Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1323: Vị Trái Ngọt Từ Nhân Tâm

Hoàng hôn buông dần trên Thị Trấn An Bình, nhuộm vàng những mái nhà rêu phong và con đường lát đá cổ kính. Ánh nắng cuối ngày xuyên qua tán lá bàng cổ thụ trước cửa quán sách, hắt những vệt sáng nhảy múa trên nền gạch đã mòn vẹt theo năm tháng. Bên trong quán, không khí vẫn đặc quánh mùi giấy cũ, mùi mực tàu và cả mùi hương thanh nhẹ của trà mạn mới pha. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố màu xám nhạt, đang lặng lẽ sắp xếp lại một chồng sách đã ngả màu thời gian trên kệ gỗ sồi. Đôi tay hắn thoăn thoắt, lật giở từng trang, ánh mắt sâu thẳm lướt qua những dòng chữ, những câu chuyện đã ngủ yên. Hắn không có vẻ vội vã, động tác thư thái như thể đang thực hiện một nghi lễ cổ xưa, trân trọng từng hiện vật của tri thức nhân gian.

Tiếng chuông gió treo trên cánh cửa gỗ khẽ leng keng, phá vỡ sự tĩnh mịch, ngân lên một giai điệu trong trẻo như lời chào đón. Tạ Trần khẽ ngẩng đầu. Một người đàn ông trung niên, dáng người chất phác, gương mặt khắc khổ nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ hiền lành, bước vào. Trên tay ông là một giỏ trái cây tươi rói, những quả cam mọng nước, những trái táo đỏ ửng như má trẻ thơ, được xếp đặt cẩn thận. Đó không ai khác chính là Ông Lý, cha của Linh, người mà Tạ Trần đã đôi lần nhìn thấy lướt qua khi Linh đến quán sách.

“Tiên sinh Tạ Trần, mạo muội ghé thăm. Tôi là Lý, cha của con bé Linh thường xuyên ghé quán của tiên sinh,” Ông Lý cất tiếng, giọng nói có phần rụt rè, nhưng ánh mắt lại toát lên sự chân thành. Ông khẽ cúi người, động tác có chút lúng túng của một người dân thường đối diện với một thư sinh uyên bác, dù Tạ Trần chưa bao giờ tự nhận mình là gì ngoài một người bán sách bình thường.

Tạ Trần đặt cuốn sách đang cầm dở xuống, nở một nụ cười nhẹ, không chút xa cách. Nụ cười ấy giống như ánh nắng chiều vàng vọt, ấm áp nhưng không chói chang. “Mời vào. Ông Lý quá khách sáo, có chuyện gì sao?” Hắn khẽ gật đầu, đưa tay chỉ về phía chiếc bàn trà nhỏ kê gần cửa sổ, nơi có thể ngắm nhìn con đường và những bóng cây xanh rì. “Ông Lý cứ tự nhiên, không cần câu nệ.”

Ông Lý như trút được gánh nặng, gương mặt ông giãn ra đôi chút. Ông bước đến quầy sách, đặt giỏ trái cây tươi rói lên mặt gỗ đã bóng loáng vì năm tháng. Mùi hương dịu ngọt của trái cây lan tỏa, hòa lẫn vào mùi giấy, tạo nên một sự kết hợp lạ lùng nhưng đầy sức sống. “Cũng không có chuyện gì lớn lao, chỉ là muốn đến đây để tạ ơn tiên sinh một tiếng.” Ông Lý nói, ánh mắt dường như còn chất chứa nhiều điều muốn nói, nhưng vẫn chưa biết bắt đầu từ đâu.

Tạ Trần quan sát Ông Lý. Hắn nhìn thấy ở người đàn ông này sự chân chất, lam lũ của một kiếp phàm nhân, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt đã hằn in vết chân chim là một tình yêu thương vô bờ bến dành cho con cái. Điều đó khiến hắn cảm thấy ấm áp. Trong cái thế giới mà tu sĩ ngày càng "mất người", nơi cha mẹ sẵn sàng gửi con vào tiên môn để đổi lấy hư danh, thì tình cảm thuần túy này lại trở nên quý giá hơn bao giờ hết. Hắn biết, Ông Lý không phải là tu sĩ, cũng không có bất kỳ "cơ duyên" nào với tiên đạo. Ông chỉ là một người cha bình thường, mang theo tấm lòng bình thường đến đây, điều đó càng khiến Tạ Trần trân trọng.

Hắn nhẹ nhàng rót một chén trà nóng, hơi nước lượn lờ trong không khí, mang theo hương thơm dịu nhẹ của hoa cúc. “Ông Lý cứ ngồi xuống, uống chén trà cho ấm. Có gì thì cứ từ từ mà nói.” Hắn đẩy chén trà về phía Ông Lý, sau đó cũng tự mình rót một chén, đôi mắt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, thấu hiểu. “Những mối nhân duyên trong đời, nào có ai biết trước được. Nếu có thể giúp ích được gì, đó cũng là niềm vui của Tạ Trần này.” Hắn nói, giọng trầm ấm, không nhanh không chậm, mang theo một sự an định khó tả. Hắn biết, "nhân quả" không chỉ là sự trao đổi vật chất, mà còn là sự tương tác của tâm hồn, của những giá trị mà con người gieo trồng và gặt hái. Và Linh, con gái của Ông Lý, đang gieo những hạt giống tốt đẹp.

Ông Lý đón lấy chén trà, đôi tay chai sạn khẽ run rẩy. Ông nhấp một ngụm nhỏ, hơi ấm lan tỏa trong lồng ngực, dường như xua đi một phần sự lo lắng ban đầu. Ông nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ và kính trọng. Đối với một người phàm như ông, Tạ Trần không chỉ là một người bán sách, mà còn là một vị quân tử, một bậc hiền triết ẩn mình giữa chốn thị thành ồn ã.

***

Hoàng hôn đã buông hẳn, ánh đèn dầu leo lét thắp lên trong quán sách, xua đi bóng tối đang dần xâm lấn. Không khí bên ngoài đã se lạnh hơn, nhưng trong quán vẫn ấm áp lạ thường, không chỉ bởi hơi trà mà còn bởi sự chân thành trong câu chuyện đang được kể. Ông Lý đã ngồi đối diện Tạ Trần, trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ mà Tạ Trần vẫn dùng để đọc sách. Ông kể, giọng nói chất phác, đôi khi nghẹn lại vì xúc động, về sự thay đổi diệu kỳ của con gái mình, Linh.

“Tiên sinh không biết đâu, trước đây con bé Linh nhà tôi, nó… nó cũng như bao đứa trẻ khác trong thị trấn này,” Ông Lý bắt đầu, đôi mắt ��ng hướng về khoảng không, như đang nhìn lại quá khứ. “Nó hay mơ mộng chuyện tiên nhân, chuyện thần thông quảng đại. Suốt ngày nghe mấy lão già trong làng kể chuyện tu tiên, chuyện phi thăng, rồi thì cứ đòi học phép thuật, đòi đi tìm tiên duyên. Vợ chồng tôi lo lắm, sợ nó lại bị lừa gạt, lại bỏ bê việc nhà, bỏ bê cuộc sống. Cái thời buổi này, ai cũng mong con mình thành tiên, nhưng có mấy ai thực sự hiểu cái giá phải trả đâu, tiên sinh?” Ông Lý khẽ thở dài, một tiếng thở dài chất chứa bao nỗi lo toan của một người cha phàm trần. Ông không hiểu sâu xa về Thiên Đạo suy tàn hay linh khí mỏng dần, nhưng ông cảm nhận được sự bất an, sự hư ảo của con đường tu tiên qua những câu chuyện về những người "mất người" mà ông từng nghe.

Tạ Trần lắng nghe chăm chú, đôi tay hắn nhẹ nhàng pha thêm một ấm trà mới. Hắn không ngắt lời, chỉ im lặng gật đầu, ánh mắt tĩnh tại như mặt hồ thu, đủ sâu để chứa đựng mọi lời tâm sự. Hắn hiểu nỗi lòng của Ông Lý. Đó là nỗi lo của hàng vạn người cha, người mẹ trong Thập Phương Nhân Gian này, khi con cái họ bị cuốn vào vòng xoáy của "khát vọng thành tiên", một khát vọng có thể hủy hoại cả nhân tính.

Ông Lý nhìn Tạ Trần, như tìm thấy sự đồng cảm. Ông tiếp tục, giọng nói trở nên nhiệt thành hơn, đầy vẻ tự hào. “Nhưng mà, tiên sinh à, từ cái ngày con bé nó bắt đầu đến quán sách của tiên sinh, nó như biến thành một người khác vậy. Nó không còn nhắc nhiều đến tiên nhân nữa. Thay vào đó, nó đọc sách, nó suy nghĩ. Nó bắt đầu hỏi tôi những câu hỏi kỳ lạ lắm, về ý nghĩa của cuộc sống, về những chuyện xảy ra trong làng, về những câu chuyện mà tôi kể từ thời ông cố của tôi. Nó còn ghi chép lại nữa!” Ông Lý cười khà khà, nụ cười rạng rỡ như ánh trăng rằm, xua đi phần nào vẻ khắc khổ. “Nó bảo là muốn hiểu hơn về ‘nhân tình thế thái’, về ‘nhân quả’ của mỗi hành động. Mà mấy cái từ này, tôi nghe tiên sinh nói cũng nhiều, mà giờ con bé nó lại nói y chang.”

Ông Lý nhấp thêm một ngụm trà, hơi ấm lan tỏa làm giọng ông càng thêm hào hứng. “Rồi nó còn dám đứng ra kể chuyện cho lũ trẻ khác nghe nữa chứ! Ban đầu tôi lo lắm, con bé Linh nhà tôi vốn nhút nhát, lại chẳng có tài cán gì đặc biệt. Nhưng mà, tiên sinh không biết đâu, nó kể chuyện hay lắm. Lũ trẻ trong thị trấn, đứa nào đứa nấy đều mê mẩn những câu chuyện của Linh, không còn nhắc nhiều đến tiên pháp nữa. Chúng nó bây giờ chỉ thích nghe chuyện về người nông dân kiên cường, về người thợ thủ công khéo léo, về những người dũng cảm bảo vệ làng mình mà không cần phép thuật gì cả.” Ông Lý nói, ánh mắt lấp lánh niềm vui sướng, như thể đang nhìn thấy một tương lai tươi sáng cho con gái mình, và cả cho thế hệ trẻ của Thị Trấn An Bình.

Hắn cũng kể về việc Linh đã tự tay dọn dẹp, trang trí cái góc nhỏ cuối quán, biến nó thành "góc sách" riêng cho trẻ em. “Tiên sinh biết không, nó còn tự tay sắp xếp sách vở, còn vẽ vời mấy hình ngộ nghĩnh trên tường nữa. Nó bảo là muốn tạo ra một nơi mà lũ trẻ có thể tìm thấy niềm vui trong những câu chuyện, trong những trang sách. Lũ trẻ, chúng nó thích lắm! Ngày nào cũng đến, đứa thì đọc, đứa thì nghe Linh kể. Có đứa còn mang cả rau củ quả nhà trồng được đến biếu Linh nữa. Đúng là, tiên sinh à, cái tình người nó ở đó chứ đâu xa.” Ông Lý đưa tay chỉ về phía góc sách khuất sau giá sách cao, nơi ánh đèn dầu hắt ra một vầng sáng dịu nhẹ, và thỉnh thoảng vẫn vọng lại tiếng cười khúc khích trong trẻo của Thư Đồng Tiểu An, hoặc một vài đứa trẻ nào đó còn nán lại.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự mãn nguyện sâu sắc. Hắn không nói gì nhiều, chỉ nhẹ nhàng đặt ấm trà xuống, ánh mắt vẫn hướng về phía Ông Lý. Hắn biết, lời tri ân này không phải dành cho cá nhân hắn, mà là dành cho những hạt giống tri thức và nhân ái mà hắn đã gieo, và Linh, với sự nhạy cảm và lòng nhiệt huyết của mình, đã tưới tắm cho chúng nảy mầm. Hắn nhìn thấy trong ánh mắt rạng rỡ của Ông Lý, không chỉ là niềm tự hào của một người cha, mà còn là niềm hy vọng của một "phàm nhân" vào một tương lai không cần đến phép thuật, không cần đến quyền năng thần bí, mà chỉ cần đến những giá trị thuần túy của con người.

Ông Lý dường như đã trút hết nỗi lòng, ông khẽ cúi đầu, ánh mắt đầy vẻ thành kính. “Thật sự, tiên sinh à, tôi không biết phải nói gì hơn. Tiên sinh đã mang lại một ánh sáng mới cho con bé Linh, và cho cả lũ trẻ trong thị trấn này. Nó không còn mơ mộng hão huyền nữa, nó bắt đầu sống một cách chân thật hơn, ý nghĩa hơn. Tôi cảm ơn tiên sinh rất nhiều.” Ông Lý nói, giọng nói nghẹn ngào, đôi mắt rưng rưng.

Tạ Trần khẽ lắc đầu, nụ cười vẫn vương trên môi. “Ông Lý quá lời rồi. Tạ Trần này nào có công lao gì to tát. Chẳng qua, Linh có hạt giống tri thức và tấm lòng thiện lương trong trái tim. Ta chỉ vô tình tạo ra một mảnh đất màu mỡ, giúp nó có cơ hội nảy mầm mà thôi. Mọi công lao, mọi sự thay đổi tốt đẹp, đều thuộc về chính bản thân con bé, và về những đứa trẻ đã tìm thấy niềm vui trong những trang sách, trong những câu chuyện về cuộc sống của chính chúng ta.” Hắn nói, giọng điệu trầm bổng, mang theo chút triết lý sâu xa. Hắn không muốn nhận công, bởi vì hắn hiểu rằng, sự thay đổi thực sự phải đến từ bên trong mỗi con người, và sứ mệnh của hắn không phải là trở thành một "cứu tinh" trực tiếp, mà là một "điểm neo nhân quả", một người gieo hạt lặng lẽ.

“Cái gọi là ‘nhân tính’, Ông Lý à, nó vốn đã nằm sẵn trong mỗi chúng ta. Chỉ là đôi khi, trong cái mê cung của cuộc đời, dưới áp lực của những ham muốn, của những lời dụ dỗ về quyền năng phi thường, con người ta dễ dàng quên mất nó. Linh, con bé đã không quên. Và những đứa trẻ kia, chúng nó cũng đang được nuôi dưỡng để không quên đi bản chất thật của mình.” Tạ Trần tiếp lời, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm hơn, như xuyên thấu qua lớp vỏ bọc của hiện thực để chạm đến những chân lý vĩnh cửu. Hắn tin rằng, chính những hành động bình dị, những câu chuyện đời thường, những cuốn sách không chứa tiên pháp, mới là nền tảng vững chắc nhất để xây dựng một kỷ nguyên mới, nơi con người không còn "khao khát thành tiên", mà chỉ khao khát được "sống một đời bình thường", trọn vẹn với "nhân tính" của mình.

Lời nói của Tạ Trần không chỉ an ủi Ông Lý, mà còn mang theo một triết lý sâu sắc, khiến người đàn ông chất phác phải suy ngẫm. Ông Lý gật đầu lia lịa, tuy không hiểu hết từng câu chữ, nhưng ông cảm nhận được sự chân thành và trí tuệ trong lời của Tạ Trần. Ông nhìn về phía góc sách một lần nữa, nơi tiếng cười của trẻ thơ vẫn còn vương vấn, lòng ông tràn ngập niềm hy vọng. Hy vọng vào một tương lai tươi sáng cho con gái mình, cho thế hệ trẻ, và cho cả Thị Trấn An Bình này, một tương lai không còn bị ám ảnh bởi sự suy tàn của Thiên Đạo, mà được xây dựng trên nền tảng của Nhân Đạo.

***

Đêm đã về khuya, ánh trăng lưỡi liềm treo lơ lửng trên nền trời tím sẫm, rải những vệt bạc lên mái ngói cổ kính của Thị Trấn An Bình. Gió đêm mơn man lướt qua những tán cây, mang theo hơi sương se lạnh. Ông Lý đã rời đi từ lúc nào, để lại trên quầy sách giỏ trái cây tươi rói và một khoảng không tĩnh lặng, ấm áp trong quán. Tạ Trần đứng một mình giữa quán sách, không gian giờ đây trở nên rộng lớn hơn, bao trùm bởi sự yên tĩnh và mùi hương đặc trưng của tri thức. Ánh đèn dầu hắt bóng hắn lên bức tường, một c��i bóng gầy gò, lặng lẽ.

Hắn dõi theo bóng lưng khuất dần của Ông Lý trên con đường vắng, cho đến khi tiếng bước chân cuối cùng tan vào màn đêm. Rồi, hắn lại quay ánh mắt về phía "góc sách" trẻ em, nơi lúc này chỉ còn Thư Đồng Tiểu An đang say sưa đọc một cuốn sách nào đó dưới ánh đèn dầu. Linh có lẽ đã đưa những đứa trẻ khác về nhà, hoặc đang chuẩn bị về. Tiếng lật sách của Tiểu An khẽ khàng, như một nốt nhạc dịu êm trong bản giao hưởng của đêm khuya.

Tạ Trần khẽ thở dài, một tiếng thở dài không phải vì mệt mỏi hay ưu phiền, mà là một tiếng thở của sự thanh thản và mãn nguyện sâu sắc. Hắn cảm nhận được sự bình yên đang lan tỏa trong lòng, một sự bình yên không phải từ sự tĩnh lặng của thiên nhiên, mà từ chính sự sống động của "nhân gian", của những "phàm nhân" đang tìm thấy niềm vui trong những điều giản dị.

Hắn lặng lẽ bước đến "góc sách" trẻ em. Tiểu An, vẫn đang chăm chú vào cuốn sách, không hề hay biết sự hiện diện của Tạ Trần. Cậu bé gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang say mê với thế giới của những câu chuyện. Tạ Trần khẽ vuốt ve bìa một cuốn sách cũ đặt trên kệ, cuốn sách về những loài cây cỏ quen thuộc trong vùng, không hề có phép thuật hay tiên khí. Bề mặt bìa sách đã sờn cũ, nhưng những nét chữ và hình vẽ bên trong vẫn còn rõ nét, như những hạt giống tri thức bền bỉ qua thời gian.

Tạ Trần thấu hiểu, những hạt giống này, không cần thần thông quảng đại, không cần tiên pháp siêu nhiên, nhưng lại có sức mạnh thay đổi cả một kỷ nguyên. Ông Lý đã mang đến lời tri ân, không phải bằng vàng bạc châu báu, mà bằng chính sự thay đổi của con gái mình, bằng niềm hy vọng vào một thế hệ không còn "mất người". Đó chính là "quả ngọt" mà Tạ Trần hằng mong đợi, một minh chứng sống động cho triết lý "nhân quả" mà hắn đã theo đuổi bấy lâu.

Hắn khẽ khàng lùi lại, để không quấy rầy Tiểu An. Ánh mắt hắn lướt qua những bức vẽ ngộ nghĩnh trên tường, những kệ sách nhỏ xinh, những chiếc ghế gỗ con con. Tất cả đều toát lên vẻ ấm cúng, thân thiện, như một cái kén bao bọc những tâm hồn non nớt. Trong khung cảnh này, Tạ Trần không nhìn thấy bất kỳ dấu vết nào của "Thiên Đạo" suy tàn, không có sự tranh giành "tiên pháp" hay "cơ duyên" nào. Chỉ có những trái tim non nớt đang được tưới tắm bằng những câu chuyện về con người, về những giá trị vĩnh cửu.

Tạ Trần nhắm mắt lại, cảm nhận sự luân hồi của vạn vật, của những thế hệ đang kế tiếp nhau, tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống. Hắn nhận ra, đây chính là "điểm neo nhân quả" mà hắn hằng tìm kiếm, một sự khởi đầu mới, nơi con người không còn "khao khát thành tiên", mà chỉ khao khát được "sống một đời bình thường", trọn vẹn với "nhân tính" của mình. Linh, từ một người kể chuyện, đang dần phát triển vai trò của mình, không chỉ là người truyền cảm hứng mà còn là người tổ chức, là một người thầy tinh thần cho các em nhỏ, củng cố vị thế của cô trong kỷ nguyên mới này. Tình yêu đọc sách và những câu chuyện về con người sẽ dần trở thành nền tảng văn hóa mới, đẩy lùi những tàn dư của tư tưởng sùng bái sức mạnh tu tiên, minh chứng cho lời tiên tri về một thế giới "Không Ai Khao Khát Thành Tiên".

"Nhân tâm hướng thiện, tri thức khai sáng. Hạt giống đã gieo, quả ngọt ắt sẽ đơm bông theo lẽ tự nhiên," Tạ Trần thầm nhủ, giọng nói nội tâm trầm lắng như tiếng chuông chùa vọng từ xa. Hắn biết rằng, con đường phía trước còn dài, nhưng những hạt giống đã được gieo, và chúng đang nảy mầm mạnh mẽ, từng chút một, định hình nên một "nhân gian" mới. Một kỷ nguyên nơi "Thiên Đạo" suy tàn nhường chỗ cho "Nhân Đạo" vươn mình, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, nơi mỗi câu chuyện, mỗi tri thức, mỗi trái tim đều là một nền móng vững chắc cho tương lai.

Tạ Trần mở mắt, nhìn về phía cửa quán sách, nơi ánh trăng vẫn đang rải những tia sáng bạc. Hắn biết, dù Thiên Đạo có suy tàn đến đâu, dù tiên pháp có biến mất hoàn toàn, thì "nhân gian" này vẫn sẽ tiếp tục tồn tại, tiếp tục phát triển, bởi vì nó được xây dựng trên chính những giá trị bền vững nhất của con người. Và hắn, Tạ Trần, một phàm nhân bán sách, sẽ tiếp tục là người gieo hạt, là người quan sát, lặng lẽ chứng kiến sự luân hồi và vươn mình của một kỷ nguyên mới, nơi mỗi con người, bằng chính tri thức và lòng nhân ái của mình, sẽ tự mình viết nên những câu chuyện vĩ đại nhất.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free