Nhân gian bất tu tiên - Chương 1331: Hạt Mầm Của Tương Lai: Làm Gương Và Lắng Nghe
Sự tĩnh lặng của đêm cuối cùng cũng nhường chỗ cho những thanh âm đầu tiên của ngày mới, đánh thức Thị Trấn An Bình sau một giấc ngủ dài. Ánh ban mai vàng nhạt, lấp lánh như những sợi chỉ tơ, len lỏi qua khe cửa sổ, đậu trên những giá sách gỗ cũ kỹ, làm hiện rõ những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí. Quán sách của Tạ Trần, vốn dĩ đã là một nơi chốn yên bình, nay lại càng tĩnh mịch hơn, chỉ có tiếng gió nhẹ lướt qua những trang sách đang mở, cùng với mùi giấy cũ, mực và hương trà thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí vừa quen thuộc vừa an yên.
Tạ Trần ngồi sau quầy, thân hình gầy gò của một thư sinh ẩn mình trong chiếc áo vải bố màu chàm đã bạc màu. Làn da trắng nhợt của hắn vẫn mang vẻ thiếu sức sống do ít tiếp xúc với nắng gió, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu vạn vật. Hắn khẽ vuốt ve bìa cuốn "Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo'" đang mở trên tay, tâm trí vẫn còn lắng đọng dư âm của buổi kể chuyện đêm qua. Những lời hắn nói với Linh, về khởi đầu của một truyền thống mới, về những hạt mầm nhân ái đang nảy nở, không phải là những lời nói suông. Hắn thực sự cảm nhận được sự chuyển động tinh tế trong lòng người, một sự dịch chuyển khỏi chấp niệm tu tiên để quay về với những giá trị nhân bản sâu sắc nhất. Không có phép thuật hay thần thông, nhưng sức mạnh của những câu chuyện, của lòng người, của "nhân đạo" lại có khả năng định hình thế giới một cách âm thầm mà bền bỉ.
Phía bàn đọc sách quen thuộc, Linh và Thư Đồng Tiểu An đã miệt mài từ sớm. Linh, với gương mặt trong sáng, đôi mắt tinh anh tràn đầy sức sống của tuổi trẻ, đang say sưa sắp xếp lại những tập giấy ghi chép truyện. Những tập giấy trắng tinh, được viết nắn nót bằng nét chữ của cô bé, là minh chứng cho sự sáng tạo không ngừng nghỉ. Tiểu An, cậu thư đồng gầy gò với đôi mắt lanh lợi, ngồi đối diện, chăm chú lắng nghe từng lời của sư tỷ. Cả hai đang thảo luận sôi nổi về một nhân vật mới trong câu chuyện tiếp theo của Linh.
"Tiểu An, đoạn này ta nghĩ nên miêu tả cảm xúc của nhân vật sâu sắc hơn, để người nghe có thể cảm nhận được nỗi sợ hãi của họ," Linh khẽ nói, giọng cô bé nhỏ nhẹ nhưng đầy sự chắc chắn, tay khẽ chỉ vào một dòng chữ trên tập giấy.
Tiểu An gật đầu lia lịa, đôi mắt sáng lên vẻ hiểu chuyện. "Sư tỷ nói phải, vậy ta sẽ thêm vào chi tiết về ánh mắt run rẩy và bàn tay nắm chặt, và cả tiếng thở dốc bị nghẹn lại trong cổ họng nữa."
Tạ Trần khẽ mỉm cười khi nghe cuộc đối thoại của hai đứa trẻ. Hắn nhận ra, Linh không chỉ đơn thuần là kể chuyện, cô bé đang học cách thấu hiểu chiều sâu của nhân sinh, học cách dùng ngôn từ để chạm đến những ngóc ngách sâu kín nhất trong tâm hồn con người. Điều đó, đối với hắn, quý giá hơn vạn pháp bảo hay tiên dược.
Đúng lúc đó, một bóng người nhẹ nhàng bước vào quán sách. Đó là A Lan, một người phụ nữ khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi. Dáng vẻ hiền lành của nàng bị che phủ bởi một nỗi ưu tư không rõ tên, nhưng trong ánh mắt nàng, Tạ Trần vẫn nhận ra chút ngưỡng mộ khi nàng lướt qua Linh và Tiểu An. Nàng mặc một bộ y phục vải bông giản dị, có chút sờn cũ, phản ánh cuộc sống không mấy dư dả. Bước chân nàng chậm rãi, ngập ngừng, như đang mang trong lòng một gánh nặng vô hình.
A Lan dừng lại một chút ở cửa, hít thở mùi giấy và trà, như để lấy lại sự bình tĩnh. Nàng nhìn Linh, rồi lại nhìn Tiểu An, đôi môi khẽ mỉm cười. "Con bé thật hoạt bát và hiểu chuyện," nàng tự nhủ, giọng nói nhỏ đến mức chỉ mình nàng nghe thấy. Sự hoạt bát, thông minh của Linh dường như tương phản với những nỗi lo lắng đang gặm nhấm lòng nàng. Sau một thoáng do dự, nàng lấy hết can đảm, bước đến gần quầy sách, ánh mắt dò xét, rồi dừng lại ở Tạ Trần. Nàng cúi đầu chào, biểu lộ sự kính trọng đối với vị tiên sinh thư thái, nhưng đôi mắt vẫn không giấu được vẻ băn khoăn. Một tiếng rao hàng của Bà Lão Bán Nước từ đầu phố vọng vào, phá vỡ sự yên tĩnh, nhưng không làm xáo động bầu không khí trầm lắng trong quán. "Nước mát đây! Uống vào giải khát!" – âm thanh quen thuộc của một cuộc sống bình dị.
Thời gian trôi qua, ánh nắng đã ngả sang hướng chính ngọ, xuyên qua khung cửa sổ, rọi thẳng vào quầy sách, làm ấm áp cả không gian. Mùi khói bếp từ nhà hàng xóm bắt đầu lan tỏa, hòa cùng hương trà và gỗ đàn hương, tạo nên một mùi vị đặc trưng của Thị Trấn An Bình vào buổi trưa. Tạ Trần vẫn giữ nguyên tư thế, nhưng hắn đã khép cuốn "Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo'" lại, đặt nó nhẹ nhàng xuống mặt bàn gỗ. Hắn cảm nhận được sự hiện diện của A Lan, cảm nhận được những luồng cảm xúc phức tạp đang khuấy động trong lòng nàng. Đôi mắt sâu thẳm của hắn nhìn A Lan, ánh mắt thấu hiểu không mang chút phán xét nào.
A Lan, sau khi lấy hết dũng khí, cuối cùng cũng cất lời, giọng nói của nàng nhỏ nhẹ, chứa đựng một sự lo lắng khó tả. Nàng nhìn về phía Linh, người vẫn đang cùng Tiểu An say sưa với những trang giấy, rồi lại quay sang Tạ Trần. "Tiên sinh, con gái ta tuy còn nhỏ, mới năm tuổi, nhưng ta thấy Linh cô nương thật đáng ngưỡng mộ. Từ khi Linh cô nương bắt đầu kể chuyện, con bé nhà ta cứ đòi đến đây nghe mỗi tối, và ta cũng nhận thấy nó trở nên hiếu động hơn, nhưng cũng biết quan tâm đến mọi người hơn. Ta… ta muốn con bé cũng có được những phẩm chất như vậy, thiện lương, hiểu chuyện như Linh, nhưng… ta không biết phải làm sao. Con bé vẫn còn quá nhỏ, đôi khi bướng bỉnh, ta thật sự không biết phải bắt đầu từ đâu để dạy dỗ nó nên người."
Nàng ngừng lại, ánh mắt ngập tràn sự băn khoăn, đôi bàn tay nắm chặt vào vạt áo, như thể đang cố níu giữ một chút tự tin mỏng manh. Tạ Trần im lặng lắng nghe, không cắt ngang. Hắn thấy rõ sự chân thành trong lời nói của nàng, thấy được tình yêu thương vô bờ bến của một người mẹ dành cho con mình, và cả nỗi sợ hãi mơ hồ về việc không thể định hướng cho tương lai của đứa trẻ trong một thế giới đang dần thay đổi. Đó là nỗi lo lắng chung của nhiều phàm nhân trong kỷ nguyên mà Thiên Đạo suy yếu, khi những giá trị cũ đang dần tan rã, và những con đường mới vẫn còn mờ mịt.
Sau một lúc im lặng, Tạ Trần khẽ thở dài, một tiếng thở rất nhẹ, như tiếng gió thoảng qua. Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn thẳng vào A Lan, nhưng không phải là một cái nhìn dò xét, mà là một cái nhìn an ủi, đầy sự thấu hiểu. Giọng nói của hắn trầm ấm và điềm tĩnh, mang theo một chút triết lý sâu xa nhưng lại rất dễ hiểu, như một dòng nước mát thấm vào tâm hồn đang khô cằn của nàng. "Nuôi dưỡng một hạt mầm thiện lương, không phải là đổ đầy nước, mà là vun trồng từ gốc rễ. Bà hãy nghĩ xem, hạt mầm đó nhìn thấy gì mỗi ngày? Những gì nó hấp thụ từ môi trường xung quanh sẽ định hình nên cây non sau này."
A Lan chăm chú lắng nghe, mọi giác quan của nàng đều tập trung vào Tạ Trần. Nàng không hiểu hết ý nghĩa sâu xa của câu nói, nhưng nàng cảm nhận được sự chân thành và trí tuệ trong đó. Nàng khẽ gật đầu, ra hiệu cho Tạ Trần tiếp tục.
"Con trẻ như tờ gi���y trắng, bà A Lan ạ. Những gì chúng thấy, chúng nghe từ cha mẹ, từ những người xung quanh, sẽ là những nét vẽ đầu tiên trên tờ giấy ấy. Cha mẹ là tấm gương phản chiếu thế giới cho chúng. Nếu bà muốn con mình lương thiện, bà phải sống lương thiện trước. Nếu bà muốn con mình bao dung, bà phải thể hiện sự bao dung. Những lời nói suông, những bài giáo huấn cứng nhắc, đôi khi không bằng một hành động nhỏ, một cử chỉ ân cần mà chúng được chứng kiến mỗi ngày." Tạ Trần nói, tay hắn khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn, như đang nhấn mạnh tầm quan trọng của từng lời. Hắn không dùng những từ ngữ hoa mỹ, nhưng mỗi câu chữ lại ẩn chứa một sức nặng của sự chiêm nghiệm.
A Lan cúi đầu, đôi mày khẽ nhíu lại. "Làm gương... nhưng đôi khi ta cũng mắc lỗi, tiên sinh ạ. Ta cũng có lúc nóng giận, có lúc than vãn vì cuộc sống khó khăn. Liệu con bé có vì thế mà học theo những điều không tốt không?" Nỗi lo lắng lại hiện rõ trong giọng nói của nàng. Nàng cảm thấy áp lực khi phải là một hình mẫu hoàn hảo, điều mà nàng biết là mình không thể.
T��� Trần mỉm cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi làm khuôn mặt thanh tú của hắn trở nên mềm mại hơn. "Lỗi lầm là lẽ thường của con người, bà A Lan. Ngay cả tiên nhân, nếu có, cũng không tránh khỏi sai lầm. Quan trọng là cách chúng ta đối mặt và sửa chữa. Khi bà mắc lỗi, hãy thành thật với con trẻ, hãy giải thích cho chúng hiểu, và cùng chúng sửa chữa. Đó cũng là một bài học quý giá về sự dũng cảm và trách nhiệm. Và hơn hết, hãy lắng nghe. Lắng nghe những điều chúng nói, và cả những điều chúng không nói. Tâm hồn con trẻ rất nhạy cảm, đôi khi chỉ cần một ánh mắt thấu hiểu, một cái ôm vỗ về là đủ để xoa dịu những nỗi sợ hãi, những băn khoăn mà chúng chưa biết cách diễn đạt."
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Linh và Tiểu An, những người vẫn đang say sưa với công việc của mình, nhưng những lời Tạ Trần nói dường như vẫn len lỏi vào tai họ, như một dòng suối chảy qua tâm hồn. "Linh cô nương không phải là một tiên nhân, cũng không có sức mạnh phi thường. Cô bé cũng từng là một đứa trẻ ngây thơ, cũng có những lúc bướng b��nh. Nhưng cô bé có sự thấu hiểu nhân quả, có lòng trắc ẩn, có khả năng nhìn thấy giá trị của mỗi sinh linh. Những điều đó không phải tự nhiên mà có, mà được vun đắp từ những điều bình dị nhất, từ việc quan sát cuộc sống xung quanh, từ việc lắng nghe những câu chuyện, từ việc sống thật với chính mình. Cô bé đã được gieo những hạt mầm của sự quan tâm, của lòng nhân ái, và giờ đây, những hạt mầm ấy đang nảy nở thành cây."
Tạ Trần nhìn A Lan, ánh mắt hắn lấp lánh một tia hy vọng. "Trong kỷ nguyên này, khi Thiên Đạo đang dần suy yếu và những con đường tu tiên không còn là sự cứu rỗi, thì việc nuôi dưỡng nhân tính, giữ trọn nhân tâm mới là điều quan trọng nhất. Một đứa trẻ được lớn lên trong tình yêu thương, sự thấu hiểu và sự làm gương, sẽ tự khắc tìm thấy con đường của mình, sẽ tự khắc biết đâu là thiện, đâu là ác, đâu là điều nên làm, đâu là điều nên tránh. Sẽ không cần ai phải rao giảng, không cần ai phải ép buộc." Hắn tin rằng, lời khuyên của hắn về việc "làm gương và lắng nghe" sẽ không chỉ là một lời khuyên đơn thuần, mà sẽ trở thành một triết lý nuôi dạy con cái phổ biến, định hình thế hệ tương lai của nhân gian, những người sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống mà không cần đến sự can thiệp của bất kỳ thế lực siêu nhiên nào.
Khi chiều tà buông xuống, những tia nắng cuối cùng trong ngày mang theo sắc vàng cam dịu nhẹ, trải dài trên nền đất quán sách. Nhiệt độ bên ngoài đã bắt đầu dịu mát hơn, và làn gió nhẹ mang theo hơi sương từ phía sông thổi vào, làm lay động những chiếc lá khô còn sót lại trên cây. Không khí trong quán sách trở nên thanh bình lạ thường, như thể mọi lo toan, mọi băn khoăn đều đã tan biến theo ánh nắng.
A Lan đứng dậy, đôi mắt nàng không còn vẻ ưu tư như khi mới bước vào. Thay vào đó là một sự nhẹ nhõm, một niềm hy vọng vừa được gieo trồng. Gánh nặng trong lòng nàng dường như đã vơi đi nhiều, được thay thế bằng một sự rõ ràng và một hướng đi mới. Nàng cúi đầu thật sâu trước Tạ Trần, một cái cúi đầu đầy lòng biết ơn và kính trọng.
"Tiên sinh, A Lan đã hiểu. Cảm ơn người đã khai sáng cho ta. Ta sẽ cố gắng làm gương tốt cho con, và lắng nghe nó nhiều hơn, như người đã dạy," nàng nói, giọng nói vẫn nhỏ nhẹ nhưng giờ đã chứa đựng sự quyết tâm. Nàng ngước nhìn Tạ Trần, thấy nụ cười khẽ trên môi hắn, một nụ cười mà nàng cảm thấy như tia nắng cuối cùng đang sưởi ấm tâm hồn nàng.
Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt hắn vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường ngày. "Đừng vội vàng, cứ để mọi thứ tự nhiên. Hạt mầm cần thời gian để nảy nở. Sự vội vã chỉ khiến chúng ta bỏ lỡ những khoảnh khắc quý giá của sự trưởng thành." Lời nói của hắn như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng, rằng con đường của "nhân đạo" là một hành trình dài, cần sự kiên nhẫn và lòng bao dung.
A Lan một lần nữa nhìn về phía Linh, người đang cùng Tiểu An cất những tập giấy ghi chép vào một chiếc rương gỗ nhỏ. Cô bé Linh, với nụ cười rạng rỡ và ánh mắt tinh anh, giờ đây trong mắt A Lan không chỉ là một đứa trẻ hiểu chuyện, mà còn là một tấm gương sống động, một minh chứng cho những gì Tạ Trần vừa n��i. Linh tiếp tục đóng vai trò là một hình mẫu, một "người dẫn đường" không cố ý, thể hiện rằng "Nhân Đạo" không chỉ là lý thuyết mà là một cách sống, một sự thực hành trong từng khoảnh khắc đời thường.
Tiểu Lão Bà, với dáng vẻ lưng còng và mái tóc bạc phơ, đang đi ngang qua cửa quán sách. Nàng thường hay cằn nhằn, nhưng đôi mắt sáng quắc của nàng lại luôn quan tâm đến mọi chuyện xung quanh. "Cái thằng nhóc kia, lại nghịch phá cái gì nữa đó hả!" giọng nàng oang oang từ ngoài cửa, dù không rõ nàng đang nói với ai, nhưng âm thanh quen thuộc ấy lại khiến không khí trở nên sống động hơn, kéo mọi người trở về với nhịp sống bình dị của Thị Trấn An Bình.
A Lan khẽ mỉm cười, chào Tạ Trần lần cuối rồi lặng lẽ rời khỏi quán. Bước chân nàng giờ đây đã nhẹ nhõm hơn, không còn sự nặng nề của nỗi lo lắng. Nàng mang theo những lời khuyên của Tạ Trần, những hạt mầm trí tuệ được gieo vào tâm hồn, sẵn sàng vun trồng chúng trong cuộc sống của mình và của con gái. Sự việc này cho thấy Tạ Trần không chỉ gieo mầm triết lý m�� còn giúp vun trồng chúng bằng cách cung cấp những lời khuyên thiết thực, củng cố vai trò của anh là "điểm neo nhân quả" thông qua trí tuệ và lòng nhân ái.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, tiếp tục vuốt ve bìa cuốn sách cổ. Hắn không cần nhìn, nhưng hắn cảm nhận được sự thay đổi trong tâm hồn A Lan. Hắn không can thiệp trực tiếp vào cuộc đời ai, nhưng những lời nói, những triết lý của hắn lại có sức mạnh thay đổi sâu sắc. Ánh mắt hắn lướt qua Linh và Tiểu An đang miệt mài, rồi nhìn ra khung cảnh bình yên của Thị Trấn An Bình đang chìm dần vào bóng tối. Những hạt mầm đã được gieo, và những hạt mầm ấy sẽ nảy nở theo cách riêng của chúng, trong dòng chảy "luân hồi của vạn vật", nơi các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần đến sự can thiệp của Thiên Đạo hay tiên môn. Đây chính là khởi đầu của kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu", nơi giá trị của con người không còn được đo đếm bằng cấp bậc tu vi, mà bằng sự trọn vẹn của nhân tính, bằng khả năng thấu hiểu và sẻ chia. Quán sách nhỏ, trong ��nh đèn lồng hiu hắt, lại chìm vào sự tĩnh lặng, nhưng giờ đây, sự tĩnh lặng ấy không còn là một khoảng trống, mà được lấp đầy bằng những hứa hẹn, những hạt mầm của một tương lai rạng rỡ cho Nhân Gian, một tương lai mà những câu chuyện chân thực và những giá trị nhân văn sẽ là ánh đèn dẫn lối.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.