Nhân gian bất tu tiên - Chương 1341: Hạt Mầm Tri Thức: Tiếng Vọng Từ Cuốn Sổ Trắng
Đêm tàn, trăng khuất, rồi vầng dương lại hé rạng. Ánh bình minh đầu tiên nhuộm vàng những mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình, mang theo một làn gió nhẹ mơn man qua từng kẽ lá, như muốn xua tan đi sự nồng nhiệt còn vương vấn từ buổi "Đố Vui về Cuộc Sống" đêm qua. Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, không khí vẫn còn phảng phất hương trà mộc và mùi giấy cũ, một sự pha trộn vừa thân thuộc vừa thanh tịnh, như một lời nhắc nhở về những giá trị vĩnh cửu.
Tạ Trần, với thân hình gầy gò nhưng ẩn chứa một nội lực tinh thần phi thường, ngồi tựa bên bàn trà quen thuộc, tay cầm một cuốn kinh thư cổ đã ngả màu úa vàng. Song, ánh mắt hắn lại không tập trung vào những dòng chữ Hán cổ phức tạp, mà lơ đãng nhìn ra khoảng sân nhỏ phía trước, nơi những tia nắng ban mai đang nhảy múa trên những phiến đá xanh rêu. Khác với sự ồn ào, rộn ràng của đêm qua, buổi sáng nay quán sách lại chìm trong một thứ tĩnh lặng an lành. Tiếng chim hót líu lo từ vòm cây cổ thụ bên ngoài, tiếng gió khẽ lay động những chiếc chuông gió treo dưới mái hiên, tất cả hòa quyện thành một bản nhạc dịu êm của nhân gian, một bản nhạc mà Tạ Trần đã từ bỏ bao phen tu luyện khắc nghiệt để đổi lấy. Hắn nhấp một ngụm trà sen ấm, vị chát nhẹ và hương thơm thanh khiết lan tỏa nơi đầu lưỡi, xoa dịu tâm hồn. Hắn nghĩ về những gương mặt, những ánh mắt đã bừng sáng đêm qua, nghĩ về những câu hỏi tưởng chừng đơn giản nhưng lại chạm đến tận cùng tâm khảm, nghĩ về những tranh luận gay gắt nhưng cuối cùng lại dẫn đến sự thấu hiểu và sẻ chia. Đó không phải là một sự kiện vĩ đại, không phải là một pháp hội khai đạo, nhưng lại mang một ý nghĩa sâu xa hơn bất kỳ sự cường quyền hay thần thông nào.
Linh, với ánh mắt trong trẻo tựa sương mai, đang cẩn thận dùng một chiếc khăn vải mềm lau đi từng hạt bụi nhỏ vương trên các giá sách gỗ mun. Mỗi động tác của cô bé đều toát lên vẻ tỉ mỉ, trân trọng, như thể mỗi cuốn sách đều là một sinh linh, một người bạn cũ cần được nâng niu. Khuôn mặt nhỏ nhắn của Linh vẫn còn vương vấn niềm vui hồn nhiên từ tối qua, một nụ cười nhẹ thường trực nở trên môi. Cô bé không nói nhiều, nhưng ánh mắt lấp lánh như sao trời đã thay lời muốn nói, thể hiện sự thỏa mãn và niềm tự hào khi thấy những hạt giống mà mình và tiên sinh đã gieo trồng đang dần đâm chồi nảy lộc. Cô bé thậm chí còn ngâm nga khe khẽ một điệu dân ca nào đó, tiếng hát trong trẻo như suối ngàn, làm cho không khí trong quán càng thêm phần sống động, tươi vui. Cô bé nhớ lại những ánh mắt ngưỡng mộ và những lời cảm ơn chân thành từ những người tham gia buổi "Đố Vui", và trong lòng cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa. Cô bé biết rằng, những câu chuyện, những triết lý được ghi chép trong "Cuốn Sổ Trắng" của mình, không chỉ là của riêng mình, mà đã trở thành tài sản chung, là ngọn đèn soi rọi cho biết bao tâm hồn đang tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống bình thường.
Thư Đồng Tiểu An, với dáng người gầy gò nhưng đôi mắt thông minh lanh lợi, cũng đang phụ giúp Linh sắp xếp lại những chồng sách vừa được đọc. Y thoăn thoắt di chuyển, phân loại từng cuốn kinh điển, từng bộ truyện ký, đặt chúng trở lại đúng vị trí trên kệ. Thỉnh thoảng, Tiểu An lại liếc nhìn Tạ Trần với một vẻ ngưỡng mộ không giấu giếm. Trong mắt y, Tạ Trần không chỉ là tiên sinh dạy chữ, mà còn là một bậc trí giả, một người có thể nhìn thấu mọi lẽ nhân sinh, mọi biến hóa của nhân quả mà không cần đến phép thuật hay tu vi. Y cảm thấy may mắn khi được ở bên cạnh Tạ Trần, được chứng kiến những buổi đàm luận sâu sắc, được nghe những lời giải đáp thấu đáo về cuộc đời. Y cũng đã tham gia buổi đố vui đêm qua, và những lời Tạ Trần nói về "may mắn" đã để lại ấn tượng sâu sắc trong tâm trí y, khiến y hiểu rằng giá trị thực sự của cuộc sống không nằm ở những thứ phù du bên ngoài. Y thậm chí còn thầm nghĩ, liệu mình có nên bắt đầu ghi chép những suy nghĩ của bản thân vào một cuốn sổ nhỏ nào đó hay không, giống như Linh đã làm.
Linh, sau khi lau xong một giá sách, quay lại nhìn Tạ Trần, khuôn mặt rạng rỡ. “Tiên sinh, đêm qua thật là vui ạ! Con không ngờ mọi người lại hào hứng đến vậy.” Giọng cô bé trong trẻo, mang theo một sự phấn khích khó tả.
Tạ Trần khẽ đặt cuốn sách xuống, ánh mắt đầy suy tư nhưng vẫn ánh lên một nụ cười ấm áp. Hắn nhìn Linh, rồi lại nhìn ra xa xăm, nơi những ngọn núi xanh biếc ẩn hiện trong làn sương mỏng. “Đó là vì con đã chạm được đến những điều cốt lõi trong lòng họ, Linh ạ,” hắn nói, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng như gió thoảng. “Sự thật và lòng nhân ái luôn có sức mạnh lớn nhất, không cần đến thần thông hay quyền phép nào cả. Con đã không chỉ tổ chức một buổi đố vui, mà con đã gieo những hạt mầm của tri thức, của sự thấu hiểu vào lòng người. Con đã giúp họ nhìn rõ hơn về bản thân, về giá trị của cuộc sống bình thường mà bấy lâu nay họ có thể đã bỏ quên trong cuộc mưu sinh.” Hắn nhấp một ngụm trà, hơi nước bốc lên làm mờ đi một phần gương mặt thanh tú, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. “Bởi lẽ, con người, dù là phàm nhân hay tu sĩ, cuối cùng đều tìm kiếm sự bình yên trong tâm hồn, sự trọn vẹn trong cuộc sống. Và những điều đó, không phải là thứ có thể tu luyện thành, mà là thứ phải tự mình cảm nhận, tự mình vun đắp từ những điều nhỏ bé nhất trong nhân gian.”
Linh cúi đầu, mặt hơi đỏ ửng vì lời khen ngợi. “Con… con chỉ làm theo những gì tiên sinh đã dạy thôi ạ,” cô bé lí nhí nói, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác ấm áp và một sự quyết tâm mạnh mẽ hơn. Cô bé biết rằng trách nhiệm của mình không chỉ dừng lại ở việc ghi chép, mà còn là lan tỏa những giá trị ấy. Tiểu An cũng gật đầu lia lịa, ánh mắt không rời Tạ Trần, như muốn ghi nhớ từng lời hắn nói. Tiếng gió bên ngoài quán sách chợt mạnh hơn một chút, mang theo hương đất ẩm và mùi cỏ cây, như một lời thì th���m của tự nhiên, xác nhận những gì Tạ Trần vừa nói. Quả thực, trong thế giới Thập Phương Nhân Gian đang suy tàn, nơi ranh giới giữa tiên và phàm đã mờ nhạt, nơi Thiên Đạo đang trên bờ suy kiệt, và tu hành càng cao, con người càng dễ "mất người", thì những lời như vậy, những hành động như vậy, lại trở nên quý giá hơn vàng ngọc, hơn bất kỳ loại linh đan diệu dược nào. Chúng là những điểm neo nhân quả, giữ cho nhân tính không bị cuốn trôi theo dòng chảy của thời đại.
Khi buổi sáng dần trôi đi, ánh nắng bắt đầu gay gắt hơn một chút, xuyên qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên nền gạch cũ. Mùi hương của sách và trà vẫn quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí đặc trưng của quán. Tạ Trần vẫn ngồi đó, trầm ngâm suy nghĩ, những lời nói của Linh và những ký ức về đêm qua vẫn còn vương vấn trong tâm trí hắn. Hắn thấu hiểu rằng, những thay đổi lớn lao thường không đến từ những sự kiện chấn động trời đất, mà đến từ những hạt giống nhỏ bé được gieo trồng mỗi ngày, từ những sự thức tỉnh trong tâm hồn mỗi phàm nhân. Hắn biết rằng, hành trình "phá cục" của mình, hành trình kiến tạo một "kỷ nguyên Bình Thường Vĩnh Cửu", không phải là một cuộc chiến, mà là một quá trình vun đắp, một quá trình khơi gợi lại những giá trị nhân văn đã bị lãng quên.
Đúng lúc đó, cánh cửa gỗ lim của quán sách khẽ kẽo kẹt mở ra, phá vỡ sự tĩnh lặng. Một người đàn ông trung niên, dáng người chất phác, làn da sạm nắng vì gió sương đồng ruộng, bước vào. Đó là một Phụ thân Trương điển hình, với gương mặt khắc khổ nhưng ánh mắt lại hiền lành, ẩn chứa sự từng trải của người lao động. Y phục của ông tuy cũ kỹ nhưng vẫn sạch sẽ, toát lên vẻ cần mẫn, chịu khó. Ông nhìn quanh quán sách với vẻ hơi lạ lẫm, có lẽ đây không phải là nơi ông thường xuyên lui tới, nhưng ánh mắt ông nhanh chóng dừng lại ở Tạ Trần, người đang ngồi thanh nhã bên bàn trà. Linh và Tiểu An, đang bận rộn dọn dẹp, cũng dừng tay, tò mò nhìn vị khách lạ. Bầu không khí trong quán chợt chuyển từ sự thanh bình nội tại sang một sự mong đợi nhẹ nhàng, một sự chuyển tiếp tinh tế mà Tạ Trần cảm nhận rõ ràng. Hắn biết, một câu chuyện mới lại sắp được kể, một khía cạnh khác của "Nhân Đạo" lại sắp được hé lộ.
Phụ thân Trương, sau một thoáng ngập ngừng, bước đến gần bàn trà của Tạ Trần, cúi người một cách cung kính. Giọng ông trầm ấm nhưng pha chút bẽn lẽn của người ít giao tiếp, mang theo âm hưởng của chất giọng địa phương. “Xin chào tiên sinh. Tôi là Trương Sơn, từ làng Vân Sơn. Tôi đến đây để tạ ơn tiên sinh... và cô bé đây.” Khi nói đến "cô bé", ánh mắt ông chuyển sang Linh với một vẻ biết ơn sâu sắc, như thể cô bé đã làm một điều gì đó vĩ đại cho ông. Linh, được nhắc đến bất ngờ, hơi ngạc nhiên, đôi mắt trong veo chớp chớp nhìn Phụ thân Trương, rồi lại nhìn sang Tạ Trần, vẻ mặt đầy thắc mắc. Tiểu An cũng nghiêng đầu, tò mò không kém. Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt sắc bén lướt qua Phụ thân Trương, thấu hiểu rằng những điều ông sắp kể chắc chắn sẽ liên quan đến những "hạt giống" mà họ đã gieo trồng. Hắn cảm nhận được sự chân thành và lòng biết ơn sâu sắc từ người nông dân này, một thứ cảm xúc thuần khiết, không hề vướng bận chút toan tính nào.
Tạ Trần khẽ nâng tay, ra hiệu cho Phụ thân Trương ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Hắn rót một chén trà sen thơm ngát, đặt trước mặt ông. “Mời Trương huynh dùng trà,” Tạ Trần nói, giọng điệu điềm tĩnh, ấm áp, khiến Phụ thân Trương cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều. Mùi trà thơm dịu dàng lan tỏa trong không khí, như một thứ phép thuật vô hình xoa dịu đi sự căng thẳng ban đầu của người nông dân. Phụ thân Trương đón lấy chén trà bằng hai tay, cảm kích. Bàn tay ông thô ráp, chai sạn, hằn lên dấu vết của những tháng ngày dài dãi dầu mưa nắng trên đồng ruộng, nhưng động tác lại rất cẩn trọng, trân trọng. Ông nhấp một ngụm nhỏ, hơi nóng của trà lan tỏa vào cơ thể, mang lại cảm giác dễ chịu.
“Cảm ơn tiên sinh,” ông nói, rồi đặt chén trà xuống, ánh mắt lại hướng về Linh, rồi quay sang Tạ Trần. “Tiên sinh và cô bé đây có lẽ không biết, nhưng tôi đến đây là vì con trai tôi, thằng bé Trương Tiểu Minh.” Giọng ông Trương bắt đầu chậm rãi, kể về một câu chuyện mà ông đã ấp ủ bấy lâu. “Thằng bé trước đây chỉ biết ham chơi. Sách vở thì nó coi như kẻ thù, bảo nó đọc một chữ là nó trốn mất tăm. Vợ chồng tôi cũng đã cố gắng đủ đường, nhưng tính tình nó bướng bỉnh, lại ham vui, chỉ thích chạy nhảy ngoài đồng, nghịch phá chim chuột. Chúng tôi cũng chỉ biết thở dài, nghĩ rằng con mình có lẽ chỉ hợp với việc đồng áng, không có duyên với con chữ. Cũng không dám trông mong gì nhiều ở nó, chỉ mong nó lớn lên thành người lương thiện, chăm chỉ là được.” Ông Trương nói, ánh mắt xa xăm, như đang hồi tưởng lại những tháng ngày lo lắng về tương lai của con mình.
Linh lắng nghe câu chuyện với sự chăm chú, đôi mắt trong trẻo đầy tò mò. Tiểu An cũng vậy, y lặng lẽ đứng bên cạnh, không bỏ sót một lời nào. Tạ Trần thì vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu cho Phụ thân Trương tiếp tục. Hắn biết rằng, đây chính là một trong những câu chuyện mà hắn đã mong đợi, một minh chứng cho sự lan tỏa của "Nhân Đạo" một cách tự nhiên.
“Nhưng rồi,” Phụ thân Trương tiếp tục, giọng ông chợt trở nên đầy xúc động, pha lẫn niềm vui và sự ngạc nhiên. “Kể từ cái buổi ‘Đố Vui về Cuộc Sống’ mà cô bé đây tổ chức đêm hôm kia, thằng bé như biến thành người khác vậy. Nó về nhà, cứ ngồi thẫn thờ một lúc, rồi tự giác tìm đến thư viện nhỏ trong làng – cái thư viện mà trước đây nó chẳng bao giờ thèm bén mảng. Nó hỏi tôi những câu hỏi lạ lùng, về ‘nhân quả’, về ‘may mắn’, về ‘sự bình yên trong tâm hồn’. Nó thậm chí còn hỏi tôi về những người nông dân đã làm việc chăm chỉ mà vẫn không có thu hoạch, về ý nghĩa của việc kiên trì, về lòng tin vào mùa sau. Những điều đó, trước đây tôi có nói cả trăm lần nó cũng chẳng nghe lọt tai. Nhưng giờ đây, nó lại tự mình suy nghĩ, tự mình tìm kiếm câu trả lời.”
Phụ thân Trương ngừng lại một chút, nuốt nước bọt, rồi ánh mắt ông lại lấp lánh nhìn Linh. “Nó nói, cô bé Linh đã dạy nó rằng sách không chỉ là những dòng chữ khô khan, mà là những cánh cửa mở ra thế giới, là con đường để hiểu rõ hơn về nhân quả, về lòng người. Cô bé nói với nó rằng, đọc sách không phải là để ‘thành tiên’ hay để có quyền phép, mà là để ‘làm người tốt hơn’, để thấu hiểu chính mình và thấu hiểu người khác. Nó còn kể cho tôi nghe về ‘Cuốn Sổ Trắng’ của cô bé, về những câu chuyện, những suy ngẫm mà cô bé đã ghi lại. Tôi còn nhớ nó kể về câu chuyện ‘may mắn’ đêm qua, và nó nói rằng nó đã hiểu ra, may mắn không chỉ là nhặt được vàng, mà còn là sự thanh thản khi đã làm hết sức mình.”
Linh, được Phụ thân Trương khen ngợi, mặt lại đỏ ửng. Cô bé khẽ cúi đầu, bàn tay nhỏ bé siết nhẹ "Cuốn Sổ Trắng" đặt trên bàn. “Con… con chỉ kể lại những gì tiên sinh đã dạy con thôi ạ…” cô bé lí nhí nói, sự khiêm tốn hiện rõ trong từng cử chỉ. Cô bé không hề muốn nhận công lao về mình, vì cô bé biết rằng tất cả những triết lý ấy đều bắt nguồn từ Tạ Trần.
Phụ thân Trương cười hiền hậu, phẩy tay. “Cô bé khiêm tốn rồi. Lời lẽ của tiên sinh dù hay đến mấy, nhưng nếu không có người truyền đạt bằng cái tâm của mình, thì làm sao chạm đến được lòng người như vậy? Thằng bé Tiểu Minh nhà tôi, nó còn cẩn thận chép lại những điều cô bé nói vào một cuốn sổ nhỏ, giống như cuốn sổ của cô bé vậy! Nó còn tự đặt tên là ‘Tiểu Cuốn Sổ Trắng’. Mỗi tối, nó lại ngồi đọc, rồi suy nghĩ. Sáng ra, nó còn chủ động giúp đỡ hàng xóm gánh nước, nhổ cỏ, nói rằng đó là ‘gieo nhân lành’, là ‘làm điều thiện để tâm được an yên’. Tôi chưa bao giờ nghĩ thằng bé lại có thể thay đổi nhiều đến thế.” Ông nói với giọng đầy xúc động, nắm chặt bàn tay chai sạn của mình, đôi mắt rưng rưng vì niềm hạnh phúc và sự biết ơn. “Thật sự, tiên sinh và cô bé đã ban cho gia đình tôi một ân huệ to lớn.”
Tạ Trần lắng nghe câu chuyện của Phụ thân Trương, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười nhẹ, đầy suy tư. Hắn nhìn Linh, rồi lại nhìn ra khoảng sân ngoài cửa sổ, nơi những giọt sương mai còn đọng trên cành lá. “Vậy ra, hạt mầm đã nảy nở,” hắn khẽ nói, giọng trầm ấm, nhưng ẩn chứa một sự thấu hiểu sâu sắc. Lời nói của hắn kh��ng chỉ là một nhận định, mà còn là một sự chiêm nghiệm về "nhân quả" đang vận hành. Hắn đã gieo những hạt giống triết lý vào tâm hồn Linh, và Linh, bằng lòng nhân ái và sự thấu hiểu non nớt của mình, đã tiếp tục gieo những hạt giống ấy vào tâm hồn của Trương Tiểu Minh, và có lẽ là của nhiều người khác nữa. Đây chính là "hiệu ứng cánh bướm" mà hắn đã hình dung, một sự thay đổi nhỏ bé ở một nơi nào đó có thể tạo ra những tác động lớn lao, lan tỏa khắp nhân gian.
Hắn cảm nhận được sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ không ngừng hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải bằng cách tranh giành linh khí hay đoạt lấy cơ duyên thành tiên, mà bằng cách vun đắp những giá trị nhân văn, bằng cách sống một đời bình thường nhưng trọn vẹn. Tạ Trần biết rằng, những câu chuyện như của Phụ thân Trương sẽ không chỉ là duy nhất. Chúng sẽ tiếp tục xuất hiện, như những giọt nước nhỏ tụ thành sông, thành biển, minh chứng cho một "Nhân Đạo" đang dần định hình một xã hội mới, một kỷ nguyên mới, không cần ��ến sự can thiệp trực tiếp hay sức mạnh của hắn. Linh và những thế hệ trẻ như Trương Tiểu Minh sẽ là những người tiếp nối và phát triển những giá trị này, trở thành "cầu nối" thực sự giữa quá khứ và tương lai. "Cuốn Sổ Trắng" của Linh, không chỉ là nhật ký cá nhân, mà đã trở thành một biểu tượng, một nguồn cảm hứng, một nền móng vững chắc cho "kỷ nguyên Bình Thường Vĩnh Cửu" đang được xây dựng một cách vô vi, từ những hành động bình dị và lòng nhân ái thuần khiết nhất. Quán sách của Tạ Trần, trong buổi trưa đầy nắng và gió nhẹ, bỗng trở thành tâm điểm của một sự chuyển mình lớn lao, nơi những hạt mầm tri thức và lòng nhân ái đang âm thầm nảy nở, báo hiệu một tương lai đầy hy vọng cho toàn bộ Thập Phương Nhân Gian.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.