Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 132: Cổ Khuyết Chi Quyết: Tiên Môn Nộ Hống

Màn đêm đã bao phủ hoàn toàn Thành Vô Song, nhưng trong căn thư phòng nhỏ, ngọn lửa ý chí của Tạ Trần vẫn bùng cháy rực rỡ, dù thân thể anh gầy gò, suy kiệt. Anh đã sẵn sàng cho một ván cờ lớn hơn, một ván cờ mà anh không thể thất bại, không phải vì sức mạnh, mà vì gánh nặng của nhân quả và sự tồn vong của nhân tính. Anh nhắm mắt lại, cảm nhận sâu sắc sự hiện diện vô hình của Bạch Vô Thường, của Thiên Đạo đang theo dõi từng động thái của mình. Đây không còn là một tai ương ngẫu nhiên, mà là một cuộc chiến, một cuộc đấu tranh của ý chí và nhân quả, mà anh, một phàm nhân, đang đối diện.

***

Ý thức của Tạ Trần, tách rời khỏi thể xác phàm trần, như một linh hồn vô hình xuyên qua dòng chảy thời gian cuồn cuộn, lướt mình vào một vùng đất xa xăm của Thượng Cổ. Nơi đây, linh khí nguyên thủy dày đặc đến mức ngưng tụ thành sương mù, che phủ những đỉnh núi hùng vĩ và những thung lũng sâu thẳm. Không khí mang theo mùi khoáng vật thô sơ, mùi đất ẩm và một sự thanh khiết đến nao lòng, tựa như hơi thở đầu tiên của thế giới. Tiếng đá lở nhỏ vang vọng từ những vách núi đá sừng sững, hòa cùng tiếng linh khí cuồn cuộn như thủy triều dâng, tạo nên một bản giao hưởng nguyên thủy, hùng tráng nhưng cũng tiềm ẩn sự bùng nổ của sức mạnh vô biên.

Ý thức anh trôi dạt đến một khe nứt địa mạch khổng lồ, nơi trung tâm của sự hỗn loạn linh khí. Từ lòng đất sâu thẳm, một dòng suối linh khí trắng đục, tinh khiết tuôn trào không ngừng, tạo thành một hồ nước trong vắt, lấp lánh như ngọc bích. Đây chính là một nguồn suối tiên cực lớn, một mạch nguồn của Thiên Đạo nguyên thủy, nơi linh khí hội tụ với mật độ kinh người, có khả năng kiến tạo nên vô số cường giả và kéo dài sự thịnh vượng của một kỷ nguyên. Tạ Trần, với đôi mắt thấu thị nhân quả, nhìn rõ những sợi dây liên kết vô hình từ nguồn suối này đến tương lai xa xăm, đến sự suy kiệt của Thiên Đạo và sự "mất người" của các tu sĩ hàng vạn năm sau.

Anh chứng kiến những hình bóng Cổ Tu Sĩ đầu tiên xuất hiện. Họ không còn là những con người đơn thuần, mà đã là những tồn tại hùng vĩ, thân ảnh cao lớn, khí tức quanh người tựa như những ngọn núi lửa đang ngủ yên, tiềm tàng sức mạnh hủy thiên diệt địa. Ánh mắt họ rực cháy tham vọng, không chút che giấu. Họ tụ tập quanh nguồn suối linh khí, bàn bạc, tính toán. Tạ Trần không nghe được lời nói của họ, nhưng anh cảm nhận được ý chí của họ: độc chiếm nguồn suối này, thiết lập trận pháp, biến nó thành của riêng mình. Đây là hạt mầm đầu tiên của sự bất công, của sự chênh lệch quyền năng, của sự tha hóa nhân tính.

"Nếu nguồn linh khí này bị độc chiếm, Thiên Đạo sẽ suy yếu nhanh chóng," Tạ Trần tự vấn nội tâm, giọng nói vang vọng trong cõi ý thức. Anh cảm thấy một nỗi đau xót, một sự nặng nề đè nén. "Con đường tu tiên của hàng vạn năm sau sẽ trở thành sự giằng co, tranh đoạt. Linh khí bị hút cạn ở một nơi, sẽ mỏng dần ở nơi khác. Và quan trọng nhất, nhân tính sẽ dần bị tha hóa bởi chấp niệm vào sức mạnh. Cái giá này... quá đắt."

Anh thấy rõ ràng, việc độc chiếm nguồn linh khí này không chỉ là một hành động đơn lẻ, mà là một điểm neo nhân quả then chốt, sẽ định hình toàn bộ dòng chảy tu luyện của nhân gian sau này. Nó sẽ tạo ra sự phân cấp khắc nghiệt, buộc phàm nhân phải ngước nhìn tu sĩ với sự sùng bái và sợ hãi. Nó sẽ khiến các tu sĩ, từ những kẻ ban đầu chỉ mong cầu trường sinh, dần dà trở thành những kẻ khao khát quyền năng tuyệt đối, sẵn sàng đạp đổ mọi giá trị nhân luân để đạt được mục đích. Và kết quả cuối cùng, chính là sự "mất người" mà anh đã chứng kiến trong thị kiến Thượng Cổ, khi các tu sĩ trở thành những cái vỏ rỗng tuếch, không còn cảm xúc, không còn ký ức, chỉ còn lại sự khao khát phi lý.

Tạ Trần lặng lẽ quan sát, đôi mắt thấu thị nhân quả của anh nhìn rõ từng sợi dây liên kết, từng gợn sóng nhỏ nhất trong dòng chảy thời gian. Anh cảm nhận được áp lực vô hình của Thiên Đạo nguyên thủy, một ý chí mơ hồ đang cố gắng giữ gìn trật tự, giữ cho dòng linh khí luân chuyển tự do, nuôi dưỡng vạn vật. Nhưng ý chí đó quá yếu ớt, quá thụ động trước sự tham lam và chấp niệm của sinh linh. Thiên Đạo, lúc ấy, vẫn còn là một thực thể non trẻ, chưa đủ sức để áp chế những kẻ muốn thao túng nó.

Anh đứng giữa lằn ranh của quá khứ và hiện tại, gánh trên vai trọng trách của một phàm nhân nhìn thấu tương lai. Anh biết, hành động của anh ở đây sẽ là một sự "nghịch thiên" thực sự, một sự can thiệp thô bạo vào dòng chảy nguyên thủy của thế giới. Nhưng nếu không làm, vòng lặp bi kịch sẽ mãi mãi tiếp diễn. Anh không thể chấp nhận một tương lai mà "nhân tính" bị đánh đổi bằng quyền năng, một tương lai mà "sống một đời bình thường" chỉ là một giấc mộng hão huyền.

Tạ Trần không có pháp thuật để trực tiếp phá hủy trận pháp hay đánh đuổi các Cổ Tu Sĩ. Sức mạnh của anh nằm ở sự hiểu biết về nhân quả, về những mối liên hệ sâu xa giữa hành động và hệ quả. Anh tập trung ý thức, truyền tải một luồng suy nghĩ, một "khí tức nhân quả" vô hình vào khe nứt địa mạch. Nó không phải là một đòn tấn công vật lý, mà là một sự "lay chuyển" nhẹ nhàng các yếu tố nguyên thủy. Một dòng chảy ngầm của linh khí, vốn dĩ sẽ hội tụ vào nguồn suối lớn, bỗng dưng chuyển hướng, phân tán thành vô số mạch nhỏ, len lỏi vào lòng đất, chảy đi khắp nơi. Một tảng đá khổng lồ, vốn dĩ sẽ giữ vững địa mạch, bỗng nứt vỡ, gây ra một trận lở đất nhỏ, đủ để đổi hướng dòng chảy của một phần linh khí.

Đây là một sự can thiệp tinh vi, không để lại dấu vết của phép thuật hay bạo lực, nhưng hiệu quả lại vô cùng lớn. Nguồn suối tiên cực lớn, vốn dĩ sẽ hình thành một cách tập trung, nay bị chia nhỏ, phân tán. Sức mạnh của nó không hề giảm đi, nhưng nó không còn là một "cơ duyên độc chiếm" nữa. Nó đã trở thành một phần của đại địa, nuôi dưỡng vạn vật một cách bình đẳng hơn.

Tạ Trần cảm nhận được sự thay đổi vi tế trong dòng chảy nhân quả. Một gánh nặng lớn hơn đè lên vai anh, nhưng đồng thời, một cảm giác thanh thản cũng dâng lên. Anh đã làm điều cần phải làm, dù cái giá phải trả có thể rất đắt. Anh biết, hành động này sẽ gây ra một cơn thịnh nộ kinh hoàng, không chỉ từ những Cổ Tu Sĩ đang đứng trước mặt anh, mà còn từ chính Thiên Đạo, kẻ luôn muốn giữ vững trật tự của nó, dù trật tự đó có dẫn đến sự "mất người" đi chăng nữa. Anh đã chính thức "phá cục", không phải bằng sức mạnh, mà bằng trí tuệ và ý chí kiên định của một phàm nhân.

***

Ngay sau khi Tạ Trần can thiệp vào dòng chảy linh khí tại Linh Thạch Khoáng Mạch, một sự kiện chấn động đã xảy ra tại Thiên Đỉnh Cung, nơi được xem là tụ hội của các Cổ Tu Sĩ mạnh mẽ nhất – những hạt mầm đầu tiên của các "Tiên Môn Liên Minh" sơ khai. Cung điện nguy nga được chạm khắc từ đá nguyên thủy, tráng lệ giữa mây mù bao phủ, bỗng rung chuyển dữ dội. Trong sảnh chính, nơi hàng chục Cổ Tu Sĩ đang ngồi đả tọa hoặc tranh luận về phương pháp hấp thu linh khí, một sự hỗn loạn bùng nổ.

Không khí vốn trang nghiêm giờ đây căng thẳng đến nghẹt thở. Tiếng gió rít gào bên ngoài cung điện hòa cùng tiếng tranh luận dữ dội của các Cổ Tu Sĩ, như tiếng gầm của dã thú bị thương. Mùi hương trầm nhẹ vốn dĩ để tĩnh tâm, nay bị lấn át bởi mùi linh khí thanh khiết nhưng giờ đây xen lẫn sự hỗn loạn, như có một luồng năng lượng vô hình đang đâm xuyên vào không gian.

Cổ Tu Sĩ A, một lão giả râu tóc bạc phơ, thân hình vạm vỡ như tượng đá, đôi mắt vốn dĩ trầm tĩnh giờ đây trợn trừng, đứng phắt dậy. Hắn gầm lên, tiếng nói vang vọng như sấm động, khiến cả cung điện rung chuyển: "Kẻ nào dám nghịch thiên? Kẻ nào dám phá hủy cơ duyên vạn năm của ta?!" Pháp khí trên tay hắn, một thanh trường kiếm cổ xưa, rung lên bần bật, phát ra ánh sáng chói lòa.

Linh khí nguyên thủy tại Linh Thạch Khoáng Mạch, vốn dĩ đã được định sẵn để hội tụ thành một nguồn suối tiên cực lớn, bỗng nhiên phân tán, biến mất hoặc chuyển hướng một cách khó hiểu. Các trận pháp mà các Cổ Tu Sĩ đã dày công sắp đặt để độc chiếm nguồn linh mạch, đột ngột mất đi hiệu lực. Các đường nét pháp trận mờ dần, rồi tan biến, như thể chúng chưa từng tồn tại. Linh khí mà họ đang cố gắng hấp thu, bỗng dưng trở nên loãng đi, khó nắm bắt hơn rất nhiều.

Cổ Tu Sĩ B, một người phụ nữ trẻ tuổi nhưng khí chất uy nghiêm, toàn thân tỏa ra linh quang rực rỡ, vẻ mặt nàng trắng bệch vì kinh ngạc và phẫn nộ. Nàng là người đã dành hàng trăm năm để nghiên cứu địa mạch, tìm kiếm "khí nhãn" để dẫn linh khí về Thiên Đỉnh Cung. Giờ đây, mọi công sức đều đổ sông đổ bể. "Linh khí bị phân tán, không thể nào gom lại! Các khí nhãn đều đã thay đổi vị trí, như thể có một bàn tay vô hình đã xáo trộn chúng!" Nàng run rẩy, ánh mắt quét khắp bốn phía, tìm kiếm một kẻ thù vô hình. "Đây là một sự trừng phạt hay một sự can thiệp? Chẳng lẽ Thiên Đạo không muốn chúng ta thành công?"

Lời nói của Cổ Tu Sĩ B như một lời kích động, khiến sự phẫn nộ của những người khác càng thêm bùng cháy. Họ đều là những kẻ đứng đầu kỷ nguyên, những người đầu tiên chạm đến ngưỡng cửa tu tiên, những người khao khát trường sinh và quyền năng tuyệt đối. Cơ duyên này là tất cả đối với họ. Nó là con đường để họ vượt qua giới hạn của sinh mệnh, để trở thành những tồn tại bất tử, để thống trị thế giới. Giờ đây, cơ duyên đó đã bị tước đoạt một cách bí ẩn, vô hình.

Ý thức của Tạ Trần, vẫn hiện diện trong không gian Thượng Cổ, cảm nhận rõ ràng làn sóng phẫn nộ này. Nó không chỉ là sự tức giận, mà còn là nỗi thất vọng tột cùng, là sự hoang mang trước một thế lực vô hình, mạnh mẽ hơn họ rất nhiều. Anh cảm thấy như có hàng ngàn lưỡi dao sắc nhọn đang đâm vào tâm hồn mình, mỗi lưỡi dao mang theo một lời nguyền rủa, một lời oán hận.

"Ta không thể để các ngươi lặp lại sai lầm này..." Tạ Trần thầm nhủ trong cõi ý thức, giọng nói mang theo sự giằng xé nhưng cũng đầy kiên định. Anh hiểu rằng, việc anh làm sẽ bị coi là một hành động tội lỗi tày trời đối với những kẻ này. Anh đã tước đoạt đi "cơ duyên thành tiên" của họ, đã cướp đi "tương lai vĩnh cửu" mà họ hằng mơ ước. Nhưng đổi lại, anh đã giữ lại "tương lai" cho nhân gian, một tương lai mà linh khí không bị độc chiếm, một tương lai mà con người không bị buộc phải "mất người" để thành tiên.

Các Cổ Tu Sĩ tung ra pháp thuật mạnh mẽ, vô số luồng linh lực cuồn cuộn bay đi khắp nơi, cố gắng tìm kiếm kẻ phá hoại. Pháp khí va chạm vào nhau, tạo ra những tiếng nổ rung trời. Họ dùng thần niệm quét khắp không gian, xuyên qua những vách núi đá, dò xét từng ngóc ngách của đại địa. Nhưng tất cả đều vô ích. Kẻ phá hoại không để lại dấu vết. Sự can thiệp của Tạ Trần quá tinh vi, quá "nhân quả", không thuộc về bất kỳ loại pháp thuật nào mà họ từng biết.

Nỗi tức giận và sự bất lực dần biến thành oán hận sâu sắc. Cổ Tu Sĩ A đập mạnh tay xuống bàn đá, khiến nó vỡ vụn. "Chắc chắn là một kẻ ngoại đạo! Một kẻ không muốn chúng ta thành công! Chúng ta phải tìm ra hắn, lột da rút gân!" Những lời lẽ hung hãn ấy không chỉ là lời đe dọa, mà là sự gieo mầm cho những mâu thuẫn sâu sắc trong giới tu hành sơ khai. Họ bắt đầu nghi ngờ lẫn nhau, tìm kiếm kẻ phản bội, tạo nên những vết nứt đầu tiên trong cái gọi là "Tiên Môn Liên Minh" của họ.

Tạ Trần cảm nhận sự bất an, sự chia rẽ nảy sinh từ hành động của mình. Anh biết, những mầm mống oán hận này sẽ không biến mất, mà sẽ âm thầm tồn tại, lớn dần theo thời gian, ảnh hưởng đến các thế hệ tu sĩ sau này, thậm chí có thể là nguyên nhân của những cuộc chiến tranh giành tài nguyên, những cuộc thanh trừng đẫm máu. Đây là cái giá của sự "phá cục", cái giá của việc can thiệp vào dòng chảy nhân quả của quá khứ. Anh đã chấp nhận nó.

Anh rút ý thức khỏi vùng đất Thượng Cổ, bỏ lại phía sau những tiếng gầm thét phẫn nộ và những ánh mắt rực lửa oán hận. Anh đã làm điều cần làm, đã thay đổi một mắt xích quan trọng trong vòng lặp nghiệt ngã. Giờ đây, anh phải đối mặt với hậu quả của hành động đó, không phải từ những Cổ Tu Sĩ của quá khứ, mà từ chính ý chí của Thiên Đạo, kẻ đã bị anh "chọc giận".

***

Quay trở lại hiện tại, trong căn thư phòng nhỏ tại Thành Vô Song, Tạ Trần run rẩy dữ dội. Cơ thể gầy gò của anh, vốn dĩ đã suy yếu vì kiệt sức, giờ đây càng lung lay như một ngọn nến trước gió. Mồ hôi lạnh thấm đẫm vạt áo vải bố, và hơi thở anh trở nên dồn dập, nặng nhọc. Hành động can thiệp vào Thượng Cổ đã gây ra một phản ứng kinh hoàng từ Thiên Đạo, một sự phản phệ mà ngay cả Tạ Trần cũng không lường trước được mức độ dữ dội của nó.

Không gian xung quanh anh dường như bị bóp méo, không phải bởi pháp thuật, mà bởi một loại áp lực tinh thần vô hình, cực lớn. Trong thế giới tinh thần của Tạ Trần, một cơn bão tố đang gầm thét. Tiếng gió rít gào như quỷ khóc, tiếng sấm sét vô hình vang vọng trong tâm trí anh, mỗi tiếng nổ đều như muốn xé toạc linh hồn. Mùi ozone nồng nặc tràn ngập không khí, cùng với một mùi áp lực tinh thần đè nén, lạnh lẽo đến tận xương tủy. Bầu không khí trở nên kinh hoàng, uy lực tuyệt đối, như thể cả vũ trụ đang nghiền nát anh.

Bạch Vô Thường, không còn là một khí tức vô hình mơ hồ, mà hiện hữu rõ ràng như một ý chí vũ trụ hùng vĩ, lạnh lẽo, trực tiếp đối mặt với Tạ Trần trong thế giới tinh thần của anh. Nó không có hình dáng cụ thể, nhưng sự hiện diện của nó là tuyệt đối, áp đảo mọi giác quan. Nó là một vùng tối vô tận, từ đó phát ra ánh sáng lạnh lẽo như băng giá, bao trùm lấy Tạ Trần. Đôi mắt không rõ ràng của nó, nếu có thể gọi là mắt, rực sáng như hai hố đen nuốt chửng mọi ánh sáng.

"Dị số!" Giọng nói của Bạch Vô Thường vang vọng, không phải bằng âm thanh, mà bằng một sự rung động trực tiếp trong tâm trí Tạ Trần, lạnh lẽo và vô cảm như tiếng vang từ hư vô. "Ngươi dám làm loạn Thiên Đạo! Ngươi dám thay đổi bản nguyên của thế giới!" Mỗi từ ngữ đều mang theo một luồng áp lực khổng lồ, như hàng ngàn ngọn núi đè nặng lên linh hồn anh. Thiên Đạo, kẻ luôn coi mình là luật lệ, là trật tự tối cao, đang phẫn nộ tột độ vì sự "xâm phạm" của Tạ Trần vào quy tắc bản nguyên của nó. Sự "sửa chữa" của Thiên Đạo đã biến thành một cuộc đối đầu trực diện với "dị số" Tạ Trần, kẻ đã dám nghịch lại ý chí của nó.

Tạ Trần cắn chặt môi, máu tươi rỉ ra. Dù thân thể đau đớn tột cùng, ý chí anh không hề nao núng. Trong cõi tinh thần, anh ngẩng cao đầu, ánh mắt kiên định đối chọi với áp lực của Bạch Vô Thường. Anh biết, đây không phải là một trận chiến mà anh có thể thắng bằng sức mạnh. Đây là một cuộc đấu tranh của lý tưởng, của niềm tin, của sự kiên định vào "nhân tính".

"Trật tự của ngài đã dẫn đến sự mục rữa," Tạ Trần đáp lại, giọng nói dù yếu ớt trong thế giới thực nhưng lại vang vọng đầy kiên cường trong cõi tinh thần. "Nó đã biến những kẻ khao khát trường sinh thành những cái vỏ rỗng, đánh mất chính mình. Nó đã khiến linh khí suy kiệt, khiến nhân gian lầm than. Ta chỉ đang tìm một con đường khác... một con đường vì nhân gian! Một con đường để con người có thể sống trọn vẹn, không cần phải 'mất người' để thành tiên!"

Anh biết, lời nói của anh là sự sỉ nhục lớn nhất đối với Thiên Đạo, kẻ luôn tự cho mình là hoàn hảo. Nhưng anh không thể lùi bước. Anh không thể để Thiên Đạo chiến thắng bằng cách biến anh thành một kẻ "mất người", một tu sĩ nữa bị mê hoặc bởi quyền năng.

Áp lực từ Bạch Vô Thường càng tăng lên, như muốn nghiền nát ý chí của Tạ Trần. Anh cảm thấy linh hồn mình đang bị xé toạc, từng mảnh ký ức, từng cảm xúc đang cố gắng thoát ly. Đây chính là bản chất của sự "mất người" mà Thiên Đạo muốn áp đặt lên những kẻ chống đối nó. Nó muốn anh từ bỏ nhân tính, từ bỏ sự trọn vẹn của con người, để trở thành một tồn tại vô cảm, dễ bị kiểm soát.

Nhưng Tạ Trần không cho phép điều đó xảy ra. Trong sâu thẳm linh hồn anh, một luồng linh lực nguyên thủy yếu ớt nhưng kiên cường bùng lên. Đó không phải là linh khí tu luyện, mà là năng lượng của "Nhân Quả Luân Bàn", một phần nhỏ của sự hiểu biết thấu đáo về nhân quả mà anh đã lĩnh hội. Nó không mang lại sức mạnh công kích, nhưng nó tạo ra một lớp màng bảo vệ vô hình quanh ý chí anh, chống lại sự áp chế của Thiên Đạo. Đây là một sự kháng cự đầy đau đớn, mỗi giây phút đều như tra tấn, nhưng anh vẫn bám trụ.

Mộ Dung Tuyết, vẫn đứng bên cạnh anh trong thư phòng, cảm nhận được sự bất thường. Nàng không nhìn thấy Bạch Vô Thường, nhưng nàng thấy Tạ Trần đang run rẩy dữ dội, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, mồ hôi ướt đẫm. Nàng vội vàng đỡ lấy anh, lo lắng tột độ. "Tạ Trần! Anh sao vậy? Đừng làm ta sợ!" Nàng cảm nhận được một luồng khí tức lạnh lẽo, vô hình đang bao trùm lấy Tạ Trần, một thứ áp lực khiến nàng, dù là một tu sĩ, cũng phải rùng mình.

Tạ Trần cố gắng mở mắt, nhìn nàng. Đôi mắt anh vẫn còn sự kiên định, nhưng cũng lộ rõ vẻ mệt mỏi và đau đớn tột cùng. Anh khẽ nắm lấy tay nàng, truyền cho nàng một tia trấn an yếu ớt. "Không sao... chỉ là... Thiên Đạo... đang nổi giận."

Bạch Vô Thường không ngừng. Ý chí của nó tiếp tục dồn ép, muốn xóa bỏ "dị số" này, xóa bỏ mọi dấu vết của sự "nghịch thiên". Nó là sự trừng phạt cho bất kỳ ai dám can thiệp vào dòng chảy nhân quả mà nó đã thiết lập. Nhưng Tạ Trần vẫn đứng vững, dù thân thể gần như tan rã, dù linh hồn đang phải chịu đựng sự giằng xé khủng khiếp.

Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Việc anh can thiệp vào Thượng Cổ sẽ có những hệ quả sâu sắc và bất ngờ đến hiện tại, không chỉ là sự ổn định linh khí mà còn cả các mối quan hệ và thế lực. Sự phẫn nộ của các Cổ Tu Sĩ có thể gieo mầm cho những hận thù hoặc xung đột kéo dài qua các thế hệ, ảnh hưởng đến các tông môn hiện tại. Và phản ứng trực tiếp và dữ dội của Bạch Vô Thường cho thấy Thiên Đạo đã nhận diện Tạ Trần là mối đe dọa hàng đầu và sẽ không ngần ngại hành động mạnh tay hơn nữa.

Tạ Trần đang bước trên con đường cực kỳ nguy hiểm, nơi mỗi hành động "vá trời" đều có thể gây ra phản phệ kinh hoàng từ chính Thiên Đạo. Nhưng anh không hối hận. Anh đã chọn con đường này, con đường cô độc của một phàm nhân muốn giữ trọn nhân tính, phá vỡ vòng lặp nghiệt ngã của "mất người" và tìm kiếm một kỷ nguyên mới, nơi con người có thể "sống một đời bình thường" đúng nghĩa. Cuộc chiến này, anh nhất định phải thắng, không phải vì bản thân, mà vì toàn bộ nhân gian. Và đây, mới chỉ là khởi đầu của một ván cờ lớn hơn, một ván cờ mà số phận của toàn bộ Thập Phương Nhân Gian đang được đặt cược.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free