chỉ nhìn sâu vào đôi mắt Linh, nơi chứa đựng sự đau khổ và băn khoăn về nhân thế. "Và con... đã cảm nhận được nỗi đau đó. Con đã khóc vì một người xa lạ, một số phận trên trang giấy. Đó là điều rất quý giá, Linh. Nó không phải là sự yếu đuối, mà là nền tảng của lòng trắc ẩn, của sự thấu hiểu. Nó là hạt mầm của tình người, thứ mà vạn vật trong nhân gian này, dù là tu sĩ hay phàm nhân, đều cần có." Hắn dừng lại một chút, để những lời nói ấy thấm sâu vào tâm hồn non trẻ của Linh. Trong không khí trầm lắng, xúc động, đầy sự thấu cảm đó, Tạ Trần biết rằng Linh không chỉ đang đọc một câu chuyện, mà cô bé đang trải nghiệm, đang học cách để trở thành một con người trọn vẹn hơn, một người có khả năng cảm nhận và chia sẻ, một "người làm vườn" cho "kỷ nguyên Bình Thường Vĩnh Cửu" mà hắn hằng mong muốn.
***
Linh lau khô nước mắt, hít thở sâu để lấy lại bình tĩnh. Chiếc khăn tay của Tạ Trần đã ướt đẫm, nhưng lòng cô bé không còn cảm thấy nặng trĩu như trước. Nỗi đau buồn dữ dội đã dần lắng xuống, thay vào đó là một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về thế giới và con người. Cô bé nhìn cuốn sách cũ trên tay, không còn thấy nó là một vật vô tri, mà là một tấm gương phản chiếu những mảnh đời, những số phận mà cô bé chưa từng biết đến. Tạ Trần ngồi xuống cạnh cô bé, không hỏi thêm về nội dung sách, mà chỉ nói về cảm xúc, về ý nghĩa của lòng trắc ẩn. Tiếng gió nhẹ luồn qua khung cửa sổ, mang theo mùi hương của cỏ cây và đất đai, hòa cùng mùi giấy cũ và hương trà thanh thoát. Bầu không khí trong quán sách trở nên yên bình trở lại, nhưng sâu lắng hơn, mang tính triết lý và sự trưởng thành.
"Mỗi câu chuyện là một tấm gương... cho chúng ta thấy mình và thấy người," Tạ Trần trầm ngâm nói, giọng điệu vẫn điềm tĩnh nhưng đầy sức nặng. "Những dòng chữ kia, dù là hư cấu, nhưng lại phản ánh những nỗi đau, những niềm vui, những hy vọng và tuyệt vọng mà con người ta vẫn thường trải qua. Con đã cảm nhận được những điều đó, Linh. Đó là một khả năng quý giá." Hắn nhẹ nhàng giải thích rằng, khả năng cảm nhận nỗi đau của người khác, dù chỉ qua câu chuyện, là một điều không thể dùng linh khí hay thần thông để đổi lấy. Đó không phải là sự yếu đuối, mà là nền tảng của lòng nhân ái, của sự kết nối giữa con người với con người, giữa phàm nhân với phàm nhân. "Những giọt nước mắt đó của con," Tạ Trần nói tiếp, "là hạt mầm của sự thấu hiểu, của lòng từ bi. Chúng ta không thể ngăn cản mọi nỗi đau trên đời này, bởi vì 'vô thường' là quy luật của vạn vật. Nhưng chúng ta có thể cảm nhận và chia sẻ, để không ai phải cảm thấy cô độc, không ai phải gánh chịu tất cả một mình. Lòng trắc ẩn là cầu nối giữa các tâm hồn, con bé ạ."
Linh lắng nghe từng lời của Tạ Trần, đôi mắt vẫn còn hơi đỏ nhưng ánh nhìn đã sâu sắc hơn, chứa đựng sự thấu hiểu vượt xa tuổi thơ ngây. Cô bé cảm thấy không còn quá đau buồn vì số phận của nhân vật trong sách, mà thay vào đó là một sự bình an, một sự trưởng thành trong tâm hồn. Cô bé gập cuốn sách lại một cách cẩn trọng, như thể đang cất giữ một kho báu, một bài học quý giá. "Con... con cảm thấy như mình đã sống qua câu chuyện đó, tiên sinh. Con hiểu rồi," Linh nói, giọng cô bé nhỏ nhẹ nhưng kiên định, không còn sự nghẹn ngào mà thay vào đó là một sự bình tĩnh đáng ngạc nhiên. "Con sẽ không quên cô bé ấy... và những gì cô bé đã phải trải qua."
Tạ Trần mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang buông xuống, nhuộm đỏ Thị Trấn An Bình bằng những gam màu rực rỡ nhưng cũng đầy hoài niệm. Hắn cảm nhận được sự luân hồi của vạn vật, những thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải bằng cách vươn tới sức mạnh tối thượng, mà bằng cách đào sâu vào giá trị của nhân gian, của những điều bình dị nhất. Trong ánh sáng hoàng hôn yếu ớt, hắn thấy những hạt mầm triết lý "Vô Vi Chi Đạo" và "Nhân Đạo" đang nảy nở thành lòng trắc ẩn sâu sắc trong tâm hồn non trẻ của Linh, biến cô bé thành một "người làm vườn" thực thụ cho "Bình Thường Vĩnh Cửu." Khả năng thấu hiểu cảm xúc sâu sắc và lòng trắc ẩn của Linh, hắn biết, sẽ trở thành một phẩm chất quan trọng, giúp cô bé giải quyết các vấn đề cộng đồng hoặc cá nhân trong tương lai mà không cần đến bạo lực hay quyền lực, mà bằng trí tuệ và lòng nhân ái. Những câu chuyện đời thường, dù là hư cấu, sẽ tiếp tục là nguồn cảm hứng và bài học về nhân tình thế thái cho thế hệ mới, thay thế cho những "tiên thư" hay thần thông đã lỗi thời. Tạ Trần nhận ra rằng những "hạt mầm" của lòng nhân ái và trí tuệ đang được gieo trồng một cách hữu cơ, từng bước định hình một kỷ nguyên mới nơi giá trị con người được đề cao nhất, nơi một cuốn sách cũ và những giọt nước mắt chân thành có thể mang lại sự thay đổi vĩ đại hơn bất kỳ thần thông nào của Thiên Đạo suy tàn.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.