Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1322: Góc Sách Ươm Mầm Hạt Giống

Trời đã sang canh, ánh dương dịu nhẹ xuyên qua tán lá xanh mướt, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên con đường lát đá dẫn vào Thị Trấn An Bình. Không khí buổi sớm vẫn còn vương vấn hơi sương mỏng, mang theo mùi đất ẩm và cỏ dại, tạo nên một cảm giác trong lành, an yên. Tiếng chuông chùa xa xa vọng lại, thanh thoát và tĩnh lặng, như nhắc nhở về sự vô thường của vạn vật, về những vòng xoay không ngừng nghỉ của nhân thế. Trong cái an tĩnh ấy, Linh, với bước chân thoăn thoắt nhưng không kém phần cẩn trọng, tiến vào quán sách của Tạ Trần.

Trên tay nàng là một cuộn giấy đã nhàu nhẹ, bên trong ẩn chứa những nét vẽ nguệch ngoạc, đơn sơ nhưng tràn đầy tâm huyết. Khuôn mặt nàng, vốn dĩ đã toát lên vẻ thông minh và thiện lương, giờ đây lại càng thêm rạng rỡ bởi một niềm hưng phấn khó tả. Ánh mắt trong trẻo của Linh đảo quanh một lượt, tìm kiếm bóng dáng quen thuộc của tiên sinh. Nàng nhìn thấy Tạ Trần, vẫn với dáng vẻ thư sinh gầy gò, làn da trắng nhợt do ít tiếp xúc với nắng gió, đang ngồi sau quầy thu ngân. Hắn đang chăm chú đọc một cuốn sách cổ, bìa đã sờn cũ, gáy sách rách rời, tựa hồ đã trải qua bao dâu bể của thời gian. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, thường ngày vẫn ẩn chứa vẻ tỉnh táo và suy tư, dường như có thể xuyên thấu vạn vật, giờ đây lại đắm chìm vào từng dòng chữ, từng câu chuyện của những người đã khuất.

Không gian quán sách vẫn như mọi khi, tĩnh mịch và uyên thâm. Mùi giấy cũ, mực và gỗ đặc trưng quyện với hương trà xanh thanh mát vừa pha, tạo nên một bầu không khí dễ chịu, khơi gợi tri thức. Tuy nhiên, hôm nay, sự tĩnh lặng ấy lại có thêm một chút năng lượng mới, một dòng chảy háo hức và tươi trẻ toát ra từ Linh. Nàng rón rén bước đến gần, sợ làm phiền Tạ Trần, nhưng lòng lại không giấu nổi sự mong chờ.

"Tiên sinh..." Linh khẽ gọi, giọng nói mang theo chút ngập ngừng, xen lẫn vẻ kính trọng. Nàng đưa cuộn giấy vẽ ra, hai tay giữ chặt, như thể đó là một báu vật vô giá. "Con... con có một ý tưởng nhỏ, mong tiên sinh xem qua."

Tạ Trần không ngẩng đầu ngay, hắn khẽ hít một hơi, dường như đang cố gắng lưu giữ trọn vẹn hương vị của trà và mùi giấy cũ. Một lúc sau, hắn mới chậm rãi gấp cuốn sách lại, đặt nó nhẹ nhàng xuống mặt bàn gỗ đã bóng loáng vì thời gian. Đôi mắt hắn rời khỏi trang giấy, chuyển sang nhìn Linh, ánh mắt dịu dàng và đầy thấu hiểu, như thể đã biết trước điều nàng muốn nói.

"Mời ngồi." Hắn chỉ vào chiếc ghế đối diện, giọng nói trầm tĩnh, điềm đạm. "Có vẻ như hạt giống đã gieo đang tìm cách vươn mình ra ánh sáng."

Linh ngồi xuống, lòng rộn ràng. Nàng cẩn trọng trải cuộn giấy ra, để lộ những hình vẽ đơn giản về những chiếc kệ sách thấp, những chiếc gối êm ái, và những bức tranh màu sắc rực rỡ treo trên tường. Đó là một bản phác thảo thô sơ về một góc nhỏ trong quán sách, nhưng trong đó chứa đựng cả một thế giới mà Linh hằng ấp ủ.

"Tiên sinh," Linh bắt đầu, giọng nàng dần trở nên tự tin hơn, "con thấy các em nhỏ... chúng rất thích nghe kể chuyện. Nhưng những cuốn sách dành cho chúng ở đây... con thấy còn hơi lẫn lộn, khó tìm, phần lớn lại là những điển tịch cổ xưa, không phải là những câu chuyện đời thường mà chúng dễ hình dung. Con muốn... con muốn tạo một góc sách riêng, chỉ dành cho các em. Một nơi thật ấm cúng, thật nhiều màu sắc, để chúng có thể tự do khám phá, tự do lật giở từng trang sách mà không phải e ngại. Một nơi mà tri thức không còn là gánh nặng, mà là niềm vui."

Nàng chỉ tay vào từng nét vẽ trên giấy, ánh mắt lấp lánh sự nhiệt huyết. "Con hình dung những chiếc kệ thấp, vừa tầm tay các em, để chúng có thể tự chọn sách. Sẽ có những chiếc gối mềm để các em ngồi đọc, hoặc nằm dài ra. Con còn muốn trang trí thêm những bức tranh vẽ tay, những hình ảnh về những người phàm nhân dũng cảm, những câu chuyện về tình bạn, về lòng kiên trì. Con muốn các em thấy rằng, dù không có tiên pháp, không có thần thông, con người vẫn có thể tạo nên những điều phi thường."

Tạ Trần lắng nghe nàng một cách chăm chú, ánh mắt hắn không hề dời đi. Hắn nhìn thấy trong ánh mắt Linh không chỉ là sự nhiệt huyết của tuổi trẻ, mà còn là một niềm tin sắt đá vào giá trị của "nhân tính", vào sức mạnh của những câu chuyện "sống một đời bình thường". Trong tâm trí hắn, hình ảnh Linh lúc này không khác gì một ngọn nến nhỏ, dù mong manh nhưng lại có khả năng thắp sáng cả một vùng trời tăm tối của những chấp niệm về tiên đạo. Hắn hiểu rằng, đây chính là "hạt giống" mà hắn đã gieo, nay đã bắt đầu nảy mầm, không phải bằng sức mạnh thần thông, mà bằng chính sự chân thành và lòng nhân ái.

"Ý hay," Tạ Trần cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn trầm ấm, như một dòng suối mát lành chảy qua tâm hồn đang rộn ràng của Linh. Hắn khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. "Sách là hạt giống. Đất tốt thì hạt sẽ nảy mầm. Huống hồ, mảnh đất tâm hồn của những đứa trẻ lại là mảnh đất màu mỡ nhất, dễ tiếp nhận nh��t. Ngươi thấy cần gì, cứ nói. Trong kho có vài cuốn truyện tranh cổ, những câu chuyện dân gian mà ta sưu tầm được từ lâu, chắc sẽ hợp với chúng. Cùng với một vài chiếc kệ gỗ nhỏ mà ta chưa dùng đến, có thể dùng để sắp xếp."

Hắn khẽ nhấc tay, chỉ về một góc khuất trong quán, nơi ít người qua lại, gần cửa sổ nhìn ra vườn sau. Đó là một góc nhỏ, thường ngày chất đầy những chồng sách cũ kỹ, bụi bặm, hoặc những món đồ lặt vặt đã bị lãng quên. "Góc đó, ánh sáng tốt, lại yên tĩnh, ít người qua lại, rất thích hợp để tạo nên một không gian riêng tư cho các em nhỏ."

Linh nhìn theo hướng tay Tạ Trần chỉ. Ánh mắt nàng rạng rỡ hẳn lên, như thể một bức tranh màu sắc vừa hiện hữu trong tâm trí. Nàng đã hình dung ra được không gian mới, một thế giới nhỏ bé nhưng đầy ắp tri thức và tình yêu thương, nơi những đứa trẻ phàm nhân có thể tìm thấy niềm vui, sự tò mò và những bài học cuộc sống mà không cần phải mơ mộng đến những phép thuật cao siêu hay những con đường tu tiên xa vời. Nàng đứng dậy, cuộn giấy trong tay dường như đã trở nên nhẹ bẫng, lòng tràn ngập sự biết ơn và quyết tâm.

"Đa tạ tiên sinh!" Linh nói, giọng nàng đầy phấn khởi. "Con sẽ bắt tay vào làm ngay!" Nàng cúi đầu chào Tạ Trần, rồi nhanh chóng bước về phía góc quán, trong tâm trí đã bắt đầu phác họa chi tiết từng bước thực hiện ý tưởng của mình. Tạ Trần nhìn theo bóng dáng nàng, nụ cười trên môi hắn càng sâu sắc hơn. Hắn biết, đây không chỉ là việc sắp xếp lại một góc sách. Đây là việc gieo trồng một tương lai, nơi "Nhân Đạo" sẽ vươn mình, thoát khỏi bóng tối của "Thiên Đạo" đã suy tàn.

***

Buổi chiều cùng ngày, hoặc có lẽ là sáng hôm sau, bầu trời Thị Trấn An Bình trong xanh vời vợi, không một gợn mây, ánh nắng vàng ươm chảy tràn khắp nơi, mang theo hơi ấm dễ chịu của mùa xuân. Trong quán sách của Tạ Trần, không khí tĩnh lặng thường ngày đã được thay thế bằng những âm thanh lao xao, hăng hái của tuổi trẻ. Góc quán sách trước đây vốn hơi bừa bộn, phủ đầy bụi thời gian và những chồng sách chất ngổn ngang, giờ đây đã được dọn dẹp sạch s��, chờ đợi một diện mạo mới.

Linh, với chiếc khăn buộc gọn gàng trên đầu, đang hăng hái di chuyển những chiếc kệ nhỏ được Tạ Trần mang ra từ kho. Những chiếc kệ này tuy không lớn, nhưng bằng gỗ lim chắc chắn, đã cũ kỹ và sờn màu, mang theo dấu vết của thời gian. Nàng cẩn thận lau chùi từng thanh gỗ, dùng một mảnh vải ẩm lau đi lớp bụi bám dính, để lộ ra màu gỗ nâu trầm ấm áp. Bên cạnh nàng, Thư Đồng Tiểu An, với thân hình gầy gò và đôi mắt thông minh lấp lánh, cũng đang giúp sức một cách nhiệt tình. Cậu bé mặc một chiếc áo vải thô cũ kỹ, nhưng trên khuôn mặt lại ánh lên vẻ vui vẻ, hăng hái, dường như đang tham gia vào một trò chơi lớn đầy thú vị.

"Tỷ Linh ơi, cuốn này mình để ở đâu ạ?" Tiểu An hì hục bê một chồng sách khá nặng, miệng hỏi, ánh mắt tò mò chỉ vào bìa một cuốn sách minh họa hình một con rồng khổng lồ, trông có vẻ khá dữ tợn. "Hình con rồng này trông đáng sợ quá, các em nhỏ có sợ không ạ?" Cậu bé có chút lo lắng, sợ rằng hình ảnh này sẽ khiến những đứa trẻ khác không dám đến gần.

Linh mỉm cười hiền hậu, nàng nhận lấy chồng sách từ tay Tiểu An, cẩn thận đặt chúng xuống sàn. "Con rồng này tuy to lớn, nhưng nó rất hiền lành, Tiểu An à. Đây là câu chuyện kể về lòng dũng cảm, về một con rồng đã bảo vệ dân làng khỏi hiểm nguy, không phải là một con rồng hung ác. Chúng ta sẽ để nó ở kệ trên cùng, nơi dễ nhìn nhất, để các em nhỏ có thể chiêm ngưỡng sự oai phong của nó. Và khi kể chuyện, tỷ sẽ nhấn mạnh sự lương thiện của nó." Nàng vuốt ve bìa sách, như thể đang xoa dịu nỗi lo lắng của cậu bé. "Còn những cuốn có hình minh họa ngộ nghĩnh, màu sắc tươi sáng, chúng ta sẽ để ở kệ dưới, vừa tầm tay các em, để chúng có thể dễ dàng lấy và lật dở."

Tạ Trần, ẩn mình trong chiếc áo vải bố cũ kỹ, thỉnh thoảng lại đi ngang qua, tay cầm một cuốn sách cũ từ kho. Hắn không nói nhiều, chỉ lẳng lặng quan sát cách Linh và Tiểu An làm việc. Đôi lúc, hắn lại đưa ra một lời gợi ý tinh tế, không mang tính ra lệnh, mà như một sự sẻ chia kinh nghiệm.

"Cuốn 'Sự tích cây tre trăm đốt' này rất hay, nhưng hình minh họa có vẻ hơi cũ kỹ, khó có thể thu hút được những ánh mắt non nớt của trẻ thơ." Tạ Trần chỉ vào một cuốn sách đã ngả màu, hình vẽ trên đó đã phai mờ theo thời gian. "Có lẽ nên để nó ở khu vực sách dành cho trẻ lớn hơn một chút, hoặc... ta có thể tìm cách vẽ lại minh họa cho nó sau, để nó khoác lên mình một tấm áo mới, phù hợp hơn với thị hiếu của thế hệ này." Hắn nói, giọng trầm ấm, nhưng lại ẩn chứa một chiều sâu triết lý về sự kế thừa và đổi mới.

Linh ghi nhận lời của Tạ Trần, ánh mắt nàng bỗng nhiên sáng bừng lên một ý tưởng mới. "Vâng, tiên sinh. Con hiểu rồi!" Nàng hào hứng nói. "Con sẽ tìm thêm vài bức tranh màu sắc tươi sáng để trang trí cho góc này, hoặc có thể tự mình vẽ thêm vài hình ngộ nghĩnh lên tường, những hình ảnh về những câu chuyện dân gian mà các em yêu thích. Thậm chí... chúng ta có thể làm những chiếc diều nhỏ, treo lơ lửng trên trần, để không gian thêm sinh động, như những giấc mơ của tuổi thơ đang bay lượn."

Tiểu An reo lên sung sướng khi nghe đến ý tưởng làm diều. Cậu bé vốn đã hăng hái, giờ đây lại càng thêm nhiệt tình. Cậu hì hục bê vác những chiếc ghế đẩu, lau dọn từng ngóc ngách. Linh thì cẩn thận dán những bức tranh nhỏ lên tường, những hình ảnh về những nhân vật trong truyện cổ tích, những loài vật đáng yêu, những cảnh vật thiên nhiên tươi đẹp. Nàng còn bắt đầu sắp xếp sách, phân loại chúng không chỉ theo chủ đề mà còn theo màu sắc bìa, tạo nên một dải màu rực rỡ, bắt mắt. Tạ Trần vẫn giữ vai trò của một người quan sát thầm lặng, nhưng đôi lúc hắn cũng cúi xuống, giúp cố định vài chiếc kệ còn lung lay, hoặc chọn lựa những cuốn sách phù hợp từ kho cũ, đặt chúng vào một chiếc giỏ mây để Linh dễ dàng sắp xếp.

Trong suốt quá trình ấy, Linh không ngừng suy nghĩ. Ban đầu, nàng có chút lo lắng về việc liệu ý tưởng của mình có thực sự thu hút được trẻ em hay không, và cách tổ chức một không gian hiệu quả. Những suy tư ấy như những đám mây nhỏ lướt qua tâm trí nàng, nhưng nhanh chóng bị xua tan bởi sự nhiệt tình của Tiểu An và những lời gợi ý tinh tế của Tạ Trần. Nàng tin rằng, những câu chuyện về lòng dũng cảm của người phàm, về trí tuệ và sự kiên trì, sẽ có sức mạnh lay động tâm hồn trẻ thơ hơn bất kỳ tiên pháp huyền ảo nào.

Tạ Trần thì lại cảm nhận được một sự yên bình sâu sắc khi chứng kiến cảnh tượng này. Hắn không cần phải can thiệp quá sâu, không cần phải dùng đến bất kỳ quyền phép hay lời khuyên giáo điều nào. Hắn chỉ đơn giản là tạo điều kiện, là "nước" và "ánh sáng" cho "hạt giống" Linh và Tiểu An tự mình nảy mầm, tự mình vươn lên. Đây chính là "Vô Vi Chi Đạo" mà hắn hằng theo đuổi – để vạn vật tự nhiên phát triển, không cưỡng cầu, không ép buộc. Hắn tin vào khả năng tự thân của con người, tin vào sức mạnh của những giá trị "nhân tính" bình dị nhưng vĩnh cửu. Sự hài lòng lan tỏa trong lòng hắn, như một dòng chảy ấm áp, chứng kiến những viên gạch đầu tiên của một "kỷ nguyên không tiên đạo" đang được đặt xuống, không phải bởi những vị tiên nhân hay pháp thuật, mà bởi chính những bàn tay phàm trần, bằng tình yêu và sự chân thành.

***

Khi những tia nắng cuối cùng của hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời, không khí trở nên dịu mát và trong lành. Góc sách trước đây vốn cũ kỹ và lặng lẽ, giờ đây đã hoàn toàn biến hóa, trở thành một thế giới nhỏ đầy màu sắc và sự sống động. Những chiếc kệ gỗ thấp được sắp xếp gọn gàng, vừa tầm tay những đứa trẻ, chất đầy ắp sách tranh, những cuốn truyện cổ tích về những người phàm nhân dũng cảm, thông minh, hay những kiến thức đơn giản về thế giới xung quanh, được minh họa bằng những nét vẽ tươi sáng, ngộ nghĩnh. Linh đã khéo léo dán thêm những bức tranh vẽ tay lên tường, những hình ảnh về những khu rừng xanh mướt, những con sông hiền hòa, những nhân vật trong truyện với nụ cười rạng rỡ. Vài chiếc gối mềm mại, đủ màu sắc, được trải phẳng phiu trên sàn gỗ, mời gọi các em nhỏ ngồi xuống, đắm mình vào thế giới của tri thức và tưởng tượng.

Không đợi Linh phải mời gọi, nhóm trẻ em từ chương trước, cùng với một vài em nhỏ khác trong Thị Trấn An Bình, đã bị thu hút bởi sự thay đổi diệu kỳ của g��c quán. Chúng rón rén bước vào, ánh mắt lấp lánh sự thích thú và tò mò. Ban đầu còn chút rụt rè, nhưng khi nhìn thấy những cuốn sách đầy màu sắc, những chiếc gối êm ái, sự ngần ngại nhanh chóng tan biến.

"Oa, nhiều sách đẹp quá!" Một đứa trẻ reo lên, giọng nói trong trẻo vang vọng trong không gian nhỏ. "Có cả hình vẽ nữa!" Đứa trẻ đó nhanh chóng chạy đến, đưa tay lật dở một cuốn sách minh họa về các loài chim.

Một đứa trẻ khác, có vẻ nhút nhát hơn, chỉ vào một cuốn sách bìa xanh lam, trên đó vẽ một người thợ săn đang đứng trước một con hổ dữ tợn. "Tỷ Linh ơi, cuốn này nói về gì ạ? Con muốn nghe câu chuyện về người thợ săn đó!"

Linh mỉm cười dịu dàng. Nàng ngồi xuống giữa vòng tròn trẻ em đang vây quanh nàng, đôi mắt tràn ngập niềm hạnh phúc. Nàng cầm cuốn sách về người thợ săn lên, nhẹ nhàng vuốt ve bìa sách. "Đây là một câu chuyện rất hay, các em ạ. Đây là câu chuyện về một cậu bé dũng cảm đã giúp đỡ dân làng đối phó với lũ lụt, không cần bất kỳ phép thuật nào, cũng chẳng cần đến những thần thông quảng đại. Cậu bé ấy chỉ dùng trí tuệ, lòng kiên trì và sự đoàn kết của mình để vượt qua khó khăn." Nàng dừng lại một chút, ánh mắt nàng lần lượt nhìn từng gương mặt non nớt. "Các em thấy không, sức mạnh của con người đôi khi còn vĩ đại hơn cả tiên pháp, bởi vì nó xuất phát từ chính trái tim, từ ý chí không khuất phục. Đó chính là 'nhân tính', là điều khiến chúng ta trở thành con người, là 'nhân quả' mà chúng ta tạo ra trong mỗi hành động của mình."

Những đứa trẻ lắng nghe một cách chăm chú, đôi mắt chúng mở to, như muốn nuốt trọn từng lời của Linh. Chúng không hiểu hết ý nghĩa sâu xa của những từ ngữ như "nhân tính" hay "nhân quả", nhưng chúng cảm nhận được sự ấm áp và ý nghĩa từ câu chuyện mà Linh đang kể.

Tiểu An, đứng cạnh Linh, cũng không giấu nổi vẻ hồ hởi. Cậu bé hào hứng chỉ vào một góc khác của góc sách, nơi có những cuốn sách hướng dẫn. "Các bạn xem này! Tiên sinh còn có cuốn sách kể về cách làm diều nữa đó! Cuốn này chỉ chúng ta cách làm những chiếc diều giấy nhiều màu sắc, có thể bay thật cao trên bầu trời. Chúng ta có thể cùng nhau làm diều rồi thả trên cánh đồng sau làng!"

Những đứa trẻ khác reo hò thích thú. Chúng bắt đầu tản ra, tự mình tìm kiếm những cuốn sách yêu thích, trao đổi với nhau, tiếng thì thầm, tiếng cười trong trẻo vang vọng khắp góc sách. Mùi giấy cũ và mới hòa quyện, tiếng lật sách nhẹ nhàng, tiếng xì xào của những câu chuyện mới, tất cả tạo nên một bản giao hưởng êm tai, tràn đầy sức sống.

Tạ Trần đứng từ xa, nép mình sau quầy thu ngân, nơi có thể bao quát toàn bộ khung cảnh ấy. Ánh mắt hắn dõi theo từng cử chỉ của Linh, từng nụ cười của những đứa trẻ. Một nụ cười nhẹ nhàng, mãn nguyện nở trên môi hắn. Hắn cảm nhận được sự bình yên sâu sắc đang lan tỏa trong lòng, một sự bình yên không phải từ sự tĩnh lặng của thiên nhiên, mà từ chính sự sống động của "nhân gian", của những "phàm nhân" đang tìm thấy niềm vui trong những điều giản dị.

Hắn nhìn thấy trong khung cảnh này, không có bất kỳ dấu vết nào của "Thiên Đạo" suy tàn, không có sự tranh giành "tiên pháp" hay "cơ duyên" nào. Chỉ có những trái tim non nớt đang được tưới tắm bằng những câu chuyện về con người, về những giá trị vĩnh cửu. Hắn nhận ra, đây chính là "điểm neo nhân quả" mà hắn hằng tìm kiếm, một sự khởi đầu mới, nơi con người không còn "khao khát thành tiên", mà chỉ khao khát được "sống một đời bình thường", trọn vẹn với "nhân tính" của mình.

Góc sách trẻ em này, dưới bàn tay của Linh và sự hỗ trợ thầm lặng của Tạ Trần, đã trở thành một trung tâm giáo dục không chính thức, nơi những giá trị "Nhân Đạo" được truyền bá một cách tự nhiên và vui vẻ cho thế hệ tương lai của kỷ nguyên không tiên đạo. Linh, từ một người kể chuyện, đang dần phát triển vai trò của mình, không chỉ là người truyền cảm hứng mà còn là người tổ chức, là một người thầy tinh thần cho các em nhỏ, củng cố vị thế của cô trong kỷ nguyên mới này. Tình yêu đọc sách và những câu chuyện về con người sẽ dần trở thành nền tảng văn hóa mới, đẩy lùi những tàn dư của tư tưởng sùng bái sức mạnh tu tiên, minh chứng cho lời tiên tri về một th��� giới "Không Ai Khao Khát Thành Tiên". Tạ Trần khẽ thở dài, một tiếng thở dài của sự thanh thản và hy vọng. Những hạt giống đã được gieo, và chúng đang nảy mầm mạnh mẽ, từng chút một, định hình nên một "nhân gian" mới, một kỷ nguyên nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, nơi "Thiên Đạo" suy tàn nhường chỗ cho "Nhân Đạo" vươn mình. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận sự luân hồi của vạn vật, những thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, bằng những câu chuyện, bằng tri thức, và bằng chính trái tim mình.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free