Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1332: Mật Ngữ Cổ Thư: Linh Giải Mã Thiên Cơ Nhân Gian

Ánh nắng chiều dần tàn, vẽ nên những vệt vàng cam trải dài trên nền đất quán sách. Nhiệt độ bên ngoài đã bắt đầu dịu mát hơn, và làn gió nhẹ mang theo hơi sương từ phía sông thổi vào, làm lay động những chiếc lá khô còn sót lại trên cây. Không khí trong quán sách trở nên thanh bình lạ thường, như thể mọi lo toan, mọi băn khoăn đều đã tan biến theo ánh nắng. A Lan đứng dậy, đôi mắt nàng không còn vẻ ưu tư như khi mới bước vào. Thay vào đó là một sự nhẹ nhõm, một niềm hy vọng vừa được gieo trồng. Gánh nặng trong lòng nàng dường như đã vơi đi nhiều, được thay thế bằng một sự rõ ràng và một hướng đi mới. Nàng cúi đầu thật sâu trước Tạ Trần, một cái cúi đầu đầy lòng biết ơn và kính trọng.

"Tiên sinh, A Lan đã hiểu. Cảm ơn người đã khai sáng cho ta. Ta sẽ cố gắng làm gương tốt cho con, và lắng nghe nó nhiều hơn, như người đã dạy," nàng nói, giọng nói vẫn nhỏ nhẹ nhưng giờ đã chứa đựng sự quyết tâm. Nàng ngước nhìn Tạ Trần, thấy nụ cười khẽ trên môi hắn, một nụ cười mà nàng cảm thấy như tia nắng cuối cùng đang sưởi ấm tâm hồn nàng.

Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt hắn vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường ngày. "Đừng vội vàng, cứ để mọi thứ tự nhiên. Hạt mầm cần thời gian để nảy nở. Sự vội vã chỉ khiến chúng ta bỏ lỡ những khoảnh khắc quý giá của sự trưởng thành." Lời nói của hắn như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng, rằng con đường của "nhân đạo" là một hành trình dài, cần sự kiên nhẫn và lòng bao dung.

A Lan một lần nữa nhìn về phía Linh, người đang cùng Tiểu An cất những tập giấy ghi chép vào một chiếc rương gỗ nhỏ. Cô bé Linh, với nụ cười rạng rỡ và ánh mắt tinh anh, giờ đây trong mắt A Lan không chỉ là một đứa trẻ hiểu chuyện, mà còn là một tấm gương sống động, một minh chứng cho những gì Tạ Trần vừa nói. Linh tiếp tục đóng vai trò là một hình mẫu, một "người dẫn đường" không cố ý, thể hiện rằng "Nhân Đạo" không chỉ là lý thuyết mà là một cách sống, một sự thực hành trong từng khoảnh khắc đời thường.

Tiểu Lão Bà, với dáng vẻ lưng còng và mái tóc bạc phơ, đang đi ngang qua cửa quán sách. Nàng thường hay cằn nhằn, nhưng đôi mắt sáng quắc của nàng lại luôn quan tâm đến mọi chuyện xung quanh. "Cái thằng nhóc kia, lại nghịch phá cái gì nữa đó hả!" giọng nàng oang oang từ ngoài cửa, dù không rõ nàng đang nói với ai, nhưng âm thanh quen thuộc ấy lại khiến không khí trở nên sống động hơn, kéo mọi người trở về với nhịp sống bình dị của Thị Trấn An Bình.

A Lan khẽ mỉm cười, chào Tạ Trần lần cuối rồi lặng lẽ rời khỏi quán. Bước chân nàng giờ đây đã nhẹ nhõm hơn, không còn sự nặng nề của nỗi lo lắng. Nàng mang theo những lời khuyên của Tạ Trần, những hạt mầm trí tuệ được gieo vào tâm hồn, sẵn sàng vun trồng chúng trong cuộc sống của mình và của con gái. Sự việc này cho thấy Tạ Trần không chỉ gieo mầm triết lý mà còn giúp vun trồng chúng bằng cách cung cấp những lời khuyên thiết thực, củng cố vai trò của anh là "điểm neo nhân quả" thông qua trí tuệ và lòng nhân ái.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, tiếp tục vuốt ve bìa cuốn sách cổ. Hắn không cần nhìn, nhưng hắn cảm nhận được sự thay đổi trong tâm hồn A Lan. Hắn không can thiệp trực tiếp vào cuộc đời ai, nhưng những lời nói, những triết lý của hắn lại có sức mạnh thay đổi sâu sắc. Ánh mắt hắn lướt qua Linh và Tiểu An đang miệt mài, rồi nhìn ra khung cảnh bình yên của Thị Trấn An Bình đang chìm dần vào bóng tối. Những hạt mầm đã được gieo, và những hạt mầm ấy sẽ nảy nở theo cách riêng của chúng, trong dòng chảy "luân hồi của vạn vật", nơi các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần đến sự can thiệp của Thiên Đạo hay tiên môn. Đây chính là khởi đầu của kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu", nơi giá trị của con người không còn được đo đếm bằng cấp bậc tu vi, mà bằng sự trọn vẹn của nhân tính, bằng khả năng thấu hiểu và sẻ chia. Quán sách nhỏ, trong ánh đèn lồng hiu hắt, lại chìm vào sự tĩnh lặng, nhưng giờ đây, sự tĩnh lặng ấy không còn là một khoảng trống, mà được lấp đầy bằng những hứa hẹn, những hạt mầm của một tương lai rạng rỡ cho Nhân Gian, một tương lai mà những câu chuyện chân thực và những giá trị nhân văn sẽ là ánh đèn dẫn lối.

***

Sáng hôm sau, khi tia nắng ban mai đầu tiên xuyên qua khung cửa sổ gỗ chạm khắc tinh xảo của quán sách, vẽ nên những vệt sáng nhảy múa trên sàn nhà lát gạch, Tạ Trần đã ngồi vào vị trí quen thuộc của mình. Hắn không vội vã, mà từ tốn nhấp một ngụm trà nóng hổi, hương thơm dịu nhẹ của hoa cúc lan tỏa trong không gian. Quán sách vẫn bao trùm bởi một bầu không khí yên tĩnh, triết lý, ấm cúng đặc trưng, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng lật sách xào xạc nhẹ nhàng của chính Tạ Trần hoặc tiếng gió khẽ lay những chiếc lá bên ngoài. Mùi giấy cũ, mực và hương trà thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng khứu giác đầy hoài niệm và bình yên. Những hạt bụi li ti lấp lánh trong ánh nắng, như những vì sao nhỏ xíu đang nhảy múa, làm cho không gian thêm phần huyền ảo.

Hắn đang cầm trên tay một cuốn cổ thư đã ố vàng theo dấu ấn của thời gian, bìa sách bằng da dê đã sờn cũ, gợi lên vô vàn câu chuyện chưa kể. Ngón tay thon dài của Tạ Trần lướt nhẹ trên từng trang giấy mỏng manh, ánh mắt hắn lướt qua những dòng chữ Hán Việt cổ kính, nội dung miêu tả về những triết lý "Vô Vi Chi Đạo" đã bị thất truyền từ hàng vạn năm trước, trước cả khi Thiên Đạo suy kiệt và các tiên môn còn thịnh vượng. Đây là một trong số hàng trăm, hàng ngàn cuốn sách cổ mà hắn đã thu thập được từ khắp Nhân Gian, mỗi cuốn đều ẩn chứa một phần ký ức, một phần tri thức của một kỷ nguyên đã qua. Tạ Trần không đọc một cách vội vã, mà đọc với sự chiêm nghiệm, dừng lại ở những đoạn văn có ý nghĩa sâu sắc, suy tư về những hàm ý ẩn chứa bên trong.

Đến trang cuối cùng của cuốn sách, một điều bất ngờ hiện ra. Không phải là những dòng chữ kết thúc thông thường, mà là m���t chuỗi ký hiệu kỳ lạ, được vẽ bằng một loại mực đã phai màu, nằm gọn gàng ở góc trang. Chúng không giống bất kỳ ký tự nào mà Tạ Trần từng biết, không phải chữ Hán, cũng không phải các phù văn tiên gia. Chúng là những hình khối đơn giản nhưng được sắp xếp một cách có chủ ý, tạo thành một mật mã bí ẩn. Ánh mắt Tạ Trần dừng lại ở đó, nụ cười khẽ nở trên môi hắn, một nụ cười đầy vẻ thích thú và tò mò. Hắn lẩm bẩm, giọng nói trầm thấp, như một làn gió thoảng qua: "Thú vị... một mật ngữ đã chìm vào quên lãng." Tâm trí hắn bắt đầu phân tích, cố gắng tìm kiếm mối liên hệ, quy luật ẩn sau những ký hiệu tưởng chừng vô nghĩa ấy. Hắn nhận ra, đây không phải là một câu đố thông thường, mà có lẽ là một thách thức trí tuệ, một mảnh ghép của một tri thức cổ xưa mà người xưa muốn truyền lại cho những ai đủ khả năng khám phá. Có lẽ, nó là một phần của "kế hoạch phá cục" mà những bậc tiền bối đã cố gắng thiết lập để chống lại sự "mất người" của Thiên Đạo.

Linh và Tiểu An, hai cô bé thân thuộc c��a quán sách, đang miệt mài với công việc sắp xếp lại những chồng sách vừa được trả. Linh, với mái tóc đen nhánh được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, cẩn thận đặt từng cuốn vào đúng vị trí trên giá gỗ cao. Ánh mắt cô bé sáng ngời, biểu cảm tập trung, nhưng vẫn toát lên vẻ hoạt bát, nhanh nhẹn của một đứa trẻ thông minh. Tiểu An, gầy gò hơn một chút, đôi mắt toát lên vẻ thông minh không kém, đang lau chùi bụi bẩn trên những bìa sách cũ, thỉnh thoảng ngước nhìn Linh bằng ánh mắt ngưỡng mộ. Hai cô bé làm việc trong một sự hài hòa, mỗi người một việc nhưng đều hướng tới việc duy trì sự ngăn nắp và tri thức của quán sách.

Tiếng lẩm bẩm của Tạ Trần đã thu hút sự chú ý của Linh. Cô bé, với bản tính tò mò và ham học hỏi, lập tức quay lại, đôi mắt tinh anh nhìn về phía Tạ Trần. "Tiên sinh, người đang xem gì vậy ạ? Trông có vẻ khó hiểu," Linh hỏi, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự quan tâm. Cô bé bỏ dở công việc, nhẹ nhàng bước đến bên bàn của Tạ Trần, ánh mắt dán chặt vào trang sách cổ. Tiểu An cũng dừng tay, hiếu kỳ nhìn theo, dù không dám đến gần như Linh.

Tạ Trần không lập tức trả lời, hắn chỉ khẽ nhếch môi cười, rồi xoay cuốn sách để Linh có thể nhìn rõ hơn những ký hiệu bí ẩn ấy. "Đây là một mật ngữ, Linh nhi. Một thông điệp từ hàng ngàn năm trước, được ẩn giấu trong lớp bụi thời gian." Hắn giải thích, giọng điệu ẩn chứa một sự kích thích nhẹ nhàng. "Ta đã từng thấy những mật ngữ tương tự trong các di tích cổ, nhưng chưa bao giờ được giải đáp hoàn toàn. Nó dường như không thuộc về bất kỳ ngôn ngữ nào chúng ta biết, cũng không phải là một phép thuật hay công pháp tu tiên. Nó chỉ là một chuỗi ký hiệu, một câu đố tinh thần."

Linh cúi đầu xuống, đôi mắt cô bé chăm chú quan sát từng nét vẽ, từng đường nét của các ký hiệu. Cô bé không hề nao núng trước sự phức tạp của chúng, mà ngược lại, sự bí ẩn ấy càng khơi gợi lòng ham muốn khám phá trong cô. "Vậy thì, nó có ý nghĩa gì ạ? Có phải là một kho báu, hay một bí mật của các tiên nhân không, tiên sinh?" Linh hỏi, trong giọng nói pha lẫn chút ngây thơ của trẻ nhỏ và sự nghiêm túc của một người học trò.

Tạ Trần khẽ lắc đầu, ánh mắt hắn nhìn sâu vào đôi mắt trong veo của Linh. "Kho báu, có lẽ. Nhưng không phải là vàng bạc châu báu, mà là một loại kho báu khác. Bí mật của tiên nhân? Cũng có thể, nhưng có lẽ không phải là bí mật về sức mạnh hay trường sinh, mà là bí mật về bản chất của Nhân Gian, của 'nhân quả', của 'luân hồi vạn vật' mà chúng ta đang sống." Hắn đưa ngón tay vuốt nhẹ lên một ký hiệu hình xoắn ốc trên trang sách. "Những thứ này, đôi khi, lại ẩn chứa những triết lý sâu sắc hơn vạn pháp tu tiên, vượt qua cả sự sống và cái chết."

Linh khẽ gật đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn c��a cô bé hiện lên vẻ suy tư. Cô bé đã quen với những lời nói triết lý của Tạ Trần, những lời nói thường khiến người khác phải vò đầu bứt tai suy nghĩ, nhưng lại mở ra những chân trời mới trong tâm hồn cô. "Vậy, làm sao để giải mã nó ạ?" Linh hỏi, sự quyết tâm hiện rõ trong ánh mắt. Cô bé không hỏi "ai sẽ giải mã nó", mà là "làm sao để giải mã nó", như thể việc giải mã đã trở thành một trách nhiệm của chính cô. Đây chính là khả năng tư duy logic và sự nhạy bén của Linh, một phẩm chất mà Tạ Trần đã ươm mầm và đang chứng kiến nó nảy nở. Hắn mỉm cười, một nụ cười đầy mãn nguyện.

"Đó là một câu hỏi hay, Linh nhi. Đôi khi, câu trả lời không nằm ở việc học thuộc lòng kinh điển, hay vận dụng pháp quyết cao siêu, mà nằm ở một góc nhìn khác, một tư duy khác. Ngươi nghĩ sao?" Tạ Trần nói, giọng điệu đầy gợi mở. Hắn biết Linh có đủ khả năng để đối mặt với thử thách này, không chỉ vì trí tuệ mà còn vì sự trong sáng, không chấp niệm của cô bé, điều mà nhiều tu sĩ dù có tu vi cao thâm cũng khó lòng đạt được. Hắn tin rằng, chính thế hệ "phàm nhân" như Linh, không bị ràng buộc bởi dục vọng "thành tiên" hay những quy tắc "Thiên Đạo" đã suy tàn, mới có thể nhìn thấu những bí ẩn tưởng chừng như không lời giải.

***

Khi ánh chiều dần buông, nhuộm tím cả một góc trời phía Tây, quán sách của Tạ Trần lại chìm vào một không khí tĩnh lặng khác, tập trung hơn, sâu lắng hơn. Mùi hương trầm nhẹ từ góc phòng bắt đầu lan tỏa, xua đi những tạp niệm còn vương vấn từ ban ngày. Ánh đèn dầu ấm áp, hắt bóng lên những giá sách cao ngất, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, nơi tri thức và sự bí ẩn hòa quyện. Bên chiếc bàn gỗ cổ kính, Linh ngồi đối diện với Tạ Trần, đôi mắt cô bé vẫn dán chặt vào trang sách chứa mật ngữ. Cô bé đã dành cả buổi chiều để nghiên cứu, cố gắng tìm ra một tia sáng trong mê cung ký hiệu ấy.

Trên bàn, giấy bút đã được bày ra. Tiếng bút sột soạt trên giấy vang lên đều đặn, khi Linh miệt mài phác thảo lại các ký hiệu, thử ghép nối chúng theo vô vàn cách khác nhau. Cô bé thử xoay chiều, thử đảo vị trí, thậm chí còn thử tìm kiếm sự đối xứng, sự lặp lại trong từng nét vẽ. Mỗi khi có một ý tưởng mới nảy ra, Linh lại ghi chép cẩn thận, dù đôi khi đó chỉ là những suy đoán mơ hồ. Sự tập trung của cô bé thật đáng kinh ngạc, như thể cả thế giới xung quanh đã biến mất, chỉ còn lại cô và câu đố cổ. Tiểu An ngồi ở một góc khác, vẫn lật sách của mình, nhưng ánh mắt thi thoảng lại liếc về phía Linh, đầy vẻ ngưỡng mộ và hiếu kỳ. Cậu bé cũng muốn giúp, nhưng biết rằng đây là một cuộc chiến trí tuệ mà cậu chưa đủ khả năng tham gia.

"Những ký hiệu này dường như không thuộc về một ngôn ngữ nào con từng học, tiên sinh," Linh cất tiếng, giọng nói có chút mệt mỏi nhưng không hề nản chí. "Con đã thử tìm kiếm trong các cuốn từ điển cổ, các tài liệu về phù văn, nhưng không có gì tương đồng. Nhưng chúng lại có một sự liên kết ngầm... một trật tự nào đó mà con chưa thể nắm bắt." Cô bé đưa ngón tay chỉ vào một chuỗi ký hiệu hình tròn đan xen nhau, rồi lại sang một chuỗi hình vuông lồng vào nhau. "Chúng không phải là chữ viết, cũng không phải là hình ảnh. Chúng là... những biểu tượng?"

Tạ Trần, tay vẫn nhàn nhã pha trà, ánh mắt điềm tĩnh dõi theo từng cử chỉ, từng biểu cảm trên khuôn mặt Linh. Hắn khẽ mỉm cười, rồi đặt tách trà xuống. "Ngươi nghĩ xem, Linh nhi, liệu có phải mọi thứ đều hiển hiện ra bên ngoài, hay còn ẩn chứa điều gì đó sâu xa hơn?" Hắn không đưa ra câu trả lời trực tiếp, mà chỉ gieo vào tâm trí Linh một hạt giống nghi vấn, một lời gợi mở tinh tế. Hắn tin rằng, việc tự khám phá sẽ mang lại giá trị lớn hơn nhiều so với việc nhận được đáp án sẵn có. Đây là triết lý giáo dục của Tạ Trần, một triết lý "vô vi" khác, nơi người thầy không áp đặt mà chỉ dẫn lối, để người học trò tự mình bay cao.

Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt tinh anh của cô bé nhìn thẳng vào Tạ Trần, như thể đang cố gắng đọc được suy nghĩ của hắn. Nàng nhíu mày, rồi lại nhìn xuống những ký hiệu trên giấy. "Ẩn chứa điều gì đó sâu xa hơn...? Vậy thì, con phải tìm ra cái 'sâu xa hơn' đó!" Giọng nói của Linh, tuy nhỏ nhẹ, nhưng lại vang lên một sự quyết tâm mạnh m��. Cô bé hiểu rằng, câu đố này không chỉ là một trò chơi trí tuệ, mà còn là một cơ hội để khám phá những tầng lớp ý nghĩa sâu hơn về thế giới, về "nhân quả" và "luân hồi".

Tạ Trần gật đầu, khẽ nhấp một ngụm trà, hơi nóng của chén trà lan tỏa trong lòng bàn tay hắn. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ giữ một nụ cười mỉm nhẹ trên môi, một nụ cười của sự tin tưởng và mãn nguyện. Hắn đã thấy được sự khao khát tri thức, sự kiên trì và khả năng tư duy độc lập trong Linh. Những phẩm chất này, trong kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu" đang dần hình thành, còn quý giá hơn vạn pháp tu tiên. Trong một thế giới không còn tiên đạo, trí tuệ và nhân tính chính là ngọn hải đăng dẫn lối.

Linh quay lại với câu đố, tâm trí cô bé giờ đây như một dòng sông cuộn chảy, cố gắng phá vỡ những tảng đá cản đường. Cô bé không chỉ nhìn vào các ký hiệu riêng lẻ nữa, mà bắt đầu nhìn vào mối quan hệ giữa chúng, sự thay đổi của chúng khi được đặt cạnh nhau. Cô bé nhớ lại những câu chuyện mà Tạ Trần đã kể về "luân hồi", về "vô thường", về sự vận động không ngừng của vạn vật. Liệu có phải những ký hiệu này đang mô tả một quy luật, một chu kỳ nào đó? Cô bé thử vẽ sơ đồ, phác họa những vòng tròn, những đường xoắn ốc, những điểm giao cắt. Mùi giấy và mực đậm đặc hơn trong không khí, hòa lẫn với hương trầm, tạo nên một không gian làm việc đầy cảm hứng.

Càng đi sâu vào câu đố, Linh càng cảm thấy như mình đang chạm vào một cái gì đó rất cổ xưa, rất nền tảng. Không phải là một phép thuật để tạo ra lửa hay nước, mà là một phép thuật để hiểu biết. Để hiểu về sự tồn tại, về sự thay đổi, về ý nghĩa của từng khoảnh khắc. Mỗi lần cô bé ghép nối được một vài ký hiệu, một tia sáng lại lóe lên trong tâm trí, dù chỉ là thoáng qua, nhưng đủ để thúc đẩy cô bé tiếp tục. Sự phức tạp của câu đố không còn là vật cản, mà đã trở thành một người bạn đồng hành, một thách thức đáng giá. Tạ Trần vẫn ngồi đó, lặng lẽ, một điểm tựa vững chắc trong tĩnh lặng, cho phép Linh tự do khám phá, tự do vấp ngã và tự do đứng dậy. Hắn biết, đây là cách tốt nhất để ươm mầm một trí tuệ vĩ đại, một trí tuệ sẽ định hình kỷ nguyên mới của Nhân Gian.

***

Thời gian trôi đi trong im lặng, chỉ có tiếng gió khẽ lay lá bên ngoài cửa sổ, thỉnh thoảng vọng vào như một lời thì thầm của đêm khuya. Ánh trăng sáng vằng vặc đã lên cao, chiếu rọi qua khung cửa sổ, tạo nên những vệt sáng bạc trên nền nhà gỗ, làm cho không gian quán sách trở nên tĩnh mịch và thiêng liêng một cách lạ thường. Mùi giấy cũ và mực vẫn còn vương vấn trong không khí, như một chứng tích cho sự miệt mài không ngừng nghỉ.

Linh vẫn ngồi đó, đôi mắt cô bé giờ đây không còn vẻ mệt mỏi, mà thay vào đó là một sự rạng rỡ, một tia sáng vừa lóe lên trong sâu thẳm tâm hồn. Sau hàng giờ đồng hồ miệt mài với những ký hiệu bí ẩn, với những phác thảo và ghi chép chi chít trên giấy, một sự kết nối đột ngột hiện ra trong tâm trí cô bé, như một dòng sông băng bỗng nhiên tan chảy. Cô bé đột nhiên reo lên khe khẽ, một tiếng reo không đủ lớn để phá vỡ sự tĩnh lặng của đêm khuya, nhưng đủ để Tạ Trần nhận ra.

"Con hiểu rồi!" Linh thốt lên, giọng nói cô bé run run vì phấn khích. Cô bé quay phắt lại nhìn Tạ Trần, đôi mắt sáng rực như những vì sao đêm. "Tiên sinh, con hiểu rồi! Nó không phải là một ngôn ngữ, mà là một quy tắc! Một quy tắc của sự luân hồi, của vòng tuần hoàn nhân quả!" Cô bé chỉ tay vào những ký hiệu trên trang sách, giải thích rành mạch, từng lời nói như những viên ngọc quý được sắp xếp cẩn thận.

"Đây là ký hiệu của sinh. Đây là ký hiệu của diệt. Đây là sự khởi đầu, và đây là sự kết thúc. Chúng không đứng riêng lẻ, mà luôn đi đôi với nhau, tạo thành một chuỗi liên tục, không ngừng nghỉ. Không có sự sinh mà không có sự diệt, không có sự khởi đầu mà không có sự kết thúc. Và từ sự kết thúc, lại có một sự khởi đầu mới. Nó giống như chu kỳ của một cái cây, sinh ra từ hạt giống, lớn lên, ra hoa kết trái, rồi tàn lụi, và từ hạt giống của nó, một cái cây mới lại mọc lên." Linh giải thích, đôi tay cô bé không ngừng chỉ trỏ, phác họa những vòng tròn vô tận trong không khí. "Nó không ph��i là một con đường thẳng tắp để 'thành tiên' hay 'trường sinh', mà là một vòng xoáy không ngừng của sự tồn tại, của 'vô thường'."

Tạ Trần lắng nghe chăm chú, ánh mắt hắn không chớp, một nụ cười mãn nguyện dần hiện lên trên môi. Hắn không hề ngạc nhiên, bởi hắn đã nhìn thấy tiềm năng này trong Linh từ lâu. "Vậy ngươi đã nhìn thấy gì trong cái 'vòng tuần hoàn' đó?" Tạ Trần hỏi, giọng nói trầm ấm, đầy vẻ khuyến khích. Hắn muốn Linh không chỉ giải mã được câu đố, mà còn phải rút ra được ý nghĩa sâu xa nhất từ nó, liên hệ nó với "nhân đạo" và giá trị của cuộc sống phàm nhân.

Linh nhìn Tạ Trần, đôi mắt cô bé ánh lên một sự thấu hiểu sâu sắc, vượt xa tuổi tác của mình. "Con thấy... sự bình yên, tiên sinh. Sự bình yên không nằm ở việc thoát khỏi vòng lặp sinh diệt, không nằm ở việc vươn lên để 'thành tiên' và bất tử. Bởi vì con người càng cố gắng phá vỡ vòng lặp ấy, càng cố chấp vào sự trường sinh, lại càng dễ dàng 'mất người', đánh mất bản thân mình. Sự bình yên thực sự nằm ở việc hiểu và chấp nhận nó, chấp nhận sự 'vô thường' của vạn vật, sống trọn vẹn trong từng khoảnh khắc, trong từng chu kỳ của cuộc đời." Cô bé dừng lại một chút, rồi nói thêm, giọng nói chứa đựng một sự chắc chắn lạ thường: "Con thấy, đó là lời khuyên của người xưa, một lời khuyên cho những 'phàm nhân' trong kỷ nguyên không tiên đạo, về cách để giữ trọn 'nhân tính' của mình."

Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt hắn ánh lên vẻ tán thưởng và mãn nguyện tột cùng. "Đúng vậy, Linh nhi. Đó chính là ý nghĩa sâu xa nhất của mật ngữ này." Hắn đưa tay vuốt nhẹ lên mái tóc của Linh, một cử chỉ ân cần đầy tình cảm. "Không có gì trường tồn mãi mãi, nhưng chính trong sự thay đổi, trong sự 'vô thường' ấy, lại ẩn chứa một vẻ đẹp và một sự thật vĩnh cửu. Những 'chấp niệm' về sức mạnh, về sự bất tử, chỉ là những xiềng xích trói buộc tâm hồn. Khi chúng ta buông bỏ những 'chấp niệm' ấy, khi chúng ta chấp nhận cuộc sống 'bình thường' với tất cả những thăng trầm của nó, thì đó mới là lúc chúng ta thực sự tìm thấy 'sự bình yên'."

Lời giải của Linh, và sự bổ sung của Tạ Trần, đã mở ra một chân trời triết lý mới, củng cố thông điệp cốt lõi của arc về giá trị của cuộc sống bình thường và sự trọn vẹn nội tâm. Khả năng tư duy logic và sự nhạy bén của Linh trong việc giải mã bí ẩn này không chỉ là một minh chứng cho trí tuệ cá nhân cô bé, mà còn là một dấu hiệu cho thấy thế hệ mới của Nhân Gian, không còn bị mê hoặc bởi con đường tu tiên, đang tìm thấy sức mạnh và ý nghĩa trong trí tuệ phàm nhân.

Tạ Trần đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch của Thị Trấn An Bình. Trăng vẫn sáng vằng vặc, những vì sao lấp lánh như hàng ngàn đôi mắt đang dõi theo. Hắn biết, câu đố được giải mã hôm nay chỉ là một trong nhiều "mảnh ghép" của lịch sử bị lãng quên, hoặc những triết lý cổ xưa về nhân tính, mà thế hệ mới sẽ cần khám phá để định hình tương lai. Sự tương tác giữa Tạ Trần và Linh cho thấy mô hình "truyền thừa" mới trong kỷ nguyên không tiên đạo: truyền thừa trí tuệ, triết lý và cách sống, chứ không phải sức mạnh hay công pháp. Hắn là người gieo mầm, Linh là người vun trồng và khai phá. Hạt mầm "Nhân Đạo" đang nảy nở mạnh mẽ, không cần sự can thiệp của bất kỳ "Thiên Đạo" nào.

Linh vẫn ngồi đó, ngắm nhìn những ký hiệu trên trang sách, giờ đây chúng không còn là những nét vẽ vô nghĩa, mà là một bản đồ dẫn lối đến sự bình yên trong tâm hồn. Cô bé hiểu rằng, đây chính là khởi đầu của hành trình khám phá không ngừng nghỉ, nơi mỗi câu chuyện, mỗi mật ngữ, mỗi bí ẩn đều ẩn chứa một bài học về cuộc sống, về con người. Và cô bé, Linh, sẽ là một phần của thế hệ sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần đến sự can thiệp của Thiên Đạo hay tiên môn. Trong ánh trăng bạc, quán sách nhỏ của Tạ Trần, một lần nữa, trở thành một ngôi đền của tri thức và sự bình yên, nơi những hạt mầm của một kỷ nguyên mới đang được ươm mầm và phát triển, hứa hẹn một tương lai rạng rỡ cho Nhân Gian.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free