Nhân gian bất tu tiên - Chương 1321: Hạt Giống Nảy Mầm: Cộng Đồng Kể Chuyện Đầu Tiên
Ánh chiều tà dần tắt, nhưng trong gian quán sách nhỏ, một ngọn lửa hy vọng mới đã được thắp lên, rực rỡ và bền bỉ. Sự luân hồi của vạn vật sẽ tiếp diễn, và các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải bằng cách vươn tới Thiên Đạo hư vô, mà bằng cách đào sâu vào chính nhân tính của mình, viết nên những huyền thoại phàm trần vĩ đại hơn bất kỳ câu chuyện tiên hiệp nào, bắt đầu từ những lời kể chân thành của một cô bé mang tên Linh.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang rụt rè len lỏi qua kẽ lá, nhuộm vàng cả con đường đất nhỏ dẫn vào Thị Trấn An Bình, Linh đã có mặt ở quán sách của Tạ Trần. Không khí buổi sớm mai trong lành và tĩnh lặng, chỉ có tiếng chim hót líu lo từ những tán cây cổ thụ bao quanh, và tiếng gió nhẹ nhàng vuốt ve những trang sách cũ kỹ xếp ngay ngắn trên giá. Mùi giấy cũ, mực và gỗ đặc trưng của quán sách quyện lẫn với hương trà thanh tao mà Tạ Trần thường pha, tạo nên một bầu không khí vừa trầm mặc vừa ấm cúng, như thể mọi lo toan của thế gian đều bị xua tan nơi ngưỡng cửa này. Thỉnh thoảng, tiếng lật sách khẽ khàng từ phía quầy thu ngân vang lên, đó là Tạ Trần đang đọc sách, một thói quen không thể thiếu của hắn mỗi sớm.
Linh ngồi trên một chiếc ghế gỗ thấp ở sân sau quán sách, lưng thẳng tắp, hai tay đặt ngay ngắn trên đầu gối. Trước mặt cô bé là Thư Đồng Tiểu An, đôi mắt to tròn, lấp lánh sự hiếu kỳ và mong đợi, đang chăm chú nhìn Linh. Cậu bé gầy gò, trong chiếc áo vải thô cũ sờn, nhưng tinh thần lại vô cùng minh mẫn. Tiểu An đã ở đây từ rất sớm, giúp Tạ Trần dọn dẹp và sắp xếp sách vở, giờ đây cậu là thính giả đầu tiên và duy nhất của Linh. Cô bé hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh nhịp tim đang đập có chút nhanh hơn bình thường. Đêm qua, sau lời tuyên bố đầy nhiệt huyết về ước mơ của mình, Linh đã không tài nào chợp mắt được. Bao nhiêu câu chuyện của Tạ Trần cứ luẩn quẩn trong đầu cô bé, cùng với hình ảnh của chính mình đang đứng trước một đám đông, kể lại những huyền thoại phàm trần ấy. Một nỗi lo lắng nhỏ bé len lỏi, liệu cô bé có thể làm được không? Liệu giọng kể của mình có đủ sức lay động lòng người như Tạ Trần hay không?
Cô bé nhớ lại ánh mắt mãn nguyện của Tạ Trần, nhớ lại cái chạm tay ấm áp của hắn trên đầu. "Gieo những hạt giống của hy vọng, của sự đồng cảm, của lòng dũng cảm," cô bé thầm nhủ. Đó là mục đích, là kim chỉ nam. Với một quyết tâm mới, Linh bắt đầu câu chuyện, giọng cô bé ban đầu còn hơi ngập ngừng, nhưng từng chút một, sự tự tin dần trở lại.
"Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ ven rừng sâu thẳm," Linh bắt đầu, cố gắng bắt chước ngữ điệu trầm ấm nhưng đầy cuốn hút của Tạ Trần. "Có một người tiều phu. Hắn không có pháp thuật, không biết phép tiên, chỉ có đôi bàn tay chai sạn vì lao động và một trái tim kiên cường. Một ngày nọ, khi đang đốn củi trong rừng, hắn bất ngờ đối mặt với một con hổ dữ. Con hổ gầm gừ, đôi mắt đỏ ngầu như lửa, sẵn sàng vồ lấy hắn." Linh dừng lại một chút, quan sát phản ứng của Tiểu An. Đôi mắt cậu bé mở to hơn, biểu cảm trên khuôn mặt thay đổi theo từng lời kể, cho thấy cậu đang hoàn toàn đắm chìm vào câu chuyện. Điều này đã tiếp thêm sức mạnh cho Linh.
"Người tiều phu ấy, dù không có pháp thuật, nhưng vẫn dũng cảm đối mặt với con hổ dữ..." Linh nhấn mạnh, cố gắng truyền tải thông điệp về lòng dũng cảm của người phàm. Cô bé dùng tay mô phỏng hành động vung rìu của người tiều phu, đôi mắt rạng rỡ như đang thực sự nhìn thấy cảnh tượng đó. "Hắn không chạy trốn, không cầu xin, mà dùng hết sức lực của một phàm nhân, dùng trí tuệ và kinh nghiệm bao năm sống trong rừng để tìm cách đối phó. Hắn biết rằng bỏ chạy chỉ là đường chết. Hắn đã chiến đấu, không phải bằng pháp thuật, mà bằng ý chí sống, bằng tình yêu thương dành cho gia đình đang chờ đợi ở nhà."
Tiểu An không giấu được sự háo hức, cậu bé ngồi xích lại gần hơn, đôi mắt sáng rực như có lửa. "Thật sao ạ? Vậy rồi sao nữa, Linh tỷ tỷ? Người tiều phu có bị hổ ăn thịt không? Hắn đã làm thế nào để thắng được con hổ dữ đó?" Những câu hỏi dồn dập, thể hiện sự tò mò không hề vơi cạn, mà còn tăng lên gấp bội.
Linh mỉm cười. "Người tiều phu đã dùng mưu trí, Tiểu An. Hắn không có sức mạnh để đấu chọi trực tiếp với con hổ, nhưng hắn có sự hiểu biết về rừng, về địa hình. Hắn đã dụ con hổ vào một cái bẫy tự nhiên, một cái hố sâu được che phủ bởi lá cây, rồi dùng rìu của mình để đẩy những tảng đá lớn xuống, nhốt chặt con hổ lại. Hắn không giết nó, mà chỉ làm cho nó không thể gây hại cho người khác nữa." Cô bé kết thúc câu chuyện, cảm thấy một luồng năng lượng ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Cảm giác được chia sẻ, được thấy người khác đón nhận câu chuyện của mình thật diệu kỳ. Nó không giống như việc học thuộc lòng kinh thư hay luyện tập phép thuật, mà là một sự kết nối sâu sắc từ trái tim đến trái tim.
Tiểu An vỗ tay lốp bốp, ánh mắt ngưỡng mộ nhìn Linh. "Tuyệt vời quá, Linh tỷ tỷ! Người tiều phu thật là giỏi giang, dù không có tiên pháp gì cả!" Cậu bé đứng dậy, đi vòng quanh Linh, như muốn xem xét kỹ hơn người vừa kể cho mình một câu chuyện phi thường. "Tỷ tỷ kể hay hơn con tưởng nhiều! Hay hơn cả những câu chuyện mà con nghe các tiên nhân kể về pháp thuật của họ nữa." Lời khen chân thành của Tiểu An khiến Linh cảm thấy tự tin hơn rất nhiều. Hạt giống đầu tiên, có lẽ, đã bắt đầu nảy mầm trong tâm hồn non trẻ này.
Buổi trưa, nắng đã lên cao hơn một chút, ánh sáng dịu dàng phủ khắp sân sau quán sách, làm nổi bật những chậu cây cảnh nhỏ xanh tươi và những bông hoa dại khoe sắc bên hàng rào gỗ. Không khí vẫn trong lành, tràn ngập tiếng chim hót, và giờ đây còn có thêm tiếng cười khúc khích của Tiểu An. Sau khi nghe xong câu chuyện về người tiều phu, Tiểu An đã chạy ra sân chơi đùa một mình, thi thoảng lại cất tiếng cười vang, vui vẻ hơn mọi ngày. Linh ngồi lại đó, ngắm nhìn khung cảnh yên bình, trong lòng ngập tràn một cảm giác mãn nguyện khó tả. Cô bé đang suy nghĩ về câu chuyện tiếp theo, về cách mình sẽ gieo những hạt giống của sự đồng cảm và kiên trì. Mùi hương hoa từ khu vườn nhỏ cạnh quán sách thoang thoảng trong gió, mang theo sự thanh khiết và tươi mới, như chính những gì Linh đang cảm nhận trong lòng mình.
Trong khi Linh đang say sưa với những suy tư của mình, một vài bóng hình nhỏ bé bắt đầu xuất hiện lén lút ở hàng rào gỗ phía sau quán. Đó là những đứa trẻ hàng xóm, tầm tuổi của Tiểu An hoặc hơn một chút, bị lời kể chuyện của Linh và tiếng cười nói vui vẻ của Tiểu An thu hút. Tiểu An, trong lúc chơi đùa, đã vô tình chạy ra gần hàng rào, nơi có vài đứa trẻ đang nhìn trộm vào. Cậu bé, với vẻ mặt hớn hở, không kìm được mà khoe khoang.
"Các ngươi biết không? Linh tỷ tỷ kể chuyện hay lắm! Hay hơn cả những câu chuyện mà các tiên nhân thường kể nữa!" Tiểu An reo lên, đôi mắt vẫn còn lấp lánh sự phấn khích từ câu chuyện về người tiều phu. Cậu bé không hề che giấu niềm vui và sự ngưỡng mộ của mình dành cho Linh. "Anh Tạ Trần nói những câu chuyện này còn hay hơn cả tiên pháp thần thông!"
Một đứa trẻ khác, tên A, gầy nhẳng, với mái tóc bù xù, thì thầm với đứa bên cạnh: "Thật à? Anh Tiểu An không lừa chúng ta chứ? Làm sao những câu chuyện không có phép thuật lại hay hơn được phép tiên chứ?" Giọng đứa trẻ A đầy vẻ hoài nghi, nhưng đôi mắt nó lại không ngừng liếc nhìn vào sân sau, nơi Linh đang ngồi. Sự tò mò đã chiến thắng những hoài nghi ban đầu. Những đứa trẻ khác cũng bắt đầu xì xào bàn tán, ánh mắt chúng dán chặt vào Linh, người đang ngồi yên lặng, chưa hề hay biết mình đã trở thành tâm điểm chú ý. Chúng đã quen với việc nghe những câu chuyện về các vị tiên nhân phi thăng, về những pháp thuật thần thông biến hóa khôn lường, những thứ mà người phàm không thể nào chạm tới. Vậy mà Tiểu An lại nói rằng câu chuyện của một phàm nhân, không có pháp thuật, lại hay hơn? Điều này thật khó tin, nhưng cũng thật hấp dẫn.
Một đứa trẻ khác, lớn hơn một chút, tên B, có vẻ là người lớn nhất trong đám, lên tiếng: "Tiểu An nói thật đó. Hôm qua ta cũng nghe lỏm được vài câu từ quán sách. Linh tỷ tỷ kể chuyện rất hay, giọng lại trầm bổng, nghe rất đã tai." Lời xác nhận của đứa trẻ B khiến những đứa khác càng thêm tò mò. Chúng không dám xông vào ngay, chỉ dám đứng nép mình sau hàng rào, thỉnh thoảng lại hé mắt nhìn trộm, đôi khi là cả đầu, cố gắng nghe ngóng. Tiếng gió xào xạc qua tán lá, tiếng chim hót xa xa, và tiếng thì thầm nho nhỏ của đám trẻ con tạo nên một bản hòa âm lạ lẫm, báo hiệu một điều gì đó mới mẻ sắp xảy ra. Bầu không khí vui vẻ của buổi trưa dần chuyển sang một sự tò mò có chút lén lút, nhưng không kém phần đáng yêu.
Dần dần, sự tò mò đã đẩy lùi mọi e ngại. Những đứa trẻ hàng xóm bắt đầu tiến lại gần hàng rào hơn, không còn lén lút như ban đầu. Đôi mắt chúng, một cách công khai hơn, dán chặt vào Linh. Linh, đang mải mê chuẩn bị cho câu chuyện tiếp theo trong tâm trí, bỗng cảm thấy có những ánh mắt đang dõi theo mình. Cô bé ngẩng đầu lên, hơi bất ngờ khi nhìn thấy một loạt những gương mặt non nớt, tò mò đang lấp ló sau hàng rào gỗ. Ban đầu, Linh có chút bối rối. Cô bé chưa từng kể chuyện cho nhiều người như vậy, và sự chú ý từ những đôi mắt trẻ thơ ấy khiến cô bé cảm thấy có chút áp lực. Liệu mình có thể làm cho chúng hứng thú với những câu chuyện về người phàm, không có pháp thuật, trong khi chúng đã quá quen thuộc với những truyền thuyết về tiên nhân?
Nhưng rồi, Linh nhớ lại lời Tạ Trần, nhớ lại ước mơ của chính mình: "gieo những hạt giống của hy vọng... của sự đồng cảm... của lòng dũng cảm." Cô bé hít một hơi thật sâu, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, xua tan đi sự ngập ngừng ban đầu. Cô bé đứng dậy, tiến lại gần hàng rào, ánh mắt ấm áp và chân thành. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua vẫn còn vương vấn trong không khí, quyện với mùi hương nhẹ nhàng của những cuốn sách cũ thoảng ra từ quán, tạo nên một cảm giác vừa gần gũi vừa cổ kính.
"Chào các em," Linh cất tiếng, giọng cô bé trầm ấm và dịu dàng, nhưng vẫn đủ vang để mọi đứa trẻ đều có thể nghe rõ. "Các em có muốn nghe một câu chuyện không? Một câu chuyện về một người rất đặc biệt, không có pháp thuật, nhưng lại làm được những điều phi thường."
Đứa trẻ B, đứa lớn nhất trong đám, mạnh dạn hỏi: "Phi thường hơn cả tiên nhân sao, tỷ tỷ?" Giọng nó vẫn còn chút hoài nghi, nhưng ánh mắt đã ánh lên sự tò mò không thể kìm nén.
Linh mỉm cười, lắc đầu nhẹ. "Không phải là phi thường theo cách của tiên nhân, không phải là bay lượn trên mây hay hô mưa gọi gió. Nhưng nó phi thường hơn, vì đó là những điều đến từ chính trái tim và ý chí của con người. Đó là sự kiên trì, là lòng dũng cảm, là tình yêu thương. Những điều đó, đôi khi, còn vĩ đại hơn bất kỳ pháp thuật nào."
Những lời của Linh như có một ma lực đặc biệt, khiến đám trẻ con từ từ, từng chút một, buông bỏ sự e dè. Chúng trèo qua hàng rào, hoặc luồn qua những khe hở, rồi tìm một chỗ ngồi trên nền đất sạch sẽ của sân sau. Thư Đồng Tiểu An, thấy có bạn, cũng hào hứng chạy lại, ngồi cạnh Linh, ánh mắt đầy tự hào. Linh bắt đầu kể câu chuyện về "người nông phu kiên trì".
"Ngày xưa, có một người nông phu tên là A Cường. Cả đời ông ấy chỉ biết cày cấy trên mảnh đất cằn cỗi, sỏi đá. Đất đai ở đó bạc màu, khô hạn, không ai tin rằng có thể trồng trọt được gì. Mọi người đều khuyên ông ấy từ bỏ, đi nơi khác tìm một mảnh đất tốt hơn. Nhưng A Cường không chịu. Ông ấy có một chấp niệm, một niềm tin mãnh liệt rằng, chỉ cần đủ kiên trì, đủ tâm huyết, đất đai dù cằn cỗi đến mấy cũng sẽ nở hoa, kết trái." Linh kể, giọng cô bé lúc trầm lúc bổng, mô tả từng chi tiết nhỏ: những giọt mồ hôi của A Cường rơi xuống đất, những đêm ông trằn trọc suy nghĩ cách cải tạo đất, những lần ông thất bại rồi lại đứng dậy. Cô bé dùng những từ ngữ đơn giản, hình ảnh sống động để thu hút chúng: "Ông ấy đã đào từng hòn sỏi, mang từng gánh đất màu từ nơi xa về, dùng đôi bàn tay trần để vun xới. Ngày qua ngày, tháng qua tháng, năm này qua năm khác, không hề nản lòng."
Đám trẻ con lắng nghe một cách chăm chú. Những gương mặt non nớt, ban đầu còn vương vấn vẻ hiếu động, giờ đây đã hoàn toàn bị cuốn hút. Chúng không còn nhìn trộm, không còn xì xào, mà dán chặt mắt vào Linh, như sợ bỏ lỡ bất kỳ lời nào. Đứa trẻ B, lúc nãy còn hoài nghi, giờ đây đã ngồi ngay ngắn, đôi mắt mở to, miệng hơi hé. Cảm giác ấm áp từ những câu chuyện về con người, về những giá trị bình dị nhưng vĩ đại, đang dần lan tỏa trong không khí. Những hạt giống của hy vọng, sự kiên trì, và lòng dũng cảm mà Linh muốn gieo, giờ đây đã tìm thấy mảnh đất màu mỡ trong tâm hồn non trẻ của chúng.
Trong quán sách, Tạ Trần ngồi sau quầy thu ngân, tay cầm một cuốn sách cổ đã sờn cũ, bìa đã ngả màu thời gian. Cuốn sách đó là một tập hợp những câu chuyện dân gian về những con người bình thường, những cuộc đời "sống một đời bình thường" nhưng lại ẩn chứa những giá trị nhân văn sâu sắc. Hắn không đọc sách, bởi lẽ ánh mắt hắn đang hướng ra cửa sổ, nơi có thể nhìn thấy một góc sân sau. Từ nơi hắn ngồi, Tạ Trần có thể nghe thấy rõ ràng giọng kể chuyện trầm bổng của Linh, tiếng cười trong trẻo của đám trẻ con xen lẫn với những câu hỏi ngây thơ của chúng. Tiếng lật sách nhẹ nhàng của hắn, tiếng gió thổi qua khe cửa, và tiếng chim hót từ bên ngoài cửa sổ, tất cả như hòa vào làm một với âm thanh rộn ràng từ sân sau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và hy vọng.
Mùi giấy cũ, mực và gỗ đặc trưng của quán sách quyện với mùi trà xanh thanh mát mà Tạ Trần vừa pha, tạo nên một bầu không khí yên bình và triết lý. Hắn lặng lẽ quan sát. Hắn nhìn thấy niềm vui lấp lánh trong ánh mắt của Linh khi cô bé kể chuyện, thấy sự tò mò và ánh mắt sáng rực của những đứa trẻ khi chúng say sưa lắng nghe. Hắn nhìn thấy một khung cảnh mà hắn đã từng mơ ước, một khung cảnh mà hắn biết rằng, không có bất kỳ pháp thuật hay tiên đạo nào có thể tạo ra được.
Một nụ cười nhẹ nhàng, mãn nguyện nở trên môi Tạ Trần. Hắn khẽ thở dài, không phải vì mệt mỏi, mà vì một sự thanh thản sâu sắc đang lan tỏa trong lòng. "Những hạt giống đã được gieo... và chúng đang nảy mầm..." hắn thầm nhủ. Không cần bất kỳ sự can thiệp nào, không cần bất kỳ phép thuật hay sự thúc ép nào từ Thiên Đạo, những giá trị cốt lõi của "Nhân Đạo" đang tự mình vươn lên, tự mình lan tỏa. Linh, cô bé với ước mơ trở thành người kể chuyện, đang trở thành một biểu tượng, một "điểm neo" tinh thần cho thế hệ mới, không phải bằng sức mạnh mà bằng lời kể, bằng trái tim.
Tạ Trần nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống, một cách chậm rãi và trang trọng, như thể đang đặt xuống một báu vật vô giá. Hắn không cần phải làm gì thêm. Hắn đã tin tưởng vào "Vô Vi Chi Đạo", vào sự phát triển tự nhiên, vào khả năng con người tự tìm thấy con đường của mình. Anh cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa trong lòng, một sự ấm áp không phải từ ánh nắng hay lửa, mà từ chính niềm tin vào tương lai của Nhân Gian, một kỷ nguyên mà con người không còn khao khát thành tiên, mà chỉ khao khát được làm người. Hắn để lại không gian cho những âm thanh trong trẻo của tuổi thơ và những câu chuyện về 'Nhân Đạo' đang dần lan tỏa, như những dòng suối mát lành tưới tắm cho mảnh đất cằn cỗi đã lâu. Việc Linh trở thành trung tâm thu hút trẻ em qua kể chuyện không chỉ là một hành động đơn thuần, mà còn là báo hiệu cho sự hình thành của một 'cộng đồng Nhân Đạo' vững mạnh, nơi những giá trị nhân văn sẽ được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Sự chấp nhận và yêu thích của những đứa trẻ đối với những câu chuyện đời thường, không phép thuật, cho thấy nền tảng của 'kỷ nguyên không tiên đạo' đang được xây dựng vững chắc từ gốc rễ xã hội, từng chút một. Và Tạ Trần, người gieo hạt và quan sát ngầm, sẽ tiếp tục là 'điểm neo' tinh thần, định hướng cho sự phát triển của 'Nhân Đạo' trong tương lai, một cách thầm lặng và kiên định.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.