Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 134: Thiên Đạo Chi Cục: Lựa Chọn Dị Số

Mùi thảo dược nồng nặc, quen thuộc và an lành, khẽ lùa vào khứu giác Tạ Trần khi anh từ từ tỉnh giấc. Ánh sáng ban mai xuyên qua khung cửa sổ bằng giấy dầu, phủ một lớp vàng nhạt lên những thanh gỗ mộc mạc của căn phòng. Tiếng suối chảy róc rách không ngừng nghỉ, hòa cùng tiếng chim hót líu lo ngoài vườn, tạo nên một bản hòa tấu êm đềm, thanh tĩnh. Dược Vương Cốc, như mọi khi, vẫn là một chốn bồng lai giữa nhân gian, một nơi mà thời gian dường như trôi chậm hơn, xoa dịu mọi vết thương.

Nhưng tâm hồn Tạ Trần lúc này lại không hề tĩnh lặng. Anh cảm thấy một sự kiệt quệ sâu sắc, không chỉ ở thể xác mà còn ở cả linh hồn. Cái cảm giác như vừa bị kéo giãn đến cực hạn, rồi đột ngột buông thõng, khiến mọi thớ thịt và thần kinh đều rã rời. Tuy nhiên, cùng với sự mệt mỏi đó, anh cũng cảm nhận được một điều khác: linh khí trong Dược Vương Cốc đã thật sự hồi phục. Không còn sự mỏng manh, yếu ớt như trước, mà là một luồng sinh khí dồi dào, tuy chưa thể sánh bằng thời kỳ Thượng Cổ nhưng cũng đủ để nuôi dưỡng vạn vật, để những cây thảo dược thêm phần tươi tốt, để con người nơi đây cảm thấy khỏe khoắn hơn. Đây chính là thành quả của hành động can thiệp vào dòng chảy thời gian, phá vỡ sự độc chiếm linh khí nguyên thủy của các Cổ Tu Sĩ mà anh đã thực hiện.

Tuy nhiên, cái giá phải trả không chỉ là sự kiệt quệ. Một dấu ấn lạnh lẽo, vô hình, vẫn còn khắc sâu trong linh hồn anh, như một vết sẹo không thể xóa nhòa. Đó là cảm giác bị giám sát, bị dõi theo bởi một thực thể siêu việt, bởi chính ý chí của Thiên Đạo. Bạch Vô Thường đã để lại lời cảnh báo, và dấu ấn đó chính là lời nhắc nhở thường trực về sự tồn tại của nó, về giới hạn mà anh không được phép vượt qua. Mỗi khi hô hấp, Tạ Trần đều cảm thấy như có một đôi mắt vô hình đang nhìn thấu mọi suy nghĩ, mọi hành động của mình. Cảm giác này không gây đau đớn thể xác, nhưng lại tạo nên một áp lực tâm lý khủng khiếp, như một gông cùm vô hình xiềng xích tự do của ý chí.

"Tạ công tử, huynh đã ngủ rất lâu... có vẻ như đã kiệt sức."

Giọng nói dịu dàng của Mộ Dung Tuyết vang lên, kéo Tạ Trần trở lại thực tại. Nàng đang ngồi bên cạnh giường, đôi mắt xanh ngọc lấp lánh sự lo lắng. Trên bàn nhỏ cạnh giường, một chén thuốc bổ còn ấm bốc khói nghi ngút, mùi thơm nhàn nhạt của nhân sâm và kỷ tử xoa dịu phần nào sự mệt mỏi trong anh. Nàng vẫn mặc y phục màu xanh ngọc thanh thoát, mái tóc búi cao gọn gàng, nhưng gương mặt nàng vẫn không giấu được vẻ ưu tư, như thể nỗi buồn khó tả kia đã khắc sâu vào từng đường nét.

Tạ Trần khẽ cử động, cảm nhận sự cứng đờ của cơ bắp. Anh từ từ ngồi dậy, dựa lưng vào thành giường. "Quả thật là vậy." Anh đáp, giọng nói trầm khàn, mang theo chút mệt mỏi. "Ta đã kiệt sức." Anh đưa mắt nhìn ra cửa sổ, nơi sương mù còn vương vấn trên những ngọn cây. "Nhưng linh khí ở đây... thật sự đã hồi phục đáng kể."

Mộ Dung Tuyết khẽ gật đầu, nở một nụ cười nhẹ, nhưng nụ cười đó không chạm đến đáy mắt nàng. "Phải, từ hôm huynh bất tỉnh, linh khí trong Dược Vương Cốc đã dần trở nên dồi dào hơn. Cây cỏ tươi tốt, việc luyện đan cũng thuận lợi hơn rất nhiều. Nhiều người nói, đó là nhờ công lao của huynh." Nàng đưa chén thuốc cho anh, cẩn thận như sợ làm vỡ một món đồ quý giá. "Huynh uống đi, sẽ giúp hồi phục nguyên khí."

Tạ Trần đón lấy chén thuốc, cảm nhận hơi ấm từ thành chén lan tỏa vào lòng bàn tay. Anh nhấp một ngụm nhỏ, vị thuốc đắng nhẹ nhưng hậu ngọt, tràn vào cổ họng, xoa dịu những cơn đau âm ỉ trong cơ thể. "Cái giá phải trả... cũng không hề nhỏ." Anh thì thầm, không phải với Mộ Dung Tuyết, mà với chính bản thân mình, với cái dấu ấn lạnh lẽo đang đè nặng trong linh hồn. Anh biết rõ cái giá đó không chỉ là sự kiệt quệ nhất thời, mà còn là một ván cờ lớn hơn, một sự đối đầu không thể tránh khỏi với Thiên Đạo. Nỗi ưu tư sâu sắc hiện rõ trong đôi mắt anh, khiến chúng trở nên thăm thẳm hơn bao giờ hết. Anh đang cân nhắc từng lời, từng hành động trong cuộc đối đầu vừa qua, tìm kiếm những ẩn ý sâu xa hơn trong từng câu nói của Bạch Vô Thường. Rõ ràng, Thiên Đạo không chỉ đơn thuần là một cỗ máy vô tri duy trì trật tự, mà nó còn ẩn chứa một trí tuệ, một sự "tính toán" đáng sợ.

Anh nhìn Mộ Dung Tuyết, ánh mắt dịu đi đôi chút. "Tuyết Nhi, nàng đã thức trắng đêm sao?"

Nàng khẽ lắc đầu. "Không sao, ta chỉ lo lắng cho huynh. Lần này huynh lại mạo hiểm quá rồi." Giọng nàng vẫn tự nhiên, nhưng ẩn chứa sự trách móc nhẹ nhàng. "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Nhưng cái đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính? Huynh không cần phải gánh vác mọi chuyện một mình như vậy."

Tạ Trần chỉ khẽ thở dài, không đáp. Anh biết Mộ Dung Tuyết không thể hiểu hết những gì anh đang phải đối mặt. Cái đạo mà cô nói, cái nhân tính mà cô trân trọng, đó chính là thứ anh đang cố gắng bảo vệ. Nhưng con đường đó lại gập ghềnh, hiểm nguy hơn bất kỳ con đường tu tiên nào. Anh ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi sương mù dần tan, nhường chỗ cho ánh nắng rạng rỡ của một ngày mới. Trong cái khoảnh khắc bình yên đó, anh cảm nhận được sự thôi thúc mãnh liệt của một cuộc đối thoại khác, một cuộc đối thoại không tiếng động, không hình hài, nhưng lại mang tính quyết định đến vận mệnh của anh và cả Thập Phương Nhân Gian. Dường như, Bạch Vô Thường vẫn chưa rời đi hoàn toàn.

Khi Tạ Trần nhắm mắt lại, Dược Vương Cốc bỗng chốc tan biến. Không còn mùi thảo dược, không còn tiếng suối chảy, không còn ánh nắng ban mai. Anh thấy mình đứng trong một không gian vô định, nơi mọi thứ đều là hư vô, nhưng lại tồn tại một cách chân thực nhất. Đây là tâm cảnh của anh, một thư phòng tĩnh lặng của ý thức, nơi những dòng sông nhân quả vẫn cuộn chảy vô tận. Trên nền hư vô đó, một luồng ý chí lạnh lẽo, vô cảm nhưng lại hùng vĩ đến mức khiến linh hồn anh run rẩy, bắt đầu hiện hữu. Đó không còn là cái bóng đen uy áp của Bạch Vô Thường, mà là một dạng thức tinh khiết hơn của ý chí Thiên Đạo, như một thực thể siêu việt đã từ bỏ mọi hình hài hữu hạn để giao tiếp trực tiếp với linh hồn anh.

"Ngươi là dị số. Là vết nứt trong quy luật." Giọng nói vang vọng trong tâm trí Tạ Trần, không phải bằng âm thanh, mà bằng ý niệm, bằng sự thấu thị trực tiếp vào linh hồn. Nó lạnh lẽo như băng giá, nhưng không còn mang theo sự phẫn nộ dữ dội như lần trước. Lần này, là sự phân tích, sự đánh giá, sự "tính toán" của một trí tuệ vượt xa mọi khái niệm về sự sống. "Nhưng vết nứt đôi khi có thể là cơ hội để định hình lại... một trật tự mới."

Tạ Trần đứng vững, không hề nao núng trước áp lực vô hình. Anh hiểu, đây không phải là một lời đe dọa, mà là một lời "mời gọi", một sự thay đổi trong chiến thuật của Thiên Đạo. "Thiên Đạo cũng biết sợ sự thay đổi, sợ sự 'hữu tình' của con người?" Anh nhẹ nhàng đáp trả, ý chí của anh kiên định như ngọn núi, không bị lay chuyển bởi sự hùng vĩ của đối phương.

Ý chí của Bạch Vô Thường khẽ "dao động", như một làn sóng lạnh lẽo lướt qua tâm cảnh. "Sợ hãi... là một khái niệm của kẻ hữu hạn. Thiên Đạo chỉ có 'quy luật'. Sự 'suy yếu' hiện tại là một 'lỗi' trong vận hành. Ngươi, Tạ Trần, là 'biến số' đã được tạo ra để 'sửa chữa' lỗi lầm đó."

"Ta không phải là công cụ." Tạ Trần khẳng định, giọng nói tuy không vang vọng nhưng lại mang sức nặng của ngàn cân. "Con đường ta chọn là nhân quả, không phải sự tha hóa. Ta muốn sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, không phải trở thành một cỗ máy vô tri phục vụ cho 'quy luật' của các ngươi." Anh đưa tay ra, như thể muốn chạm vào dòng sông nhân quả đang cuộn chảy trong tâm cảnh, nơi vô số sợi chỉ đỏ, đen, vàng, trắng đan xen vào nhau, tạo thành tấm lưới vận mệnh của Thập Phương Nhân Gian. "Nhân quả của ta là để bảo vệ những điều bình dị, để con người không phải 'mất người' vì khao khát thành tiên."

"Nhân quả của ngươi... có thể được sử dụng để vá trời." Ý chí của Bạch Vô Thường trở nên mạnh mẽ hơn, như một dòng chảy xiết muốn cuốn phăng mọi sự kháng cự. "Nhưng cái giá là sự đồng thuận, sự hòa nhập vào đại đạo. Ngươi sẽ không còn là ngươi. Ngươi sẽ là một phần của Thiên Đạo, tái lập trật tự, duy trì vận hành. Ngươi sẽ có được quyền năng vô hạn, sự bất tử, nhưng ý chí của ngươi sẽ hòa tan vào ý chí của ta. Ngươi sẽ trở thành một 'kẻ vá trời' đúng nghĩa, nhưng không phải theo cách của 'phàm nhân' mà ngươi hằng theo đuổi."

"Ngươi muốn ta trở thành một phần của Thiên Đạo, một 'kẻ vá trời' vô cảm, để đổi lấy sự tồn tại của Thiên Đạo?" Tạ Trần chất vấn, đôi mắt anh lóe lên tia sáng sắc bén, nhìn thẳng vào bản chất của lời đề nghị này. "Đó không phải là 'vá trời', đó là 'nuốt chửng'. Đó không phải là cứu rỗi, đó là sự đồng hóa, là cái chết của nhân tính. Cái giá của sự bất tử, cái giá của quyền năng vô hạn... là đánh mất bản thân mình, đánh mất những điều làm nên Tạ Trần này sao?"

Ý chí của Bạch Vô Thường không đáp trả trực tiếp, thay vào đó, nó trình ra trước mắt Tạ Trần một viễn cảnh. Một viễn cảnh mà Thiên Đạo, nếu tiếp tục suy yếu, sẽ hoàn toàn sụp đổ. Linh khí khô kiệt, vạn vật lụi tàn, trật tự vỡ vụn, và những kẻ tu sĩ, điên cuồng vì quyền năng cuối cùng, sẽ hủy diệt lẫn nhau, kéo theo cả phàm nhân vào hố sâu diệt vong. Đó là một bức tranh bi thảm, đầy rẫy sự tuyệt vọng và vô vọng.

Rồi viễn cảnh đó tan biến, nhường chỗ cho một viễn cảnh khác. Một Thiên Đạo đã được "vá lành", nơi linh khí dồi dào trở lại, vạn vật sinh sôi. Nhưng trong viễn cảnh đó, con người không còn khao khát thành tiên nữa, không phải vì họ đã tìm thấy sự trọn vẹn trong cuộc sống bình thường, mà vì họ đã bị "lập trình" để không còn khao khát. Những cảm xúc mãnh liệt, những chấp niệm cá nhân, những ký ức đau khổ hay hạnh phúc tột cùng, tất cả đều bị gọt giũa, bị làm mờ đi, để tạo nên một thế giới "ổn định" nhưng vô vị, một thế giới mà mọi cá nhân chỉ là những bánh răng hoạt động trơn tru trong cỗ máy vĩ đại của Thiên Đạo. Trong viễn cảnh đó, Tạ Trần nhìn thấy chính mình, một Tạ Trần với sức mạnh vô biên, nhưng đôi mắt trống rỗng, vô cảm, không còn chút dấu vết nào của nhân tính, của sự suy tư, của tình cảm. Anh đã trở thành một phần của Thiên Đạo, một "kẻ vá trời" thực sự, nhưng cái "người" trong anh đã hoàn toàn biến mất.

"Ngươi thấy đó, dị số." Ý chí của Bạch Vô Thường vang lên, lạnh lùng nhưng đầy uy lực. "Đây là hai con đường. Hoặc là hủy diệt, hoặc là 'trật tự' mới. Ngươi không thể có cả hai."

Tạ Trần cảm thấy một sự giằng xé dữ dội trong tâm can. Lời đề nghị của Thiên Đạo không phải là không có sức cám dỗ. Quyền năng vô hạn, khả năng cứu vớt Thập Phương Nhân Gian khỏi sự diệt vong, đó là điều mà bất kỳ ai cũng khao khát. Nhưng cái giá phải trả... là chính bản thân anh, là những giá trị mà anh đã theo đuổi bấy lâu nay. "Không thể có cả hai sao?" Anh lặp lại, như tự hỏi chính mình. "Nhân tính và trật tự, chúng nhất định phải đối nghịch nhau đến vậy ư?"

"Đại Đạo vô tình, Thiên Đạo vô thường." Ý chí của Bạch Vô Thường vẫn giữ thái độ lạnh nhạt. "Chấp niệm của ngươi vào 'nhân tính' là nguồn gốc của mọi sự hỗn loạn. Chỉ khi buông bỏ, ngươi mới thực sự giải thoát, và Thiên Đạo mới thực sự được vá lành."

"Buông bỏ... là từ bỏ chính mình." Tạ Trần khẽ nói, ánh mắt anh nhìn sâu vào hư vô, nơi ý chí của Bạch Vô Thường đang hiện diện. "Ta sẽ không bao giờ buông bỏ. Dù cái giá phải trả là sự 'xóa sổ', dù con đường này cô độc và hiểm nguy đến mức nào, ta cũng sẽ không đánh đổi nhân tính để trở thành một cỗ máy vô tri. Nếu Thiên Đạo cần sự vô tình để tồn tại, thì ta sẽ đứng về phía những kẻ hữu tình, dù chúng có yếu ớt đến đâu."

Ý chí của Bạch Vô Thường im lặng. Sự im lặng đó kéo dài như vô tận, đè nặng lên tâm trí Tạ Trần. Rồi, một luồng khí lạnh lẽo khác, mạnh mẽ hơn, như một lời cảnh cáo cuối cùng, lướt qua linh hồn anh. "Ngươi đã lựa chọn. Vậy thì... Thiên Đạo sẽ tiếp tục 'giám sát'. Và ngươi, dị số, hãy sẵn sàng cho hậu quả của sự 'bướng bỉnh' này."

Không gian tâm cảnh bắt đầu vỡ vụn. Tạ Trần cảm thấy mình bị kéo trở lại, như một con thuyền nhỏ bị cuốn vào xoáy nước. Lời đề nghị của Bạch Vô Thường, và lời từ chối của anh, đã đặt ra một vết nứt sâu sắc hơn giữa anh và Thiên Đạo. Không còn là sự đối đầu đơn thuần, mà là một cuộc chiến tranh giành bản chất của sự tồn tại, giữa trật tự vô cảm và nhân tính hữu tình.

Khi Tạ Trần mở mắt, anh vẫn đang ở trong căn phòng quen thuộc tại Dược Vương Cốc. Mùi thảo dược vẫn nồng nặc, tiếng suối vẫn róc rách. Mộ Dung Tuyết vẫn ngồi bên cạnh, nhìn anh với vẻ lo lắng. Sương mù đã hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho ánh nắng chiều vàng óng ả, trải dài trên những thảm cỏ xanh mướt. Dù đã trở lại thực tại, nhưng tâm trí anh vẫn còn vương vấn những lời nói lạnh lẽo của Bạch Vô Thường, và hình ảnh về một Tạ Trần vô cảm, mạnh mẽ, nhưng trống rỗng.

"Tạ công tử, huynh có ổn không?" Mộ Dung Tuyết hỏi, giọng nói đầy quan tâm khi nàng thấy anh khẽ nhíu mày, vẻ mặt đầy suy tư. "Sắc mặt huynh không được tốt lắm." Nàng thấy rõ sự tái nhợt trên khuôn mặt anh, đôi mắt sâu thẳm giờ đây lại càng thêm vẻ mệt mỏi, ẩn chứa một nỗi ưu tư khó giải.

Tạ Trần khẽ lắc đầu, một nụ cười nhạt hiện trên môi. "Chỉ là... suy nghĩ một vài chuyện cũ mà thôi." Anh không muốn Mộ Dung Tuyết phải lo lắng thêm. Những gì anh vừa đối mặt, những lời đề nghị và đe dọa từ Thiên Đạo, không phải là điều mà một người bình thường có thể hiểu được. Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra vườn thảo dược đang ngả mình trong ánh chiều tà. Trong lòng anh, tiếng vọng của Bạch Vô Thường vẫn còn văng vẳng: "Thiên Đạo cũng biết sợ... sợ sự thay đổi, sợ sự 'hữu tình' của con người?" "Thiên Đạo sẽ tiếp tục 'giám sát'. Và ngươi, dị số, hãy sẵn sàng cho hậu quả của sự 'bướng bỉnh' này."

Bạch Vô Thường đã nói đúng. Anh đã lựa chọn. Anh đã từ chối trở thành công cụ của Thiên Đạo, từ chối đánh đổi nhân tính để đổi lấy quyền năng và sự bất tử. Anh đã chọn con đường cô độc, con đường mà chính Thiên Đạo cũng coi là "bướng bỉnh", "hỗn loạn".

Anh dạo bước ra ngoài, đi dọc theo con đường mòn nhỏ quanh Dược Vương Cốc. Tiếng cối giã thuốc đều đặn vang lên từ xa, tiếng gió xào xạc qua tán lá cổ thụ, mang theo mùi hương của đất ẩm và hoa cỏ dại. Mọi thứ thật bình yên, thật chân thực, như chính cuộc sống bình thường mà anh luôn khao khát. Nhưng cái bình yên đó, anh biết, chỉ là một vỏ bọc mỏng manh trước cơn bão sắp ập đến. Thiên Đạo sẽ không từ bỏ anh dễ dàng. Nó sẽ tìm mọi cách để "sửa chữa" cái "lỗi" Tạ Trần này, để dẫn dụ hoặc cưỡng chế anh vào con đường mà nó đã vạch ra. Anh sẽ phải đưa ra một lựa chọn mang tính định mệnh, không chỉ cho bản thân mà còn cho cả số phận của Thập Phương Nhân Gian.

Xa xăm về phía Đông, trên đỉnh Thái Huyền Sơn cao vút, Lăng Nguyệt Tiên Tử đang ngồi tĩnh tọa trên một phiến đá phủ tuyết. Bạch y của nàng hòa vào nền tuyết trắng, mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng khẽ lay động trong gió. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng bỗng mở ra, ánh lên vẻ nghi hoặc. Nàng cảm thấy một luồng năng lượng kỳ lạ đang khuấy động khắp Thập Phương Nhân Gian. Đó không phải là linh khí, cũng không phải ma khí, mà là một sự biến động tinh vi hơn, như thể chính quy tắc vận hành của thế giới đang bị lung lay.

Nàng đã cảm nhận được sự hồi phục của linh khí tại Dược Vương Cốc, một hiện tượng bất thường mà không ai có thể giải thích. Và giờ đây, cái dao động này càng khiến nàng thêm tò mò. Tạ Trần... cái tên đó lại hiện lên trong tâm trí nàng. Một phàm nhân không tu hành, nhưng lại mang trong mình một bí ẩn sâu sắc, một sức mạnh vô hình có thể lay chuyển cả Thiên Đạo. Lời cảnh báo của Thiên Đạo từ lâu đã ăn sâu vào tiềm thức của mọi tu sĩ: đừng cố gắng "vá trời", đừng can thiệp vào quy luật. Nhưng Tạ Trần đã làm, và dường như anh vẫn còn sống sót, thậm chí còn gây ra những biến động lớn hơn.

"Dị số... thật sự tồn tại sao?" Lăng Nguyệt Tiên Tử thì thầm, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng, mang theo chút mệt mỏi ẩn sâu. Những tín điều mà nàng đã tin tưởng bấy lâu, những quy tắc mà nàng đã tuân theo, dường như đang dần bị thách thức bởi một con người. Hoài nghi bắt đầu gặm nhấm tâm trí nàng, giống như băng tuyết tan chảy dưới ánh mặt trời. Nàng hướng ánh mắt về phía Tây, nơi Dược Vương Cốc ẩn mình trong màn sương chiều. Nàng cảm thấy rằng, vận mệnh của Thập Phương Nhân Gian, có lẽ đã không còn nằm trong tay những vị tiên nhân hay Thiên Đạo, mà đang dần trôi về phía một phàm nhân mang tên Tạ Trần.

Và Tạ Trần, vẫn đang đi dạo trong Dược Vương Cốc, nhìn lên bầu trời xanh thẳm đang chuyển dần sang sắc cam của hoàng hôn. Anh biết, cuộc đối đầu với Thiên Đạo đã chính thức bước sang một giai đoạn mới. Không còn là những lời cảnh báo đơn thuần, mà là một cuộc chiến triết lý, một ván cờ lớn mà anh, một phàm nhân, phải dùng nhân tính của mình làm quân cờ, để phá vỡ cục diện đã định sẵn, để khẳng định rằng, con người có thể tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần phải đánh đổi linh hồn mình cho cái gọi là "đại đạo vô tình".

"Thiên Đạo, ngươi rốt cuộc muốn gì?" Tạ Trần tự hỏi, câu hỏi đó vang vọng trong tâm trí anh, không phải như một lời chất vấn, mà như một lời tuyên chiến ngầm. Anh sẽ không bao giờ chấp nhận trở thành một công cụ. Anh sẽ không bao giờ từ bỏ con đường của nhân quả, của nhân tính. Cái giá của sự "cứu rỗi" Thiên Đạo theo cách của nó là quá đắt, và anh sẽ không trả.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free