Nhân gian bất tu tiên - Chương 1334: Tiếng Gọi Của Thế Giới: Linh Mong Muốn Viễn Du
Trăng tàn, sao lặn, một đêm nữa lại trôi qua trên Thị Trấn An Bình yên ả. Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua khe cửa sổ, phủ một lớp bụi vàng dịu dàng lên những chồng sách cũ kỹ trong quán của Tạ Trần, một ngày mới đã bắt đầu, mang theo những rung động mới mẻ trong lòng những con người nơi đây. Tiếng chim hót líu lo ngoài vòm cây cổ thụ trước sân, hòa cùng mùi giấy cũ, mực và gỗ mục thân quen, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, an nhiên.
Trong góc quán quen thuộc, nơi ánh sáng ban mai chiếu rọi rõ nhất, Linh và Thư Đồng Tiểu An đang ngồi đối diện nhau. Linh, với đôi mắt sáng ngời, gương mặt rạng rỡ, đang hăng say kể lại những điều mình đã thấy và nghe được từ chợ chiều hôm trước. Cô bé vẫn vận bộ trang phục vải thô quen thuộc, nhưng hôm nay dường như có thêm một luồng sinh khí mới, một sự phấn khích khó tả toát ra từ mỗi cử chỉ, mỗi ánh nhìn.
"Tiểu An, anh thấy không?" Linh khẽ thốt lên, giọng nói trong trẻo mang theo sự hào hứng, "Thế giới này rộng lớn hơn những gì chúng ta tưởng tượng qua những trang sách. Những câu chuyện của bà bán trầu, những lời ngụ ngôn của lão khất cái... chúng đều là những quyển sách sống động, đầy màu sắc mà con chưa từng đọc được trong bất kỳ thư tịch nào của tiên sinh cả!" Cô bé đưa tay ra, như muốn nắm bắt lấy những hình ảnh, âm thanh sống động vẫn còn đọng lại trong tâm trí. "Lão khất cái kể về những chuyến đi của ông ấy qua bao nhiêu vùng đất, những con người ông ấy đã gặp, những phong tục lạ lùng mà con chưa từng nghe đến. Bà bán trầu lại nói về những vụ mùa thất bát, về lòng người khi đói kém, về những cách người ta nương tựa vào nhau để vượt qua nghịch cảnh. Mỗi câu chuyện đều như một mảnh ghép, xây nên một b��c tranh nhân gian rộng lớn mà bấy lâu nay con chỉ nhìn thấy qua những nét vẽ mờ nhạt trong sử sách."
Tiểu An ngồi đối diện, đôi mắt toát lên vẻ thông minh quen thuộc, chăm chú lắng nghe. Cậu bé mặc chiếc áo vải thô cũ, mái tóc được buộc gọn gàng, thỉnh thoảng lại gật gù ra chiều suy nghĩ. "Em vẫn thích sách hơn," Tiểu An nói, giọng hơi ngập ngừng, "nhưng những gì chị kể cũng thú vị thật. Đúng là tiên sinh thường bảo, tri thức không chỉ nằm trong sách vở. Em cứ nghĩ những câu chuyện ấy là chuyện vặt, nhưng nghe chị kể, em lại thấy chúng có chiều sâu lạ lùng." Cậu bé trầm ngâm một lát, rồi ánh mắt khẽ lay động, có chút tò mò về thế giới bên ngoài Thị Trấn An Bình. "Chị có muốn đi xem tận mắt không?"
Câu hỏi của Tiểu An như một tia lửa châm vào ngọn lửa khao khát đang âm ỉ trong lòng Linh. Đôi mắt cô bé chợt sáng rực lên, như hai vì sao vừa được thắp sáng. "Em đang nghĩ đến điều đó..." Linh khẽ thì thầm, rồi dứt khoát hơn, "Em muốn đi!" Nói rồi, cô bé nhanh nhẹn trải một mảnh giấy thô lên mặt bàn, dùng một cây bút lông nhỏ phác thảo những đường nét đơn giản, nguệch ngoạc. Đó là một bản đồ sơ sài, với những nét vẽ tượng trưng cho Thị Trấn An Bình ở trung tâm, và những đường kẻ vươn ra xa tít tắp, dẫn đến những chấm nhỏ rải rác. "Đây là làng chài mà lão khất cái từng qua, đây là vùng núi có những loại thảo dược quý hiếm mà bà bán trầu nhắc đến, và đây... đây là một thành phố lớn mà người kể chuyện từng miêu tả, với những con phố tấp nập, những con người đến từ mọi nẻo đường."
Từng nét vẽ của Linh đều mang theo một niềm khao khát cháy bỏng, một sự tò mò vô hạn đối với thế giới bên ngoài. Cô bé chỉ vào từng chấm nhỏ trên bản đồ, như thể những nơi đó đang vẫy gọi, đang chờ đợi cô bé đến khám phá. Ánh nắng ban mai len lỏi qua cửa sổ, chiếu thẳng vào bản đồ, khiến những nét vẽ thô sơ trở nên sống động một cách kỳ lạ. Những chấm nhỏ ấy không chỉ là những địa danh, mà còn là những cánh cửa dẫn đến vô vàn câu chuyện, vô vàn chân lý mà Linh tin rằng mình sẽ tìm thấy. Cảm giác được chạm vào mặt giấy thô ráp, được tự tay vẽ nên con đường của mình, đã mang lại cho Linh một sự mãn nguyện hiếm có. Tâm trí cô bé giờ đây không còn chỉ giới hạn trong những dòng chữ, mà đã rộng mở ra muôn nẻo đường, muôn vàn cảnh sắc. Cô bé biết, đây chính là lúc mình cần phải bước ra khỏi vỏ bọc an toàn của quán sách, để thực sự hòa mình vào dòng chảy cuộc đời, để cảm nhận "nhân quả" không chỉ qua suy luận mà qua từng trải nghiệm thực tế. Đối với Linh, mỗi cuộc hành trình là một trang sách mới, một chương mới trong cuốn biên niên sử về Nhân Đạo mà cô bé đang viết nên bằng chính cuộc đời mình.
***
Thời gian trôi đi trong sự tĩnh lặng của quán sách. Ánh nắng ban trưa đã thay thế ánh nắng ban mai, chiếu thẳng vào giữa quán, làm nổi bật những hạt bụi lấp lánh trong không khí. Một mùi hương thoang thoảng của trà mới pha và hương trầm thanh khiết từ bàn thờ nhỏ lan tỏa, tạo nên một không khí trang nghiêm mà ấm cúng. Tạ Trần, với thân hình gầy gò nhưng ẩn chứa một sự trầm ổn lạ thường, đang ngồi bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, trầm ngâm lật giở từng trang của một cuốn sách cổ. Làn da trắng nhợt của hắn dưới ánh nắng, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự, mọi lẽ đời. Hắn vẫn vận bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương, hoàn toàn hòa hợp với không gian cổ kính xung quanh.
Linh, sau một hồi trò chuyện với Tiểu An, đã thu hết can đảm. Cô bé đứng dậy, bước đến bên bàn Tạ Trần, lòng đầy những băn khoăn nhưng cũng chất chứa một niềm quyết tâm mạnh mẽ. Mặc dù đã có những cuộc đối thoại sâu sắc với tiên sinh về Nhân Đạo, nhưng việc bày tỏ ý định muốn rời đi vẫn khiến cô bé có chút ngập ngừng, như một con chim non đứng trước ngưỡng cửa của bầu trời rộng lớn. Cô bé hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng nói mình thật vững vàng, không để lộ sự hồi hộp đang dâng trào trong lòng.
"Thưa tiên sinh," Linh khẽ cất lời, giọng nói ban đầu hơi run, nhưng rồi trở nên kiên định hơn, "con... con muốn đi xa. Con muốn nhìn thấy thế giới này bằng chính đôi mắt của mình, không chỉ qua những trang sách hay lời kể." Ánh mắt cô bé nhìn thẳng vào Tạ Trần, chứa đựng một sự khẩn cầu, một niềm khao khát không thể che giấu. Linh biết, đây không phải là một quyết định bồng bột, mà là kết quả của một quá trình suy ngẫm sâu sắc, được vun đắp từ những bài học mà cô bé đã học được từ tiên sinh, từ mật ngữ cổ thư, và cả từ những câu chuyện đời thường ở chợ chiều.
Tạ Trần không ngẩng đầu lên ngay. Hắn vẫn giữ nguyên tư thế, ánh mắt dõi theo từng dòng chữ cổ xưa trên trang giấy ố vàng. Tiếng gió xào xạc nhẹ nhàng làm lay động vài trang sách, tạo ra âm thanh sột soạt mơ hồ. Mãi đến khi Linh đã nói hết lời, hắn mới khẽ gấp cuốn sách lại, đặt nó nhẹ nhàng xuống bàn. Đôi mắt sâu thẳm của Tạ Trần từ từ ngước lên, nhìn thẳng vào Linh. Ánh mắt ấy không mang theo sự ngạc nhiên, không có vẻ trách móc, mà chỉ là một sự bình lặng, thấu hiểu, như thể hắn đã sớm biết được điều này sẽ đến.
"Đi xa?" Tạ Trần cất tiếng, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh, như dòng nước chảy qua đá ngầm. "Con muốn tìm gì ở nơi đó, Linh? Sức mạnh? Cơ duyên? Hay một điều gì khác?" Câu hỏi của hắn không phải để chất vấn, mà là để thăm dò, để Linh tự một lần nữa nhìn lại động cơ sâu xa nhất trong lòng mình. Hắn muốn cô bé tự xác nhận con đường mà mình muốn đi, không phải vì sự ảnh hưởng của người khác, mà vì sự thôi thúc từ chính bản thân.
Linh hiểu ý tiên sinh. Cô bé kiên định đáp lời, giọng nói giờ đây đã hoàn toàn vững vàng, không còn chút ngập ngừng nào. "Không phải sức mạnh, thưa tiên sinh. Con đã hiểu rằng, những 'chấp niệm' về sức mạnh, về sự bất tử, chỉ là những xiềng xích trói buộc tâm hồn, dễ khiến con người 'mất người'. Con cũng không tìm kiếm danh lợi hay cơ duyên. Con muốn tìm kiếm những câu chuyện, những triết lý, những mảnh ghép của cuộc sống mà Thị Trấn An Bình, dù là một nơi bình yên và đầy tri thức, vẫn chưa thể cho con thấy hết. Con muốn bước ra khỏi giới hạn của những gì con đã biết, để trải nghiệm sự đa dạng của nhân gian, để thấu hiểu hơn về con người, về thế giới này, để 'Nhân Đạo' trong lòng con thêm vững chắc."
Mỗi lời Linh nói ra đều là sự chắt lọc từ những bài học mà cô bé đã hấp thụ. Cô bé không chỉ lặp lại những gì Tạ Trần đã dạy, mà đã thực sự biến chúng thành một phần của triết lý sống của riêng mình. "Con muốn hiểu rằng, 'sự bình yên không phải là không có sóng gió'," Linh tiếp tục, "mà là biết cách lướt qua nó với một trái tim kiên cường và một tâm hồn thanh thản. Con tin rằng những trải nghiệm thực tế, những va chạm với cuộc sống muôn màu muôn vẻ, sẽ giúp con tôi luyện tâm hồn, giúp con giữ trọn 'nhân tính' của mình trong mọi hoàn cảnh, dù là thuận lợi hay nghịch cảnh."
Tạ Trần lắng nghe từng lời của Linh, ánh mắt hắn không rời khỏi cô bé. Hắn nhận thấy sự trưởng thành rõ rệt trong tư duy của Linh, không còn là một cô bé chỉ biết học hỏi từ sách vở, mà đã là một người trẻ có chính kiến, có khát vọng và một định hướng rõ ràng. Hắn cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của Linh, một sự chân thành đến từ sâu thẳm tâm hồn, không hề có chút giả tạo hay nông nổi. Hắn biết, đây chính là lúc Linh cần phải tự mình bay lượn trên bầu trời rộng lớn, để tự mình khám phá những chân trời mới, để tự mình viết nên câu chuyện của riêng mình. Hắn đã gieo hạt, và giờ hạt giống đã nảy mầm, đâm chồi, và sẵn sàng vươn mình đón nắng gió.
***
Hoàng hôn bắt đầu buông xuống trên Thị Trấn An Bình. Những tia nắng vàng cuối cùng của một ngày dài chiếu rọi qua khung cửa, không còn gay gắt như buổi trưa, mà trở nên dịu dàng, ấm áp, nhuộm một màu đỏ cam rực rỡ lên những mái ngói rêu phong và con đường đất trước quán. Không khí dần trở nên se lạnh, mang theo hơi sương mỏng manh của buổi chiều tà. Trong quán sách, Tạ Trần và Linh vẫn ngồi đối diện nhau, nhưng giờ đây không khí đã không còn sự ngập ngừng hay thăm dò, mà thay vào đó là một sự thấu hiểu sâu sắc, một kết nối vô hình giữa người thầy và người trò.
Tạ Trần, sau khi nghe Linh bày tỏ hết tâm tư, đã khẽ gật đầu. Hắn không nói nhiều, nhưng ánh mắt hắn đã nói lên tất cả: sự chấp thuận, sự tin tưởng, và cả một chút bùi ngùi nhẹ nhàng của người đưa tiễn. Hắn biết rằng, đây là một bước ngoặt quan trọng trong cuộc đời Linh, và cũng là một dấu hiệu cho thấy "Nhân Đạo" mà hắn đã dày công vun đắp đang dần lan tỏa, không chỉ trong phạm vi Thị Trấn An Bình nhỏ bé này.
"Thế giới ngoài kia rộng lớn, có muôn vàn điều hay, nhưng cũng không thiếu gian nan," Tạ Trần cất tiếng, giọng nói trầm ấm như tiếng suối chảy, nhưng ẩn chứa một sự từng trải sâu sắc. "Con sẽ đối mặt với những điều chưa từng thấy, có thể là những cảnh đời bi thương, những lòng người hiểm ác, những nỗi đau mà con chưa từng tưởng tượng. Con sẽ gặp những người tốt, nhưng cũng sẽ gặp những kẻ lợi dụng, những cám dỗ. Con sẽ làm gì?" Câu hỏi của Tạ Trần không phải là một lời cảnh báo để Linh chùn bước, mà là một lời nhắc nhở, một bài học chuẩn bị cho những thử thách không thể tránh khỏi. Hắn muốn Linh không chỉ mang theo tri thức, mà còn mang theo một tâm thế vững vàng, một trái tim kiên cường để đối mặt với mọi sóng gió.
Linh lắng nghe từng lời của Tạ Trần, ánh mắt cô b�� ánh lên sự quyết tâm và một niềm tin mãnh liệt. Cô bé đã suy nghĩ rất nhiều về những điều này, và giờ đây, cô bé đã có câu trả lời. "Con sẽ quan sát, sẽ học hỏi, sẽ dùng trí tuệ để thấu hiểu, thưa tiên sinh. Con sẽ không phán xét vội vàng, không để những định kiến che mờ mắt. Con sẽ lắng nghe những câu chuyện, sẽ cảm nhận những nỗi đau, và con sẽ luôn giữ vững lòng nhân ái của mình. Con tin rằng tri thức chân chính không chỉ nằm trong sự uyên bác, mà còn trong sự đồng cảm, trong khả năng thấu hiểu và sẻ chia với những mảnh đời khác nhau. Con sẽ không đi để 'chinh phục' thế giới, mà để 'hòa nhập' vào nó, để cảm nhận và thấu hiểu từng hơi thở của nhân gian."
Tạ Trần mỉm cười nhẹ. Nụ cười của hắn không phải là một nụ cười rạng rỡ, mà là một nụ cười mãn nguyện, ẩn chứa niềm tự hào và sự bình yên. Hắn đã thấy ở Linh hình bóng của một thế hệ mới, không cần dựa dẫm vào sức mạnh siêu nhiên hay những phép thuật hư ảo, mà vẫn có thể định hình thế giới bằng trí tuệ và lòng nhân ái của mình. "Tốt lắm," hắn nói, giọng nói đầy sự tin tưởng. "Hãy nhớ rằng, cuộc đời là một dòng chảy, và con người là những giọt nước. Mỗi giọt nước đều có hành trình riêng, có thể chảy qua những con sông lớn, những thác ghềnh hiểm trở, hay những dòng suối nhỏ êm đềm, nhưng tất cả đều thuộc về một dòng sông lớn, một đại dương bao la. Dù đi đâu, dù gặp bao nhiêu thử thách, con hãy luôn nhớ nguồn cội của mình, nhớ về những giá trị đã nuôi dưỡng con. Và giá trị của một giọt nước không nằm ở việc nó chảy xa bao nhiêu, hay nó vượt qua bao nhiêu thác ghềnh, mà ở việc nó mang theo những gì, nó làm phong phú cho dòng chảy chung như thế nào."
Lời nói của Tạ Trần như một lời tiên tri, một lời chúc phúc, và cũng là một lời dặn dò sâu sắc, vang vọng trong không gian quán sách đang dần chìm vào bóng tối hoàng hôn. Hắn chậm rãi đứng dậy, bước đến bên cạnh Linh, bàn tay gầy gò của hắn khẽ đặt lên vai cô bé, một cử chỉ ân cần, trìu mến. Cảm giác ấm áp từ bàn tay tiên sinh lan tỏa khắp cơ thể Linh, tiếp thêm cho cô bé sức mạnh và niềm tin. Linh ngẩng đ��u lên nhìn Tạ Trần, đôi mắt trong veo phản chiếu ánh hoàng hôn đỏ rực ngoài cửa sổ, lòng tràn đầy quyết tâm.
Cô bé biết, chuyến đi này không chỉ là một cuộc phiêu lưu cá nhân, mà còn là một phần quan trọng trong việc định hình và lan tỏa triết lý 'Nhân Đạo' đến những vùng đất xa xôi, qua những trải nghiệm thực tế của chính mình. Thế giới bên ngoài Thị Trấn An Bình, dù không còn tiên đạo hay những phép thuật diệu kỳ, vẫn ẩn chứa vô vàn tri thức và những bài học cuộc sống đang chờ đợi thế hệ mới khám phá. Lời khuyên của Tạ Trần không chỉ là sự chấp thuận, mà còn là sự chuẩn bị cho sự 'tự lập' của thế hệ kế cận, báo hiệu rằng vai trò của hắn sẽ dần chuyển từ người thầy trực tiếp sang người quan sát và nguồn cảm hứng xa xôi.
Sự kiện này mở ra một chương mới, không chỉ cho Linh mà cho cả "Nhân Đạo". Linh biết, đây là cơ hội để cô bé trở thành một nhân vật quan trọng trong việc định hình và lan tỏa triết lý 'Nhân Đạo' cho thế hệ tương lai, bằng cách viết nên những câu chuyện mới từ chính trải nghi��m của mình. Trong ánh chiều tà, quán sách nhỏ của Tạ Trần vẫn là một ngôi đền của tri thức và sự bình yên, nhưng giờ đây, từ nơi đó, một hạt mầm của kỷ nguyên mới đang được trao cho đôi cánh tự do để bay lượn khắp nhân gian, hứa hẹn một tương lai rạng rỡ, nơi sự luân hồi của vạn vật và các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, tìm kiếm sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Linh đã sẵn sàng cho chuyến đi, cho hành trình khám phá một "nhân gian" rộng lớn hơn, không còn là những trang sách tĩnh lặng, mà là một bản giao hưởng sống động của cuộc đời.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.