Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 133: Cảnh Cáo Từ Vô Thường: Dị Số Động Thiên Cơ

Luồng áp lực vô hình nhưng khủng khiếp từ Bạch Vô Thường cuối cùng cũng rút đi, để lại Tạ Trần trong một trạng thái kiệt quệ đến tận cùng. Cảm giác linh hồn bị xé toạc dần dịu lại, nhưng cơn đau thể xác và tinh thần vẫn như thủy triều dâng, cuốn phăng mọi ý thức còn sót lại. Anh chìm vào một khoảng tối vô định, nơi thời gian và không gian không còn ý nghĩa. Mộ Dung Tuyết, với đôi tay run rẩy ôm lấy thân hình gầy gò của anh, cảm thấy hơi thở anh yếu ớt đến đáng sợ, như ngọn đèn dầu trước gió, có thể tắt lịm bất cứ lúc nào. Nàng đã cố gắng truyền linh khí vào, nhưng dường như có một bức tường vô hình ngăn cản, hơn nữa, linh khí của nàng cũng chỉ như giọt nước giữa sa mạc đối với sự tổn thương sâu sắc của Tạ Trần.

Không biết bao lâu sau, một tia sáng yếu ớt xuyên qua màn đêm của vô thức, kéo Tạ Trần trở lại. Anh cảm thấy cơ thể mình đang nằm trên một mặt đất mát lạnh, thoang thoảng mùi thảo dược quen thuộc. Đôi mắt anh từ từ hé mở, nặng trĩu như mang theo ngàn cân đá. Thị giác mờ mịt, nhưng anh có thể cảm nhận được ánh sáng nhạt nhòa của một buổi bình minh đang len lỏi qua tán lá. Mùi đất ẩm, mùi cỏ cây xanh non và đặc biệt là mùi đan dược nồng nặc tràn vào khoang mũi, xua đi mùi hương của sự mục rữa và kiệt quệ. Anh nghe thấy tiếng suối chảy róc rách đâu đó không xa, tiếng chim hót líu lo chào ngày mới, và cả tiếng cối giã thuốc đều đều vọng lại từ một phương hướng. Tất cả những âm thanh, mùi hương ấy dần vẽ nên một bức tranh quen thuộc: Dược Vương Cốc.

Tạ Trần cố gắng cử động, nhưng cơ bắp anh như thể bị rút cạn toàn bộ sức lực, mỗi thớ thịt đều đau nhức như bị nghiền nát. Anh khẽ rên lên một tiếng, đau đớn đến tận xương tủy. Ngay lập tức, một bàn tay mềm mại, lạnh lẽo chạm vào trán anh.

"Tạ Trần! Anh tỉnh rồi!" Giọng nói của Mộ Dung Tuyết run run, mang theo sự mừng rỡ khôn tả cùng nỗi lo lắng vẫn còn vương vấn. Nàng đã ngồi bên cạnh anh suốt cả đêm, không chợp mắt, lo sợ anh sẽ không bao giờ tỉnh lại. Nàng đã dùng hết sức lực của mình, không ngừng truyền linh khí, không ngừng tìm mọi cách để giữ lấy hơi ấm cho anh.

Tạ Trần nhìn nàng, đôi mắt vẫn còn dại đi vì mệt mỏi, nhưng trong ánh nhìn ấy đã có sự tập trung trở lại. Khuôn mặt nàng tiều tụy, đôi mắt sưng húp, nhưng vẫn đẹp đến nao lòng. Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười yếu ớt. "Ta... không sao..."

Lời nói thốt ra khô khốc và khàn đặc, nhưng nó đủ để trấn an Mộ Dung Tuyết. Nàng đỡ anh ngồi dậy một cách nhẹ nhàng nhất có thể, đưa cho anh một chén nước ấm. Tạ Trần chậm rãi uống cạn, cảm thấy cổ họng dịu lại, một chút sức sống lan tỏa trong cơ thể.

Anh đưa mắt nhìn quanh. Đúng như dự đoán, anh đang nằm trên một thảm cỏ xanh mướt, cạnh một gốc cổ thụ già cỗi trong Dược Vương Cốc. Sương mù buổi sớm vẫn còn vương vấn trên những ngọn cây và mái nhà gỗ, nhưng đã bắt đầu tan đi dưới ánh nắng ban mai yếu ớt. Linh khí trong không khí, thay vì hỗn loạn và gào thét như trước, giờ đây lại dịu dàng và thuần khiết đến lạ. Nó không dồi dào mãnh liệt như thuở sơ khai, nhưng cũng không còn sự khô cằn, đứt gãy. Dược Vương Cốc như một bức tranh thủy mặc được vẽ lại, tươi mới và tràn đầy sức sống.

Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng Tạ Trần. Kế hoạch của anh, bất chấp cái giá phải trả, đã thành công. Sự hỗn loạn linh khí tại Dược Vương Cốc đã được hóa giải, nguồn cội của tai họa đã bị cắt đứt từ Thượng Cổ. Cảnh tượng thanh bình này chính là minh chứng hùng hồn nhất cho hành động của anh.

Nhưng ngay sau đó, một cảm giác lạnh lẽo, vô hình đột ngột trỗi dậy từ sâu thẳm linh hồn anh. Nó không phải là cái lạnh của gió, cũng không phải cái lạnh của nước, mà là một sự ớn lạnh từ bên trong, một dấu ấn không thể nhìn thấy nhưng lại hiện hữu rõ ràng như một vết sẹo. Nó như một con mắt vô hình đang dõi theo từng hơi thở, từng nhịp đập trái tim anh. Đó chính là dấu ấn của Bạch Vô Thường, của Thiên Đạo. Nó nhắc nhở anh về lời cảnh cáo kinh hoàng, về sự giám sát không ngừng nghỉ.

Tạ Trần khẽ rùng mình. Anh đưa tay lên ngực, không phải để xoa dịu cơn đau thể xác, mà là để cảm nhận cái lạnh buốt xuyên thấu từ linh hồn. Đây là hậu quả trực tiếp của việc anh đã dám can thiệp vào dòng chảy nguyên thủy của Thiên Đạo, dám thách thức trật tự vũ trụ. Cái giá phải trả không chỉ là sự kiệt quệ, mà còn là sự theo dõi không ngừng, là mối đe dọa thường trực treo lơ lửng trên đầu.

"Cuối cùng... cũng thành công," Tạ Trần thầm thì, giọng nói đầy mệt mỏi nhưng cũng ẩn chứa một chút tự hào khó tả. Anh thở dài một hơi thật sâu, cảm nhận vị đắng chát nơi đầu lưỡi. "Nhưng cái giá... Thiên Đạo... quả nhiên không hề khoan dung."

Mộ Dung Tuyết nghe thấy, nhưng nàng không hiểu hết ý nghĩa sâu xa trong lời nói của anh. Nàng chỉ cảm nhận được nỗi đau và sự kiệt sức của người mình yêu thương. "Anh đã làm gì vậy Tạ Trần? Em cảm thấy một luồng khí tức lạnh lẽo bao trùm lấy anh suốt đêm qua, nó kinh khủng đến mức em không thể tiếp cận gần. Có phải... có phải anh đã đối đầu với một thứ gì đó vượt xa khả năng của mình?" Nàng lo lắng hỏi, đôi mắt ngấn nước.

Tạ Trần nhìn nàng, ánh mắt phức tạp. Anh không thể giải thích cặn kẽ về việc anh đã du hành ý thức về Thượng Cổ, đã can thiệp vào nhân quả, đã đối mặt với Bạch Vô Thường. Những điều đó quá phi lý, quá khó tin đối với một tu sĩ bình thường, dù là tu sĩ cấp cao như Mộ Dung Tuyết. Hơn nữa, anh cũng không muốn nàng phải lo lắng thêm.

"Không có gì nghiêm trọng đâu, Tuyết Nhi," Tạ Trần cố gắng trấn an, mặc dù anh biết lời nói đó là dối trá. "Chỉ là... ta đã phá vỡ một quy tắc cũ kỹ, và cái giá phải trả thì luôn đắt đỏ." Anh nhắm mắt lại, cảm nhận rõ ràng hơn dấu ấn lạnh lẽo đang ăn sâu vào linh hồn mình. "Thiên Đạo... nó không muốn ta phá vỡ trật tự của nó. Nó muốn biến ta thành một kẻ 'mất người', một con rối vô cảm. Nhưng ta sẽ không bao giờ cho phép điều đó xảy ra."

Trong sâu thẳm tâm hồn, Tạ Trần biết cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu. Anh đã thành công trong việc "vá" một lỗ hổng nhân quả, đã ổn định được linh khí của Dược Vương Cốc, nhưng anh cũng đã đánh thức một con quái vật cổ xưa – ý chí của Thiên Đạo. Từ giờ trở đi, mỗi bước đi của anh sẽ bị theo dõi, mỗi lựa chọn của anh sẽ bị phán xét. Anh là "dị số", là "điểm neo nhân quả" mà Thiên Đạo muốn xóa bỏ. Nhưng chính sự "xóa bỏ" đó lại là điều anh khao khát tránh xa nhất – sự "mất người".

Anh lại mở mắt ra, nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần nhô cao, nhuộm đỏ những đám mây còn vương sương sớm. Dược Vương Cốc đang sống lại, nhân gian vẫn tiếp diễn. Đó là điều quan trọng nhất. "Ta chỉ đang tìm một con đường khác... một con đường vì nhân gian! Một con đường để con người có thể sống trọn vẹn, không cần phải 'mất người' để thành tiên!" Lời nói đó, anh đã thốt ra trong cõi tinh thần khi đối mặt với Bạch Vô Thường, và giờ đây, nó vẫn vang vọng trong tâm trí anh, như một lời thề sắt đá.

Mộ Dung Tuyết nhìn Tạ Trần, cảm nhận được sự kiên cường trong lời nói yếu ớt của anh, nhưng cũng không khỏi lo lắng cho tương lai. Nàng biết Tạ Trần đang gánh vác một điều gì đó vĩ đại và nguy hiểm, một thứ mà nàng, dù là tu sĩ, cũng không thể nào thấu hiểu hay giúp đỡ được. Nàng chỉ có thể ở bên cạnh anh, chia sẻ gánh nặng tinh thần, và cầu mong anh sẽ bình an.

Chợt, cái dấu ấn lạnh lẽo trong linh hồn Tạ Trần bùng lên mạnh mẽ. Không gian xung quanh anh đột ngột vặn vẹo, những hình ảnh quen thuộc của Dược Vương Cốc bắt đầu tan biến như sương khói gặp nắng. Tiếng suối chảy, tiếng chim hót, mùi thảo dược... tất cả đều biến mất, thay thế bằng một sự im lặng tuyệt đối và một mùi hương trống rỗng đến vô tận. Tạ Trần cảm thấy mình bị kéo vào một cõi không gian khác, không gian hư vô, nơi chỉ có ánh sáng bạc lạnh lẽo bao trùm. Mộ Dung Tuyết bàng hoàng nhìn anh, cố gắng chạm vào, nhưng tay nàng chỉ xuyên qua thân ảnh mờ ảo của anh.

Anh đứng đó, cô độc giữa hư không. Phía trước anh, một bóng hình cao lớn, bán trong suốt, dần hiện rõ. Đó là một thực thể khoác áo choàng trắng tuyết, không có khuôn mặt rõ ràng, chỉ có đôi mắt đen sâu thẳm như hố đen vũ trụ, nhìn thẳng vào Tạ Trần. Khí tức lạnh lẽo, vô cảm tỏa ra từ nó khiến mọi tế bào trong cơ thể Tạ Trần như đóng băng. Đây không ai khác chính là Bạch Vô Thường, hiện thân của Thiên Đạo, đang đứng uy nghiêm trước mặt anh.

"Dị số..." Giọng nói của Bạch Vô Thường vang vọng trong không gian hư vô, không có âm điệu, như tiếng vọng từ hư vô, như hàng ngàn tiếng nói hòa trộn vào nhau, vừa trầm đục vừa sắc lạnh. "Ngươi đã can thiệp quá sâu vào dòng chảy nguyên thủy của Thiên Đạo."

Tạ Trần, dù nội tâm dậy sóng dữ dội trước sự uy hiếp trực diện này, vẫn giữ vẻ mặt trầm tĩnh. Anh biết mình không thể tỏ ra yếu thế trước thực thể đại diện cho trật tự vũ trụ. "Nếu không can thiệp, Thiên Đạo sẽ suy tàn, nhân gian sẽ lầm than. Đó là nhân quả tất yếu." Anh đáp, giọng nói tuy không vang vọng như Bạch Vô Thường, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh kiên định không gì lay chuyển. "Sự suy tàn hiện hữu là do sự 'vô tình' của Thiên Đạo, là do những kẻ khao khát thành tiên đã 'mất người', đã vắt kiệt linh khí của thế gian vì chấp niệm ích kỷ của họ."

Bạch Vô Thường im lặng trong chốc lát, đôi mắt đen sâu thẳm như hố đen vũ trụ dường như đang "quét" qua Tạ Trần, phân tích từng ý nghĩ, từng cảm xúc của anh. "Sự suy tàn là một phần của luân hồi. Ngươi đã phá vỡ trật tự. Ngươi là dị số. Ngươi không thuộc về nơi này, cũng không thuộc về thời đại đó." Giọng nói của nó vẫn lạnh lẽo, không chút cảm xúc, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang sức nặng của hàng ngàn năm lịch sử, của quy tắc vũ trụ bất biến. Nó như đang tuyên bố một phán quyết không thể chối cãi.

Tạ Trần nhếch mép, một nụ cười khẩy hiện lên trên khuôn mặt kiệt quệ. "Ta chỉ làm điều cần làm để giữ lại 'nhân tính'. Thiên Đạo vô tình, nhưng con người hữu tình. Ngài chỉ nhìn thấy trật tự khô khan, nhưng ta lại thấy được linh hồn của vạn vật, thấy được giá trị của sự 'sống'." Anh nhấn mạnh từ "nhân tính" và "sống", như muốn đối chọi lại sự "vô tình" của Thiên Đạo. "Sự can thiệp của ta không phải là phá hoại, mà là vá víu, là tìm kiếm một con đường khác, một con đường mà 'người' không cần phải 'mất người' để tồn tại."

Một tia sáng lạnh lẽo đột ngột lóe lên từ đôi mắt đen sâu thẳm của Bạch Vô Thường, không gian hư vô xung quanh Tạ Trần khẽ run rẩy. Đó không phải là một đòn tấn công, mà là một lời cảnh báo, một sự uy hiếp vô hình nhưng cực kỳ mạnh mẽ. "Ngươi... là một biến số không thể bỏ qua." Giọng Bạch Vô Thường vang lên, lần này có một chút khác biệt, như thể nó đang thừa nhận một sự thật hiển nhiên mà nó không mong muốn. "Nhưng hãy nhớ, mỗi hành động đều có cái giá. Giới hạn của ngươi... sẽ bị theo dõi. Một lần nữa can thiệp vào gốc rễ... và sự tồn tại của ngươi sẽ bị xóa sổ."

Lời cảnh báo lạnh lẽo như băng giá thấu xương, không cho phép bất kỳ sự kháng cự hay phản biện nào. "Xóa sổ" – hai từ đơn giản nhưng lại mang ý nghĩa khủng khiếp, không phải là giết chết, mà là triệt tiêu mọi dấu vết của sự tồn tại, như thể Tạ Trần chưa từng sinh ra trên đời. Đó là hình phạt tối thượng của Thiên Đạo dành cho những kẻ dám "nghịch thiên".

Tuy nhiên, Tạ Trần không hề nao núng. Ngược lại, một tia sáng bướng bỉnh lóe lên trong đôi mắt sâu thẳm của anh. "Vậy ra, Thiên Đạo cũng biết sợ... sợ sự thay đổi, sợ sự 'hữu tình' của con người?" Anh nhẹ nhàng thốt ra, nhưng lời nói đó lại như một lưỡi dao sắc bén, đâm thẳng vào cái bản chất tự cho là hoàn hảo của Thiên Đạo. Anh đang đặt câu hỏi về nỗi sợ hãi của một thực thể siêu việt, một điều cấm kỵ mà không ai dám nghĩ tới.

Bạch Vô Thường không đáp lời. Thay vào đó, nó đưa một ngón tay bán trong suốt, không rõ hình dạng, chỉ thẳng vào Tạ Trần. Ngón tay đó không chạm vào anh, nhưng không gian xung quanh Tạ Trần run rẩy dữ dội, như một tấm gương sắp vỡ, cho thấy uy lực kinh hoàng chỉ bằng một cử chỉ. Đó là một lời nhắc nhở cuối cùng về sức mạnh tuyệt đối của Thiên Đạo, và về hậu quả nếu Tạ Trần tiếp tục thách thức.

Sau cử chỉ đó, bóng hình của Bạch Vô Thường bắt đầu mờ dần, tan biến vào không gian hư vô như sương khói. Ánh sáng bạc lạnh lẽo cũng dần rút đi, trả lại sự tối tăm và trống rỗng. Tạ Trần cảm thấy mình bị kéo ngược trở lại, như một sợi dây cao su bị giật mạnh.

Cảnh vật của Dược Vương Cốc đột ngột hiện ra trước mắt anh. Mùi thảo dược nồng nặc, tiếng suối chảy róc rách, ánh nắng ban mai... tất cả ùa về, chân thực đến ngỡ ngàng. Anh vẫn đứng giữa thảm cỏ, bất động, khuôn mặt đanh lại. Mộ Dung Tuyết, vẫn còn đang bàng hoàng, vội vàng chạy đến đỡ lấy anh.

"Tạ Trần! Anh lại sao vậy?" Nàng lo lắng hỏi, cảm nhận được sự cứng đờ trong cơ thể anh.

Tạ Trần không trả lời ngay. Anh vẫn đứng đó, đôi mắt nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định trước mặt, nơi Bạch Vô Thường vừa biến mất. Lời cảnh báo của Thiên Đạo vẫn vang vọng trong tâm trí anh, cái dấu ấn lạnh lẽo trong linh hồn như một vết khắc sâu không thể xóa bỏ. Anh biết, đây không phải là một lời đe dọa suông. Thiên Đạo đã nhận ra anh là một "biến số", một "dị số" không thể bỏ qua, và nó sẽ không ngần ngại hành động để "sửa chữa" anh nếu anh vượt quá giới hạn.

Nỗi lo lắng, sự mệt mỏi vẫn còn đó, nhưng trong ánh mắt Tạ Trần, một quyết tâm mới đã bùng lên. Anh đã trực tiếp đối mặt với Thiên Đạo, đã đặt câu hỏi về nỗi sợ hãi của nó, và anh đã sống sót. Điều đó chứng tỏ con đường anh chọn, dù cô độc và hiểm nguy, vẫn có khả năng đi tiếp.

Cuộc chiến này, anh nhất định phải thắng, không phải vì bản thân, mà vì toàn bộ nhân gian. Anh muốn một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, nơi họ có thể "sống một đời bình thường" đúng nghĩa. Và để đạt được điều đó, anh phải chấp nhận cái giá, chấp nhận sự giám sát, chấp nhận cả nguy cơ bị "xóa sổ".

Tạ Trần khẽ nắm chặt tay Mộ Dung Tuyết, ánh mắt anh dần trở nên kiên định hơn bao giờ hết. "Không sao đâu, Tuyết Nhi," anh nói, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy nội lực. "Chỉ là... Thiên Đạo đã chính thức tuyên chiến với ta. Và ta... đã sẵn sàng ứng chiến."

Anh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xanh thẳm, nơi những đám mây trắng lững lờ trôi. Một ván cờ lớn hơn, một ván cờ mà số phận của toàn bộ Thập Phương Nhân Gian đang được đặt cược, đã chính thức bắt đầu. Và Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, với "nhân tính" làm vũ khí, sẽ là quân cờ quan trọng nhất trên bàn cờ ấy.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free