Nhân gian bất tu tiên - Chương 1316: Hỏi Đạo Chân Lý: Sự Thật Có Làm Người Hạnh Phúc?
Cuối buổi sáng, ánh nắng vẫn ấm áp, rải vàng trên từng góc nhỏ của quán sách. Bầu trời trong xanh không một gợn mây, tựa như tâm hồn trong sáng của những đứa trẻ. Linh đã kết thúc câu chuyện về Tiểu Hoa và cái diều, nhưng ánh mắt cô bé vẫn còn đọng lại sự say mê, như thể vẫn đang đắm chìm trong thế giới của những câu chuyện nhỏ bé nhưng đầy màu sắc ấy. Tiểu An ngồi bên cạnh, không nói gì, nhưng đôi mắt cậu bé ánh lên sự thấu hiểu, như đã lĩnh hội được nhiều điều từ những lời kể của Linh và những lời chiêm nghiệm của Tạ Trần.
Linh nhìn bông hoa dại trên cửa sổ, khẽ khàng nói, giọng đầy suy tư: “Tiên sinh nói đúng, mọi sự sống đều có ý nghĩa riêng của nó. Bông hoa dại này, nó không có phép thuật, không thể bay lên trời, nhưng nó vẫn kiên cường nở rộ, mang lại vẻ đẹp cho cuộc đời. Con người cũng vậy, phải không ạ?” Cô bé quay lại nhìn Tạ Trần, ánh mắt mong chờ một lời khẳng định. Khả năng quan sát và thấu hiểu của Linh, được vun đắp từ những bài học của Tạ Trần, đã bắt đầu hé lộ, cho thấy cô bé và thế hệ của mình sẽ định hình nên một xã hội tốt đẹp hơn.
Tạ Trần đặt cuốn sách xuống bàn, phát ra một tiếng động nhỏ xẽ, nhưng đủ để thu hút sự chú ý của hai đứa trẻ. Hắn nhìn ra khung cửa sổ, nơi những người dân Thị Trấn An Bình đang sống cuộc đời bình dị của họ, và trong lời nói của Linh, hắn thấy một tia sáng rực rỡ của tương lai. “Mỗi người là một câu chuyện, Linh ạ. Và mỗi câu chuyện, dù nhỏ bé đến đâu, cũng là một phần quý giá tạo nên dòng chảy của cuộc đời.” Hắn nói, giọng trầm ấm, từng lời như chứa đựng cả ngàn năm triết lý. “Giống như những bông hoa dại, mỗi người chúng ta đều có một vị trí riêng trong vườn hoa nhân gian này. Không cần phải biến thành cây cổ thụ cao vút để được ngợi ca, không cần phải là linh thảo quý hiếm để được trân trọng. Chỉ cần là chính mình, sống trọn vẹn với bản chất của mình, nỗ lực làm điều tốt đẹp cho những người xung quanh, đó đã là sự vĩ đại rồi.”
Hắn khẽ đứng dậy, tiến lại gần Linh và Tiểu An. Bàn tay gầy gò của hắn nhẹ nhàng đặt lên mái tóc của Linh, xoa đầu cô bé đầy trìu mến. Cảm giác bình yên đến từ những câu chuyện đời thường, từ sự trong sáng của trẻ thơ, từ sự kết nối giữa những tâm hồn, lan tỏa khắp căn phòng. “Những ước mơ của Tiểu Hoa, của Hùng, hay của chính con và Tiểu An, đều là những hạt giống quý giá nhất. Chúng không hướng về sức mạnh, không hướng về sự bất tử, mà hướng về sự sẻ chia, về việc làm cho thế giới này tốt đẹp hơn từng chút một. Đó chính là con đường của Nhân Đạo, một con đường không cần đến tiên nhân để khai sáng, mà chỉ cần đến trái tim của con người.”
Tạ Trần quay lại với quầy sách của mình, nhưng ánh mắt hắn vẫn hướng ra bên ngoài, nơi những người dân thị trấn đang tiếp tục cuộc sống của họ. Tiếng rao hàng, tiếng trẻ con nô đùa, tiếng búa gõ của người thợ rèn, tất cả đều hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự "bình thường". Trong lòng hắn, một cảm giác bình yên và mãn nguyện dâng trào mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn biết rằng, những hạt mầm triết lý về "sống một đời bình thường", về "giữ trọn nhân tính" mà hắn đã gieo xuống đang nảy nở mạnh mẽ trong tâm hồn những đứa trẻ này. Chúng, chính là tương lai của Nhân Gian, một tương lai không cần đến phép thuật hay tiên nhân, mà chỉ cần đến trí tuệ, lòng nhân ái và sự trân trọng cuộc sống bình thường.
Sự luân hồi của vạn vật không chỉ là cái chết và sự tái sinh của tự nhiên, mà còn là sự luân chuyển của tư tưởng, của những giá trị cốt lõi từ thế hệ này sang thế hệ khác. Và Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, đang là người thầm lặng đặt những viên gạch đầu tiên cho một vòng luân hồi mới, một kỷ nguyên mới, nơi con người sẽ thực sự tìm thấy sự trọn vẹn. Hắn tin rằng, với những câu chuyện giản dị, những ước mơ chân thật, và những tấm lòng trong sáng như Linh và Tiểu An, Nhân Gian sẽ tìm thấy con đường của riêng mình, một con đường không cần "thành tiên" nhưng vẫn đạt được sự vĩ đại thực sự.
***
Ánh nắng ban mai vàng óng xuyên qua khung cửa sổ lớn của quán sách, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền gạch cũ kỹ. Những hạt bụi li ti, tựa như những vì sao nh�� bé, nhảy múa trong không khí, phản chiếu vẻ tĩnh lặng và an bình của không gian nơi đây. Bên ngoài, tiếng chim hót líu lo từ những tán cây cổ thụ ven đường vọng vào, hòa cùng tiếng gió nhẹ xào xạc qua từng trang sách cũ, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, thanh bình. Mùi giấy cũ ố vàng, mùi mực quyện cùng hương trầm thanh khiết thoang thoảng, len lỏi vào từng ngóc ngách, xoa dịu mọi giác quan.
Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố màu xanh xám nhã nhặn, đang ngồi sau quầy tính tiền. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử và triết lý, lướt qua từng dòng chữ trên cuốn sách cổ đã ố vàng. Hắn không đọc nhanh, mà đọc chậm rãi, trầm ngâm, như thể đang thưởng thức từng câu chữ, từng ý niệm được khắc sâu trong đó. Làn da trắng nhợt của hắn dưới ánh nắng nhạt càng thêm nổi bật, gợi cảm giác về một người thư sinh chỉ quen với sách vở và những suy tư nội tâm.
Không xa hắn là Linh, cô bé nhỏ nhắn với đôi mắt sáng ngời, đang ngồi trên một chiếc ghế thấp, say sưa phác họa những đường nét đầu tiên của một bức tranh. Bút chì than sột soạt trên nền giấy, tạo hình những cây cỏ mà cô bé đã học được từ Tạ Trần trong buổi giảng giải ở Rừng Thanh Phong. Có lẽ đó là hình ảnh một cây non vươn mình qua khe đá, hay một bông hoa dại kiên cường nở rộ. Cô bé tập trung đến mức mái tóc tết gọn gàng cũng không hề xao động, toát lên vẻ hoạt bát, thông minh và một tâm hồn nghệ sĩ đang dần được bồi đắp. Cả không gian quán sách chìm trong sự tĩnh lặng, chỉ có tiếng lá cây xào xạc và tiếng chim hót, cùng với tiếng bút chì của Linh, điểm xuyết vào bức tranh yên bình ấy.
Bỗng, cánh cửa gỗ cũ kỹ khẽ mở, phát ra một tiếng kẽo kẹt nhỏ, phá vỡ sự yên tĩnh. Một người đàn ông trung niên bước vào. Dáng vẻ của y có chút tiều tụy, áo bào màu xám đã sờn cũ, trên tay cầm một cây quạt giấy cũng đã nhuốm màu thời gian. Đôi mắt y ẩn chứa sự mệt mỏi, hoài nghi, nhưng sâu thẳm bên trong lại là một khao khát cháy bỏng. Y quét ánh mắt qua những kệ sách cao ngất, chứa đầy tri thức của nhân gian, với một vẻ tìm kiếm khắc khoải, như thể đang lạc lối giữa một mê cung của những câu hỏi không lời đáp. Đó là Học Giả Mặc Phong, một người đã dành cả đời mình để truy cầu chân lý, nhưng giờ đây lại thấy mọi thứ lung lay trước những đổi thay của thời đại.
Hắn ta dừng lại ở ngưỡng cửa, hít một hơi thật sâu, như muốn hít trọn cái mùi hương của tri thức và sự thanh bình nơi đây. Rồi y chậm rãi tiến vào, ánh mắt vẫn không ngừng lướt qua từng cuốn sách, từng hàng chữ. Cuối cùng, y hướng về phía Tạ Trần, người vẫn đang trầm ngâm với cuốn sách trên tay.
“Tiên sinh,” Mặc Phong cất tiếng, giọng nói có chút khàn đặc vì sự mệt mỏi và nỗi lo lắng chất chứa, “ta muốn tìm một cuốn sách... về sự thật. Một chân lý để bám víu trong thời loạn lạc này, khi truyền thuyết 'không ai khao khát thành tiên' đang lan truyền khắp nơi, khiến lòng người hoang mang. Người ta nói, Thiên Đạo đã suy tàn, tiên môn không còn là con đường vĩnh cửu. Ta cần một chỉ dẫn, một ánh sáng giữa đêm tối mịt mờ này.” Y nói, ánh mắt cầu khẩn, xen lẫn vẻ tuyệt vọng.
Tạ Trần khẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm của hắn chạm vào ánh mắt đầy khắc khoải của Mặc Phong. Không có vẻ bất ngờ, không có sự phán xét, chỉ có một sự điềm tĩnh lạ thường. Hắn từ từ gấp cuốn sách lại, đặt nó sang một bên, động tác nhẹ nhàng như sợ làm xáo trộn không khí thiêng liêng của tri thức.
“Sự thật?” Tạ Trần lặp lại, giọng nói trầm ấm, vang vọng nhẹ nhàng trong không gian yên tĩnh. “Khách quan niệm sự thật là gì?” Hắn không trả lời trực tiếp, mà đặt lại một câu hỏi, không phải để làm khó, mà để gợi mở, để người đối diện tự đào sâu vào nội tâm mình, tìm kiếm định nghĩa riêng cho cái khái niệm mà y đang khao khát. Ánh mắt hắn tĩnh lặng, không chút gợn sóng, như một hồ nước sâu không đáy.
Mặc Phong thoáng ngạc nhiên trước câu hỏi bất ngờ của Tạ Trần. Y tưởng rằng Tạ Trần sẽ giới thiệu cho y một cuốn sách nào đó, hay ít nhất là một triết lý có sẵn. Nhưng không, vị chủ quán thư sinh này lại đẩy gánh nặng tìm kiếm về phía y. Y đứng lặng một chút, đôi mày cau lại, như đang cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn trong tâm trí. Linh, từ chỗ mình, cũng đã ngừng vẽ. Đôi mắt trong veo của cô bé chăm chú dõi theo vị khách lạ và Tạ Trần, gương mặt nhỏ nhắn hiện rõ sự tò mò.
***
Thời gian trôi qua, ánh nắng đã dần dịch chuyển về phía đỉnh đầu, chiếu rọi mạnh mẽ hơn vào gian phòng. Tuy nhiên, cái gay gắt của giữa trưa đã được làn gió nhẹ từ bên ngoài làm dịu bớt, mang theo chút hơi ẩm của đất và mùi hương thoang thoảng của những bông hoa dại ven đường. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của Mặc Phong giữa các kệ sách, tiếng bút sột soạt của Linh trên giấy, và tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa, tất cả hòa quyện thành một bản nhạc đều đều, êm dịu, nhưng không thể xua tan được bầu không khí căng thẳng vô hình tỏa ra từ sự tìm kiếm và hoài nghi của Học Giả Mặc Phong. Mùi giấy cũ, mực vẫn còn đó, nhưng giờ đây có thêm chút mùi trà mới pha thoang thoảng từ chén trà mà Tạ Trần vừa rót, và cả mùi hoa dại từ bông hoa Linh đang chăm sóc trên bệ cửa sổ, một vẻ đẹp giản dị và tinh khiết.
Mặc Phong đi qua từng dãy sách, đôi tay tiều tụy lật giở từng cuốn, từng trang. Ánh mắt y lướt qua những tựa đề, những lời tựa, nhưng dường như không có cuốn nào thực sự chạm đến cái khao khát sâu thẳm trong lòng y. Y tìm kiếm những bộ kinh điển, những luận thuyết của các bậc tiên hiền, những câu chuyện về sự vĩnh cửu, về con đường thành tiên mà bấy lâu nay người đời vẫn tin tưởng. Nhưng càng tìm, y càng cảm thấy hụt hẫng. Những lời đồn đại về Thiên Đạo suy kiệt, về việc tiên môn dần "mất người" và không còn là lối thoát, đã gieo vào lòng y một hạt mầm nghi hoặc quá lớn.
Y dừng lại trước một kệ sách cũ kỹ, nơi những cuốn sách đã bạc màu nằm chồng chất lên nhau. Y thở dài một tiếng nặng nề, tiếng thở như trút bỏ cả gánh nặng của thời gian và sự thất vọng. Ánh mắt y lộ rõ sự hoài nghi sâu sắc, không chỉ với những cuốn sách này, mà còn với cả cái thế giới mà y đang sống. Y quay lại nhìn Tạ Trần, người vẫn bình thản đọc sách, vẻ mặt không chút xao động. Tạ Trần, như thường lệ, vẫn giữ vẻ trầm tư, nhưng ánh mắt hắn thỉnh thoảng lại liếc nhìn Mặc Phong, thấu hiểu được sự giày vò nội tâm của vị học giả này. Linh, từ chỗ mình, vẫn quan sát vị khách lạ với vẻ mặt chăm chú, đôi mắt trong veo không bỏ lỡ một biểu cảm nào trên gương mặt đầy ưu tư của Mặc Phong. Cô bé chưa hiểu hết những lời lẽ cao siêu, nhưng cô cảm nhận được nỗi buồn và sự tìm kiếm của người đàn ông này.
“Không có cuốn nào...” Mặc Phong cất tiếng, giọng nói tràn đầy sự thất vọng, vang lên yếu ớt trong không gian tĩnh lặng. “Không có cuốn nào thực sự nói về chân lý, về cái gọi là 'sự thật' tuyệt đối mà ta đang kiếm tìm. Trong thế giới này, khi mọi thứ dường như đang lung lay, khi niềm tin vào tiên đạo đã sụp đổ, liệu có còn một sự thật nào để bám víu, để định hướng con người?” Y đặt câu hỏi, không phải với Tạ Trần, mà là với chính mình, với cái hư vô đang bao trùm. "Những lời tiên tri, những truyền thuyết xưa cũ, giờ đây đều trở thành những lời sáo rỗng. Các đại tông môn đang tranh giành, cố gắng 'vá trời', nhưng dường như tất cả chỉ là vô vọng. Người ta nói, chỉ khi không ai còn khao khát thành tiên, Thiên Đạo mới thực sự tan rã, mở ra một kỷ nguyên mới. Nhưng nếu điều đó là thật, thì đâu là ý nghĩa của cuộc đời phàm nhân này? Đâu là sự thật để chúng ta tin tưởng, để sống?"
Mặc Phong buông cây quạt giấy cũ kỹ xuống bàn, tiếng ‘cạch’ nhẹ vang lên. Y nhìn Tạ Trần, đôi mắt đỏ hoe, như muốn cầu xin một câu trả lời, một sự giải thoát khỏi gánh nặng của sự hoang mang. Y đã đi khắp nơi, tìm kiếm khắp các thư viện, các tông môn, nhưng tất cả đều chỉ mang lại những câu trả lời nửa vời, những triết lý xa vời mà không thể xoa dịu được nỗi sợ hãi về một thế giới đang dần mất đi ý nghĩa. Sự thật mà y tìm kiếm phải là một thứ gì đó vĩ đại, siêu phàm, có thể định nghĩa lại toàn bộ sự tồn tại khi những quy tắc cũ đã sụp đổ. Y chấp niệm vào cái ý nghĩ rằng phải có một chân lý tối thượng, một điều gì đó bất di bất dịch, để lý giải cho sự tồn tại của vạn vật và con người.
Giữa lúc Mặc Phong đang chìm đắm trong nỗi tuyệt vọng, một giọng nói trong trẻo, hồn nhiên nhưng đầy chất vấn vang lên, tựa như một dòng suối mát lạnh xoa dịu cái khô hạn trong tâm hồn y.
“Sự thật đó... có làm cho mọi người hạnh phúc không ạ?” Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn, trong veo nhìn thẳng vào Mặc Phong, không chút e dè. Câu hỏi của cô bé không mang vẻ triết lý cao siêu, mà chỉ đơn thuần, chất phác, nhưng lại chạm đến tận cùng của vấn đề mà Mặc Phong đang cố gắng tìm kiếm: mục đích cuối cùng của chân lý là gì? Có phải để tìm ra một quy luật lạnh lùng, hay để mang lại sự an yên, hạnh phúc cho con người?
Học Giả Mặc Phong giật mình. Y bất ngờ quay lại nhìn Linh, vẻ mặt bối rối. Y không nghĩ rằng một cô bé nhỏ tuổi lại có thể đặt ra một câu hỏi như vậy, một câu hỏi mà y, một học giả uyên bác, chưa từng thực sự nghĩ đến khi miệt mài truy cầu "sự thật" to lớn. Y đã quá tập trung vào việc tìm kiếm cái gọi là "chân lý" trừu tượng, vĩ đại, mà quên mất rằng mục đích cuối cùng của mọi sự tìm kiếm, của mọi triết lý, có lẽ chỉ đơn giản là để con người sống một cuộc đời trọn vẹn, bình yên và hạnh phúc. Đôi mắt y chớp chớp, vẻ thất vọng ban đầu dần nhường chỗ cho sự ngạc nhiên tột độ, rồi đến một nỗi bối rối khó tả. “Hạnh phúc?” Y thì thầm, như thể vừa nghe thấy một từ ngữ xa lạ, một khái niệm mà y đã bỏ quên từ rất lâu rồi.
***
Buổi chiều tà, ánh nắng vàng dịu, nhẹ nhàng len lỏi qua ô cửa sổ, nhuộm vàng cả không gian quán sách. Không còn cái gay gắt của giữa trưa, mà thay vào đó là một vẻ ấm áp, an yên. Tiếng nói chuyện của Linh giờ đây rõ ràng và tự tin hơn, không còn vẻ hồn nhiên chất vấn mà chứa đựng cả một sự thấu hiểu sâu sắc. Tiếng khẽ gật đầu của Tạ Trần, tiếng gió nhẹ nhàng mơn man qua từng trang sách, và mùi hoa dại thoang thoảng, mùi trà ấm áp, tất cả góp phần tạo nên một bầu không khí dịu dàng, thông suốt, như thể một nút thắt vô hình đã dần được tháo gỡ.
Học Giả Mặc Phong, sau câu hỏi đầy bất ngờ của Linh, đã ngồi xuống chiếc ghế đối diện Tạ Trần. Y vẫn nhìn Linh, ánh mắt đầy suy tư, như thể cô bé không phải là một đứa trẻ, mà là một cuốn sách sống động, chứa đựng những triết lý mà y đã bỏ lỡ. Vẻ mặt tiều tụy của y giờ đây đã bớt đi phần nào sự hoài nghi và mệt mỏi, thay vào đó là một sự lắng nghe chân thành. Y đặt cây quạt giấy cũ kỹ của mình lên bàn, đôi bàn tay đan vào nhau, chờ đợi.
Linh, không chút e dè hay sợ hãi trước vị học giả có vẻ ngoài u sầu này, bắt đầu kể về những ‘sự thật’ mà cô bé đã học được từ Tạ Trần và từ chính cuộc sống xung quanh. Giọng nói trong trẻo, tự tin của cô bé vang lên, chậm rãi nhưng đầy sức thuyết phục.
“Chân lý không phải là thứ gì đó xa vời, nằm ngoài tầm với, tiên sinh ạ,” Linh nói, đôi mắt sáng rực. Cô bé dùng tay nhỏ bé của mình minh họa, như đang vẽ ra những gì mình đang kể. “Nó nằm ngay trong cuộc sống của chúng ta, trong những điều nhỏ bé, giản dị nhất. Như việc cây cỏ cần đất, nước để sống, để vươn mình ra ánh nắng, đó là sự thật. Dù là một bông hoa dại bé xíu, nó vẫn kiên cường tìm cách nở rộ, mang hương sắc cho đời. Đó không phải là một sự thật vĩ đại, nhưng nó là sự thật của sự sống, của sự tồn tại.”
Cô bé dừng lại một chút, nhìn Mặc Phong, rồi lại nhìn bông hoa dại trên cửa sổ, như tìm thấy sự đồng điệu. “Hay như việc mọi người trong thị trấn giúp nhau lấy con diều bị mắc kẹt trên cây cao, đó cũng là sự thật của lòng tốt, của sự đoàn kết. Mọi người không cần phép thuật để lấy diều, chỉ cần cùng nhau tìm cách, cùng nhau cố gắng. Sự thật đó không phải là một điều gì đó siêu phàm, nhưng nó lại khiến mọi người cười vui, khiến cho tình làng nghĩa xóm thêm gắn bó.” Linh kể, trong giọng nói chứa đựng sự ngưỡng mộ và niềm vui.
“Và việc chim mẹ kiên nhẫn xây tổ, tìm mồi, chăm sóc từng chú chim non yếu ớt, đó là sự thật của tình yêu thương,” Linh tiếp tục, giờ đây còn say sưa hơn. Cô bé nhớ lại hình ảnh gia đình chim non mà mình đã quan sát. “Chúng không biết ngày mai sẽ ra sao, không biết liệu bão tố có ập đến không, nhưng chúng vẫn tận tâm làm tròn bổn phận của mình. Những sự thật này... đều làm cho con cảm thấy ấm áp, và mọi người xung quanh con cũng hạnh phúc.” Linh kết thúc, ánh mắt cô bé tràn đầy sự tin tưởng và một nụ cười rạng rỡ nở trên môi.
Học Giả Mặc Phong lắng nghe từng lời, từng câu nói của Linh. Đôi mắt y từ từ sáng lên, vẻ mệt mỏi và hoài nghi dần tan biến, thay vào đó là một sự nhẹ nhõm, một sự thông suốt từ tận đáy lòng. Y đã đi tìm kiếm những chân lý cao siêu, những quy luật vũ trụ, những đạo lý thâm sâu của tiên gia, nhưng lại bỏ qua những chân lý giản dị, gần gũi nhất, nằm ngay trong cuộc sống thường ngày. Cái "sự thật" mà y đã chấp niệm, một sự thật phải vĩ đại, phải siêu phàm, giờ đây bỗng trở nên nhỏ bé và xa vời khi đối diện với những "sự thật" của lòng tốt, của tình yêu thương, của sự kiên cường mà Linh vừa kể.
“Ta... ta đã đi quá xa để tìm kiếm một thứ mà ta không biết, một thứ mà ta tưởng chừng phải vĩ đại, phải siêu phàm...” Mặc Phong thì thầm, giọng nói như tự nói với chính mình, như một lời sám hối. Ánh mắt y hướng về Tạ Trần, rồi lại quay sang Linh, một cái nhìn đầy biết ơn và sự giác ngộ. Y nhận ra rằng, cái Thiên Đạo mà y từng tin tưởng, cái con đường thành tiên mà y từng khao khát, có lẽ không phải là "sự thật" duy nhất, hay thậm chí là "sự thật" quan trọng nhất. Cái "sự thật" mà y cần tìm, có lẽ nằm ngay trong trái tim con người, trong những kết nối nhân văn, trong chính cuộc sống bình thường này.
Tạ Trần khẽ đặt cuốn sách xuống bàn, phát ra một tiếng động nhỏ nhưng dứt khoát. Hắn nhìn Mặc Phong với ánh mắt thấu hiểu, một nụ cười nhẹ ẩn hiện trên đôi môi gầy. Hắn không nói nhiều, không giảng giải dài dòng, mà chỉ đúc kết lại bằng một câu nói đơn giản, nhưng chứa đựng cả một triết lý sâu sắc, một lời khẳng định cuối cùng cho con đường mà Linh vừa khai mở.
“Chân lý không phải là thứ để tìm kiếm, mà là thứ để cảm nhận. Để sống.” Tạ Trần nói, giọng trầm ấm, từng lời như gõ vào trái tim Mặc Phong, xua đi những đám mây u ám cuối cùng còn sót lại trong tâm trí y. Hắn gật đầu nhẹ nhàng, như tán thành những gì Linh vừa nói, và cũng như một lời chúc phúc cho sự giác ngộ vừa đến với vị học giả này.
Mặc Phong ngồi đó, im lặng một lúc lâu. Y không nói gì thêm, nhưng ánh mắt y đã thay đổi hoàn toàn. Không còn vẻ u sầu, hoài nghi, mà thay vào đó là sự thanh thản, nhẹ nhõm, như thể một gánh nặng ngàn cân vừa được trút bỏ. Y nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chiều tà vẫn đang rải vàng trên những con đường, nơi những người dân thị trấn đang tiếp tục cuộc sống bình dị của họ. Tiếng rao hàng, tiếng trẻ con nô đùa, tiếng búa gõ của người thợ rèn, tất cả những âm thanh "bình thường" ấy giờ đây bỗng trở nên rõ ràng và ý nghĩa hơn bao giờ hết đối với y. Y hiểu rằng, những "sự thật" vĩ đại không nằm ở đâu xa xôi, mà nằm ngay trong chính cuộc đời này, trong mỗi hơi thở, mỗi hành động, mỗi khoảnh khắc của sự sống.
Y khẽ đứng dậy, cúi đầu thật sâu trước Tạ Trần, rồi quay sang nở một nụ cười ấm áp với Linh. Nụ cười ấy không còn vẻ gượng gạo, mà là một nụ cười chân thành, đầy sự biết ơn. "Đa tạ tiên sinh, đa tạ tiểu cô nương," y nói, giọng khẽ khàng, như sợ làm vỡ tan khoảnh khắc giác ngộ này.
Mặc Phong quay người bước ra khỏi quán sách, bóng lưng y khuất dần trong ánh nắng chiều tà. Bước chân y không còn nặng nề, mà đã nhẹ nhõm hơn rất nhiều, như thể y đã tìm thấy được con đường của riêng mình. Tạ Trần nhìn theo bóng y, trong lòng hắn cảm thấy một sự mãn nguyện sâu sắc. Hắn biết rằng, một hạt mầm của Nhân Đạo đã lại được gieo xuống, và nó sẽ nảy nở, phát triển theo cách riêng của nó.
Linh quay sang nhìn Tạ Trần, đôi mắt trong veo vẫn còn đọng lại sự thắc mắc. “Vậy tiên sinh, sự thật đó có phải là điều làm cho mọi người hạnh phúc không ạ?” cô bé hỏi lại, muốn nghe một lời khẳng định từ Tạ Trần.
Tạ Trần mỉm cười nhẹ. “Có lẽ vậy, Linh ạ,” hắn nói, “nhưng quan trọng hơn, sự thật chân chính là thứ giúp con người sống trọn vẹn với chính mình, với nhân tính của mình, và tìm thấy ý nghĩa trong từng khoảnh khắc của cuộc đời.” Hắn khẽ xoa đầu Linh, cảm nhận sự mềm mại từ mái tóc cô bé. Sự luân hồi của vạn vật không chỉ là cái chết và sự tái sinh của tự nhiên, mà còn là sự luân chuyển của tư tưởng, của những giá trị cốt lõi từ thế hệ này sang thế hệ khác. Và Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, đang là người thầm lặng đặt những viên gạch đầu tiên cho một vòng luân hồi mới, một kỷ nguyên mới, nơi con người sẽ thực sự tìm thấy sự trọn vẹn. Hắn tin rằng, với những câu chuyện giản dị, những ước mơ chân thật, và những tấm lòng trong sáng như Linh, Nhân Gian sẽ tìm thấy con đường của riêng mình, một con đường không cần "thành tiên" nhưng vẫn đạt được sự vĩ đại thực sự, một con đường mà "sự thật" không chỉ dẫn đến sự hiểu biết, mà còn dẫn lối đến hạnh phúc thực sự.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.