Nhân gian bất tu tiên - Chương 1311: Búp Bê Gỗ Và Trái Tim Chia Sẻ: Hạt Giống Hòa Giải Của Kỷ Nguyên Mới
Đêm đã buông xuống. Bên ngoài quán sách, không khí se lạnh bắt đầu len lỏi qua từng khe cửa, mang theo tiếng côn trùng rả rích và tiếng gió xào xạc trên những tán lá. Ánh đèn dầu vàng vọt hắt lên những giá sách, tạo nên những cái bóng đổ dài, u tịch. Tạ Trần khẽ khép cuốn sách cổ mà hắn đang đọc. Mùi giấy cũ, mực và hương trầm nhẹ nhàng từ lư hương trên bàn tỏa ra, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh và sâu lắng. Linh đã thu dọn xong mọi thứ, cô bé nhẹ nhàng lau chùi quầy tính tiền, từng cử chỉ đều toát lên sự tỉ mỉ, cẩn trọng. Tiểu An đã đi nghỉ từ lâu, cậu bé luôn là người dễ chìm vào giấc ngủ nhất sau một ngày dài năng động.
Tạ Trần dõi ánh mắt theo Linh. Hắn nhìn cô bé, nhìn dáng vẻ nhỏ nhắn, gương mặt trẻ thơ nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ thấu hiểu vượt xa tuổi. Hắn nhận ra, Linh chính là hiện thân sống động của những giá trị mà hắn đã đấu tranh để bảo vệ, là minh chứng rõ ràng nhất cho con đường "Nhân Đạo" mà hắn đang kiến tạo. "Không cần thần thông, không cần pháp thuật." Hắn thầm nghĩ, giọng nói nội tâm trầm lắng, vang vọng trong tâm trí. "Chỉ bằng sự thấu hiểu, bằng lòng nhân ái... Linh đã làm được điều mà vạn tiên nhân từng mơ ước: xoa dịu nỗi đau, hàn gắn tâm hồn. Đây chính là 'nhân tính trọn vẹn', là 'sự bình thường' mà ta tìm kiếm."
Hắn nhớ lại những lời mà người Thiên Đạo từng nói, rằng hắn là "điểm neo nhân quả", rằng sự tồn tại của hắn đe dọa quy tắc của Thiên Đạo. Nhưng giờ đây, hắn không còn bận tâm đến những lời đó nữa. Hắn đã tìm thấy con đường của riêng mình, một con đường không cần phải đối đầu trực diện, mà chỉ cần lặng lẽ gieo mầm. "Cái gọi là 'Vô Vi Chi Đạo' của ta, không phải là không làm gì, mà là tạo ra một mảnh đất màu mỡ để những hạt mầm nhân ái, thấu hiểu này có thể nảy mầm và phát triển tự nhiên. Thế hệ mới như Linh, chính là thành quả, là minh chứng sống động nhất cho con đường này."
Hắn biết, khả năng thấu hiểu và lòng trắc ẩn của Linh sẽ trở thành một "kỹ năng" quan trọng, định hình cách thế hệ mới tương tác và xây dựng xã hội trong kỷ nguyên Nhân Gian mới. Đó không phải là sức mạnh để bay lượn trên mây hay hô mưa gọi gió, mà là sức mạnh để kết nối con người với nhau, để chữa lành những vết thương lòng, để kiến tạo một thế giới nơi sự đồng cảm và trí tuệ nhân văn ngự trị. Những cuốn sách trong quán của Tạ Trần, cùng với sự hướng dẫn vô hình của anh, sẽ tiếp tục là nguồn cảm hứng và công cụ để thế hệ trẻ khám phá và phát triển những giá trị nhân văn. Chúng không còn là bí kíp tu luyện, mà là những tấm gương phản chiếu tâm hồn, là những bản đồ dẫn lối đến sự trọn vẹn.
Linh hoàn tất công việc của mình. Cô bé quay lại, bắt gặp ánh mắt của Tạ Trần. Đôi mắt trong veo của cô bé ánh lên sự bình yên, không chút vẩn đục. Hắn khẽ gật đầu, nở một nụ cười nhẹ, không cần nói lời nào. Nhưng trong nụ cười ấy, có sự tin tưởng sâu sắc, sự mãn nguyện khôn tả, và một niềm hy vọng mãnh liệt. Hắn không cần phải thành tiên để cứu rỗi thế giới. Hắn chỉ cần là một phàm nhân, một người dẫn lối, để những tâm hồn như Linh tự mình tìm thấy con đường, tự mình gieo mầm cho một kỷ nguyên mới.
Sự "bình thường" được khắc họa qua Linh không phải là sự tầm thường, mà là một cảnh giới cao hơn của sự trọn vẹn, nơi con người tìm thấy ý nghĩa mà không cần đến sức mạnh hay quyền lực siêu nhiên. Đó là một cuộc sống mà mỗi hơi thở đều là sự chiêm nghiệm, mỗi cử chỉ đều là sự sẻ chia, mỗi ánh mắt đều là sự thấu hiểu. Trong đêm khuya tĩnh mịch, quán sách nhỏ của Tạ Trần, dưới ánh đèn dầu leo lét, không chỉ là nơi lưu giữ tri thức, mà còn là cái nôi ươm mầm cho "Nhân Đạo", cho một tương lai nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn trong chính bản chất của mình. Và đó, chính là sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải bằng cách vươn tới những đỉnh cao siêu phàm, mà bằng cách đào sâu vào chính bản chất nhân tính của mình, bằng cách xây dựng những mối quan hệ bền vững và một xã hội dựa trên sự cảm thông và trí tuệ nhân văn.
***
Sáng sớm, ánh nắng dịu dàng trải vàng trên những mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình, len lỏi qua ô cửa sổ nhỏ của quán sách, vẽ nên những vệt sáng nhảy múa trên nền gạch cũ kỹ. Một làn gió nhẹ thoảng qua, mang theo hương đất ẩm sau cơn mưa đêm và tiếng chim hót líu lo từ khu vườn bên cạnh, tạo nên một không khí thanh bình đến lạ. Trong quán, tiếng lật sách xào xạc của Tạ Trần hòa lẫn với tiếng lanh lảnh của Tiểu An, cậu bé thư đồng đang cố gắng đọc to một đoạn kinh văn Hán Việt phức tạp. Mùi giấy cũ, mực và gỗ đặc trưng của quán sách quyện vào nhau, phảng phất thêm chút hương trầm dịu nhẹ từ lư hương đặt trên bàn Tạ Trần, tạo nên một cảm giác tĩnh lặng, uyên thâm.
Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, ngồi sau quầy, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vẻ tỉnh táo, suy tư, chăm chú vào một cuốn cổ thư đã ngả màu thời gian. Hắn lật từng trang giấy một cách chậm rãi, như thể đang tìm kiếm điều gì đó không nằm trong từng con chữ, mà ẩn sâu trong dòng chảy của tri thức nhân loại. Vầng trán hắn khẽ nhíu lại, không phải vì khó hiểu, mà là sự chiêm nghiệm sâu sắc về những tầng lớp ý nghĩa mà mỗi câu chữ cổ xưa mang lại. Hắn cảm nhận được sự vô thường của vạn vật, ngay cả tri thức cũng không ngừng biến đổi, nhưng cái gốc của nó, cái nhân quả sâu xa, vẫn luôn hiện hữu.
"Tri thức, đôi khi không nằm trong từng con chữ, mà ở cách ta thấu hiểu thế giới xung quanh," Tạ Trần khẽ nói, giọng trầm ấm vang vọng trong không gian tĩnh mịch của quán sách, như một lời tự vấn, cũng như một lời chỉ dẫn vô hình. Hắn không ngẩng đầu lên, nhưng lời nói của hắn đủ sức chạm đến tâm trí của Tiểu An, cậu bé đang vật lộn với những câu chữ khó nhằn.
Tiểu An, với dáng vẻ gầy gò và đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang ngồi xổm bên một giá sách thấp, tay vuốt ve trang giấy, vẻ mặt đầy bối rối. Cậu bé mặc một chiếc áo vải thô đã sờn, nhưng sự chăm chỉ và khát khao học hỏi hiện rõ trên từng đường nét. "Thưa tiên sinh," Tiểu An lí nhí nói, giọng hơi ngập ngừng, "đoạn này con vẫn chưa hiểu ý nghĩa sâu xa của nó. Con đọc đi đọc lại, nhưng vẫn thấy mơ hồ, như lạc vào trong sương mù vậy." Cậu bé gãi đầu, vẻ mặt càng thêm vẻ lúng túng, đôi mắt to tròn nhìn về phía Tạ Trần, mong chờ một lời giải đáp.
Linh, cô bé với đôi mắt trong veo và đầy sự thấu hiểu, đang tỉ mẩn sắp xếp lại những chồng sách cũ trên kệ gần đó. Từng cuốn sách được cô bé nâng niu, đặt vào đúng vị trí, không một động tác thừa. Ánh mắt cô bé thỉnh thoảng liếc nhìn ra bên ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng dịu dàng đang nhảy múa trên những cành cây, rồi lại quay vào, tập trung vào công việc của mình. Nghe thấy lời của Tiểu An, Linh khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ như cánh hoa sớm mai. Cô bé không vội vã trả lời, mà đợi đến khi đặt xong cuốn sách cuối cùng vào đúng vị trí của nó, rồi mới nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói trong trẻo như tiếng suối reo.
"Có lẽ, ý nghĩa thực sự cần được cảm nhận, không phải chỉ đ��c hiểu," Linh nói, đôi mắt cô bé hướng về phía Tiểu An, nhưng dường như lại nhìn thấu cả những suy tư sâu xa hơn. "Giống như ngửi một đóa hoa thơm, hay nhìn một dòng suối chảy. Ta có thể biết nó đẹp, nó thơm, nhưng để thực sự hiểu được cái đẹp, cái hương thơm ấy, ta phải dùng trái tim để cảm nhận." Lời nói của Linh đơn giản, nhưng lại ẩn chứa một triết lý sâu sắc, phản ánh khả năng thấu hiểu nội tâm và sự nhạy cảm bẩm sinh của cô bé. Tạ Trần, dù vẫn cúi đầu đọc sách, nhưng tai hắn không bỏ sót một lời nào. Hắn biết, Linh đang dần trưởng thành, và những hạt mầm "Nhân Đạo" mà hắn gieo đã bắt đầu nảy mầm theo cách riêng của chúng. Hắn lặng lẽ mỉm cười, trong lòng dâng lên một niềm hy vọng mong manh cho kỷ nguyên mới này, một kỷ nguyên mà sự trọn vẹn không cần đến thành tiên, mà đến từ chính bản chất con người.
***
Giữa trưa, ánh nắng đã trở nên chói chang hơn, nhuộm vàng cả Thị Trấn An Bình. Không khí bắt đầu nóng bức, nhưng vẫn có một làn gió nhẹ thổi qua, làm dịu đi cái oi ả của buổi ban trưa. Tại một quảng trường nhỏ nằm giữa lòng thị trấn, nơi có vài cây đa cổ thụ rợp bóng mát, cuộc sống vẫn diễn ra tấp nập. Những ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản, các quán trọ và cửa hàng san sát hai bên đường, tạo nên một khung cảnh quen thuộc và yên bình. Tiếng nói chuyện râm ran, tiếng rao hàng lanh lảnh của những người bán rong, tiếng xe ngựa lọc cọc trên đường đất, và tiếng bước chân vội vã của người qua lại hòa vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng đời thường của chốn phàm trần. Mùi thức ăn thơm lừng từ các quán hàng, mùi gỗ mục, mùi đất ẩm và cả mùi mồ hôi của những người lao động tỏa ra, quyện lẫn vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng của thị trấn. Bầu không khí nhộn nhịp vừa phải, ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình, không có sự vội vã hay xô bồ của những đô thị lớn. Người dân nơi đây sống chậm rãi, thân thiện, và dường như không ai quá bận tâm đến những gì đang diễn ra ở thế giới bên ngoài.
Gần quầy nước của Bà Lão Bán Nước, nơi những chum nước mát được đặt dưới tán cây đa, một cảnh tượng quen thuộc lại diễn ra. Bà lão, lưng còng, tóc bạc phơ, đang ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ, tay phe phẩy chiếc quạt nan, miệng vẫn luôn nở nụ cười hiền từ, mời gọi khách qua đường. "Nước mát đây! Uống vào giải khát!" Giọng bà lão khàn khàn nhưng vẫn đầy sức sống. Thế nhưng, tiếng mời gọi của bà lão nhanh chóng bị lấn át bởi tiếng cãi vã chói tai của hai đứa trẻ.
Tiểu Cương, một cậu bé khỏe mạnh, gương mặt lấm lem bùn đất, đang nắm chặt một con búp bê gỗ được chạm khắc tinh xảo. Con búp bê cao chừng một gang tay, được đẽo gọt từ loại gỗ quý, với những đường nét mềm mại, tinh tế, mái tóc được khắc họa bằng những đường vân gỗ tự nhiên, và đôi mắt vẽ bằng mực tàu đen nhánh. Cậu bé giật mạnh con búp bê, vẻ mặt bướng bỉnh, hai chân giậm thình thịch xuống đất. "Của ta! Ngươi trả lại cho ta!" Tiểu Cương gào lên, đôi mắt trừng trừng nhìn đứa trẻ đối diện, giọng nói đầy sự chiếm hữu.
Đối diện với Tiểu Cương là Tiểu Vân, một cô bé nhỏ nhắn hơn, đôi mắt ầng ậng nước, cố gắng níu chặt lấy cánh tay của con búp bê. Khuôn mặt cô bé tủi thân, những giọt nước mắt đã bắt đầu lăn dài trên má. "Không phải! Mẹ ta nói là của chung!" Tiểu Vân mếu máo, giọng nói run rẩy, đôi tay nhỏ bé run rẩy vì cố gắng giằng co. Con búp bê gỗ tội nghiệp, cứ thế bị kéo căng giữa hai đứa trẻ, phát ra những tiếng kêu kẽo kẹt đáng thương, dường như có thể gãy rời bất cứ lúc nào.
Vài người qua đường dừng lại, nhìn cảnh tượng đó với vẻ bối rối. Họ thở dài, lắc đầu, nhưng không ai thực sự biết cách can thiệp, hay đúng hơn là không muốn can thiệp vào chuyện cãi vã của trẻ con. "Ôi dào, lại cãi nhau vì món đồ chơi. Mấy đứa trẻ bây giờ..." Bà Lão Bán Nước thở dài, buông chiếc quạt, vẻ mặt thoáng chút bất lực. Bà đã chứng kiến cảnh này không ít lần, và dường như đã quen với sự bướng bỉnh của trẻ con.
Đúng lúc đó, Linh đi ngang qua. Cô bé không vội vã, bước chân nhẹ nhàng như không chạm đất, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản. Đôi mắt trong veo của cô bé lướt qua đám đông, rồi dừng lại ở hai đứa trẻ đang giằng co. Linh không lập tức can thiệp, mà chỉ dừng lại một chút, quan sát. Cô bé nhìn cách Tiểu Cương nắm chặt con búp bê, nhìn đôi mắt đầy giận dỗi của cậu bé, rồi lại nhìn Tiểu Vân, cô bé với vẻ mặt tủi thân và đôi mắt đẫm lệ. Linh cảm nhận được sự bất lực của người lớn xung quanh, và cả nỗi buồn của con búp bê gỗ đang bị xé nát.
Trong lòng Linh chợt dâng lên một chút băn khoăn. Cô bé không có quyền uy của người lớn, cũng không có sức mạnh để cưỡng ép hai đứa trẻ. Làm thế nào để giải quyết mâu thuẫn này mà không dùng đến quyền lực, mà chỉ bằng sự thấu hiểu và lòng nhân ái? Cô bé nhớ lại những lời Tạ Trần tiên sinh từng nói về sự cảm nhận bằng trái tim. Linh khẽ hít một hơi thật sâu, rồi bước đến gần hai đứa trẻ, quỳ xuống ngang tầm mắt chúng. Hành động này của cô bé lập tức thu hút sự chú ý của Tiểu Cương và Tiểu Vân, khiến chúng ngừng giằng co một chút, ngạc nhiên nhìn cô gái trẻ với đôi mắt trong veo.
"Tiểu Cương, Tiểu Vân, hai con nhìn xem, con búp bê gỗ đang buồn đó," Linh nói, giọng điềm tĩnh, nhẹ nhàng như tiếng gió xào xạc qua kẽ lá, nhưng lại có sức lay động lạ kỳ. Cô bé không trách mắng, không phán xét, mà chỉ chỉ vào con búp bê gỗ đang bị biến dạng giữa hai bàn tay nhỏ bé. Ánh mắt cô bé đầy sự quan tâm và thấu hiểu, không hề có chút cao ngạo hay ra vẻ người lớn. Chính thái độ này của Linh đã khiến hai đứa trẻ, vốn đang trong cơn giận dỗi, phải lắng nghe. Chúng nhìn xuống con búp bê, và dường như trong đôi mắt trẻ thơ của chúng, chúng cũng cảm nhận được sự "buồn" mà Linh vừa nói. Con búp bê gỗ, vốn là niềm vui, giờ đây lại trở thành nguyên nhân của mâu thuẫn và đau khổ.
***
Ánh nắng chiều tà bắt đầu nhạt dần, trải một lớp màu cam vàng lên những mái nhà và con đường đất của Thị Trấn An Bình. Tại quảng trường nhỏ, nơi tiếng cãi vã của trẻ con vừa lắng xuống, giờ đây vang lên những tiếng cười khúc khích và tiếng nói chuyện ríu rít. Bầu không khí đã chuyển từ căng thẳng sang vui vẻ, hòa ái, mang theo một sự ấm áp lan tỏa khắp nơi. Mùi đất và lá cây từ bãi c�� gần đó, quyện lẫn với mùi hương hoa từ những gánh hàng rong, tạo nên một cảm giác yên bình, nhẹ nhõm.
Linh, vẫn quỳ gối trên nền đất, đôi mắt trong veo ánh lên sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Cô bé không vội vàng, mà từ tốn giải thích cho Tiểu Cương và Tiểu Vân. "Nếu hai con cùng nhau làm một ngôi nhà thật đẹp cho nó, và mỗi con kể một câu chuyện khác nhau, thì búp bê sẽ có hai ngôi nhà và hai cuộc phiêu lưu! Sẽ vui hơn nhiều chứ?" Linh nói, giọng điềm đạm, pha chút hóm hỉnh. Cô bé không cố gắng phân xử ai đúng ai sai, mà tập trung vào việc kiến tạo một giải pháp mà cả hai đều có lợi, một giải pháp dựa trên sự chia sẻ và hợp tác. Cô bé dùng trí tưởng tượng phong phú của trẻ thơ để dẫn dắt chúng, biến xung đột thành trò chơi, biến sự chiếm hữu thành niềm vui sẻ chia.
Tiểu Cương, cậu bé ban đầu bướng bỉnh, giật mạnh con búp bê, giờ đây buông lỏng tay một chút. Cậu bé ngước nhìn Linh, đôi mắt to tròn vẫn còn vương vấn sự giận dỗi nhưng đã pha lẫn chút tò mò. "Một ngôi nhà... cho búp bê?" Cậu bé ngập ngừng hỏi, dường như ý tưởng này quá mới mẻ và lạ lẫm so với suy nghĩ đơn thuần của cậu. Tiểu Cương vốn chỉ quen với việc sở hữu, việc chia sẻ là điều cậu chưa từng nghĩ đến, chứ đừng nói là cùng nhau tạo ra một thứ gì đó.
Tiểu Vân, cô bé với đôi mắt ầng ậng nước, lúc này đã nín khóc. Ánh mắt cô bé sáng lên, như thể một tia hy vọng vừa lóe rạng trong tâm trí. "Và một câu chuyện của riêng con?" Cô bé hỏi, giọng nói vẫn còn hơi nghẹn ngào nhưng đã đầy sự hứng thú. Đối với Tiểu Vân, ý tưởng có một câu chuyện của riêng mình, và được cùng chơi với con búp bê mà không phải tranh giành, là một điều vô cùng hấp dẫn.
Linh mỉm cười nhẹ, nụ cười thanh thoát như đóa sen hé nở. "Đúng vậy. Khi chúng ta chia sẻ, niềm vui sẽ nhân đôi. Con búp bê sẽ có thêm nhiều bạn bè, nhiều câu chuyện, và cả hai con cũng sẽ có thêm một người bạn để cùng chơi, cùng sáng tạo. Chẳng phải như vậy sẽ tốt hơn sao?" Cô bé nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc rối bù của Tiểu Vân, rồi lại nhìn sang Tiểu Cương, ánh mắt đầy sự khuyến khích. Cô bé không ép buộc, mà chỉ gợi mở, để hai đứa trẻ tự nhận ra giá trị của sự sẻ chia.
Dưới sự dẫn dắt khéo léo của Linh, Tiểu Cương và Tiểu Vân nhìn nhau, rồi nhìn con búp bê gỗ trong tay. Ý tưởng về việc cùng nhau xây một "ngôi nhà" bằng đá và lá cây cho búp bê, và mỗi đứa sẽ kể một phần câu chuyện về cuộc phiêu lưu của nó, dần dần chiếm lấy tâm trí chúng. Ban đầu, chúng vẫn còn chút miễn cưỡng, nhưng rồi sự tò mò và niềm vui được cùng nhau tạo ra một điều gì đó mới mẻ đã chiến thắng. Chúng buông lỏng con búp bê, không còn giằng co nữa. Thay vào đó, chúng bắt đầu nhặt nhạnh những viên đá nhỏ, những chiếc lá khô dưới gốc cây đa, đôi mắt sáng rực niềm vui. Tiếng cười khúc khích của chúng vang lên, hòa cùng tiếng gió xào xạc, tạo nên một âm điệu thanh bình cho buổi chiều tà.
Linh đứng dậy, nhẹ nhàng rời đi, để lại hai đứa trẻ đang say sưa với trò chơi mới của mình. Cô bé không cần lời cảm ơn, không cần sự công nhận. Đối với Linh, niềm vui của hai đứa trẻ, sự hàn gắn của mâu thuẫn, chính là phần thưởng lớn nhất. Cô bé bước đi, hướng về phía quán sách của Tạ Trần, lòng mang theo một sự bình yên.
Từ một góc khuất của quán sách, Tạ Trần đã âm thầm chứng kiến toàn bộ sự việc. Hắn không xuất hiện, không can thiệp, nhưng từng lời nói, từng cử chỉ của Linh đều không thoát khỏi tầm mắt suy tư của hắn. Hắn nhìn thấy Tiểu Cương và Tiểu Vân, hai đứa trẻ ban đầu đầy sự chiếm hữu và giận dỗi, giờ đây lại cùng nhau chia sẻ, cùng nhau sáng tạo. Ánh mắt hắn lấp lánh một tia sáng của sự thấu hiểu sâu sắc, một nụ cười nhẹ ẩn hiện trên môi. Hắn chậm rãi nhắm mắt lại, rồi lại mở ra, ánh mắt như nhìn xuyên qua thời gian, xuyên qua những lớp bụi mờ của Thiên Đạo suy tàn, để thấy được một tương lai khác.
"Khả năng hòa giải bẩm sinh và trí tuệ cảm xúc của Linh... chính là nền tảng cho vai trò quan trọng của con bé trong việc định hình các giá trị xã hội và giải quyết các vấn đề cộng đồng trong tương lai của kỷ nguyên Nhân Gian," Tạ Trần thầm nghĩ. Hắn nhận ra, những xung đột nhỏ trong đời sống hàng ngày, nếu được giải quy���t bằng lòng nhân ái và sự thấu hiểu, sẽ là hình mẫu cho cách xã hội Nhân Gian mới vận hành. Nơi đây, sự phát triển không nằm ở sức mạnh thần thông, không ở những phép tắc cứng nhắc của Thiên Đạo cũ, mà ở sự hài hòa, sự kết nối giữa con người với con người.
Niềm tin của Tạ Trần vào "Vô Vi Chi Đạo" lại càng thêm vững chắc. Hắn hiểu rằng, "Vô Vi" không có nghĩa là không làm gì, mà là tạo ra một môi trường để những giá trị tốt đẹp tự nhiên nảy nở và phát triển. Giống như người làm vườn, không phải ép cây phải lớn, mà chỉ cần vun đất, tưới nước, để hạt mầm tự vươn mình đón nắng gió. Linh, và những đứa trẻ như Tiểu Cương, Tiểu Vân, chính là những hạt mầm ấy. Chúng đang lớn lên, không bằng sức mạnh của tiên pháp, mà bằng sức mạnh của tình người, của sự đồng cảm.
Trong ánh chiều tà, quán sách của Tạ Trần không chỉ là nơi lưu giữ tri thức, mà còn là cái nôi ươm mầm cho "Nhân Đạo". Hắn biết, con đường này còn dài, còn nhiều chông gai, nhưng nhìn vào đôi mắt trong veo của Linh, nhìn vào tiếng cười trong trẻo của hai đứa trẻ đang say sưa chơi đùa, hắn thấy một niềm hy vọng mãnh liệt. Hắn tin rằng, sự luân hồi của vạn vật sẽ tiếp diễn, và các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải bằng cách vươn tới những đỉnh cao siêu phàm, mà bằng cách đào sâu vào chính bản chất nhân tính của mình, bằng cách xây dựng những mối quan hệ bền vững và một xã hội dựa trên sự cảm thông và trí tuệ nhân văn. Đó mới chính là ý nghĩa đích thực của sự sống, một ý nghĩa mà Thiên Đạo cũ đã dần lãng quên.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.