Nhân gian bất tu tiên - Chương 1330: Linh Và Buổi Kể Chuyện Đầu Tiên: Khởi Đầu Của Một Truyền Thống Mới
Quán sách nhỏ lại chìm vào sự tĩnh lặng, nhưng giờ đây, sự tĩnh lặng ấy không còn là một khoảng trống, mà được lấp đầy bằng những hứa hẹn, những hạt mầm của một tương lai rạng rỡ cho Nhân Gian. Linh mang theo những lời động viên của Tạ Trần, những lời ẩn chứa cả một niềm tin sâu sắc, vào tận giấc ngủ của mình, để rồi thức dậy với một quyết tâm mãnh liệt hơn bao giờ hết. Ý nghĩ về việc kể chuyện, không chỉ cho tiên sinh và Tiểu An mà cho cả những người dân trong Thị Trấn An Bình, đã nhen nhóm trong lòng cô bé một ngọn lửa ấm áp, xua đi mọi nỗi e dè và lo lắng.
Ngày hôm sau, khi ánh chiều tà nhuộm vàng cả con đường lát đá dẫn vào quán sách, Linh và Thư Đồng Tiểu An đã tất bật chuẩn bị. Quán sách của Tạ Trần, vốn dĩ luôn mang một vẻ tĩnh mịch, trầm mặc, giờ đây lại toát lên một không khí khác lạ, của sự chờ đợi và háo hức. Những tia nắng cuối ngày xuyên qua khung cửa sổ gỗ chạm khắc tinh xảo, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng dài, ấm áp. Mùi mực tàu, giấy cũ và gỗ trầm hương thoang thoảng vẫn vương vấn, nhưng đã hòa lẫn thêm chút hương hoa nhài từ vườn nhà ai đó bay vào, tạo nên một sự pha trộn vừa cổ kính vừa tươi mới.
Linh, với mái tóc đen nhánh được tết gọn gàng và đôi mắt sáng ngời, đang thoăn thoắt xếp lại những chiếc ghế gỗ nhỏ, đảm bảo chúng ngay ngắn và vững chắc. Bộ trang phục đơn giản, gọn gàng của cô bé phấp phới nhẹ nhàng theo từng cử động. Tiểu An, với đôi mắt lanh lợi và vẻ mặt thông minh thường ngày, cũng không kém phần nhiệt tình. Cậu bé gầy gò, mặc chiếc áo vải thô cũ kỹ, nhưng động tác lại dứt khoát, nhanh nhẹn khi đặt thêm vài chiếc đèn lồng giấy lên giá sách và bàn trà. Những chiếc đèn lồng với ánh sáng vàng dịu sẽ thắp sáng không gian khi màn đêm buông xuống, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, thân mật.
Tạ Trần, với thân hình gầy gò, thư sinh của mình, vẫn ngồi ở góc quen thuộc bên cửa sổ, tay cầm một quyển cổ thư đã ngả màu thời gian. Làn da trắng nhợt của hắn dưới ánh hoàng hôn càng thêm phần nhợt nhạt, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự đang diễn ra xung quanh. Thỉnh thoảng, hắn lại ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua Linh và Tiểu An, một nụ cười kín đáo, mãn nguyện nhẹ nở trên môi. Hắn không can thiệp vào công việc của hai đứa trẻ, để chúng tự do sắp xếp, tự do thể hiện sự nhiệt huyết của mình. Hắn chỉ là một người quan sát, một người gieo mầm lặng lẽ, giờ đây đang chứng kiến những hạt giống mình vun đắp nảy mầm mạnh mẽ.
Linh nhìn quanh, tuy đã chuẩn bị khá tươm tất, nhưng trong lòng vẫn không khỏi dấy lên một chút lo lắng. Đây là lần đầu tiên cô bé đứng trước một đám đông, không phải đ�� học hay làm việc nhà, mà là để kể chuyện, để chia sẻ những điều mình đã "thấy" và "nghĩ". Cô bé khẽ hít một hơi sâu, rồi rụt rè lên tiếng, giọng nói có chút run rẩy nhưng vẫn cố giữ sự bình tĩnh: "Tiên sinh... liệu có ai đến nghe con kể chuyện không ạ?"
Tạ Trần, như đã đoán trước được câu hỏi này, không ngẩng đầu lên ngay. Hắn chậm rãi lật sang trang sách tiếp theo, ngón tay thon dài lướt nhẹ trên những dòng chữ cổ kính. Một lúc sau, hắn mới từ tốn cất lời, giọng nói trầm ấm và điềm tĩnh, như dòng suối chảy qua đá cuội: "Chỉ cần câu chuyện có hồn, người nghe tự khắc sẽ đến." Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi lời nói đều ẩn chứa một triết lý sâu xa, một niềm tin vững chắc vào giá trị nội tại của sự chân thành. Đó là cái "nhân" mà Linh đã gieo, và cái "quả" sẽ tự nhiên đến.
Tiểu An, không hề có chút lo lắng nào, ngược lại còn tràn đầy hào hứng, vỗ tay reo lên: "Chắc chắn sẽ đông lắm, Linh tỷ kể chuyện hay mà!" Cậu bé chạy đến bên Linh, đôi mắt toát lên vẻ thông minh ánh lên sự ngưỡng mộ dành cho cô bé. Sự tin tưởng vô điều kiện của Tiểu An, cùng với lời trấn an của Tạ Trần, đã tiếp thêm sức mạnh cho Linh.
Đúng lúc đó, cánh cửa quán sách khẽ kẹt mở. Một bóng người lưng còng, tóc bạc phơ bước vào. Đó là Tiểu Lão Bà, với gương mặt nhăn nheo nhưng đôi mắt vẫn sáng quắc, tay chống gậy tre lạch cạch. Bà luôn miệng cằn nhằn nhưng lại có một tấm lòng hiền hậu. "Thằng nhóc Tạ Trần này, lại bày trò gì nữa hả? Giờ này còn chưa chịu đóng cửa mà lại bày biện như sắp có đám cưới vậy!" Bà nói to, giọng khàn khàn nhưng chứa đựng sự quan tâm. Rồi bà nhìn thấy Linh và Tiểu An đang hì hụi, một nụ cười hiếm hoi nở trên môi. "À, ra là tiểu nha đầu Linh định kể chuyện à? Hay đấy! Ta mang đến mấy đĩa bánh ngọt này, để lót dạ cho lũ trẻ con." Bà đặt những đĩa bánh lên bàn trà, mùi thơm ngọt ngào của đậu xanh và vừng rang lan tỏa khắp gian phòng, xua đi chút hương mực và giấy cũ, tạo nên một sự hòa quyện lạ lùng nhưng dễ chịu.
Linh và Tiểu An vội vàng chạy đến cảm ơn Tiểu Lão Bà. Tạ Trần khẽ mỉm cười, gấp lại cuốn sách. Hắn đứng dậy, bước đến bên bàn trà, nhấp một ngụm trà nóng. "Tạ ơn lão bà đã quan tâm. Tiểu Linh hôm nay muốn thử sức, mong lão bà ủng hộ." Hắn nói, giọng điềm tĩnh nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự ấm áp. Hắn biết, trong một thế giới từng bị ám ảnh bởi những cuộc tranh giành sức mạnh, sự kiện nhỏ bé này, buổi kể chuyện của một cô bé phàm nhân, lại có ý nghĩa lớn lao hơn bất kỳ trận pháp hay thần thông nào. Nó là một "phá cục" tinh tế, phá vỡ bức tường ngăn cách giữa người với người, giữa những tư tưởng cũ và một kỷ nguyên mới. Hắn tin rằng, những câu chuyện chân thực, ấm áp, có thể soi sáng tâm hồn con người hơn bất kỳ bài kinh Phật hay đạo pháp tiên gia nào, và đây chính là cách để "vá trời" một cách chân chính nhất.
***
Khi chạng vạng buông xuống, ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng giấy bắt đầu thắp sáng không gian quán sách, xua đi bóng tối mờ ảo của màn đêm đang dần bao trùm Thị Trấn An Bình. Không khí mát mẻ, gió nhẹ luồn qua những tán cây cổ thụ ven đường, mang theo chút hương đất và sương đêm. Quán sách của Tạ Trần, vốn dĩ luôn yên tĩnh và trầm mặc, giờ đây bỗng trở nên nhộn nhịp một cách lạ thường. Tiếng bước chân lạch cạch, tiếng nói cười rộn rã từ bên ngoài vọng vào, báo hiệu sự xuất hiện của những vị khách đầu tiên.
Từng tốp người dân Thị Trấn An Bình, từ những đứa trẻ hiếu động đến các cụ già lưng còng, các bà nội trợ tay bồng tay bế, và cả những gương mặt quen thuộc như Người Kể Chuyện lão làng và Bà Mối Mai nhiệt tình, đều tìm đến. Ban đầu, có lẽ họ chỉ tò mò, muốn xem "tiểu nha đầu Linh" này sẽ bày trò gì. Một vài người lớn còn tỏ vẻ thờ ơ, thậm chí hơi hoài nghi về một "buổi kể chuyện trẻ con", nhưng sự tò mò đã chiến thắng. Họ ngồi chen chúc trên những chiếc ghế gỗ nhỏ, trên sàn nhà trải chiếu sạch sẽ, hay đứng tựa vào những giá sách cao ngất, ánh mắt hướng về phía Linh, người đang ngồi ngay ngắn trên một chiếc ghế thấp ở trung tâm phòng.
Bà Mối Mai, với dáng người béo tròn, đeo cặp kính gọng bạc và mái tóc búi cao gọn gàng, là một trong những người đến sớm nhất. Bà tươi cười, nói nhanh như gió: "Ôi chao, Linh bé con của chúng ta hôm nay làm người kể chuyện sao? Hay lắm, hay lắm! Ta nghe nói Tạ công tử khen con bé viết chuyện hay lắm, hôm nay phải đến nghe xem sao." Bà Mối Mai vừa nói vừa liếc mắt nhìn Tạ Trần đang đứng tựa vào một góc tường, nhấp trà, với vẻ mặt trầm tĩnh thường ngày. Trong đầu bà, đã nảy ra không ít ý nghĩ về việc giới thiệu những cô nương hiền thục, giỏi giang cho "Tạ công tử" này, nhưng nay lại có thêm một Linh bé bỏng đang lớn lên, thật là một Thị Trấn An Bình đầy nhân tài.
Một đứa trẻ nhỏ, với đôi mắt to tròn lanh lợi và mái tóc tết hai bên, chính là Tiểu Hoa, bạn thân của Linh, kéo tay mẹ, tò mò hỏi lớn: "Chuyện gì vậy Linh tỷ? Có thần tiên không ạ?" Giọng nói trong trẻo của cô bé vang vọng khắp căn phòng, khiến một vài người lớn khẽ cười tủm tỉm. Trong ký ức của nhiều người dân, những câu chuyện kể thường gắn liền với tiên nhân, yêu quái, hay những phép màu thần thông quảng đại. Khái niệm về một câu chuyện "phàm nhân" có thể hấp dẫn được lòng người vẫn còn khá mới mẻ.
Người Kể Chuyện, một lão nhân gầy gò với vẻ mặt hóm hỉnh, tay phe phẩy chiếc quạt giấy đã sờn cũ, đứng lặng lẽ ở phía sau đám đông. Đôi mắt lão tinh tường lướt qua một lượt cả gian phòng, rồi dừng lại ở Linh. Lão khẽ gật đầu, môi nhếch lên một nụ cười ý vị. "Thú vị đấy, xem tiểu cô nương này sẽ kể gì." Giọng lão tuy nhỏ nhưng vẫn đủ để Tạ Trần, người có thính giác nhạy bén, nghe thấy. Hắn biết, Người Kể Chuyện là một người có kinh nghiệm, và sự có mặt của lão ở đây đã là một sự công nhận không lời dành cho Linh. Lão tượng trưng cho một truyền thống kể chuyện lâu đời, và giờ đây, lão đang chứng kiến một sự chuyển giao, một sự đổi mới.
Không gian quán sách dần trở nên chật kín. Mùi giấy cũ, mực và trà giờ đây hòa lẫn với mùi mồ hôi của đám đông, mùi hương đồng gió nội từ quần áo những người nông dân, và cả mùi bánh ngọt thơm lừng từ đĩa bánh của Tiểu Lão Bà. Không khí có chút ngột ngạt nhưng lại ấm cúng đến lạ. Linh hít một hơi thật sâu, cảm nhận được hàng chục ánh mắt đang đổ dồn về phía mình. Nỗi lo lắng ban đầu dường như tan biến, thay vào đó là một sự quyết tâm mạnh mẽ. Cô bé nắm chặt tay Tiểu An đang ngồi cạnh, nhìn quanh một lượt, ánh mắt dừng lại ở Tạ Trần, người vẫn đứng đó, lặng lẽ nhưng đầy tin tưởng. Nụ cười kín ��áo của tiên sinh là nguồn động viên lớn nhất.
Linh hiểu rằng, đây không chỉ là một buổi kể chuyện giải trí. Đây là cơ hội để cô bé lan tỏa những "hạt mầm nhân ái" mà Tạ Trần đã gieo vào lòng cô bé, để chứng minh rằng giá trị của "nhân đạo" không nằm ở sức mạnh siêu phàm, mà nằm ở sự thấu hiểu, lòng nhân ái và trí tuệ đời thường. Cô bé sẽ dùng lời nói, dùng câu chuyện của mình, để "phá cục" những định kiến cũ, để mở ra một con đường mới cho Nhân Gian, một con đường "bình thường vĩnh cửu" mà Tạ Trần đã dày công vun đắp.
***
Đêm đã về khuya, ánh trăng vằng vặc chiếu qua khung cửa sổ, vẽ lên sàn nhà những mảng sáng bạc huyền ảo. Không khí se lạnh của đêm khuya luồn vào quán sách, nhưng không gian bên trong lại ấm áp lạ thường, không chỉ bởi ánh đèn lồng dịu dàng mà còn bởi sự tập trung của những trái tim đang lắng nghe. Linh, ngồi trên chiếc ghế thấp, bắt đầu câu chuyện của mình, giọng nói trong trẻo nhưng đầy truyền cảm, như dòng suối nhỏ róc rách chảy qua khe đá.
"Thuở xưa, tại một thung lũng xanh tươi, có một dòng suối nhỏ trong lành chảy qua. Hai gia đình, một họ Lý trồng trọt ở đầu nguồn và một họ Trần nuôi cá ở hạ nguồn, sống cạnh nhau. Ban đầu, họ Lý và họ Trần sống rất hòa thuận, cùng nhau sẻ chia nguồn nước, cùng nhau vượt qua những mùa hạn hán, cùng nhau đón những mùa mưa thuận gió hòa. Dòng suối không chỉ là nguồn sống, mà còn là sợi dây gắn kết tình làng nghĩa xóm của họ. Trẻ con hai nhà thường cùng nhau tắm mát, nô đùa bên bờ suối, tiếng cười giòn tan vang vọng khắp thung lũng."
Linh tạm dừng, đôi mắt quét qua đám đông. Một vài người lớn khẽ gật gù, ký ức về những ngày tháng yên bình, tươi đẹp chợt ùa về. Trẻ con thì mắt tròn xoe, chăm chú lắng nghe. Tạ Trần, từ góc phòng, nhấp một ngụm trà, cảm nhận sự thay đổi tinh tế trong không khí. Những câu chuyện đời thường như thế này, lại có sức mạnh kết nối con người hơn bất kỳ huyền thoại về tiên nhân nào.
"Thế rồi," Linh tiếp tục, giọng nói trầm xuống một chút, "một ngày nọ, một lời đồn đại bắt đầu lan truyền. Kẻ th�� nói nhà họ Lý đã lén đào kênh phụ, chuyển bớt nước về ruộng nhà mình. Người khác lại kể rằng nhà họ Trần đã đắp đập, giữ nước cho ao cá, khiến nguồn nước đầu nguồn cạn dần. Những lời đồn đại ấy, như những hạt mầm độc hại, gieo vào lòng người sự nghi kỵ, ghen ghét. Mâu thuẫn nhỏ dần lớn thành những cuộc cãi vã. Ban đầu là những cái liếc mắt khinh miệt, sau đó là những lời bóng gió, rồi đến những trận cãi vã nảy lửa ngay bên bờ suối. Dòng suối vẫn chảy, nhưng lòng người đã khô cạn sự bao dung. Ai cũng tin rằng mình đúng, ai cũng cho rằng người kia sai, mà không ai chịu lắng nghe, chịu thấu hiểu cho nhau."
Một phụ nữ trung niên ngồi gần cửa sổ, khẽ thở dài. "Đúng là như vậy, đôi khi chỉ vì một lời nói mà mất đi tình nghĩa bao năm." Bà khẽ lắc đầu, như đang nghĩ về một câu chuyện tương tự trong cuộc đời mình. Người Kể Chuyện lão làng cũng khẽ vuốt râu, ánh mắt suy tư. Lão nhận ra cái "nhân quả" mà Linh đang khéo léo lồng ghép vào câu chuyện. Cái "nhân" của sự nghi kỵ và ích kỷ đã gieo nên cái "quả" của mâu thuẫn và chia rẽ.
"Trong bối cảnh ấy," Linh tiếp tục, "có một cô bé tên Chi, con của một gia đình sống ở giữa thung lũng, không thuộc nhà Lý cũng chẳng thuộc nhà Trần. Cô bé Chi không có sức mạnh thần thông, không có phép thuật để làm dòng suối đầy trở lại hay làm dịu đi những cái đầu nóng. Cô bé cũng không dùng quyền lực hay tiền bạc để ép buộc ai. Cô bé chỉ có một tấm lòng chân thành và một đôi tai biết lắng nghe." Linh nhấn mạnh từ "lắng nghe", như muốn mọi người cảm nhận sâu sắc giá trị của nó.
"Chi đã dành nhiều ngày liền, không phải để tranh cãi hay đổ lỗi, mà để trò chuyện với từng người trong hai gia đình. Cô bé lắng nghe nhà họ Lý kể về nỗi lo mất mùa, về việc ruộng đồng khô cằn. Cô bé cũng lắng nghe nhà họ Trần than thở về việc cá chết vì thiếu nước, về gánh nặng mưu sinh. Cô bé không phán xét, không thiên vị, chỉ đơn thuần lắng nghe. Rồi một hôm, Chi dẫn một đứa trẻ nhà họ Lý và một đứa trẻ nhà họ Trần đến bên bờ suối, nơi ngày xưa cha mẹ chúng từng cùng nhau chơi đùa. Cô bé kể lại những kỷ niệm đẹp đẽ ấy, về những ngày họ cùng nhau tắm mát, cùng nhau bắt cá, cùng nhau chia sẻ những câu chuyện. Cô bé còn chỉ cho họ thấy, dù có cãi vã thế nào, dòng suối vẫn là của chung, là nguồn sống của cả hai nhà, và của cả thung lũng."
Tiểu An, ngồi cạnh Linh, thì thầm một cách hào hứng: "Mọi người đều đang nghe rất chăm chú!" Cậu bé cảm nhận được sự im lặng đáng kinh ngạc trong phòng, một sự im lặng không phải vì buồn ngủ, mà vì bị cuốn hút hoàn toàn vào câu chuyện.
"Cuối cùng," Linh kết luận, giọng nói lại vang lên đầy hy vọng, "những lời nói chân thành, những kỷ niệm đẹp đẽ, và tấm lòng bao dung của cô bé Chi đã làm tan chảy những bức tường nghi kỵ trong lòng họ Lý và họ Trần. Họ nhận ra rằng, dòng suối không hề cạn, chỉ là lòng người đã vơi đi sự bao dung. Họ cùng nhau ngồi lại, không phải để tranh cãi, mà để tìm giải pháp. Họ cùng nhau đào thêm một con kênh dẫn nước nhỏ, cùng nhau xây một chiếc đập tạm thời để điều tiết lượng nước một cách công bằng. Và từ đó, tình làng nghĩa xóm lại đâm ch��i, tươi tốt hơn xưa. Dòng suối lại chảy trong lành, không chỉ mang theo nước mà còn mang theo sự hòa hợp, tình yêu thương của con người."
Linh kết thúc câu chuyện. Căn phòng chìm trong một khoảng lặng ngắn ngủi, rồi đột nhiên, tiếng vỗ tay vang dội. Không phải chỉ là tiếng vỗ tay của trẻ con, mà cả những người lớn cũng nhiệt liệt tán thưởng. Một vài người lớn bắt đầu thảo luận sôi nổi, không phải về câu chuyện, mà về những vấn đề tương tự trong cuộc sống của chính họ. "Đúng là như vậy, lòng người mới là quan trọng nhất," một người đàn ông lớn tuổi nói. "Tôi nhớ có lần nhà tôi và nhà ông Tư cũng vì chuyện ranh giới đất đai mà suýt nữa thì thành thù hằn, may mà có người đứng ra giảng hòa."
Tạ Trần, nhấp một ngụm trà cuối cùng, đôi mắt lấp lánh sự hài lòng. Hắn đã thấy, những hạt mầm "nhân quả" của lòng nhân ái mà Linh gieo, đã bắt đầu nảy nở trong tâm trí của những người phàm nhân. Đây chính là một "phá cục" tinh tế, phá vỡ định kiến rằng chỉ có sức mạnh siêu phàm mới có thể thay đổi số phận hay giải quyết mâu thuẫn. Linh đã dùng trái tim để viết nên một đạo lý, một đạo lý mà hàng vạn năm tu tiên cũng chưa chắc đã dạy được.
***
Đêm đã về khuya thật rồi. Ánh trăng sáng vành vạnh như một đĩa bạc treo trên bầu trời thăm thẳm, rắc những hạt bụi lấp lánh lên Thị Trấn An Bình đang say ngủ. Gió nhẹ lướt qua những mái nhà, mang theo hơi sương se lạnh. Trong quán sách của Tạ Trần, sự ồn ào náo nhiệt đã lắng xuống. Mọi người dân đã lần lượt ra về, mang theo những suy tư, những cảm xúc ấm áp mà câu chuyện của Linh đã gieo vào lòng họ. Giờ đây, chỉ còn lại Linh, Tiểu An và Tạ Trần trong không gian quen thuộc, nơi mùi giấy cũ, mực và trà lại chiếm ngự, cùng với chút hương bánh ngọt còn vương vấn.
Linh và Tiểu An đang tất bật dọn dẹp. Những chiếc ghế gỗ nhỏ được xếp gọn gàng, những chiếc đèn lồng được hạ xuống, và sàn nhà được quét dọn sạch sẽ. Tiểu An, dù đã thấm mệt, nhưng vẫn hăng hái giúp đỡ, khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn rạng rỡ niềm vui. Linh thì vừa dọn dẹp, vừa cảm nhận một sự nhẹ nhõm và tự hào dâng lên trong lòng. Nỗi lo lắng ban đầu đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự mãn nguyện khi thấy câu chuyện của mình đã chạm đến trái tim của mọi người.
Tạ Trần đứng bên cửa sổ, nhìn ra ngoài màn đêm tĩnh mịch. Ánh trăng chiếu rọi làm nổi bật dáng vẻ thư sinh gầy gò của hắn. Đôi mắt sâu thẳm của hắn nhìn xa xăm, như đang dõi theo những suy nghĩ, những cảm xúc mà câu chuyện của Linh đã khơi gợi trong lòng người dân. Hắn cảm nhận được sự thay đổi tinh tế trong không khí của Thị Trấn An Bình. Không có linh khí dồi dào, không có thần thông biến hóa, nhưng lại có một thứ sức mạnh khác đang dần hình thành – sức mạnh của lòng người, của sự kết nối, của "nhân đạo".
Một lúc sau, hắn quay người lại, ánh mắt dừng lại ở Linh. Một nụ cười hiếm hoi, không phải là nụ cười xã giao hay khách sáo, mà là nụ cười thực sự của sự mãn nguyện, nở trên môi hắn. Nụ cười ấy làm khuôn mặt thanh tú của hắn trở nên ấm áp hơn bao giờ hết. Hắn bước chậm rãi đến bên Linh, giọng nói trầm ấm và điềm tĩnh, nhưng lại chứa đựng một sự tin tưởng sâu sắc.
"Câu chuyện của con, Linh, đã làm ấm lòng rất nhiều người đêm nay. Nó cho thấy, không cần thần thông, không cần pháp lực vô biên, chỉ cần tấm lòng chân thành và trí tuệ, ta vẫn có thể thay đổi thế giới. Con đã dùng câu chuyện để gieo hạt giống của sự thấu hiểu, của lòng bao dung vào lòng người, và những hạt giống ấy sẽ nảy mầm, sẽ phát triển thành những cây đại thụ che chở cho Nhân Gian này." Tạ Trần nói, ánh mắt hắn lấp lánh như những vì sao trên trời. Hắn nhớ lại những ngày tháng Thiên Đạo còn thịnh, khi các tu sĩ tranh giành cơ duyên cuối cùng để "vá trời" bằng sức mạnh, bằng quyền năng, mà không nhận ra rằng, cái trời cần vá không phải là hư không, mà là những rạn nứt trong lòng người.
Linh, với vẻ mặt rạng rỡ, đôi mắt sáng ngời, cảm thấy như mình vừa nhận được phần thưởng lớn nhất cuộc đời. "Con cảm ơn tiên sinh. Con sẽ tiếp tục kể chuyện, sẽ tiếp tục cố gắng để những câu chuyện của con có thể mang lại niềm vui và sự ấm áp cho mọi người." Giọng cô bé tràn đầy sự quyết tâm và niềm vui sướng. Cô bé nhận ra rằng, mình đã tìm thấy con đường riêng để lan tỏa "Nhân Đạo", không phải bằng việc tu luyện, mà bằng việc kể những câu chuyện chân thực về cuộc sống, về con người.
Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt hắn lại hướng về phía cuốn sách "Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo'" đang nằm trên bàn. Hắn khẽ vuốt ve bìa cuốn sách, như đang vuốt ve một người bạn cũ. "Đây mới chỉ là khởi đầu, Linh. Một khởi đầu tốt đẹp cho một truyền thống mới của Nhân Gian. Một truyền thống mà ở đó, giá trị của con người không còn được đo đếm bằng cấp bậc tu vi, mà bằng sự trọn vẹn của nhân tính, bằng khả năng thấu hiểu và sẻ chia. Sẽ có rất nhiều câu chuyện nữa cần được kể, rất nhiều tâm hồn cần được soi sáng. Và con, Linh, sẽ là một trong những người thắp lên ngọn đèn ấy."
Lời nói của Tạ Trần không chỉ là sự khuyến khích, mà còn là một lời ủy thác, một niềm tin được đặt trọn vẹn vào cô bé. Hắn tin rằng, buổi kể chuyện của Linh sẽ trở thành một sự kiện văn hóa th��ờng xuyên tại Thị Trấn An Bình, củng cố sự gắn kết cộng đồng và lan tỏa triết lý 'Nhân Đạo' một cách tự nhiên nhất. Linh sẽ tiếp tục phát triển tài năng kể chuyện của mình, trở thành một 'người kể chuyện' có ảnh hưởng lớn trong kỷ nguyên mới, định hình tư tưởng của các thế hệ tương lai. Tạ Trần nhận ra rằng những 'hạt mầm nhân ái' mà anh gieo đã tìm được người vun trồng xứng đáng, báo hiệu một tương lai nơi 'Nhân Đạo' sẽ phát triển mạnh mẽ, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Hắn tin vào sự luân hồi của vạn vật, tin rằng các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần đến sự can thiệp của Thiên Đạo hay tiên môn. Sự kiện này đánh dấu sự chuyển dịch văn hóa từ việc sùng bái sức mạnh tu tiên sang trân trọng các giá trị nhân văn và trí tuệ đời thường, một kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu" đang thực sự bắt đầu.
Linh mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như ánh trăng ngoài kia, tràn đầy niềm hy vọng. Cô bé biết, con đường phía trước còn dài, nhưng với sự dẫn dắt của tiên sinh và niềm tin vào 'nhân đạo', nàng sẽ không bao giờ cảm thấy cô độc. Quán sách nhỏ lại chìm vào sự tĩnh lặng cuối cùng của đêm, nhưng giờ đây, sự tĩnh lặng ấy không còn là một khoảng trống, mà được lấp đầy bằng những hứa hẹn, những hạt mầm của một tương lai rạng rỡ cho Nhân Gian, một tương lai mà những câu chuyện chân thực sẽ là ánh đèn dẫn lối.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.