Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1329: Lời Khen Của Tiên Sinh: Linh Và Nghệ Thuật Kể Chuyện Nhân Gian

Tạ Trần, sau khi lắng nghe Linh kể câu chuyện về chiếc diều và lòng nhân ái, vẫn giữ nguyên nụ cười dịu nhẹ trên môi. Ánh mắt hắn, vốn sâu thẳm như hồ nước không đáy, giờ đây lại ánh lên một vẻ mãn nguyện khó tả. Hắn không nói gì ngay, chỉ khẽ gật đầu, như để khẳng định những gì Linh vừa kể là một lẽ tự nhiên, một chân lý mà hắn đã luôn tìm kiếm. Hắn cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa từ câu chuyện của nàng, một sự ấm áp không phải từ ngọn lửa bùng cháy, mà từ chính tình người, từ sự sẻ chia và thấu hiểu. Hắn biết rằng, câu chuyện của Linh không chỉ là một lời kể đơn thuần, mà nó là một hạt giống triết lý được gieo vào tâm hồn của Tiểu An, và có thể, của rất nhiều ngư��i khác trong tương lai. Câu chuyện của Linh cho thấy thế hệ mới không chỉ tiếp thu triết lý 'Nhân Đạo' mà còn biến nó thành hành động cụ thể, sáng tạo, làm nền tảng cho một xã hội mới. Tạ Trần nhận thấy tiềm năng lãnh đạo tinh thần của Linh, người sẽ tiếp tục lan tỏa những giá trị này thông qua sự sáng tạo và lòng nhân ái. Việc giải quyết vấn đề bằng trí tuệ và lòng nhân ái, thay vì sức mạnh, sẽ trở thành chuẩn mực trong kỷ nguyên 'Bình Thường Vĩnh Cửu', minh chứng cho sự tự chủ của phàm nhân. Hắn gật đầu nhẹ, trong lòng tràn ngập sự mãn nguyện. Hạt mầm đã nảy mầm, và tương lai của Nhân Gian, dù không có tiên đạo, vẫn sẽ rạng rỡ dưới ánh sáng của lòng người.

Đêm đã về khuya, không khí trong quán sách càng thêm tĩnh mịch. Bên ngoài, tiếng gió đêm xào xạc luồn qua những khe cửa sổ gỗ cũ kỹ, mang theo hơi lạnh mỏng manh của cuối thu. Tuy vậy, bên trong quán, ánh nến và ánh đèn dầu vẫn toả ra thứ ánh sáng vàng dịu, vẽ nên những vệt sáng ấm cúng trên nền gỗ sẫm màu và những chồng sách cao ngất. Mùi giấy cũ, mực khô, và một chút hương trầm thanh khiết từ lư hương nhỏ trên bàn Tạ Trần hoà quyện vào nhau, tạo nên một không gian vừa cổ kính vừa an yên.

Tạ Trần ngồi ngay ngắn sau bàn trà, tấm thân gầy gò của hắn dường như càng thêm thanh thoát dưới ánh sáng yếu ớt. Làn da trắng nhợt của thư sinh, cùng với khuôn mặt thanh tú, đôi mắt sâu thẳm, tất cả đều được khắc họa rõ nét trong màn đêm. Hắn cẩn trọng cầm tập giấy mỏng mà Linh vừa đặt xuống, những con chữ nắn nót của cô bé vẫn còn vương vấn chút hơi ấm của sự nhiệt thành. Hắn không vội vàng lật giở, mà chỉ nhẹ nhàng vuốt ve bìa giấy, như thể đang cảm nhận từng sợi tơ ý niệm dệt nên câu chuyện.

Đối diện hắn, Linh ngồi thẳng người, vẻ lanh lợi thường ngày nhường chỗ cho sự hồi hộp, mong đợi. Đôi mắt sáng ngời của cô bé lúc này căng tròn, chăm chú dõi theo từng cử chỉ, từng biểu cảm nhỏ nhất trên khuôn mặt Tạ Trần. Mái tóc đen nhánh của Linh được thắt bím gọn gàng, lay động khe khẽ mỗi khi cô bé khẽ nhúc nhích vì lo lắng. Bên cạnh nàng, Thư Đồng Tiểu An đã gục đ���u vào vai Linh, đôi mắt toát lên vẻ thông minh giờ đây đã lim dim khép lại, hơi thở đều đều, chìm sâu vào giấc ngủ trẻ thơ. Chiếc áo vải thô cũ kỹ của Tiểu An đã bạc màu theo năm tháng, nhưng vẫn được giữ gìn sạch sẽ, đơn giản mà ấm áp.

Linh cắn nhẹ môi, trong lòng không ngừng tự hỏi liệu câu chuyện của mình có đủ sức chạm đến trái tim của tiên sinh, có đủ sức thể hiện trọn vẹn những gì nàng đã học được về 'nhân quả' và 'nhân đạo'. Nàng đã dồn hết tâm huyết vào từng câu chữ, từng chi tiết nhỏ, cố gắng truyền tải một cách chân thật nhất cái nhìn của mình về thế giới. Nàng biết, tiên sinh không cần những lời lẽ hoa mỹ hay những tình tiết giật gân, mà ngài tìm kiếm sự chân thành và chiều sâu trong tư tưởng. Chính vì lẽ đó, sự chờ đợi này càng trở nên khắc khoải, tựa như một sợi tơ mong manh kéo căng trong lồng ngực non nớt của cô bé.

Tạ Trần, sau một khoảnh khắc tĩnh lặng đủ để mọi âm thanh như ngừng lại, đủ để Linh cảm thấy thời gian như ngưng đọng, mới chậm rãi đặt tập giấy xuống bàn. Một tiếng sột soạt rất khẽ, như tiếng lá rơi trong đêm, vang lên trong không gian yên tĩnh. Hắn ngước nhìn Linh, nụ cười trên môi vẫn không hề phai nhạt, mà ngược lại, còn sâu sắc hơn, chứa đựng nhiều ý vị hơn. Giọng nói của hắn, trầm ấm và điềm tĩnh, vang lên, phá vỡ sự im lặng bấy lâu:

"Câu chuyện của con, Linh, không chỉ đơn thuần là một câu chuyện." Tạ Trần chậm rãi nói, từng lời như được cân nhắc kỹ lưỡng, mang theo sức nặng của trí tuệ và sự thấu hiểu. Hắn không vội vàng, mà để cho câu nói đầu tiên thấm dần vào không gian, thấm vào tâm trí Linh. Cô bé giật mình nhẹ, đôi mắt chớp chớp, dường như vẫn chưa thể tin vào tai mình. Nàng không biết đó là lời khen hay một sự phê bình ẩn ý.

Hắn tiếp lời, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt đầy mong chờ của Linh: "Nó ẩn chứa một sự thấu hiểu sâu sắc về lòng người, về cái gọi là 'nhân quả' mà ta vẫn thường nhắc đến." Lời nói của Tạ Trần không chỉ là một lời khen ngợi thông thường, mà là sự xác nhận về chiều sâu tư duy mà Linh đã thể hiện. Hắn nhớ lại những buổi chiều ngồi bên cửa sổ quán sách, hướng dẫn Linh về sự tuần hoàn của vạn vật, về mối liên hệ không thể tách rời giữa hành động và hệ quả, giữa ý niệm và định mệnh. Hắn không dạy nàng bằng những phép tắc cao siêu hay những bí quyết khó hiểu, mà bằng những câu chuyện đời thường, bằng cách quan sát và suy luận. Và giờ đây, Linh đã tự mình biến những tri thức ấy thành một hình thái mới, một câu chuyện đầy sức sống.

Tạ Trần nhẹ nhàng nghiêng đầu, tiếp tục phân tích, không chỉ khen ngợi mà còn chỉ ra những điểm tinh túy trong tác phẩm của Linh. "Khi con kể về Khoa và chiếc diều, con đã không tập trung vào nỗi buồn đơn thuần của một đứa trẻ mất đi kỷ vật, mà con đã khéo léo dệt nên một bức tranh về sự gắn kết cộng đồng. Con đã cho thấy, một hành động tử tế nhỏ bé của Mai có thể khơi gợi bao nhiêu tình thương yêu và sự sẻ chia từ những người xung quanh. Đó không chỉ là 'nhân quả' của lòng tốt, mà còn là 'nhân quả' của sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn."

Hắn trầm ngâm một lát, rồi ánh mắt lại dừng lại trên tập giấy. "Con đã không để Mai dùng bất kỳ quyền năng siêu nhiên nào, không có tiên pháp, không có thần thông. Nàng chỉ dùng sự thông minh, lòng nhân ái, và một trái tim biết lắng nghe để giải quyết vấn đề. Nàng kể câu chuyện của Khoa, nàng không cầu xin, mà nàng gợi mở. Đó là sức mạnh của 'nhân đạo', Linh ạ. Sức mạnh nằm ở khả năng kết nối con người với nhau, chứ không phải ở việc vượt lên trên họ."

Linh, đôi mắt ngấn nước vì xúc động, khẽ rụt rè lên tiếng, giọng nói có chút run rẩy nhưng đầy chân thành: "Tiên sinh... con đã cố gắng kể lại những gì con thấy, những gì con nghĩ... Con đã cố gắng nhớ lời tiên sinh dạy, rằng mọi việc đều có căn nguyên, đều có kết quả. Và rằng, lòng tốt, sự sẻ chia, cũng là một loại 'quả' mà ta gieo trồng."

Tạ Trần mỉm cười ấm áp. Nụ cười ấy xua đi mọi nỗi lo lắng trong lòng Linh, thay vào đó là một cảm giác bình yên và tự hào. "Chính cái 'thấy' và 'nghĩ' ấy mới là điều đáng quý nhất, Linh ạ. Trong một thế giới từng sùng bái sức mạnh, mê lầm vào những huyền ảo của tu tiên, con đã chọn con đường chân thực nhất. Con đã không dùng sức mạnh thần thông để giải quyết vấn đề, mà dùng trí tuệ và lòng nhân ái. Đó là 'nhân đạo' thực sự." Tạ Trần khẽ gật đầu, như để nhấn mạnh từng lời mình nói. Hắn nghĩ về những ngày tháng Thiên Đạo còn thịnh, khi các tu sĩ tranh giành nhau từng hạt linh thạch, từng bí pháp luyện công, mà quên đi mất giá trị nền tảng của một kiếp người. Họ theo đuổi sự bất tử, quyền năng vô biên, để rồi đánh mất chính mình, đánh mất nhân tính trong hành trình 'mất người' đáng sợ ấy. Nhưng Linh, một đứa trẻ phàm nhân, lại đang vẽ nên một con đường khác, một con đường mà hắn đã dày công vun đắp.

"Tiên đạo từng hứa hẹn về sự vĩnh cửu, nhưng lại đẩy con người vào vòng xoáy của chấp niệm và tranh đấu. Còn con, con đã cho thấy một loại vĩnh cửu khác, một sự vĩnh cửu nằm trong sự luân hồi của lòng tốt, của tình người," Tạ Trần tiếp tục, giọng nói mang theo một chút suy tư, "chiếc diều của Khoa không chỉ được sửa chữa, nó còn trở thành biểu tượng của sự đoàn kết. Đó là một 'phá cục' tinh tế, phá vỡ định kiến rằng chỉ có sức mạnh mới có thể thay đổi số phận. Con đã dùng trái tim để viết nên một đạo lý, một đạo lý mà hàng vạn năm tu tiên cũng chưa chắc đã dạy được."

"Con có một tài năng thiên phú, Linh." Tạ Trần nghiêng người về phía trước một chút, ánh mắt lấp lánh sự tin tưởng. "Hãy tiếp tục viết, tiếp tục kể. Những câu chuyện như của con, chân thực và ấm áp, có thể soi sáng tâm hồn con người hơn bất kỳ bài kinh Phật hay đạo pháp tiên gia nào." Hắn không chỉ khen ngợi khả năng viết lách của Linh, mà còn nhìn thấy ở cô bé một tiềm năng lớn lao hơn – tiềm năng của một người kể chuyện vĩ đại, người sẽ dùng nghệ thuật để lan tỏa triết lý 'Nhân Đạo' và định hình nhận thức của các thế hệ tiếp theo. Hắn tin rằng, trong kỷ nguyên 'Bình Thường Vĩnh Cửu', những câu chuyện như của Linh sẽ là kim chỉ nam, là ánh đèn dẫn lối cho con người tìm thấy ý nghĩa và sự trọn vẹn trong cuộc sống phàm trần. Đây chính là những hạt giống mà hắn đã gieo, giờ đã nảy mầm và hứa hẹn một mùa bội thu. Tạ Trần đã tìm thấy một trong những 'người kế tục' ý tưởng của mình, những người sẽ tiếp tục hành trình 'không tu tiên' mà vẫn tìm thấy sự trọn vẹn. Hắn tin vào sự luân hồi của vạn vật, tin rằng các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần đến sự can thiệp của Thiên Đạo hay tiên môn.

Lời khen của Tạ Trần không chỉ là sự tán thưởng, mà còn là một sự ủy thác, một niềm tin được đặt trọn vẹn vào Linh. Cô bé cảm nhận được sức nặng của những lời ấy, nhưng không phải là gánh nặng, mà là một nguồn động lực vô biên. Đôi mắt Linh vốn đã sáng ngời, giờ đây lại càng rạng rỡ hơn, lấp lánh như những vì sao đầu tiên của đêm. Một nụ cười tươi tắn nở trên môi cô bé, xua tan mọi nỗi hồi hộp và lo lắng trước đó.

"Vâng, tiên sinh! Con sẽ cố gắng!" Linh đáp lời, giọng nói tràn đầy sự quyết tâm và niềm vui sướng. Nàng nhìn xuống Tiểu An đang ngủ say trên vai mình, rồi lại ngước nhìn Tạ Trần, trong lòng dâng trào một cảm giác ấm áp lạ thư���ng. Nàng biết, con đường phía trước còn dài, nhưng với sự dẫn dắt của tiên sinh và niềm tin vào 'nhân đạo', nàng sẽ không bao giờ cảm thấy cô độc. Quán sách nhỏ lại chìm vào sự tĩnh lặng, nhưng giờ đây, sự tĩnh lặng ấy không còn là một khoảng trống, mà được lấp đầy bằng những hứa hẹn, những hạt mầm của một tương lai rạng rỡ cho Nhân Gian.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free