Nhân gian bất tu tiên - Chương 1340: Thi Hội Nhân Gian: Đố Vui Về Cuộc Sống Tại Quán Sách
Ánh chiều tà đã buông hẳn, nhường chỗ cho màn đêm tĩnh mịch bao trùm Thị Trấn An Bình. Tuy vậy, trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, một ngọn lửa khác đang bắt đầu bùng cháy, không phải là ngọn lửa của tiên pháp hay đạo lý cao siêu, mà là ánh sáng của sự sẻ chia và trí tuệ đời thường. Vẫn còn vương vấn dư âm của cuộc trò chuyện chiều nay, lời Tạ Trần nói về con đường "Nhân Đạo" như một hạt giống đã gieo vào lòng Linh, khiến cô bé không ngừng suy tư. "Con đường đó... không phải là để ta đi, Linh... Mà là để con, và những người như con, cùng nhau bước tiếp." Những lời ấy vẫn vang vọng trong tâm trí cô bé, thôi thúc cô phải hành động, phải biến những triết lý ấy thành hiện thực, thành những điều gần gũi và hữu ích cho mọi người.
Những ngày sau đó, quán sách như được thổi một luồng sinh khí mới, không chỉ bởi những trang sách cũ kỹ hay mùi trà ấm, mà còn bởi sự hăng hái bất thường của Linh và Tiểu An. Buổi chiều hôm ấy, khi mặt trời đã ngả về tây, nhuộm một màu vàng cam lên những mái nhà rêu phong, Linh và Tiểu An, hai bóng dáng nhỏ bé nhưng tràn đầy năng lượng, đang hì hụi treo một tấm bảng gỗ trước cửa quán. Tấm bảng được khắc chữ một cách tỉ mỉ, tuy không quá cầu kỳ nhưng nét chữ lại toát lên sự chân thành, mộc mạc.
Linh, đôi mắt trong trẻo lấp lánh sự quyết tâm, cẩn thận căn chỉnh tấm bảng, thỉnh thoảng lại lùi ra xa để ngắm nghía. Cô bé vận một bộ áo vải đơn giản, mái tóc đen nhánh được buộc gọn gàng bằng sợi dây thừng nhỏ, toát lên vẻ tinh nhanh, lanh lợi. Bên cạnh cô, Ti��u An, dáng người gầy gò nhưng đôi mắt lại toát lên vẻ thông minh lạ thường, đang hăng hái phụ giúp. Cậu bé mặc chiếc áo vải thô đã sờn cũ, đôi tay nhỏ thoăn thoắt buộc dây.
“Tiểu An, chúng ta phải treo thật ngay ngắn để mọi người đều thấy rõ!” Linh vừa nói, giọng điệu vừa dứt khoát vừa pha lẫn chút hào hứng của người sắp sửa làm một việc lớn. “Đây là lần đầu tiên chúng ta tổ chức, không thể để sai sót được.”
Tiểu An gật đầu lia lịa, cố gắng hết sức để tấm bảng không bị lệch. “Dạ sư tỷ! Nhưng ‘đố vui về cuộc sống’ là gì ạ? Con thấy chữ này lạ quá.” Cậu bé ngước đôi mắt tròn xoe, đầy vẻ tò mò nhìn Linh. Trong thế giới mà cậu bé lớn lên, những từ ngữ như "tiên pháp", "linh khí", "đạo hạnh" thì quen thuộc, nhưng "đố vui về cuộc sống" lại là một khái niệm hoàn toàn mới mẻ.
Linh mỉm cười nhẹ, khẽ xoa đầu Tiểu An. “Chính là chúng ta sẽ cùng nhau hỏi đáp những câu chuyện, những lẽ phải trái trong cuộc sống thường ngày. Không phải là đố kinh thư hay bài vè, mà là những điều con người ta thường gặp, thường nghĩ đến, nhưng đôi khi lại bỏ qua.” Nụ cười của Linh trong khoảnh khắc đó mang theo một vẻ đẹp tinh khôi, pha lẫn chút bí ẩn của người đã được Tạ Trần khai sáng.
Tạ Trần, người vẫn thường ngày ngồi bên khung cửa sổ, tay nâng chén trà nghi ngút khói, đang lặng lẽ quan sát hai cô trò nhỏ. Thân hình hắn gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt dưới ánh hoàng hôn càng thêm vẻ yếu ớt. Đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu vạn vật. Hắn khẽ nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ hòa cùng hương hoa thoang thoảng từ vườn nhà hàng xóm, tạo nên một cảm giác bình yên đến lạ. Hắn không nói gì, chỉ mỉm cười, nụ cười ấy không chỉ là sự hài lòng mà còn là niềm hy vọng cháy bỏng về một tương lai mà hắn đã chọn. Trong lòng hắn, một dòng suy nghĩ nhẹ nhàng trôi qua: "Những hạt giống đã được gieo, và chúng đang nảy mầm mạnh mẽ, không cần ta phải thúc đẩy, mà tự chúng sẽ vươn lên."
Một vài người dân qua lại, ánh mắt tò mò đổ dồn về tấm bảng. Thị Trấn An Bình vốn dĩ là một nơi yên bình, ít có những sự kiện gì đặc biệt. Cuộc sống của họ xoay vần quanh ruộng vườn, chợ búa, những câu chuyện phiếm bên chén trà. Bởi vậy, một tấm bảng "đố vui" như thế này lập tức thu hút sự chú ý.
Bà Lão Bán Nước, với tấm lưng còng và mái tóc bạc phơ, đang gánh đôi gánh nước mát ngang qua. Thấy tấm bảng, bà dừng lại, đặt gánh nước xuống cẩn thận rồi nheo mắt đọc. Khuôn mặt hiền từ của bà nở một nụ cười tươi rói, đôi mắt lấp lánh vẻ hóm hỉnh.
“Chà chà, cái cô bé Linh này lại nghĩ ra trò gì hay ho đây!” Bà cất tiếng, giọng nói tuy đã nhuốm màu thời gian nhưng vẫn đầy vẻ vui vẻ, nhiệt tình. “Để ta xem thử! ‘Đố vui về cuộc sống’ à? Nghe lạ tai quá! Chắc là lại có gì đó thâm thúy như những lời của tiên sinh Tạ Trần đây.” Bà lão quay sang nhìn Tạ Trần, khẽ gật đầu chào, rồi lại quay sang nhìn Linh với vẻ tán thưởng.
Tiểu Bán Quán, cô bé nhỏ nhắn, đôi mắt to tròn, lanh lợi, đang gánh gánh bánh bao nóng hổi ngang qua. Thấy đám đông xúm xít, cô bé cũng tò mò đ���n gần. “Bánh bao nóng hổi đây! Ai mua bánh bao không?” Cô bé rao nhỏ nhẹ, nhưng đôi mắt lại chăm chú đọc từng chữ trên tấm bảng. “Ôi, Thi Hội Nhân Gian! Nghe hay quá! Chắc là phải có thưởng lớn lắm đây!”
Linh quay sang, mỉm cười với Bà Lão Bán Nước và Tiểu Bán Quán. “Không có thưởng lớn đâu ạ, chỉ có niềm vui và những điều học hỏi được thôi ạ. Mời mọi người tối nay đến quán sách tham gia nhé!”
Tạ Trần vẫn ngồi đó, yên lặng nhưng tâm trí lại không ngừng suy tư. Hắn nhìn những gương mặt phàm nhân chất phác, những ánh mắt tò mò và cả những nụ cười hiền hậu. Hắn biết, những điều này chính là nền tảng, là giá trị cốt lõi của "kỷ nguyên Bình Thường Vĩnh Cửu" mà hắn hằng mong muốn. Cái gọi là "Thiên Đạo" hay "tiên pháp" đã từng khiến con người mê muội, đánh mất nhân tính, giờ đây đang dần bị thay thế bởi những giá trị nhân văn, những điều bình dị nhưng lại sâu sắc đến lạ. Linh, cô bé mang trong mình sự trong trẻo của thế hệ mới, đang từng bước hiện thực hóa những điều đó, không bằng sức mạnh phi thường, mà bằng lòng nhân ái và sự thấu hiểu. Cuốn "Cuốn Sổ Trắng" của cô bé, vốn chỉ là nơi ghi chép những lời hắn nói, giờ đây đang trở thành một công cụ để kết nối mọi người, để vun đắp một cộng đồng. Tạ Trần cảm nhận được một sự bình yên sâu sắc trong lòng, một sự bình yên không đến từ sự bất tử hay quyền năng, mà đến từ việc nhìn thấy những hạt giống tốt đẹp đang nảy mầm trong nhân gian.
***
Đêm dần buông, mang theo một làn gió se lạnh, nhưng bên trong quán sách của Tạ Trần, không khí lại ấm áp đến lạ thường. Những chiếc đèn lồng giấy đủ màu sắc và đèn dầu được thắp sáng, treo lơ lửng khắp căn phòng, hắt xuống những vệt sáng dịu nhẹ, lung linh. Ánh sáng vàng cam ấy làm nổi bật lên những giá sách cũ kỹ, những chồng kinh thư xếp ngay ngắn, tạo nên một vẻ đẹp cổ kính mà ấm cúng. Mùi giấy cũ, mùi mực và mùi trà thơm thoang thoảng hòa quyện vào nhau, cộng thêm chút hương hoa từ bên ngoài len lỏi vào, tạo nên một không gian vừa tĩnh lặng vừa sống động.
Từng người, từng người một, từ Bà Lão Bán Nước, Tiểu Bán Quán, đến Người Kể Chuyện, Người Đánh Cờ, Lão Bán Sách Cũ, và cả Tiểu Thư Hàng Xóm nhút nhát, Lão Quán Chủ điềm đạm, đều đã có mặt. Họ ngồi san sát nhau trên những chiếc ghế gỗ, trên những chiếc đệm rơm, tạo thành một vòng tròn nhỏ. Tiếng nói chuyện rì rầm, tiếng cười khúc khích vang lên, hòa vào tiếng chén trà lách cách, tạo nên một bản giao hưởng đời thường, chân thật.
Linh đứng ở trung tâm vòng tròn, cạnh một chiếc bàn nhỏ bày "Cuốn Sổ Trắng" của mình. Khuôn mặt cô bé ánh lên vẻ hào hứng, nhưng cũng có chút hồi hộp. Dù đã được Tạ Trần động viên, nhưng việc đứng trước đám đông để điều hành một sự kiện như thế này vẫn là một thử thách không nhỏ đối với một cô bé như Linh. Cô bé hít một hơi thật sâu, đôi mắt trong trẻo lướt qua từng gương mặt quen thuộc, tìm kiếm sự động viên.
“Chào mừng quý vị đến với buổi đố vui đầu tiên của chúng ta!” Linh cất tiếng, giọng cô bé tuy nhỏ nhẹ nhưng vang rõ trong không gian, mang theo một sự tự tin dần hình thành. “Hôm nay, chúng ta sẽ không đố nhau những điều cao siêu, mà là những câu chuyện, những lẽ thường tình của cuộc sống...” Cô bé dừng lại một chút, khẽ mở "Cuốn Sổ Trắng", những trang giấy trắng tinh được viết kín những nét chữ nắn nót, ghi lại những suy tư, những quan sát mà cô bé đã tích lũy được dưới sự chỉ dẫn của Tạ Trần.
Người Kể Chuyện, một người đàn ông gầy gò với vẻ mặt hóm hỉnh, luôn cầm chiếc quạt giấy trên tay, không kìm được sự hào hứng. “Ha ha, ý hay đó!” Ông cất tiếng, giọng nói vang dội, cuốn hút. “Đời người vốn dĩ là một cuốn sách lớn, có gì mà không đố được? Ta đây từng đi khắp nơi, nghe đủ chuyện đời, để xem hôm nay có câu đố nào làm khó được ta không!” Ông nói rồi cười vang, khiến không khí càng thêm phần sôi nổi.
Tạ Trần ngồi ở một góc khuất, phía sau một giá sách cao, ẩn mình trong bóng tối dịu nhẹ. Hắn khoanh tay, lặng lẽ quan sát. Ánh đèn lồng hắt lên khuôn mặt hắn, làm nổi bật vẻ thanh tú và đôi mắt sâu thẳm. Hắn không cần phải lên tiếng, chỉ cần nhìn thấy cảnh tượng này, nhìn thấy những gương mặt rạng rỡ, những tiếng cười nói thân mật, là đủ để lòng hắn cảm thấy bình yên. Trong tâm trí hắn, những suy nghĩ tựa như dòng suối chảy: "Những hạt giống đã bắt đầu nảy mầm... Ta đã từng lo sợ rằng khi không còn tiên đạo, nhân gian sẽ rơi vào hỗn loạn, sẽ mất đi phương hướng. Nhưng giờ đây, những điều bình dị này, những giá trị nhân văn này, lại đang tự chúng tìm thấy con đường để phát triển, để gắn kết con người l��i với nhau. Linh, cô bé này, đã thực sự trở thành một cầu nối, một người dẫn dắt thế hệ mới, không bằng quyền phép, mà bằng sự thấu hiểu và lòng nhân ái." Hắn mỉm cười nhẹ, một nụ cười ẩn chứa niềm hy vọng lớn lao về một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy ý nghĩa cuộc sống trong chính những điều bình thường nhất.
Lão Bán Sách Cũ, gầy gò, mắt cận thị, nhưng ánh mắt lại rất hiền lành, đang lật dở một cuốn sách cũ trên tay. Ông khẽ gật gù tán thành lời của Người Kể Chuyện. “Sách là kho tàng tri thức của nhân loại, nhưng cuộc sống lại là cuốn sách vĩ đại nhất. Những câu đố về cuộc sống, chính là những bài học mà chúng ta cần học hỏi mỗi ngày.” Giọng ông trầm tĩnh, uyên bác, khiến mọi người đều lắng nghe.
Tiểu Thư Hàng Xóm, với vẻ mặt ngây thơ và bộ y phục giản dị, ngồi nép mình một góc, đôi mắt to tròn chăm chú nhìn Linh. Cô bé có chút nhút nhát, hiền lành, nhưng lại rất thích lắng nghe những câu chuyện và những lời dạy của Tạ Trần. Cô bé cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong không gian này, một sự ấm áp mà cô chưa từng cảm nhận được ở bất cứ nơi nào khác.
Lão Quán Chủ, với dáng người trung bình, vẻ mặt phúc hậu và nụ cười hiền từ, khẽ nhấp một ngụm trà. Ông đã trải qua bao thăng trầm của cuộc đời, nhìn thấy bao nhiêu đổi thay của nhân thế. Giờ đây, ông cảm nhận được một luồng sinh khí mới đang chảy trong Thị Trấn An Bình, một luồng sinh khí đến từ những điều tưởng chừng như nhỏ bé, tầm thường nhất. Ông hiểu rằng, đây chính là con đường mà Tạ Trần đã chọn, một con đường không cần đến tiên pháp hay thần thông, mà lấy nhân tâm làm gốc rễ.
Không khí trong quán sách trở nên sôi nổi hơn bao giờ hết, nhưng không phải là sự ồn ào hỗn loạn, mà là một sự sôi nổi đầy trật tự, đầy mong chờ. Mọi người đều hướng về Linh, về "Cuốn Sổ Trắng" trên bàn, chờ đợi những câu hỏi đầu tiên sẽ được đưa ra. Trong sự mong chờ ấy, Tạ Trần vẫn lặng lẽ ngồi đó, như một cái bóng, nhưng lại là một điểm tựa vững chắc, một nguồn cảm hứng thầm lặng cho tất cả những gì đang diễn ra. Hắn biết, đêm nay sẽ không chỉ là một buổi đố vui đơn thuần, mà sẽ là một bước ngoặt nhỏ, một khởi đầu cho những điều lớn lao hơn, cho sự hình thành của một kỷ nguyên mới, nơi nhân tính được đề cao, và cuộc sống bình thường được trân trọng.
***
Buổi "Thi Hội Nhân Gian: Đố Vui về Cuộc Sống" đã diễn ra sôi nổi, vượt xa sự mong đợi của Linh. Không khí trong quán sách càng về đêm càng trở nên ấm áp, không chỉ bởi ánh sáng dịu nhẹ từ những chiếc đèn lồng, mà còn bởi sự nhiệt tình, chân thành của những người tham gia. Tiếng nói chuyện, tiếng cười giòn tan, tiếng tranh luận ôn hòa cứ thế nối tiếp nhau, tạo nên một bản hòa tấu sống động của đời người.
Linh, giờ đây đã hoàn toàn tự tin, đứng ở trung tâm, đôi mắt trong trẻo lấp lánh niềm vui. Cô bé mở "Cuốn Sổ Trắng" của mình, trang trọng đọc câu hỏi đầu tiên, giọng nói vang và rõ: “Câu hỏi đầu tiên: Nếu một người giàu có và một người nghèo khó cùng làm một việc thiện, việc thiện của ai có ý nghĩa hơn?”
Ngay lập tức, một làn sóng xì xào nổi lên. Đây không phải là một câu đố mẹo, cũng không phải là một câu hỏi khó về kinh thư, mà là một vấn đề chạm đến tận cùng nhân tâm, khiến mỗi người phải tự mình suy ngẫm.
Bà Lão Bán Nước, với kinh nghiệm sống dày dặn, là người đầu tiên lên tiếng. Bà chậm rãi đặt chén trà xuống, vẻ mặt hiền từ nhưng ánh mắt lại rất kiên định. “Theo tôi thấy,” bà nói, giọng tuy già yếu nhưng vẫn rành mạch, “việc thiện của người nghèo khó có ý nghĩa hơn nhiều. Người giàu có, họ làm việc thiện có thể là vì danh tiếng, vì muốn được người đời ca tụng, hoặc đơn giản chỉ là một phần nhỏ tài sản của họ. Nhưng người nghèo khó, khi họ làm việc thiện, đó là họ đã dốc hết lòng mình, là họ đã sẻ chia cả những thứ quý giá nhất của bản thân. Cái tâm ấy, cái sự hy sinh ấy, đáng quý hơn vạn lần.” Bà lão vừa nói, vừa khẽ gật gù, như khẳng định cho lời của mình.
Người Đánh Cờ, gầy gò, râu dài, vẻ mặt tập trung thường ngày giờ đây lại toát lên vẻ suy tư sâu sắc. Ông chậm rãi vuốt chòm râu bạc, tay vô th��c mân mê một quân cờ gỗ trên bàn. “Nước cờ này, ẩn chứa thiên cơ!” Ông nói, giọng điệu vẫn giữ vẻ logic, như đang phân tích một ván cờ phức tạp. “Tôi lại cho rằng, ý nghĩa của việc thiện không nằm ở xuất thân của người làm, mà nằm ở chính việc thiện đó, và ở lòng người nhận. Nếu việc thiện đó thực sự mang lại lợi ích cho người khác, giúp đỡ họ vượt qua khó khăn, thì nó đã có ý nghĩa rồi. Việc phân biệt giàu nghèo khi làm việc thiện, chẳng phải là chúng ta đã tự mình đánh giá thấp giá trị của lòng tốt hay sao? Cái tâm là quan trọng, nhưng cái kết quả, cái ảnh hưởng mà việc thiện mang lại cũng không thể xem nhẹ.” Ông dừng lại, ánh mắt sắc sảo lướt qua mọi người, như thách thức họ phản biện.
Lão Bán Sách Cũ, vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, uyên bác, khẽ đẩy gọng kính trễ xuống mũi. “Sách là kho tàng tri thức của nhân loại, và trong những trang sách cổ, người ta thường nói về ‘tâm’ và ‘hành’. Cái tâm thiện là gốc rễ, nhưng hành động thiện là biểu hiện. Việc thiện của người giàu hay người nghèo, nếu đều xu���t phát từ tâm chân thành, thì giá trị của chúng là như nhau. Không nên dùng thước đo của cải để cân đo lòng tốt. Tuy nhiên, cũng có một khía cạnh khác, đó là ‘nhân quả’. Một việc thiện nhỏ của người nghèo, đôi khi lại gieo được hạt giống lớn hơn trong lòng người khác, vì nó mang theo sự đồng cảm sâu sắc hơn.”
Các ý kiến khác cũng nối tiếp nhau, tạo thành một cuộc tranh luận sôi nổi nhưng vẫn giữ được sự ôn hòa. Tiểu Bán Quán thì cho rằng người nghèo làm việc thiện sẽ được mọi người ngưỡng mộ hơn, còn Tiểu Thư Hàng Xóm lại tin rằng chỉ cần là việc thiện thì đều đáng trân trọng.
Tạ Trần, từ góc khuất của mình, khẽ nhấp một ngụm trà. Hắn đã lặng lẽ lắng nghe tất cả các ý kiến, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa một nụ cười thấu hiểu. Khi cuộc tranh luận dần lắng xuống, hắn khẽ cất tiếng, giọng nói trầm ấm, nhẹ nhàng nhưng lại có sức nặng lạ thường, đủ để khiến mọi người đều phải lắng tai nghe.
“Ý nghĩa của việc thiện,” Tạ Trần nói, ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt, “không nằm ở người làm, mà nằm ở chính việc thiện đó, và ở lòng người nhận. Một việc thiện, dù lớn hay nhỏ, dù từ người giàu hay người nghèo, nếu thực sự mang lại lợi ích, mang lại niềm vui, mang lại sự giúp đỡ cho người khác, thì nó đã hoàn thành sứ mệnh của mình. Việc chúng ta cố gắng phân định ai ‘có ý nghĩa hơn’, chẳng phải là chúng ta đã tự mình đặt thêm một gánh nặng, một ‘chấp niệm’ vào lòng tốt hay sao? Lòng tốt vốn dĩ là vô ngã, vô phân biệt.” Hắn dừng lại một chút, để lời nói thấm vào lòng người. “Hơn nữa, một việc thiện, dù xuất phát từ động cơ nào, một khi đã gieo mầm thì ‘nhân quả’ của nó cũng sẽ tự sinh. Cái quan trọng là chúng ta có dám gieo mầm đó hay không, chứ không phải là ai gieo thì mầm đó mới tốt hơn.”
Lời nói của Tạ Trần như một làn gió mát thổi qua, làm sáng tỏ những khúc mắc trong lòng mọi người. Ai nấy đều gật gù, trầm ngâm suy nghĩ.
Linh thấy vậy, lại tiếp tục đọc câu hỏi thứ hai từ "Cuốn Sổ Trắng": “Câu hỏi tiếp theo: Một người nông dân cần mẫn gieo hạt, nhưng trời hạn hán không có thu hoạch. Một người vô tình nhặt được vàng. Ai là người ‘may mắn’ hơn?”
Câu hỏi này lại một lần nữa khuấy động không khí. Khái niệm "may mắn" vốn dĩ đã rất trừu tượng và cá nhân.
Người Đánh Cờ lại là người phản ứng nhanh nhất. “Người nhặt được vàng hiển nhiên là may mắn hơn, không cần phải bàn cãi. Đó là vận khí! Người nông dân kia dù cần mẫn đến mấy, gặp thiên tai thì cũng đành chịu. Sức người sao thắng được ý trời? Có vàng trong tay, đó là phúc phận trời ban.” Ông nói với vẻ cương quyết, tin vào sự hiển nhiên của vật chất.
Bà Lão Bán Nước lắc đầu, đôi mắt đầy vẻ nhân hậu. “Đúng là có vàng thì sướng, ai mà chẳng muốn! Nhưng lòng người nông dân kia vẫn thanh thản hơn, vì họ đã làm hết sức mình, đã sống trọn vẹn với đất trời, làm hết phận sự của một người con của đất. Cái tâm an yên đó, vàng bạc sao đổi được? May mắn không phải chỉ là của cải vật chất đâu chú Đánh Cờ ạ. Có khi, sự bình yên trong tâm hồn, sự không hổ thẹn với lương tâm, l��i là một thứ may mắn vĩ đại hơn nhiều.”
Người Kể Chuyện lại thêm vào: “Vận may là một con ngựa hoang, đến rồi đi bất chợt. Người nông dân dù không có thu hoạch, nhưng họ có kinh nghiệm, có sự kiên trì, có lòng tin vào mùa sau. Những thứ đó, dù không phải vàng bạc, nhưng lại là tài sản vô giá của một đời người.”
Tạ Trần, nghe mọi người tranh luận, lại khẽ mỉm cười. Hắn hiểu rằng, những cuộc tranh luận này, dù nhỏ bé, nhưng lại là những tia sáng đang dần khai mở trí tuệ và nhân tâm của con người. Hắn lại cất giọng trầm ấm, nhẹ nhàng như gió thoảng:
“May mắn là một khái niệm biến đổi,” hắn nói. “Với người nhặt được vàng, đó là sự may mắn về vật chất, một niềm vui bất ngờ. Nhưng niềm vui đó có thực sự kéo dài? Có thực sự mang lại sự viên mãn? Còn với người nông dân, họ không có thu hoạch, nhưng họ có sự cần mẫn, có sự gắn bó với đất đai, có sự chấp nhận ‘vô thường’ của tự nhiên. Sự thanh thản trong tâm hồn, sự không hối tiếc vì đã làm hết sức mình, đó cũng là một loại may mắn khác, một loại ‘may mắn’ mà vàng bạc không thể mua được. Điều quan trọng là chúng ta định nghĩa ‘may mắn’ là gì. Nếu chúng ta chỉ ‘chấp niệm’ vào vật chất, thì sẽ mãi mãi chạy theo những thứ phù du. Nếu chúng ta biết trân trọng những gì mình có, trân trọng sự bình yên trong tâm hồn và những giá trị nhân văn, thì mỗi ngày sống đều là một sự may mắn.”
Lời nói của Tạ Trần một lần nữa khiến cả căn phòng chìm vào tĩnh lặng. Không phải là sự im lặng của sự thiếu hiểu biết, mà là sự im lặng của sự suy tư sâu sắc. Mọi người đều nhìn hắn, ánh mắt đầy vẻ tôn kính và ngưỡng mộ. Họ nhận ra rằng, những câu hỏi tưởng chừng đơn giản về cuộc sống, dưới góc nhìn của Tạ Trần, lại ẩn chứa những triết lý sâu xa, những bài học giá trị về "Nhân Đạo" và "Vô Vi Chi Đạo".
Linh nhìn Tạ Trần, lòng cô bé tràn ngập sự thấu hiểu. Cô bé biết rằng, những buổi "đố vui" như thế này không chỉ là trò giải trí, mà còn là cách để gieo những hạt giống trí tuệ, những hạt giống của lòng nhân ái vào lòng người. C�� bé cảm nhận được vai trò của mình, không chỉ là người ghi chép, mà còn là người lan tỏa, người kết nối.
Khi đêm đã về khuya, những ngọn đèn dầu bắt đầu leo lét, mọi người vẫn còn nán lại, không muốn rời đi. Những câu chuyện, những suy ngẫm vẫn còn vang vọng trong không gian. Tạ Trần nhìn thấy những nụ cười, những ánh mắt sáng lên vì sự thấu hiểu, và hắn biết, những hạt giống của "kỷ nguyên Bình Thường Vĩnh Cửu" đang được gieo trồng và vun đắp từng chút một, không ồn ào, không phô trương, mà lặng lẽ và bền bỉ trong từng trái tim phàm nhân. Linh, với "Cuốn Sổ Trắng" của mình, đã trở thành một biểu tượng, một người dẫn đường cho thế hệ mới, không bằng quyền phép, mà bằng sự thấu hiểu và lòng nhân ái. Cuộc sống bình thường, hóa ra, lại chứa đựng những giá trị vĩ đại nhất.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.