Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1349: Hạt Mầm Thấu Hiểu: Linh Và Câu Chuyện Gia Đình

Buổi trưa, ánh nắng vàng ươm rải khắp quán sách, xuyên qua khung cửa sổ, chiếu thẳng vào nơi Linh đang ngồi. Chén trà trên tay cô bé đã nguội lạnh từ lâu, nhưng tâm trí cô bé lại đang bừng cháy. Những lời của Tạ Trần vẫn còn văng vẳng bên tai, tựa như những dòng suối mát lành, gột rửa đi mọi nghi hoặc, gỡ rối từng nút thắt trong tâm hồn. Linh ngồi đó, một mình, nhưng không hề cảm thấy cô đơn. Thay vào đó là một sự tĩnh lặng sâu sắc, một cảm giác giác ngộ nhẹ nhàng.

"Tự do chân chính không phải là không có giới hạn, mà là tự do trong ý thức. Khi con hiểu rõ bản thân, hiểu rõ người khác, hiểu rõ vạn vật xung quanh, thì mọi hành động của con đều xuất phát từ sự thấu hiểu, từ trách nhiệm. Đó mới là tự do."

Cô bé nhớ lại từng lời, từng câu, như thể đang khắc ghi chúng vào tận sâu thẳm trái tim mình. Linh đã từng nghĩ, giấc mơ về một thế giới bình yên, nơi mọi người sống tự do, là một điều không tưởng, một viễn cảnh xa vời. Nhưng giờ đây, cô bé hiểu rằng, giấc mơ ấy không phải là một sự phóng túng vô kỷ luật, mà là một trạng thái của sự hài hòa, của sự cân bằng, được xây dựng trên nền tảng của trách nhiệm và sự tôn trọng lẫn nhau.

"Sự tự do của con phải đi kèm với sự tôn trọng tự do của người khác. Khi con sống có trách nhiệm với bản thân, với cộng đồng, con mới thực sự là người tự do, bởi vì tâm hồn con không bị trói buộc bởi sự hối hận hay sự gây hại."

Linh khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy vẻ quyết tâm. "Con hiểu rồi, tiên sinh. Tự do không phải là làm mọi điều mình muốn, mà là sống có trách nhiệm, có ý thức, và tôn trọng người khác." Cô bé thì thầm, giọng nói giờ đây không còn bối rối hay nghi ngại, mà đã thay bằng sự tự tin và rõ ràng. Bài học này không chỉ là một khái niệm trừu tượng, mà là một kim chỉ nam, một nền tảng vững chắc để cô bé có thể xây dựng nên thế giới mà mình đã mơ.

Từ giờ trở đi, Linh biết rằng, việc xây dựng "Kỷ nguyên Bình Thường Vĩnh Cửu" không phải là một nhiệm vụ của những kẻ có quyền năng siêu phàm, mà là hành trình của mỗi cá nhân, bắt đầu từ những hành động nhỏ bé nhất, từ việc định nghĩa lại "tự do" và "trách nhiệm" trong cuộc sống hàng ngày. Cô bé đặt chén trà nguội xuống bàn, khẽ ngẩng đầu nhìn ra khung cửa sổ. Ánh nắng vàng óng ả vẫn đang rải khắp con phố nhỏ của Thị Trấn An Bình, nhuộm vàng những mái nhà, những con đường đất, và cả những khuôn mặt chất phác của những người dân đang qua lại.

Trong tâm trí Linh, một hình ảnh mới dần hiện rõ. Không phải là những cảnh tượng hùng vĩ của tiên giới hay những trận chiến long trời lở đất, mà là những khoảnh khắc bình dị, những hành động nhân ái nhỏ nhoi. Một người nông dân cần mẫn chăm sóc ruộng đồng của mình, không tham lam chiếm đoạt đất đai của người khác. Một người thợ rèn miệt mài với tiếng búa, tạo ra những vật dụng hữu ích, không tìm cách lừa gạt khách hàng. Một người mẹ dạy con lòng nhân ái, không gieo vào chúng những hận thù hay chấp niệm về quyền lực. Đó là những viên gạch đầu tiên, vững chắc nhất, để xây dựng nên một thế giới nơi mọi người đều được tự do, nhưng sự tự do đó lại kết nối họ với nhau bằng sợi dây của trách nhiệm và tình người.

Linh nhắm mắt lại, hít thở thật sâu mùi hương của sách cũ và trà thanh khiết, cảm nhận sự bình yên thấm đẫm trong từng tế bào. Cô bé biết rằng, bản thân mình, với "ánh mắt thấu tâm" và những bài học từ Tạ Trần, có thể trở thành một phần nhỏ bé nhưng quan trọng trong hành trình ấy. Không phải bằng quyền năng định đoạt, mà bằng khả năng thấu hiểu, kết nối, và truyền tải những giá trị nhân văn mà Thiên Đạo đã bỏ quên. Giấc mơ không chỉ còn là mộng cảnh, mà là một viễn cảnh có thể đạt được, từng bước một, từ chính nơi đây, từ chính những con người phàm trần này, những người sẽ tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần phải thành tiên.

***

Sáng sớm, quán sách của Tạ Trần ở Thị Trấn An Bình chìm trong một bầu không khí tĩnh lặng và thanh bình hiếm có. Ánh nắng sớm mai, dịu dàng như một dải lụa vàng, xuyên qua khung cửa sổ gỗ lim đã bạc màu, rải những vệt sáng nhảy múa trên nền gạch cũ kỹ. Một làn gió nhẹ, mang theo chút hương hoa dại từ đâu đó và mùi đất ẩm sau sương đêm, luồn vào quán, khiến những trang sách cũ khẽ xao động. Tạ Trần, với thân hình gầy gò thư sinh, ngồi yên vị bên bàn trà quen thuộc, đối diện với cửa sổ, tay lật giở một cuốn cổ thư đã ngả màu thời gian. Mái tóc đen dài của anh được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, càng làm nổi bật vẻ thanh tú và đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư. Anh nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà thanh khiết, hương trà lan tỏa, hòa quyện với mùi giấy cũ và hương trầm thoang thoảng trong quán, tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh lặng và trí tuệ.

Linh, với gương mặt trẻ trung nhưng đôi mắt đã tràn đầy suy tư, đang cẩn thận sắp xếp lại những chồng sách cũ trên kệ. Mỗi cuốn sách, mỗi trang giấy dường như đều ẩn chứa một câu chuyện, một triết lý nào đó mà cô bé đang cố gắng thấu hiểu. Sau bài học về "chân nghĩa tự do" ngày hôm qua, tâm hồn Linh đã trở nên rộng mở và sâu sắc hơn. Cô bé không còn nhìn thế giới bằng con mắt của một đứa trẻ thuần túy nữa, mà đã bắt đầu cảm nhận được mối liên hệ sâu xa giữa những khái niệm trừu tượng và cuộc sống đời thường. Từng động tác của Linh đều chậm rãi, như thể cô bé đang cân nhắc từng vị trí của cuốn sách, phản ánh sự cẩn trọng và suy ngẫm trong tâm trí.

Thư Đồng Tiểu An, cậu bé gầy gò với đôi mắt thông minh, đang cẩn thận lau dọn bàn ghế bằng một tấm vải ẩm. Dù còn nhỏ tuổi, Tiểu An luôn chăm chú lắng nghe những cuộc trò chuyện giữa Tạ Trần và Linh, như một cái bóng thầm lặng học hỏi. Cậu bé hiểu rằng, ở đây, mỗi lời nói, mỗi cử chỉ đều mang một ý nghĩa sâu xa, vượt xa những kiến thức thông thường. Cậu bé không nói nhiều, nhưng đôi mắt sáng luôn dõi theo từng động thái của Linh và Tạ Trần, cố gắng ghi nhớ và thấu hiểu.

Tiếng chuông gió treo trên cửa khẽ rung lên, báo hiệu một vị khách bước vào. Đó là Trần Đại Phúc, một người đàn ông trung niên, gương mặt khắc khổ và nhăn nhó vì ưu phiền. Quần áo tuy chỉnh tề nhưng lại phảng phất vẻ mệt mỏi, nặng nề. Bước chân của ông chậm chạp, ánh mắt trĩu nặng, như thể đang vác trên vai một gánh nặng vô hình. Ông ngước nhìn Tạ Trần, khẽ cúi đầu chào một cách cung kính.

"Tạ tiên sinh, lão hủ có chuyện phiền lòng, mong ngài chỉ giáo," Trần Đại Phúc cất tiếng, giọng nói khô khan và chất chứa sự lo lắng. Ông không dám nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của Tạ Trần, mà chỉ nhìn xuống nền nhà, như thể đang tìm kiếm một câu trả lời ở đó.

Tạ Trần khẽ gật đầu, không nói gì, chỉ ra hiệu mời khách ngồi xuống. Anh không vội vàng, bởi anh hiểu rằng, những vấn đề thực sự cần được giãi bày một cách chậm rãi, từ tận đáy lòng. Ánh mắt anh thoáng lướt qua Linh, một cái nhìn đầy thâm ý, như thể đang giao phó.

Linh, sau khi đặt chồng sách xuống một cách gọn gàng, liền tiến lại gần Trần Đại Phúc. Gương mặt cô bé toát lên vẻ đồng cảm và sự quan tâm chân thành. Cô bé không có vẻ cao ngạo hay xa cách như những tu sĩ khác, mà lại mang một sự gần gũi, ấm áp của một người phàm nhân.

"Trần lão gia, có chuyện gì mà khiến người lo lắng vậy? Nếu không ngại, Linh có thể lắng nghe không?" Linh nhẹ nhàng hỏi, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự chững chạc. Cô bé không tự xưng là người có thể "chỉ giáo" hay "giải quyết" vấn đề, mà chỉ đơn giản là "lắng nghe," một cử chỉ khiêm tốn nhưng lại mở ra cánh cửa của sự tin tưởng.

Trần Đại Phúc ngước nhìn Linh, có chút ngạc nhiên trước sự chủ động của cô bé. Ông vốn nghĩ sẽ phải trình bày vấn đề với Tạ Trần, nhưng sự hiện diện của Linh, với đôi mắt sáng và đầy suy tư, lại khiến ông cảm thấy một sự tin cậy lạ kỳ. Ông thấy ở cô bé một sự bình tĩnh hơn trước, một sự tự tin khiêm tốn mà hiếm thấy ở những người trẻ tuổi. Ông khẽ thở dài, rồi ngồi xuống chiếc ghế đối diện, bắt đầu câu chuyện của mình, trong lòng tràn đầy hy vọng mong manh. Mùi giấy cũ và hương trầm vẫn quẩn quanh, nhưng giờ đây, chúng hòa quyện với mùi vị của nỗi lo lắng và hy vọng đang len lỏi trong không khí tĩnh mịch của quán sách. Linh đứng đó, sẵn sàng lắng nghe, không phải với đôi tai phàm tục, mà bằng cả tấm lòng và sự thấu hiểu đã được Tạ Trần khai mở.

***

Giữa buổi sáng, ánh nắng đã lên cao, nhuộm vàng cả không gian quán sách, mang theo một chút hơi ấm dễ chịu. Trần Đại Phúc ngồi đối diện Linh, trên chiếc bàn trà đã được Tiểu An nhanh chóng dọn dẹp và đặt thêm một chén trà nóng hổi. Mùi trà thanh khiết vẫn phảng phất, nhưng không khí xung quanh họ lại đặc quánh sự lo lắng và phiền muộn của vị khách. Gương mặt Trần Đại Phúc càng lúc càng khắc khổ khi ông kể về mâu thuẫn gia đình. Đôi mắt ông hằn lên những nếp nhăn sâu, biểu lộ rõ sự dằn vặt và bất lực.

"Tiểu cô nương, chuyện là thế này..." Trần Đại Phúc bắt đầu, giọng ông run run. "Lão hủ có hai đứa con trai, cả hai đều đã trưởng thành. Mấy năm trước, lão thê ta qua đời, để lại một mảnh ruộng tốt ở đầu làng, vốn là của hồi môn của nàng. Giờ đây, hai đứa con ta vì mảnh ruộng ấy mà cãi vã không ngừng, khiến tình nghĩa huynh đệ sứt mẻ. Thằng cả thì cho rằng nó là con trưởng, phải được hưởng phần lớn, vì 'trưởng nam là trụ cột gia đình'. Thằng thứ thì lại nói bao năm nay nó chăm sóc đất đai nhiều hơn, mồ hôi công sức nó đổ xuống đó nhiều hơn, nên nó xứng đáng được hưởng trọn vẹn. Cả hai đều cho mình là đúng, không ai chịu nhường ai, thậm chí còn không thèm nhìn mặt nhau nữa..."

Trần Đại Phúc ngừng lại, thở dài thườn thượt. Ông đưa tay lên vuốt mái tóc đã điểm bạc, vẻ bất lực hiện rõ trên từng nét mặt. "Lão hủ đã cố gắng khuyên giải bao nhiêu lần, nhưng chúng nó cứ như hai con trâu húc nhau, không ai nghe ai. Gia đình thì vốn yên ấm, nay thành ra cảnh 'gà cùng một mẹ đá nhau', lão hủ đau lòng biết mấy. Cứ thế này, e rằng không chỉ miếng ruộng mất giá, mà cả cái tình nghĩa cốt nhục cũng tan thành mây khói mất thôi. Lão hủ không biết phải làm sao nữa..."

Linh chăm chú lắng nghe, đôi mắt sáng và đầy suy tư của cô bé không hề rời khỏi khuôn mặt khắc khổ của Trần Đại Phúc. Cô bé không ngắt lời, không phán xét, chỉ im lặng tiếp nhận từng lời, từng câu chuyện mà ông lão trút ra. Trong tâm trí cô bé, những lời Tạ Trần giảng giải về "chân nghĩa tự do" và "trách nhiệm" đang dần được soi chiếu vào câu chuyện này. Cô bé nhận ra rằng, đây không chỉ là một vấn đề về tài sản, mà là một xung đột sâu sắc hơn về sự chấp niệm, về cách mỗi người con đang định nghĩa "quyền lợi" và "tự do" của mình, bỏ qua "trách nhiệm" và "tình thân".

Cô bé thầm nghĩ, liệu những người con của Trần Đại Phúc có đang "mất người" trong cơn tranh chấp này không? Họ đang để lòng tham và cái tôi cá nhân che mờ đi tình nghĩa huynh đệ, điều quý giá hơn mọi của cải vật chất. Đây chính là biểu hiện của sự "mất người" mà Tạ Trần từng nói, khi con người đánh mất đi cảm xúc, ký ức và nhân tính trong cuộc chạy đua giành giật.

"Vậy, Trần lão gia," Linh khẽ cất lời, giọng nói trong trẻo nhưng lại mang một sự kiên định lạ thường, "người cảm thấy điều gì quan tr��ng hơn: miếng đất hay tình nghĩa huynh đệ?"

Câu hỏi của Linh không phải là một sự chất vấn, mà là một lời gợi mở, một cách để Trần Đại Phúc tự nhìn nhận lại vấn đề từ một góc độ khác. Ông lão ngẩn người, dường như chưa từng nghĩ đến câu hỏi này một cách trực diện như vậy. Từ trước đến nay, ông chỉ loay hoay tìm cách chia chác sao cho công bằng, mà quên mất đi cái gốc rễ của mọi vấn đề.

Tạ Trần, vẫn ngồi ở bàn đọc sách của mình, thỉnh thoảng liếc nhìn về phía họ. Ánh mắt anh không chứa đựng sự can thiệp, mà là một sự quan sát tĩnh lặng, đầy thâm ý. Anh nhìn thấy sự trưởng thành trong cách Linh lắng nghe và đặt câu hỏi. Anh biết rằng, Linh đang tự mình tìm cách áp dụng những hạt mầm triết lý mà anh đã gieo. Anh tin tưởng vào khả năng thấu hiểu của cô bé, tin tưởng rằng cô bé sẽ tìm ra một giải pháp không phải bằng quyền lực hay sự áp đặt, mà bằng chính lòng nhân ái và trí tuệ.

Thư Đồng Tiểu An, đang lau dọn chiếc kệ sách gần đó, cũng lén nhìn trộm về phía cuộc trò chuyện. Đôi mắt cậu bé toát lên vẻ hiếu kỳ và chăm chú. Dù không hiểu hết nội dung, cậu bé cảm nhận được sự căng thẳng trong lời kể của Trần Đại Phúc và sự nghiêm túc trong câu hỏi của Linh. Cậu bé biết rằng, đây là một bài học nữa đang diễn ra ngay trước mắt mình, một bài học về nhân tình thế thái, về cách con người đối diện và giải quyết những mâu thuẫn trong cuộc sống đời thường. Mùi giấy cũ và hương trầm vẫn vương vấn, như chứng nhân thầm lặng cho những dòng cảm xúc đang chảy trong quán sách nhỏ.

***

Cuối buổi sáng, nắng đã lên cao, xuyên qua khung cửa sổ, chiếu rọi rõ hơn vào từng góc quán. Không khí vẫn trong lành và tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió nhẹ lay động những trang sách cũ và tiếng lật giở sách khe khẽ của Tạ Trần. Trần Đại Phúc đã kể xong câu chuyện của mình, và một sự im lặng bao trùm không gian, chỉ có tiếng hít thở nhẹ nhàng của ba người trong quán. Ông lão nhìn Linh đầy mong chờ, như thể đang đặt hết hy vọng vào cô bé nhỏ tuổi này.

Linh hít sâu một hơi, để hương trầm và mùi giấy cũ thấm đẫm vào t��m hồn, giúp cô bé giữ được sự bình tĩnh và minh mẫn. Cô bé không vội vàng đưa ra một phán quyết hay một lời khuyên cứng nhắc. Những lời của Tạ Trần về "chân nghĩa tự do" và "trách nhiệm" vẫn còn vang vọng trong tâm trí, giờ đây trở thành kim chỉ nam cho suy nghĩ của cô. Cô bé hiểu rằng, việc chia chác tài sản chỉ là giải quyết phần ngọn, cái gốc rễ của vấn đề nằm ở sự chấp niệm, ở việc hai người con đã đánh mất đi giá trị của tình thân.

"Trần lão gia," Linh nhẹ nhàng cất lời, giọng nói không hề mang vẻ phán xét, mà tràn đầy sự thấu hiểu và đồng cảm. "Linh nghĩ, có lẽ điều quan trọng không phải là ai được bao nhiêu phần đất, mà là họ có còn nhìn nhau là huynh đệ hay không. Miếng đất, dù lớn đến mấy, cũng chỉ là vật ngoài thân. Tình nghĩa cốt nhục, một khi đã mất đi, thì dù có bao nhiêu vàng bạc cũng không thể mua lại được."

Trần Đại Phúc ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy bối rối và có chút ngạc nhiên. Ông chưa từng nghe ai nói về vấn đề này theo cách như vậy. Từ trước đến nay, mọi người xung quanh, kể cả ông, đều chỉ tập trung vào việc làm sao để chia phần cho công bằng nhất.

Linh tiếp tục, giọng nói trở nên kiên định hơn. "Hãy hỏi họ, Trần lão gia, liệu họ có thật sự 'tự do' khi lòng vẫn chất chứa oán hận, khi mỗi ngày thức dậy đều phải đối mặt với sự lạnh nhạt, thậm chí là căm ghét từ chính anh em ruột thịt của mình? Hay 'tự do' là khi họ chọn buông bỏ chấp niệm, chọn tình thân, để tâm hồn được thanh thản, để gia đình được sum vầy?"

Cô bé đặt mạnh mẽ khái niệm "tự do" vào bối cảnh cụ thể này, không phải là sự tự do làm điều mình muốn mà không ai cấm cản, mà là sự tự do khỏi gông cùm của lòng tham và oán hận. "Sự tự do của con phải đi kèm với sự tôn trọng tự do của người khác. Khi con sống có trách nhiệm với bản thân, với cộng đồng, con mới thực sự là người tự do. Trách nhiệm ở đây, không chỉ là trách nhiệm với cha mẹ, mà còn là trách nhiệm với chính tình nghĩa huynh đệ đã được vun đắp từ thuở ấu thơ."

Trần Đại Phúc lắng nghe từng lời, từng câu của Linh. Gương mặt khắc khổ c���a ông dần dần giãn ra, đôi mắt trĩu nặng từ từ bừng lên một tia sáng mới. Ông cảm thấy như có một luồng nước mát lành tưới vào tâm hồn khô cằn của mình. Bấy lâu nay, ông cứ mãi mắc kẹt trong mớ bòng bong của tài sản, của sự công bằng vật chất, mà quên đi cái giá trị vô hình, nhưng lại quý giá gấp bội: tình người.

"...Lời này của tiểu cô nương... đã đánh thức lão hủ." Trần Đại Phúc thì thầm, giọng nói đầy sự hối lỗi và vỡ lẽ. Ông cảm thấy một gánh nặng vừa được trút bỏ khỏi đôi vai mình. "Đúng vậy, ta đã quá chấp vào tài sản mà quên đi giá trị của tình nghĩa. Ta cứ nghĩ phải chia cho chúng thật công bằng về mặt vật chất, mà quên mất rằng cái công bằng thực sự lại nằm ở tấm lòng, ở sự bao dung và tình yêu thương."

Ông lão đứng dậy, cúi đầu thật sâu trước Linh, một cử chỉ đầy tôn kính và biết ơn. "Đa tạ tiểu cô nương đã chỉ điểm. Lão hủ đã hiểu rồi. Ta sẽ về nói chuyện với các con, không phải về mảnh ruộng, mà về tình nghĩa huynh đệ, về trách nhiệm của mỗi người đối với gia đình. Ta sẽ nói với chúng rằng, tự do thực sự không phải là chiếm đoạt, mà là cho đi và tha thứ."

Tạ Trần, từ góc bàn đọc sách, khẽ mỉm cười. Nụ cười rất nhẹ, gần như không thể nhận ra, nhưng lại chứa đựng tất cả sự hài lòng và tin tưởng vào Linh. Anh biết rằng, hạt mầm triết lý mà anh đã gieo đang nảy nở trong tâm hồn cô bé, và cô bé đang tự mình tìm ra con đường để hiện thực hóa "Kỷ nguyên Bình Thường Vĩnh Cửu" – không phải bằng quyền năng định đoạt của một tiên nhân, mà bằng trí tuệ, lòng nhân ái và sự thấu hiểu sâu sắc của một phàm nhân.

Trần Đại Phúc lại cúi chào Tạ Trần một lần nữa, rồi quay gót rời khỏi quán sách, bước chân ông giờ đây nhẹ nhõm hơn hẳn lúc đến. Dù vấn đề chưa được giải quyết hoàn toàn, nhưng ông đã tìm thấy một hướng đi, một tia hy vọng mới. Trong tâm trí ông, hình ảnh những đứa con sum vầy, vui vẻ, không còn tranh chấp, đã dần hiện hữu rõ nét.

Linh đứng đó, nhìn theo bóng lưng của Trần Đại Phúc cho đến khi ông khuất dạng. Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng cô bé. Đây không phải là chiến thắng của quyền năng hay phép thuật, mà là chiến thắng của sự thấu hiểu, của lòng nhân ái. Cô bé cảm thấy rằng, mỗi hành động nhỏ bé, mỗi lời nói chân thành đều có thể tạo nên sự thay đổi lớn lao, giống như những viên gạch vững chắc xây dựng nên một thế giới tốt đẹp hơn. Mùi giấy cũ và hương trầm vẫn vương vấn, như thể đang thì thầm về sự luân hồi của vạn vật, về những thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, bắt đầu từ chính những giá trị nhân văn giản dị nhất. Linh biết, đây chỉ là khởi đầu cho rất nhiều câu chuyện khác, nơi cô bé sẽ dùng "ánh mắt thấu tâm" và những bài học từ Tạ Trần để gieo những hạt mầm của "chân nghĩa tự do" và "trách nhiệm" vào lòng người, từng bước một, xây dựng nên nền móng cho một kỷ nguyên mới của nhân gian.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free