Nhân gian bất tu tiên - Chương 1303: Những Câu Hỏi Tinh Khôn Của Tiểu Nguyệt
Sau những buổi chiều êm đềm, ánh dương dần trải vàng trên mái ngói rêu phong của thị trấn An Bình, và những câu chuyện về hạt mầm kiên cường, về người thợ gốm lặng lẽ đã gieo vào tâm hồn Tiểu Nguyệt những hạt giống tò mò mới mẻ. Cô bé đã mang theo cuốn sách Tạ Trần tặng về nhà, như mang theo một báu vật quý giá, lật từng trang, đọc từng dòng, không chỉ bằng đôi mắt mà bằng cả trái tim non nớt. Mỗi câu chuyện, mỗi mảnh đời bình dị hiện lên trên trang giấy, đều không ngừng dệt nên trong trí óc cô bé những câu hỏi, những suy tư mà trước đây cô chưa từng chạm đến. Cái thế giới tiên đạo hùng vĩ với thần thông quảng đại, với những trận pháp kinh thiên động địa mà cô bé từng nghe kể, giờ đây dường như trở nên xa xăm và thiếu đi cái "thật" của cuộc sống. Thay vào đó, những câu chuyện về con người, về vạn vật quanh mình lại có sức hấp dẫn lạ kỳ, như thể chúng ẩn chứa một mật mã nào đó m�� cô bé khao khát được giải đáp.
Ngày hôm ấy, khi ánh nắng ban mai còn đang nhón chân trên những phiến đá lát đường, mang theo hơi sương mát lành và hương đất ẩm, Tiểu Nguyệt lại tự mình tìm đến Quán sách An Bình. Dáng người nhỏ bé của cô bé lọt thỏm giữa con phố sớm thưa người, nhưng bước chân lại kiên định lạ thường. Trên tay cô bé, cuốn sách cũ kỹ mà Tạ Trần đã trao, được giữ gìn cẩn thận, không một vết bẩn hay nếp gấp. Đôi mắt trong veo của Tiểu Nguyệt lấp lánh một vẻ háo hức, trộn lẫn chút rụt rè. Cô bé đứng chần chừ trước ngưỡng cửa gỗ đã ngả màu thời gian, hít một hơi thật sâu, như thể đang chuẩn bị bước vào một thế giới hoàn toàn khác biệt. Mùi giấy cũ, mùi gỗ trầm, và một chút hương trà thoang thoảng từ bên trong quán sách lùa ra, như một lời mời gọi dịu dàng.
Thư Đồng Tiểu An, với thân hình gầy gò và đôi mắt lanh lợi, đang cặm cụi lau dọn những chiếc bàn gỗ đã lên nước bóng loáng. Cậu ngẩng đầu lên, thấy bóng dáng nhỏ bé của Tiểu Nguyệt, lập tức nở một nụ cười thân thiện. "Ti��u Nguyệt lại đến rồi à? Cuốn sách đó hay chứ?" Giọng nói của Tiểu An mang theo sự hồn nhiên của một đứa trẻ, nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự tinh tế và thấu hiểu. Cậu đã quen với hình ảnh những đứa trẻ tò mò tìm đến đây, và cũng đã chứng kiến sự thay đổi trong ánh mắt của chúng sau khi tiếp xúc với những câu chuyện mà Tạ Trần gieo vào.
Tiểu Nguyệt nghe thấy tiếng Tiểu An, sự rụt rè ban đầu tan biến, thay vào đó là một nụ cười rạng rỡ. Cô bé nhanh nhẹn bước vào, đặt cuốn sách lên quầy. "Tiên sinh Tạ Trần, con đã đọc xong sách rồi ạ!" Giọng nói trong trẻo của cô bé vang lên, như một tiếng chuông nhỏ trong không gian yên tĩnh của quán sách. Đôi mắt cô bé đảo quanh, tìm kiếm hình bóng quen thuộc của Tạ Trần.
Tạ Trần, vẫn với chiếc áo vải bố màu xám nhạt, mái tóc đen được buộc gọn gàng, đang ngồi phía sau quầy. Anh không ngẩng đầu lên ngay, tay vẫn cầm một cuốn sách cũ bìa đã sờn rách, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ thu, dường như đang chìm đắm trong từng con chữ. Nhưng chỉ một thoáng sau, anh nhẹ nhàng gấp cuốn sách lại, đặt nó sang một bên. Đôi mắt sâu thẳm của anh hướng về phía Tiểu Nguyệt, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt. Nụ cười ấy không rạng rỡ, không khoa trương, nhưng lại ẩn chứa sự thấu hiểu và một tia ấm áp khó tả, như ánh nắng sớm mai xuyên qua khe cửa, đủ để sưởi ấm mà không gây chói chang.
Anh gật đầu, ra hiệu cho Tiểu Nguyệt đến gần. “Con đã đọc xong rồi sao? Ta thấy trong ánh mắt con, có lẽ không chỉ là đã đọc, mà là đã suy ngẫm rất nhiều.” Giọng nói của Tạ Trần trầm ấm, vang vọng nhẹ nhàng trong quán sách, như tiếng gió thoảng qua hàng trúc. Nó không áp đặt, mà gợi mở, khơi dậy sự tự tin cho cô bé.
Tiểu Nguyệt, với vẻ mặt nghiêm túc hiếm thấy, gật đầu lia lịa. “Vâng, tiên sinh. Con đã đọc đi đọc lại nhiều lần, và con thấy rất nhiều điều kỳ lạ. Con đã quan sát những người trong thị trấn, và con thấy họ không giống như trong những câu chuyện mà mẹ con từng kể về tiên nhân.” Cô bé nói, đôi mắt vẫn lấp lánh sự tò mò. “Trong sách nói về ‘nhân quả’, con cũng đã cố gắng hiểu. Nhưng có những điều con vẫn không hiểu được.”
Tạ Trần không vội trả lời. Anh nhẹ nhàng đứng dậy, đi đến chiếc bàn nhỏ gần cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai chiếu rọi, phủ một lớp bụi vàng lên những trang sách cổ. Anh đặt tay lên vai Tiểu Nguyệt, dẫn cô bé đến ngồi xuống một chiếc ghế gỗ nhỏ đối diện. Trên bàn, một ấm trà mới pha còn đang bốc hơi nghi ngút, tỏa ra hương thơm dịu nhẹ của lá trà xanh. Anh chậm rãi rót trà vào hai chiếc chén sứ trắng ngà, một cho mình, một cho cô bé. Tiếng nước chảy róc rách, tiếng chén chạm bàn khe khẽ, tạo nên một bản hòa tấu bình dị trong không gian tĩnh lặng.
“Con cứ nói những điều con đã thấy, những điều con còn băn khoăn,” Tạ Trần khuyến khích, giọng nói vẫn điềm tĩnh, như dòng suối chảy qua khe đá, không vội vã mà bền bỉ. Anh nhìn Tiểu Nguyệt, ánh mắt không một chút phán xét, chỉ có sự lắng nghe và thấu hiểu. Anh biết rằng, những câu hỏi của một đứa trẻ, đôi khi lại chứa đựng những hạt mầm triết lý sâu sắc nhất, những câu hỏi mà người lớn đã vô tình lãng quên trong guồng quay của cuộc đời.
Tiểu Nguyệt hít một hơi sâu, như thể đang tập hợp tất cả những suy nghĩ đã ấp ủ trong lòng. “Tiên sinh, trong sách nói về ‘nhân quả’, vậy tại sao chú thợ rèn dù nóng tính nhưng lại luôn rèn ra những món đồ chắc chắn nhất, còn chú bán bánh bao hiền lành lại hay bị mất tiền ạ?” Cô bé hỏi, đôi mày nhỏ nhắn khẽ nhíu lại, biểu hiện sự băn khoăn sâu sắc. “Con thấy chú thợ rèn thường xuyên quát mắng học việc, nhưng những chiếc cuốc, chiếc rìu chú ấy làm ra lại bền bỉ hơn bất kỳ ai. Còn chú bán bánh bao, chú ấy luôn miệng cười, luôn giúp đỡ mọi người, nhưng lại thường xuyên than thở vì bị trộm mất tiền, hoặc bị khách quỵt nợ.”
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nhấp một ngụm trà. Mùi trà thơm lừng, hòa quyện với mùi giấy cũ và mùi gỗ trong quán, tạo nên một không khí vừa thanh tịnh vừa ấm cúng. Anh không lập tức đưa ra câu trả lời, mà chỉ từ tốn nhìn vào đôi mắt đầy băn khoăn của cô bé. “Con đã quan sát rất tinh tế, Tiểu Nguyệt. Cái ‘nhân’ mà con thấy ở chú thợ rèn là sự nóng t��nh, còn cái ‘nhân’ ở chú bán bánh bao là sự hiền lành. Nhưng con có nghĩ rằng, có những ‘nhân’ khác, sâu xa hơn, mà chúng ta chưa nhìn thấy không?”
Tiểu Nguyệt im lặng, đôi mắt tròn xoe nhìn Tạ Trần, chờ đợi.
“Chú thợ rèn dùng cái ‘tâm’ của mình vào rèn sắt, còn chú bán bánh bao dùng cái ‘tâm’ của mình vào sự hiền lành,” Tạ Trần tiếp tục, giọng nói nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sức nặng của triết lý. “Cái ‘tâm’ của người thợ rèn, dù nóng tính bên ngoài, nhưng khi đối mặt với khối sắt, lại là sự tập trung cao độ, sự tỉ mỉ đến từng nhát búa, sự kiên trì mài giũa để tạo ra một sản phẩm hoàn hảo. Cái ‘quả’ của sự nóng tính có thể là những lời lẽ khó nghe, nhưng cái ‘quả’ của sự tận tâm với nghề lại là những món đồ bền chắc, được mọi người tin dùng. Còn chú bán bánh bao, cái ‘tâm’ hiền lành khiến chú ấy dễ dàng tin người, dễ dàng bỏ qua những tiểu tiết. Cái ‘quả’ của sự hiền lành đó là chú ấy được mọi người yêu quý, nhưng cái ‘quả’ của sự thiếu cảnh giác lại là những mất mát về tài sản. Con thấy đó, một người có thể có nhiều ‘nhân’ khác nhau, và mỗi ‘nhân’ lại dẫn đến một ‘quả’ riêng biệt, không phải lúc nào cũng đơn thuần là ‘người tốt được tốt, người xấu gặp xấu’ như người ta vẫn thường nói.”
Tiểu Nguyệt gật gù, như thể một cánh cửa mới vừa hé mở trong tâm trí cô bé. Cô bé bắt đầu liên tưởng đến những điều mình đã đọc trong cuốn sách Tạ Trần đưa, những câu chuyện về những người bình thường, những hành động nhỏ bé nhưng lại tạo ra những kết quả lớn lao. Cô bé chợt nhận ra rằng, thế giới này phức tạp hơn rất nhiều so với những quy tắc đơn giản mà người lớn thường giảng giải.
“Và tại sao nước luôn chảy xuống thấp, không bao giờ chảy ngược lên cao? Có phải vạn vật đều có một con đường riêng của mình không?” Tiểu Nguyệt lại hỏi, đôi mắt cô bé hướng ra ngoài cửa sổ, nơi có một dòng suối nhỏ đang róc rách chảy qua những tảng đá. Câu hỏi này không chỉ là về vật lý, mà còn là về quy luật vận hành của tự nhiên, về “vô thường” và “chấp niệm” mà Tạ Trần từng bóng gió đề cập.
Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt anh dõi theo dòng nước chảy bên ngoài. “Nước chảy xuống thấp vì đó là tự nhiên của nó. Là ‘bản tính’ của nước. Nước không ‘chấp niệm’ phải chảy lên cao, nó chấp nhận con đường của mình, thuận theo dòng chảy. Cũng giống như cây cối vươn mình đón nắng, rễ cây bám sâu vào lòng đất để tìm nước. Đó là ‘bản tính’ của chúng, là con đường mà Thiên Đạo đã định sẵn cho vạn vật, ngay cả khi Thiên Đạo đang suy yếu. Nhưng con người thì khác. Con người chúng ta thường có những ‘chấp niệm’, những khao khát vượt ra ngoài ‘bản tính’ của mình, phải không?”
Tạ Trần nhìn thẳng vào mắt Tiểu Nguyệt, giọng nói trở nên sâu lắng hơn. “Vậy theo con, ‘nhân quả’ có phải là chỉ đơn thuần là ‘làm tốt được tốt, làm xấu gặp xấu’ không? Hay nó còn là sự vận hành tự nhiên của vạn vật, mà con người chúng ta chỉ là một phần nhỏ trong đó? Là sự thấu hiểu về ‘bản tính’ của mỗi sự vật, mỗi hành động, và hệ quả tất yếu của chúng?”
Tiểu Nguyệt im lặng, đôi môi nhỏ nhắn mím chặt. Cô bé không vội trả lời. Thay vào đó, cô bé nhắm mắt lại, như đang cố gắng sắp xếp lại những mảnh ghép tri thức vừa được Tạ Trần khơi gợi. Trong tâm trí cô bé, hình ảnh chú thợ rèn nóng tính nhưng tận tâm, chú bán bánh bao hiền lành nhưng thiếu cảnh giác, dòng nước vô tư chảy xuống thấp, và cả hạt mầm kiên cường bám víu vào khe đá… tất cả đều hòa quyện vào nhau, tạo thành một bức tranh tổng thể về cuộc sống. Cô bé cảm nhận được sự luân hồi của vạn vật, cảm nhận được cách mà mọi thứ trong vũ trụ này đều liên kết với nhau, từ hạt mầm bé nhỏ đến dòng sông cuộn chảy, không cần đến lời giảng giải phức tạp hay phép tắc cao siêu. Cái triết lý về nhân quả, về bản tính, về vô thường, giờ đây không còn là những khái niệm trừu tượng, mà đã trở thành một phần của thế giới quan trong trẻo của cô bé.
Tạ Trần ngồi đối diện, lặng lẽ quan sát. Anh không thúc giục, không ép buộc. Anh biết rằng, những hạt mầm của sự thấu hiểu cần thời gian để nảy mầm và bén rễ sâu sắc. Ánh nắng từ ngoài cửa sổ đã dịch chuyển, chiếu thẳng vào khuôn mặt non nớt của Tiểu Nguyệt, làm nổi bật lên những đường nét thanh tú và vẻ suy tư trầm mặc. Trong khoảnh khắc đó, Tạ Trần cảm thấy một sự mãn nguyện sâu sắc. Anh không tìm kiếm quyền lực, không khao khát thành tiên, mà chỉ muốn gieo những hạt mầm của tri thức và sự thấu hiểu vào những tâm hồn non trẻ. Anh tin rằng, chính những hạt mầm này, khi lớn lên, sẽ tạo nên một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà con người tìm thấy giá trị đích thực của mình không phải từ phép thuật hay thần thông, mà từ chính sự bình dị, chân thật của cuộc sống. Đó chính là con đường ‘Vô Vi Chi Đạo’ mà anh đã chọn, một con đường không cần can thiệp quá sâu, mà chỉ cần khơi gợi, để vạn vật tự tìm thấy chân lý của mình.
Thời gian trôi qua, chỉ còn tiếng gió xào xạc bên ngoài và tiếng chim hót líu lo trên cành cây khô. Mùi hương trầm thanh khiết từ góc quán len lỏi, mang theo sự tĩnh tại và an yên. Tạ Trần khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự bình yên bao trùm. Anh biết rằng, những gì anh làm, dù nhỏ bé, cũng đang góp phần định hình một thế hệ mới, những con người sẽ nhìn nhận thế giới bằng một lăng kính hoàn toàn khác, một lăng kính không còn bị mờ ảo bởi những ảo ảnh của tiên đạo.
Sau một hồi trầm ngâm, Tiểu Nguyệt từ từ mở mắt. Đôi mắt cô bé giờ đây không còn sự băn khoăn hay nghi hoặc, mà thay vào đó là một ánh sáng thông tuệ, sáng bừng như ngọn nến vừa được thắp lên trong đêm tối. Cô bé ngẩng đầu lên, nhìn Tạ Trần, khóe môi khẽ nở một nụ cười rạng rỡ. Nụ cười đó không chỉ đơn thuần là sự vui mừng, mà còn là sự thấu hiểu sâu sắc, một sự giải thoát khỏi những ràng buộc của suy nghĩ cũ.
“Con hiểu rồi ạ! Nhân quả không chỉ là hành động, mà còn là bản tính của vạn vật,” Tiểu Nguyệt nói, giọng nói trong trẻo nhưng đầy quả quyết. “Chú thợ rèn rèn đồ tốt vì đó là ‘bản tính’ của một người thợ giỏi, chứ không phải vì muốn được thưởng. Cái nóng tính của chú ấy là một ‘nhân’ khác, và nó có những ‘quả’ riêng của nó. Còn chú bán bánh bao, sự hiền lành của chú ấy là ‘bản tính’ của chú, và cái ‘quả’ của sự hiền lành đó là tình yêu thương của mọi người, chứ không phải là tiền bạc. Nước chảy xuống thấp là ‘bản tính’ của nước. Con người cũng vậy, những gì con người làm, dù là tốt hay xấu, đều xuất phát từ ‘bản tính’ của họ, từ cái ‘tâm’ của họ. Và đôi khi, cái ‘quả’ không phải là phần thưởng hay trừng phạt, mà là sự hoàn thiện hay suy tàn của chính ‘cái nhân’ đó, phải không tiên sinh?”
Tạ Trần chỉ mỉm cười. Anh không nói thêm một lời nào, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt đầy tán thưởng và thấu hiểu. Trong đôi mắt sâu thẳm của anh, Tiểu Nguyệt thấy được sự chấp thuận, sự khuyến khích, và một niềm tin vô bờ bến vào khả năng tự nhận thức của con người. Cô bé không cần một lời giải thích dài dòng, không cần một bài học cao siêu. Chỉ cần cái gật đầu đó, chỉ cần ánh mắt đó, cô bé đã biết mình đã đi đúng hướng, đã chạm đến một chân lý nào đó mà trước đây mình chưa từng nghĩ tới.
Những câu hỏi tinh khôn của Tiểu Nguyệt, những lời giải đáp gợi mở của Tạ Trần, đã tạo nên một khoảnh khắc kỳ diệu trong quán sách An Bình. Cô bé không chỉ hiểu về nhân quả, mà còn hiểu về bản chất của sự sống, về sự vận hành của vũ trụ không cần đến những phép màu hay quyền năng siêu phàm. Cô bé nhận ra rằng, vẻ đẹp và ý nghĩa của cuộc sống nằm ngay trong những điều bình dị nhất, trong sự tương tác giữa con người với nhau, và giữa con người với thiên nhiên.
Tiểu Nguyệt cúi đầu chào Tạ Trần một cách cung kính, nhưng không phải bằng sự sợ hãi hay ngưỡng mộ như đối với một vị tiên nhân, mà bằng sự trân trọng và biết ơn đối với một người thầy, một người dẫn lối. Sau đó, với một tinh thần sẵn sàng khám phá, cô bé hăm hở bước đến kệ sách, nơi Tạ Trần khẽ chỉ một cuốn sách khác, bìa sách có vẽ hình một người nông dân đang cày ruộng dưới ánh nắng ban mai. Cô bé tin rằng, trong mỗi cuốn sách, mỗi câu chuyện, mỗi khoảnh khắc của cuộc sống đời thường, đều ẩn chứa những bài học sâu sắc hơn cả vạn pháp thần thông.
Tạ Trần dõi theo bóng lưng nhỏ bé của Tiểu Nguyệt khi cô bé lại chìm đắm vào thế giới của cuốn sách mới. Anh biết, mỗi bước chân của thế hệ này, mỗi câu chuyện được kể, mỗi câu hỏi được đặt ra và được tự giải đáp, đều là một viên gạch xây nên một kỷ nguyên mới. Một kỷ nguyên nơi giá trị con người không cần phải mượn từ bất kỳ phép màu hay quyền năng nào, mà tỏa sáng rực rỡ từ chính sự bình dị, chân thật nhất của cuộc sống. Những hạt mầm triết lý về ‘nhân quả’ và ‘vô vi’ mà anh đã gieo, đang nảy mầm mạnh mẽ trong tâm hồn những đứa trẻ như Tiểu Nguyệt, không qua sức mạnh hay phép thuật, mà qua sự thấu hiểu và lòng nhân ái trong những tương tác đời thường.
Trong không gian tĩnh lặng của quán sách, khái niệm Nhân Quả Luân Bàn dường như không còn là một vòng tuần hoàn định mệnh khắc nghiệt, mà trở thành một chuỗi liên kết ấm áp, nơi những hạt mầm thiện lương được gieo sẽ nở rộ thành những đóa hoa nhân ái, thắp sáng cả một kỷ nguyên, nơi con người sẽ không còn khao khát thành tiên mà tìm thấy sự trọn vẹn trong chính cuộc đời phàm tục của mình. Sự trưởng thành của Tiểu Nguyệt và thế hệ của cô bé sẽ là những người định hình kỷ nguyên Nhân Gian, với những giá trị nhân văn và bình dị được đặt lên hàng đầu, không còn khao khát tu tiên hay quyền lực. Quán sách của Tạ Trần sẽ tiếp tục là một trung tâm tri thức và triết lý quan trọng, nuôi dưỡng những tâm hồn trẻ thơ và các thế hệ kế cận bằng những câu chuyện và sự hướng dẫn tinh tế, mở ra một tương lai đầy hy vọng cho Nhân Gian.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.