Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1301: Hạt Mầm Tò Mò: Những Câu Chuyện Bình Dị Của Nhân Gian

Tiếng gió đêm rì rào bên ngoài, hòa cùng tiếng côn trùng kêu rả rích đã nhường chỗ cho bản giao hưởng dịu dàng của buổi sớm mai. Ánh trăng đã lùi vào dĩ vãng, nhường lại bầu trời trong xanh cho những tia nắng đầu tiên của ngày mới. Trong quán sách An Bình, mùi hương trầm thanh khiết của đêm qua vẫn còn vương vấn, quyện với mùi giấy cũ, mùi gỗ và chút hương trà thoang thoảng, tạo nên một không khí tĩnh lặng, chiêm nghiệm, như thể thời gian cũng phải nán lại trước ngưỡng cửa này. Tạ Trần vẫn ngồi bên ô cửa sổ quen thuộc, nhưng giờ đây, không còn là ánh trăng vắt vẻo trên khuôn mặt anh, mà là những dải nắng ban mai ấm áp, len lỏi qua tán cây cổ thụ trước quán, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền gạch cũ. Đôi mắt anh vẫn sâu thẳm, nhưng không còn mang vẻ suy tư nặng nề như đêm qua, thay vào đó là một sự bình thản, an nhiên, như một dòng sông đã tìm thấy con đường của mình giữa những ghềnh thác cuộc đời.

Trên tay Tạ Trần là một quyển sách đã ngả màu thời gian, gáy sách sờn cũ, nhưng từng trang giấy lại chứa đựng những ký ức, những tri thức vô giá. Anh không đọc vội vã, mà lướt mắt thật chậm rãi trên từng dòng chữ, như đang trò chuyện cùng những bậc cổ nhân đã gửi gắm tâm huyết vào đó. Mỗi câu, mỗi chữ đều được anh nghiền ngẫm, để rồi hóa thành một phần của triết lý sống mà anh đã và đang vun đắp cho Nhân Gian này. Bên cạnh anh, Thư Đồng Tiểu An vẫn miệt mài ghi chép vào cuốn sổ tay quen thuộc. Cậu bé, gầy gò nhưng đôi mắt lại sáng ngời vẻ thông minh, không ngừng chăm chú lắng nghe, cố gắng ghi lại từng lời, từng suy nghĩ, thậm chí là từng tiếng thở dài khẽ khàng của tiên sinh mình. Tiểu An hiểu rằng, những gì Tạ Trần nói ra không chỉ là lời lẽ thông thường, mà là những hạt mầm tri thức, những viên đá lát đường cho một kỷ nguyên mới đang dần hé mở. Cậu trân trọng từng khoảnh khắc được ở bên Tạ Trần, được học hỏi từ người mà cậu coi là ngọn hải đăng của trí tuệ và lòng nhân ái.

Sự yên bình của buổi sáng, vốn đã trở thành một phần không thể thiếu của quán sách An Bình, bỗng bị phá vỡ bởi tiếng chuông gió khẽ kêu leng keng khi cánh cửa gỗ lim chậm rãi mở ra. Tiếng động nhỏ nhưng đủ để Tạ Trần khẽ ngẩng đầu, đặt quyển sách xuống bàn. Tiểu An cũng dừng bút, tò mò nhìn về phía cửa. Bước vào là một người phụ nữ trẻ, nàng mặc bộ y phục vải thô màu xanh nhạt, đơn giản nhưng sạch sẽ, toát lên vẻ thanh thoát và dịu dàng của một người mẹ. Đôi mắt trong sáng của nàng chứa đựng sự chân thành và chút ưu tư, hệt như những vệt mây lãng đãng trên bầu trời sau một đêm mưa. Nàng dẫn theo một cô bé chừng năm, sáu tuổi, đôi mắt to tròn, lanh lợi, không ngừng đảo quanh quán sách, ánh lên vẻ tò mò vô hạn. Mái tóc đen búi hai chỏm gọn gàng, má phúng phính đáng yêu, cô bé là hiện thân của sự vô tư, hiếu kỳ và đầy sức sống.

“Tiên sinh Tạ Trần,” người phụ nữ trẻ cất tiếng, giọng nói dịu dàng nhưng có chút ngần ngại. Nàng khẽ cúi đầu chào, “tiểu nữ có chút chuyện muốn thỉnh giáo.”

Tạ Trần, với vẻ điềm tĩnh thường thấy, khẽ gật đầu, ánh mắt lướt qua người mẹ rồi dừng lại ở cô bé con đang níu chặt vạt áo mẹ, đôi mắt không ngừng khám phá những kệ sách cao ngất. “Phu nhân không cần khách sáo, cứ nói.” Giọng anh trầm ấm, mang một sự trấn an kỳ lạ, khiến người phụ nữ trẻ cảm thấy nỗi lo lắng trong lòng dịu đi đôi chút. Anh đưa tay chỉ vào chiếc ghế đối diện bàn trà, mời nàng ngồi. Tiểu An, với sự nhanh nhẹn của một người học việc đã quá quen với nếp sống của quán, đã kịp thời dâng lên một tách trà nóng, hương sen thoang thoảng bay lên, xua đi chút mệt mỏi trên nét mặt Vân Nhi.

Người phụ nữ trẻ, tên là Vân Nhi, khẽ kéo ghế ngồi xuống, đặt Tiểu Nguyệt ngồi bên cạnh mình. Cô bé vẫn không thể ngồi yên, đôi chân nhỏ xíu không ngừng đung đưa, đôi mắt to tròn không ngừng quét qua những giá sách chất đầy tri thức. Ánh nắng ban mai tiếp tục len lỏi qua ô cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn gỗ, nơi những hạt bụi nhỏ xíu nhảy múa trong không khí, tạo nên một cảnh tượng huyền ảo mà chân thực. Tiếng chim hót líu lo từ ngoài vườn vọng vào, hòa cùng tiếng xào xạc của những trang sách khi Tạ Trần khẽ lật giở, tạo nên một bản nhạc êm đềm cho buổi sáng an bình. Vân Nhi nhìn Tạ Trần, trong lòng vẫn còn chút băn khoăn xen lẫn hy vọng. Nàng đã nghe danh tiên sinh Tạ Trần từ lâu, về những triết lý sâu sắc, về sự bình dị mà anh đã lựa chọn giữa thế gian đầy rẫy những truy cầu hư ảo. Nàng tin rằng, ở nơi đây, nàng sẽ tìm thấy câu trả lời cho nỗi trăn trở bấy lâu của mình.

Vân Nhi, sau khi hớp một ngụm trà nóng, cảm thấy sự ấm áp lan tỏa trong lòng, nàng mới lấy hết can đảm để bày tỏ nỗi lòng. Đôi mắt nàng đăm chiêu, nhìn xa xăm vào một điểm vô định nào đó trên những kệ sách, như đang tìm kiếm điều gì đó trong vô vàn tri thức ấy. “Tiên sinh Tạ Trần,” nàng lại cất tiếng, giọng nói vẫn còn chút lưỡng lự, “tiểu nữ đến đây là có một chuyện muốn thỉnh giáo tiên sinh. Tiểu nữ muốn tìm những câu chuyện để kể cho con gái mình, Tiểu Nguyệt.” Nàng khẽ vuốt mái tóc mềm mại của con gái, ánh mắt tràn đầy yêu thương. “Con bé rất tò mò về thế giới xung quanh, về vạn vật. Nhưng… những câu chuyện mà tiểu nữ từng được nghe, từng được kể thuở nhỏ, những câu chuyện về tiên nhân, về phép thuật, về những cuộc chiến hùng vĩ giữa các đại tông môn… giờ đây lại có vẻ xa vời quá.”

Nàng thở dài một tiếng thật khẽ, tiếng thở dài mang theo chút hoài niệm về một thời đã qua, nhưng cũng xen lẫn nỗi lo lắng cho tương lai của con gái. “Thế giới đã thay đổi quá nhiều, tiên sinh. Lời tiên tri ‘Không Ai Khao Khát Thành Tiên’ đã lan truyền khắp nơi, và con người dường như cũng đang dần quên đi những thứ xa vời ấy. Nhưng khi tiểu nữ muốn tìm những câu chuyện mới, những câu chuyện phù hợp với thời đại này, để nuôi dưỡng tâm hồn con bé… lại cảm thấy thật khó khăn. Những câu chuyện cũ không còn phù hợp, còn những câu chuyện bình dị về cuộc sống hằng ngày, về những người nông dân, thợ thủ công, thì… liệu có đủ sức hấp dẫn một đứa trẻ đang ở tuổi tò mò khám phá thế giới này không?”

Tạ Trần lắng nghe một cách chân thành, đôi khi khẽ gật đầu nhẹ, ánh mắt vẫn giữ vẻ bình tĩnh, thấu hiểu. Anh hiểu nỗi lòng của Vân Nhi, hiểu sự giằng xé giữa một thế giới cũ đang lụi tàn và một thế giới mới đang hình thành. Chính cái khoảng trống ấy, cái sự thiếu hụt những câu chuyện, những triết lý phù hợp với "Nhân Đạo" đang lên, lại là một thử thách lớn trong việc định hình thế hệ tương lai. Tiểu An, ngồi đối diện, vẫn không ngừng ghi chép. Cậu bé hiểu rằng, câu hỏi của Vân Nhi không chỉ là của riêng nàng, mà là nỗi băn khoăn của rất nhiều người mẹ, người cha trong cái thời khắc chuyển giao này.

Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, hương trà ấm áp lan tỏa trong khoang miệng. Anh đặt tách trà xuống, một nụ cười hiếm hoi thoáng qua trên môi anh, nụ cười ấy không rạng rỡ mà lại ẩn chứa một vẻ thấu hiểu sâu sắc, như thể anh đã nhìn thấy được cả một dòng chảy nhân quả đằng sau câu hỏi tưởng chừng đơn giản ấy. Tiểu Nguyệt, đang mải mê với một quyển sách ảnh về các loài hoa trên kệ gần đó, bỗng quay lại nhìn Tạ Trần khi thấy nụ cười ấy, đôi mắt to tròn chớp chớp đầy vẻ tò mò.

“Phu nhân à,” Tạ Trần cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng lại có một sức hút kỳ lạ, khiến cả Vân Nhi và Tiểu Nguyệt đều chăm chú lắng nghe. “Thế giới này rộng lớn hơn những gì tiên nhân có thể vẽ ra, và chân thật hơn những gì phép thuật có thể tạo nên. Tiên nhân truy cầu sự vĩnh cửu, phép thuật truy cầu sự cường đại, nhưng tất cả đều là hư ảo. Chỉ có cuộc sống này, từng hơi thở, từng cảm xúc, từng khoảnh khắc, mới là chân thật nhất.”

Anh khẽ nhắm mắt lại trong giây lát, như đang chiêm nghiệm. “Những câu chuyện về tiên nhân có thể mang đến sự kỳ ảo, nhưng chúng lại thường làm con người ta lạc lối vào những ảo ảnh của quyền năng và bất tử. Còn những câu chuyện bình dị, phu nhân ạ, chúng không chỉ hấp dẫn một đứa trẻ, mà chúng còn gieo vào tâm hồn non nớt ấy những hạt mầm của sự thật, của lòng nhân ái, của sự kiên trì và của vẻ đẹp nằm ngay trong những điều tưởng chừng như nhỏ bé nhất.” Anh mở mắt ra, ánh nhìn kiên định hướng về Vân Nhi. “Một hạt mầm bé nhỏ vươn lên thành cây cổ thụ, một con kiến miệt mài tha mồi, một người thợ rèn kiên nhẫn đập từng nhát búa để tạo ra một vật phẩm hữu dụng… Tất cả đều là những câu chuyện vĩ đại hơn bất kỳ phép thuật nào, bởi vì chúng nói lên sự sống, nói lên ý chí, nói lên sự luân hồi của vạn vật và khả năng kiến tạo của con người.”

Vân Nhi lắng nghe, ban đầu có chút nghi hoặc, nhưng dần dần, ánh mắt nàng trở nên sáng hơn, những ưu tư trên gương mặt cũng vơi đi phần nào. Nàng bắt đầu cảm nhận được điều Tạ Trần muốn nói, cái giá trị nằm trong những điều bình thường mà nàng đã vô tình bỏ qua. Nàng quay sang nhìn con gái, Tiểu Nguyệt vẫn đang rất chú ý đến Tạ Trần, đôi mắt to tròn mở to, như đang cố gắng thấu hiểu từng lời.

Tạ Trần khẽ đóng quyển sách trên tay, đặt nó xuống bàn một cách nhẹ nhàng. Anh không trực tiếp trả lời câu hỏi của Vân Nhi bằng cách chỉ ra một cuốn sách cụ thể, mà anh lại nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo của Tiểu Nguyệt, như thể đang nói chuyện với chính tâm hồn thuần khiết của cô bé. “Tiểu Nguyệt à,” giọng anh trầm ấm, dịu dàng, “con có thấy chiếc lá này không?” Anh khẽ chỉ tay ra ngoài cửa sổ, nơi một chiếc lá phong vàng úa đang chao lượn trong gió trước khi nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất. “Chiếc lá này, từ khi còn là một nụ xanh non, đã hấp thụ tinh hoa của đất trời, đã hứng chịu nắng mưa, đã cùng với cây mẹ che chở cho biết bao loài chim non. Cho đến khi nó hoàn thành sứ mệnh của mình, nó không hề than vãn, mà chọn cách buông mình thật nhẹ nhàng, để rồi hòa vào đất mẹ, nuôi dưỡng cho những mầm sống mới. Đó chẳng phải là một câu chuyện đẹp sao? Một câu chuyện về sự sinh sôi, về sự cho đi và nhận lại, về quy luật nhân quả của vạn vật?”

Tiểu Nguyệt chớp chớp đôi mắt, đôi môi nhỏ xíu khẽ hé ra, dường như đang cố gắng hình dung ra câu chuyện mà Tạ Trần vừa kể. “Chiếc lá… biết kể chuyện sao ạ?” cô bé ngây thơ hỏi, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông.

Tạ Trần khẽ cười, nụ cười làm bừng sáng cả căn phòng. “Chiếc lá không nói bằng lời, nhưng nó kể bằng cả cuộc đời của mình. Cũng như thế giới này, mỗi chiếc lá rơi, mỗi giọt sương đọng trên cành, mỗi nụ cười hồn nhiên của con người, mỗi giọt nước mắt lăn dài vì niềm vui hay nỗi buồn, đều là một câu chuyện. Chân thật, hữu tình, và ẩn chứa vô vàn đạo lý mà nếu con biết lắng nghe bằng cả trái tim, con sẽ học được rất nhiều điều.”

Anh tiếp tục, ánh mắt chứa đựng sự bao dung và thấu hiểu. “Con có thấy cây cầu đá kia không, ở đầu làng ấy?” Anh chỉ về phía con đường dẫn vào Thị Trấn An Bình, nơi một cây cầu đá cũ kỹ đã đứng vững qua bao năm tháng. “Cầu không nói bằng lời, nhưng nó kể câu chuyện về sự đoàn kết của những người dân làng đã cùng nhau góp sức xây dựng. Nó kể về sự kiên trì, về nh��ng bước chân của bao thế hệ đã đi qua, về những lời hẹn ước, những cuộc chia ly, những gánh hàng nặng trĩu. Dòng sông phía dưới cầu cũng không nói, nhưng nó kể câu chuyện về sự kiên trì, không ngừng chảy, không ngừng bồi đắp phù sa, nuôi dưỡng sự sống. Và con người, mỗi người chúng ta, đều là một cuốn sách, chứa đựng những câu chuyện đáng để lắng nghe, đáng để trân trọng.”

Vân Nhi nghe Tạ Trần nói, nàng như bừng tỉnh. Bấy lâu nay, nàng luôn đi tìm những câu chuyện vĩ đại, những điều kỳ diệu ở đâu đó xa xôi mà quên mất rằng, sự vĩ đại và kỳ diệu thực sự nằm ngay trong cuộc sống bình dị, trong những điều nhỏ bé xung quanh mình. Nàng nhận ra rằng, những câu chuyện về tiên nhân, phép thuật có thể lôi cuốn một đứa trẻ bằng sự hào nhoáng bên ngoài, nhưng chính những câu chuyện về sự sống, về tình người, về những giá trị nhân văn mới là thứ gieo mầm vào tâm hồn, giúp đứa trẻ lớn lên một cách trọn vẹn. “Tiên sinh…” Vân Nhi khẽ thốt lên, giọng nói đã không còn vẻ băn khoăn mà thay vào đó là sự nhẹ nhõm và hy v���ng. “Vậy những cuốn sách nào… những câu chuyện nào có thể giúp Tiểu Nguyệt hiểu được những điều này?”

Tạ Trần mỉm cười. Anh không trực tiếp trả lời, mà khẽ đứng dậy, dẫn Vân Nhi và Tiểu Nguyệt đi đến một góc quán sách, nơi những kệ sách được làm bằng gỗ mộc mạc, chứa đầy những cuốn sách cũ kỹ, gáy sách sờn màu thời gian. “Phu nhân hãy nhìn xem,” anh nói, “đây là những câu chuyện về những người nông dân gieo hạt, về những người thợ thủ công kiên nhẫn chế tác, về những người mẹ tảo tần nuôi con, về những đứa trẻ ngây thơ học cách yêu thương và chia sẻ. Đây là những câu chuyện dân gian được truyền miệng qua bao thế hệ, những câu chuyện về thiên nhiên, về các loài vật, về sự biến đổi của đất trời. Chúng không có phép thuật, không có tiên nhân, nhưng chúng có sự thật, có tình yêu, có nỗi đau và có hy vọng. Chúng dạy con người ta cách sống, cách đối nhân xử thế, cách trân trọng từng khoảnh khắc của cuộc đời.”

Anh khẽ lướt tay qua từng gáy sách, như đang chạm vào từng linh hồn của những câu chuyện ấy. “Một đứa trẻ lớn lên với những câu chuyện này, sẽ học được cách nhìn nhận vẻ đẹp trong sự bình dị, học được cách thấu hiểu nhân quả trong từng hành động nhỏ nhất, và sẽ biết trân trọng cuộc sống này hơn bất kỳ quyền năng hư ảo nào. Chúng sẽ có một cái nhìn sâu sắc và khác biệt về cuộc đời, một cái nhìn không bị che mờ bởi chấp niệm thành tiên hay truy cầu bất tử.” Tạ Trần dừng lại trước một kệ sách, rút ra vài cuốn sách có hình vẽ minh họa đơn giản nhưng sống động. “Đây là những câu chuyện về hành trình của một dòng sông, về sự kiên nhẫn của một cây cổ thụ, về sự đoàn kết của một bầy chim… Chúng không chỉ là câu chuyện, mà là những bài học về sự luân hồi của vạn vật, về cách mà mọi thứ trong vũ trụ này đều liên kết với nhau.”

Tiểu Nguyệt, với sự tò mò không hề vơi cạn, đã nhanh chóng chạy đến bên cạnh Tạ Trần, đôi tay nhỏ xíu cố gắng với lấy những cuốn sách. Vân Nhi nhìn con gái, rồi nhìn Tạ Trần, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp và biết ơn vô hạn. Nàng hiểu rằng, quán sách này không chỉ là nơi lưu giữ tri thức, mà còn là một “điểm neo nhân quả”, một ngọn nguồn của triết lý, nơi hạt mầm của kỷ nguyên mới đang được gieo trồng và vun đắp. Những câu chuyện bình dị, những giá trị nhân văn mà Tạ Trần đã khơi gợi, sẽ không ngừng lan tỏa, trở thành một phần quan trọng trong việc xây dựng văn hóa mới của Nhân Gian. Và thế hệ trẻ như Tiểu Nguyệt, lớn lên với những giá trị này, chắc chắn sẽ có một tương lai trọn vẹn, không cần thành tiên, vẫn tìm thấy sự vĩ đại trong chính cuộc sống của mình.

Tạ Trần quay lại nhìn Vân Nhi, ánh mắt anh ánh lên vẻ hài lòng. “Thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, phu nhân ạ. Và những câu chuyện này, chính là ngọn hải đăng soi đường cho họ.” Anh biết, hành trình của "Nhân Đạo" còn rất dài, nhưng nhìn vào đôi mắt trong veo của Tiểu Nguyệt, nhìn vào sự nhẹ nhõm trên gương mặt Vân Nhi, anh cảm thấy một niềm tin vững chắc. Kỷ nguyên của con người, kỷ nguyên của những câu chuyện chân thật và bình dị, đã thực sự bắt đầu, ngay từ những khoảnh khắc giản đơn như thế này, trong quán sách nhỏ bé giữa Thị Trấn An Bình.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free