Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1333: Minh Triết Từ Chợ Chiều: Linh Khám Phá Tri Thức Nhân Gian

Màn đêm buông xuống, mang theo sự tĩnh mịch và một chút se lạnh của sương khuya, nhưng trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, hơi ấm của tri thức và sự bình yên vẫn vương vấn. Linh vẫn ngồi đó, đôi mắt trong veo ngắm nhìn những ký hiệu cổ xưa trên trang sách, những nét vẽ giờ đây không còn là sự bí ẩn khó hiểu, mà đã trở thành một bản đồ dẫn lối đến những chân lý sâu xa. Lời giải về "vòng tuần hoàn vô thường" và "sự bình yên trong chấp nhận" cứ vang vọng trong tâm trí cô bé, như một làn gió nhẹ đánh thức những hạt mầm suy tư mới. Cô bé hiểu rằng, đây chính là khởi đầu của một hành trình khám phá không ngừng nghỉ, nơi mỗi câu chuyện, mỗi mật ngữ, mỗi bí ẩn đều ẩn chứa một bài học về cuộc sống, về con người. Và cô bé, Linh, sẽ là một phần của thế hệ tiếp nối hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần đến sự can thiệp của Thiên Đạo hay tiên môn. Trong ánh trăng bạc, quán sách nhỏ của Tạ Trần, một lần nữa, trở thành một ngôi đền của tri thức và sự bình yên, nơi những hạt mầm của một kỷ nguyên mới đang được ươm mầm và phát triển, hứa hẹn một tương lai rạng rỡ cho Nhân Gian.

Ngày mới lại đến, mang theo những tia nắng vàng óng len lỏi qua khe cửa sổ, nhảy múa trên những chồng sách cũ kỹ và phủ lên bàn trà một lớp bụi vàng lấp lánh. Quán sách chìm trong một không khí yên tĩnh đến lạ lùng, chỉ có tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa khe khẽ, khua động vài trang sách mỏng và tiếng bút lông sột soạt trên giấy khi Thư Đồng Tiểu An miệt mài chép lại một đoạn sách cổ. Hương giấy cũ, mực và mùi trà thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí ấm cúng nhưng cũng đầy vẻ triết lý, như đang mời gọi người ta khám phá những bí ẩn sâu xa.

Linh ngồi bên bàn, cuốn sách cổ của chương trước vẫn mở ra trước mặt, nhưng ánh mắt cô bé lại không dán vào nh���ng dòng chữ Hán Việt cổ kính. Thay vào đó, nó hướng ra ngoài khung cửa sổ gỗ, nơi những tia nắng đầu ngày đang nhảy múa trên con đường lát đá dẫn vào Thị Trấn An Bình. Đôi mắt Linh ánh lên vẻ suy tư sâu sắc, như thể tâm trí cô bé đang phiêu du trên những tầng mây của tư tưởng. Cô bé đã giải mã được mật ngữ cổ xưa, đã chạm đến một chân lý về sự "vô thường" và "bình yên" không cần "thành tiên", nhưng một nỗi băn khoăn mới lại nhen nhóm trong lòng.

Tạ Trần, với thân hình gầy gò thư sinh, đang lặng lẽ pha trà ở góc phòng. Động tác của hắn chậm rãi, tao nhã, từng bước đều toát lên vẻ điềm tĩnh và an nhiên. Hắn dùng đôi tay thanh mảnh, trắng nhợt của mình cầm ấm trà bằng gốm sứ đã bạc màu, rót dòng nước nóng vào chén trà nhỏ. Hơi nước bốc lên nghi ngút, mang theo hương trà dịu nhẹ, lan tỏa khắp căn phòng. Khuôn mặt thanh tú của Tạ Trần, dù không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự, mọi tâm tư của những ng��ời xung quanh. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát Linh, một nụ cười bí ẩn, chứa đầy sự thấu hiểu, thoáng hiện trên khóe môi. Hắn biết, Linh đang ở một ngưỡng cửa mới của sự nhận thức.

Sau một hồi lâu trầm tư, Linh khẽ thở dài, rồi quay sang nhìn Tạ Trần, đôi mắt trong trẻo chất chứa đầy những câu hỏi chưa lời đáp.

"Tiên sinh," Linh cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng một sự nghiêm túc hiếm thấy ở một cô bé tuổi này. "Con đã giải được câu đố, đã hiểu được những lời răn của người xưa về 'vô thường' và 'bình yên' không cần 'thành tiên'. Nhưng con cảm thấy... tri thức không chỉ nằm trong những dòng chữ này, không chỉ nằm trong những cuốn sách cổ kính. Còn nhiều điều con muốn biết mà sách chưa kể. Con cảm thấy những chân lý sâu sắc nhất, có lẽ không chỉ tồn tại trong các thư tịch cổ, mà còn ẩn mình trong cuộc sống, trong dòng chảy không ngừng của vạn vật."

Tiểu An, đang miệt mài chép sách, cũng ngẩng đầu lên nhìn Linh và Tạ Trần, đôi mắt toát lên vẻ hiếu học. Cậu bé gầy gò, mặc chiếc áo vải thô cũ kỹ, nhưng mỗi cử động đều toát lên sự tập trung và kính trọng đối với cả Linh và Tạ Trần. Cậu bé cũng cảm nhận được sự băn khoăn của Linh, bởi lẽ, dù cậu rất thích sách vở, nhưng đôi khi, những câu chuyện từ cuộc sống vẫn có một sức hút kỳ lạ.

Tạ Trần đặt chén trà xuống bàn, tiếng gốm sứ chạm nhẹ vào mặt gỗ tạo ra một âm thanh thanh thoát. Hắn nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ và hương thơm nồng nàn lan tỏa trong khoang miệng. Hắn nhìn Linh, ánh mắt vẫn điềm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng, nhưng ẩn chứa một sự khuyến khích sâu sắc. "Vậy con nghĩ, tri thức còn ở đâu nữa, Linh?" Giọng nói hắn trầm ấm, không nhanh không chậm, như một dòng suối chảy nhẹ nhàng, khơi gợi suy tư. Hắn không trực tiếp trả lời, mà muốn Linh tự mình tìm kiếm câu trả lời, tự mình khám phá ra chân lý. Đây chính là cách Tạ Trần gieo mầm tri thức, không áp đặt, không dẫn dắt một cách lộ liễu, mà chỉ nhẹ nhàng mở ra cánh cửa để người khác tự bước vào.

Linh lại chìm vào suy tư, đôi mắt cô bé lướt qua những gi�� sách cao ngất, chứa đầy những cuộn trúc và bản thảo đã úa màu thời gian. Cô bé đã đọc rất nhiều, đã học được rất nhiều từ những trang sách này. Nhưng càng đọc, càng học, cô bé càng nhận ra rằng, cuộc sống không chỉ là những câu chữ. Những cuốn sách chỉ là cái vỏ, còn cái ruột, cái tinh túy nhất của tri thức, có lẽ nằm ở một nơi khác, một nơi mà cô bé chưa từng thực sự đặt chân đến.

"Con nghĩ..." Linh khẽ nói, ánh mắt cô bé lại hướng ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng buổi sáng đang dần trở nên rực rỡ hơn, soi rọi rõ hơn những con người đang bắt đầu một ngày mới trên phố. "Con nghĩ nó nằm ở bên ngoài kia, tiên sinh. Ở trong những câu chuyện của bà lão bán trầu, trong những ngụ ngôn của lão khất cái, trong tiếng rao của người bán bánh... trong từng hơi thở của cuộc sống." Cô bé dừng lại, rồi nhìn Tạ Trần, như muốn tìm kiếm sự đồng tình. "Con muốn đi, tiên sinh. Con muốn đi ra ngoài kia, lắng nghe, quan sát, và tự mình cảm nhận những 'cuốn sách sống' của nhân gian."

Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười không chỉ mãn nguyện mà còn chứa đựng sự tán thưởng sâu sắc. Hắn biết, Linh đã không còn là một cô bé chỉ biết đọc sách và giải đố nữa. Cô bé đã bắt đầu tìm kiếm một con đường rộng lớn hơn, một con đường mà hắn đã từng đi qua, một con đường dẫn đến sự thấu hiểu sâu sắc về "nhân đạo". "Nếu đã muốn đi, thì cứ đi đi, Linh nhi," Tạ Trần nói, giọng nói của hắn như chứa đựng một sức mạnh vô hình, một sự khích lệ chân thành. "Tri thức không có giới hạn, và chân lý cũng không chỉ nằm trong kinh điển. Có những bài học, chỉ có thể học được từ chính cuộc đời. Nhưng nhớ kỹ, khi con lắng nghe cuộc đời, con cũng phải lắng nghe chính lòng mình."

Linh gật đầu một cách dứt khoát, đôi mắt cô bé ánh lên vẻ hào hứng và quyết tâm. Cô bé đứng dậy, nhẹ nhàng đặt cuốn sách cổ xuống bàn, như thể nó đã hoàn thành sứ mệnh của mình trong khoảnh khắc này. "Vâng, tiên sinh. Con sẽ lắng nghe."

Tiểu An, thấy Linh đứng dậy, cũng vội vàng cất bút. "Linh tỷ tỷ đi đâu vậy? Cho Tiểu An đi cùng với!" Cậu bé nhanh nhẹn hỏi, ánh mắt đầy vẻ tò mò và khao khát được khám phá. Tiểu An luôn ngưỡng mộ Linh, và mọi hành trình của Linh đều là một cơ hội để cậu bé học hỏi.

Linh nhìn Tiểu An, mỉm cười rạng rỡ. "Chúng ta sẽ đi tìm những cuốn sách sống, Tiểu An. Những cuốn sách mà không ai có thể chép lại được, mà chỉ có thể cảm nhận bằng trái tim."

Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt hắn dõi theo hai đứa trẻ ra khỏi quán sách. Hắn biết, Linh không chỉ đơn thuần là một cô bé thông minh, mà còn là một hạt mầm của tương lai, một người sẽ tiếp tục vun trồng và khai phá con đường "nhân đạo" mà hắn đã gieo. Hắn tin rằng, qua những trải nghiệm thực tế, Linh sẽ không chỉ học được kiến thức, mà còn học được cách nhìn nhận "nhân quả" không chỉ là những chuyện lớn lao, mà là từng hành động nhỏ, từng lời nói, từng cái nhíu mày của con người đều có hệ quả của nó. Và sự bình yên không phải là không có sóng gió, mà là biết cách lướt qua nó.

Hắn quay trở lại với chén trà đang nguội dần, trong lòng cảm thấy một sự mãn nguyện sâu sắc. Hắn là người gieo mầm, Linh là người vun trồng và khai phá. Hạt mầm "Nhân Đạo" đang nảy nở mạnh mẽ, không cần sự can thiệp của bất kỳ "Thiên Đạo" nào.

***

Buổi chiều tại Thị Trấn An Bình mang một vẻ đẹp rất riêng. Ánh nắng ấm áp trải đều trên những mái nhà gỗ và gạch đơn giản, nhuộm vàng cả con đường lát đá đã mòn vẹt theo năm tháng. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi của đất, của gỗ, và thoang thoảng hương thơm từ những quán ăn đang bắt đầu chuẩn bị bữa chiều. Thị trấn, dù không quá lớn, nhưng lại nhộn nhịp một cách vừa phải, không quá ồn ào đến mức khó chịu, mà vẫn giữ được vẻ yên bình vốn có. Tiếng nói chuyện râm ran, tiếng rao hàng vang vọng từ xa, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường, và cả tiếng bước chân vội vã của những người đi chợ, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống đời thường. Không khí thân thiện lan tỏa khắp nơi, mọi người chào hỏi nhau bằng những nụ cười hiền lành và ánh mắt ấm áp.

Linh và Tiểu An dạo bước qua các con phố, đôi mắt Linh không ngừng quan sát mọi thứ xung quanh với một sự tò mò và khao khát khám phá mới mẻ. Cô bé không còn nhìn thế giới qua lăng kính của sách vở nữa, mà dùng chính đôi mắt mình để cảm nhận từng chi tiết nhỏ nhặt nhất. Tiểu An theo sau, đôi mắt cậu bé cũng không ngừng quét nhìn, thỉnh thoảng lại lôi ra một mảnh giấy và cây bút lông nhỏ để ghi chép lại những gì cậu bé thấy thú vị, theo thói quen được Tạ Trần rèn giũa.

Họ đi ngang qua một góc phố nhỏ, nơi có một Bà Lão Bán Trầu đang ngồi trên một chiếc ghế gỗ cũ kỹ, bên cạnh là một mẹt trầu cau tươi rói. Bà lão lưng còng, mái tóc bạc búi cao gọn gàng, miệng nhai trầu đỏ quạch, khiến hàm răng đen nhánh càng thêm nổi bật. Đôi mắt bà lão tuy đã nhiều nếp nhăn, nhưng vẫn ánh lên vẻ tinh tường và hiền hậu. Mùi trầu cau đặc trưng thoang thoảng trong không khí.

"Ấy chà, cô bé Linh của quán sách đấy à? Hôm nay không đọc sách sao lại ra đây nghe chuyện tầm phào của bà già này?" Bà Lão Bán Trầu cất tiếng, giọng nói tuy có vẻ trêu chọc nhưng tràn đầy sự thân thiện và ấm áp. Bà lão đã quen mặt Linh, bởi cô bé thường xuyên ra vào quán sách của Tạ Trần, và hiếm khi thấy cô bé dạo phố vào giờ này.

Linh mỉm cười nhẹ nhàng, đáp lại: "Cháu chào bà ạ. Hôm nay cháu không đọc sách, cháu muốn nghe chuyện đời, bà ạ. Có khi còn sâu sắc hơn cả sách." Cô bé không hề ngần ngại, chủ động ngồi xuống một chiếc ghế đẩu nhỏ đối diện bà lão, ánh mắt đầy vẻ chân thành.

Bà Lão Bán Trầu nhả bã trầu xuống đất, rồi phá lên cười khà khà, tiếng cười giòn tan nhưng cũng có chút khàn đặc. "Ôi chao! Cô bé này ăn nói lạ lùng ghê! Chuyện đời của bà già này thì có gì mà sâu sắc? Toàn là chuyện làng trên xóm dưới, chuyện con gà nhà ông Năm chạy sang vườn bà Bảy, chuyện cô Tư mới sinh con, rồi chuyện thằng Tám mới đánh bạc thua hết tiền thôi!"

"Chính những chuyện đó mới là tri thức, bà ạ," Linh nói, giọng đầy vẻ nghiêm túc. "Mỗi câu chuyện đều ẩn chứa một điều gì đó về lòng người, về cuộc sống, về 'nhân quả' mà sách vở không thể diễn tả hết được. Con muốn lắng nghe cách con người đối mặt với những điều nhỏ nhặt nhất trong cuộc đời, cách họ vui, buồn, giận hờn, và cách họ vượt qua những khó khăn."

Bà lão nhìn Linh với vẻ kinh ngạc, rồi ánh mắt dần chuyển thành sự thán phục. Bà không ngờ một cô bé nhỏ tuổi lại có thể nói ra những lời lẽ sâu sắc đến vậy. "Được thôi, được thôi! Vậy thì con cứ ngồi đây mà nghe bà kể. Chuyện thì nhiều lắm, nghe cả ngày cũng không hết." Và thế là, Bà Lão Bán Trầu bắt đầu kể, những câu chuyện nhỏ nhặt, vụn vặt về cuộc sống thường ngày của Thị Trấn An Bình. Từ chuyện tình yêu đôi lứa chớm nở, chuyện vợ chồng cãi vã rồi làm hòa, chuyện những người hàng xóm giúp đỡ nhau lúc khó khăn, cho đến những bi kịch nhỏ bé của những phận người nghèo khó. Linh chăm chú lắng nghe từng lời, từng câu, thỉnh thoảng lại đặt những câu hỏi sâu sắc, khiến Bà Lão Bán Trầu phải suy nghĩ. Tiểu An ngồi bên cạnh, tay không ngừng ghi chép, gương mặt cậu bé cũng đầy vẻ tập trung. Trong những câu chuyện tưởng chừng như tầm phào đó, Linh bắt đầu nhận ra những sợi dây liên kết vô hình của "nhân quả", thấy được sự "vô thường" của vạn vật và cả "sự bình yên" trong cách con người chấp nhận và vượt qua những thử thách.

Sau khi tạm biệt Bà Lão Bán Trầu, Linh và Tiểu An tiếp tục hành trình. Họ bị thu hút bởi một đám đông đang tụ tập quanh một quán trà nhỏ. Tại đó, một Người Kể Chuyện đang say sưa biểu diễn. Hắn ta dáng người gầy gò, vẻ mặt hóm hỉnh, tay cầm chiếc quạt giấy phe phẩy, giọng nói vang vọng và đầy biểu cảm. Tiếng cười, tiếng vỗ tay của khán giả vang lên không ngớt.

"Này các vị, nghe ta kể chuyện đây!" Người Kể Chuyện cất giọng, rồi bắt đầu một câu chuyện cổ tích về một vị anh hùng đã hy sinh bản thân để cứu lấy dân làng khỏi tai ương. Câu chuyện không chỉ đơn thuần là giải trí, mà còn chứa đựng những bài học về lòng dũng cảm, sự hy sinh, và tình yêu thương giữa người với người. Linh đứng đó, lắng nghe từng lời, từng câu, đôi mắt cô bé lấp lánh như đang nhìn thấy chính mình trong câu chuyện đó. Cô bé nhận ra rằng, những câu chuy���n dân gian này, dù chỉ là hư cấu, nhưng lại phản ánh sâu sắc những giá trị "nhân đạo" mà Tạ Trần luôn nhắc đến.

Khi câu chuyện kết thúc, Linh và Tiểu An tiếp tục đi. Ánh nắng chiều đã bắt đầu ngả vàng, kéo dài những cái bóng trên mặt đất. Họ đi đến cuối con phố, gần một cây đa cổ thụ, nơi có một Lão Khất Cái đang ngồi dựa lưng vào thân cây. Ông lão rách rưới, quần áo bẩn thỉu, nhưng ánh mắt lại tinh anh một cách kỳ lạ. Nụ cười của ông ta luôn ranh mãnh, và trên tay ông ta luôn có một bầu rượu cũ kỹ. Mùi rượu thoang thoảng trong không khí. Lão Khất Cái đang lẩm bẩm một mình, những câu thơ, ngụ ngôn khó hiểu, như thể đang nói chuyện với chính mình hoặc với những linh hồn vô hình.

"Sách là cái vỏ, đời là cái ruột. Muốn hiểu ruột, phải nếm. Muốn nếm, phải đi." Lão Khất Cái bất chợt cất tiếng, như thể hắn đã biết được Linh và Tiểu An đang đến gần. Giọng nói của hắn khàn khàn, nhưng lại chứa đựng một sự minh triết khó tả. Hắn không nhìn Linh, mà chỉ nhìn chằm chằm vào bầu trời hoàng hôn đang dần chuyển màu.

Linh không hề sợ hãi, mà trái lại, cô bé cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ phải đến gần ông lão. Cô bé đã nghe về Lão Khất Cái này từ lâu, những câu nói bí ẩn của ông ta đã trở thành một phần của huyền thoại Thị Trấn An Bình.

"Lão tiên sinh," Linh khẽ gọi, giọng nói vẫn giữ sự lễ phép. "Ý của lão là, muốn hiểu được chân lý, thì không thể chỉ đọc sách, mà phải tự mình trải nghiệm cuộc đời sao?"

Lão Khất Cái quay đầu lại, ánh mắt tinh anh của hắn quét qua Linh, rồi dừng lại ở Tiểu An đang ghi chép. Hắn cười khà khà, một nụ cười ranh mãnh. "Cô bé của quán sách Tạ Trần đấy à? Đúng vậy, đúng vậy. Sách chỉ là những mảnh vụn của tri thức, những dấu vết mà người đi trước để lại. Nó là bản đồ, nhưng không phải là con đường. Muốn đi được con đường, phải tự mình bước chân, tự mình cảm nhận gió mưa, tự mình nếm trải đắng cay ngọt bùi. Ngươi có thể đọc hàng ngàn cuốn sách về hoa, nhưng ngươi sẽ không bao giờ thực sự hiểu được vẻ đẹp của nó cho đến khi ngươi tự mình ngửi hương, tự mình chạm vào cánh hoa mong manh."

Hắn nhấp một ngụm rượu, rồi nói tiếp, giọng nói trở nên trầm hơn: "Cái gọi là 'Thiên Đạo', 'tiên nhân', hay 'trường sinh', cũng chỉ là những 'cái vỏ' mà con người cố chấp bám víu vào. Họ quên mất rằng, 'cái ruột' của sự tồn tại nằm ở chính 'nhân tính', ở chính cuộc sống 'bình thường' này. Khi con người chạy theo những cái vỏ hào nhoáng, họ lại dễ dàng 'mất người', đánh mất chính mình."

Linh lắng nghe chăm chú từng lời, từng câu của Lão Khất Cái. Những lời này, dù có vẻ thô tục và đơn giản, nhưng lại cộng hưởng một cách kỳ lạ với những chân lý mà cô bé đã giải mã từ cuốn sách cổ. Cô bé nhận ra rằng, tri thức thực sự không phân biệt sang hèn, không phân biệt sách vở hay lời nói của một người ăn mày. Nó có thể ẩn chứa ở bất cứ đâu, chỉ cần con người có một trái tim rộng mở và một tâm hồn khao khát khám phá.

"Con hiểu rồi, lão tiên sinh," Linh cúi đầu, tỏ vẻ kính trọng. "Con sẽ tự mình đi, tự mình nếm, và tự mình cảm nhận 'cái ruột' của cuộc đời."

Lão Khất Cái lại cười khà khà, gật đầu vẻ mãn nguyện. "Đi đi, cô bé. Cuộc đời là một cuốn sách lớn, không có trang cuối. Cứ đọc, cứ viết, cứ sống, rồi ngươi sẽ thấy 'bình yên' không ở đâu xa, mà ở ngay trong từng nhịp thở của mình."

Tiểu An ghi chép lia lịa, cậu bé cảm thấy như mình vừa được khai sáng một cách kỳ diệu. Cậu bé nhìn Lão Khất Cái với một sự kính trọng đặc biệt, không còn coi ông ta chỉ là một người ăn mày rách rưới nữa.

***

Khi ánh trăng bạc đã chiếu rọi khắp Thị Trấn An Bình, Linh và Tiểu An mới trở về quán sách của Tạ Trần. Quán sách chìm trong một sự yên tĩnh dịu dàng của màn đêm, chỉ có tiếng gió đêm lùa qua khung cửa sổ khẽ khàng và tiếng côn trùng rả rích từ xa vọng lại. Mùi giấy cũ, mực và hương trà ấm thoang thoảng trong không khí, tạo nên một bầu không khí ấm cúng và đầy suy tư. Tạ Trần đang ngồi bên bàn, một cuốn sách cũ đặt trước mặt, nhưng ánh mắt hắn lại hướng về phía cửa ra vào, như thể hắn đã biết hai đứa trẻ sẽ trở về.

Linh bước vào, ánh mắt cô bé lấp lánh sự phấn khích và những suy tư mới. Khuôn mặt cô bé bừng sáng, không phải vì ánh trăng, mà là vì những khám phá mà cô bé đã có được trong ngày. Tiểu An theo sau, vẻ mặt cậu bé cũng đầy vẻ mãn nguyện, tay vẫn ôm chặt cuốn sổ ghi chép.

"Tiên sinh, con đã trở về!" Linh cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng một sự trưởng thành hơn hẳn buổi sáng. Cô bé nhanh nhẹn ngồi xuống đối diện Tạ Trần, không giấu nổi vẻ hào hứng.

Tạ Trần đặt cuốn sách xuống, khẽ mỉm cười. "Có vẻ như chuyến đi của con đã thu hoạch được không ít."

Linh gật đầu lia lịa, rồi bắt đầu kể lại hành trình khám phá của mình, chia sẻ những câu chuyện và lời khuyên mà cô bé đã thu thập được. "Tiên sinh, con đã hiểu. Tri thức không chỉ ở trong sách, nó ở trong lời kể của bà bán trầu, trong những ngụ ngôn của Lão Khất Cái, trong tiếng rao của người bán bánh... mỗi người đều là một cuốn sách sống." Cô bé dừng lại, ánh mắt rạng rỡ. "Bà lão bán trầu kể về những câu chuyện hàng xóm láng giềng, những mâu thuẫn nhỏ nhặt rồi lại được hóa giải bằng tình người. Người Kể Chuyện kể về những anh hùng hy sinh vì cộng đồng, về lòng dũng cảm và sự vị tha. Và Lão Khất Cái, ông ấy đã nói với con rằng 'Sách là cái vỏ, đời là cái ruột. Muốn hiểu ruột, phải nếm. Muốn nếm, phải đi.' Ông ấy nói, những 'chấp niệm' về 'thành tiên', về 'trường sinh' cũng chỉ là những cái vỏ hào nhoáng, khiến con người 'mất người'."

Tiểu An ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng lại bổ sung thêm vài chi tiết mà Linh có thể đã bỏ sót, gương mặt cậu bé cũng đầy vẻ tự hào khi được chứng kiến những khám phá của Linh. "Lão Khất Cái còn nói, Linh tỷ tỷ, rằng chúng ta có thể đọc hàng ngàn cuốn sách về hoa, nhưng sẽ không bao giờ thực sự hiểu được vẻ đẹp của nó cho đến khi tự mình ngửi hương, tự mình chạm vào cánh hoa mong manh."

Tạ Trần lắng nghe chăm chú, ánh mắt hắn không chớp, một nụ cười mãn nguyện dần hiện rõ trên môi. Hắn không hề ngạc nhiên, bởi hắn đã nhìn thấy tiềm năng này trong Linh từ rất lâu. Hắn biết, Linh không chỉ đơn thuần là tiếp nhận kiến thức, mà cô bé còn đang tổng hợp và biến những kiến thức đó thành của riêng mình. "Vậy con đã học được điều gì quý giá nhất từ những cuốn sách sống đó?" Tạ Trần hỏi, giọng nói trầm ấm, đầy vẻ khuyến khích. Hắn muốn Linh không chỉ kể lại những gì đã thấy, đã nghe, mà còn phải rút ra được ý nghĩa sâu xa nhất từ đó, liên hệ nó với "nhân đạo" và giá trị của cuộc sống phàm nhân.

Linh nhìn Tạ Trần, đôi mắt cô bé ánh lên một sự thấu hiểu sâu sắc, vượt xa tuổi tác của mình. "Con học được cách nhìn nhận 'nhân quả' không chỉ là những chuyện lớn lao, những định luật vũ trụ xa vời, mà là từng hành động nhỏ, từng lời nói, từng cái nhíu mày của con người đều có hệ quả của nó. Một lời nói tử tế có thể gieo mầm hy vọng, một hành động vô tâm có thể gây ra nỗi đau. Tất cả đều là những sợi dây nhân quả, đan xen vào nhau, tạo nên tấm thảm cuộc đời."

Cô bé dừng lại một chút, rồi nói thêm, giọng nói chứa đựng một sự chắc chắn lạ thường: "Và con cũng học được rằng, sự bình yên không phải là không có sóng gió, không phải là trốn tránh những khó khăn hay cố gắng thoát ly khỏi vòng luân hồi sinh diệt. Bởi vì con người càng cố gắng phá vỡ vòng lặp ấy, càng cố chấp vào sự trường sinh, lại càng dễ dàng 'mất người', đánh mất bản thân mình. Sự bình yên thực sự nằm ở việc hiểu và chấp nhận nó, chấp nhận sự 'vô thường' của vạn vật, chấp nhận những thăng trầm của cuộc đời, và biết cách lướt qua nó với một trái tim kiên cường và một tâm hồn thanh thản. Đó chính là cách để giữ trọn 'nhân tính' của mình, tiên sinh."

Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt hắn ánh lên vẻ tán thưởng và mãn nguyện tột cùng. Hắn đưa tay vuốt nhẹ lên mái tóc của Linh, một cử chỉ ân cần đầy tình cảm. "Đúng vậy, Linh nhi. Con đã không chỉ giải mã được mật ngữ cổ xưa, mà còn tự mình khám phá ra những chân lý của cuộc sống. Tri thức không có giới hạn, và chân lý cũng không chỉ nằm trong kinh điển hay pháp thuật. Nó ở trong từng hơi thở, từng nhịp đập của cuộc sống 'bình thường' này. Những 'chấp niệm' về sức mạnh, về sự bất tử, chỉ l�� những xiềng xích trói buộc tâm hồn. Khi chúng ta buông bỏ những 'chấp niệm' ấy, khi chúng ta chấp nhận cuộc sống 'bình thường' với tất cả những thăng trầm của nó, thì đó mới là lúc chúng ta thực sự tìm thấy 'sự bình yên'."

Lời giải của Linh, và sự bổ sung của Tạ Trần, đã mở ra một chân trời triết lý mới, củng cố thông điệp cốt lõi về giá trị của cuộc sống bình thường và sự trọn vẹn nội tâm. Khả năng tư duy logic, sự nhạy bén và khả năng tổng hợp tri thức từ nhiều nguồn của Linh không chỉ là một minh chứng cho trí tuệ cá nhân cô bé, mà còn là một dấu hiệu cho thấy thế hệ mới của Nhân Gian, không còn bị mê hoặc bởi con đường tu tiên, đang tìm thấy sức mạnh và ý nghĩa trong trí tuệ phàm nhân. Cô bé sẽ trở thành một nhân vật quan trọng trong việc định hình triết lý 'Nhân Đạo' cho thế hệ tương lai. Lời khuyên của Lão Khất Cái về "cái vỏ và cái ruột" của tri thức đã báo hiệu rằng những bài học sâu sắc nhất thường đến từ trải nghiệm thực tế chứ không phải lý thuyết suông, một khía cạnh quan trọng của 'Vô Vi Chi Đạo'. Sự nhận thức của Linh về 'nhân quả' trong từng hành động nhỏ cho thấy sự phát triển của triết lý này không chỉ là một khái niệm trừu tượng mà là một cách sống cụ thể, một nền tảng vững chắc cho một kỷ nguyên mới.

Tạ Trần đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch của Thị Trấn An Bình. Trăng vẫn sáng vằng vặc, những vì sao lấp lánh như hàng ngàn đôi mắt đang dõi theo. Hắn biết, câu đố được giải mã hôm nay chỉ là một trong nhiều "mảnh ghép" của lịch sử bị lãng quên, hoặc những triết lý cổ xưa về nhân tính, mà thế hệ mới sẽ cần khám phá để định hình tương lai. Hắn là người gieo mầm, Linh là người vun trồng và khai phá. Hạt mầm "Nhân Đạo" đang nảy nở mạnh mẽ, không cần sự can thiệp của bất kỳ "Thiên Đạo" nào.

Linh vẫn ngồi đó, ngắm nhìn những ký hiệu trên trang sách, giờ đây chúng không còn là những nét vẽ vô nghĩa, mà là một bản đồ dẫn lối đến sự bình yên trong tâm hồn. Cô bé hiểu rằng, đây chính là khởi đầu của hành trình khám phá không ngừng nghỉ, nơi mỗi câu chuyện, mỗi mật ngữ, mỗi bí ẩn đều ẩn chứa một bài học về cuộc sống, về con người. Và cô bé, Linh, sẽ là một phần của thế hệ sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần đến sự can thiệp của Thiên Đạo hay tiên môn. Trong ánh trăng bạc, quán sách nhỏ của Tạ Trần, một lần nữa, trở thành một ngôi đền của tri thức và sự bình yên, nơi những hạt mầm của một kỷ nguyên mới đang được ươm mầm và phát triển, hứa hẹn một tương lai rạng rỡ cho Nhân Gian. Hắn biết, sự luân hồi của vạn vật là điều tất yếu, và các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, tìm kiếm sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Hắn mỉm cười nhẹ nhõm, bởi vì, hắn đã tìm thấy người kế thừa cho con đường mà hắn đã khai mở.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free