Nhân gian bất tu tiên - Chương 1315: Những Câu Chuyện Từ Trái Tim Thơ Ngây
Buổi sáng tại Thị Trấn An Bình luôn bắt đầu bằng một sự tĩnh lặng đặc trưng, khác hẳn với vẻ ồn ào vội vã của những đô thị lớn hay sự náo nhiệt của những tông môn phồn hoa thuở trước. Nơi đây, thời gian như trôi chậm hơn, và mỗi khoảnh khắc đều được cảm nhận một cách trọn vẹn. Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, sự yên bình ấy càng được nhân lên bội phần.
Ánh nắng ban mai, mang theo hơi ấm dịu dàng của một ngày mới, len lỏi qua khung cửa sổ gỗ cũ kỹ, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền gạch lát. Hương trà phảng phất, hòa cùng mùi giấy cũ đặc trưng của những trang sách đã ngả màu thời gian, tạo nên một bầu không khí vừa hoài cổ, vừa thanh tịnh. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố quen thuộc, ngồi sau quầy, tay cầm một cuốn sách cổ bìa đã sờn. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua những dòng chữ Hán Việt cổ kính, nhưng tâm trí lại không hoàn toàn đắm chìm vào câu chuyện trong sách. Hắn lắng nghe tiếng gió khẽ lay động tán cây ngoài cửa, tiếng bước chân nhẹ nhàng của vài người đi chợ sớm, và đặc biệt là tiếng cười khúc khích nhỏ nhẹ của Linh và Tiểu An đang tỉ mẩn chăm sóc bông hoa dại trên bệ cửa sổ.
Bông hoa dại, vật chứng của bài học về sự sống từ chương trước, vẫn kiên cường tỏa sắc trong chiếc lọ thủy tinh đơn sơ. Linh, với mái tóc đen tết bím gọn gàng, khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu, khẽ vuốt ve cánh hoa, đôi mắt trong veo lấp lánh sự trân trọng. Tiểu An, cậu bé thư đồng gầy gò nhưng đôi mắt lại toát lên vẻ thông minh hiếm thấy, đang cẩn thận dùng một chiếc lá nhỏ hứng từng giọt nước từ chiếc bình trà để tưới cho gốc hoa. Ánh nắng sớm, như một phép màu, chiếu lên mái tóc đen nhánh của hai đứa trẻ, tạo thành một vầng sáng lung linh, tựa như hào quang của sự hồn nhiên.
Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, vị đắng chát ban đầu dần chuyển thành hậu vị ngọt thanh, tương tự như những triết lý cuộc đời mà hắn vẫn thường chiêm nghiệm. Hắn nhìn hai đứa trẻ, trong lòng dấy lên một cảm giác ấm áp khó tả. Kỷ nguyên Tiên Đạo đã suy tàn, nhưng một kỷ nguyên Nhân Đạo mới đang dần nảy mầm, và những đứa trẻ này chính là những hạt giống đầu tiên. Chúng không còn bị gò bó bởi những tư tưởng "thành tiên" hay "sức mạnh siêu phàm", mà đang tự do khám phá giá trị của cuộc sống bình thường, của những điều giản dị quanh mình.
Chính lúc này, Linh quay người lại, ánh mắt lấp lánh sự phấn khích và mong chờ. “Tiên sinh Tạ Trần, con có chuyện muốn kể cho người nghe ạ!” Giọng cô bé trong trẻo, ngân vang như tiếng chuông gió, phá tan sự tĩnh lặng của quán sách.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. Hắn đặt cuốn sách xuống bàn, mắt nhìn thẳng vào Linh. “Ồ? Chuyện gì khiến con bé Linh của ta vui vẻ đến vậy?” Hắn nói, giọng trầm ấm, không nhanh không chậm, mang theo một sự khích lệ vô hình. Hắn biết, những câu chuyện của trẻ thơ, dù nhỏ bé đến đâu, cũng có thể chứa đựng những triết lý lớn lao, những hạt mầm của Nhân Đạo mà hắn đang vun đắp. Hắn tin rằng, chính từ những lời kể hồn nhiên ấy, hắn sẽ tiếp tục tìm thấy những mảnh ghép cho bức tranh lớn về một kỷ nguyên mới, nơi con người không còn "mất người" mà sống trọn vẹn với bản ngã của mình.
Tiểu An cũng dừng tay, đôi mắt hiếu kỳ nhìn sang Linh, môi hé mở muốn hỏi. “Chuyện gì thế Linh?” Cậu bé hỏi, giọng có chút ngập ngừng, nhưng ánh mắt lại đầy mong đợi. Từ khi Tạ Trần xuất hiện, cuộc sống của Tiểu An không chỉ là những trang sách khô khan mà còn là những bài học sống động về thiên nhiên, về con người, về những giá trị mà cậu bé chưa từng được biết đến trong những ngôi trường chỉ dạy về kinh sử và đạo lý tiên môn. Cậu bé cảm thấy rằng, mỗi ngày trôi qua bên tiên sinh Tạ Trần và cô bé Linh, thế giới của mình lại rộng lớn hơn, ý nghĩa hơn.
Linh không vội kể ngay. Cô bé đặt chiếc lọ hoa nhỏ xuống bệ cửa sổ, cẩn thận như thể đó là một báu vật vô giá. Rồi cô bé chạy đến, ngồi xuống chiếc ghế gỗ nhỏ đối diện Tạ Trần, ánh mắt rạng rỡ như một vì sao sáng. Tiểu An cũng nhanh chóng tìm một chỗ ngồi gần đó, chăm chú nhìn Linh, sẵn sàng lắng nghe. Bầu không khí trong quán sách trở nên ấm cúng hơn, như một gia đình nhỏ đang quây quần bên bếp lửa, chuẩn bị chia sẻ những câu chuyện đời thường. Tạ Trần nhìn cảnh tượng đó, trong lòng cảm thấy mãn nguyện. Hắn biết, khoảnh khắc này, chính là hiện thân của "sống một đời bình thường", một sự trọn vẹn mà hắn hằng mong ước, một sự phá cục thầm lặng nhưng đầy sức mạnh.
***
Linh ngồi trên chiếc ghế gỗ nhỏ, hai tay đặt gọn gàng trên đùi, đôi mắt trong veo nhìn thẳng vào Tạ Trần, bắt đầu kể. Giọng cô bé trong trẻo, lúc trầm lúc bổng, như một dòng suối nhỏ chảy qua khu rừng, mang theo những âm thanh của cuộc sống.
“Tiên sinh Tạ Trần, hôm qua sau khi con và Tiểu An về từ rừng Thanh Phong, con đã đi chơi với các bạn ạ.” Linh bắt đầu, khuôn mặt rạng rỡ. “Chúng con chơi trò đuổi bắt ở bãi cỏ sau nhà Tiểu Hoa. Nhưng rồi, cái diều mà Tiểu Hoa tự làm, cái diều hình con bướm nhiều màu sắc ấy, nó bị mắc trên cây sồi già cao nhất thị trấn.” Cô bé kể, dùng tay minh họa hình ảnh cái diều bay lượn rồi mắc vào cành cây. “Ai cũng nghĩ là không lấy được, vì cây sồi đó cao lắm, cành lá lại rậm rạp, ngay cả mấy anh lớn hơn cũng thử mà không được.”
Tạ Trần lắng nghe, khẽ nhấp một ngụm trà. Hắn không ngắt lời, chỉ im lặng dõi theo từng cử chỉ, từng biểu cảm trên khuôn mặt Linh. Trong tâm trí hắn, hình ảnh những đứa trẻ cố gắng với tới cái diều bị mắc kẹt hiện lên rõ nét. Hắn thấy được sự thất vọng, rồi sự kiên trì, và cuối cùng là niềm vui chiến thắng. Đó không phải là cuộc chiến giữa tiên nhân và yêu ma, không phải là cuộc tranh giành linh khí hay bảo vật, mà là một cuộc chiến nhỏ bé, đời thường, nhưng lại chứa đựng đầy đủ những cung bậc cảm xúc của con người. Đó chính là "nhân tính", cái mà các tu sĩ từng "mất người" khi truy cầu sức mạnh.
“Rồi sao nữa?” Tạ Trần nhẹ nhàng hỏi, khuyến khích Linh tiếp tục.
Linh tiếp tục, giọng càng thêm phần say sưa. “Lúc đầu, chúng con buồn lắm. Tiểu Hoa còn khóc nữa. Con nghĩ đến lời tiên sinh dạy hôm trước, về cách cây cỏ kiên cường vươn lên. Con chợt nghĩ, cái diều của Tiểu Hoa cũng giống như một hạt mầm đang cố gắng bay cao, nó không thể bỏ cuộc được.” Cô bé nhìn Tạ Trần, như muốn tìm kiếm sự đồng tình. “Thế là, con nói với các bạn, hay là chúng ta cùng nghĩ cách. Một mình không được, thì nhiều người sẽ được.”
Tiểu An ngồi bên cạnh, cũng gật gù tán thành. “Đúng vậy ạ, tiên sinh. Linh đã nghĩ ra cách rất hay!”
Linh nở một nụ cười tươi roi rói, kể tiếp. “Chúng con đã dùng một sợi dây dài, buộc vào một hòn đá nhỏ. Rồi chúng con ném hòn đá qua cành cây có cái diều mắc kẹt. Ném mãi, ném mãi, đến khi tay ai cũng đỏ ửng cả. Mấy lần đầu không được, có bạn còn muốn bỏ cuộc. Nhưng con lại nhớ đến cái cây non mà chúng ta thấy ở rừng Thanh Phong, nó phải chen chúc qua khe đá để vươn lên. Thế là con lại động viên các bạn, bảo là đừng bỏ cuộc.” Cô bé dùng đôi bàn tay nhỏ bé của mình mô phỏng lại hành động ném dây, ánh mắt đầy quyết tâm. “Cuối cùng, sau rất nhiều lần, hòn đá cũng bay qua được cành cây! Chúng con kéo sợi dây xuống, buộc vào một cành cây nhỏ khác, rồi từ từ kéo cái diều xuống. Khi cái diều được gỡ ra, Tiểu Hoa đã ôm chầm lấy con và các bạn, vui mừng lắm ạ!”
Tạ Trần lắng nghe câu chuyện, trong lòng dấy lên những suy ngẫm sâu sắc. Hắn thấy được trong câu chuyện nhỏ bé ấy là cả một triết lý về sự đoàn kết, về lòng kiên trì và về ý nghĩa của việc giúp đỡ lẫn nhau. “Vậy con cảm thấy thế nào khi giúp được bạn?” Hắn hỏi, giọng điệu vẫn trầm tĩnh, nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự thấu hiểu.
Linh nghiêng đầu, suy nghĩ một lát rồi đáp: “Con vui lắm ạ! Vui hơn cả khi con tự mình nhặt được một đồng bạc rơi trên đường nữa. Giống như cái cây cố gắng vươn lên, con người mình cũng phải giúp đỡ nhau để vượt qua khó khăn, phải không ạ? Một người yếu, nhưng nhiều người cùng nhau thì sẽ mạnh.” Lời nói của cô bé hồn nhiên, nhưng lại chạm đến tận cùng bản chất của Nhân Đạo – sự tương trợ, lòng nhân ái.
Tạ Trần gật đầu, ánh mắt sâu xa. Hắn mỉm cười nhẹ, cảm thấy những hạt mầm triết lý mình gieo xuống đang nảy nở một cách mạnh mẽ trong tâm hồn non trẻ này. “Đúng vậy, Linh. Con đã nói rất đúng. Đó chính là sức mạnh của con người, sức mạnh không cần đến phép thuật hay thần thông, mà đến từ sự kết nối, từ lòng sẻ chia. Vậy, bạn con, Tiểu Hoa, sau khi lấy được diều thì cảm thấy thế nào? Và ước mơ của bạn con là gì?” Hắn muốn khai thác thêm những góc cạnh khác của cuộc sống bình thường, những ước mơ giản dị nhưng đầy ý nghĩa của thế hệ mới.
Linh hào hứng chia sẻ về ước mơ của bạn mình. “Tiểu Hoa nói, bạn ấy rất biết ơn con và các bạn. Bạn ấy ước mơ sau này sẽ làm một thợ rèn giỏi nhất Thị Trấn An Bình ạ.” Cô bé dừng lại một chút, rồi nói tiếp, “Không phải để có nhiều tiền đâu, mà là để làm ra những cái rìu thật sắc cho chú tiều phu, để chú không phải vất vả chặt củi. Những cái cuốc thật bền cho bác nông dân, để bác có thể cày cấy dễ dàng hơn. Bạn ấy còn nói, muốn làm ra những cái đinh thật chắc để các cô chú thợ mộc có thể xây những ngôi nhà đẹp cho mọi người nữa. Tiểu Hoa nói, bạn ấy muốn dùng đôi tay của mình để làm cho cuộc sống của mọi người xung quanh tốt đẹp hơn.”
Tiểu An cũng chen vào. “Con cũng có một người bạn, tên là Hùng. Bạn ấy rất thích vẽ. Bạn ấy ước mơ sẽ vẽ lại tất cả những cảnh đẹp ở Thị Trấn An Bình, từ những con đường lát đá, đến những ngôi nhà nhỏ, cả những dòng sông, ngọn núi. Bạn ấy nói, bạn ấy muốn những người già không đi xa được, cũng có thể nhìn thấy vẻ đẹp của quê hương mình qua những bức tranh của bạn ấy.”
Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị thanh khiết lan tỏa. Hắn thấy trong những câu chuyện này, trong những ước mơ giản dị ấy, một chân lý vĩ đại đang hiện hữu. Những ước mơ không vì bản thân, không vì sự siêu phàm, mà vì cộng đồng, vì những người xung quanh. Đó chính là Nhân Đạo mà hắn hằng tìm kiếm. Hắn nhận ra rằng, những câu chuyện 'bình thường' này chính là 'Nhân Đạo' mà anh hằng mong muốn, cho thấy Arc X sẽ tiếp tục khám phá chiều sâu của cuộc sống thường nhật. Trong quá khứ, những tiên nhân truy cầu sức mạnh, bất tử, cuối cùng lại "mất người", đánh mất cảm xúc, ký ức. Nhưng giờ đây, những đứa trẻ này, không chút nào bị ảnh hưởng bởi tiên đạo, lại đang tìm thấy ý nghĩa cuộc sống từ những điều nhỏ bé nhất, từ những hành động nhân văn nhất.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những người dân thị trấn đang tấp nập với công việc thường ngày của họ. Một bà lão bán rau đang cẩn thận sắp xếp những bó rau xanh mướt. Một người thợ mộc đang cặm cụi đẽo gọt thanh gỗ. Một người mẹ đang dẫn con nhỏ đi chơi, tiếng cười trong trẻo vang vọng. Tất cả đều là những mảnh ghép của một cuộc sống bình thư���ng, nhưng lại đầy sức sống và ý nghĩa. Hắn cảm thấy một sự mãn nguyện sâu sắc dâng trào trong lòng. Những giá trị như đoàn kết, lòng nhân ái, sự kiên trì và ước mơ giản dị được Linh kể sẽ trở thành nền tảng vững chắc cho sự phát triển của văn minh phàm nhân trong kỷ nguyên Nhân Gian mới.
***
Cuối buổi sáng, ánh nắng vẫn ấm áp, rải vàng trên từng góc nhỏ của quán sách. Bầu trời trong xanh không một gợn mây, tựa như tâm hồn trong sáng của những đứa trẻ. Linh đã kết thúc câu chuyện về Tiểu Hoa và cái diều, nhưng ánh mắt cô bé vẫn còn đọng lại sự say mê, như thể vẫn đang đắm chìm trong thế giới của những câu chuyện nhỏ bé nhưng đầy màu sắc ấy. Tiểu An ngồi bên cạnh, không nói gì, nhưng đôi mắt cậu bé ánh lên sự thấu hiểu, như đã lĩnh hội được nhiều điều từ những lời kể của Linh và những lời chiêm nghiệm của Tạ Trần.
Linh nhìn bông hoa dại trên cửa sổ, khẽ khàng nói, giọng đầy suy tư: “Tiên sinh nói đúng, mọi sự sống đều có ý nghĩa riêng của nó. Bông hoa dại này, nó không có phép thuật, không thể bay lên trời, nhưng nó vẫn kiên cường nở rộ, mang lại vẻ đẹp cho cuộc đời. Con người cũng vậy, phải không ạ?” Cô bé quay lại nhìn Tạ Trần, ánh mắt mong chờ một lời khẳng định. Khả năng quan sát và thấu hiểu của Linh, được vun đắp từ những bài học của Tạ Trần, đã bắt đầu hé lộ, cho thấy cô bé và thế hệ của mình sẽ định hình nên một xã hội tốt đẹp hơn.
Tạ Trần đặt cuốn sách xuống bàn, phát ra một tiếng động nhỏ xẽ, nhưng đủ để thu hút sự chú ý của hai đứa trẻ. Hắn nhìn ra khung cửa sổ, nơi những người dân Thị Trấn An Bình đang sống cuộc đời bình dị của họ, và trong lời nói của Linh, hắn thấy một tia sáng rực rỡ của tương lai. “Mỗi người là một câu chuyện, Linh ạ. Và mỗi câu chuyện, dù nhỏ bé đến đâu, cũng là một phần quý giá tạo nên dòng chảy của cuộc đời.” Hắn nói, giọng trầm ấm, từng lời như chứa đựng cả ngàn năm triết lý. “Giống như những bông hoa dại, mỗi người chúng ta đều có một vị trí riêng trong vườn hoa nhân gian này. Không cần phải biến thành cây cổ thụ cao vút để được ngợi ca, không cần phải là linh thảo quý hiếm để được trân trọng. Chỉ cần là chính mình, sống trọn vẹn với bản chất của mình, nỗ lực làm điều tốt đẹp cho những người xung quanh, đó đã là sự vĩ đại rồi.”
Hắn khẽ đứng dậy, tiến lại gần Linh và Tiểu An. Bàn tay gầy gò của hắn nhẹ nhàng đặt lên mái tóc của Linh, xoa đầu cô bé đầy trìu mến. Cảm giác bình yên đến từ những câu chuyện đời thường, từ sự trong sáng của trẻ thơ, từ sự kết nối giữa những tâm hồn, lan tỏa khắp căn phòng. “Những ước mơ của Tiểu Hoa, của Hùng, hay của chính con và Tiểu An, đều là những hạt giống quý giá nhất. Chúng không hướng về sức mạnh, không hướng về sự bất tử, mà hướng về sự sẻ chia, về việc làm cho thế giới này tốt đẹp hơn từng chút một. Đó chính là con đường của Nhân Đạo, một con đường không cần đến tiên nhân để khai sáng, mà chỉ cần đến trái tim của con người.”
Tạ Trần quay lại với quầy sách của mình, nhưng ánh mắt hắn vẫn hướng ra bên ngoài, nơi những người dân thị trấn đang tiếp tục cuộc sống của họ. Tiếng rao hàng, tiếng trẻ con nô đùa, tiếng búa gõ của người thợ rèn, tất cả đều hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự "bình thường". Trong lòng hắn, một cảm giác bình yên và mãn nguyện dâng trào mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn biết rằng, những hạt mầm triết lý về "sống một đời bình thường", về "giữ trọn nhân tính" mà hắn đã gieo xuống đang nảy nở mạnh mẽ trong tâm hồn những đứa trẻ này. Chúng, chính là tương lai của Nhân Gian, một tương lai không cần đến phép thuật hay tiên nhân, mà chỉ cần đến trí tuệ, lòng nhân ái và sự trân trọng cuộc sống bình thường.
Sự luân hồi của vạn vật không chỉ là cái chết và sự tái sinh của tự nhiên, mà còn là sự luân chuyển của tư tưởng, của những giá trị cốt lõi từ thế hệ này sang thế hệ khác. Và Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, đang là người thầm lặng đặt những viên gạch đầu tiên cho một vòng luân hồi mới, một kỷ nguyên mới, nơi con người sẽ thực sự tìm thấy sự trọn vẹn. Hắn tin rằng, với những câu chuyện giản dị, những ước mơ chân thật, và những tấm lòng trong sáng như Linh và Tiểu An, Nhân Gian sẽ tìm thấy con đường của riêng mình, một con đường không cần "thành tiên" nhưng vẫn đạt được sự vĩ đại thực sự.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.