Nhân gian bất tu tiên - Chương 1317: Ánh Sáng Từ Điều Bình Dị: Cái Nhìn Của Linh
Sau khi Học Giả Mặc Phong rời đi, mang theo một hạt mầm giác ngộ vừa gieo trong tâm hồn, không gian quán sách của Tạ Trần lại chìm vào sự tĩnh lặng vốn có. Ánh nắng chiều tà nghiêng qua khung cửa sổ, dát vàng lên những kệ sách cổ kính, tạo nên một bức tranh an yên đến lạ. Linh vẫn ngồi ở vị trí quen thuộc bên cạnh cửa sổ, đôi mắt to tròn, trong veo nhìn ra khoảng không vô định, như thể đang cố gắng nắm bắt một điều gì đó vừa vụt qua. Cuộc đối thoại vừa rồi, dù cô bé chỉ là người khơi mào một cách vô thức, nhưng đã để lại trong tâm trí non nớt ấy những dư âm sâu sắc.
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp đậu trên mái ngói rêu phong, quán sách đã bừng lên một vẻ thanh bình đặc trưng. Mùi giấy cũ quyện với hương trà thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí dễ chịu, khơi gợi cảm hứng. Linh ngồi một góc, trên chiếc bàn nhỏ đã trở thành "lãnh địa" riêng của cô bé, tập trung vào bức vẽ dang dở. Bút lông sột soạt trên giấy, nhưng đôi khi lại ngừng lại, ánh mắt mơ màng hướng về phía cửa sổ, nơi những giọt sương mai còn đọng trên lá cây, lấp lánh như những viên ngọc. Tâm trí cô bé vẫn vương vấn về khái niệm 'sự thật' và 'hạnh phúc' mà Học Giả Mặc Phong đã băn khoăn, và lời nói cuối cùng của Tạ Trần.
Tạ Trần, với thân hình gầy gò nhưng ẩn chứa một nội lực tinh thần mạnh mẽ, ngồi sau quầy, tay lật giở một quyển kinh cổ. Ánh mắt hắn, sâu thẳm và tỉnh táo, thỉnh thoảng lại lướt qua Linh. Hắn không cần dùng lời nói để thấu hiểu, chỉ cần quan sát từng cử chỉ, từng biểu cảm trên khuôn mặt bầu bĩnh của cô bé là đủ. Hắn nhận thấy, Linh không còn hoàn toàn hồn nhiên như trước. Sau mỗi cuộc đối thoại, mỗi bài học, cô bé đều mang theo một hạt giống suy tư, nảy mầm và phát triển theo cách riêng của mình. Điều này khiến Tạ Trần cảm thấy một sự mãn nguyện sâu sắc, không phải là niềm kiêu hãnh của một người thầy, mà là sự an tâm của một người chứng kiến sự hình thành của một thế hệ mới, một "Nhân Đạo" đang dần định hình.
Tiểu An, thư đồng của Tạ Trần, cũng đã thức dậy. Y gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang cặm cụi quét dọn. Thỉnh thoảng, y lại liếc nhìn Linh, rồi lại nhìn Tạ Trần, như thể đang cố gắng giải mã những điều thâm sâu mà hai người họ vừa trải qua. Tiểu An luôn muốn học hỏi, luôn tò mò về những triết lý mà Tạ Trần giảng giải, nhưng với Linh, dường như cô bé có một cách tiếp cận tự nhiên hơn, trực giác hơn.
Linh khẽ thở dài, đặt bút xuống. Cô bé quay sang Tạ Trần, giọng nói trầm ấm nhưng vẫn vương chút ngây thơ. "Tiên sinh," cô bé hỏi, "sự thật... liệu có phải là thứ mà mình có thể chạm vào, nhìn thấy được không ạ? Hay nó giống như cơn gió, mình chỉ cảm nhận được, nhưng không thể giữ lại?"
Tạ Trần khẽ khép quyển sách, đặt lên bàn. Hắn nhìn Linh, đôi mắt ánh lên vẻ thấu hiểu. Hắn không vội vàng đưa ra một câu trả lời hoàn chỉnh, bởi hắn biết, những chân lý vĩ đại nhất không thể được truyền thụ một cách đơn thuần. Chúng cần được tự mình khám phá, tự mình chiêm nghiệm. "Chỉ khi con tự tìm thấy, nó mới là sự thật của con, Linh ạ," hắn đáp, giọng điềm tĩnh, như tiếng suối chảy qua khe đá. "Và mỗi người, mỗi linh hồn, sẽ có một con đường riêng để chạm vào cái 'sự thật' ấy. Có người tìm trong sách vở, có người tìm trong tu luyện, nhưng cũng có người tìm thấy nó trong những điều bình dị nhất của cuộc đời."
Linh lắng nghe, đôi mắt chớp chớp như muốn thấu hiểu từng lời. Cô bé suy nghĩ một lúc, rồi lại quay sang bức vẽ của mình, nhưng lần này, ánh mắt đã có thêm một tia sáng khác, một tia sáng của sự khám phá. Tạ Trần mỉm cười nhẹ. Hắn biết, hạt mầm đã được gieo, và nó sẽ nảy nở theo cách của riêng Linh. Sự luân hồi của vạn vật không chỉ là cái chết và sự tái sinh của tự nhiên, mà còn là sự luân chuyển của tư tưởng, của những giá trị cốt lõi từ thế hệ này sang thế hệ khác. Tạ Trần không mong muốn Linh trở thành một người vĩ đại theo cách của tiên nhân, hắn chỉ mong cô bé sống một đời trọn vẹn, chân thực, và tìm thấy hạnh phúc trong chính cuộc sống bình thường này. Hắn đang thầm lặng đặt những viên gạch đầu tiên cho một vòng luân hồi mới, một kỷ nguyên mới, nơi con người sẽ thực sự tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.
***
Khi mặt trời đã lên cao, tỏa nắng ấm áp khắp Thị Trấn An Bình, Tạ Trần quyết định dẫn Linh và Tiểu An đi dạo phố chợ. Hắn muốn Linh được tiếp xúc với dòng chảy của cuộc sống thường nhật, để cô bé có thể tự mình tìm kiếm những "sự thật" mà Mặc Phong đã hoài nghi. Phố chợ lúc này nhộn nhịp như một dòng sông chảy xiết. Tiếng rao hàng của những người bán rau, tiếng búa gõ lanh lảnh từ lò rèn cuối phố, tiếng cười nói giòn tan của những đứa trẻ nô đùa trên con hẻm nhỏ, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng sống động. Mùi bánh bao nóng hổi, mùi trà xanh thơm ngát, mùi gia vị nồng nàn từ các gian hàng thức ăn, xen lẫn với mùi đất ẩm và hương hoa dại thoang thoảng từ những gánh hàng rong, đánh thức mọi giác quan.
Linh, tay nắm chặt vạt áo Tạ Trần, đôi mắt to tròn không ngừng đảo quanh. Cô bé không bị thu hút bởi những sạp vải vóc lụa là, hay những món đồ trang sức lấp lánh mà những người phụ nữ khác thường dừng lại ngắm nghía. Thay vào đó, ánh mắt cô bé dừng lại ở một bông hoa dại nhỏ xíu đang vươn mình nở rộ bên khe tường cũ kỹ. Nó không rực rỡ như những đóa mẫu đơn trong vườn, cũng không kiêu sa như sen ngọc trong ao, nhưng vẻ đẹp của nó lại ẩn chứa một sức sống mãnh liệt đến lạ.
"Tiên sinh nhìn xem," Linh khẽ chỉ vào bông hoa, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy sự hiếu kỳ, "bông hoa này không lớn, không ai chăm sóc, nhưng nó vẫn rực rỡ và kiên cường, như những câu chuyện hạnh phúc nhỏ bé mà con đã nghe vậy. Nó chẳng cần phải tranh giành với ai, chẳng cần phải là thứ duy nhất đẹp nhất, nhưng nó vẫn sống một cách trọn vẹn."
Tiểu An, người luôn theo sát Tạ Trần và Linh, vội vàng rút quyển sổ nhỏ cùng cây bút lông ra ghi chép. Y đã quen với những lời nói đầy triết lý của Tạ Trần, nhưng những quan sát hồn nhiên của Linh lại khiến y cảm thấy một sự mới mẻ, một góc nhìn khác về thế giới. Y chợt nhận ra, những điều mà tiên sinh muốn dạy không chỉ nằm trong sách vở, mà còn nằm ngay trong cuộc sống quanh y.
Nghe thấy lời của Linh, Bà Lão Bán Hoa đang ngồi bên cạnh gánh hàng của mình, nở một nụ cười phúc hậu. Lưng bà đã còng, tóc bạc phơ như sương tuyết, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ hiền hậu và vui vẻ. Gánh hoa của bà không phải là những đóa hoa quý hiếm, mà chỉ là những bông hoa đồng nội giản dị, được hái từ cánh đồng ven sông. "Bé con nói đúng đó," bà lão khẽ khàng, giọng nói như tiếng gió thoảng, "mỗi bông hoa đều có một vẻ đẹp riêng. Cứ vươn mình đón nắng, đón mưa, tự khắc sẽ rực rỡ. Đời người cũng vậy, chẳng cần phải là phượng hoàng hay rồng thiêng, cứ sống đúng với bản thân mình, là đủ rồi."
Tạ Trần khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ ẩn hiện trên môi. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát Linh. Hắn nhận ra, khả năng đặc biệt của cô bé không phải là nhìn thấy những điều phi thường, mà là khả năng nhìn thấy giá trị ở những điều nhỏ bé và bình dị nhất trong cuộc sống hàng ngày. Đó là một khả năng quý giá hơn bất kỳ phép thuật hay thần thông nào. Nó là nền tảng của 'Nhân Đạo', là con đường để con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Hắn biết, những điều Linh đang chiêm nghiệm, đang cảm nhận, chính là những "sự thật" mà Mặc Phong đã miệt mài tìm kiếm, nhưng lại bỏ qua vì chúng quá đỗi giản dị, quá đỗi đời thường.
Họ tiếp tục đi, Linh vẫn không ngừng quan sát. Cô bé dừng lại trước một người thợ gốm đang miệt mài nặn đất sét, bàn tay thô ráp nhưng khéo léo tạo hình cho những chiếc bình, chiếc bát đơn sơ. "Tiên sinh, người ấy đang biến đất thành những thứ hữu ích," Linh thì thầm, "và trông người ấy thật hạnh phúc khi làm việc đó. Hạnh phúc của người ấy không cần phép thuật, không cần tiên đan, chỉ cần đôi tay và sự kiên trì."
Tiểu An cặm cụi ghi lại. Y cảm thấy như mình đang được khai sáng. Trong thế giới mà y đã từng sống, mọi người đều khao khát sức mạnh, khao khát thành tiên để đạt được những điều vĩ đại. Nhưng Tạ Trần và Linh lại đang chỉ cho y một con đường khác, một con đường mà sự vĩ đại nằm trong chính những điều bình thường.
Tạ Trần khẽ xoa đầu Linh, "Đúng vậy. Mọi hành động, dù nhỏ bé đến đâu, nếu được làm bằng cả tấm lòng, đều có thể tạo nên ý nghĩa. Cái đẹp không chỉ nằm ở sự tráng lệ, mà còn nằm ở sự chân thật, ở sự tận tâm." Hắn nhìn xa xăm, về phía những mái nhà ngói đỏ tươi trong ánh nắng, về phía những cánh đồng lúa xanh rì đang vẫy gọi trong gió. Hắn biết, một kỷ nguyên mới đang dần hé mở, nơi con người sẽ không còn bị ràng buộc bởi những chấp niệm về Thiên Đạo hay sự bất tử, mà sẽ tìm thấy giá trị của chính mình trong từng khoảnh khắc của cuộc đời.
***
Khi nắng chiều đã ngả vàng, trải dài những vệt bóng đổ trên con đường lát đá, Tạ Trần, Linh và Tiểu An quay trở về quán sách. Không khí trong quán lúc này nhuốm một vẻ tĩnh mịch, ấm áp, khác hẳn với sự ồn ào của phố chợ. Mùi trà thơm lừng quẩn quanh, quyện với mùi giấy cũ, tạo nên một không gian lý tưởng để chiêm nghiệm. Linh, sau chuyến đi dạo, dường như đã được tiếp thêm năng lượng. Đôi mắt cô bé lấp lánh niềm vui, và khuôn mặt bầu bĩnh ánh lên vẻ hưng phấn. Cô bé ngồi xuống vị trí quen thuộc, vội vàng rút quyển sổ tay và bút lông ra, như muốn ghi lại tất cả những gì mình vừa cảm nhận.
"Tiên sinh," Linh bắt đầu, giọng nói vang lên trong không gian tĩnh lặng, đầy vẻ trịnh trọng, "con đã nghĩ rất nhiều về những gì Học Giả Mặc Phong đã nói, và cả những điều tiên sinh đã dạy. Con nghĩ, con đã hiểu rồi."
Tạ Trần ngồi đối diện, nhấp một ngụm trà. Hắn không nói, chỉ im lặng lắng nghe, đôi mắt sâu thẳm ánh lên sự thấu hiểu và mãn nguyện. Hắn biết, Linh không chỉ kể lại những gì cô bé đã thấy, mà còn kể lại những gì cô bé đã cảm nhận, đã chiêm nghiệm trong tâm hồn mình.
"Con thấy những bông hoa dại nhỏ bé, chúng không có tên, không có người chăm sóc đặc biệt, nhưng chúng vẫn vươn mình đón nắng, đón mưa, nở rộ một cách kiên cường. Con thấy người thợ gốm, bàn tay thô ráp nhưng tài hoa, miệt mài làm ra những chiếc bình, chiếc bát giản dị. Con thấy bà lão bán hoa, nụ cười phúc hậu và những đóa hoa đồng nội của bà, mang đến niềm vui cho mọi người. Con thấy những đứa trẻ nô đùa, tiếng cười giòn tan của chúng không cần lý do gì cả, chỉ là sự hồn nhiên thuần khiết."
Linh ngừng lại một chút, ánh mắt cô bé hướng về phía Tạ Trần, như muốn tìm kiếm sự đồng tình. "Tiên sinh, con nghĩ 'sự thật' của hạnh phúc không phải là thứ gì đó to lớn, vĩ đại, hay phải tìm kiếm ở một nơi xa xôi nào đó. Nó cũng không phải là thứ mà mình phải tranh giành, hay phải tu luyện để đạt được sức mạnh để có được. Con nghĩ, 'sự thật' của hạnh phúc, của sự sống, chính là việc mình biết trân trọng những điều nhỏ bé, giản dị mỗi ngày. Là việc mình biết ơn những gì mình có, biết yêu thương những người xung quanh, và biết sống một cách chân thật nhất, giống như bông hoa dại kia, không cần ai phải công nhận, nó vẫn tự mình rực rỡ."
Tiểu An, nãy giờ vẫn im lặng ghi chép, ngẩng đầu lên. Đôi mắt y lộ rõ vẻ kinh ngạc. Y chưa từng nghĩ rằng một đứa trẻ lại có thể nói ra những lời lẽ sâu sắc đến vậy. Y nhìn Tạ Trần, muốn biết phản ứng của hắn.
Tạ Trần khẽ đặt chén trà xuống bàn, phát ra một tiếng động nhỏ nhưng dứt khoát trong không gian tĩnh lặng. Hắn nhìn Linh, đôi mắt ánh lên một tia sáng ấm áp, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên đôi môi gầy. "Con đã tìm thấy một chân lý... rất đỗi con người, Linh ạ," hắn nói, giọng trầm ấm, chứa đựng sự tán thưởng sâu sắc. "Một chân lý không cần đến Thiên Đạo, không cần đến phép tắc của tiên gia, mà nằm trọn vẹn trong trái tim và nhân tính của mỗi chúng ta."
Hắn khẽ xoa đầu Linh, cảm nhận sự mềm mại từ mái tóc cô bé. "Cái 'sự thật' mà Mặc Phong tìm kiếm, có lẽ chính là cái 'sự thật' mà con vừa nói. Cái hạnh phúc mà con vừa mô tả. Con đã nhìn thấy cuộc sống một cách trọn vẹn nhất, bởi con không bị ràng buộc bởi những chấp niệm, những khao khát về quyền năng hay sự bất tử. Con nhìn thấy giá trị của từng hơi thở, từng hành động, từng kết nối nhỏ bé giữa con người với nhau, và giữa con người với vạn vật."
Tạ Trần nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chiều tà đang dần phai nhạt, nhường chỗ cho bóng đêm huyền ảo. Hắn biết, khả năng đặc biệt của Linh trong việc nhìn thấy và trân trọng giá trị của những điều bình dị sẽ trở thành nền tảng vững chắc cho sự phát triển của 'Nhân Đạo' trong kỷ nguyên mới. Cô bé, và thế hệ của cô bé, sẽ là người kế thừa và định hình tương lai. Sự thấu hiểu và cách dẫn dắt tinh tế của Tạ Trần, không cần sức mạnh phi thường, đã và đang ảnh hưởng sâu sắc đến sự phát triển triết lý của Nhân Gian, khẳng định sức mạnh của 'Vô Vi Chi Đạo'.
Hắn tin rằng, sự luân hồi của vạn vật không chỉ là cái chết và sự tái sinh của tự nhiên, mà còn là sự luân chuyển của tư tưởng, của những giá trị cốt lõi từ thế hệ này sang thế hệ khác. Với những câu chuyện giản dị, những ước mơ chân thật, và những tấm lòng trong sáng như Linh, Nhân Gian sẽ tìm thấy con đường của riêng mình, một con đường không cần "thành tiên" nhưng vẫn đạt được sự vĩ đại thực sự. Một con đường mà "sự thật" và "hạnh phúc" không còn gắn liền với quyền năng hay sự bất tử, mà là sự trọn vẹn từ bên trong, từ những kết nối nhân văn và sự trân trọng cuộc sống. Và Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, đang là người thầm lặng đặt những viên gạch đầu tiên cho một vòng luân hồi mới, một kỷ nguyên mới, nơi con người sẽ thực sự tìm thấy sự trọn vẹn. Ngay trong chính cuộc sống bình thường này.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.