Nhân gian bất tu tiên - Chương 1300: Bình Minh Nhân Đạo: Cột Mốc Quán Sách An Bình
Tiểu An ngồi đó, vẫn chăm chú ghi chép những lời cuối cùng của tiên sinh. Cậu bé nhìn theo bóng lưng lão Giả Du Phương khuất dần, rồi lại nhìn sang Tạ Trần. Ánh mắt cậu bé lấp lánh sự ngưỡng mộ và một niềm tin vững chắc vào "Nhân Đạo" mà tiên sinh đang vun đắp. Tạ Trần khẽ cúi đầu, nhắm mắt lại, cảm nhận sự bình yên lan tỏa trong lòng. Anh biết, triết lý về "ý nghĩa cuộc đời" mà anh vừa chia sẻ sẽ không chỉ dừng lại ở quán sách nhỏ này, mà sẽ dần lan tỏa ra khắp Nhân Gian, như những hạt mầm gieo vào lòng đất, chờ ngày đơm hoa kết trái. Trong cái vô thường của vạn vật, trong sự luân hồi không ngừng của cuộc đời, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp t���c hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần thành tiên, mà vẫn trọn vẹn với nhân tính của mình. Quán sách nhỏ của Tạ Trần, trong không khí tĩnh lặng của buổi trưa, vẫn là một ngọn hải đăng của tri thức và sự thấu hiểu, lặng lẽ soi sáng con đường cho kỷ nguyên Nhân Gian mới, nơi vẻ đẹp chân thực nhất không cần tìm kiếm ở đâu xa, mà nằm ngay trong chính bản thân mỗi con người và trong mỗi khoảnh khắc bình dị của cuộc đời.
***
Sáng hôm sau, khi ánh bình minh vừa hé rạng, nhuộm vàng những mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình, quán sách của Tạ Trần đã khoác lên mình một vẻ khác lạ. Không phải sự ồn ào náo nhiệt của những dịp lễ hội, mà là một nét trang trọng, ấm cúng đến lạ thường. Vài lẵng hoa dại nhỏ, được hái từ triền đồi phía sau thị trấn, với những cánh hoa trắng muốt, tím nhạt e ấp, khẽ đặt trên bàn trà và bệ cửa sổ, như những nốt nhạc trầm bổng tô điểm cho không gian. Mùi hương trầm thanh khiết, thoảng nhẹ trong không khí, không quá nồng nàn mà chỉ đủ để gợi lên một cảm giác tĩnh tại, thiêng liêng. Đó là mùi của thời gian, của tri thức, và của những câu chuyện đã được kể. Gió buổi sớm mơn man qua khung cửa gỗ cũ kỹ, mang theo hơi sương lành lạnh và tiếng lá cây xào xạc, như những lời thì thầm của thiên nhiên.
Tiểu An, giờ đây đã là một thanh niên trưởng thành, vóc dáng gầy gò nhưng đôi mắt lại sáng quắc vẻ thông minh, lanh lợi, đang cẩn thận lau dọn từng kệ sách. Đôi tay cậu thoăn thoắt, nhẹ nhàng phủi đi những hạt bụi li ti trên bìa sách, sắp xếp lại từng tập cổ thư đã ố vàng theo thứ tự. Mỗi động tác đều chứa đựng sự nâng niu, trân trọng, như thể cậu đang chạm vào những báu vật vô giá. Ánh mắt cậu thỉnh thoảng lại lướt về phía Tạ Trần, người đang ngồi trầm tư bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ quen thuộc. Trong ánh mắt ấy, không chỉ có sự kính trọng và ngưỡng mộ sâu sắc, mà còn là một niềm tin son sắt vào con đường mà tiên sinh đã chọn.
Tạ Trần, với thân hình gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt do ít tiếp xúc với nắng gió, vẫn vận bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn. Mái tóc đen dài đư��c buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản. Đôi mắt anh sâu thẳm, luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự phức tạp của thế gian. Anh chậm rãi lật giở từng trang của cuốn "Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo" đã sờn cũ, mùi giấy mục thoảng nhẹ, hòa quyện với mùi trầm. Cuốn sách này, đối với anh, không chỉ là một tập hợp các chữ nghĩa, mà là một tấm gương phản chiếu những triết lý anh hằng theo đuổi. Thỉnh thoảng, anh lại ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng vàng nhạt bắt đầu nhảy múa trên những phiến đá lát đường, nơi những người phàm nhân đang bắt đầu một ngày mới với những công việc đời thường. Anh quan sát sự bình yên của Thị Trấn An Bình, một sự bình yên được kiến tạo nên từ những điều giản dị nhất, không có tiếng kiếm reo, không có ánh pháp quang chói lòa của thế giới tu tiên.
Hôm nay là ngày kỷ niệm hai mươi năm quán sách mở cửa. Hai mươi năm, một quãng thời gian đủ dài để chứng kiến biết bao đổi thay của nhân thế. Lời tiên tri "Không Ai Khao Khát Thành Tiên" đã không còn là một lời đồn đại xa vời, mà đã trở thành một chủ đề gây xôn xao khắp Nhân Gian, lan truyền nhanh chóng hơn cả gió thoảng mây bay. Trong giới tu sĩ, nó là một lời nguyền rủa, một dị đoan đáng sợ. Nhưng trong lòng phàm nhân, nó lại là một tia hy vọng, một sự giải thoát khỏi gông cùm của sự truy cầu hư ảo.
Tiểu An ngừng tay lau dọn, khẽ khàng tiến lại gần Tạ Trần, giọng nói trầm ấm hơn so với thuở thơ bé. "Tiên sinh, hai mươi năm rồi... quán sách này đã thay đổi biết bao nhiêu người, phải không ạ?" Cậu nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy vẻ chiêm nghiệm. "Họ đến đây với những trăn trở, những hoài nghi về ý nghĩa cuộc đời, về mục đích của sự tồn tại. Rồi họ ra đi, mang theo một ánh sáng mới trong tâm hồn, một sự bình yên mà họ đã đánh mất khi mải miết chạy theo những thứ xa vời."
Tạ Trần khẽ khàng khép cuốn "Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo" lại, đặt nó nhẹ nhàng xuống bàn. Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi anh, ánh mắt vẫn hướng về phía xa xăm ngoài khung cửa. "Người thay đổi, nhưng đạo lý thì vẫn vậy, Tiểu An. Những chân lý về lòng nhân ái, về sự trân trọng cuộc sống, về vẻ đẹp của sự bình dị, chúng vẫn luôn hiện hữu, bất biến qua ngàn vạn năm. Chỉ là, giờ đây, nhiều người hơn đã sẵn sàng lắng nghe, sẵn sàng cởi bỏ những chấp niệm cũ kỹ để đón nhận những điều mới mẻ." Anh dừng lại một chút, khẽ thở dài, nhưng không phải là tiếng thở dài của sự mệt mỏi, mà là của sự thấu hiểu. "Lời tiên tri kia... nó như một cơn gió mạnh, thổi bay đi những lớp bụi mù mịt đã che khuất tầm nhìn của nhân gian. Nó buộc người ta phải suy ngẫm, phải tự hỏi lại, rốt cuộc, điều gì mới thực sự có ý nghĩa?" Anh nhìn sang Tiểu An, ánh mắt đầy vẻ ôn hòa nhưng cũng ẩn chứa sự sắc bén. "Chính là khi con người không còn khao khát thành tiên, họ mới thực sự trở về với chính mình, trở về với nhân tính nguyên thủy. Và quán sách này, nó chỉ là một nơi để họ tìm thấy con đường trở về đó mà thôi." Tiểu An lắng nghe từng lời của Tạ Trần, gật gù như thể cậu đã hiểu thấu mọi điều. Cậu lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi nắng sớm đã lên cao, chiếu rọi rực rỡ khắp Thị Trấn An Bình, như báo hiệu một kỷ nguyên mới đang thực sự bắt đầu.
***
Buổi trưa, ánh nắng đã gay gắt hơn một chút, nhưng vẫn dịu dàng xuyên qua những tán lá cây cổ thụ rợp bóng trước hiên quán sách, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên nền gạch. Một mùi trà thơm dịu nhẹ bắt đầu lan tỏa trong không khí, hòa quyện với mùi giấy cũ và hương trầm thanh khiết. Tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ bắt đầu vọng vào từ phía ngoài. Cánh cửa gỗ cũ kỹ khẽ mở, không gây ra một tiếng động lớn, và Mộ Dung Tuyết bước vào, theo sau là Nàng Thơ Mộng Dao.
Mộ Dung Tuyết, với vẻ ngoài thanh thoát, dịu dàng trong bộ y phục màu xanh ngọc của y sư, bước đi khoan thai. Gương mặt nàng toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả đã được thời gian xoa dịu, nay chỉ còn lại sự trầm ngâm của người từng trải. Ánh mắt nàng khẽ lướt qua những kệ sách, rồi dừng lại ở Tạ Trần. Nàng tiến đến bàn, đặt xuống một chiếc hộp gỗ nhỏ được chạm khắc tinh xảo. Bên trong là một chiếc bút lông cổ, thân bút bằng gỗ đàn hương quý hiếm, ngòi bút làm từ lông chồn núi tuyết, ánh lên vẻ tinh xảo và bền bỉ. Đây không chỉ là một vật phẩm, mà là một biểu tượng cho tri thức, cho sự kiên định và cho hành trình không ngừng học hỏi.
"Tạ công tử," Mộ Dung Tuyết khẽ nói, giọng nàng vẫn trong trẻo như ngọc thạch, nhưng mang theo sự trầm tĩnh của người đã đi qua nhiều thăng trầm. "Hai mươi năm qua, quán sách này đã không chỉ là nơi trao đổi tri thức, mà đã trở thành ngọn hải đăng cho biết bao nhiêu người lạc lối, tìm thấy lại phương hướng trong cuộc đời. Nó đã thắp lên ngọn lửa của 'Nhân Đạo' trong lòng người phàm, khi mà Thiên Đạo đang dần lụi tàn. Đây là chút lòng thành của thiếp, một vật nhỏ bé, mong người tiếp tục thắp sáng con đường Nhân Đạo, tiếp tục viết nên những câu chuyện về sự trọn vẹn của con người." Nàng đẩy chiếc hộp về phía Tạ Trần, ánh mắt chứa đựng sự tôn kính sâu sắc. Nàng đã từng chứng kiến giới tu sĩ suy tàn, chứng kiến những người bạn "mất người" vì chấp niệm. Giờ đây, nàng tin rằng con đường Tạ Trần đã chọn, dù bình dị, lại là con đường đúng đắn nhất.
Tạ Trần cầm chiếc bút lên, ngón tay khẽ vuốt ve thân bút nhẵn bóng, cảm nhận sự ấm áp của gỗ đàn hương. Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi anh, ánh mắt anh nhìn sâu vào Mộ Dung Tuyết, như thể nhìn thấu những suy tư ẩn giấu trong tâm hồn nàng. "Vật quý hiếm. Cảm ơn cô nương đã có lòng." Anh chậm rãi đặt chiếc bút xuống bàn, rồi ánh mắt anh trở nên sâu thẳm hơn, như thể đang chiêm nghiệm một điều gì đó xa xăm. "Lời tiên tri kia... cô nương nghĩ sao về nó? Nó đang khiến nhân gian xôn xao, và khiến giới tu sĩ thêm phần hoảng loạn."
Mộ Dung Tuyết khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo chút hoài niệm về quá khứ nhưng cũng đầy sự chấp nhận hiện tại. "Nó chỉ củng cố những gì quán sách của người đã nói suốt bấy lâu nay, Tạ công tử. Chỉ là, giờ đây, nó có một cái tên, một sự khẳng định rõ ràng hơn. Giới tu sĩ vẫn còn chìm đắm trong chấp niệm về quyền năng và sự bất tử, họ sợ hãi sự suy tàn của Thiên Đạo. Nhưng phàm nhân, họ lại tìm thấy hy vọng. Họ nhận ra rằng sự trọn vẹn không nằm ở việc thành tiên, mà nằm ở việc sống trọn vẹn cuộc đời này, giữ trọn nhân tính của mình." Nàng nói, ánh mắt kiên định.
Trong khi đó, Nàng Thơ Mộng Dao, với vẻ ngoài xinh đẹp, thanh thoát, vận y phục truyền thống được điểm xuyết những họa tiết tinh xảo, đang nhẹ nhàng trải một cuộn tranh lớn trên chiếc bàn trà đã được dọn dẹp sạch sẽ. Nàng luôn mang theo bút và giấy vẽ, và hôm nay, nàng mang theo tác phẩm tâm huyết của mình. Mộng Dao, với đôi mắt lấp lánh sự mộng mơ và tràn đầy cảm hứng sáng tạo, nhìn Tạ Trần với vẻ ngưỡng mộ không che giấu. "Tiên sinh, con đã vẽ bức 'Bình Yên An Bình' này, khắc họa cuộc sống của chúng ta, cuộc sống của những người phàm nhân nơi Thị Trấn An Bình. Con muốn thể hiện rằng, không cần tu tiên, không cần phép thuật thông thiên, chúng ta vẫn có thể sống một cuộc đời trọn vẹn, bình yên và đẹp đẽ đến nhường nào."
Bức tranh được trải ra, hiện rõ trước mắt mọi người. Đó không phải là một bức tranh hoành tráng với những cảnh tiên giới bồng lai hay những trận pháp kinh thiên động địa. Trái lại, nó là một bức tranh đầy chất thơ, khắc họa một góc nhỏ của Thị Trấn An Bình: một bà lão đang ngồi bán trầu bên hiên nhà cổ kính, nụ cười hiền hậu trên gương mặt đầy nếp nhăn; một đứa trẻ đang nô đùa với con diều giấy trên triền đê xanh mướt, tiếng cười trong trẻo vang vọng; một người thợ rèn đang cặm cụi với lò lửa, mồ hôi nhễ nhại nhưng ánh mắt rạng ngời niềm vui khi tạo ra một vật dụng hữu ích. Màu sắc trong tranh không quá rực rỡ, nhưng lại vô cùng hài hòa, chân thực, toát lên một vẻ đẹp bình dị, gần gũi đến lạ thường. Mỗi chi tiết, dù nhỏ bé, đều được Mộng Dao chăm chút tỉ mỉ, truyền tải trọn vẹn cảm xúc và câu chuyện của từng con người.
Tạ Trần nhìn bức tranh, ánh mắt anh dần trở nên dịu dàng hơn, một sự thấu hiểu sâu sắc hiện rõ trong đôi mắt tĩnh lặng. "Hãy để ta chiêm ngưỡng..." Anh khẽ nói, rồi đứng dậy, tiến lại gần bức tranh. Anh đưa tay lên, ngón tay khẽ lướt qua những nét vẽ tinh tế, cảm nhận được từng đường nét, từng màu sắc mà Mộng Dao đã gửi gắm vào đó. "Nàng Thơ, con đã lột tả được cái hồn của Nhân Gian. Cái đẹp thực sự không nằm ở sự hoàn mỹ tuyệt đối, mà nằm ở chính những 'tạp sắc' này, những sự không hoàn hảo, những nét riêng biệt của mỗi cuộc đời. Chính những điều đó đã tạo nên sự phong phú, sự đa dạng của vạn vật. Bức tranh này không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật, nó còn là một lời khẳng định hùng hồn cho 'Vô Vi Chi Đạo', cho triết lý 'Nhân Đạo' mà chúng ta đang vun đắp. Nó cho thấy rằng, hạnh phúc không phải là một đích đến xa vời, mà là hành trình ta sống trọn vẹn từng khoảnh khắc, tìm thấy niềm vui trong những điều nhỏ bé, và tạo ra giá trị cho cuộc đời dù chỉ bằng một nụ cười, một hành động sẻ chia."
Tiểu An đứng cạnh đó, ánh mắt không rời khỏi bức tranh, rồi lại nhìn sang Tạ Trần. Cậu cảm nhận được sự kết nối giữa những lời tiên sinh nói, với những gì Mộng Dao đã thể hiện, và cả chiếc bút mà Mộ Dung Tuyết đã tặng. Tất cả đều là những mảnh ghép của một bức tranh lớn hơn, bức tranh về một kỷ nguyên mới đang dần hình thành.
Mộ Dung Tuyết khẽ gật đầu đồng tình, ánh mắt nàng cũng ánh lên một niềm hy vọng. Nàng nhận ra rằng, dù Thiên Đạo đang suy kiệt, nhưng Nhân Đạo lại đang trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, được dẫn lối bởi những tư tưởng như của Tạ Trần, và được thể hiện qua những tác phẩm nghệ thuật, những hành động đời thường của người phàm.
***
Khi đêm buông xuống, ánh trăng bạc vằng vặc chiếu rọi qua khung cửa sổ, vẽ lên nền gạch những vệt sáng huyền ảo. Tiếng gió đêm rì rào bên ngoài, hòa cùng tiếng côn trùng kêu rả rích, tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh lặng. Trong quán sách, mùi hương trầm thanh khiết vẫn còn vương vấn, quyện với mùi giấy cũ tạo nên một không khí chiêm nghiệm, sâu lắng. Khách khứa đã về hết, chỉ còn lại Tạ Trần và Tiểu An.
Tạ Trần ngồi bên cửa sổ, ánh trăng chiếu rọi lên khuôn mặt thanh tú của anh, khiến đôi mắt anh càng thêm sâu thẳm, như chứa đựng cả một bầu trời sao. Chiếc bút lông cổ mà Mộ Dung Tuyết đã tặng được đặt ngay ngắn trên bàn, bên cạnh là bức tranh "Bình Yên An Bình" của Nàng Thơ Mộng Dao, vẫn còn vương vấn những sắc màu bình dị mà đầy ý nghĩa. Anh khẽ chạm tay vào thân bút nhẵn bóng, rồi lại lướt mắt qua từng chi tiết trong bức tranh. Tâm trí anh như quay ngược về những ngày đầu tiên mở quán, về những trăn trở, những suy tư đầu tiên về Thiên Đạo và Nhân Đạo. Hai mươi năm, một chặng đường dài, nhưng cũng chỉ là một khoảnh khắc trong dòng chảy vô tận của thời gian.
Tiểu An, sau khi dọn dẹp xong xuôi, cũng ngồi xuống một chiếc ghế đối diện Tạ Trần, ánh mắt cậu vẫn đầy vẻ ngưỡng mộ và chăm chú lắng nghe. Cậu lấy ra cuốn sổ tay và cây bút, sẵn sàng ghi chép lại những lời của tiên sinh.
Tạ Trần khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ bẫng, như trút bỏ gánh nặng của thời gian và những suy tư triết lý. "Hai mươi năm, Tiểu An..." Anh khẽ nói, giọng trầm ấm, như đang độc thoại với chính mình, nhưng cũng như đang chia sẻ cùng Tiểu An. "Lời tiên tri kia vừa mới xuất hiện, lan truyền khắp nhân gian như một lời sấm truyền. Giới tu sĩ hoang mang, sợ hãi, cho rằng đó là điềm gở. Nh��ng hạt mầm của nó, Tiểu An à, hạt mầm của một kỷ nguyên mới, đã nảy mầm từ lâu trong lòng người, ngay tại nơi đây, trong quán sách nhỏ bé này."
Anh đưa ánh mắt nhìn quanh những kệ sách đầy ắp, rồi dừng lại ở chiếc "Nhân Quả Luân Bàn" nhỏ được đặt trên một chiếc bệ gỗ. Vật phẩm này, không phải để thi triển phép thuật, mà là để Tạ Trần chiêm nghiệm về mối liên hệ sâu xa giữa vạn vật. Anh khẽ đặt chiếc luân bàn lên bàn trà, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, như đang dõi theo dòng chảy vô tận của nhân quả, của những biến đổi trong vũ trụ này.
"Mỗi cuốn sách, mỗi câu chuyện, mỗi nụ cười... đều là một phần của kỷ nguyên mới, kỷ nguyên của con người, Tiểu An." Tạ Trần tiếp tục, giọng nói chứa đựng một niềm tin vững chắc. "Sự phát triển của tri thức, của nghệ thuật, của những giá trị nhân văn mà chúng ta đã chứng kiến trong hai mươi năm qua, nó không chỉ là sự tiến bộ, mà còn là sự kháng cự. Kháng cự lại sự vô tri, kháng cự lại sự truy cầu hư ảo, kháng cự lại cái gọi là 'mất người' khi thành tiên. Con người không cần phải trở thành tiên nhân để tìm thấy sự vĩ đại. Chính sự bình dị, sự trọn vẹn trong từng khoảnh khắc, sự kết nối với đồng loại, và khả năng yêu thương, học hỏi, cống hiến mới là thứ làm nên giá trị thực sự của một kiếp người."
Tiểu An lặng lẽ ghi chép từng lời của Tạ Trần, ánh mắt cậu đầy sự ngưỡng mộ và hiểu biết. Cậu cảm nhận rõ rệt sự trọng đại của khoảnh khắc này, một bình minh của "Nhân Đạo" đang ló rạng. Quán sách nhỏ bé này, tưởng chừng như chỉ là một chốn ẩn dật của một thư sinh, lại đang trở thành một trung tâm văn hóa, một ngọn nguồn của triết lý, nơi hạt mầm của kỷ nguyên mới được gieo trồng và vun đắp. Nó sẽ không ngừng thu hút những người tài, những tư tưởng mới, và dần dần, sẽ làm lung lay niềm tin cũ kỹ của giới tu sĩ vào một con đường đã không còn phù hợp.
Tạ Trần khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận sự bình yên sâu lắng trong tâm hồn. Anh biết, hành trình còn dài. Lời tiên tri "Không Ai Khao Khát Thành Tiên" sẽ tiếp tục là chủ đề xuyên suốt, định hướng cho các sự kiện tiếp theo. Giới tu sĩ sẽ tiếp tục hoài nghi, tiếp tục chống đối. Nhưng anh tin tưởng, vào một ngày không xa, Nhân Gian sẽ tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, bởi vì vẻ đẹp chân thực nhất không cần tìm kiếm ở đâu xa, mà nằm ngay trong chính bản thân mỗi con người và trong mỗi khoảnh khắc bình dị của cuộc đời. Kỷ nguyên của con người, kỷ nguyên của "Nhân Đạo", đã thực sự bắt đầu.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.