Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1304: Những Chuyện Đời Giản Dị, Lời Giải Đáp Sâu Xa

Màn đêm buông xuống Thị Trấn An Bình tựa như một tấm lụa huyền ảo, dệt nên từ ánh trăng dịu dàng và những vì sao lấp lánh, xa xăm. Quán sách của Tạ Trần, thường ngày vốn tĩnh mịch, nay càng thêm u tịch, chỉ có ánh đèn dầu hắt ra từ bên trong, như một đốm lửa nhỏ lẻ loi giữa biển đêm vô tận, soi rọi những trang sách cũ kỹ và những tâm hồn đang tìm kiếm tri thức.

Tiểu Nguyệt, cô bé với đôi mắt lấp lánh sự hiếu kỳ, rụt rè bước vào quán sách. Ánh đèn dầu từ chiếc đèn lồng treo trên cao hắt xuống, phủ lên dáng hình bé nhỏ của cô một vầng sáng dịu. Trên tay cô bé là cuốn sách đã đọc xong, bìa sách có vẽ hình một người nông dân đang cày ruộng dưới ánh nắng ban mai, cuốn sách mà Tạ Trần đã khẽ chỉ cho cô bé ở lần gặp trước. Vài ngày đã trôi qua kể từ buổi trò chuyện sâu sắc về nhân quả và bản tính vạn vật, nhưng những thắc mắc mới lại nảy sinh, tựa như những hạt mầm triết lý được gieo vào tâm hồn non nớt của cô bé, nay đã đâm chồi, đòi hỏi sự khai sáng.

Nét mặt Tiểu Nguyệt không còn vẻ bối rối hay ngờ vực, mà thay vào đó là sự suy tư sâu sắc, pha chút băn khoăn rất đỗi tinh khôn. Cô bé nhìn quanh, tìm kiếm Tạ Trần. Hắn vẫn ngồi ở chiếc bàn quen thuộc, thân hình gầy gò ẩn sau cuốn sách cổ, mái tóc đen dài buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, như một bức tranh thủy mặc tĩnh lặng giữa dòng đời. Làn da trắng nhợt của hắn dưới ánh đèn càng thêm phần thanh tú, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo, dường như có thể nhìn thấu mọi sự.

Thư Đồng Tiểu An, với thân hình cũng gầy gò và đôi mắt thông minh, đang cẩn thận sắp xếp những chồng sách mới lên kệ, tiếng giấy sột soạt khẽ khàng phá vỡ sự im lặng. Cậu bé nghe tiếng bước chân nhẹ nhàng của Tiểu Nguyệt thì ngẩng đầu lên, khẽ gật đầu chào. Mùi giấy cũ, mực và gỗ đặc trưng của quán sách quyện với mùi hương trà thoang thoảng từ ấm trà trên bàn, tạo nên một không khí vừa cổ kính vừa ấm cúng.

Tiểu Nguyệt tiến lại gần, đặt cuốn sách đã đọc xong lên bàn, động tác nhẹ nhàng như sợ làm vỡ đi sự yên bình nơi đây. Cô bé cúi đầu, giọng nói trong trẻo nhưng đầy nghiêm túc: “Tiên sinh Tạ Trần, con có rất nhiều điều muốn hỏi…”

Tạ Trần, dường như đã biết cô bé sẽ đến, chậm rãi đặt cuốn sách đang đọc xuống, ngẩng đầu lên. Một nụ cười nhẹ, ấm áp nhưng cũng đầy thấu hiểu, nở trên khóe môi hắn. Hắn không nói gì, chỉ khẽ vẫy tay mời Tiểu Nguyệt ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Ánh hoàng hôn vàng cam cuối cùng đã lùi hẳn về phía chân trời, nhường chỗ cho ánh đèn dầu dịu nhẹ hắt lên gương mặt non nớt của cô bé, và cả vẻ tĩnh tại của Tạ Trần.

“Con đã đọc xong cuốn sách về người nông dân rồi sao?” Tạ Trần trầm giọng hỏi, chất giọng điềm tĩnh, như dòng nước chảy qua đá, không vội vã.

Tiểu Nguyệt gật đầu, đôi mắt vẫn ánh lên vẻ băn khoăn. “Con đã đọc đi đọc lại rất nhiều lần, tiên sinh. Cuốn sách đó nói về cuộc sống bình dị của những người nông dân, họ lao động chăm chỉ, gieo trồng, thu hoạch, thuận theo tự nhiên. Con thấy được sự an nhiên, tự tại trong những công việc đó. Nhưng… con lại nhớ đến những chuyện mà con từng nghe kể, hoặc những điều con thấy trong các cuốn sách cũ khác. Tại sao có những người tốt bụng, hiền lành, cả đời sống thiện lương lại thường gặp phải điều không may, cuộc sống đầy gian truân? Còn những kẻ gian xảo, độc ác, lại có vẻ sống ung dung, thậm chí còn phất lên, có được quyền lực và danh vọng?”

Câu hỏi của Tiểu Nguyệt không phải là mới lạ, nó là một thắc mắc muôn thuở của nhân loại, một nghịch lý trần gian mà bao triết gia, thi nhân từng vò đầu bứt tóc. Tiểu An, đang sắp xếp sách, cũng dừng tay lại, đôi mắt toát lên vẻ tò mò, chăm chú lắng nghe. Cậu bé cũng từng có những thắc mắc tương tự, nhưng chưa bao giờ dám hỏi Tạ Trần một cách trực diện như Tiểu Nguyệt.

Tạ Trần nhìn sâu vào đôi mắt của Tiểu Nguyệt, không có vẻ ngạc nhiên hay khó chịu trước câu hỏi đầy thách thức đó. Hắn khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ như làn gió thoảng qua. “Con người thường hay nhìn vào một lát cắt của dòng chảy cuộc đời, rồi vội vàng phán xét ‘nhân quả’,” hắn nói, giọng vẫn trầm ấm, nhưng ẩn chứa một chiều sâu triết lý. “Con đã hiểu rằng nhân quả không chỉ là hành động, mà còn là bản tính, là cái tâm của vạn vật. Vậy con có nghĩ, cái ‘quả’ mà con thấy, liệu đã là toàn bộ ‘quả’ của cái ‘nhân’ đó chưa?”

Tiểu Nguyệt chớp mắt, suy nghĩ. “Con… con không hiểu ý tiên sinh lắm ạ.”

“Hãy nhìn một hạt giống,” Tạ Trần tiếp tục, giọng điệu như đang kể một câu chuyện cổ. “Nó được gieo xuống đất. Đó là một ‘nhân’. Con mong chờ nó nảy mầm, ra hoa kết trái. Đó là một ‘quả’ dễ thấy. Nhưng nếu hạt giống đó bị chim ăn mất, hay bị ngập úng mà mục ruỗng, thì sao? Liệu đó có phải là một ‘quả’ không may cho hạt giống tốt?”

Tiểu Nguyệt gật đầu. “Phải ạ. Đó là điều không may.”

“Nhưng hãy nghĩ xem,” Tạ Trần khẽ mỉm cười. “Nếu hạt giống bị chim ăn, nó đã trở thành nguồn nuôi sống cho một sinh linh khác. Nếu nó mục ruỗng, nó đã trả lại dinh dưỡng cho đất mẹ, để cây khác có thể nảy mầm. Vậy, cái ‘quả’ cuối cùng của hạt giống đó, liệu có thực sự là ‘không may’ theo cách con người vẫn thường nghĩ, hay nó chỉ là một phần của vòng luân hồi, của sự chuyển hóa không ngừng nghỉ?”

Tiểu Nguyệt mở to mắt, dường như có một tia sáng lóe lên trong tâm trí cô bé. “Vậy là… không có gì thực sự là ‘không may’ hay ‘may mắn’ tuyệt đối, tiên sinh?”

“Vạn vật đều có quy luật của nó, Tiểu Nguyệt,” Tạ Trần đáp. “Con người thường lấy thước đo của bản thân để đánh giá. Ta thấy một người làm điều tốt mà gặp tai ương, ta liền cho rằng đó là ‘nghiệt duyên’, là ‘quả xấu’. Nhưng biết đâu, chính tai ương đó lại tôi luyện ý chí, mở ra một con đường khác, hay giúp họ nhận ra những giá trị sâu sắc hơn mà khi sống trong an nhàn họ không thể thấy được? Ngược lại, một kẻ gian ác có được danh vọng, nhưng có ai biết được bên trong họ là sự trống rỗng, sự cô độc, hay những dằn vặt mà người ngoài không thể nhìn thấy? Hay danh vọng đó chỉ là một cái bẫy, dẫn họ đến một tai họa lớn hơn về sau?”

Hắn khẽ nhấp một ngụm trà, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa trong không gian. “Cái ‘quả’ mà con người nhìn thấy thường chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Phần chìm sâu hơn, là sự chuyển biến trong tâm hồn, là sự thanh lọc hay mục ruỗng của bản tính, đó mới là cái ‘quả’ thực sự quan trọng. Một người tốt gặp tai ương, nhưng tâm hồn họ vẫn thiện lương, vẫn giữ được nhân tính, thì đó có phải là ‘quả xấu’ không? Hay nó là một thử thách để ‘nhân’ thiện lương của họ thêm vững vàng?”

Tiểu Nguyệt cúi đầu suy nghĩ, đôi mắt cô bé lấp lánh như đang nhìn vào một bức tranh vô hình, cố gắng xâu chuỗi những mảnh ghép mà Tạ Trần vừa vẽ nên. Ti��u An cũng gật gù, dù còn nhỏ nhưng những lời của Tạ Trần vẫn để lại một ấn tượng sâu sắc trong tâm trí cậu bé.

Tạ Trần tiếp tục, giọng nói nhỏ dần, như tiếng thì thầm của gió đêm: “Thế gian này vốn vô thường, không có gì là vĩnh viễn, không có gì là tuyệt đối. Họa phúc tương sinh, phúc họa tương y. Cái mà con người cho là ‘tốt’ hay ‘xấu’ nhiều khi chỉ là một khái niệm tương đối, thay đổi theo góc nhìn và thời gian. Điều quan trọng không phải là kết quả bên ngoài, mà là cái ‘nhân’ bên trong, cái tâm tính mà con người lựa chọn để sống. Đó mới là cái định hình nên ‘quả’ cuối cùng của một kiếp người.”

Tiếng côn trùng rả rích từ bên ngoài vọng vào, hòa cùng tiếng gió nhẹ lùa qua khung cửa, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh lặng. Tạ Trần nhìn ra ngoài, nơi vầng trăng đã lên cao, chiếu sáng vạn vật. Trong đôi mắt sâu thẳm của hắn, dường như không chỉ có ánh trăng, mà còn có cả sự vận chuyển vô cùng của vũ trụ, của nhân quả và vô thường.

Tối đã khuya, và không khí trong quán sách càng trở nên thanh tĩnh, dịu nhẹ. Ánh đèn dầu hắt lên những giá sách cao ngất, tạo nên những bóng đổ dài, huyền ảo. Tiếng gió đêm lùa qua khe cửa mang theo chút hơi lạnh, nhưng trong quán, một bầu không khí ấm áp lạ thường bao trùm.

Tạ Trần không vội vàng giải đáp trực tiếp những thắc mắc của Tiểu Nguyệt bằng những lời lẽ cao siêu hay giáo điều. Hắn hiểu rằng, tâm hồn trẻ thơ cần được dẫn dắt bằng sự dịu dàng của những câu chuyện, bằng những ẩn dụ gần gũi, chứ không phải bằng những triết lý khô khan. Hắn chậm rãi nhấp một ngụm trà, hương trà thanh khiết lan tỏa, làm dịu đi sự căng thẳng trong suy nghĩ của cô bé.

“Con hãy nhìn dòng sông kia,” Tạ Trần nói, ánh mắt nhìn xa xăm về phía dòng sông nhỏ chảy qua Thị Trấn An Bình mà hắn có thể cảm nhận được từ trong quán. “Nó chảy xuôi theo dòng, tránh những tảng đá lớn, len lỏi qua khe hẹp, không cố gắng trở thành biển cả ngay lập tức. Nó không cưỡng cầu tốc độ, không chấp niệm về hướng đi, mà chỉ thuận theo địa hình, theo trọng lực. Nhưng rồi, nó vẫn sẽ về với bi��n. Đó chẳng phải là một loại thuận theo tự nhiên sao? Một loại ‘vô vi’ của dòng nước?”

Tiểu Nguyệt lắng nghe chăm chú, đôi mắt toát lên vẻ suy tư. Tiểu An, ngồi bên cạnh, cũng gật gù, hình ảnh dòng sông chảy xuôi dễ dàng đi vào tâm trí cậu bé.

“Dòng sông không tranh giành với đá, không phàn nàn về ghềnh thác,” Tạ Trần tiếp tục, giọng nói như tiếng suối chảy. “Nó chỉ đơn thuần là nó, làm nhiệm vụ của nó. Vậy nên, dù có chảy qua bao nhiêu chông gai, cuối cùng nó vẫn đạt được mục đích của mình, về với đại dương bao la. Đó là cái ‘quả’ của sự thuận theo tự nhiên, của ‘vô vi’.”

“Vậy thì, những điều con thấy trong sách, những tranh giành quyền lực, những phép thuật to lớn… có ý nghĩa gì ạ?” Tiểu Nguyệt hỏi, liên tưởng đến những câu chuyện về các vị tiên nhân mà cô bé từng nghe, hay những cuốn sách cũ kỹ về các tông môn tranh đấu mà Tiểu An đôi khi lén lút đọc.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc, nhưng cũng pha chút bi tráng. “Con người, khác với d��ng sông, thường có quá nhiều ‘chấp niệm’. Họ chấp niệm về quyền lực, về sức mạnh, về sự trường sinh bất tử. Họ nghĩ rằng phải bay lượn trên mây, phải thi triển phép thuật kinh thiên động địa mới là có ý nghĩa, mới là đạt được ‘quả’ tốt đẹp. Nhưng con quên mất, chính cái sự ‘chấp niệm’ đó lại là một cái ‘nhân’ khác, một cái ‘nhân’ đầy vọng tưởng và cưỡng cầu.”

Hắn đưa tay khẽ xoa đầu Tiểu Nguyệt, cái chạm nhẹ nhàng nhưng truyền đi một luồng ấm áp. “Khi con người cố gắng chống lại lẽ tự nhiên, cố gắng biến mình thành thứ không phải là mình, thì cái ‘quả’ mà họ nhận được thường là sự ‘mất người’, là sự đánh mất chính bản thân mình. Họ có thể bay cao, có thể hô mưa gọi gió, nhưng lại quên mất mùi hương của đất, tiếng cười của trẻ thơ, hay sự ấm áp của tình người. Đó có phải là một cái ‘quả’ tốt đẹp không, Tiểu Nguyệt?”

Tiểu Nguyệt lắc đầu khe khẽ, đôi mắt cô bé dần bừng sáng, như một đóa hoa hé nở dưới ánh trăng. “Không ạ. Con người dù có mạnh mẽ đến đâu, nếu đánh mất bản thân mình, thì cũng chẳng còn ý nghĩa gì.”

“Đúng vậy,” Tạ Trần gật đầu. “Cái ‘vô vi’ không phải là không làm gì cả, mà là thuận theo cái ‘tự nhiên’, làm những gì cần làm mà không để ‘chấp niệm’ chi phối. Người nông dân cày ruộng, gieo hạt, chăm sóc cây trồng. Đó là hành động. Nhưng họ không thể ép hạt giống nảy mầm ngay lập tức, không thể bắt cây ra quả trái mùa. Họ thuận theo quy luật của đất trời, của thời tiết. Đó là ‘vô vi’. Cái ‘quả’ của họ là những mùa màng bội thu, là sự no đủ, bình an. Đó là một cái ‘quả’ chân thật, không bị pha lẫn bởi những vọng tưởng.”

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đã trở nên tròn đầy, vằng vặc giữa nền trời đen thẳm. “Cũng như bốn mùa luân chuyển, xuân sinh, hạ trưởng, thu liễm, đông tàng. Mỗi mùa đều có vẻ đẹp và ý nghĩa riêng. Con người không thể cưỡng ép mùa đông thành mùa hạ, hay mùa thu thành mùa xuân. Chỉ có thuận theo sự luân chuyển đó, cảm nhận vẻ đẹp của từng khoảnh khắc, mới là sống một đời trọn v���n. Cái ‘nhân’ của sự thuận theo đó, sẽ cho ra cái ‘quả’ là sự an lạc trong tâm hồn.”

Tiểu Nguyệt cúi đầu, bắt đầu liên kết những câu chuyện giản dị của Tạ Trần với những thắc mắc phức tạp trong đầu cô bé. Những mảnh ghép về “người tốt gặp điều không may, kẻ xấu sống ung dung” dần được sắp xếp lại. Cô bé nhận ra rằng, cái “may” hay “không may” bên ngoài chỉ là một phần nhỏ, cái “quả” thực sự nằm ở sự biến chuyển bên trong, ở việc con người có giữ được cái “nhân” của mình, có thuận theo lẽ tự nhiên, có sống “vô vi” hay không.

“Vậy là, những người tốt gặp điều không may,” Tiểu Nguyệt trầm ngâm nói, giọng nói nhỏ nhưng đầy tự tin, “họ vẫn giữ được cái ‘nhân’ lương thiện của mình, và đó mới là cái ‘quả’ đáng quý nhất. Còn những kẻ xấu sống ung dung, nhưng có lẽ cái ‘nhân’ trong họ đã mục ruỗng, và cái ‘quả’ cuối cùng họ nhận được sẽ là sự cô độc, trống rỗng, dù bên ngoài có vẻ hào nhoáng đến đâu.”

Tạ Trần gật đầu, ánh mắt đầy tán thưởng. Hắn không cần phải nói thêm. Cô bé đã tự mình tìm ra câu trả lời, tự mình thấu hiểu. Triết lý ‘nhân quả’ và ‘vô vi’ của hắn không phải là những quy tắc cứng nhắc, mà là dòng chảy của lẽ tự nhiên, của sự sống, và Tiểu Nguyệt đã bắt đầu cảm nhận được dòng chảy đó. Quán sách An Bình, dưới ánh trăng và ánh đèn dầu dịu nhẹ, trở thành một không gian thiêng liêng, nơi những hạt mầm trí tuệ được gieo và nảy nở trong tâm hồn non trẻ.

Đêm đã về khuya, trăng sáng vằng vặc treo giữa nền trời, gió đêm se lạnh luồn qua những tán cây cổ thụ ngoài sân, mang theo hơi sương thoảng nhẹ. Trong quán sách An Bình, ánh đèn dầu vẫn dịu nhẹ, ấm áp, soi sáng gương mặt của Tạ Trần, Tiểu Nguyệt và Tiểu An. Không gian tĩnh lặng, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích từ bên ngoài vọng vào, và thỉnh thoảng là tiếng lật sách khẽ khàng của Tiểu An khi cậu bé lại cẩn thận đặt thêm một cuốn sách vào đúng vị trí.

Sau những lời giải đáp gợi mở của Tạ Trần, Tiểu Nguyệt ngẩng đầu lên. Ánh mắt cô bé giờ đây không còn vẻ băn khoăn hay rối rắm, mà thay vào đó là sự trong trẻo, bừng sáng của trí tuệ vừa được khai mở. Cô bé cảm thấy như một bức màn dày đặc đã được kéo lên, để lộ ra một khung cảnh rộng lớn và rõ ràng hơn về thế giới.

“Con hiểu rồi, tiên sinh,” Tiểu Nguyệt nói, giọng nói trong trẻo nhưng đầy quả quyết, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. “Không cần phải bay lượn trên mây, không cần phép thuật cao siêu để thay đổi trời đất. Những quyền năng đó, nếu không giữ được cái tâm, không thuận theo lẽ tự nhiên, thì cũng chỉ là hư ảo mà thôi. Cái giá của sự ‘mất người’ quá lớn, vượt xa những gì mà tiên giới có thể ban tặng.”

Cô bé nhìn Tạ Trần, ánh mắt chân thành và đầy kính trọng. “Chỉ cần sống thật tốt, thật trọn vẹn, trân trọng từng khoảnh khắc bình dị của cuộc sống, giữ lấy nhân tính bản nguyên của mình. Đó mới là điều quan trọng nhất, phải không ạ? Đó mới là con đường để tìm thấy sự trọn vẹn, không cần phải thành tiên.”

Tạ Trần khẽ gật đầu, một nụ cười mãn nguyện nở trên môi. Hắn không cần phải nói thêm lời nào. Ánh mắt hắn nhìn Tiểu Nguyệt, như nhìn thấy một hạt giống non nớt vừa vươn mình đón ánh sáng sau một đêm dài tăm tối. “Đúng vậy, Tiểu Nguyệt,” hắn trầm giọng, từng lời nói như khắc sâu vào tâm trí cô bé. “Mỗi hạt cát cũng có giá trị của riêng mình, mỗi con người cũng vậy. Giá trị không nằm ở kích thước hay quyền năng, mà nằm ở sự chân thật, sự hòa hợp với lẽ tự nhiên, và sự trọn vẹn của cái ‘tôi’ bên trong.”

Hắn nhẹ nhàng đưa tay, lấy từ ngăn kéo ra một cuốn sách khác. Đó là một cuốn tuyển tập thơ ca về cuộc sống bình dị, về vẻ đẹp của thiên nhiên, về tình người và những triết lý sâu sắc ẩn chứa trong những điều nhỏ nhặt nhất. Bìa sách làm bằng giấy dó cũ kỹ, vẽ hình một con thuyền nhỏ trôi trên sông, phía xa là những ngọn núi mờ sương. Mùi giấy cũ và mực in thoang thoảng, mang theo hơi thở của thời gian.

“Đây là một cuốn sách kể về những câu chuyện ngụ ngôn, những bài thơ ca tụng vẻ đẹp của cuộc sống phàm trần,” Tạ Trần nói, đặt cuốn sách vào tay Tiểu Nguyệt. “Con hãy đọc nó, và con sẽ thấy, những phép màu lớn lao nhất đôi khi lại ẩn chứa trong những điều giản dị nhất, trong sự sẻ chia, trong lòng nhân ái, và trong chính sự tồn tại của mỗi sinh linh.”

Tiểu Nguyệt đón lấy cuốn sách mới, ôm chặt vào lòng, cảm nhận sự ấm áp từ trang giấy cũ kỹ. Cô bé cúi chào Tạ Trần và Tiểu An một cách cung kính nhưng không hề có sự sợ hãi, mà bằng sự trân trọng và biết ơn sâu sắc đối với một người thầy, một người đã mở ra cho cô bé một cánh cửa mới của nhận thức.

“Con xin phép ạ,” cô bé nói, giọng nói tràn đầy năng lượng và sự háo hức.

Sau đó, với một tinh thần sẵn sàng khám phá, Tiểu Nguyệt xoay người, bước ra khỏi quán sách, bóng hình nhỏ bé khuất dần vào màn đêm của Thị Trấn An Bình. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của cô bé dần tan vào không gian tĩnh mịch.

Tạ Trần dõi theo bóng lưng khuất dần của Tiểu Nguyệt. Trên môi hắn nở một nụ cười mãn nguyện, một nụ cười không chỉ vì sự thông tuệ của cô bé, mà còn vì một niềm tin bất diệt vào tương lai của Nhân Gian. Anh biết, mỗi bước chân của thế hệ này, mỗi câu chuyện được kể, mỗi câu hỏi được đặt ra và được tự giải đáp, đều là một viên gạch xây nên một kỷ nguyên mới. Một kỷ nguyên nơi giá trị con người không cần phải mượn từ bất kỳ phép màu hay quyền năng nào, mà tỏa sáng rực rỡ từ chính sự bình dị, chân thật nhất của cuộc sống.

Những hạt mầm triết lý về ‘nhân quả’ và ‘vô vi’ mà hắn đã gieo, đang nảy mầm mạnh mẽ trong tâm hồn những đứa trẻ như Tiểu Nguyệt, không qua sức mạnh hay phép thuật, mà qua sự thấu hiểu và lòng nhân ái trong những tương tác đời thường. Quán sách của Tạ Trần, dưới ánh trăng thanh và gió đêm mát mẻ, sẽ tiếp tục là một ngọn hải đăng trí tuệ, nuôi dưỡng những tâm hồn trẻ thơ và các thế hệ kế cận, gieo mầm cho những giá trị cốt lõi của kỷ nguyên Nhân Gian mới. Sự trưởng thành của Tiểu Nguyệt và thế hệ của cô bé sẽ là những người tiếp nối ‘Nhân Đạo’, xây dựng một thế giới dựa trên trí tuệ, lòng nhân ái và sự trân trọng giá trị bình dị, không còn khao khát tu tiên hay quyền lực phi phàm. Họ sẽ là những người định hình một kỷ nguyên nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn trong chính cuộc đời phàm tục của mình, không cần phải chấp niệm vào bất kỳ ảo ảnh siêu phàm nào.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free