Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1313: Bông Hoa Của Kỷ Nguyên Mới: Niềm Vui Từ Điều Giản Dị

Lão Thư Sinh Hứa rời quán sách, bước chân ông chậm rãi hơn thường lệ, nhưng ánh mắt không còn vẻ ưu tư nặng trĩu mà thay vào đó là một tia sáng mới mẻ. Những lời của Tạ Trần, giản dị mà thâm sâu, đã gieo vào lòng ông một hạt giống của niềm tin, một nhận thức khác biệt về ý nghĩa của "tương lai". Ông đã sống quá lâu dưới cái bóng của Thiên Đạo cũ, nơi quyền năng và sự vĩ đại là thước đo duy nhất cho mọi giá trị. Giờ đây, một con đường khác đang dần hé mở, một con đường mà sự trọn vẹn không đến từ thần thông diệu pháp, mà từ chính bản chất nhân tính, từ những điều bình dị nhất trong cuộc đời hữu hạn.

Tạ Trần vẫn ngồi đó, bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, ánh mắt dõi theo bóng Lão Thư Sinh Hứa khuất dần sau cánh cửa. Một luồng gió nhẹ luồn qua khe cửa sổ, mang theo chút hương đất ẩm và mùi cỏ cây của buổi sớm mai, làm lay động những trang sách còn đang mở trên tay hắn. Hắn không vội vã khép lại cuốn sách, mà để tâm trí mình chìm vào dòng suy ngẫm miên man. Những gì hắn vừa nói với Lão Thư Sinh Hứa không chỉ là lời an ủi hay một triết lý viển vông, mà là niềm tin kiên định đã được hắn ấp ủ bấy lâu. "Sống một đời bình thường" – cái khao khát tưởng chừng nhỏ bé ấy lại ẩn chứa một sức mạnh vô biên, đủ để kiến tạo nên một kỷ nguyên hoàn toàn mới. Thiên Đạo sụp đổ, tiên môn không còn, nhưng nhân gian lại không vì thế mà mất đi phương hướng. Ngược lại, nó đang tìm thấy một định nghĩa mới cho sự tồn tại của chính mình, nơi con người là trung tâm, nơi giá trị không nằm ở việc họ có thể làm được những gì siêu phàm, mà ở việc họ sống như thế nào, họ đối xử với nhau ra sao.

Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ bằng giấy dầu, vẽ nên những vệt sáng vàng nhạt trên nền gạch cũ. Quán sách chìm trong một bầu không khí tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió khẽ lướt qua những kệ sách cao ngất và tiếng nước reo nhẹ từ ấm trà đang sôi liu riu. Thư Đồng Tiểu An, với thân hình gầy gò và đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang cẩn thận lau dọn từng kệ sách, động tác của y chậm rãi nhưng tỉ mỉ. Tiểu An vẫn còn nhỏ, chưa thể thấu hiểu hết những triết lý cao siêu mà Tạ Trần và Lão Thư Sinh Hứa vừa trao đổi, nhưng y cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, một sự thanh thản lạ lùng đã bao trùm lấy quán sách sau cuộc trò chuyện ấy. Thỉnh thoảng, y lại liếc nhìn Tạ Trần, vị tiên sinh của y, người luôn bình thản như một pho tượng cổ, nhưng lại có thể nhìn thấu mọi sự, mọi lẽ đời.

Tiếng chuông gió treo trước cửa khẽ ngân vang, phá vỡ sự tĩnh mịch. Một bóng hình nhỏ bé, nhanh nhẹn bước vào, mang theo sự tươi sáng và một chút hương đồng cỏ nội. Đó là Linh. Cô bé vẫn với mái tóc tết gọn gàng, bộ trang phục đơn giản nhưng sạch sẽ, đôi mắt sáng ngời tràn đầy sự hiếu kỳ và niềm vui. Trên tay Linh là một chiếc lọ nhỏ bằng đất nung thô mộc, bên trong cắm một bông hoa dại. Màu sắc của bông hoa không rực rỡ chói chang, mà là một sắc tím nhạt pha chút trắng, cánh hoa mỏng manh nhưng kiên cường vươn mình. Vẻ mặt cô bé rạng rỡ như ánh nắng ban mai, khóe môi cong lên một nụ cười hồn nhiên.

"Tiên sinh, tiên sinh!" Linh reo lên, giọng nói trong trẻo như tiếng chim hót, mang theo niềm phấn khích không thể che giấu. Cô bé không đợi Tạ Trần đáp lời, mà đã nhanh chóng tiến đến chiếc bàn nơi hắn đang ngồi. "Con mang đến cho người một người bạn mới!"

Tạ Trần khẽ ngẩng đầu, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ dịu dàng khi nhìn thấy Linh. Hắn khẽ mỉm cười, nụ cười thanh thoát ẩn chứa sự thấu hiểu. "Ồ, là một bông hoa nhỏ sao, Linh?" Giọng hắn trầm ấm, không chút vội vã. Hắn gác cuốn sách đang đọc xuống, toàn tâm toàn ý lắng nghe cô bé. Đối với Tạ Trần, mọi lời nói, mọi hành động của Linh đều là những "hạt giống" quý giá của kỷ nguyên Nhân Gian, là minh chứng sống động cho con đường mà hắn đã chọn. Hắn không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài, và trên hết, hắn trọng chữ "sống" – một cuộc sống trọn vẹn, chân thực, như chính bông hoa dại mà Linh đang nâng niu.

Linh cẩn thận đặt chiếc lọ hoa lên bàn, ngay cạnh cuốn sách Tạ Trần vừa gác lại. Mùi hương thanh khiết, tinh tế của bông hoa dại lập tức lan tỏa trong không khí, xua đi chút ẩm mốc của giấy cũ và mùi trà thanh đạm, mang đến một làn gió tươi mới cho quán sách. "Vâng ạ! Con tìm thấy nó mọc ở rìa suối, giữa mấy tảng đá lớn. Nó nhỏ xíu thôi, nhưng màu sắc đẹp lắm, lại còn có mùi thơm thoang thoảng nữa!" Linh kể, đôi m���t lấp lánh như chứa đựng cả ngàn vì sao. Cô bé dùng ngón tay nhỏ bé, trắng nõn, khẽ vuốt ve cánh hoa mỏng manh, động tác đầy trìu mến. "Con đã tưới nước cho nó mấy ngày rồi đó tiên sinh. Hôm nay nó nở đẹp quá, nên con muốn mang về cho tiên sinh ngắm. Con nghĩ nó sẽ làm tiên sinh vui hơn."

Thư Đồng Tiểu An, đã lau dọn xong kệ sách gần đó, cũng tò mò tiến lại gần, đôi mắt thông minh chăm chú nhìn vào bông hoa dại. Y chưa từng thấy Linh lại vui vẻ và say sưa như vậy chỉ vì một bông hoa nhỏ bé. Y biết Linh là một cô bé đặc biệt, luôn nhìn thấy vẻ đẹp và giá trị trong những điều mà người khác thường bỏ qua. Nhưng lần này, niềm vui của Linh dường như còn sâu sắc hơn, chân thành hơn. Y thầm nghĩ, có lẽ bông hoa này không chỉ là một bông hoa, mà còn là một câu chuyện, một bí mật mà chỉ Linh mới có thể nhìn thấy.

Tạ Trần nhìn Linh, rồi lại nhìn bông hoa. Hắn thấy trong đôi mắt rạng rỡ của cô bé không phải là sự khao khát quyền năng hay sự vĩ đại, mà là niềm hạnh phúc thuần túy đến từ việc khám phá, chăm sóc và chia sẻ một vẻ đẹp giản dị. "Người bạn mới này của con, hẳn là đã trải qua nhiều mưa gió lắm mới có thể kiên cường vươn mình giữa đá sỏi và nở rộ tươi đẹp như vậy." Hắn khẽ nói, giọng nói như tiếng suối chảy, nhẹ nhàng mà thấm đẫm triết lý. "Nó mang theo sức sống của đất trời, sự kiên cường của tự nhiên, và cả tấm lòng của người chăm sóc nó nữa."

Linh gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy tự hào. "Đúng vậy ạ! Con đã thấy nó từ khi nó còn là một cái nụ bé tí xíu, ẩn mình dưới một phiến đá. Con nghĩ nó sẽ không thể nở được đâu, nhưng rồi mỗi ngày con đều ra xem, đều tưới cho nó một chút nước lấy từ suối. Và hôm nay, nó đã nở ra rồi!" Cô bé cười tươi, nụ cười trong sáng như ánh nắng buổi sớm. "Con nghĩ nó nhỏ xíu thôi, nhưng mạnh mẽ lắm, tiên sinh. Con nghĩ nó giống như chúng ta, dù không có tiên lực, không có phép thuật, vẫn có thể sống thật đẹp, phải không ạ?"

Lời nói của Linh, tuy đơn giản, nhưng lại chạm đến tận cùng những suy tư của Tạ Trần. Hắn khẽ gật đầu, một nụ cười hiếm hoi nở trên môi. Ánh nắng vàng ươm ngoài kia dường như cũng đang đồng điệu với niềm vui trong quán sách, rọi chiếu qua những khung cửa, làm bừng sáng cả không gian. Tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ, tiếng rao hàng văng vẳng từ xa, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của cuộc sống bình thường. Trong khoảnh khắc đó, Tạ Trần cảm nhận được sự ấm áp của nắng, sự mát mẻ của không khí, và cả hương thơm tinh tế của bông hoa dại đang lan tỏa khắp gian phòng.

Hắn nhẹ nhàng đưa tay ra, ngón tay thanh mảnh, gầy gò của một thư sinh không tu đạo, khẽ chạm vào một cánh hoa tím nhạt. Cánh hoa mềm mại, mỏng manh như lụa, nhưng lại ẩn chứa một sức sống mãnh liệt. "Đúng vậy, Linh. Con đã nhìn thấy điều cốt lõi nhất." Tạ Trần nói, giọng hắn trầm ấm, chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. "Vẻ đẹp thực sự không nằm ở kích thước hay quyền năng, mà ở sức sống và ý chí vươn lên. Một bông hoa nhỏ bé có thể làm bừng sáng cả một góc suối cằn cỗi, mang lại niềm vui cho người ngắm. Một hành động nhân ái nhỏ bé có thể hàn gắn những mâu thuẫn lớn lao. Đó chính là loại sức mạnh bền vững nhất, một loại sức mạnh không cần đến b��t kỳ thần thông phù phiếm nào."

Ánh mắt Tạ Trần nhìn thẳng vào Linh, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả biển tri thức. Hắn không cần phải dùng những lời lẽ hoa mỹ hay những phép ẩn dụ phức tạp. Linh, với sự trong sáng và trực giác nhạy bén của một đứa trẻ, đã tự mình thấu hiểu những điều mà nhiều bậc tu sĩ, nhiều học giả uyên bác cũng phải mất cả đời để tìm kiếm. Cô bé đã nhìn thấy giá trị của sự sống trong những điều giản dị nhất, đã cảm nhận được niềm vui từ sự kết nối với tự nhiên, từ việc chăm sóc và vun đắp cho một mầm sống nhỏ bé. Điều đó, đối với Tạ Trần, chính là nền tảng vững chắc nhất cho Nhân Đạo.

Thư Đồng Tiểu An đứng đó, chăm chú lắng nghe từng lời của Tạ Trần. Y không xen vào cuộc đối thoại, nhưng đôi mắt y ánh lên vẻ suy tư. Y bắt đầu hiểu rằng, những bài học mà Tạ Trần dạy y không chỉ nằm trong những cuốn sách cổ xưa, mà còn ẩn chứa trong những câu chuyện đời thường, trong những điều nhỏ bé mà y thường ngày vẫn bỏ qua. Y nhìn bông hoa dại, nhìn vẻ mặt bình yên của Linh, và rồi nhìn lại Tạ Trần. Y nhận ra rằng, thế giới này đã thực sự thay đổi. Nó không còn là thế giới của những phép thuật kinh thiên động địa, của những cuộc chiến tranh giành quyền lực, mà là thế giới của những câu chuyện như thế này, những câu chuyện về sự sống, về lòng nhân ái, về sự kiên cường và niềm vui giản dị.

Tạ Trần khẽ gật đầu, truyền đạt sự đồng điệu của hắn với suy nghĩ của Linh. Hắn cảm thấy một sự mãn nguyện sâu sắc, không phải là sự mãn nguyện của kẻ chinh phục hay người kiến tạo, mà là sự mãn nguyện của một người quan sát, một người vun đắp vô hình cho những hạt giống tốt đẹp đang nảy mầm. Hắn đã từ bỏ con đường tu đạo, không phải vì không có khả năng, mà vì không muốn. Hắn không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài, và trên hết, hắn trọng chữ "sống" – một cuộc sống trọn vẹn, chân thực. Và giờ đây, hắn nhìn thấy những giá trị ấy đang được Linh, và những thế hệ như cô bé, đón nhận, trân trọng và phát triển một cách tự nhiên. Niềm vui từ những điều giản dị, sự thấu hiểu về giá trị của cuộc sống, và khả năng kết nối bằng lòng nhân ái – đó chính là những "viên gạch" đầu tiên, vững chắc nhất, đang được đặt xuống cho kỷ nguyên Nhân Gian.

Ánh nắng vẫn tiếp tục nhảy múa trên những kệ sách, trên mái tóc tết gọn gàng của Linh, và trên gương mặt trầm tĩnh của Tạ Trần. Hắn dùng câu chuyện của bông hoa để trò chuyện cùng Linh và Tiểu An, không phải bằng những lời thuyết giảng khô khan, mà bằng những lời lẽ gợi mở, đầy hình ảnh. "Thế giới này, sau khi Thiên Đạo cũ sụp đổ, không cần những phép thuật vĩ đại để trở nên đẹp đẽ, Linh, Tiểu An à." Giọng Tạ Trần trầm ấm, vang vọng nhẹ nhàng trong quán sách. "Nó cần những trái tim biết trân trọng và vun đắp từng hạt mầm của sự sống, từng niềm vui nhỏ bé. Nó cần những đôi mắt biết nhìn thấy vẻ đẹp trong những bông hoa dại, trong tiếng chim hót, trong nụ cười của một người bạn. Nó cần những bàn tay biết chăm sóc, biết sẻ chia, biết kiến tạo nên những điều tốt đẹp từ chính cuộc sống bình dị."

Hắn khẽ nhấp một ngụm trà thanh đạm, hương vị dịu nhẹ lan tỏa trong vòm miệng, tựa như chính không khí bình yên đang bao trùm lấy quán sách. "Thiên Đạo cũ đã dạy chúng ta rằng phải truy cầu sự siêu phàm, phải vượt lên trên phàm trần để đạt được vinh quang. Nhưng cái giá của sự truy cầu đó, thường là sự 'mất người', là đánh mất đi những cảm xúc chân thật, những ký ức quý giá, và cả bản chất nhân tính của mình. Họ quên mất rằng, sự vĩ đại thực sự không nằm ở việc hóa giải thiên tai bằng một cái phẩy tay, mà nằm ở việc gieo trồng một hạt mầm hy vọng, ở việc an ủi một trái tim đau khổ, ở việc tạo ra một nụ cười."

Linh và Tiểu An chăm chú lắng nghe, đôi mắt cả hai đều ánh lên sự thấu hiểu. Linh khẽ gật đầu, như thể cô bé đã tự mình cảm nhận được điều đó từ lâu. "Con hiểu rồi, tiên sinh. Giống như con búp bê gỗ của Tiểu Cương và Tiểu Vân, không cần phải giành giật, chỉ cần cùng nhau chơi, cùng nhau xây nhà cho búp bê, thì cả ba đều vui vẻ." Cô bé hồn nhiên đưa ra ví dụ từ câu chuyện trước đó, minh chứng cho sự tiếp thu và ứng dụng triết lý của Tạ Trần vào cuộc sống hàng ngày.

Tạ Trần mỉm cười, ánh mắt đầy trìu mến nhìn Linh. "Chính xác là như vậy, Linh. Con đã nhìn thấy bản chất của Nhân Đạo. Nhân Đạo không phải là một con đường tu luyện để đạt tới sự bất tử hay quyền năng vĩ đại. Nhân Đạo là con đường để con người tìm thấy sự trọn vẹn trong chính cuộc đời hữu hạn của mình, trong những mối quan hệ, trong sự sẻ chia, trong khả năng thấu hiểu và yêu thương. Những câu chuyện nhỏ như bông hoa dại này, như việc con hòa giải mâu thuẫn giữa Tiểu Cương và Tiểu Vân, chính là những 'viên gạch' đầu tiên, vững chắc nhất, đang được đặt xuống để xây dựng nên một tương lai của nhân gian, nơi sự phát triển không đo bằng sức mạnh tu vi, mà bằng trí tuệ, lòng nhân ái và sự hài hòa."

Hắn đưa mắt nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai vẫn rọi chiếu, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền đất. Trong tầm mắt hắn, không còn là cảnh tượng của một thế giới đang trên bờ suy tàn, mà là một bức tranh sống động về một kỷ nguyên mới đang trỗi dậy. Kỷ nguyên ấy không có những tiên nhân lộng lẫy, không có những phép thuật diệu kỳ, nhưng lại tràn đầy sức sống, tràn đầy niềm vui từ những điều giản dị nhất. Niềm vui và sự thấu hiểu của Linh đối với thiên nhiên và những điều giản dị sẽ là kim chỉ nam cho sự phát triển của thế hệ mới trong kỷ nguyên Nhân Gian, nơi các giá trị nhân văn được đặt lên hàng đầu. Tạ Trần tiếp tục nhận ra rằng hạnh phúc và sự trọn vẹn của con người không cần đến sức mạnh hay quyền lực, mà đến từ sự kết nối với cuộc sống và sự trân trọng những điều bình thường.

Bông hoa dại trong chiếc lọ đất nung vẫn lặng lẽ tỏa hương, như một lời khẳng định thầm lặng về vẻ đẹp và sức sống của những điều tưởng chừng như nhỏ bé. Câu chuyện nhỏ này là một 'viên gạch' nữa xây dựng nên hình ảnh một Nhân Gian nơi con người tìm thấy ý nghĩa cuộc sống qua những giá trị cốt lõi, thoát khỏi sự phụ thuộc vào tiên đạo. Tạ Trần khẽ thở dài một hơi, một hơi thở mang theo sự bình yên và mãn nguyện. Hắn nhìn Linh, rồi nhìn Tiểu An, và rồi nhìn ra thế giới bên ngoài khung cửa sổ. Hắn thấy một tương lai, không phải là một tương lai hào nhoáng, mà là một tương lai chân thực, ấm áp, nơi con người sẽ sống một đời bình thường, trọn vẹn với tất cả nhân tính của mình. Đó chính là Nhân Đạo, là con đường mà hắn đã chọn, và cũng là con đường mà nhân gian đang dần khám phá.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free