Nhân gian bất tu tiên - Chương 1302: Bước Chân Nhỏ, Khát Vọng Lớn: Chuyến Thăm Bất Ngờ Của Tiểu Nguyệt
Ánh nắng chiều rải một thảm vàng nhạt qua khung cửa sổ bằng gỗ chạm khắc tinh xảo của quán sách An Bình, chiếu lên những kệ sách cũ kỹ, phủ một vẻ tịch mịch cổ kính. Không khí trong quán tĩnh lặng đến độ có thể nghe rõ tiếng gió nhẹ lướt qua những tán cây bên ngoài, mang theo chút hương hoa dại thoang thoảng và mùi ẩm mốc của đất sau cơn mưa xa. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải thô màu xám nhạt, ngồi sau quầy, đôi mắt sâu thẳm lướt trên từng dòng chữ trong cuốn sách cổ. Ánh sáng vàng óng của buổi chiều tà hắt lên khuôn mặt thanh tú của anh, làm nổi bật vẻ trầm tư, điềm tĩnh. Thư Đồng Tiểu An, gầy gò không kém, đang cẩn thận sắp xếp lại những chồng sách cũ, từng động tác nhẹ nhàng, không gây ra một tiếng động nhỏ. Cả hai chìm đắm trong thế giới riêng của mình, hòa vào sự bình yên gần như tuyệt đối của quán sách.
Tiếng chuông gió nhỏ treo trước cửa khẽ ngân nga, phá vỡ sự tĩnh mịch, nhưng chỉ là một âm thanh mỏng manh, như lời chào đón khẽ khàng. Một bóng hình nhỏ bé xuất hiện, rụt rè đứng trước ngưỡng cửa. Đó là Tiểu Nguyệt, cô bé với đôi mắt to tròn, lanh lợi mà Vân Nhi đã đưa tới đây vài ngày trước. Hôm nay, cô bé đến một mình, trên gương mặt non nớt ánh lên vẻ tò mò pha chút e dè. Đôi mắt trong veo của Tiểu Nguyệt quét một lượt khắp gian quán, từ những kệ sách cao ngất chứa đầy tri thức uyên thâm đến những bức thư họa treo trên tường, rồi dừng lại ở dáng vẻ an nhiên của Tạ Trần. Cô bé nhớ rõ lời mẹ dặn khi nàng kể lại những điều Tạ Trần đã nói: "Là nơi này... mẹ nói có những câu chuyện thật đẹp." Giọng nói thầm thì ấy chỉ mình cô bé nghe thấy, như một lời tự trấn an, một lời khẳng định cho chuyến đi đầy dũng khí của mình.
Tiểu Nguyệt hít một hơi thật sâu, lồng ngực nhỏ bé phập phồng, rồi nhón gót chân bước qua ngưỡng cửa gỗ đã sờn màu thời gian. Tiếng bước chân non nớt của cô bé dường như bị nuốt chửng bởi không gian tĩnh lặng, nhưng Tạ Trần, với khả năng thấu thị vạn vật, đã nhận ra sự hiện diện ấy ngay từ khoảnh khắc tiếng chuông gió ngân lên. Anh không ngẩng đầu ngay, chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ như gió thoảng qua khóe môi, tiếp tục đọc sách. Tiểu An cũng dừng tay, đôi mắt thông minh liếc nhìn Tiểu Nguyệt, rồi lại quay về với công việc của mình, nhưng trong lòng cậu bé cũng dấy lên một sự tò mò nho nhỏ.
Tiểu Nguyệt đi từng bước chậm rãi, đôi mắt không ngừng khám phá. Khứu giác non nớt của cô bé nhận ra mùi hương đặc trưng của quán sách: mùi giấy cũ ngai ngái, mùi mực tàu phảng phất, và một chút mùi gỗ đàn hương dịu nhẹ toát ra từ những bàn trà cổ. Tất cả hòa quyện lại, tạo nên một không gian ấm áp, thân thuộc một cách kỳ lạ, khác hẳn với sự ồn ào náo nhiệt của phố chợ hay vẻ thâm nghiêm của các gia môn lớn. Cô bé cảm thấy như mình đang bư��c vào một thế giới khác, một thế giới mà những câu chuyện không chỉ nằm trên giấy, mà dường như còn ẩn chứa trong từng thớ gỗ, từng hạt bụi li ti bay lơ lửng trong ánh chiều. Không có những tiên nhân lấp lánh, không có những bảo vật phát ra hào quang, nhưng nơi đây lại mang một vẻ đẹp giản dị, cuốn hút đến lạ thường.
Cô bé đi qua những kệ sách cao, nơi những cuốn sách cổ kính được xếp ngay ngắn, gáy sách sờn màu thời gian, chữ viết cổ xưa khiến cô bé không thể hiểu được. Nhưng cô bé không hề nản lòng. Trong tâm trí non nớt của Tiểu Nguyệt, nơi này là kho báu của những câu chuyện, những điều mà mẹ cô bé đã nói là "đáng để trân trọng". Cô bé nhìn thấy một bức tranh thủy mặc treo trên tường, vẽ một dòng sông uốn lượn qua những ngọn núi xanh biếc, không có kỳ lân hay phượng hoàng, chỉ có những chiếc thuyền nhỏ trôi lững lờ và vài mái nhà tranh ẩn hiện trong sương khói. Sự bình dị ấy lại chạm đến trái tim cô bé một cách sâu sắc hơn bất kỳ bức vẽ tiên cảnh nào mà cô bé từng nghe kể. Đó là một vẻ đẹp chân thực, gần gũi, như cuộc sống mà cô bé vẫn nhìn thấy hàng ngày, nhưng lại được nâng tầm thành một tác phẩm nghệ thuật.
Tiểu Nguyệt cảm thấy một sự thôi thúc không tên, một khao khát muốn chạm vào những câu chuyện ấy, muốn hiểu được chúng. Cô bé đi sâu vào trong, tiến về phía một giá sách thấp hơn, nơi những cuốn sách dành cho trẻ em được đặt ngay ngắn. Đây là khu vực mà Tạ Trần đã dẫn mẹ cô bé đến hôm trước, và những lời anh nói về "những câu chuyện bình dị" vẫn còn văng vẳng trong tâm trí Tiểu Nguyệt. Cô bé dừng lại, đôi mắt to tròn lấp lánh sự phấn khích. Những cuốn sách ở đây có bìa cứng hơn, màu sắc tươi sáng hơn, và hình vẽ minh họa sinh động, dễ hiểu. Chúng khác hoàn toàn với những cuốn sách cổ kính ở các kệ trên cao, nhưng lại mang một vẻ hấp dẫn riêng, một lời mời gọi dịu dàng đến những tâm hồn non nớt.
Tiểu Nguyệt đưa bàn tay nhỏ xíu, khẽ vuốt nhẹ lên những bìa sách. Cảm giác lạnh lẽo của giấy, sự sần sùi của bìa vải, tất cả đều mới lạ và thú vị đối với cô bé. Một cuốn sách đặc biệt thu hút sự chú ý của cô bé. Bìa sách vẽ một dòng sông xanh biếc uốn lượn, trên mặt sông có những con thuyền nhỏ, những cánh đồng lúa vàng ươm trải dài đến tận chân trời, và những người nông dân đang cần mẫn gieo hạt, gặt hái. Không có tiên nhân bay lượn, không có kiếm khí hào nhoáng, không có pháp bảo lấp lánh. Chỉ có cảnh vật bình dị của cuộc sống, của thiên nhiên, của con người. Hình ảnh ấy, dù đơn giản, nhưng lại mang một sức hút mãnh liệt, một vẻ đẹp chân thực mà cô bé chưa từng cảm nhận được từ những câu chuyện cổ tích về tiên đạo.
“Con thuyền… con cá…” Tiểu Nguyệt khẽ lẩm bẩm, ngón tay nhỏ xíu chỉ vào hình vẽ trên bìa sách, đôi môi chúm chím nở một nụ cười rạng rỡ. Trong sâu thẳm tâm hồn non nớt của cô bé, những hình ảnh này gợi lên một cảm giác thân thuộc, một sự kết nối mà những câu chuyện về tiên nhân xa vời không thể mang lại. Chúng là một phần của thế giới mà cô bé đang sống, của những gì cô bé nhìn thấy, cảm nhận hàng ngày. Cô bé cẩn thận rút cuốn sách ra khỏi kệ, ôm ghì vào lòng. Mùi giấy mới và mực in phảng phất, hòa lẫn với mùi gỗ và trà trong không gian quán, tạo nên một sự dễ chịu lạ thường.
Tiểu Nguyệt nhìn quanh, tìm một chỗ ngồi. Cô bé không tìm đến những chiếc ghế lớn hay bàn trà sang trọng. Thay vào đó, cô bé chọn một góc khuất gần cửa sổ, nơi ánh nắng chiều vẫn còn vương lại chút ấm áp. Cô bé ngồi bệt xuống sàn gỗ mát lạnh, chân khoanh tròn, cẩn thận mở cuốn sách ra. Từng trang giấy được lật nhẹ nhàng, như sợ làm tổn thương những hình vẽ và câu chữ bên trong. Gương mặt cô bé rạng rỡ, đôi mắt to tròn lấp lánh khi ngắm nhìn những hình vẽ đơn giản nhưng sống động. Mỗi bức tranh, mỗi câu chuyện nhỏ bé về cuộc sống của dòng sông, của cánh đồng, của những người nông dân, đều mở ra một thế giới mới trong tâm trí cô bé. Đó là một thế giới không cần đến phép thuật để trở nên kỳ diệu, không cần đến tiên nhân để trở nên vĩ đại.
Tạ Trần, người vẫn ngồi sau quầy, khẽ ngẩng đầu. Ánh mắt anh lướt qua Tiểu Nguyệt, dừng lại ở vẻ say mê trên gương mặt cô bé. Một nụ cư���i nhẹ, ấm áp nở trên môi anh. Anh biết, hạt mầm đã được gieo. Sự tò mò, khao khát khám phá những giá trị bình dị của cuộc sống đã nảy nở trong tâm hồn non nớt ấy. Tiểu An cũng thoáng nhìn về phía Tiểu Nguyệt, đôi mắt thông minh của cậu bé hiện lên một chút tò mò. Cậu bé đã chứng kiến rất nhiều người đến quán sách này, từ những thư sinh tìm kiếm tri thức, những ông lão tìm kiếm sự an yên, cho đến những người phụ nữ tìm kiếm lời khuyên. Nhưng một đứa trẻ tự mình đến, say mê những cuốn sách như thế này, là một cảnh tượng hiếm hoi, và nó mang một ý nghĩa sâu sắc mà cả Tạ Trần và Tiểu An đều có thể cảm nhận được. Cô bé không tìm kiếm quyền năng, không tìm kiếm sự bất tử, mà chỉ đơn thuần tìm kiếm những câu chuyện về cuộc sống, về con người.
Ánh nắng chiều đã tắt hẳn, nhường chỗ cho ánh sáng dịu nhẹ của những ngọn đèn dầu trong quán. Không khí trở nên se lạnh hơn, mang theo hơi sương của buổi chạng vạng. Tạ Trần đặt cuốn sách của mình xuống, khẽ khàng đứng dậy. Tiếng đặt chén trà sứ xuống bàn phát ra một âm thanh trong trẻo, nhỏ nhẹ. Anh bước từng bước chậm rãi, không tạo ra bất kỳ tiếng động lớn nào, tiến lại gần Tiểu Nguyệt. Cô bé vẫn đang mải mê với cuốn sách, đôi mắt dán chặt vào những hình vẽ. Khi Tạ Trần ngồi xuống chiếc ghế gỗ đối diện, cô bé mới ngẩng đầu lên, đôi mắt vẫn còn đọng lại vẻ ngạc nhiên và thích thú từ thế giới trong sách. Tiểu An, sau khi đã sắp xếp xong giá sách, cũng lặng lẽ đứng gần đó, lắng nghe với vẻ tò mò.
“Con thích câu chuyện nào trong sách này nhất, Tiểu Nguyệt?” Tạ Trần cất giọng trầm ấm, nhẹ nhàng, không hề có ý dồn dập hay thúc ép. Giọng nói của anh như một dòng suối mát lành, xoa dịu sự rụt rè ban đầu của cô bé.
Tiểu Nguyệt ôm chặt cuốn sách vào lòng, rụt rè đáp, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu: “Là… là những cánh đồng. Chúng thật đẹp, không có tiên nhân bay lượn, chỉ có người gieo hạt và gặt hái.” Cô bé chỉ vào một bức tranh vẽ cảnh người nông dân đang cúi mình trên cánh đồng lúa chín vàng, mồ hôi ướt đẫm lưng áo nhưng nụ cười vẫn rạng rỡ. Sự chân thật của bức tranh ấy, sự cần cù của người nông dân ấy, đã chạm đến trái tim non nớt của cô bé. Cô bé không thấy sự nghèo khó hay vất vả, mà chỉ thấy một vẻ đẹp của sự lao động, của sự sống.
Tạ Trần mỉm cười hiền hậu, ánh mắt anh ánh lên vẻ thấu hiểu sâu sắc. “Đúng vậy, Tiểu Nguyệt. Mỗi hạt giống đều có câu chuyện của riêng nó, và mỗi người gieo hạt đều là một phần của câu chuyện đó. Con thấy không, sự bình dị cũng có thể là một điều kỳ diệu.” Anh khẽ lướt ngón tay lên bìa cuốn sách, chạm vào hình ảnh dòng sông. “Dòng sông này, nó không có phép thuật, không có thần linh bảo hộ, nhưng nó vẫn kiên trì chảy, không ngừng bồi đắp phù sa, nuôi dưỡng những cánh đồng mà con vừa nói. Sự kiên trì, sự bồi đắp không ngừng nghỉ ấy, chẳng phải là một điều kỳ diệu sao? Nó tạo nên sự sống, tạo nên những câu chuyện mà chúng ta đang đọc đây.”
Tiểu Nguyệt chớp chớp đôi mắt to tròn, chăm chú lắng nghe từng lời của Tạ Trần. Cô bé cảm thấy những lời anh nói như những hạt mưa thấm đẫm vào đất khô cằn, mở ra những suy nghĩ mới mẻ trong tâm trí. “Vậy… tiên sinh có thể kể con nghe thêm về những câu chuyện bình dị khác không?” Cô bé hỏi, giọng nói dù vẫn còn rụt rè nhưng đã chứa đựng một sự khao khát mãnh liệt. Sự tò mò tự nhiên của một đứa trẻ đã vượt qua mọi e ngại, thúc đẩy cô bé tìm kiếm thêm những điều kỳ diệu trong sự bình thường.
Tạ Trần gật đầu, ánh mắt anh nhìn xa xăm, như đang tìm kiếm trong kho tàng tri thức vô tận của mình. Anh không vội vàng kể ngay, mà từ tốn nhấp một ngụm trà. Mùi trà mới pha thoang thoảng, hòa cùng mùi giấy cũ, tạo nên một không gian ấm cúng, gần gũi. Anh bắt đầu kể, giọng nói trầm ấm, du dương, như một khúc nhạc giao hưởng êm dịu giữa không gian tĩnh lặng của quán sách.
“Có một hạt mầm nhỏ bé, bị gió cuốn đi, rơi xuống một khe đá cằn cỗi. Xung quanh nó là đá lạnh lẽo, không có đất màu mỡ, không có nước ngọt ngào. Các hạt mầm khác đều than thở, cho rằng số phận mình thật bất hạnh, không thể nảy mầm được. Nhưng hạt mầm nhỏ bé ấy không than vãn. Nó kiên nhẫn bám víu vào khe đá, ngày qua ngày hấp thụ từng giọt sương đêm, từng tia nắng yếu ớt. Nó không mơ mộng thành cây cổ thụ cao lớn, không khao khát ra hoa kết trái rực rỡ ngay lập tức. Nó chỉ đơn giản là cố gắng sống, cố gắng vươn mình. Rồi một ngày, một khe nứt nhỏ xuất hiện trên đá, và rễ của hạt mầm len lỏi vào đó. Sau nhiều năm tháng, bằng sự kiên nhẫn và ý chí sống mãnh liệt, hạt mầm nhỏ bé ấy đã biến thành một cây non xanh biếc, vươn mình khỏi khe đá, đón lấy ánh mặt trời. Nó không cao lớn như những cây đại thụ trong rừng sâu, nhưng sự hiện diện của nó trên khe đá cằn cỗi ấy lại là một minh chứng hùng hồn cho sự kiên trì, cho ý chí sống mãnh liệt, và cho vẻ đẹp của sự bình dị, không cần phép màu.”
Tạ Trần dừng lại, nhìn vào đôi mắt lấp lánh của Tiểu Nguyệt. Cô bé lắng nghe chăm chú, đôi môi hơi hé mở, như sợ làm lỡ mất dù chỉ một âm tiết. Câu chuyện ngụ ngôn đơn giản ấy, không có tiên nhân hay thần thông quảng đại, nhưng lại gieo vào lòng cô bé một hạt mầm của sự kiên trì và niềm tin vào giá trị của những điều nhỏ bé. Cô bé cảm nhận được sự luân hồi của vạn vật, cảm nhận được cách mà mọi thứ trong vũ trụ này đều liên kết với nhau, từ hạt mầm bé nhỏ đến dòng sông cuộn chảy, không cần đến lời giảng giải phức tạp hay phép tắc cao siêu.
Tạ Trần nhẹ nhàng đưa tay lấy thêm một cuốn sách khác từ kệ, một cuốn sách về những con người bình thường. “Và đây, Tiểu Nguyệt, là những câu chuyện về những con người như chúng ta. Có một người thợ gốm, ngày qua ngày nặn đất sét, không cầu danh lợi, chỉ mong tạo ra những món đồ gốm hữu dụng và đẹp đẽ. Có một người mẹ, tảo tần sớm hôm nuôi con, không mong con mình thành tiên, chỉ mong con mình lớn lên khỏe mạnh, lương thiện. Có một người bạn, dũng cảm đứng ra bảo vệ người yếu thế, không vì quyền năng hay sức mạnh, mà chỉ vì lòng trắc ẩn. Những câu chuyện này không có phép thuật, nhưng chúng có lòng dũng cảm, có sự kiên trì, có tình yêu thương. Chúng là những câu chuyện về những hành trình bình dị, nhưng lại ẩn chứa những vẻ đẹp phi thường của nhân tính.��
Tạ Trần không nói thêm. Anh chỉ nhẹ nhàng đặt cuốn sách mới vào tay Tiểu Nguyệt, như trao một món quà vô giá. Cô bé đón lấy cuốn sách, đôi mắt vẫn còn đọng lại vẻ ngưỡng mộ và suy tư. Cô bé hiểu rằng, thế giới này rộng lớn hơn rất nhiều so với những câu chuyện về tiên nhân mà cô bé từng nghe. Những câu chuyện bình dị, những giá trị nhân văn mà Tạ Trần đã khơi gợi, sẽ không ngừng lan tỏa, trở thành một phần quan trọng trong việc xây dựng văn hóa mới của Nhân Gian. Và thế hệ trẻ như Tiểu Nguyệt, lớn lên với những giá trị này, chắc chắn sẽ có một tương lai trọn vẹn, không cần thành tiên, vẫn tìm thấy sự vĩ đại trong chính cuộc sống của mình.
Tạ Trần mỉm cười, ánh mắt dõi theo bóng lưng nhỏ bé của Tiểu Nguyệt khi cô bé lại chìm đắm vào thế giới của cuốn sách mới. Anh biết, mỗi bước chân của thế hệ này, mỗi câu chuyện được kể, đều là một viên gạch xây nên một kỷ nguyên mới, nơi giá trị con người không cần phải mượn từ bất kỳ phép màu hay quyền năng nào, mà tỏa sáng rực rỡ từ chính sự bình dị, chân thật nhất của cuộc sống. Trong không gian tĩnh lặng của quán sách, khái niệm Nhân Quả Luân Bàn dường như không còn là một vòng tuần hoàn định mệnh khắc nghiệt, mà trở thành một chuỗi liên kết ấm áp, nơi những hạt mầm thiện lương được gieo sẽ nở rộ thành những đóa hoa nhân ái, thắp sáng cả một kỷ nguyên.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.