Nhân gian bất tu tiên - Chương 1342: Bài Học Từ Chậu Cây: Vô Vi Chi Đạo Nơi Quán Sách
Buổi trưa hôm qua, câu chuyện của Phụ thân Trương đã gieo vào lòng Tạ Trần một nỗi niềm suy tư sâu sắc. Hắn ngồi lặng lẽ bên khung cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai rải những vệt vàng óng ả lên nền gạch cũ kỹ của quán sách. Khóe môi hắn vẫn vương vất nụ cười nhạt, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt thăm thẳm ấy, một dòng chảy của chiêm nghiệm vẫn cuộn trào. Hắn cảm nhận được sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ không ngừng hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải bằng cách tranh giành linh khí hay đoạt lấy cơ duyên thành tiên, mà bằng cách vun đắp những giá trị nhân văn, bằng cách sống một đời bình thường nhưng trọn vẹn. Những hạt mầm tri thức và lòng nhân ái mà hắn đã gieo vào Linh, và Linh lại gieo vào tâm hồn Trương Tiểu Minh, giờ đây đang âm thầm nảy nở, tựa như những chồi non vươn mình đón nắng sau một mùa đông dài. "Cuốn Sổ Trắng" của Linh, không chỉ là nhật ký cá nhân, mà đã trở thành một biểu tượng, một nguồn cảm hứng, một nền móng vững chắc cho "kỷ nguyên Bình Thường Vĩnh Cửu" đang được xây dựng một cách vô vi, từ những hành động bình dị và lòng nhân ái thuần khiết nhất. Quán sách của Tạ Trần, trong buổi sáng trong lành, vẫn là tâm điểm của một sự chuyển mình lớn lao, nơi những hạt mầm tri thức và lòng nhân ái đang âm thầm nảy nở, báo hiệu một tương lai đầy hy vọng cho toàn bộ Thập Phương Nhân Gian.
Hương trà thoang thoảng quyện cùng mùi giấy cũ và gỗ mục, tạo nên một không gian tĩnh mịch, an yên. Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa nơi đầu lưỡi, rồi dần chuyển thành hậu vị ngọt thanh. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận từng hơi thở, từng nhịp đập của cuộc sống đang diễn ra bên ngoài bức tường quán sách. Đó là tiếng rao hàng của lão bán đậu phụ đầu ngõ, tiếng trẻ con cười đùa ở sân đình, tiếng chuông chùa vọng lại từ xa xa. Tất cả đều là những âm thanh bình dị, quen thuộc, nhưng hôm nay, trong tâm trí Tạ Trần, chúng lại mang một ý nghĩa khác. Chúng là minh chứng cho sự tồn tại, cho một cuộc sống mà không cần đến phép tắc của Thiên Đạo, cũng không cần đến sự phù phiếm của tiên giới.
Đột nhiên, tiếng bước chân lanh lảnh của Linh cắt ngang dòng suy tưởng của Tạ Trần. Cô bé bước vào, trên tay ôm một chậu cây cảnh nhỏ. Chiếc chậu bằng sành sứ cũ kỹ, đã bạc màu theo thời gian, bên trong là một thân cây khô héo, vài chiếc lá vàng úa còn bám trụ một cách yếu ớt, cành cây trơ trụi như vừa trải qua một trận bão lớn. Đôi mắt Linh sáng ngời, nhưng chất chứa một nỗi lo lắng không thể che giấu. Mái tóc tết gọn gàng của cô bé khẽ lay động theo từng bước chân, và bộ y phục vải bố đơn giản cũng không làm giảm đi vẻ lanh lợi, hoạt bát thường ngày. Thư Đồng Tiểu An, với thân hình gầy gò và đôi mắt to tròn, lấp lánh sự tò mò, lon ton theo sau, ánh mắt không rời khỏi cái chậu cây.
Linh cẩn thận đặt chậu cây lên bàn gỗ cũ kỹ trước mặt Tạ Trần, động tác nhẹ nhàng như thể sợ làm nó vỡ tan. Mùi đất ẩm và lá khô thoang thoảng bay lên, hòa vào mùi hương trầm nhẹ còn vương vấn trong quán. "Tiên sinh Tạ Trần," Linh khẽ gọi, giọng nói mang theo chút nài nỉ, "người có thể cứu cây này không? Con thấy nó tội nghiệp quá." Cô bé chỉ vào chiếc lá vàng héo úa sắp rụng, ánh mắt đầy xót xa. "Sáng nay con thấy nó bị bỏ quên ở góc chợ, không ai thèm ngó ngàng. Con nghĩ nó vẫn còn sống, nhưng..." Linh không nói hết câu, nhưng sự bất lực hiện rõ trên gương mặt non nớt của cô bé. "Con đã thử tưới nước, nhưng nó vẫn không khá hơn."
Tạ Trần mở mắt, ánh mắt sâu thẳm của hắn dừng lại trên chậu cây. Hắn không vội vàng trả lời, mà nhẹ nhàng đưa ngón tay gầy gò, thanh tú của mình chạm vào một chiếc lá úa tàn. Hắn cảm nhận được sự khô héo, nhưng đâu đó, một dòng nhựa sống mong manh vẫn còn đang lưu chuyển. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của đất và sự sống đang dần lụi tàn. Hắn không có tu vi, không có linh khí để cứu vãn một sinh linh đang hấp hối, nhưng hắn có sự thấu hiểu về quy luật tự nhiên, về nhân quả của vạn vật.
"Mọi sự sống đều có linh tính, và quy luật riêng của nó, Linh ạ," Tạ Trần trầm giọng nói, âm điệu điềm tĩnh, như dòng suối nhỏ róc rách chảy qua khe đá. "Chúng ta hãy thử xem sao." Hắn mỉm cười nhẹ, nụ cười ấy mang theo một vẻ đẹp của sự bình yên và thấu hiểu. Hắn biết Linh không chỉ muốn cứu cái cây, mà còn muốn học cách đối diện với sự sống và cái chết, với những điều bất lực trong cuộc đời. "Con đã làm rất đúng khi mang nó về đây. Ít nhất, nó đã tìm được một nơi nương tựa, một cơ hội để hồi sinh." Tạ Trần khẽ vuốt ve chiếc lá vàng, như muốn truyền cho nó một chút hơi ấm từ bàn tay phàm tục của mình. Hắn nhìn sang Tiểu An, thấy cậu bé đang chăm chú nhìn chiếc chậu cây với vẻ mặt đầy nghiêm túc, như thể đó là một bí ẩn vĩ đại cần được khám phá. "Tiểu An, con thấy chiếc cây này thế nào?" Tạ Trần hỏi, muốn lôi kéo cậu bé vào cuộc trò chuyện.
Tiểu An giật mình, vội vàng đáp: "Thưa tiên sinh, con thấy nó... nó buồn lắm ạ. Giống như một người bệnh vậy." Giọng nói non nớt của cậu bé thể hiện sự đồng cảm chân thành.
Tạ Trần gật đầu. "Đúng vậy. Mọi sinh linh đều có những lúc yếu đuối, bệnh tật. Nhưng quan trọng là, chúng ta đối diện với nó như thế nào." Hắn quay lại nhìn Linh, ánh mắt dịu dàng. "Con đã thử tưới nước, đó là một hành động nhân ái. Nhưng đôi khi, lòng tốt không đủ để cứu vãn tất cả. Chúng ta cần hiểu rõ hơn về bản chất của sự sống, về những gì một sinh linh thực sự cần." Hắn khẽ thở dài, trong lòng thầm nghĩ, đây không chỉ là một bài học về chăm sóc cây cảnh, mà còn là một bài học về "vô vi chi đạo," về sự tôn trọng quy luật tự nhiên, không cưỡng cầu, không nóng vội. Quá trình này sẽ là một phép thử cho sự kiên nhẫn và lòng thấu hiểu của Linh, một hạt mầm khác đang được gieo vào tâm hồn non trẻ ấy.
Thời gian trôi đi thật chậm rãi trong quán sách. Ánh nắng ban mai dần nhường chỗ cho cái nắng dịu nhẹ của buổi trưa, xuyên qua những khe hở của mái ng��i, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên sàn nhà. Tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của khách, tiếng lật sách đều đều, tiếng bút sột soạt trên giấy, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của tri thức và sự bình yên. Mùi giấy cũ, mực, gỗ sồi cũ kỹ vẫn vương vấn, nhưng giờ đây, một mùi hương khác đã bắt đầu len lỏi: mùi đất ẩm mới thay, một sự tươi mới, nguyên sơ. Bầu không khí vẫn tĩnh lặng, nhưng không còn là sự tĩnh lặng của buổi sáng sớm, mà là sự tĩnh lặng của một buổi học, một buổi chiêm nghiệm.
Tạ Trần và Linh ngồi đối diện nhau bên chiếc bàn gỗ, chậu cây héo úa đặt ngay giữa. Tạ Trần không dùng bất kỳ phép thuật hay linh khí nào, chỉ dùng đôi bàn tay phàm tục và sự thấu hiểu sâu sắc của mình về quy luật tự nhiên. Anh chỉ cho Linh cách kiểm tra độ ẩm của đất bằng ngón tay, cảm nhận sự khô khan hay quá ẩm ướt. "Đất là nền tảng, Linh ạ," Tạ Trần trầm giọng, giọng nói ấm áp, mang theo vẻ triết lý. "Một hạt mầm cần đất màu mỡ để nảy mầm, nhưng cũng cần đất vừa phải, không quá khô cằn cũng không quá úng nước. Giống như một con người, cần có một môi trường sống tốt, nhưng nếu được bao bọc quá mức, thì sẽ mất đi khả năng tự cường, tự sinh tồn." Anh nhẹ nhàng loại bỏ những chiếc lá vàng úa đã hoàn toàn khô héo. "Những chiếc lá này đã hoàn thành sứ mệnh của mình. Chúng ta phải chấp nhận sự ra đi của chúng để dành năng lượng cho những chồi non mới."
Linh chăm chú lắng nghe, đôi mắt sáng ngời nhìn theo từng cử chỉ của Tạ Trần. Cô bé nhẹ nhàng dùng đầu ngón tay chạm vào đất, cảm nhận sự mát lạnh và độ ẩm. "Vậy là con đã tưới quá nhiều nước sao, tiên sinh?" Linh hỏi, vẻ mặt hơi buồn rầu vì nhận ra lỗi lầm của mình.
Tạ Trần lắc đầu, mỉm cười nhẹ. "Không hẳn là sai. Lòng tốt không bao giờ là sai. Chỉ là, chúng ta cần học cách cho đi đúng cách, đúng lúc. Nước là sự sống, nhưng nếu quá nhiều, nó có thể làm chết ngạt. Ánh sáng cũng vậy, cần thiết cho sự phát triển, nhưng nếu quá gắt, nó có thể thiêu đốt. Mọi thứ đều cần sự vừa phải, sự cân bằng." Hắn đưa tay chỉ ra phía cửa sổ, nơi ánh nắng mặt trời đang rọi vào. "Con thấy không, một hạt mầm cần thời gian để nảy mầm, cần nước nhưng không được úng, cần nắng nhưng không được cháy. Giống như đạo lý trong cuộc sống, mọi thứ đều cần sự vừa phải, không thể nóng vội."
"Vậy là không thể dùng linh khí để nó lớn nhanh hơn sao, tiên sinh?" Linh hỏi, ánh mắt đầy tò mò và một chút nuối tiếc. Cô bé vẫn còn nhớ những câu chuyện về các tu sĩ có thể dùng linh lực để thúc đẩy cây cối ra hoa kết trái chỉ trong chớp mắt.
Tạ Trần khẽ thở dài, ánh mắt xa xăm nhìn về phía xa. "Linh khí có thể thúc đẩy, nhưng không thể thay thế quá trình tự nhiên. Can thiệp quá mức, đôi khi sẽ làm mất đi cái gốc rễ của nó, mất đi sự kiên cường và sức sống vốn có. Một cái cây được thúc ép lớn nhanh, dù có vẻ tươi tốt, nhưng gốc rễ của nó sẽ không đủ sâu, thân cành sẽ không đủ vững chãi. Một trận gió mạnh cũng có thể quật ngã nó." Giọng hắn trầm ấm, như đang nói về một đạo lý đã được chiêm nghiệm qua hàng nghìn năm. "Sự trưởng thành thật sự phải đến từ bên trong, từ sự nỗ lực tự thân, từ việc hấp thụ tinh hoa của đất trời một cách tự nhiên. Ép buộc chỉ tạo ra vẻ ngoài giả tạo, không bền vững."
Linh gật đầu, vẻ mặt trầm tư. Cô bé bắt đầu hiểu ra rằng, việc chăm sóc một cái cây cũng giống như việc tu tâm dưỡng tính, không thể nóng vội, không thể cưỡng cầu. Tạ Trần tiếp tục chỉ dẫn Linh cách xới đất nhẹ nhàng để rễ cây có không khí, cách quan sát màu sắc của lá để nhận biết tình trạng sức khỏe của cây. "Mỗi cái cây đều có ngôn ngữ riêng của nó, Linh ạ. Chúng ta chỉ cần học cách lắng nghe, học cách thấu hiểu, chứ không phải áp đặt ý muốn của mình lên nó." Hắn nói, tay vẫn nhẹ nhàng chạm vào thân cây khô héo. "Con người cũng vậy. Không ai có thể áp đặt cuộc sống của mình lên người khác, cũng không thể cưỡng ép một người phải thay đổi theo ý mình. Mọi sự thay đổi chân chính đều phải đến từ bên trong, từ sự tự nguyện và tự giác."
Tiểu An, đứng cạnh, cũng chăm chú lắng nghe. Cậu bé không nói gì, nhưng ánh mắt lấp lánh như đang cố gắng ghi nhớ từng lời, từng hành động của Tạ Trần. Thỉnh thoảng, cậu bé cũng bắt chước Linh, dùng đầu ngón tay chạm nhẹ vào đất, rồi nhìn lên Tạ Trần, như muốn hỏi xem mình đã làm đúng chưa. Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, một nụ cười ấm áp hiện trên môi. Hắn biết, những hạt mầm triết lý đang được gieo vào tâm hồn non trẻ của Linh và Tiểu An, không cần phải là những lời giáo huấn cao siêu, mà chỉ cần là những hành động bình dị, những lời giải thích gần gũi, gắn liền với cuộc sống thường ngày. Đó chính là "vô vi chi đạo" trong thực tiễn, không cần cưỡng cầu, không cần phô trương, mà tự nhiên thấm đẫm vào lòng người. Quán sách của Tạ Trần, trong buổi trưa đầy nắng, bỗng trở thành một lớp học đặc biệt, nơi những bài học về sự sống, về nhân quả, về lòng kiên nhẫn đang được truyền thụ một cách nhẹ nhàng, sâu sắc.
Ánh nắng chiều tà bắt đầu len lỏi qua ô cửa sổ, nhuộm vàng cả không gian quán sách. Mùi giấy cũ, mùi gỗ sồi vẫn còn đó, nhưng giờ đây, một mùi hương khác đã bắt đầu trở nên rõ nét hơn: mùi lá non thoang thoảng, một dấu hiệu của sự sống đang trỗi dậy. Tiếng gió nhẹ thổi qua khe cửa, mang theo âm thanh rả rích của côn trùng từ bên ngoài, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của thiên nhiên. Tạ Trần ngồi ở góc khuất quen thuộc, tay cầm một quyển sách cũ đã ngả màu thời gian, đôi mắt sâu thẳm lướt qua từng dòng chữ Hán cổ. Tiếng lật sách của hắn đều đều, nhẹ nhàng, hòa vào không gian tĩnh lặng.
Linh, với sự kiên nhẫn mới mẻ mà Tạ Trần đã truyền dạy, giờ đây không còn vẻ nóng vội hay lo lắng như buổi sáng. Cô bé ngồi bên chậu cây, tự mình chăm sóc nó một cách tỉ mỉ. Đôi bàn tay nhỏ bé nhẹ nhàng cầm chiếc bình tưới nước bằng đất nung, chầm chậm đổ từng chút nước vào gốc cây, như thể sợ làm nó hoảng sợ. Nước thấm dần vào đất, mang theo sự sống và hy vọng. Cô bé không còn hỏi han Tạ Trần mỗi khi làm gì, mà tự mình quan sát, tự mình phán đoán. Thỉnh thoảng, cô bé lại đưa tay vuốt nhẹ những chiếc lá còn xanh, hoặc cẩn thận lau đi những hạt bụi bám trên đó. Mỗi cử chỉ đều toát lên sự trân trọng, sự dịu dàng.
"Đừng vội vàng, đừng vội vàng..." Linh khẽ lẩm bẩm, gần như tự nói với chính mình, như thể đang nhắc nhở cái cây, và cũng là nhắc nhở bản thân. Cô bé nhớ lời Tạ Trần đã nói: *Mọi sự đều cần sự vừa phải, không thể nóng vội*. Cô bé cảm nhận được sự im lặng của cái cây, không đòi hỏi, không than vãn, chỉ lặng lẽ hấp thụ những gì cô bé ban tặng. Trong khoảnh khắc đó, Linh cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ với sinh linh bé nhỏ này, một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về vòng tuần hoàn của sự sống và cái chết.
Thư Đồng Tiểu An, cũng không chịu kém cạnh, ngồi cạnh Linh. Cậu bé bắt chước Tạ Trần, cầm một cuốn sách cũ dày cộp lên, dù không hiểu hết những gì mình đọc, nhưng vẫn giả vờ đọc một cách nghiêm túc. Thỉnh thoảng, Tiểu An lại liếc nhìn Linh và chậu cây, đôi mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ. Cậu bé cũng bắt đầu thấu hiểu rằng, có những bài học không nằm trong sách vở, mà nằm trong những hành động bình dị nhất, trong sự kiên nhẫn và lòng nhân ái.
Tạ Trần, dù đang đọc sách, nhưng tâm trí hắn vẫn dõi theo từng cử động của Linh. Hắn khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm vào Linh. Cô bé, như cảm nhận được, cũng ngẩng lên nhìn hắn. Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ ẩn hiện nơi khóe môi, không nói một lời nào. Đó là một sự khẳng định ngầm, một sự công nhận cho sự tiến bộ của Linh. Hắn không cần phải nói nhiều, bởi hắn biết, Linh đã tự mình thấu hiểu. Sự trưởng thành không đến từ những lời giáo huấn sáo rỗng, mà đến từ sự tự chiêm nghiệm, tự thực hành.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng cuối cùng đang dần tắt. Hắn cảm nhận được sự hồi sinh mong manh của chậu cây, một sự hồi sinh không cần đến linh khí của tu sĩ, mà đến từ sự kiên nhẫn của một phàm nhân, từ lòng nhân ái thuần khiết. Điều này tượng trưng cho sự hồi sinh và phát triển bền vững của "Nhân Đạo" trong kỷ nguyên mới, không cần đến sức mạnh hay phép thuật mà bằng sự kiên nhẫn và thuận theo tự nhiên. Linh đã tiếp thu và thực hành triết lý "Vô Vi Chi Đạo" từ Tạ Trần, báo hiệu vai trò của cô bé và thế hệ mới trong việc duy trì và phát triển những giá trị này, trở thành những "người làm vườn" cho "Bình Thường Vĩnh Cửu."
"Đạo của cây cũng là đạo của người," Tạ Trần khẽ nói, giọng trầm ấm, gần như chỉ là một lời tự sự, nhưng âm vang của nó lại dội vào không gian tĩnh lặng của quán sách. "Thuận theo tự nhiên, bình yên tự đến." Hắn nhìn chậu cây, tưởng tượng ra những chồi non xanh mơn mởn sẽ sớm vươn mình, những chiếc lá mới sẽ bung nở, mang theo sức sống mới. Bài học về sự kiên nhẫn và không nóng vội này sẽ là nền tảng cho Linh đối mặt với những thách thức lớn hơn trong tương lai, khi cô bé cần sự bình tĩnh và thấu hiểu sâu sắc hơn về quy luật nhân quả. Trong sự im lặng của buổi chiều tà, quán sách của Tạ Trần, với mùi đất ẩm, mùi lá non, và tiếng lật sách đều đều, trở thành một minh chứng sống động cho "kỷ nguyên Bình Thường Vĩnh Cửu" đang chầm chậm nảy nở, từ những điều bình dị nhất của nhân gian.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.