Nhân gian bất tu tiên - Chương 1328: Hạt Mầm Nhân Ái: Câu Chuyện Của Linh
Sự tĩnh lặng của đêm dài đã nhường chỗ cho ánh ban mai dịu dàng, len lỏi qua khung cửa sổ nhỏ của quán sách. Tiếng chim hót líu lo ngoài vòm cây cổ thụ, tiếng xào xạc của những chiếc lá bị gió sớm lay động, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng êm ái, đánh thức vạn vật sau giấc ngủ dài. Trong quán sách, mùi giấy cũ vẫn vương vấn, quyện cùng hương trà thoảng nhẹ từ ấm trà mới pha trên bàn gỗ. Đó là một mùi hương của tri thức, của thời gian, và giờ đây, của cả một niềm hy vọng mới mẻ đang chớm nở.
Tạ Trần, ngồi ở quầy cũ kỹ, tay cầm một quyển sách đã ngả màu ố vàng. Hắn không thực sự đọc, ánh mắt hắn thỉnh thoảng lại lướt qua khung cửa, ngắm nhìn vạt nắng vàng ươm trải dài trên nền đất. Trong lòng hắn, sự bình yên và hài lòng vẫn còn đọng lại từ cuộc đối thoại tối qua gi��a Linh và Ông Lão Tiều Phu. Hắn đã gieo những hạt mầm triết lý nhân quả vào tâm hồn non trẻ của Linh, và giờ đây, hắn đang chứng kiến những hạt mầm ấy nảy nở, đâm chồi. Đó không phải là sức mạnh thần thông, không phải là phép thuật cải mệnh, mà là sự chuyển hóa của nhận thức, là sự thức tỉnh của lòng người. Đó chính là con đường Vô Vi Chi Đạo mà hắn đã lựa chọn, một con đường không cần đến sự can thiệp của quyền năng siêu phàm, chỉ cần sự thấu hiểu và lòng nhân ái.
Ở một góc quen thuộc của quán, nơi ánh sáng tự nhiên rọi vào nhiều nhất, Linh đang say sưa với công việc của mình. Gương mặt nàng, tuy vẫn còn non nớt với những đường nét mềm mại của một đứa trẻ, nhưng đôi mắt nàng lại sáng ngời vẻ tập trung cao độ, phản chiếu ánh sáng và sự tinh anh. Nàng ngồi thẳng lưng, dáng vẻ nghiêm túc đến lạ thường, như một tiểu thư sinh đang miệt mài nghiên cứu kinh điển. Trên chiếc bàn nhỏ kê sát tường, một vài tờ giấy đã được viết kín những nét chữ thanh mảnh, đều đặn. Cạnh đó là cây bút lông vẫn còn vương mực đen tuyền và nghiên mực nhỏ nhắn. Tiếng bút sột soạt trên giấy, nhẹ nhàng nhưng đều đặn, là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng của buổi sớm, như một giai điệu của sự sáng tạo đang tuôn chảy.
Linh nhíu mày suy nghĩ, đầu hơi nghiêng sang một bên, đôi môi mím chặt. Nàng đang cố gắng sắp xếp những suy nghĩ phức tạp thành những câu chữ đơn giản, dễ hiểu. Mỗi câu văn, mỗi đoạn ý tưởng đều được nàng cân nhắc kỹ lưỡng, như một người thợ thủ công đang tỉ mỉ gọt giũa từng viên ngọc quý. Đôi khi, một nụ cười hài lòng lại hé nở trên môi nàng, khi nàng tìm thấy một từ ngữ đắt giá, hay một cách diễn đạt thật tinh tế để truyền tải trọn vẹn ý tưởng của mình. Nụ cười ấy không phải là sự kiêu ngạo, mà là niềm vui thuần túy của một tâm hồn đang khám phá và kiến tạo.
Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa trong vòm miệng. Hắn dõi theo Linh, trong ánh mắt chứa đựng sự thấu hiểu và cả một chút ngưỡng mộ thầm lặng. Hắn biết Linh không chỉ là một đứa trẻ thông minh, mà còn là một tâm hồn nhạy cảm, có khả năng nhìn thấu những đạo lý sâu xa mà ngay cả nhiều người trưởng thành cũng khó lòng lĩnh hội. Việc nàng chủ động tìm hiểu và giờ đây, tự mình kiến tạo một câu chuyện dựa trên những triết lý nhân sinh, là một minh chứng hùng hồn cho sự trưởng thành của nàng, và cũng là một dấu hiệu tốt lành cho tương lai của Nhân Gian.
Hắn nhớ lại những lời mình đã giảng giải cho Linh về nhân quả, không phải là thứ định mệnh huyền bí, mà là sợi dây vô hình kết nối hành động và hệ quả. Một suy nghĩ chợt lóe lên trong tâm trí Tạ Trần: Linh không chỉ đang học hỏi, nàng đang kiến tạo. Nàng đang biến những lý thuyết trừu tượng thành những câu chuyện cụ thể, sống động, có thể chạm đến trái tim của những phàm nhân khác. Đây chính là cách triết lý được lan truyền, không phải bằng những giáo điều khô khan, mà bằng những lời kể ấm áp, gần gũi. Nàng chính là hiện thân cho sự luân hồi của vạn vật, là thế hệ kế thừa, tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần một vị cứu tinh, chỉ cần những con người biết trân trọng cuộc sống và thấu hiểu những đạo lý đơn giản nhất.
Tạ Trần khẽ thở dài, một hơi thở mang theo sự mãn nguyện. Hắn đã từng lo lắng, rằng sau sự sụp đổ của Thiên Đạo, liệu Nhân Gian có thể tìm thấy một con đường mới để tồn tại và phát triển? Liệu con người có thể thoát khỏi sự chấp niệm vào quyền năng siêu phàm, vào những lời hứa hão huyền của tiên giới, để quay về với giá trị nội tại của chính mình? Giờ đây, nhìn Linh, hắn thấy một tia hy vọng rạng rỡ. Tia hy vọng ấy không nằm ở sức mạnh tu vi, mà nằm ở trí tuệ, ở lòng nhân ái, ở khả năng kiến tạo những giá trị mới từ chính cuộc sống phàm trần.
Tiếng bút lông trên giấy chợt dừng lại. Linh khẽ vươn vai, một cử động nhẹ nhàng nhưng tràn đầy sức sống. Nàng quay đầu lại, đôi mắt trong veo nhìn về phía Tạ Trần, một nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai.
"Tiên sinh," Linh cất tiếng, giọng nói trong trẻo như tiếng suối reo, "con đã bận rộn với điều này từ sáng sớm."
Tạ Trần mỉm cười đáp lại, đặt quy��n sách xuống bàn. Hắn chưa từng thấy Linh lại say mê một công việc đến vậy. "Linh đang bận rộn với điều gì thế? Có vẻ như con đã tạo ra một tác phẩm thật đáng nể."
Linh khẽ lắc đầu, mái tóc đen mượt khẽ lay động. "Không phải tác phẩm gì to tát đâu ạ. Con chỉ đang viết một câu chuyện thôi." Nàng ngừng lại một chút, ánh mắt lấp lánh niềm tự hào xen lẫn chút ngượng ngùng. "Về nhân quả và lòng tốt, tiên sinh ạ. Con muốn kể lại những gì con đã học được, theo cách của riêng con."
Tạ Trần gật đầu, ánh mắt hắn càng thêm sâu sắc. "Một câu chuyện về nhân quả và lòng tốt? Nghe thật thú vị. Con có vẻ đã đặt rất nhiều tâm huyết vào đó." Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi lời hắn nói đều như một sự khích lệ vô hình, tiếp thêm sức mạnh cho Linh. Hắn hiểu rằng, đối với một đứa trẻ, việc biến những khái niệm trừu tượng thành một câu chuyện cụ thể, là một hành trình khám phá đầy sáng tạo. Nó không chỉ là việc ghi chép, mà là việc tái tạo thế giới bằng lăng kính của riêng mình, lăng kính ấy, đang phản chiếu những giá trị nhân văn mà hắn đã cố gắng gieo mầm.
Linh gật đầu, đôi má ửng hồng. "Vâng, con đã suy nghĩ rất nhiều. Con muốn mọi người hiểu rằng, nhân quả không phải là một hình phạt hay một phần thưởng từ trời đất, mà nó là cách mà những hành động của chúng ta tạo nên những kết quả, tốt hay xấu, trong cuộc sống này. Và lòng tốt, tiên sinh ạ, chính là hạt giống quý giá nhất để gieo trồng nên những quả ngọt." Nàng nói một cách tự nhiên, không chút ngập ngừng, như thể những triết lý ấy đã ăn sâu vào tâm hồn nàng, trở thành một phần của chính nàng.
Tạ Trần khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự tinh khiết trong lời nói của Linh. Nàng không chỉ lặp lại những gì hắn đã dạy, nàng đã thấu hiểu, và quan trọng hơn, nàng đã nội hóa chúng, biến chúng thành của riêng mình. Sự thấu hiểu này sẽ là nền tảng cho những quyết định và hành động của cô bé trong tương lai, giúp cô trở thành một trụ cột tinh thần vững chắc cho kỷ nguyên Nhân Gian. Hắn thấy rõ tiềm năng lãnh đạo tinh thần của Linh, người sẽ tiếp tục lan tỏa những giá trị này thông qua sự sáng tạo và lòng nhân ái. Đây là sự kế thừa, là một vòng luân hồi của tri thức và tình yêu thương, một vòng luân hồi không cần đến sự can thiệp của tiên đạo hay bất kỳ quyền năng siêu phàm nào.
***
Khi ánh trăng vắt ngang qua bầu trời đêm, chiếu rọi những vệt sáng bạc vào không gian quán sách, Tạ Trần đã ngồi bên cạnh một ấm trà mới được hâm nóng. Hương trà thơm lừng, quyện lẫn mùi sáp nến dịu nhẹ từ ngọn nến đang cháy leo lét trên bàn, tạo nên một bầu không khí ấm cúng đến lạ thường. Quán sách đã đóng cửa từ lâu, tiếng gió đêm xào xạc bên ngoài và tiếng chim đêm vọng lại từ xa càng làm nổi bật sự tĩnh mịch và thân mật bên trong.
Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt to tròn lấp lánh vẻ háo hức, ngồi đối diện Tạ Trần. Cậu bé đã hoàn thành công việc của mình và giờ đây, toàn bộ sự chú ý của cậu đều đổ dồn vào Linh, người đang ngồi giữa hai người, tay ôm tập giấy đã viết xong. Gương mặt Linh rạng rỡ sự tự hào, nhưng cũng không giấu được chút hồi hộp. Nàng khẽ hắng giọng, chuẩn bị cho một khoảnh khắc đặc biệt.
"Tiên sinh, Tiểu An," Linh cất tiếng, giọng nói có chút run nhẹ nhưng vẫn đầy quyết tâm. "Con đã viết xong câu chuyện rồi ạ. Con muốn hai người nghe thử."
Tạ Trần khẽ đặt chén trà xuống, một nụ cười ấm áp hiện trên môi. "Ồ? Vậy thì ta rất mong chờ. Chuyện gì có thể khiến con bé Linh của ta say mê đến vậy, chắc hẳn phải là một câu chuyện vô cùng đặc sắc." Hắn nhìn Linh với ánh mắt trìu mến, không chỉ là sự khuyến khích của một người thầy, mà còn là sự tin tưởng sâu sắc vào tài năng và tâm hồn của nàng. Hắn hiểu rằng, đây không chỉ là một câu chuyện giải trí, mà còn là một tấm gương phản chiếu những đạo lý mà hắn đã dày công gieo trồng.
Tiểu An không giấu nổi sự phấn khích, cậu bé hơi nhổm người về phía trước. "Chị Linh kể đi ạ! Em rất muốn nghe chị kể chuyện!" Cậu bé ngưỡng mộ Linh không chỉ vì sự thông minh mà còn vì cách chị ấy luôn biến những điều phức tạp thành những điều giản dị, dễ hiểu. Đối với Tiểu An, Linh không chỉ là một người ch���, mà còn là một nguồn cảm hứng.
Linh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự ấm áp từ ánh nến và sự động viên từ ánh mắt của Tạ Trần và Tiểu An. Nàng khẽ vuốt phẳng tập giấy, những trang giấy mỏng manh như chứa đựng cả một thế giới. Nàng biết, câu chuyện này không chỉ là của riêng nàng, mà còn là của tất cả những gì nàng đã học được, đã cảm nhận được từ cuộc đời, từ những lời giảng của Tạ Trần. Nó là một minh chứng cho rằng, trí tuệ và lòng nhân ái có thể tạo nên những điều kỳ diệu, không kém gì những phép thuật của tiên nhân. Nàng muốn chứng minh rằng, giá trị của một con người không nằm ở tu vi hay quyền năng, mà nằm ở sự thấu hiểu, ở khả năng yêu thương và giúp đỡ lẫn nhau.
"Câu chuyện của con," Linh bắt đầu, giọng nàng trở nên trầm ấm và cuốn hút hơn, như một người kể chuyện thực thụ, "xảy ra ở một ngôi làng nhỏ ven sông, nơi cuộc sống diễn ra thật bình yên và giản dị. Ở đó, có một cô bé tên là Mai..." Nàng ngừng lại, đôi mắt nhìn xa xăm, như đang lạc vào thế giới mà chính nàng đã tạo ra, một thế giới mà những đạo lý nhân sinh được thể hiện một cách chân thực nhất.
Tạ Trần khẽ nhắm mắt lại, lắng nghe từng lời của Linh. Hắn cảm nhận được sự rung động trong giọng kể của nàng, và tin rằng câu chuyện này sẽ là một hạt giống nữa được gieo vào tâm hồn của Tiểu An, và có thể, của rất nhiều người khác trong tương lai. Hắn biết rằng, thông qua những câu chuyện như thế này, triết lý "Nhân Đạo" sẽ không còn là những khái niệm khô khan trên giấy, mà sẽ trở thành một phần sống động của văn hóa, của đời sống tinh thần của Nhân Gian, từng bước kiến tạo một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.
***
Trong câu chuyện của Linh, ngôi làng nhỏ ven sông hiện lên thật yên bình và thơ mộng. Dòng sông hiền hòa uốn lượn như dải lụa mềm mại, ôm ấp những nếp nhà tranh vách đất giản dị, mái ngói nâu trầm ấm. Tiếng nước sông chảy róc rách không ngừng, như một bản hòa ca vĩnh cửu của tự nhiên, hòa cùng tiếng trẻ con nô đùa rộn ràng trên bãi cỏ xanh mướt. Tiếng gió thổi qua hàng tre xanh rì rào, mang theo mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm và thoang thoảng hương hoa dại mọc ven đường. Bầu không khí nơi đây luôn tràn ngập sự bình yên, giản dị, một vẻ đẹp mộc mạc mà chỉ những ai thực sự sống gần gũi với đất trời mới có thể cảm nhận.
Chiều hôm ấy, một buổi chiều hè với nắng vàng nhạt và gió mát lành, cô bé Mai, một cô bé lanh lợi và tốt bụng, đang trên đường về nhà sau khi giúp mẹ hái rau ngoài vườn. Mái tóc tết hai bím vắt vẻo trên vai, đôi mắt trong veo như nước hồ thu, lúc nào cũng ánh lên vẻ tò mò và tràn đầy sức sống. Mai là đứa trẻ mà ai trong làng cũng yêu mến, không chỉ vì sự ngoan ngoãn mà còn vì tấm lòng nhân ái, luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người.
Khi đi ngang qua bãi đất trống ven sông, Mai bỗng nghe thấy tiếng khóc thút thít. Tiếng khóc ấy không phải của một đứa trẻ đang giận dỗi, mà là tiếng nức nở đầy uất ức và buồn bã. Cô bé tò mò bước đến gần, và nhìn thấy Khoa, cậu bạn hàng xóm cùng tuổi, đang ngồi co ro bên bờ sông. Khoa là một cậu bé nhút nhát, ít nói, nhưng lại rất yêu thương cha mẹ. Gương mặt cậu bé nhòe đi vì nước mắt, đôi vai gầy rung lên bần bật.
Trước mặt Khoa, chiếc diều giấy mà cha cậu bé đã làm tặng, một món quà quý giá, chứa đựng biết bao tình yêu thương và kỷ niệm, giờ đây nằm bẹp dí trên mặt đất, rách nát thảm hại. Chiếc diều ấy không chỉ là một món đồ chơi, mà còn là sợi dây kết nối tình cảm giữa Khoa và người cha tiều phu quanh năm vất vả. Cha cậu đã dành cả đêm để tỉ mỉ làm nên nó, từng đường nét, từng màu sắc đều chứa đựng sự kỳ vọng vào một tương lai tươi sáng cho con trai. Nhưng giờ đây, nó đã bị gió cuốn vào bụi cây gai rậm rạp bên bờ sông, và những chiếc gai sắc nhọn đã xé toạc lớp giấy mỏng manh, khiến nó không còn giữ được hình dáng nguyên vẹn.
Khoa nhìn chiếc diều rách nát, lòng đau như cắt. Cậu bé không chỉ buồn vì mất đi món quà ý nghĩa, mà còn sợ hãi. Cậu sợ cha sẽ buồn, sẽ giận vì sự bất cẩn của mình. Cái cảm giác tội lỗi và tuyệt vọng bủa vây lấy tâm trí non nớt của cậu. Cậu bé sợ rằng mình đã làm mất đi niềm vui của cha, làm tan biến đi c��ng sức mà cha đã bỏ ra.
Mai nhẹ nhàng bước đến gần, ngồi xuống bên cạnh Khoa. "Khoa ơi, sao cậu lại khóc?" Giọng Mai dịu dàng, ấm áp, như một tia nắng xua đi màn mây u ám trong lòng Khoa.
Khoa ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn Mai, tiếng nấc vẫn còn nghẹn ngào trong cổ họng. Cậu bé chỉ tay vào chiếc diều rách, không nói nên lời, chỉ có tiếng nức nở vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Diều hỏng rồi... Cha sẽ buồn lắm..." Cậu bé thốt lên từng tiếng đứt quãng, như thể nỗi buồn quá lớn đã bóp nghẹt giọng nói của cậu.
Mai nhìn chiếc diều, nhìn đôi mắt tuyệt vọng của Khoa. Cô bé hiểu được cảm giác của bạn mình. Chiếc diều không chỉ là một món đồ chơi, nó còn là biểu tượng của tình yêu thương, của sự cố gắng. Sự đổ vỡ của nó không chỉ là sự mất mát vật chất, mà còn là sự tổn thương tinh thần. Trong đầu Mai chợt vang lên lời Tạ Trần đã giảng về 'nhân quả'. Mọi hành động đều có hệ quả, nhưng không phải mọi hệ quả đều là kết thúc. Một chiếc diều hỏng có thể là 'quả' của sự bất cẩn, nhưng nó cũng có thể là 'nhân' để một điều tốt đẹp hơn nảy nở.
Cô bé đặt tay lên vai Khoa, nhẹ nhàng vỗ về. "Đừng khóc, Khoa. Diều hỏng thì mình sửa được mà!" Giọng Mai vang lên đầy tự tin và lạc quan. Nàng không hề nao núng trước sự hỏng hóc của chiếc diều, cũng không chìm đắm vào nỗi buồn của Khoa. Trong tâm trí Mai, nàng đã bắt đầu suy nghĩ về cách giải quyết vấn đề, cách biến cái 'quả' không mong muốn này thành một 'nhân' cho một điều tốt đẹp hơn. Nàng nhớ lời Tạ Trần, rằng con người không thể thay đổi quá khứ, nhưng có thể thay đổi cách mình đối diện với hiện tại và kiến tạo tương lai. Đó chính là ý nghĩa của việc "phá cục" trong nhân quả, không phải bằng sức mạnh thần thông, mà bằng trí tuệ và lòng nhân ái. Nàng muốn Khoa hiểu rằng, mọi khó khăn đều có thể vượt qua, miễn là có lòng tin và sự giúp đỡ của những người xung quanh.
Khoa ngẩng đầu nhìn Mai, trong đôi mắt vẫn còn đọng nước, nhưng đã thấp thoáng một tia hy vọng mong manh. "Thật sao, Mai? Sửa được sao?" Câu hỏi của cậu bé như một lời cầu cứu, một sự bám víu vào bất kỳ tia sáng nào trong bóng tối của sự tuyệt vọng. Mai mỉm cười thật tươi, nụ cười ấy như xua tan đi mọi u ám. Nàng gật đầu chắc nịch, và cùng Khoa cúi xuống, bắt đầu kiểm tra chiếc diều bị hỏng, trong lòng đã nhen nhóm một kế hoạch.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, tô điểm cho ngôi làng nhỏ ven sông một vẻ đẹp huyền ảo. Tiếng nói chuyện xôn xao của dân làng sau một ngày lao động vất vả, tiếng búa gõ nhẹ từ xưởng mộc xa xa, tiếng kéo cắt giấy lách tách từ nhà cô thợ may, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động về cuộc sống thường nhật. Mùi gỗ mới, mùi hồ dán thoang thoảng, xen lẫn mùi bánh mới nướng thơm lừng từ lò bánh của bà lão, tất cả tạo nên một bầu không khí ấm áp, thân thuộc, như vòng tay ôm ấp của chính ngôi làng.
Mai không chỉ an ủi Khoa bằng lời nói. Cô bé nhớ rõ lời Tạ Trần về "nhân quả của lòng tốt" – rằng khi ta gieo những hạt giống thiện lành, chúng sẽ nảy mầm và mang lại những quả ngọt không ngờ. Nàng quyết đ��nh không để Khoa phải chịu đựng nỗi buồn một mình. Nàng tin rằng, sức mạnh của cộng đồng, của tình người, sẽ có thể vượt qua mọi khó khăn.
Cô bé nhẹ nhàng cầm chiếc diều rách nát, với những thanh tre gãy nát và lớp giấy bị xé toạc, rồi kéo Khoa đi. "Khoa, mình cùng đi tìm người giúp nhé. Mọi người trong làng sẽ không để cậu buồn đâu." Giọng Mai vẫn đầy tự tin, xua đi những nghi ngờ còn sót lại trong lòng Khoa.
Đầu tiên, Mai và Khoa đến nhà bác thợ mộc Ba. Bác Ba là người có đôi bàn tay khéo léo, luôn tỉ mỉ với từng thớ gỗ. Khi nghe Mai kể lại câu chuyện của Khoa và nhìn chiếc diều tả tơi, đôi mày rậm của bác Ba khẽ nhíu lại. Bác cầm chiếc diều lên, xem xét kỹ lưỡng.
"Chà, khung diều này khó sửa đấy, các thanh tre đã gãy mục, lại còn bị gai đâm nát bươm." Bác Ba trầm ngâm. Khoa lại bắt đầu cúi gằm mặt, nỗi thất vọng lại dâng lên. Nhưng Mai vẫn giữ nụ cười trên môi.
"Bác Ba ơi, chiếc diều này là quà của cha Khoa làm đó ạ. Chú ấy đã thức đêm để làm nó. Khoa buồn lắm nếu chiếc diều không thể bay được nữa." Mai nói, giọng tha thiết, chân thành.
Bác Ba nhìn Mai, rồi nhìn Khoa. Ông thấy được sự lo lắng của đứa trẻ và cả tấm lòng của cô bé Mai. "Được rồi, vì cháu Mai có lòng, và vì tình cảm cha con thiêng liêng này, ta sẽ thử xem sao. Để ta gọt dũa lại khung tre, làm cho nó chắc chắn hơn ban đầu." Bác Ba nở một nụ cười hiền hậu, và ngay lập tức bắt tay vào công việc, tỉ mỉ chọn những thanh tre tốt nhất, bắt đầu vót gọt. Tiếng búa gõ nhẹ, tiếng tre cạo xèn xẹt, Mai và Khoa đứng cạnh, ánh mắt đầy hy vọng.
Sau đó, Mai và Khoa đến nhà cô thợ may Tư. Cô Tư là người phụ nữ có đôi bàn tay vàng, luôn may vá những bộ quần áo đẹp nhất làng. Nghe chuyện, cô Tư không ngần ngại. "Khổ thân thằng bé! Để cô xem nào." Cô Tư cầm những mảnh giấy rách nát, rồi khẽ lắc đầu. "Giấy này thì không thể vá lại được rồi. Nhưng đừng lo, cô sẽ cắt cho cháu những mảnh vải lụa thật mềm, thật đẹp, đủ màu sắc. Chúng ta sẽ làm một chiếc áo mới cho diều, vừa chắc chắn, vừa lộng lẫy hơn!" Cô Tư nói, đôi mắt lấp lánh ý tư��ng. Nàng lấy ra những mảnh lụa đủ màu, kim chỉ, và bắt đầu đo đạc, cắt may.
Cứ thế, Mai không chỉ an ủi Khoa mà còn kể câu chuyện của cậu bé cho những người khác trong làng. Nàng không cầu xin, mà nàng kể bằng một tấm lòng chân thành, bằng sự thấu hiểu. Nàng nói về tình cảm của người cha, về nỗi buồn của Khoa, và về ý nghĩa của việc giúp đỡ lẫn nhau.
"Đây là 'nhân quả' của lòng tốt đó Khoa ạ," Mai thì thầm với Khoa khi cả hai đứng nhìn dân làng cùng nhau giúp đỡ. "Khi con giúp đỡ người khác bằng cả tấm lòng, người khác cũng sẽ giúp đỡ con. Và khi con nhận được sự giúp đỡ, con sẽ hiểu rằng mình không hề đơn độc."
Khoa nhìn những người dân làng, những gương mặt quen thuộc, những đôi tay chai sần đang cùng nhau làm việc. Một bà lão bán bánh đang đi ngang qua, thấy Khoa vẫn còn rụt rè, bèn dừng lại. Bà lão có mái tóc bạc phơ, đôi mắt hiền từ.
"Ăn đi cháu, đừng buồn nữa." Bà lão bán bánh đặt vào tay Khoa một chiếc bánh nóng hổi, thơm lừng mùi đậu xanh. "Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Cứ tin vào l��ng tốt của mọi người." Khoa nhận chiếc bánh, hơi ấm từ chiếc bánh lan tỏa vào lòng bàn tay cậu, và cả vào trái tim đang lạnh giá của cậu.
Từ khắp nơi, người dân làng cùng chung tay. Người mang đến những mảnh giấy màu sắc còn sót lại từ những lần làm đèn lồng, người góp những sợi chỉ bền chắc, người cho ý kiến về cách vẽ thêm họa tiết cho diều. Cả làng, từ người già đến trẻ nhỏ, đều hướng về Khoa với tấm lòng yêu thương và sẻ chia. Họ không cần Mai phải nói quá nhiều, họ tự mình hiểu được ý nghĩa của việc giúp đỡ một đứa trẻ đang gặp khó khăn. Họ hiểu rằng, trong cái vòng tuần hoàn của cuộc sống, hôm nay ta giúp người khác, ngày mai có thể ta sẽ cần sự giúp đỡ. Đó chính là nhân quả của tình làng nghĩa xóm, một đạo lý bình dị mà sâu sắc.
Và rồi, dưới ánh hoàng hôn rực rỡ, chiếc diều của Khoa không chỉ được sửa chữa mà còn trở nên đẹp hơn rất nhiều so với ban đầu. Khung tre được bác Ba làm lại chắc chắn hơn, bền bỉ hơn. Lớp vải lụa nhiều màu sắc do cô Tư may vá cẩn thận, không chỉ che ��i những vết rách mà còn tạo nên những họa tiết mới lạ, rực rỡ. Những đường nét vẽ thêm do mọi người cùng tô điểm đã biến chiếc diều thành một tác phẩm nghệ thuật sống động. Chiếc diều không chỉ là một vật thể vô tri, nó đã trở thành biểu tượng của tình đoàn kết, của lòng nhân ái mà cả làng đã dành cho Khoa.
Khoa nhìn chiếc diều mới, đôi mắt cậu bé không còn nước mắt, mà thay vào đó là sự rạng rỡ khôn tả. Cậu bé không tin vào mắt mình. "Cảm ơn mọi người! Cháu không biết nói gì hơn..." Giọng Khoa nghẹn lại, cậu bé không thể thốt nên lời vì quá đỗi xúc động. Cậu bé hiểu rằng, chiếc diều này không chỉ là của riêng mình, mà nó là thành quả của cả một tập thể, của những tấm lòng vàng.
Mai mỉm cười nhìn Khoa, ánh mắt nàng lấp lánh như những vì sao đầu tiên của đêm. "Thấy chưa, Khoa? Đây chính là 'nhân quả' của lòng tốt đó. Khi con gieo đi sự tử tế, con sẽ gặt hái được những điều tốt đẹp. Và quan trọng hơn, con sẽ nhận ra rằng, chúng ta luôn có thể dựa vào nhau, không cần phải chiến đấu một mình."
Tạ Trần, lắng nghe Linh kể chuyện, khẽ mở mắt. Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi hắn. Hắn cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa từ câu chuyện của nàng, một sự ấm áp không phải từ lửa, mà từ tình người. Hắn biết rằng, câu chuyện của Linh không chỉ là một lời kể đơn thuần, mà nó là một hạt giống triết lý được gieo vào tâm hồn của Tiểu An, và có thể, của rất nhiều người khác trong tương lai. Câu chuyện của Linh cho thấy thế hệ mới không chỉ tiếp thu triết lý 'Nhân Đạo' mà còn biến nó thành hành động cụ thể, sáng tạo, làm nền tảng cho một xã hội mới. Tạ Trần nhận thấy tiềm năng lãnh đạo tinh thần của Linh, người sẽ tiếp tục lan tỏa những giá trị này thông qua sự sáng tạo và lòng nhân ái. Việc giải quyết vấn đề bằng trí tuệ và lòng nhân ái, thay vì sức mạnh, sẽ trở thành chuẩn mực trong kỷ nguyên 'Bình Thường Vĩnh Cửu', minh chứng cho sự tự chủ của phàm nhân. Hắn gật đầu nhẹ, trong lòng tràn ngập sự mãn nguyện. Hạt mầm đã nảy mầm, và tương lai của Nhân Gian, dù không có tiên đạo, vẫn sẽ rạng rỡ dưới ánh sáng của lòng người.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.