Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1297: Hồi Ức Bên Hiên, Đạo Lý Nối Đời

Ánh nắng ban mai hiếm hoi của Thị Trấn An Bình khẽ lọt qua khung cửa sổ phủ đầy bụi thời gian, vẽ nên những vệt sáng vàng nhạt trên nền gạch cũ kỹ của quán sách. Không khí buổi sớm vẫn còn vương vấn chút se lạnh, nhưng đã len lỏi hơi ấm của một ngày mới đang bừng tỉnh. Bên ngoài, tiếng rao hàng của người bán đậu phụ, tiếng lách cách của gánh hàng rong, và những bước chân vội vã của cư dân thị trấn đã bắt đầu rộn ràng, tạo nên một bản giao hưởng đời thường quen thuộc. Nhưng bên trong quán, một sự tĩnh lặng khác ngự trị, sâu lắng và an yên.

Tạ Trần, với thân hình gầy gò của một thư sinh ẩn dật, ngồi sau quầy tính tiền làm bằng gỗ sồi sẫm màu, tay lật giở từng trang của một cuốn sách cổ đã ố vàng. Làn da anh trắng nhợt, ít tiếp xúc với nắng gió, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu vạn vật. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, càng làm nổi bật nét thanh tú trên gương mặt. Anh mặc một bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương, hoàn toàn hòa mình vào không gian cổ kính của quán. Hương giấy cũ, mực và một chút trầm hương thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên mùi vị đặc trưng của tri thức và sự an lạc.

"Cuộc đời con người, tựa như một cuốn sách," Tạ Trần khẽ cằn nhằn, giọng trầm ấm, nhưng không phải nói với ai cụ thể. "Mỗi trang là một trải nghiệm, mỗi chương là một bài học." Anh nhắm mắt lại, cảm nhận từng câu chữ hằn sâu trong tâm trí, không chỉ là kiến thức mà còn là những cảm xúc, những mảnh đời đã được ghi lại. Trong cõi Nhân Gian này, khi Thiên Đạo đã suy yếu và con người không còn khao khát thành tiên một cách mù quáng, những cuốn sách, những câu chuyện đời thường lại trở thành di sản quý giá nhất, là kim chỉ nam cho một "Nhân Đạo" đang dần hình thành. Tạ Trần biết, những lời anh nói, những cuốn sách anh chọn, không phải là phép thuật hay thần thông, nhưng chúng lại có sức mạnh hơn vạn lời kinh, vạn pháp quyết – sức mạnh khơi gợi trí tuệ và lòng nhân ái.

Tiểu An, thư đồng nhỏ tuổi của Tạ Trần, đang cẩn thận lau dọn từng giá sách. Cậu bé gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, phản chiếu ánh sáng lấp lánh từ những dòng chữ. Mỗi động tác của cậu đều nhẹ nhàng, cẩn trọng, như thể đang nâng niu từng hạt bụi thời gian trên mỗi bìa sách. Cậu đã quen với những câu nói đầy triết lý của tiên sinh mình, những lời mà thoạt nghe thì giản dị, nhưng càng ngẫm lại càng thấy thâm sâu. Cậu bé dừng tay, quay lại nhìn Tạ Trần, trong lòng đầy sự hiếu kỳ và ngưỡng mộ.

"Vậy tiên sinh," Tiểu An cất tiếng hỏi, giọng trong trẻo, "làm sao để đọc hiểu hết cuốn sách đó, mà không bỏ lỡ điều gì?" Cậu bé muốn biết, liệu có bí quyết nào để thấu hiểu cuộc đời một cách trọn vẹn, để không bỏ lỡ những giá trị ẩn tàng trong mỗi khoảnh khắc. Minh chứng cho sự trưởng thành của cậu, câu hỏi không còn đơn thuần là tò mò mà đã mang một nỗi trăn trở sâu sắc về ý nghĩa của sự tồn tại.

Tạ Trần khẽ mở mắt, khóe môi ẩn hiện một nụ cười nhẹ, không trực tiếp trả lời. Thay vào đó, anh nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống, đứng dậy và đi về phía một chiếc kệ nhỏ nơi đặt bộ ấm chén trà quen thuộc. Anh pha một ấm trà mới, động tác chậm rãi, ung dung, tự tại. Nước sôi reo nhẹ trong ấm, hơi nước bốc lên mang theo hương trà thoang thoảng, lan tỏa khắp căn phòng. Đó là một loại trà thảo mộc đặc biệt, do chính Tạ Trần tự tay pha chế, không chỉ để thưởng thức mà còn để thanh lọc tâm trí, giúp con người tìm thấy sự bình yên giữa dòng đời vô thường. Mùi trà ấm áp quyện với mùi giấy cũ, tạo nên một không gian vừa cổ kính vừa tươi mới.

Anh cẩn thận rót trà ra hai chén nhỏ, một cho mình, một cho Tiểu An. "Đọc hiểu một cuốn sách," Tạ Trần trầm ngâm nói, đẩy chén trà về phía Tiểu An, "không chỉ là lướt qua từng con chữ. Nó là việc cảm nhận hơi thở của tác giả, thấu hiểu nỗi lòng của nhân vật, và quan trọng hơn cả, là nhìn thấy chính mình trong đó. Cuộc đời cũng vậy. Không phải cứ cố gắng ghi nhớ từng sự kiện, từng chi tiết là đủ. Mà là cảm nhận, là chiêm nghiệm, là để những trải nghiệm đó hòa vào dòng chảy của tâm hồn, biến thành tri thức của riêng mình."

Tiểu An cầm chén trà ấm nóng, hít hà hương thơm dịu nhẹ. Cậu bé hiểu rằng tiên sinh đang dạy mình một bài học về sự quán chiếu và chiêm nghiệm, không chỉ trong việc đọc sách mà còn trong cách sống. Chính cái "Vô Vi Chi Đạo" của Tạ Trần không phải là không làm gì, mà là làm mọi việc một cách có ý thức, có chiều sâu, để mỗi hành động đều mang một ý nghĩa nhất định. Tạ Trần luôn tin rằng, sự trọn vẹn của cuộc sống không nằm ở việc sở hữu bao nhiêu quyền năng hay thành tựu, mà ở khả năng cảm nhận và trân trọng từng khoảnh khắc bình thường nhất. Anh nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng đã lên cao hơn, nhuộm vàng cả con phố. Trong tâm trí anh, một dòng chảy vô hình của những câu chuyện, những kinh nghiệm sống đang chờ được khơi dậy, để soi sáng cho những thế hệ kế tiếp. Đó chính là sự luân hồi của vạn vật, là cách mà "Nhân Đạo" được truyền từ đời này sang đời khác, bền vững hơn bất kỳ thiên cơ hay tiên pháp nào.

***

Giữa buổi sáng, khi ánh nắng đã trở nên ấm áp và chan hòa hơn, từng đợt khách quen bắt đầu ghé thăm quán sách nhỏ của Tạ Trần. Họ không chỉ đến để tìm kiếm tri thức trong những trang sách, mà còn để tìm kiếm sự bình yên trong không gian tĩnh lặng này, và đặc biệt hơn, là để tìm kiếm những câu chuyện, những lời sẻ chia từ những người bạn già, từ chính chủ quán Tạ Trần sâu sắc. Quán sách này từ lâu đã trở thành một chốn tụ họp, một trung tâm của "Nhân Đạo" trong Thị Trấn An Bình.

Đầu tiên là Lão Quán Chủ, với dáng người trung bình nhưng to��t lên vẻ phúc hậu và nụ cười hiền từ thường trực trên môi. Ông chậm rãi bước vào, đôi mắt tinh tường lướt qua một lượt khắp quán, như thể đang kiểm tra xem mọi thứ có vẫn an ổn như mọi ngày hay không. Bộ áo vải thô màu nâu giản dị của ông đã sờn cũ, nhưng lại càng tôn lên vẻ thanh đạm và kinh nghiệm sống. Trên tay ông, không bao giờ thiếu chén trà nghi ngút khói, và hôm nay, ông còn mang theo một cuốn sách cũ bìa da đã bong tróc, có lẽ là một kỷ vật quý giá. Ông tìm đến chỗ ngồi quen thuộc bên cửa sổ, nơi có thể vừa thưởng trà vừa ngắm nhìn dòng người qua lại trên phố.

"Tạ Trần, hôm nay quán sách của cháu lại đông vui rồi," Lão Quán Chủ cất giọng ấm áp, chậm rãi. "Trà của cháu vẫn ngon như ngày nào." Ông khẽ nhấp một ngụm, ánh mắt đầy vẻ mãn nguyện. Tạ Trần khẽ gật đầu đáp lại, khóe môi mỉm cười.

Chưa kịp dứt lời, Tôn Đại Thúc cũng xuất hiện, vai vác một chiếc gùi nhỏ đã trống rỗng, dấu hiệu của một buổi sáng lao động cần cù trên cánh đồng. Gương mặt ông khắc khổ, làn da cháy nắng và bàn tay chai sạn, nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ hiền lành, chất phác của một người nông dân gắn bó với đất đai. Ông đội chiếc nón rơm quen thuộc, bước chân vững chãi tiến vào quán, tìm một góc khuất để đặt gùi và ngồi xuống. Mùi đất đai, mùi cỏ cây thoang thoảng từ người ông tỏa ra, hòa vào không khí của quán, mang đến một vẻ chân thật, mộc mạc.

Ngay sau Tôn Đại Thúc, Tiểu Lão Bà chống chiếc gậy tre lạch bạch bước vào. Lưng bà đã còng, tóc bạc phơ như sương tuyết, gương mặt nhăn nheo hằn sâu dấu vết thời gian, nhưng đôi mắt lại sáng quắc, tinh anh. Bà mặc một chiếc áo vải bông màu xanh lam đã bạc màu, chiếc khăn vấn đầu quen thuộc càng làm tăng vẻ cổ điển. Bà thường nói to, và hôm nay cũng không ngoại lệ, giọng bà vang vọng khắp quán.

"Thằng nhóc Minh kia, lại đến đây nghe chuyện lão già chúng tôi kể hả? Chắc lại có chuyện gì khúc mắc với bạn bè chứ gì?" Tiểu Lão Bà liếc nhìn Thanh Niên Minh, người đang ngồi ở một góc khác, vẻ mặt đã không còn bối rối hay bực dọc như hôm qua, mà thay vào đó là sự điềm tĩnh và chân thành.

Thanh Niên Minh, người đã tìm thấy con đường hòa giải nhờ những lời khuyên của Tạ Trần, liền đứng dậy, cúi đầu thật sâu trước những vị lão tiền bối. "Vâng, các vị lão tiền bối. Cháu đến để lắng nghe những lời dạy của các vị và tiên sinh. Chuyện lần trước, nhờ tiên sinh mà cháu đã hiểu ra nhiều điều." Giọng Minh vang lên sự chân thành và khiêm tốn, không còn chút nào của cái tôi bốc đồng ngày trước. Cậu đã trải qua một sự chuyển hóa đáng kể, không chỉ trong nhận thức mà còn trong cách đối nhân xử thế.

Rồi cuối cùng, Kẻ Ăn Mày Già cũng lảo đảo bước vào. Ông ta vẫn rách rưới, bẩn thỉu như mọi khi, trên tay vẫn cầm chiếc bát sứt mẻ quen thuộc. Nhưng ánh mắt ông, ẩn sâu dưới mái tóc bù xù, lại thâm thúy và minh mẫn đến lạ thường. Ông không nói gì, chỉ khẽ gật đầu chào Tạ Trần, rồi tìm một góc khuất gần cửa, lặng lẽ ngồi xuống, như một phần không thể thiếu của bức tranh cuộc sống nơi đây. Ông là hiện thân của sự khổ đau và cũng là minh chứng cho một cái nhìn sâu sắc về cuộc đời, điều m�� không phải ai cũng có thể có được.

Tạ Trần nhẹ nhàng rót trà cho từng người, ánh mắt lướt qua Thanh Niên Minh và những người trẻ khác đang ngồi gần đó, chăm chú lắng nghe. Trong tâm trí anh, đây không chỉ là một quán sách, mà còn là một trường học của cuộc đời, nơi những kinh nghiệm sống quý giá được truyền lại, nơi "Nhân Đạo" được vun đắp. Sự hiện diện của những người cao tuổi này, với những câu chuyện và bài học của họ, chính là nền tảng vững chắc cho thế hệ trẻ trong một kỷ nguyên không còn Thiên Đạo để dựa dẫm. Anh nhận thấy sự thay đổi rõ rệt ở Minh, một hạt mầm đã nảy nở, và anh tin rằng những hạt mầm khác cũng sẽ tìm thấy con đường của mình. Đây chính là cách Tạ Trần thực hiện "Vô Vi Chi Đạo" của mình – không can thiệp trực tiếp bằng quyền năng, mà dẫn dắt bằng trí tuệ, bằng sự thấu hiểu sâu sắc lòng người, để từ đó, những vấn đề xã hội nhỏ được giải quyết theo hướng tích cực, dần dần định hình một nền văn minh mới, bền vững hơn, nhân văn hơn.

***

Buổi trưa dần trôi, ánh nắng đã trở nên dịu nhẹ hơn, gió lùa qua khung cửa sổ mang theo hơi ấm của tháng ngày. Quán sách của Tạ Trần giờ đây không còn là nơi chỉ để đọc sách, mà đã trở thành một diễn đàn tự nhiên, nơi những câu chuyện cuộc đời được sẻ chia, nơi trí tuệ được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Những người trẻ tuổi, bao gồm cả Thanh Niên Minh và một cô gái trẻ tên Ly vừa mới ghé quán, đều tập trung lắng nghe, đôi mắt sáng ngời, đầy vẻ tò mò và khao khát tri thức. Ly, với vẻ ngoài thanh tú, ăn mặc giản dị nhưng gọn gàng, ngồi cạnh Minh, trên tay cầm một cuốn sổ nhỏ và cây bút lông, sẵn sàng ghi chép những điều bổ ích.

Những câu chuyện bắt đầu tuôn chảy, không theo một trình tự cụ thể nào, mà tự nhiên như dòng suối róc rách. Tôn Đại Thúc là người mở lời trước, giọng ông trầm ấm, chất phác như đất đai mà ông đã gắn bó cả đời. "Đất có linh, người có tình," ông chậm rãi nói, đặt chén trà xuống. "Sống sao cho phải đạo làm người. Chớ có ham hố những thứ phù phiếm mà quên đi cái gốc của mình." Ông kể về những năm tháng làm nông vất vả, về những mùa màng được mùa, những lúc hạn hán mất mùa. "Mỗi hạt lúa gieo xuống, mỗi giọt mồ hôi đổ ra, đều là tâm huyết. Cây lúa không biết nói, nhưng nó trả ơn ta bằng hạt gạo. Con người cũng vậy, đối xử tốt với nhau, ắt sẽ nhận lại được cái tình, cái nghĩa. Ngày xưa, có những kẻ tu tiên, tưởng chừng bay cao đến chín tầng mây, nhưng lại quên mất cái gốc của mình là từ đất mà ra, từ tình người mà lớn. Đến khi mất đi sức mạnh, họ mới nhận ra, cái quý giá nhất lại là bữa cơm đạm bạc, là cái tình làng nghĩa xóm."

Tiểu Lão Bà tiếp lời, giọng bà tuy to nhưng lại đầy vẻ ấm áp, chứa đựng tình cảm sâu sắc. "Thằng nhóc Tạ Trần này nói đúng, tình yêu không chỉ là đôi lứa. Là cái tình ta dành cho nhau, là cái nghĩa ta giữ với xóm làng." Bà kể về những ngày gian khó của thị trấn, khi bão lụt triền miên hay dịch bệnh hoành hành. "Khi đó, không có tiên nhân nào đến cứu giúp. Chỉ có con người chúng ta tựa vào nhau mà sống. Người có của giúp của, người có sức giúp sức. Bát cơm sẻ nửa, tấm áo vá chung. Đó mới là tình yêu đích thực, là sợi dây bền chặt nhất của nhân gian. Chớ có nghĩ đến chuyện bay lên trời làm tiên, mà quên đi những người đang kề vai sát cánh với mình dưới trần thế này." Lời bà nói tuy mộc mạc nhưng lại chứa đựng một đạo lý sâu sắc về sự đoàn kết và tương trợ, những giá trị cốt lõi mà Tạ Trần đang muốn vun đắp.

Lão Quán Chủ khẽ vuốt chòm râu bạc, đôi mắt nheo lại, nhớ về những ngày xa xưa. "Thị trấn này đã thay đổi nhiều, lòng người cũng vậy. Những con đường lát đá, những ngôi nhà khang trang hơn. Nhưng cái gì là cốt lõi thì vẫn phải giữ. Đừng để những hào nhoáng bên ngoài làm mờ mắt." Ông nói về sự vô thường của vạn vật, về những biến động của Thiên Đạo, nhưng cũng khẳng định sự bền vững của lòng người nếu biết giữ gìn bản tính. "Ngày trước, người ta tranh giành linh khí, tranh giành cơ duyên để thành tiên. Nhưng đến cuối cùng, có mấy ai thực sự tìm thấy an lạc? Hầu hết đều lạc lối, đều 'mất người' trong những chấp niệm hão huyền. Cái gọi là trường sinh bất tử, nếu không có tình người, không có ký ức, thì có khác gì một pho tượng đá vô tri?"

Kẻ Ăn Mày Già, từ góc khuất, bỗng cất giọng khàn đặc, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người. Dù vẻ ngoài rách rưới, bẩn thỉu, nhưng những lời ông thốt ra lại mang một sự thấu hiểu sâu sắc, như thể ông đã trải qua muôn vàn kiếp nạn. "Ngày xưa, người ta cứ nghĩ có tiên duyên thì thoát khổ. Nhưng ta thấy, cái khổ lớn nhất là khi mình đánh mất mình, đánh mất cái tình người. Dù có tu thành tiên, mà lòng lạnh như băng, thì có ích gì?" Ông ngước nhìn trần nhà, ánh mắt xa xăm như xuyên thấu thời gian, như thể đang nhìn thấy những bi kịch của quá khứ, những kẻ đã từng khao khát trường sinh nhưng lại đánh mất bản thân. Câu nói của ông như một lời nhắc nhở sắc lạnh về truyền thuyết "Không Ai Khao Khát Thành Tiên", một dự ngôn về sự sụp đổ của một kỷ nguyên và sự trỗi dậy của một kỷ nguyên mới, nơi giá trị nhân tính được đặt lên hàng đầu.

Thanh Niên Minh và Cô Gái Trẻ Ly, cùng với Tiểu An, chăm chú lắng nghe, đôi khi ghi chép vội vã, đ��i khi trầm ngâm suy nghĩ. Những câu chuyện và lời răn dạy này không chỉ là những kinh nghiệm cá nhân, mà còn là những viên gạch đầu tiên xây dựng nên nền móng của "Nhân Đạo" trong tâm trí họ. Ly, với sự tò mò của tuổi trẻ, không kìm được lòng, khẽ hỏi: "Vậy làm sao để biết mình đã đi đúng đường, thưa các vị? Giữa bao nhiêu lựa chọn, bao nhiêu lời nói, làm sao để giữ vững được cái 'gốc' mà các vị vừa nhắc đến?"

Tạ Trần, người đã lặng lẽ quan sát và lắng nghe từ đầu, khẽ đặt chén trà xuống, ánh mắt lấp lánh như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử. Giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng, như một làn gió mát lành xua tan đi những bối rối trong lòng người trẻ. "Có lẽ, không có 'đường' nào là đúng tuyệt đối, mà chỉ có 'bước chân' có vững chãi, có chân thật hay không. Và những 'bước chân' đó, được dẫn dắt bởi điều gì?" Anh không đưa ra câu trả lời trực tiếp, mà đặt ra một câu hỏi khác, một câu hỏi buộc người nghe phải tự vấn, phải tự tìm kiếm ánh sáng bên trong mình. Cái "Vô Vi Chi Đạo" của Tạ Trần không phải là ban phát câu trả lời, mà là khơi gợi khả năng tự khám phá, tự nhận thức.

Minh và Ly nhìn nhau, rồi lại nhìn xuống chén trà của mình, suy ngẫm. Câu hỏi của Tạ Trần như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí họ, khiến họ phải đào sâu vào nội tâm để tìm kiếm câu trả lời. Tiểu An, ngồi cạnh Tạ Trần, cũng gật gù, cẩn thận ghi lại câu nói cuối cùng của tiên sinh vào cuốn sổ. Cậu bé biết, đây là một bài học quý giá, không chỉ cho những người trẻ đang ngồi đây, mà còn cho cả những thế hệ mai sau.

Trong không gian quán sách, những câu chuyện cũ và những câu hỏi mới đan xen vào nhau, tạo nên một dòng chảy tri thức không ngừng. Tạ Trần khẽ mỉm cười, ánh mắt ánh lên vẻ mãn nguyện. Anh biết, những hạt mầm "Nhân Đạo" đang được gieo, không phải bằng quyền lực hay sự can thiệp thô bạo, mà bằng những câu chuyện giản dị, những lời dạy sâu sắc, và bằng chính sự hiện diện của những người cao tuổi – những chứng nhân của lịch sử, những người đã trải qua biết bao thăng trầm của Thiên Đạo và nhân thế. Sự bền vững của "Nhân Đạo" không nằm ở sức mạnh siêu nhiên, mà ở nền tảng tri thức, kinh nghiệm và sự kết nối liên thế hệ. Anh tin rằng, qua những cuộc trò chuyện như thế này, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần thành tiên, mà vẫn trọn vẹn với nhân tính của mình, trong sự vô thường của vạn vật. Quán sách nhỏ, trong ánh nắng chiều đang dần ngả bóng, vẫn tiếp tục là điểm neo trí tuệ, lặng lẽ định hướng cho một kỷ nguyên mới đang dần hiện hữu.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free