Nhân gian bất tu tiên - Chương 1312: Tương Lai Nằm Trong Ánh Mắt Trẻ Thơ
Ánh chiều tà dần buông, nhuộm một màu vàng úa lên những trang sách cổ, nơi Tạ Trần vẫn trầm tư sau vách ngăn, ngẫm về những giá trị mà Thiên Đạo cũ đã dần lãng quên. Hắn tin rằng, sự luân hồi của vạn vật sẽ tiếp diễn, và các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải bằng cách vươn tới những đỉnh cao siêu phàm, mà bằng cách đào sâu vào chính bản chất nhân tính của mình, bằng cách xây dựng những mối quan hệ bền vững và một xã hội dựa trên sự cảm thông và trí tuệ nhân văn. Đó mới chính là ý nghĩa đích thực của sự sống.
***
Quán sách của Tạ Trần, tọa lạc tại một con hẻm nhỏ tĩnh mịch của Thị Trấn An Bình, vẫn luôn giữ được vẻ yên bình cố hữu của nó, bất chấp những biến động dữ dội đang diễn ra bên ngoài thế giới rộng lớn. Ánh nắng cuối ngày xuyên qua khung cửa gỗ cũ kỹ, vẽ lên nền nhà những vệt sáng vàng cam mờ ảo, hòa quyện cùng mùi giấy cũ, mùi mực tàu và thoang thoảng hương gỗ đàn hương từ những kệ sách cao vút. Không gian nơi đây dường như tách biệt khỏi dòng chảy hối hả của thời gian, một ốc đảo của tri thức và sự tĩnh lặng giữa một kỷ nguyên đang chuyển mình.
Tiểu An, với thân hình gầy gò và đôi mắt lanh lợi, đang cặm cụi lau dọn những chiếc bàn gỗ đã sờn màu, chuẩn bị cho buổi tối. Chiếc áo vải thô cũ của cậu thư đồng vẫn sạch sẽ tinh tươm, phản ánh sự chăm chỉ và tỉ mỉ của cậu. Linh, cô bé nhỏ nhắn với đôi mắt trong veo ẩn chứa sự tinh anh, thì đang ngồi bó gối ở một góc quán, dưới chân một kệ sách cao, say sưa lật giở từng trang của cuốn 'Cổ Tích An Bình' đã cũ nát. Ánh sáng yếu ớt của hoàng hôn chiếu lên mái tóc đen nhánh của cô bé, khiến những sợi tóc tơ khẽ ánh lên như tơ vàng. Linh đôi khi dùng ngón tay nhỏ xoa nhẹ lên một hình vẽ minh họa nào đó, miệng khẽ lẩm nhẩm những câu chuyện cổ, giọng điệu trong trẻo, tự nhiên như tiếng chim hót buổi sớm.
Một bóng người gầy gò, râu tóc đã điểm bạc, từ từ bước vào quán. Đó là Lão Thư Sinh Hứa, một vị khách quen thường ghé quán để tìm kiếm những tri thức đã bị lãng quên hoặc chỉ đơn thuần là tìm một nơi yên tĩnh để suy ngẫm. Chiếc áo choàng vải cũ kỹ nhưng sạch sẽ của ông khẽ sột soạt khi ông bước đi, đôi mắt trũng sâu, ẩn chứa sự mệt mỏi và suy tư, như chất chứa cả nỗi lo lắng về thời cuộc. Trên tay ông là một cây quạt giấy đã sờn cũ, thường được ông dùng để quạt nhẹ khi suy tư. Hôm nay, vẻ mặt ông không còn nét thanh thản thường thấy, thay vào đó là một nỗi ưu tư khó tả, một gánh nặng vô hình đè nén.
"Hứa lão gia, ngài đến rồi," Tiểu An nhanh nhẹn cất tiếng chào, khuôn mặt rạng rỡ. "Mời ngài an tọa, để con pha trà nóng cho ngài ạ."
Lão Thư Sinh Hứa gật đầu đáp lễ, ánh mắt quét qua những kệ sách, rồi dừng lại trên dáng vẻ say sưa của Linh, khẽ thở dài một tiếng. Ông chọn một chiếc bàn nhỏ ở góc quán, đối diện với nơi Tạ Trần thường ngồi đọc sách. Tạ Trần, tựa như đã biết trước sự hiện diện của vị khách quen, cũng nhẹ nhàng đặt cuốn sách đang đọc xuống, ngẩng đầu lên. Ánh mắt hắn vẫn sâu thẳm và tỉnh táo, dường như có thể nhìn thấu mọi sự.
Tiểu An nhanh nhẹn bưng ra một chén trà nghi ngút khói, hương trà thơm dịu nhẹ lan tỏa trong không gian. "Mời Hứa lão gia dùng trà ạ. Trà này là trà hoa cúc mới hái, có thể giúp an thần, thư thái đầu óc."
Lão Thư Sinh Hứa đón lấy chén trà, hơi ấm từ chén trà lan tỏa vào lòng bàn tay ông, nhưng dường như không thể xua đi được cái lạnh lẽo trong lòng. Ông nhấp một ngụm trà, vị đắng chát ban đầu hòa cùng hậu vị ngọt thanh, nhưng tâm trí ông vẫn nặng trĩu.
"Đa tạ tiểu thư đồng," ông khẽ nói, giọng nói khàn đục vì nỗi lo lắng. Ông quay sang Tạ Trần, ánh mắt đầy vẻ thăm dò. "Tạ tiên sinh... không, Tạ công tử. Lão phu mạo muội, có một câu hỏi đã quẩn quanh trong lòng nhi��u ngày nay, khiến ta ăn không ngon, ngủ không yên."
Tạ Trần nhẹ nhàng gật đầu, ra hiệu cho Lão Thư Sinh Hứa cứ tự nhiên bộc bạch. Hắn ngồi thẳng lưng hơn một chút, dáng vẻ thư sinh gầy gò, làn da trắng nhợt phản chiếu ánh sáng yếu ớt của buổi chiều.
Lão Thư Sinh Hứa thở dài một hơi thật sâu, tiếng thở dài như mang theo cả gánh nặng của thời cuộc. "Thế cuộc này... Thiên Đạo suy tàn, tiên đạo không còn. Những kẻ tu sĩ từng hô phong hoán vũ giờ đây cũng chẳng khác gì phàm nhân, thậm chí còn 'mất người' hơn cả chúng ta. Lời tiên tri về 'không ai khao khát thành tiên' đã lan truyền khắp nhân gian, và dường như nó đang trở thành sự thật. Nhưng... liệu tương lai của nhân gian... sẽ về đâu?" Ông đưa mắt nhìn ra ngoài khung cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đang dần tắt lịm, nhường chỗ cho bóng đêm. "Chúng ta, những phàm nhân nhỏ bé, liệu có đủ sức để tự mình định đoạt vận mệnh, hay rồi cũng sẽ chìm vào hỗn loạn, tiêu vong?"
Trong giọng nói của Lão Thư Sinh Hứa, không chỉ có sự lo lắng cho bản thân, mà còn là nỗi hoài nghi sâu sắc về giá trị của một thế giới không còn những sức mạnh siêu phàm, không còn những lý tưởng tu tiên để vươn tới. Đối với thế hệ của ông, khái niệm về Thiên Đạo, về tiên nhân đã ăn sâu vào tiềm thức, trở thành một phần của trật tự vũ trụ. Nay trật tự ấy sụp đổ, ông cảm thấy như mọi thứ đều trở nên vô định. Mùi giấy cũ, mùi mực và gỗ đàn hương vẫn thoang thoảng, nhưng trong tâm trí Lão Thư Sinh Hứa, chúng dường như bị lấn át bởi nỗi sợ hãi về một tương lai mờ mịt.
Tạ Trần vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, đôi mắt hắn như một hồ nước sâu không gợn sóng. Hắn không vội vàng trả lời, mà nhẹ nhàng nâng chén trà lên, nhấp một ngụm, để hương vị thanh tao của trà xoa dịu không khí căng thẳng. Hắn biết, nỗi lo lắng của Lão Thư Sinh Hứa không phải là cá biệt, mà là tiếng lòng chung của rất nhiều người trong kỷ nguyên chuyển giao này, những người từng sống dưới cái bóng vĩ đại của Thiên Đạo và tiên môn.
Hắn khẽ đặt chén trà xuống, một tiếng động rất nhỏ nhưng đủ để kéo sự chú ý của Lão Thư Sinh H��a trở lại. Ánh mắt Tạ Trần chậm rãi lướt qua những kệ sách chất đầy tri thức của nhân gian, qua bức tường loang lổ vết thời gian, rồi cuối cùng dừng lại nơi Linh đang say sưa đọc sách. Cô bé vẫn ngồi đó, tóc đen nhánh, đôi mắt chăm chú dõi theo từng dòng chữ, thỉnh thoảng lại khẽ cười khúc khích khi đọc được một câu chuyện thú vị.
"Hứa lão gia," Tạ Trần cất tiếng, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh, như tiếng suối chảy giữa rừng sâu, xoa dịu những ưu tư. "Tương lai... không phải là thứ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, cũng không nằm ở những điều vĩ đại mà người đời vẫn hằng khao khát."
Lời nói của Tạ Trần, giản dị mà sâu sắc, khiến Lão Thư Sinh Hứa khẽ giật mình. Ông im lặng lắng nghe, ánh mắt dò xét Tạ Trần, cố gắng nắm bắt ý nghĩa sâu xa trong từng lời hắn nói. Tạ Trần không nói thẳng, mà dùng phép ẩn dụ, gợi mở, buộc người nghe phải tự mình suy ngẫm, tự mình tìm kiếm câu trả lời. Hắn không phải là kẻ ban phát chân lý, mà là người dẫn đường cho những ai muốn tự mình khám phá.
Tiểu An, sau khi dọn dẹp xong, cũng đứng nép mình một bên, đôi mắt thông minh của cậu cũng hướng về Tạ Trần, chăm chú lắng nghe những lời tiên sinh nói. Cậu bé, dù còn nhỏ, nhưng đã sớm nhận ra rằng những lời của Tạ Trần luôn ẩn chứa những tầng nghĩa sâu sắc, không phải lúc nào cũng dễ dàng thấu hiểu ngay lập tức. Cả quán sách chìm vào một sự im lặng thấu hiểu, chỉ còn tiếng gió hiu hiu lùa qua khung cửa, và tiếng lật sách sột soạt rất khẽ của Linh.
***
Hoàng hôn dần chìm hẳn, ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà nhường chỗ cho một màn đêm buông xuống, mang theo hơi mát lành của không khí. Ánh trăng non yếu ớt bắt đầu treo mình trên nền trời đen thẫm, rải rác những vì sao lấp lánh như bụi kim cương. Trong quán sách, những ngọn đèn dầu đã được thắp lên, ánh sáng vàng dịu hắt lên những gương mặt đang chìm trong suy tư. Mùi trà hoa cúc vẫn thoang thoảng, hòa quyện với mùi giấy cũ và mùi mực, tạo nên một không khí vừa ấm cúng vừa trang nghiêm.
Sau khi Lão Thư Sinh Hứa bày tỏ hết nỗi lòng, Tạ Trần đã im lặng một lúc khá l��u, không phải vì không có câu trả lời, mà vì hắn đang cân nhắc cách để truyền tải một triết lý sâu sắc, một niềm hy vọng mãnh liệt, đến một người đã quá quen thuộc với những lý tưởng cũ kỹ của Thiên Đạo. Sự im lặng của hắn không phải là sự trống rỗng, mà là một sự tĩnh lặng chứa đựng vô vàn suy tư, vô vàn nhân quả.
Ánh mắt Tạ Trần vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường ngày, nhưng ẩn sâu trong đó là một tia sáng của sự thấu hiểu và một niềm hy vọng mãnh liệt. Hắn chậm rãi đưa bàn tay gầy gò của mình, chỉ nhẹ về phía Linh, cô bé vẫn đang say sưa với cuốn 'Cổ Tích An Bình'. Cô bé dường như không hề hay biết đến cuộc đối thoại đang diễn ra xung quanh mình, hoàn toàn chìm đắm vào thế giới của những câu chuyện cổ tích, nơi có những anh hùng dũng cảm, những nàng công chúa hiền lành, và những điều kỳ diệu giản dị. Đôi khi, cô bé lại khẽ lẩm nhẩm một đoạn truyện nào đó, hoặc dùng ngón tay nhỏ xoa nhẹ lên một hình vẽ minh họa, vẻ mặt hồn nhiên và tập trung tuyệt đối.
"Hứa lão gia," Tạ Trần cất tiếng, giọng nói trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của quán sách. "Tương lai của nhân gian, nằm ở những thế hệ như cô bé." Hắn không nói lớn, nhưng từng lời nói đều mang sức nặng của sự chiêm nghiệm, của một triết lý đã được tôi luyện qua bao thăng trầm. "Không phải ở phép thuật hay quyền năng thần thông, không ở những đỉnh cao tu vi mà người đời vẫn hằng mơ ước, mà ở sự thấu hiểu, lòng nhân ái, sự tò mò và khả năng tự tìm kiếm ý nghĩa trong cuộc sống bình thường này."
Lời nói của Tạ Trần như một làn gió mát thổi qua tâm trí đang rối bời của Lão Thư Sinh Hứa. Ông ngơ ngác nhìn Linh, rồi lại quay sang nhìn Tạ Trần, ánh mắt vẫn còn đầy vẻ hoài nghi và bối rối. Đối với ông, tương lai luôn gắn liền với sự vĩ đại, với những sức mạnh siêu phàm có thể thay đổi càn khôn. Làm sao một cô bé nhỏ nhắn, say sưa đọc sách cổ tích, lại có thể là tương lai của cả nhân gian? Trong tâm trí ông, hình ảnh những vị tiên nhân cưỡi mây đạp gió, những pháp thuật kinh thiên động địa vẫn còn in đậm, và sự sụp đổ của Thiên Đạo dường như đã lấy đi tất cả những hy vọng về một tương lai rạng rỡ.
"Ý của Tạ tiên sinh là... sự bình phàm này... là tương lai?" Lão Thư Sinh Hứa hỏi lại, giọng nói còn mang theo chút chần chừ, chưa thể hoàn toàn chấp nhận một khái niệm quá đỗi khác biệt. Ông nhấp một ngụm trà nữa, cố gắng làm dịu đi những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đầu.
Tạ Trần gật đầu, ánh mắt kiên định. "Đúng vậy. Khi mỗi con người tìm thấy giá trị của mình trong những điều nhỏ bé, khi họ không còn khao khát những thứ viễn vông mà quên đi bản chất nhân tính của chính mình, đó chính là tương lai vĩnh cửu nhất." Hắn ngừng lại một chút, để những lời nói của mình thẩm thấu vào tâm trí Lão Thư Sinh Hứa. "Thiên Đạo cũ đã dạy chúng ta rằng quyền năng là tất cả, rằng chỉ có thành tiên mới là con đường giải thoát. Nhưng cái giá của sự thành tiên đó là gì? Là 'mất người', là đánh mất cảm xúc, ký ức, và nhân tính. Một tương lai xây dựng trên sự đánh đổi đó, liệu có thực sự đáng để khao khát?"
Hắn nhìn thẳng vào mắt Lão Thư Sinh Hứa, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả biển tri thức. "Nhân Đạo, không cần phải là một con đường tu luyện để đạt tới sự bất tử. Nhân Đạo là con đường để con người tìm thấy sự trọn vẹn trong chính cuộc đời hữu hạn của mình, trong những mối quan hệ, trong sự sẻ chia, trong khả năng thấu hiểu và yêu thương. Linh, cô bé không có tu vi, không có phép thuật, nhưng cô bé có khả năng thấu hiểu những nỗi niềm thầm kín của người khác, có khả năng hóa giải mâu thuẫn bằng lòng nhân ái. Đó không phải là một loại sức mạnh sao? Một loại sức mạnh bền vững hơn vạn lần so với những thần thông phù phiếm."
Lão Thư Sinh Hứa chìm vào suy tư sâu sắc. Ông nhìn Linh, cô bé vẫn đang chú tâm vào cuốn sách, ngón tay nhỏ bé khẽ lướt trên những hình vẽ. Trong ánh sáng vàng dịu của đèn dầu, vẻ hồn nhiên của cô bé bỗng trở nên vô cùng ý nghĩa. Ông nhớ lại câu chuyện về việc Linh đã khéo léo hòa giải mâu thuẫn giữa hai đứa trẻ về con búp bê gỗ mà không cần đến một lời quát mắng hay quyền uy nào. Cô bé đã dùng sự thấu hiểu và lòng nhân ái để k���t nối, để hàn gắn.
Một sự hiểu biết mới dần lóe lên trong mắt Lão Thư Sinh Hứa. Ông đã quá lâu bị ám ảnh bởi những khái niệm về sức mạnh, về quyền năng, về sự vĩ đại của Thiên Đạo cũ. Ông đã quên mất rằng, giá trị cốt lõi của con người không nằm ở việc họ có thể làm được những gì phi thường, mà nằm ở việc họ sống như thế nào, họ đối xử với nhau ra sao.
"Vậy ra..." Lão Thư Sinh Hứa khẽ lẩm bẩm, như tự nói với chính mình, "nhân gian này... sẽ không cần đến tiên nhân, không cần đến Thiên Đạo cũ nữa sao?"
Tạ Trần mỉm cười nhẹ, nụ cười thanh thoát ẩn chứa niềm hy vọng sâu sắc. "Thiên Đạo sụp đổ không phải là kết thúc, mà là sự khởi đầu cho một kỷ nguyên mới. Kỷ nguyên của Nhân Đạo, nơi con người là trung tâm, nơi sự phát triển không đo bằng sức mạnh tu vi, mà bằng trí tuệ, lòng nhân ái và sự hài hòa. Những câu chuyện nhỏ, đời thường, nơi trí tuệ và lòng nhân ái giải quyết vấn đề, sẽ là những 'viên gạch' xây dựng nên một tương lai vững chắc cho nhân gian. Linh và những thế hệ như cô bé, chính là những người sẽ đặt nền móng cho tương lai đó."
Ánh mắt Tạ Trần lại hướng về phía Linh. Cô bé vẫn đang đọc sách, nhưng trong khoảnh khắc đó, hình ảnh cô bé không chỉ là một đứa trẻ hồn nhiên, mà còn là biểu tượng sống động của một tương lai tươi sáng, nơi giá trị của con người không nằm ở tu vi hay quyền năng, mà nằm ở chính bản chất nhân tính của họ. Triết lý 'Vô Vi Chi Đạo' của Tạ Trần, một lần nữa, được khẳng định và truyền tải, không phải bằng những lời thuyết giảng cao siêu, mà bằng một hình ảnh giản dị, một niềm hy vọng được gieo mầm ngay trong quán sách nhỏ bé này. Lão Thư Sinh Hứa khẽ gật đầu, nỗi ưu tư trên gương mặt ông dần vơi bớt, thay vào đó là một tia sáng của sự thanh thản, của một niềm tin mới mẻ vừa được khơi dậy. Ông nhìn Linh, rồi nhìn Tạ Trần, và trong khoảnh khắc đó, ông thấy một con đường, một tương lai mà trước đây ông chưa từng dám nghĩ tới.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.